STT 62: CHƯƠNG 62: MAI PHỤC
- Ta cũng không hiểu rõ chuyện này, dù sao sư tổ đã ra lệnh như vậy, chúng ta chỉ cần tới địa phương kia, sau đó móc ra Thi Long Bàn, căn cứ theo phương hướng mà nó chỉ cố gắng tới gần là được.
Giọng nói của người trung niên kia nhỏ dần, hiển nhiên là đã đi xa.
Triệu Địa đợi khoảng mười mấy phút, sau khi thần thức không còn dò xét được ai khác, mới chui ra khỏi đám quái thạch.
Hắn tò mò nhìn theo hướng các tu sĩ Thiên Du tông rời đi, lắc đầu một cái rồi tiếp tục tiến về phía Bình An cốc.
Những người này nhắc tới một địa phương thần bí và thi thể giao long nào đó, Triệu Địa hoàn toàn không hiểu gì cả. Dù sao mưu đồ của họ không hề xung đột với hắn, nên tự nhiên hắn cũng chẳng bận tâm. Hơn nữa đối phương đông người như vậy, hắn cũng không dám giở trò gì.
Càng gần ngày kết thúc nhiệm vụ Hàng Long cốc, không khí trong cốc lại càng thêm căng thẳng. Những tu sĩ tinh anh vô cùng tự tin vào thực lực của mình thường xuyên đi lùng sục, một khi bắt gặp tu sĩ đi một mình sẽ không chút lưu tình giết người đoạt bảo, cho dù là đồng môn cũng không ngoại lệ.
Nhưng nếu đụng phải đối thủ có thực lực tương đương, hai người sẽ vô cùng ăn ý mà mạnh ai nấy rời đi, coi như chưa từng gặp mặt.
Không ai muốn liều một trận sinh tử với cao thủ khác khi không nắm chắc phần thắng.
Trong khoảng thời gian này, Triệu Địa vẫn đang chậm rãi tiến về Bình An cốc. Thứ nhất, hắn có đủ thời gian, thứ hai, hắn hết sức cẩn thận, cho nên lúc nào cũng thi triển Nặc Linh thuật, từ tốn di chuyển.
Vì vậy tốc độ của hắn có vẻ chậm chạp. Hơn nữa, hắn thường xuyên dò xét những nơi đã có tu sĩ khác đi qua, vì để tránh phiền toái không cần thiết nên không thể không tạm thời ẩn nấp, cũng làm trễ nải không ít thời gian.
Dọc đường đi, hắn đã tránh được ít nhất bảy tám tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng mười ba đỉnh phong, thậm chí còn tận mắt chứng kiến một trận chiến sinh tử giữa hai tu sĩ tầng mười ba.
Kết quả, tu sĩ Bách Xảo môn tung ra một bộ pháp khí gồm bốn thanh phi đao bay lượn đầy trời, khiến đối thủ của y là một đạo sĩ trung niên của Ngọc Thanh môn phải luống cuống tay chân, cuối cùng lộ ra sơ hở, chết thảm dưới đao.
Triệu Địa tự tin nếu đột ngột xuất hiện và sử dụng cực phẩm pháp khí Ngư Trường Kiếm, hắn có bảy tám phần chắc chắn có thể một đòn giết chết tên tu sĩ Bách Xảo môn này. Nhưng hắn cân nhắc kỹ, sử dụng cực phẩm pháp khí hao phí linh lực quá nhiều, vạn nhất sau đó lại gặp phải một tu sĩ khác, nguy hiểm sẽ tăng lên rất nhiều, cho nên cuối cùng hắn đành để mặc cho tên tu sĩ kia rời đi.
Dù sao hắn đã hoàn thành hai nhiệm vụ, cũng không cần phải mạo hiểm như vậy.
Cứ thế, bảy tám hôm sau, Triệu Địa vô cùng thận trọng cuối cùng cũng đã đến gần Bình An cốc, chỉ còn cách lối ra chừng hơn một trăm dặm.
Hôm nay chỉ cần xuyên qua sơn cốc nhỏ hẹp trước mắt là coi như hắn đã tiến vào phạm vi Bình An cốc. Sau đó, hắn có thể tự do tìm một động đá hay hốc cây nào đó để ẩn nấp, lẳng lặng chờ đợi cửa ra Hàng Long cốc mở lại.
Hiện tại chính là thời khắc đẫm máu và điên cuồng nhất trong Hàng Long cốc. Kẻ nào dám đi lại trong cốc lúc này không ai không phải là đệ tử tinh anh của các phái. Bọn họ giống như những thợ săn kinh nghiệm phong phú, đang tìm kiếm con mồi.
Có đệ tử tinh anh chọn cách đi vòng quanh, gặp ai giết nấy. Cũng có người lựa chọn mai phục ở những nơi hiểm yếu hay những con đường nhiều người qua lại, cũng là gặp ai giết nấy.
Sơn cốc dài hơn hai trăm trượng trước mặt Triệu Địa chính là một địa điểm tốt để mai phục. Nó không những thông đến Bình An cốc, sẽ có không ít tu sĩ đi ngang qua, mà địa hình lại vô cùng chật hẹp, vách núi hai bên cỏ cây tươi tốt, rất không thích hợp để ngự khí phi hành. Vì vậy, nếu có đệ tử tinh anh mai phục ở nơi này, khả năng thành công là rất cao.
Vốn dĩ Triệu Địa cũng không định đi qua nơi này để tới Bình An cốc, nhưng sau khi hắn dùng thần thức dò xét nhiều lần, lại phát hiện trong sơn cốc quả thật không có một tu sĩ nào.
Có lẽ là vì nơi trông có vẻ nguy hiểm như vậy lại chính là nơi an toàn nhất. Nơi này hiểm trở như vậy, thông thường sẽ không có tu sĩ nào chọn đường này mà đi, thà đi vòng xa hơn mười mấy dặm. Có lẽ vì nguyên nhân đó mà nơi này không thấy bóng dáng tu sĩ nào.
Triệu Địa ôm suy nghĩ như vậy trong lòng, dứt khoát chọn xuyên qua sơn cốc này. Hắn phát huy Nặc Linh thuật đến mức tối đa, khí tức toàn thân không hề lộ ra chút nào, từng bước tiến vào sơn cốc nhỏ hẹp với hai vách núi dựng đứng, thần thức không ngừng cảm ứng mọi thứ xung quanh.
Thình lình, một luồng dao động linh lực hùng mạnh phát ra từ vách núi cách hắn chừng bảy tám trượng. Ngay sau đó, một đạo lam quang phá không bay thẳng về phía Triệu Địa.
Triệu Địa không dùng phù lục phòng ngự, mà trực tiếp lấy ra một tấm băng thuẫn trong suốt, giơ lên nghênh đón đạo lam quang kia.
Món Linh Cụ này đã được cài sẵn linh thạch, có thể kích hoạt bất cứ lúc nào, nhanh hơn pháp khí thông thường không ít. Vì vậy khi nguy cơ cận kề, Triệu Địa không suy nghĩ nhiều mà lập tức sử dụng trung phẩm Linh Cụ này.
Một tiếng keng trong trẻo vang lên, đạo lam quang kia là một món pháp khí giống như một cây đinh nhọn dài chừng bảy tám tấc, đã bị băng thuẫn ngăn lại dễ dàng.
Mặc dù băng thuẫn này thiếu mất một góc, nhưng dù sao cũng là trung phẩm Linh Cụ được khảm trung phẩm Băng Linh Thạch, đương nhiên đối mặt với một đòn của thượng phẩm pháp khí trường đinh màu lam kia không hề có chút áp lực nào.
- Trung phẩm Linh Cụ!
- Cực phẩm pháp khí?
Hai người đồng thời kinh hô thất thanh, khác nhau là đối phương lộ vẻ kinh ngạc cảm thán, còn Triệu Địa thì lại tỏ ra nghi hoặc.
Kẻ dùng trường đinh màu lam đánh lén Triệu Địa là một thanh niên áo trắng chừng hai mươi tuổi, mày kiếm mắt sao, mũi ưng môi mỏng, trông qua đã biết là người hiếu chiến. Tay y đang chậm rãi thu vào ngực một chiếc áo choàng phát ra hào quang sáng chói, nhìn như lụa mà không phải lụa, ánh mắt thì nhìn chằm chằm vào tấm băng thuẫn trong suốt trước người Triệu Địa.
Còn Triệu Địa lại chú ý tới chiếc áo choàng kỳ lạ kia. Từ đó phát ra dao động linh khí như có như không, lúc thì cực mạnh, lúc lại yếu ớt, có thể thấy đây là một món cực phẩm pháp khí phụ trợ cực kỳ hiếm thấy. Chắc chắn đối phương đã dựa vào bảo vật này để hoàn toàn qua mặt thần thức của mình.
Thậm chí ở khoảng cách bảy tám trượng, hắn cũng không phát giác được bất kỳ điều gì khác thường. Như vậy có thể thấy, chiếc áo choàng này tuyệt đối không phải là thượng phẩm pháp khí thông thường.
- Ngươi nói là cái áo choàng này ư? Không, đây không phải là cực phẩm pháp khí, mà là một món tàn phẩm pháp bảo. Mặc dù là tàn phẩm, nhưng vẫn mạnh hơn cực phẩm pháp khí thông thường vài phần.
Thanh niên áo trắng chậm rãi nói, dường như đang bàn về một món đồ tầm thường nhất trên thế gian.
- Tàn phẩm pháp bảo! Có thể sở hữu vật này, xem ra đạo hữu cũng không phải là đệ tử Luyện Khí kỳ tầm thường! Với của cải của đạo hữu như vậy, hẳn không thèm để mắt tới tại hạ làm gì...
Triệu Địa thầm kinh hãi trong lòng. Thanh niên áo trắng này vừa xuất hiện đã mang lại cho hắn cảm giác sâu không lường được, hắn mơ hồ đoán được tình huống sắp tới sẽ cực kỳ không ổn.
- Nói không sai! Với một tên tu sĩ tầng mười hai như ngươi, cho dù có nghênh ngang đi qua trước mặt ta, Trình mỗ cũng lười động ngón tay để diệt sát ngươi. Nhưng thuật che giấu linh khí của ngươi hết sức xảo diệu, nếu không phải ngươi đến gần trong tầm mắt của ta, chỉ bằng vào thần thức, thậm chí không cách nào nhận ra được bất kỳ dao động linh khí nào của ngươi. Bí thuật kỳ diệu như vậy, bản nhân cũng cảm thấy có chút hứng thú.