Virtus's Reader
Mịch Tiên Lộ

Chương 56: Mục 56

STT 55: CHƯƠNG 55: BÁCH XẢO PHỔ

Có thượng phẩm linh thạch trong tay, chỉ cần một canh giờ, Triệu Địa đã hồi phục được hơn chín thành linh lực, phần còn lại hoàn toàn có thể dùng trung phẩm linh thạch vừa đi đường vừa bổ sung.

Thấy lá Thổ Độn phù thứ hai trên người cũng sắp tiêu hao hết uy lực, nhưng Triệu Địa không hề nôn nóng trở lại mặt đất mà dán tiếp lá Thổ Độn phù thứ ba lên người.

Hắn muốn dành chút thời gian để xem rốt cuộc trong mấy cái túi trữ vật vừa đoạt được có bảo vật gì mà khiến đám tu sĩ kia phải tranh giành đến thế.

Triệu Địa đổ hết đồ trong bốn túi trữ vật ra. Một đống đồ loảng xoảng rơi xuống, toàn là pháp khí, tài liệu, ngọc giản, linh thạch, hộp ngọc, hộp gỗ...

“Ủa, đây không phải là pháp khí của tu sĩ Bách Linh môn kia sao? Sao lại ở đây? Chẳng lẽ y cũng bị cuốn vào chuyện này?”

Triệu Địa liếc mắt một cái đã nhận ra lai lịch của một món pháp khí là cây gậy trúc xanh biếc.

Ngoài ra, hắn còn thấy một cái túi da trống không, trông như túi linh thú mà tu sĩ Bách Linh môn kia vẫn đeo bên hông.

Còn có mấy món pháp khí khác cũng lập tức thu hút sự chú ý của Triệu Địa.

Một món là lệnh bài hình tam giác có ba lỗ thủng ở giữa, hẳn là một Linh Cụ hạ phẩm. Nhưng vì có thể khảm tới ba viên linh thạch hạ phẩm, nên lực phòng ngự của nó có lẽ không thua kém pháp khí trung phẩm của tu sĩ Luyện Khí kỳ trung kỳ sử dụng.

Một món khác là pháp khí phi hành bằng ngọc mà thiếu nữ Luyện Khí tầng mười ba đã dùng trước khi chết, hình dáng như một con chim điêu đang sải cánh. Chưa thử thì không biết tốc độ của nó ra sao, nhưng chắc chắn nhanh hơn Phi Vũ pháp khí của hắn.

Thứ khiến Triệu Địa hứng thú nhất chính là pháp khí phi hành hình thuyền độc mộc của tu sĩ Bách Xảo môn. Hắn đã tận mắt thấy tốc độ của nó cực nhanh, nhưng không biết đã xảy ra chuyện gì mà chiếc thuyền độc mộc này đã bị thủng một lỗ lớn dưới đáy, xem như đã hỏng.

Ngoài ra còn có bảy tám món pháp khí thượng phẩm cũng có thể dùng được, còn hơn hai mươi món pháp khí trung phẩm và hạ phẩm khác, Triệu Địa cất hết vào một túi trữ vật ít dùng tới.

Về phần linh thạch, số lượng cũng không ít. Linh thạch trung phẩm có khoảng hơn hai mươi viên, linh thạch hạ phẩm thì có mấy trăm viên. Xem ra chủ nhân cũ của những túi trữ vật này cũng thuộc hàng khá giả trong số các đệ tử Luyện Khí kỳ.

Cũng có một ít nguyên liệu luyện khí, tài liệu luyện chế phù lục, cùng với một ít da, răng của yêu thú, nhưng đều không phải là đồ hiếm lạ gì.

Những thứ còn lại, ngoài mười mấy chiếc ngọc giản ra, cũng chỉ có bảy tám chiếc hộp ngọc, hộp gỗ lớn nhỏ không đều.

Xem ra bảo vật thật sự khiến mấy người này tranh đoạt đang nằm trong những chiếc hộp này.

Triệu Địa mở một hộp ngọc trong số đó, bên trong là một khối tinh thạch trong suốt lấp lánh, hiện đầy những đường vân li ti xoắn ốc, rực rỡ vô cùng.

“Trung phẩm Phát Tinh Thạch! Đây chính là vật liệu tốt để luyện chế pháp khí cực phẩm, tên tu sĩ Bách Xảo môn kia không nói dối, y quả thật có vật này...”

Triệu Địa lẩm bẩm. Hắn cất viên trung phẩm Phát Tinh Thạch đi, đợi sau này khi tài nghệ luyện khí của mình tiến bộ hơn, có thể dùng nó để luyện chế ra vài món pháp khí cực phẩm có chức năng đặc biệt.

Hắn lại mở một hộp ngọc khác.

“Huyết Tinh Thạch! Chẳng trách...”

Trong hộp ngọc này là một viên tinh thạch to bằng nắm tay, trong suốt, nhưng những đường vân xoắn ốc bên trong lại có màu đỏ sẫm. Đây chính là thượng phẩm Phát Tinh Thạch trong truyền thuyết, còn được gọi là Huyết Tinh Thạch.

Huyết Tinh Thạch là nguyên liệu có thể luyện chế ra pháp bảo, chỉ tu sĩ Kết Đan kỳ mới có thể dùng tới. Những lần nhiệm vụ ở Hàng Long cốc trước đây đều có bảo vật này, lần này cũng không ngoại lệ.

Xem ra hắn chỉ cần an toàn vượt qua một tháng trong cốc này, ít nhất đã có thể nhận được phần thưởng là một viên Trúc Cơ đan.

Triệu Địa ôm tâm trạng kích động và mơ ước, mở hai hộp ngọc còn lại. Một hộp chứa một khối mỹ ngọc được chạm trổ vô cùng tinh xảo, đáng tiếc dao động linh khí cho thấy nó chỉ là một pháp khí hạ phẩm, không biết vì sao lại được đặt trang trọng trong hộp ngọc như vậy.

Trong một hộp ngọc dài khác là một con rối hình khỉ, tay cầm một thanh tiểu đao dài chừng nửa thước. Triệu Địa không nhận ra đây là gì, nhưng thanh tiểu đao trong tay con rối khỉ kia là một món pháp khí hạ phẩm.

Triệu Địa ngơ ngác không hiểu, lại mở mấy cái hộp còn lại, trong đó đều chứa từ một tới vài viên đan dược.

Ngoại trừ hai viên Dịch Cân hoàn mà Triệu Địa nhận ra, còn lại hắn đều không biết. Có một viên đan dược màu hồng phấn, tỏa ra mùi hương kỳ lạ mê người, hắn đoán đến tám chín phần đây là Hợp Hoan đan mà thiếu nữ kia đã nhắc tới.

Đây không phải lần đầu Triệu Địa nghe đến danh tiếng của Hợp Hoan đan. Trong số các điển tịch hắn từng đọc, có vài quyển đã nhắc tới loại đan dược này.

Trong đó nói rằng Hợp Hoan đan là một loại xuân dược dùng tinh hoàn yêu thú để luyện chế. Người uống viên thuốc này, bất kể nam nữ, đều sẽ mất đi lý trí, dục hỏa thiêu thân, chỉ muốn tìm hoan lạc.

Dược hiệu sẽ kéo dài trong mười hai canh giờ, sau đó người dùng tỉnh lại sẽ quên hết mọi ký ức trong thời gian đó. Vì vậy, đan dược này thường được một số tu sĩ tu luyện công pháp thái âm bổ dương dùng để cưỡng ép thái bổ.

Những viên đan dược khác đều có mùi tanh hôi khó ngửi, không giống đan dược dành cho tu sĩ loài người. Triệu Địa đoán đây có thể là đan dược của tu sĩ Bách Linh môn, dùng để nuôi dưỡng linh thú.

Tiếp đó, Triệu Địa xem xét từng chiếc ngọc giản, dùng một phần thần thức xâm nhập vào trong để xem chúng ghi lại những gì.

Yêu Nguyệt quyết, công pháp chuyên tu của nữ nhân, Triệu Địa lập tức bỏ sang một bên.

Ngọc Nữ Tố Tâm quyết, Triệu Địa chỉ nhìn tựa đề liền bỏ qua, chắc chắn lại là công pháp dành cho nữ nhân tu luyện.

Ngự Linh Thiên Đàm, đây là một điển tịch đặc biệt giảng giải cách nuôi dưỡng, huấn luyện, điều khiển linh thú, vô cùng tường tận tỉ mỉ, nhất định là của tu sĩ Bách Linh môn kia. Triệu Địa càng thêm tin rằng người này đã gặp chuyện không may.

Hắn đoán có lẽ tu sĩ Bách Linh môn này đã tìm được Huyết Tinh Thạch, nhưng bị sát tinh của Bách Xảo môn giết người đoạt bảo, và trước khi chết cũng đã đánh trọng thương đối phương. Sát tinh bị thương nên mới bị hai thiếu nữ Lãm Nguyệt tông theo dõi, truy đuổi một mạch đến khu rừng nơi Triệu Địa ở.

Thật ra, Triệu Địa chỉ đoán đúng kết cục, còn Huyết Tinh Thạch này thực chất là do sát tinh của Bách Xảo môn tự tìm được. Trước khi vào Hàng Long cốc, y đã dùng trăm phương ngàn kế để hỏi thăm một vị tiền bối từng vào cốc, biết được vị trí chính xác mà Huyết Tinh Thạch sẽ xuất hiện.

Lần này vừa vào cốc, y liền chạy thẳng tới một sơn động cực kỳ bí ẩn trên sườn Tinh Ngọc phong. Chỉ là vì địa điểm vào cốc của y cách Tinh Ngọc phong khá xa, hơn nữa trên đường lại bị yêu thú và các tu sĩ khác làm chậm trễ không ít thời gian, nên mới đến Tinh Ngọc phong sau bọn Triệu Địa.

Khi y vừa đến ngọn núi này, liền phát hiện Triệu Địa đang tìm kiếm gần vị trí sơn động bí ẩn, bèn tỏ ra cuồng vọng đuổi Triệu Địa đi. Sát tinh này tìm trong sơn động bí ẩn kia bảy tám canh giờ, quả nhiên tìm được một khối Huyết Tinh Thạch.

Đúng lúc này, không biết từ lúc nào tu sĩ trung niên của Bách Linh môn đã liên minh với thiếu nữ Lãm Nguyệt tông, hai người cùng nhau chặn y lại trong sơn động.

Sát tinh Bách Xảo môn một chọi hai mà không hề rơi vào thế hạ phong. Nhưng không lâu sau, Lãm Nguyệt tông lại có thêm một thiếu nữ Luyện Khí tầng mười ba đến tham gia vây công.

Vạn bất đắc dĩ, y đành dốc toàn lực xuất ra một đòn, giết chết tu sĩ Bách Linh môn rồi phá vòng vây trốn thoát.

Thế nhưng, bản thân sát tinh cũng trúng phải đòn phản kích trước khi chết của đối phương, bị một con trùng màu lục có cánh cắn một phát, trúng độc không nhẹ. Sau đó, y vừa đánh vừa chạy, cuối cùng đến cánh rừng nơi Triệu Địa đang ở và chết dưới tay hắn.

Triệu Địa tiếp tục dùng thần thức tra xét từng ngọc giản một.

Liên tiếp mấy cái đều là ngọc giản nhiệm vụ, bên trong ghi lại tình hình Hàng Long cốc cùng mục tiêu vật phẩm, phần thưởng của tông môn, không khác mấy so với ngọc giản nhiệm vụ của Thái Hư môn. Chỉ là có những địa điểm được giải thích cặn kẽ hơn Thái Hư môn rất nhiều, nhưng cũng có những địa điểm không có.

Tham khảo kết hợp những ngọc giản này, Triệu Địa thu được nhiều thông tin hơn về Hàng Long cốc.

Bách Xảo Phổ, một quyển điển tịch luyện khí, hơn nữa còn là loại vô cùng tỉ mỉ và toàn diện. Triệu Địa mừng rỡ, thầm nghĩ: “Quả nhiên có vật này.”

Trong Tam Tông Tứ Môn, Bách Xảo môn nổi danh khắp Tu Tiên Giới Kim Diễm quốc nhờ tài luyện khí. Sát tinh Luyện Khí tầng mười ba kia xuất thân từ Bách Xảo môn, có được điển tịch luyện khí cũng không có gì lạ.

Trong số các ngọc giản, chỉ có cái này là hữu dụng nhất đối với Triệu Địa. Hắn không khỏi dành thêm chút thời gian để cẩn thận nghiên cứu.

Một lúc lâu sau, Triệu Địa thi triển Nặc Linh thuật đi xuyên qua lòng một ngọn núi hoang, trong lòng vô cùng hưng phấn.

Lần này thu hoạch thật không nhỏ, ngoài việc có được một khối Huyết Tinh Thạch, ngọc giản Bách Xảo Phổ kia cũng mang lại cho hắn lợi ích to lớn.

Trong ngọc giản này không chỉ ghi lại cặn kẽ phương pháp luyện chế mấy chục loại pháp khí, mà còn có những yếu quyết và kinh nghiệm luyện khí rất có hệ thống. Đặc biệt là những thủ pháp và kinh nghiệm liên quan đến việc luyện chế pháp khí cực phẩm, đối với Triệu Địa chẳng khác nào buồn ngủ gặp chiếu manh.

Bấy nhiêu đó vẫn chưa hết, chiếc ngọc giản cuối cùng lại chuyên giảng giải về cách luyện chế Linh Cụ.

Chuyện này làm cho Triệu Địa, người vẫn luôn muốn có được phương pháp luyện chế Linh Cụ, mừng như điên.

Bởi vì Triệu Địa cảm thấy, thứ có thể tận dụng được nguồn linh thạch dùng mãi không cạn trong tay hắn, chính là Linh Cụ.

Nếu hắn có vài món Linh Cụ trung phẩm trong tay, hắn hoàn toàn có thể đối đầu với tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Nếu có Linh Cụ thượng phẩm, thậm chí có thể không xem tu sĩ Trúc Cơ kỳ ra gì.

Đối với các tu sĩ khác, Linh Cụ trung phẩm quá tốn kém, còn Linh Cụ thượng phẩm lại cần đến linh thạch thượng phẩm. Về phần Linh Cụ hạ phẩm, tuy hao phí không cao nhưng uy lực lại quá nhỏ, còn không bằng dùng pháp khí. Vì vậy, trên Tu Tiên Giới hiện nay, rất ít người sử dụng Linh Cụ.

Nhưng đối với Triệu Địa, Linh Cụ mới là thủ đoạn bảo mệnh tốt nhất mà hắn có thể sử dụng, vì nó không bị tu vi hạn chế.

Vì vậy, hắn đã từng tìm kiếm khắp nơi điển tịch liên quan đến việc chế tạo Linh Cụ. Đáng tiếc, thứ này đã không còn ai ngó ngàng tới trên Tu Tiên Giới trong một thời gian rất dài, không thể tìm thấy trong các cửa hàng bán điển tịch.

Bách Xảo môn không hổ là đại phái luyện khí lưu truyền mấy ngàn năm, chỉ một đệ tử Luyện Khí kỳ cao cấp mà trong tay đã có điển tịch luyện khí tỉ mỉ tường tận như vậy, ghi chép cả phương pháp luyện chế Linh Cụ.

Vì vậy, Triệu Địa vừa đi đường vừa rót một phần thần thức vào ngọc giản Bách Xảo Phổ, cẩn thận đọc phần ghi chép về việc luyện chế Linh Cụ.

Luyện chế Linh Cụ có nguồn gốc từ tu sĩ thượng cổ, hiện nay ít người nghiên cứu. Thông thường, việc luyện chế Linh Cụ dễ hơn pháp bảo rất nhiều, nhưng nguyên liệu hao tổn lại cực lớn, nên không được lưu truyền rộng rãi trên Tu Tiên Giới.

Để luyện chế Linh Cụ, ngoài việc phải nắm vững phương pháp luyện khí nhất định, còn phải biết cách chế tạo linh lộ văn mạch. Cái gọi là linh lộ văn mạch chính là những đường hoa văn được khắc khắp Linh Cụ, dẫn từ chỗ khảm linh thạch đi khắp nơi. Tác dụng của nó là dẫn linh lực của linh thạch truyền đi toàn bộ Linh Cụ.

Thủ pháp luyện chế các đẳng cấp Linh Cụ nhìn chung là giống nhau, nhưng yêu cầu về nguyên liệu lại chênh lệch rất lớn. Thông thường, một số vật liệu từ yêu thú cấp một cao cấp trở lên có thể dùng để luyện chế pháp khí cực phẩm, cũng có thể dùng để luyện chế ra Linh Cụ trung phẩm.

Còn vật liệu từ yêu thú cấp năm trở lên, vốn là nguyên liệu luyện chế pháp bảo, mới có thể luyện chế ra Linh Cụ thượng phẩm. Nhưng khác với pháp bảo, luyện chế Linh Cụ thượng phẩm không cần đến đan hỏa của tu sĩ Kết Đan kỳ để bồi luyện.

Nói cách khác, chỉ cần có đủ nguyên liệu tốt, tu sĩ Luyện Khí kỳ cũng có thể luyện chế ra Linh Cụ thượng phẩm. Bất kể là hạ phẩm, trung phẩm hay thượng phẩm, Linh Cụ đều không thể nhận chủ như pháp bảo. Đây cũng là một thiếu sót lớn của Linh Cụ.

Triệu Địa suy đi tính lại, vẫn cảm thấy với tư chất Linh Căn của mình, khả năng Trúc Cơ thành công chỉ dựa vào một viên Trúc Cơ đan là quá thấp. Mặc dù tiểu đỉnh có thể nuôi dưỡng ra Trúc Cơ đan cực phẩm, nhưng cho dù uống một viên đan cực phẩm, cũng không dám chắc có thể vượt qua được bình cảnh Trúc Cơ.

Cho nên, dù đã có một khối Huyết Tinh Thạch, hắn vẫn quyết định đi đến Bích Hàn đàm theo kế hoạch. Nếu có thể hoàn thành thêm một nhiệm vụ nữa, giành được hai viên Trúc Cơ đan, xác suất Trúc Cơ thành công hẳn sẽ tăng lên gấp bội.

Hơn nữa, hắn thấy nhiệm vụ ở Bích Hàn đàm này có ít nhất một nửa cơ hội có thể thuận lợi hoàn thành.

Theo ghi chép trong ngọc giản nhiệm vụ, nước dưới Bích Hàn đàm quanh năm băng giá thấu xương, đáy đầm là một mỏ quặng Băng Linh Thạch, phân bố rải rác khá nhiều Băng Linh Thạch.

Dĩ nhiên, phần lớn đều là linh thạch hạ phẩm, nhưng cũng từng có tu sĩ tìm được vài khối Băng Linh Thạch trung phẩm. Trong nhiệm vụ Hàng Long cốc lần này, có một nhiệm vụ là dùng ba khối Băng Linh Thạch trung phẩm để đổi lấy một viên Trúc Cơ đan.

Đối với các tu sĩ khác, tìm được một khối linh thạch trung phẩm dưới đáy đầm này đã là chuyện cực kỳ may mắn, huống chi là ba khối. Cho nên nhiệm vụ này rất khó hoàn thành, hơn nữa mức độ nguy hiểm là cấp hai, cũng không thấp.

Điều này có nghĩa là trong đầm có yêu thú cấp một cao cấp, tương đương với tu sĩ Luyện Khí kỳ cao cấp. Chuyện này rõ ràng là vô cùng nguy hiểm đối với tu sĩ tìm bảo vật dưới đáy đầm.

Nhưng đối với Triệu Địa, hắn cho rằng mặc dù Băng Linh Thạch ở đáy đầm này khác với những Băng Linh Thạch khác, nhưng đó chỉ là khác biệt về ngoại hình, còn bản chất vẫn giống nhau.

Nói cách khác, Băng Linh Thạch hạ phẩm dưới đáy đầm cũng có thể được tiểu đỉnh của hắn nâng cấp lên thành Băng Linh Thạch trung phẩm, thậm chí là thượng phẩm. Cứ như vậy, hắn chỉ cần tìm được ba khối Băng Linh Thạch hạ phẩm dưới đáy đầm là có thể hoàn thành nhiệm vụ này.

Và như vậy, độ khó của nhiệm vụ đã giảm đi rất nhiều, chỉ cần không quá xui xẻo, không chọc giận yêu thú trong đầm, hẳn sẽ không có vấn đề gì.

Mang theo suy nghĩ như vậy, hai ngày sau, Triệu Địa đã đến khu vực Bích Hàn đàm.

Khi còn cách Bích Hàn đàm khoảng bảy, tám dặm, Triệu Địa đã cảm thấy rõ ràng nhiệt độ đang từ từ giảm xuống. Càng đến gần đầm, nhiệt độ càng giảm mạnh. Thậm chí trong phạm vi gần trăm trượng quanh đầm đều kết một lớp sương trắng.

Ngoại trừ vài cây cổ thụ to lớn kỳ dị, lá cây xanh biếc như ngọc, quét mắt nhìn quanh, trên bờ đầm trắng xóa một màu.

Tuy Bích Hàn đàm được gọi là đầm, nhưng Triệu Địa không tài nào nhìn thấy bờ bên kia. Một cái đầm rộng lớn không thấy bờ thế này, e rằng phải gọi là Bích Hàn hồ mới đúng.

Nước đầm có màu xanh đậm, vì nhiệt độ quá thấp nên trên mặt nước bốc lên một lớp hơi nước hóa băng mờ ảo. Lạnh đến như vậy mà nước đầm vẫn không đóng băng, nhất định là có điều khác thường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!