Virtus's Reader
Mịch Tiên Lộ

Chương 73: Mục 73

STT 72: CHƯƠNG 72: NGỬA BÀI

Triệu Địa nghe vậy thì sững sờ, ngay sau đó mừng rỡ vô cùng. Nếu có người chỉ điểm một chút, vẫn tốt hơn nhiều so với việc hắn phải tự mình mò mẫm. Cho dù tu sĩ trung niên này không đưa ra được bao nhiêu kiến thức giá trị, ít nhất cũng có thể giới thiệu một vài kinh nghiệm cơ bản trong lúc tu luyện Trúc Cơ kỳ, cơ hội như vậy không phải lúc nào cũng dễ dàng gặp được.

Hai người lập tức đi về phía Bách Đoán đường. Dọc đường đi, tu sĩ trung niên quả nhiên thao thao bất tuyệt về những tâm đắc trong tu luyện.

Có những điểm Triệu Địa chưa từng nghe qua, có những điểm lại khiến hắn như được khai sáng. Những gì nghe được trên quãng đường này đã giúp ích cho hắn không nhỏ.

Hai người vừa đi vừa nói, không khí có thể nói là vô cùng hòa hợp.

Nhưng khi cả hai một trước một sau vừa bước vào đại điện Bách Đoán đường, giọng của tu sĩ họ Khuông đột nhiên thay đổi, trở nên âm trầm:

- Triệu sư đệ, ngươi có thể bước vào Trúc Cơ kỳ thật sự ngoài dự liệu của ta. Tuy ngươi có ba viên Trúc Cơ đan, nhưng với tư chất Ngũ Linh Căn của ngươi thì thật sự quá miễn cưỡng, hẳn là sư đệ còn có bảo vật khác tương trợ...

- Sư huynh nói vậy là có ý gì, tiểu đệ không hiểu. Có lẽ là do tiểu đệ đặc biệt may mắn nên mới Trúc Cơ thành công.

Trong lòng Triệu Địa đã sớm ngờ tới chuyện này, nhưng vẫn tỏ ra ngơ ngác không biết gì.

Tu sĩ trung niên cười khan mấy tiếng:

- Ha ha, không sai, sư đệ vô cùng may mắn, bằng không làm sao có được bảo vật như thượng phẩm linh thạch.

Triệu Địa nghe vậy, không sợ mà còn cười nói:

- Thì ra là Khuông sư huynh! Ta vẫn luôn thấy kỳ quái, vì sao ta vừa trở về tông môn không lâu đã lập tức bị tên Lục Văn biết được, hơn nữa còn bày ra cạm bẫy pháp trận ở Chiêu Ẩn phong để mai phục ta. Hẳn là những chuyện này đều do một tay Khuông sư huynh sắp đặt.

- Không hoàn toàn đúng, nhưng cũng không sai biệt lắm.

Dường như tâm trạng của tu sĩ họ Khuông rất tốt, hắn cười híp mắt nói:

- Ta cũng không biết vì sao tên nhóc Lục Văn lại muốn đối phó ngươi. Chuyện ta làm chỉ là cho y mượn một bộ khí cụ như trận kỳ, trận bàn, pháp châu... để bố trí Kim Đao Phục Hổ trận, cùng với một món cực phẩm pháp khí là Mặc Nguyên thuẫn. Hẳn là lúc này Mặc Nguyên thuẫn đang nằm trong túi trữ vật của sư đệ.

Triệu Địa gật đầu, cau mày nghi hoặc hỏi:

- Không sai, nhưng sư đệ còn có hai điểm không hiểu, kính xin Khuông sư huynh giải thích. Thứ nhất, rốt cuộc tên nhóc Lục Văn kia đã cho sư huynh lợi ích gì mà khiến sư huynh cho y mượn cả bộ pháp trận lẫn cực phẩm pháp khí như vậy? Thứ hai, lúc ta và Lục Văn đại chiến không có người thứ ba ở đó, vì sao sư huynh biết ta có thượng phẩm linh thạch?

Tu sĩ họ Khuông cười ha hả:

- Cũng được, ít nhất cũng cho ngươi chết được làm một con quỷ minh bạch. Vấn đề thứ nhất rất đơn giản, Lục Văn có một cô bé thanh mai trúc mã, dung mạo xinh đẹp động lòng người. Tên nhóc Lục Văn này cũng rất cơ trí, nhìn ra ta có chút ý tứ với cô bé đó nên đã chủ động thuyết phục nàng làm thiếp cho ta. Coi như ta nợ y một ân tình, mới cho y mượn hai thứ này.

- Vấn đề thứ hai cũng khá hay. Lúc ta cho Lục Văn mượn đồ, từ đầu đến cuối y không chịu nói mượn để làm gì, chỉ dùng lời quanh co lừa gạt. Ta cảm thấy tò mò, bèn bỏ vào trong đám pháp châu bày trận một viên Ký Thần châu. Chỉ cần ở trong phạm vi vài dặm là ta có thể cảm ứng được vị trí của Ký Thần châu, hơn nữa có thể triệu hồi một tia thần niệm ta gửi gắm trên đó để biết đại khái y đã làm gì.

- Đây chính là Ký Thần thuật mà tu sĩ Trúc Cơ kỳ mới có thể tu luyện phải không? Quả nhiên huyền diệu, cả ta và Lục Văn đều không phát giác.

Triệu Địa gật đầu, hiểu ra rất nhiều chuyện mình còn nghi ngờ trước đó.

- Bình thường Ký Thần thuật dù mạnh đến đâu cũng khó mà không bị phát giác. Nhưng Ký Thần châu lại là nơi rất tốt để che giấu thần niệm, cho nên thần niệm trong hạt châu này rất khó bị phát hiện mà thôi.

Tu sĩ họ Khuông còn giải thích thêm.

- Đa tạ Khuông sư huynh giải thích. Sư huynh đưa ta đến đây, chắc là đã chuẩn bị đầy đủ rồi chứ?

Thần sắc Triệu Địa trở nên nghiêm nghị.

- Không sai, kể từ khi biết ngươi có thượng phẩm linh thạch, ta đã muốn tìm ngươi ngay lập tức. Đáng tiếc ngươi cứ ở lì trong phòng luyện khí bế quan không ra. Ta không còn cách nào khác đành ngày đêm chờ đợi ở cửa ra vào phòng luyện khí, chờ suốt một năm rưỡi! Không ngờ sư đệ bước ra đã là tu sĩ Trúc Cơ kỳ.

Tu sĩ họ Khuông không hề e ngại, kể lại chuyện mình đã ôm cây đợi thỏ ở đây.

Triệu Địa không hoảng không vội, ngẩng đầu nhìn quanh một lượt rồi mới nói:

Phiền Khuông sư huynh phải chờ lâu, vất vả cho người rồi. Sư huynh chọn đại điện Bách Đoán đường này để ngửa bài với ta, hẳn là trong đây đã bố trí cấm chế lợi hại. Chỉ là sư đệ mắt cạn, trước khi bước vào đại điện đã dùng thần thức cẩn thận dò xét, phát hiện nơi này ngoài một pháp trận phòng ngự thông thường ra, dường như cũng chẳng có thêm cấm chế nào khác...

- Sư đệ không nhìn lầm, nơi đây đúng là không có cấm chế lợi hại nào khác. Nếu ta làm vậy, ngược lại sẽ dễ khiến sư đệ nghi ngờ, không chịu bước vào Bách Đoán đường nửa bước.

Tu sĩ họ Khuông giải thích:

- Ta chọn nơi này, thật ra chỉ vì trong đại điện không có ai khác. Nơi này vốn là địa bàn của ta, cộng thêm ta đã sớm dặn dò các đệ tử khác không được tới gần, như vậy mới có thể thần không biết quỷ không hay lấy đi thượng phẩm linh thạch trong tay Triệu sư đệ.

Giọng tu sĩ họ Khuông hết sức bình thản, dường như đang nói một chuyện nhỏ nhặt hằng ngày.

Triệu Địa cũng tỏ ra bình thản không kém:

- Sư huynh nói không sai, nếu trong đại điện này có gì thay đổi, sư đệ tuyệt đối không dám bước vào, có bài học của Lục Văn lần trước là quá đủ. Chỉ là, sư huynh tin chắc giết chết tiểu đệ ở đây sẽ không chuốc lấy phiền phức và bị nghi ngờ sao? Phải biết rằng tông môn nghiêm cấm đồng môn tương tàn...

Tu sĩ họ Khuông lại cười ha hả:

- Chuyện này sư đệ không cần phải bận tâm, chỉ cần không có chứng cứ xác thực, ai thèm để ý chứ? Nhiệm vụ Hàng Long cốc chết nhiều người như vậy, có ai hỏi đến không? Người tu tiên chúng ta vốn bạc bẽo, nếu không có lợi ích, không ai xen vào chuyện của người khác.

- Thì ra là vậy. Nói như thế, nếu ta giết chết Khuông sư huynh ở đây, cũng sẽ bình an vô sự sao?

Triệu Địa vẫn dùng giọng điệu bình thản hỏi lại.

Nghe Triệu Địa nói với giọng điệu như vậy, cuối cùng tu sĩ họ Khuông cũng lộ vẻ tức giận, lạnh lùng nói:

- Vậy thì chưa chắc. Dù sao ta cũng là người cai quản nơi này, hơn nữa chưa từng rời khỏi Chiêu Ẩn phong, nếu vô duyên vô cớ mất tích, tông môn cũng sẽ điều tra những người ra vào ngọn núi này. Đến lúc đó sư đệ cũng có thể bị nghi ngờ. Bất quá sư đệ yên tâm, ta sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu.

Tu sĩ họ Khuông nói đến đây, khóe miệng nhếch lên nụ cười tàn nhẫn, ngừng lại một chút rồi nói tiếp:

- Từ đầu đến giờ, Triệu sư đệ vẫn tỏ ra ung dung tự tại, vô cùng chắc chắn, khiến sư huynh đây thấy không thoải mái chút nào. Chẳng lẽ Triệu sư đệ cho rằng chỉ dựa vào một món cực phẩm pháp khí và một món Phù Bảo là có thể đối phó được ta sao? Phải biết rằng, dù ta cũng chỉ là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, nhưng dù sao ta cũng đã Trúc Cơ nhiều năm, công lực thâm hậu hơn nhiều so với một kẻ mới Trúc Cơ như sư đệ. Hơn nữa, ta xuất thân là luyện khí tông sư, pháp khí của ta không phải là thứ mà tu sĩ Trúc Cơ bình thường có thể so sánh được. Chẳng lẽ sư đệ không sợ hay sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!