STT 57: CHƯƠNG 57: DIỆT GIAO LONG
Cùng lúc đó, hàng loạt pháp khí như tiểu xích, thiền trượng, kim quyền, trường đao, tiêm thứ, trúc tiên... đồng loạt nhắm vào những yếu huyệt như mắt, bụng của giao long mà tấn công tới. Giao long lắc cái đầu rồng khổng lồ, hai vuốt nhọn hoắt vung vẩy, ngăn chặn tất cả công kích nhắm vào mình.
- Triệu sư đệ, mau dùng pháp khí công kích vào đầu giao long này! Nếu không thừa cơ hội này diệt trừ yêu vật, chúng ta sẽ không còn cách nào xuống đáy đầm tìm báu vật được nữa!
Kim Diệp tiên tử vừa điều khiển trúc tiên quất vào mặt giao long, vừa lớn tiếng gọi Triệu Địa cách đó không xa.
Vốn dĩ Triệu Địa đã định gia nhập vòng chiến, sau khi nghe Kim Diệp tiên tử nói vậy, hắn cũng không do dự ra tay. Theo suy nghĩ của hắn, nhất định phải giải quyết con giao long này trên bờ, bằng không để nó trốn xuống đầm thì không có cách nào giết chết được. Nếu không giết được yêu thú này, làm sao hắn dám xuống đáy đầm tìm Băng Linh Thạch?
Nhưng ở đây đông người, đối với Triệu Địa vừa có lợi lại vừa có hại. Cái lợi là người đông thế mạnh, nhiều pháp khí như vậy đồng thời công kích từ bốn phương tám hướng, yêu thú này linh trí không cao, cũng chỉ biết dùng thân mình hứng chịu. Một khi nó để lộ sơ hở, sẽ có nhiều cơ hội đánh trọng thương nó.
Cái hại là hắn có cực phẩm pháp khí kinh thế hãi tục, rất nhiều phù lục và một món trung phẩm Linh Cụ, những thứ này không thể sử dụng trước mặt người khác. Vì vậy, thực lực của hắn cũng giảm đi không ít.
Bất quá, có thể dùng thượng phẩm pháp khí thử một lần, nếu có thể hợp lực mọi người giết chết con giao long này thì tốt nhất. Nếu như không thể, với nhiều người vây công như vậy, ép nó trở xuống Bích Hàn đàm vẫn làm được. Chỉ cần mình cẩn thận, nguy hiểm cũng không lớn, vẫn nằm trong tầm kiểm soát.
Triệu Địa người còn chưa đến gần, pháp khí đã bay tới.
Một thanh trường kiếm màu vàng vẽ ra một đạo kim quang, đâm thẳng vào con mắt cực lớn còn to hơn cả nắm tay của giao long. Một chiếc vòng đồng màu vàng cũng hóa to chừng một trượng, bay về phía Bích Hàn Giao.
Khi kim kiếm sắp đến gần, nó đột ngột chuyển hướng, vọt thẳng lên trên, vừa khéo tránh được một vuốt của giao long đang chộp tới. Cùng lúc đó, một mũi gai thép đen sì dài năm tấc cũng đâm vào mặt giao long, nhưng lại bị một vuốt khác của nó hất văng ra.
Giao long đang định phun một ngụm hàn khí về phía các tu sĩ bên dưới, nhưng một chiếc trúc tiên lại mang theo kình phong quét vào mắt nó, khiến nó không thể không tạm nghiêng đầu né tránh. Trong lúc nhất thời, giao long luống cuống tay chân, bụng và lưng liên tục bị pháp khí công kích, nhưng nhờ thân thể mạnh mẽ, nó cố gắng chịu đựng nên vẫn chưa bị thương.
Thừa dịp giao long đang hoảng hốt, một đạo kim quang giáng xuống cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã đến cách đầu nó vài thước. Giao long há to miệng, phun ra một luồng hàn khí màu trắng đón lấy kim quang, nhất thời hất văng thanh trường kiếm màu vàng lên cao, hóa giải nguy cơ trước mắt.
Lúc này, giao long chợt cảm thấy ngang eo bị siết mạnh. Thì ra chiếc vòng đồng cực lớn kia đã quấn lấy eo nó từ lúc nào, đột ngột co rút lại, lập tức khóa chặt hai vuốt của nó.
Chớp lấy cơ hội tốt này, một thanh trường đao màu vàng cùng một chiếc thiền trượng màu xanh đánh về phía hai mắt giao long. Hai vuốt đã bị khóa chặt, nó chỉ có thể nghiêng đầu né tránh, thoát được yếu huyệt là mắt, nhưng mặt nó cũng trúng phải hai đòn nghiêm trọng. Vùng mặt giao long không được vảy xanh bao phủ, nhất thời bị thương không nhẹ, máu tươi xanh biếc chảy dài.
Bị cơn đau kích thích, giao long phát ra một tiếng long ngâm cuồng nộ, hai vuốt ra sức vùng vẫy. Thân thể nó chợt phồng lên, cuối cùng phá vỡ chiếc vòng đồng đang chế ngự, khiến nó vỡ tan thành hàng chục mảnh.
Giao long vừa chịu thiệt thòi không nhỏ, lúc này thấy bảy tám món pháp khí không ngừng công kích về phía mình, nó lộ ra vẻ hơi sợ hãi, quét đuôi một cái, chuẩn bị xoay người chạy trở xuống đầm.
- Đừng để nó chạy!
Kim Diệp tiên tử cũng nhìn ra ý đồ của giao long, lập tức chỉ huy đám tu sĩ dùng pháp khí ngăn cản nó bỏ trốn.
Lúc này, mấy đạo hoàng quang chợt lóe lên, hội tụ giữa không trung, sau đó hóa thành một màn hào quang rộng hơn hai mươi trượng, giam chặt giao long vào trong.
Đây là Triệu Địa đã dung hợp uy lực của mấy tấm Thổ Lao phù, phóng ra một Thổ Lao tráo cực lớn. Nhưng có thể vây khốn giao long được bao lâu, có đủ thời gian cho hắn tiến hành thủ đoạn kế tiếp hay không, thì khó mà nói được.
- Giúp ta tranh thủ một chút thời gian!
Triệu Địa chợt lớn tiếng nói. Lúc này hắn đã thu hồi trường kiếm màu vàng, trong tay đang cầm một chiếc ngọc ấn màu trắng.
Hắn cấp tốc rót linh lực vào ngọc ấn, thể tích của nó điên cuồng bành trướng.
Cùng lúc ấy, con giao long bị màn hào quang cực lớn vây khốn đang điên cuồng lồng lộn, không ngừng dùng hai vuốt sắc bén công kích màn hào quang. Mỗi lần nó đánh ra, màn hào quang lại yếu đi một phần.
Giao long lại phun ra một luồng hàn khí về phía màn hào quang, sau đó vẫy đuôi quét mạnh vào đó. Rốt cục, màn Thổ Lao tráo to lớn hóa thành những đốm hoàng quang, biến mất trên không trung.
Giao long vừa thoát khỏi khốn cảnh đang định bay lên, thì đột nhiên trên đỉnh đầu và trước mặt nó xuất hiện vài món pháp khí bay tới với tốc độ cực nhanh.
Nó không thể không tạm dừng lại, dùng hai vuốt và đuôi để lần lượt ngăn cản những món pháp khí này.
- Mọi người dùng Triền Nhiễu thuật, hoặc pháp bảo đặc thù! Không cần uy lực mạnh, chỉ cần tạm thời vây khốn yêu thú này một lát là được!
Kim Diệp tiên tử la lớn. Nàng thấy Triệu Địa tế ra ngọc ấn đã bành trướng đến hơn ba trượng và vẫn còn tiếp tục lớn lên, tỏa ra linh khí kinh người, kết hợp với lời nói trước đó của hắn, nàng lập tức hiểu ra ý đồ của Triệu Địa, bèn căn dặn các tu sĩ còn lại.
Dường như những người này hết sức tuân lệnh Kim Diệp tiên tử, nàng vừa dứt lời, đã có mấy tu sĩ răm rắp làm theo.
Một tấm phù lục hóa thành một đạo thanh quang, biến thành một gốc dây leo màu xanh dài năm sáu trượng, bám vào hai vuốt giao long, quấn chặt lấy nó. Đây chính là Triền Nhiễu thuật mà Kim Diệp tiên tử đã nói, một pháp thuật trung cấp thuộc tính Mộc. Nhưng giao long chỉ dùng móng vuốt sắc bén khẽ chém, gốc dây leo này lập tức đứt lìa.
Chỉ là một pháp thuật trung cấp, hiệu quả có thể nói là rất nhỏ.
Lại có một chiếc khăn lụa màu đỏ bay về phía giao long, khẽ rung lên rồi tản ra từng trận mây đỏ, bao vây xung quanh nó. Tầm mắt giao long nhất thời bị che khuất, nó vội vàng phun ra một ngụm hàn khí, thổi tan tất cả mây đỏ trước mặt.
Hai hạt châu màu đỏ trong suốt to như quả đấm bay tới trước mặt giao long, chợt va vào nhau, hồng quang bừng sáng khiến người ta chói mắt. Giao long đang muốn lao về phía trước theo bản năng nhắm hai mắt lại, thân hình lại chậm đi một chút.
Một món pháp khí hình hồ lô bay tới trên đầu giao long, miệng hồ lô trút xuống, từ trong đó có một dòng chất lỏng sền sệt màu xanh chảy ra, tưới lên thân thể nó. Tuy rằng giao long đã hết sức né tránh, nhưng vì thân thể quá khổng lồ, nó vẫn bị dính không ít. Chất lỏng này dường như không có uy lực gì, nhưng lại dính rất chặt, làm cho nó cử động hết sức khó khăn, trong thời gian ngắn khó mà loại bỏ được.
Trong lúc giao long đang bị mọi người cố gắng cầm chân, một chiếc ngọc ấn to sáu bảy trượng chậm rãi bay tới trên đầu nó, sau đó mang theo uy thế cực lớn, giáng xuống thật mạnh.
Bích Hàn Giao cảm nhận được mối uy hiếp khổng lồ, bất chấp mấy món pháp khí đang đánh tới chính diện, liều chết vọt về phía trước.
Ầm một tiếng vang trời, ngọc ấn nện mạnh xuống đất, tạo ra một cái hố sâu nửa trượng trên mặt đất đầy băng sương.