Virtus's Reader
Mịch Tiên Lộ

Chương 59: Mục 59

STT 58: CHƯƠNG 58: TẶNG BẢO LẦN NHAU

Nửa thân dưới của Bích Hàn Giao cũng bị ngọc ấn đè bẹp.

Lúc này, Ngọc Sơn ấn đã hao hết uy lực, thu nhỏ lại chỉ còn hai ba tấc rồi bay về tay Triệu Địa, sau đó lóe lên bạch quang và biến mất không thấy.

Nửa thân sau của giao long bị ngọc ấn đánh trúng, tuy không nát thành đống thịt vụn nhưng cũng bị ép cho dẹp lép, rõ ràng đã bị thương không nhẹ.

Mà trên vuốt của nó cũng bị bảy tám món pháp khí cắm ngổn ngang, máu tươi chảy ròng ròng, không còn nguyên vẹn.

Giao long đã trọng thương, phát ra tiếng rống vô cùng bi thảm. Đôi vuốt của nó chống xuống đất, thân thể miễn cưỡng đứng lên, cố gắng chạy trở về Bích Hàn đàm.

Đám tu sĩ đâu chịu để công sức đổ sông đổ bể, vội vàng phóng ra các loại pháp khí, điên cuồng tấn công con giao long lúc này đã gần như không còn sức phản kháng.

Bích Hàn Giao này chưa mọc sừng hoàn chỉnh, chỉ vừa tiến vào cấp hai không lâu, bị mọi người hợp lực công kích, cuối cùng đã ngừng thở.

- Có chuyện gì vậy? Không phải trong ngọc giản nói Bích Hàn đàm chỉ có yêu thú cấp một cao cấp thôi sao, vì sao lại xuất hiện một con giao long cấp hai thế này?

Triệu Địa lấy làm lạ, bèn hỏi. Lúc này linh lực của hắn chỉ còn lại ba thành, đang nắm một khối trung phẩm linh thạch, chậm rãi hấp thu linh khí trong đó.

Kim Diệp tiên tử thở phào một hơi, cau mày nói:

- Mấy người chúng ta cũng không rõ nữa. Trong lúc chúng ta đang tìm quặng Băng Linh Thạch dưới đầm thì vô tình chọc giận con yêu vật này. Có lẽ nó vừa mới hóa mãng thành giao cách đây không lâu, từ yêu thú cấp một tiến hóa thành cấp hai, hoặc là từ nơi khác trong Hàng Long cốc di chuyển tới đây.

- Dưới đáy đầm còn yêu thú khác không?

Triệu Địa quan tâm hỏi.

Kim Diệp tiên tử khẽ mỉm cười, nói:

- Triệu sư đệ yên tâm, nếu còn có giao long khác, vậy công sức chúng ta vất vả tru diệt con giao long này còn có ý nghĩa gì nữa. Loài giao long trời sinh tính cao ngạo, không thích ở chung. Cho dù là một đôi thư hùng giao long, sau khi giao phối xong, con đực cũng sẽ rời khỏi con cái, mạnh ai nấy sống.

Kim Diệp tiên tử ngừng lại một chút, nhìn mọi người mệt mỏi rã rời, hắng giọng nói:

- Hay là mọi người ngồi tại đây tĩnh tọa mấy canh giờ, đợi linh lực khôi phục lại một ít rồi hẵng xuống đáy đầm tìm báu vật.

Mặc dù những lời này nghe như đề nghị, nhưng giọng điệu lại mang theo vẻ uy nghiêm khiến người ta không thể kháng cự. Vài tu sĩ đến từ các môn phái khác vội vàng ngồi xuống tĩnh tọa.

Triệu Địa mỗi tay cầm một khối trung phẩm linh thạch, cũng lập tức ngồi xuống.

Đối với tu sĩ Luyện Khí kỳ, dùng trung phẩm linh thạch để tĩnh tọa đã là rất xa xỉ, mà Triệu Địa một lần dùng đến hai khối, chuyện này khiến bọn Kim Diệp tiên tử phải chú ý.

- Triệu sư đệ quả nhiên tài lực hùng hậu, nhưng ở Hàng Long cốc này lòng người khó dò, sư đệ nên cẩn thận một chút thì hơn. Dù sao trong những lần làm nhiệm vụ ở Hàng Long cốc, chuyện giết người đoạt bảo xảy ra không ít.

Bên tai Triệu Địa vang lên tiếng truyền âm của Kim Diệp tiên tử, đối phương có lòng tốt nhắc nhở hắn.

Thủ đoạn truyền âm nhập mật này cũng là một pháp thuật cấp thấp thông thường, trừ phi bên cạnh có tu sĩ sở hữu pháp lực và thần thức cao hơn người truyền âm rất nhiều, bằng không không thể nào nghe lén được.

- Đa tạ sư tỷ nhắc nhở!

Triệu Địa gật đầu, cũng dùng truyền âm nhập mật trả lời. Tuy hắn chưa tiếp xúc nhiều với vị Kim Diệp tiên tử này, nhưng qua lời Giản Hinh Nhi, hắn cũng biết người này có phong thái hiệp nữ nhiệt tình, cực kỳ hiếm thấy trong Tu Tiên Giới.

Mặc dù hắn cho rằng tính cách như vậy rất khó tồn tại giữa Tu Tiên Giới vốn đầy rẫy lừa gạt lọc lừa, nhưng cũng không khỏi có vài phần khâm phục đối phương.

- Vừa rồi pháp khí ngọc ấn mà sư đệ sử dụng tuy uy lực cực mạnh, nhưng mỗi lần phóng ra lại mất quá nhiều thời gian, e rằng không thích hợp để chiến đấu thông thường...

Kim Diệp tiên tử chợt đổi đề tài, nói về pháp khí Ngọc Sơn ấn của Triệu Địa.

Triệu Địa hơi sững sờ, nói:

- Sư tỷ nói không sai, cho nên món thượng phẩm pháp khí này cũng chỉ là gân gà, bình thường tiểu đệ cũng rất ít khi dùng tới.

- Ta nghe nói, đó là do khi luyện chế pháp khí này đã dùng tài liệu phẩm chất không cao, nên tốc độ rót linh lực không thể quá nhanh, thành ra mới tốn nhiều thời gian như vậy. Nếu sư đệ có thể tìm được một ít tài liệu luyện khí phẩm chất tốt, luyện chế lại ấn này một lần nữa, lúc ấy sẽ luyện ra được một món pháp khí vừa uy lực hùng mạnh, vừa điều khiển linh hoạt.

Những lời Kim Diệp tiên tử nói ra khiến Triệu Địa phải giật mình kinh hãi. Hắn lộ vẻ ngạc nhiên, ngơ ngác nói:

- Không ngờ sư tỷ lại nghiên cứu sâu về luyện khí như vậy, khiến tiểu đệ vô cùng xấu hổ...

- Sư đệ nói đùa rồi...

Kim Diệp tiên tử khẽ mỉm cười, nói:

- Ta chỉ tình cờ có được một ngọc giản ghi lại vài tâm đắc luyện khí của một vị tiền bối, chỉ là lý thuyết suông mà thôi. Mà ta nghe Hinh Nhi sư muội nói, Triệu sư đệ lại là thiên tài luyện khí trăm năm khó gặp. Hay là ta đưa ngọc giản này cho sư đệ, để ở chỗ ta cũng chỉ là minh châu phủ bụi.

Kim Diệp tiên tử nói xong, tay ngọc khẽ điểm một cái, một khối hồng ngọc dài hơn hai tấc chậm rãi bay về phía Triệu Địa.

Triệu Địa nhận lấy ngọc giản, rót một phần thần thức vào trong để đọc. Quả nhiên, ngọc giản này ghi lại cặn kẽ phương pháp luyện chế và tâm đắc lĩnh ngộ đối với mấy loại pháp khí hiếm thấy như ấn, kính, chuông...

Hơn nữa, từ nội dung trong đó có thể đoán được rằng, người viết ra ngọc giản này hẳn là một vị cao nhân Kết Đan kỳ. Chẳng những ghi lại rất nhiều phương pháp luyện chế cực phẩm pháp khí, mà thậm chí còn có cả kinh nghiệm luyện chế vài loại pháp bảo.

Bí tịch do tu sĩ Kết Đan kỳ lưu lại như vậy đều là bảo vật gia truyền của các đại tông môn, rất khó mua được trên phường thị. Vậy mà Kim Diệp tiên tử lại không nói hai lời, trực tiếp tặng cho Triệu Địa, khiến hắn vô cùng cảm động.

Hắn đưa tay vào ngực áo mò mẫm, lấy ra một chiếc hộp ngọc. Sau đó, hắn khẽ điểm một cái, hộp ngọc lập tức chậm rãi bay về phía Kim Diệp tiên tử, đồng thời hắn cũng truyền âm nói:

- Đa tạ sư tỷ tặng ngọc giản, nó thật sự vô cùng hữu dụng với tiểu đệ. Trong hộp ngọc này là một bộ pháp khí Uyên Ương thuẫn do tiểu đệ tự tay luyện chế, gồm hai tấm thuẫn một lớn một nhỏ, một âm một dương, thuộc tính khác nhau, sư tỷ có thể dùng để phòng thân trong Hàng Long cốc này.

Kim Diệp tiên tử nghe vậy sửng sốt, nhẹ nhàng mở hộp ngọc ra, chỉ thấy bên trong có hai tấm thuẫn hình bầu dục một vàng một bạc. Dựa vào dao động linh lực, rõ ràng đây là thượng phẩm pháp khí.

- Đa tạ sư đệ! Không ngờ tài luyện khí của đệ còn hơn cả lời đồn.

Kim Diệp tiên tử thu hộp ngọc vào túi trữ vật, cười nói với Triệu Địa.

Bởi vì từ đầu đến cuối hai người chỉ dùng truyền âm nói chuyện, cho nên các tu sĩ khác đang tĩnh tọa bên Bích Hàn đàm không hề biết họ đang trao đổi gì. Mặc dù thấy hai người đưa qua đưa lại ngọc giản và hộp ngọc, trong lòng họ cũng thấy tò mò, nhưng không dám hỏi nhiều.

Ba bốn canh giờ sau, đám tu sĩ ai nấy đều đã khôi phục được hơn nửa linh lực, chuẩn bị xuống đầm tìm báu vật một lần nữa.

- Thi thể con giao long này vẫn còn khá nguyên vẹn, tại hạ có thể dùng để luyện khí. Như vầy đi, ta không lấy yêu đan trong đầu nó, nhưng mong các vị để lại vảy, xương cốt và gân cho ta. Ta sẽ bỏ thêm ba khối trung phẩm linh thạch để bồi thường. Các vị thấy thế nào?

Triệu Địa nhìn thi thể giao long nằm trên mặt đất, hắng giọng nói với mọi người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!