STT 60: CHƯƠNG 60: OAN GIA NGÕ HẸP
Một thanh tiểu kiếm màu bạc dài hơn một thước tỏa ra uy áp kinh người, phóng vút lên cao. Mười mấy đạo hồng quang hội tụ lại, hóa thành một con hỏa mãng to như thùng nước, hung hãn xông về phía tu sĩ họ Bạch.
Ngay từ trước khi vào cốc, Triệu Địa đã động sát tâm với người này, hôm nay lại gặp y trong cốc, hắn lập tức quyết định hạ sát thủ. Với mục tiêu tốc chiến tốc thắng, hắn không chút nương tay, vừa ra tay đã là đòn sát thủ quen thuộc nhất.
“Cực phẩm pháp khí!”
Tu sĩ họ Bạch cảm nhận được uy áp kinh khủng từ thanh tiểu kiếm màu bạc, lập tức đoán ra đẳng cấp của nó, trong lòng kinh hãi tột độ, mặt cắt không còn giọt máu.
Y vội vàng giơ một món pháp khí trông như gương đồng màu tím đã chuẩn bị sẵn, chiếu về phía tiểu kiếm màu bạc đang xé gió bay tới. Đồng thời, y phóng ra một thanh trường kiếm vàng chói, chém về phía hỏa mãng.
“Long Tuyền kiếm!”
Khi thấy đối phương tung ra thanh trường kiếm màu vàng, Triệu Địa kinh ngạc thốt lên một tiếng, vẻ mặt vốn luôn không vui không giận của hắn cũng không kìm được mà lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ.
Thanh trường kiếm màu vàng này rõ ràng là món thượng phẩm pháp khí do chính tay hắn luyện chế tặng cho Giản Hinh Nhi, hôm nay thấy đối phương sử dụng, hắn chỉ cần liếc mắt là nhận ra.
Ngay sau đó, hắn điều khiển hỏa mãng tránh va chạm trực diện với Long Tuyền kiếm. Vì vậy, ngay khi hỏa mãng và kim kiếm sắp chạm vào nhau, hỏa mãng đột ngột bay ngược lại, sau đó nổ tung trong một tiếng ầm vang, hóa thành vô số đốm hồng quang rồi biến mất.
Lúc này, từ chiếc gương đồng mà tu sĩ họ Bạch tế ra phát ra một cột sáng to bằng miệng chén, chiếu thẳng vào tiểu kiếm màu bạc, bất ngờ ghìm chặt nó giữa không trung. Nhưng chỉ sau một hơi thở, tiểu kiếm đã giãy ra khỏi sự trói buộc của cột sáng màu tím, tiếp tục chém về phía tu sĩ họ Bạch.
Thấy cảnh này, dù trên người tu sĩ họ Bạch còn mấy lớp vòng bảo vệ, y vẫn lập tức lòng dạ nguội lạnh, dứt khoát nhắm mắt chờ bị tiểu kiếm chém thành hai nửa.
“Vì sao ngươi có được thanh kiếm này?”
Triệu Địa điều khiển tiểu kiếm màu bạc nhưng không chém xuống ngay, mà để nó lơ lửng cách đỉnh đầu tu sĩ họ Bạch chừng bốn năm thước, rồi chỉ vào thanh trường kiếm màu vàng mà hỏi.
“Hừ, muốn giết thì cứ giết, nói nhảm nhiều làm gì! Không ngờ ngươi lại có cực phẩm pháp khí. Giản nha đầu vẫn xem thường ngươi rồi!”
Tu sĩ họ Bạch mở mắt, ngẩng lên nhìn thanh tiểu kiếm màu bạc treo trên đầu mình. Tuy sắc mặt lộ vẻ sợ hãi, nhưng giọng điệu của y lại rất ngang ngạnh, không có chút ý nào là cầu xin tha thứ.
“Xem thường cái gì? Chẳng lẽ ngươi không phải trộm thanh kiếm này từ chỗ Giản Hinh Nhi sao?” Triệu Địa lạnh lùng nói.
“Hừ, trộm cái gì? Kiếm này là do Giản Hinh Nhi tự tay tặng cho ta, để ta vào Hàng Long cốc có thêm một món thượng phẩm pháp khí!”
Nghe từ “trộm kiếm”, tu sĩ họ Bạch dường như phải chịu sự sỉ nhục tột cùng, gương mặt vốn trắng bệch của y lập tức đỏ bừng lên.
“Hả, cho ngươi? Vì sao nàng lại tặng kiếm cho ngươi, không phải nàng vẫn luôn chẳng thèm để ý đến ngươi sao?”
Triệu Địa cười lạnh một tiếng, vẻ mặt như muốn nói “ngươi đùa đấy à”.
Tiếng cười giễu cợt của Triệu Địa khiến tu sĩ họ Bạch vô cùng tức giận, y lớn tiếng quát: “Làm sao ta biết vì sao nàng muốn tặng cho ta? Ta tham gia Hàng Long cốc lần này chẳng phải cũng vì nàng sao?”
“Bởi vì nàng ư?” Triệu Địa khẽ cau mày.
“Không sai. Vào buổi sáng ngày tỷ thí Trúc Cơ, nàng đã tự tìm đến ta, nói rằng dù ta và nàng đều là tu sĩ Tam Linh Căn, nhưng nếu ta muốn xứng với Giản Hinh Nhi nàng, tu vi tối thiểu cũng phải đạt đến Trúc Cơ kỳ. Chỉ có như vậy mới có thể bảo vệ được nàng trong Tu Tiên Giới mạnh được yếu thua này, trợ giúp nàng một tay.”
“Cho nên sau khi tỷ thí Trúc Cơ thất bại, vì Trúc Cơ đan mà ta đã ghi danh tham gia nhiệm vụ Hàng Long cốc lần này. Thanh kiếm này cũng là do nàng tự tay giao cho ta sau khi biết ta ghi danh.” Tu sĩ họ Bạch trời sinh không chịu được oan ức, bèn giải thích một lèo.
“Ý của nàng là nếu ngươi Trúc Cơ thành công, nàng sẽ gả cho ngươi, phải không?” Triệu Địa lạnh lùng hỏi.
“Không sai, mặc dù không nói rõ, nhưng chính là ý này. Hừ! Dù ta không biết làm sao ngươi có được cực phẩm pháp khí, nhưng với tư chất Ngũ Linh Căn của ngươi, cho dù có chuẩn bị cho ngươi một hai viên Trúc Cơ đan, muốn Trúc Cơ thành công cũng chỉ là mơ mộng hão huyền.”
“Mà biết đâu lúc đó, Giản Hinh Nhi đã bế quan xong, trở thành một tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Ngươi nghĩ một tên tu sĩ Ngũ Linh Căn như ngươi có thể xứng với nàng sao? Ha ha! Nực cười, thật là nực cười, ha ha ha…”
Tu sĩ họ Bạch càng nói càng đắc ý, cuối cùng cười lên như điên như dại.
“Rất tốt! Nếu không phải ngươi đã thấy được cực phẩm pháp khí của ta, có lẽ ta sẽ tha cho ngươi một mạng. Dù sao ngươi chẳng qua chỉ là một chân tiểu nhân, còn đáng yêu hơn lũ ngụy quân tử nhiều.”
Triệu Địa thản nhiên nói, dường như đang nói với tu sĩ họ Bạch, lại như đang lẩm bẩm một mình. Cùng lúc đó, hắn điểm một ngón tay về phía tiểu kiếm màu bạc.
Ngân quang chợt lóe. Mấy lớp vòng bảo vệ của tu sĩ họ Bạch lập tức bị chém tan tác như sắt vụn, bản thân y cũng bị cắt đứt đầu, máu tươi phun cao ba thước.
Triệu Địa thu hồi gương đồng màu tím, trường kiếm màu vàng và tiểu kiếm màu bạc vào túi trữ vật, rồi nhanh tay tháo túi trữ vật bên hông của tu sĩ họ Bạch xuống. Sau đó, hắn búng ngón tay, một quả cầu lửa bay ra, thiêu rụi thi thể thành tro tàn.
Sau khi làm xong tất cả những việc này, hắn nhanh chóng dọn dẹp dấu vết trận đấu, lập tức thi triển Nặc Linh thuật, tìm một khe đá kín đáo ở phía xa rồi trốn vào.
Nửa canh giờ sau, Triệu Địa vận dụng thần thức, cảm ứng được một nhóm tu sĩ đang tiến vào khu vực núi đá này, số lượng hơn hai mươi người.
Lẽ ra trong Hàng Long cốc không thể xuất hiện một đội ngũ đông đảo như vậy. Hai mươi mấy người tụ tập lại tìm bảo vật, xác suất tìm được sẽ cực kỳ thấp, mà cho dù có tìm được một hai món, cũng không thể nào phân chia cho đều được.
Triệu Địa vô cùng nghi hoặc, thi triển Nặc Linh thuật đến cực hạn, không chỉ che giấu toàn bộ linh lực, mà ngay cả hơi thở, nhịp tim cũng yếu đến mức gần như không thể cảm nhận được.
Người còn chưa tới, tiếng nói đã truyền đến tai Triệu Địa:
“Uông sư huynh, chúng ta cứ thế đi thẳng tới đó sao, có nên chờ các vị sư huynh đệ khác một chút không?”
Đây là giọng nói có phần a dua của một thiếu niên.
“Không cần.”
Đây là một giọng nói trầm thấp của người đàn ông trung niên. Chỉ nghe y ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Ngũ sư tổ đã thông báo rõ ràng, tối đa chỉ có nửa tháng để tập hợp. Đến lúc đó, cho dù số đồng môn sư huynh đệ tập hợp chưa tới một nửa, nhưng nếu trong ba người Minh sư đệ, Trình sư đệ và ta có ít nhất hai người có mặt, thì phải tiếp tục thi hành nhiệm vụ.”
“Bây giờ thời gian đã qua gần một nửa, tuy vẫn chưa thấy Trình sư đệ, nhưng ta và Minh sư đệ đều ở đây. Hơn nữa, nơi này còn có khoảng hai mươi đồng môn sư đệ, cũng đã hơn nửa, đủ để hành động rồi. Nếu trì hoãn thêm, không hoàn thành được nhiệm vụ Ngũ sư tổ giao phó, vậy thì số Trúc Cơ đan mà tông môn hứa thưởng cho chúng ta sẽ tan thành mây khói.”
“Không biết vì sao lần này Ngũ sư tổ lại hào phóng như vậy, không chỉ ban cho chúng ta rất nhiều pháp khí vô cùng mạnh mẽ, mà còn hứa hẹn chỉ cần tìm được một chút manh mối, thậm chí không cần phải xâm nhập vào nơi đó, đã thưởng cho mỗi một huynh đệ tham gia một viên Trúc Cơ đan.”