STT 54: CHƯƠNG 54: THƯƠNG HƯƠNG TIẾC NGỌC
- Thì ra là tên tu sĩ Thái Hư môn kia...
Thiếu nữ từng cùng Triệu Địa tìm bảo vật ở Tinh Ngọc phong liếc mắt một cái đã nhận ra hắn. Sau khi xác nhận tu vi Luyện Khí kỳ tầng mười hai của Triệu Địa, nàng chợt cười lạnh một tiếng:
- Hừ, giao hai túi trữ vật kia ra đây, có lẽ ta và sư tỷ sẽ tha cho ngươi một mạng!
Hai thiếu nữ của Lãm Nguyệt tông, một người ở Luyện Khí kỳ tầng mười hai đỉnh phong, người còn lại là tầng mười ba, xét về tu vi đều hơn Triệu Địa một bậc. Hơn nữa bọn họ còn lấy hai chọi một, đương nhiên có thừa tự tin.
Mặc dù lúc nãy Triệu Địa đã dễ dàng giết chết tu sĩ trung niên Luyện Khí kỳ tầng mười ba, nhưng đó là vì thứ nhất, người này đang bị thương, linh lực tổn hao nhiều; thứ hai, Triệu Địa đánh lén bất ngờ, lại có hai thiếu nữ công kích làm phân tán sự chú ý của gã. Vì vậy, hai thiếu nữ này cho rằng tên đệ tử Thái Hư môn Luyện Khí kỳ tầng mười hai trước mặt mình có thực lực không hề đáng sợ.
Thiếu nữ có tu vi tầng mười hai chậm rãi di chuyển sang bên, toan tính hình thành thế giáp công một trước một sau với Triệu Địa.
Đương nhiên Triệu Địa không muốn hai đầu thọ địch, hắn cũng di chuyển theo, tạo thành thế chân vạc với hai thiếu nữ Lãm Nguyệt tông.
- Hay là hai vị tiên tử cũng rời khỏi đây đi, tại hạ cũng không muốn tự tay giết chết mỹ nữ như hoa như ngọc.
Triệu Địa mỉm cười nói.
- Nằm mơ!
Thiếu nữ tầng mười hai dứt khoát đáp, đồng thời tế ra cây kim thoa và viên hồng châu trước người, bày ra tư thế sẵn sàng công kích bất cứ lúc nào.
- Xem ra hai vị tiên tử không chịu bỏ qua cho tại hạ.
Triệu Địa thở dài, trong tay cũng âm thầm nắm chặt pháp khí và phù lục.
- Nói nhảm!
Lúc này, thiếu nữ tầng mười hai mặt lạnh như sương, hoàn toàn khác với vẻ kiều mị lúc lôi kéo Triệu Địa ẩn trong rừng, cứ như hai người khác nhau. Dứt lời, nàng liền điểm vào cây kim thoa trước người, kim thoa vạch ra một đạo kim quang, đánh tới Triệu Địa.
Cùng lúc đó, thiếu nữ tầng mười ba cũng điều khiển chiếc dùi nhọn màu xanh lam dài chừng hai tấc phá không bay về phía Triệu Địa. Hai món pháp khí chẳng phân trước sau, gần như đồng thời tấn công Triệu Địa từ hai phía trái phải.
Triệu Địa đã sớm chuẩn bị, hắn xuất ra một tấm băng thuẫn trong suốt chắn trước người, đồng thời vung trường kiếm màu vàng lên đón đỡ mũi dùi. Sau khi làm xong những việc này, hắn còn ném ra hai đạo phù lục về phía thiếu nữ tầng mười hai.
Một tiếng keng trong trẻo vang lên, kim kiếm va chạm với mũi dùi, cả hai món pháp khí đều bị chấn lui. Mũi dùi hơi chiếm thế thượng phong, để lại trên thân kim kiếm một vết mẻ nhỏ.
Sau đó, kim thoa cũng đánh tới trước người Triệu Địa nhưng bị tấm băng thuẫn trong suốt dễ dàng ngăn cản. Hạt minh châu màu đỏ lửa trên kim thoa đột ngột phun ra một ngọn lửa lớn, nhưng trong nháy mắt đã bị băng thuẫn hấp thu sạch sẽ.
- Trung phẩm Linh Cụ!
Thiếu nữ sử dụng kim thoa thấy vậy kinh hô thất thanh, nàng liếc mắt một cái đã nhận ra lai lịch của tấm băng thuẫn.
Đối phương có thủ đoạn phòng ngự như vậy, căn bản không phải hai người bọn họ có thể công phá trong thời gian ngắn. Thiếu nữ đột nhiên cảm thấy có chút không ổn.
Lúc này, hai đạo phù lục mà Triệu Địa ném ra đã hóa thành hai luồng hoàng quang trên không, bay tới trước người thiếu nữ. Nàng lấy ra một món pháp khí màu đỏ giống như khăn lụa, khẽ rung lên, hóa thành một đạo hồng quang chắn trước người mình.
Hai luồng hoàng quang rơi xuống, hóa thành hai màn hào quang vây thiếu nữ vào trong, giống như tăng thêm hai lớp bảo vệ cho nàng.
- Thổ Lao thuật?
Thiếu nữ kinh ngạc bất định, không đoán ra được ý đồ của đối phương. Nếu lúc này nàng muốn xoay người bỏ chạy, nhất định phải phá vỡ màn hào quang của Thổ Lao phù. Nhưng đối phương muốn tấn công nàng cũng phải đánh vỡ hai màn hào quang này trước. Mà hiện tại nàng đang lấy nhiều địch ít, căn bản không cần trốn chạy, dụng ý của người này là gì?
Mặc dù trong lòng nghi hoặc, nàng vẫn không ngừng điều khiển pháp khí kim thoa phun ra vô số lửa đỏ, công kích Triệu Địa. Chỉ tiếc là Linh Cụ trung phẩm của đối phương lại trùng hợp mang thuộc tính Băng, cực kỳ khắc chế công kích thuộc tính Hỏa, gần như không thể uy hiếp được hắn chút nào.
Thiếu nữ đang do dự xem có nên đổi một món pháp khí khác hay không thì chợt cảm nhận được một luồng áp lực cực lớn tỏa ra từ xung quanh tên tu sĩ Thái Hư môn kia. Ngay sau đó, một thanh tiểu kiếm dài hơn thước sáng rực ngân quang phóng vút lên cao, mang theo dao động linh khí khổng lồ, bổ về phía mũi dùi màu xanh da trời đang giằng co cùng trường kiếm màu vàng.
- Cực phẩm pháp khí!
Hai thiếu nữ gần như đồng thời la lên. Trong cơn hoảng hốt, thiếu nữ tầng mười ba cũng chẳng kịp lo cho pháp khí mũi dùi của mình nữa, mà vội tế ra một chiếc khăn lụa đỏ, tỏa ra một lớp sương mù màu đỏ nồng đậm bao phủ quanh thân.
Đồng thời, nàng ném ra một món phi hành pháp khí bằng ngọc có hình dáng như một con chim điêu nhỏ đang tung cánh, chuẩn bị bỏ lại sư muội, một mình ngự khí chạy trốn.
Mà lúc này, tiểu kiếm màu bạc đã va chạm với mũi dùi. Một tiếng “phập” trầm đục vang lên, tiểu kiếm màu bạc cắt mũi dùi làm hai đoạn, sau đó tốc độ không giảm, như một ngôi sao băng màu bạc xông thẳng về phía thiếu nữ tầng mười ba.
Lớp sương mù màu đỏ hộ thể của thiếu nữ chỉ làm tốc độ của tiểu kiếm chậm lại một chút, rồi bị đâm xuyên qua như một tờ giấy mỏng. Thiếu nữ trong làn sương mù còn chưa kịp hét lên một tiếng thảm thiết đã bị tiểu kiếm xuyên qua người, ngã lăn ra đất.
Từ lúc Triệu Địa dùng Thổ Lao phù vây khốn thiếu nữ tầng mười hai, đến khi hắn sử dụng Cực phẩm pháp khí Ngư Trường Kiếm để dứt điểm thiếu nữ tầng mười ba, tất cả chỉ diễn ra trong vài hơi thở ngắn ngủi.
Thiếu nữ tầng mười hai đã hoàn hồn sau cơn kinh sợ, vội vàng điều khiển pháp khí kim thoa hoảng loạn công kích màn hào quang Thổ Lao phù đang vây quanh mình. Đồng thời, nàng liên tục vỗ vào người, kích hoạt bảy tám đạo phù lục phòng ngự đủ màu sắc khác nhau, hình thành một vòng bảo vệ quanh thân.
Thấy tiểu kiếm màu bạc đang từ từ bay về phía mình, mà kim thoa vẫn chưa thể phá vỡ hai màn hào quang của Thổ Lao phù, sắc mặt thiếu nữ trở nên trắng bệch, không còn một giọt máu. Dáng vẻ đáng thương này nếu để cho phường háo sắc nhìn thấy, hẳn sẽ cảm thấy đau lòng thương xót.
Đột nhiên, nàng cố gắng nặn ra một nụ cười, xé toạc áo mình, để lộ ra đôi gò bồng đảo trắng nõn nà như ngọc, giọng nói mê hồn:
- Vị đạo hữu Thái Hư môn này, nhất định phải đuổi tận giết tuyệt tiểu nữ sao? Nếu bỏ qua cho tiểu nữ một lần, tiểu nữ nguyện lấy thân đồng nữ phục vụ đạo hữu, cho đạo hữu hưởng một đêm phong lưu.
Thiếu nữ này vì để tự vệ, trong thời khắc nguy cấp đã không tiếc sử dụng vốn liếng lớn nhất của nữ nhân để mê hoặc đối phương.
Đáng tiếc, đối phương không hề động lòng chút nào. Tiểu kiếm màu bạc vẽ ra một đạo ngân quang, chém nát tất cả, từ màn hào quang Thổ Lao phù, pháp khí khăn lụa, các loại màn hào quang phòng ngự cho đến thân thể thiếu nữ, tất cả đều bị cắt thành hai mảnh.
Triệu Địa không chút thương hương tiếc ngọc, tay áo vung lên, thu hết pháp khí trên không vào túi trữ vật. Hắn nhanh chóng lục lấy túi trữ vật của hai thiếu nữ, sau đó bắn ra mấy quả cầu lửa nhỏ, thiêu những thi thể này thành tro bụi.
Tiếp đó, Triệu Địa xuất ra một đạo Thổ Độn phù, chui sâu vào lòng đất.
Sau khi cấp tốc di chuyển dưới lòng đất được năm sáu dặm, Triệu Địa mới dừng lại. Hắn móc ra một khối thượng phẩm linh thạch, bắt đầu tĩnh tọa.
Cực phẩm pháp khí này quả nhiên không phải thứ mà tu sĩ Luyện Khí kỳ có thể điều khiển dễ dàng. Vừa rồi chỉ sử dụng hai ba lượt, chưa đến mười hơi thở, đã hao tổn bảy tám phần linh lực của hắn.
Nếu lúc này gặp phải tu sĩ khác, tình hình sẽ vô cùng tồi tệ. Cho nên hắn quyết định lựa một nơi tương đối an toàn sâu dưới lòng đất, ngồi tĩnh tọa để hồi phục linh lực.