Virtus's Reader
Mịch Tiên Lộ

Chương 62: Mục 62

STT 61: CHƯƠNG 61: NHIỆM VỤ BÍ ẨN

Chuyện tốt như vậy, trong những lần làm nhiệm vụ tại Hàng Long cốc trước đây chưa từng có...

Vẫn là giọng nói sắc nhọn của thiếu niên kia vang lên.

- Minh sư đệ, ngươi cho rằng thật sự đơn giản như vậy sao?

Gã trung niên thấp giọng, trong lời nói dường như có vẻ xem thường.

Thiếu niên lại nói:

- À, Uông sư huynh, phải chăng huynh biết được điều gì đó về nơi đó?

Gã trung niên thở ra một hơi thật dài:

- Ta cũng chỉ biết sơ sài, nhưng chắc chắn nơi đó cực kỳ nguy hiểm, nếu không Ngũ sư tổ đã chẳng ban cho chúng ta nhiều bảo vật đến thế. Hơn nữa, đệ nghĩ kỹ mà xem, những bảo vật này toàn là loại công kích mà ngay cả tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng không thể chống đỡ chính diện, cùng với một ít phù lục Trúc Cơ kỳ có thể bảo mệnh. Những thứ này rõ ràng không phải dùng để đối phó tu sĩ Luyện Khí kỳ và yêu thú cấp một, cấp hai.

- Ý huynh là nơi đó có yêu thú cấp ba, tương đương với tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ ư?

Giọng thiếu niên trở nên sắc bén hơn rất nhiều.

- Tuy không dám chắc nhưng khả năng rất lớn. Đệ thử nghĩ xem, nếu không có yêu thú nguy hiểm đến vậy, vì sao Ngũ sư tổ lại dặn đi dặn lại, rằng chúng ta chỉ cần vào đó điều tra một chút tình hình cơ bản và địa hình? Nếu gặp phải cấm chế nào đó ngăn cản, chỉ cần dò xét sơ qua, không phá được cũng không sao. Hơn nữa, sư tổ còn nhấn mạnh nhiều lần, nhất định phải cố gắng tập hợp đông đủ sư huynh đệ, vạn nhất gặp phải nguy hiểm không thể chống cự, mọi người mạnh ai nấy lo chạy thoát thân. Từ những lời này, dễ dàng đoán được nơi đó tuyệt không đơn giản, vốn không phải là vấn đề có bảo vật hay không, mà chắc chắn bên trong ẩn giấu một bí mật kinh người nào đó.

Gã trung niên nói một hơi.

- Bởi vì nơi đó từng xuất hiện mấy con giao long cấp hai, nên từ trước đến nay vẫn bị xếp vào một trong những cấm địa của Hàng Long cốc.

- Lần này sư tổ không tiếc trọng thưởng, bảo huynh đệ chúng ta xông vào, còn khẳng định rằng bất kể cuối cùng có tìm được bảo vật hay không, chỉ cần mang về một ít tin tức hữu dụng liên quan đến nơi đó, sẽ ban thưởng cho mỗi người một viên Trúc Cơ đan. So với điều kiện ưu đãi bất thường như vậy, giao long cấp hai cũng chẳng đáng kể gì.

Thiếu niên phụ họa:

- Uông sư huynh nói rất đúng, với nhân lực và pháp khí hiện tại của chúng ta, vốn không cần sư tổ ban cho những bảo vật kia cũng đã có thể đối phó với yêu thú cấp hai. Chẳng qua đệ vẫn không hiểu, vì sao vị Ngũ sư tổ này lại đột nhiên hứng thú với nơi đó đến vậy, lại bảo chúng ta từ bỏ những nhiệm vụ khác, tập trung toàn bộ nhân lực cùng đến nơi đó...

- Hừ, ta nghe nói sự sắp xếp này không phải do Ngũ sư tổ quyết định, mà ngay cả ngài cũng chỉ làm theo lệnh mà thôi!

Giọng gã trung niên ra vẻ thần bí. Giọng thiếu niên lập tức tỏ vẻ kinh ngạc:

- Huynh muốn nói là một vị Thái Thượng trưởng lão Nguyên Anh kỳ nào đó trong môn đã chỉ định thăm dò nơi đó ư?

- Rất có khả năng. Ta đã từng hỏi Ngũ sư tổ vì sao phải đến đây thám hiểm. Kết quả sắc mặt sư tổ trầm xuống, nói đây là quyết định trọng đại của tầng lớp chóp bu trong tông môn, bảo ta đừng hỏi nhiều.

Gã trung niên chậm rãi nói.

Một lát sau, giọng của thiếu niên lại truyền tới:

- Uông sư huynh, theo huynh thì chuyến đi thám hiểm này của chúng ta rốt cuộc là phúc hay họa?

- Hừ, chuyện này khó nói lắm. Nếu chúng ta may mắn, không gặp phải yêu thú cực kỳ đáng sợ, cũng không kích hoạt cấm chế nào nguy hiểm, vậy cơ hội bình an trở về là rất lớn. Nếu ngược lại, cho dù có nhiều bảo vật trong tay, e rằng cũng là dữ nhiều lành ít.

Gã trung niên kia nói xong những lời này bèn thở dài một tiếng, rồi cất cao giọng, dường như đang nói với mọi người:

- Các vị sư đệ, nhiệm vụ lần này là phúc hay họa, không ai nói trước được. Nhưng Uông mỗ không phải hạng người ham sống sợ chết, cũng không phải kẻ tàn nhẫn thích giết chóc. Lần hành động này, sư tổ trực tiếp giao cho ta và Minh sư đệ chỉ huy. Nếu một đường bình an, tự nhiên mọi người đều có thể hoàn thành nhiệm vụ, nhận được một viên Trúc Cơ đan, tất cả đều vui vẻ. Nếu gặp phải nguy hiểm, vậy phải nghiêm khắc tuân theo mệnh lệnh của Uông mỗ.

Uông mỗ sẽ căn cứ tình hình để phán đoán, nếu có sức đánh một trận, đương nhiên chúng ta không thể lùi bước. Nếu thật sự nguy hiểm quá lớn, Uông mỗ cũng sẽ nhắc nhở mọi người rút lui ngay tức khắc. Đến lúc đó, mọi người cứ lo chạy thoát thân, mạnh ai nấy sống. Bất kỳ ai chạy thoát khỏi cốc, đi báo cáo tình hình nơi đó cho tông môn, cũng sẽ được thưởng Trúc Cơ đan.

Tu sĩ trung niên dừng lại một lúc, sau đó nói tiếp:

- Trước khi vào cốc, mọi người đã được huấn luyện qua một vài trận hình để đối phó với yêu thú cao cấp nếu chúng xuất hiện. Nhưng bây giờ nhân lực ít đi một chút, trận hình có hơi thay đổi, nhiệm vụ và vị trí của mọi người cũng có điều chỉnh, chuyện này Minh sư đệ sẽ giải thích với mọi người. Các vị, ta nhấn mạnh lần cuối cùng, nếu gặp phải nguy hiểm không thể kháng cự, tự nhiên ta sẽ lên tiếng nhắc nhở. Nếu cần đánh một trận, nhất định phải giữ vững vị trí của mình. Nếu có người không nghe theo chỉ huy, ta và Minh sư đệ bảo đảm kẻ đó không thể sống sót rời khỏi Hàng Long cốc!

Lúc tu sĩ trung niên nói ra hai câu cuối cùng, vẻ uy hiếp trong giọng nói đã quá rõ ràng.

Có lẽ bị những lời của gã tu sĩ trung niên kia chấn nhiếp, đội ngũ tu sĩ vốn đang xì xào bàn tán bỗng trở nên yên tĩnh.

- Ủa, nơi này có dấu vết vừa mới giao chiến...

Giọng sắc nhọn của thiếu niên lại vang lên.

- Không sai, hơn nữa theo dao động linh khí quanh đây, còn là một trận đại chiến vừa kết thúc không lâu.

Gã trung niên kia cũng phụ họa.

- Phải chăng là gã tu sĩ Thái Hư môn mặt trắng kia?

Thiếu niên hỏi.

- Rất có khả năng. Hừ, chẳng liên quan gì đến chúng ta. Cứ mặc kệ hắn, nhiệm vụ lần này vô cùng quan trọng, trừ phi có kẻ không biết điều tự tìm đến cửa chịu chết, còn không thì chúng ta chẳng cần bận tâm.

Tu sĩ trung niên thản nhiên nói.

- Không sai, bảo vật trên người những kẻ này làm sao sánh được với phần thưởng của sư tổ, không đáng để chúng ta ra tay.

Sau khi thiếu niên nói xong, dường như vô ý liếc mắt nhìn về phía một đống đá lởm chởm bên phải, cách đó chừng trăm trượng, rồi không nói gì nữa.

Đội ngũ hơn hai mươi người dần dần đi xa. Không bao lâu sau lại truyền tới thanh âm bén nhọn của thiếu niên:

- Uông sư huynh, Thi Long Bàn có phản ứng!

- Vậy sao?

Giọng gã trung niên lộ vẻ hưng phấn:

- Không sai, Thi Long Bàn của ta cũng có phản ứng, xem ra gần đây có thi thể của yêu thú loại giao long. Nhưng không đúng... theo chỉ dẫn của Thi Long Bàn, dường như nó ở khá xa đây, gần khu vực Bích Hàn đàm mới phải.

- Chúng ta tới đó xem sao, nếu không có phát hiện gì thì đến nơi kia cũng không muộn, dù sao cũng cùng một hướng.

Thiếu niên đề nghị.

- Sư đệ nói không sai. Tuy rằng sư tổ nói thứ cần tìm có thể ở nơi đó, nhưng cũng chưa chắc chắn, chúng ta đi xem một chút cũng tốt.

Tu sĩ trung niên tỏ vẻ tán đồng.

- Trong cốc này có không ít giao long yêu thú, không biết tại sao sư tổ lại đặc biệt hứng thú với nơi có thi thể giao long, còn đặc chế mấy tấm Thi Long Bàn này, chuyên dùng để phát hiện thi khí của giao long đã chết...

Thiếu niên kia lẩm bẩm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!