STT 73: CHƯƠNG 73: LINH CỤ LẬP UY
Triệu Địa cũng phá lên cười:
- Khuông sư huynh quả không phải tu sĩ Trúc Cơ bình thường, nhưng tiểu đệ cũng chẳng phải hạng xoàng.
Nói đến câu cuối, trong mắt Triệu Địa lóe lên sát ý sắc bén. Sắc mặt tu sĩ họ Khuông sa sầm, gằn giọng:
- Hy vọng Triệu sư đệ không phải chỉ biết khoác lác. Bằng không, trận chiến này e rằng sẽ sớm ngã ngũ.
Dứt lời, tu sĩ họ Khuông lập tức vỗ một tấm phù lục bằng da thú màu vàng sẫm lên người, kích hoạt một lớp hào quang bảo vệ cùng màu bao phủ toàn thân, sau đó nói với vẻ tiếc nuối:
- Đây là Hoàng Thiên Hậu Thổ phù, một trong những loại phù phòng ngự mạnh nhất Trúc Cơ kỳ. Giá của nó không hề rẻ, coi như nể mặt viên thượng phẩm linh thạch của sư đệ, ta mới phải dùng đến nó.
- Ồ, viên thượng phẩm linh thạch này hấp dẫn sư huynh đến vậy sao?
Triệu Địa cũng vỗ lên người hơn mười tấm phù phòng ngự, có điều chỉ là phù lục cấp Luyện Khí. Đồng thời, hắn còn lấy ra một viên thượng phẩm Thủy Linh Thạch màu lam nửa trong suốt, xoay xoay trong lòng bàn tay.
Hắn lấy thượng phẩm linh thạch ra chính là để thu hút sự chú ý của đối phương. Quả nhiên, sau khi thấy viên thượng phẩm linh thạch, đối phương không còn giữ được vẻ bình tĩnh, để lộ ánh mắt vô cùng tham lam.
Chợt nghe một tiếng vút, Triệu Địa vung tay, một thanh tiểu kiếm màu trắng bạc xé gió bay ra, đâm thẳng về phía đối phương. Tu sĩ họ Khuông phản ứng cũng không chậm, hai tay áo đồng thời rung lên, sáu món pháp khí màu đỏ dài chừng một tấc, hình dáng như phi châm bay ra, lao về phía thanh tiểu kiếm.
- Pháp khí phi châm!
Khi Triệu Địa thấy đối phương tung pháp khí, trong lòng kinh hãi, vội điều khiển thanh tiểu kiếm màu trắng bạc, khẽ hô:
- Phân!
Ngay khi tiểu kiếm sắp va chạm với phi châm, nó bất ngờ hóa thành hai thanh tiểu kiếm một dài một ngắn, lượn vòng tránh đám phi châm, từ hai phía đâm về phía tu sĩ họ Khuông.
- Thư hùng song kiếm!
Tu sĩ họ Khuông khẽ kêu lên kinh ngạc, nhưng phản ứng của y cũng không chậm, phái ra hai phi châm kẹp đánh mỗi thanh tiểu kiếm, đồng thời hai cây phi châm còn lại đâm thẳng về phía Triệu Địa.
Triệu Địa vô cùng kiêng dè loại pháp khí phi châm có tốc độ cực nhanh, khó lòng phòng bị này, vội lấy Băng Hỏa thuẫn ra che trước người.
Lúc này, cặp song kiếm Can Tương và Mạc Tà đã va chạm với mấy cây phi châm, vang lên những tiếng leng keng trong trẻo. Những cây phi châm trông có vẻ nhẹ nhàng này lại có thể đánh văng hai thanh tiểu kiếm ra xa hơn một trượng.
Triệu Địa thầm kinh hãi, phi châm này không chỉ có tốc độ cực nhanh mà uy lực cũng không thể xem thường. Nếu nó đánh trúng người hắn, chỉ dựa vào pháp khí thượng phẩm bình thường và lớp hào quang phòng ngự cấp Luyện Khí thì không thể nào ngăn cản nổi.
Lúc này, trong lòng tu sĩ họ Khuông cũng không hề bình tĩnh. Mấy cây phi châm này là bảo vật tâm đắc nhất của y, cũng là tác phẩm xuất sắc nhất trong vô số pháp khí do y luyện chế. Bộ phi châm này vốn có tổng cộng mười ba cây, tên là Hồng Vân Thập Tam Châm, khi phối hợp sử dụng có thể bày ra một số trận pháp đơn giản, phát huy uy năng của pháp trận, diệu dụng vô cùng.
Chỉ tiếc thần thức của y có hạn, tối đa chỉ có thể điều khiển sáu cây, nhiều hơn nữa ngược lại sẽ luống cuống tay chân, khó mà tùy tâm sở dục. Dù vậy, uy lực của sáu cây phi châm màu đỏ này cũng vô cùng hùng mạnh, là bảo vật hiếm thấy trong số các cực phẩm pháp khí.
Những cực phẩm pháp khí có chất liệu kém hơn một chút sẽ dễ dàng bị phi châm đâm thủng, nặng thì bị xuyên qua một lỗ lớn, nhẹ thì để lại vài vết lõm nông. Nhưng cặp thư hùng song kiếm này dường như được luyện chế từ vật liệu chính là Huyết Ti Ngân, không biết còn pha thêm loại tài liệu quý giá nào mà lại không hề hấn gì trước sự công kích của phi châm.
Mà sau khi Triệu Địa lấy Băng Hỏa thuẫn ra, tu sĩ họ Khuông càng kinh hãi hơn, sắc mặt đại biến, không khỏi thốt lên:
- Trung phẩm Linh Cụ! Lại còn là trung phẩm Linh Cụ cấp hai!
Sở dĩ gọi là trung phẩm Linh Cụ cấp hai là vì nó có thể khảm lên hai khối trung phẩm linh thạch, tiêu hao linh thạch nhiều hơn, nhưng uy lực cũng mạnh hơn gấp bội so với trung phẩm Linh Cụ thông thường.
Mặc dù Triệu Địa biến hóa Can Tương Mạc Tà bay múa khó lường, lúc hợp nhất, lúc phân ra tấn công, nhưng vẫn không tài nào thoát khỏi những cây phi châm vốn nhanh và linh hoạt hơn một bậc. Hơn nữa, chất liệu của phi châm cũng cực kỳ cứng rắn, cho dù tiểu kiếm dốc toàn lực chém vào cũng không thể làm nó sứt mẻ.
Băng Hỏa thuẫn của hắn lại không linh hoạt bằng, chỉ có thể kích phát hai lớp hào quang phòng ngự một đỏ một trắng bao bọc quanh thân trong phạm vi một trượng, khiến pháp khí phi châm nhất thời không thể công phá.
Như vậy, sau hiệp giao thủ đầu tiên, hai bên rơi vào thế giằng co, nhất thời không ai làm gì được đối phương.
Cứ kéo dài thế này, hai bên sẽ chuyển sang so đấu linh lực. Theo lẽ thường, tu vi của tu sĩ họ Khuông cao hơn Triệu Địa một bậc, linh lực dồi dào hơn. Nhưng y phải điều khiển sáu cây phi châm, tiêu hao linh lực cực lớn. Trong khi đó, Triệu Địa chỉ tiêu hao linh lực cho cặp thư hùng song kiếm, còn Băng Hỏa thuẫn thì tiêu hao linh lực từ linh thạch.
Vì vậy, Triệu Địa tiêu hao linh lực ít hơn đối phương một chút, hơn nữa hắn còn có thượng phẩm linh thạch trong tay. Dù thế nào đi nữa, nếu cứ tiếp tục, tình thế sẽ cực kỳ bất lợi cho tu sĩ họ Khuông.
Tu sĩ họ Khuông hiển nhiên cũng nhận ra điều này, bèn hạ quyết tâm mặc kệ sự tấn công của thư hùng song kiếm, điều khiển sáu cây phi châm đồng loạt đâm về phía lớp hào quang phòng ngự của Băng Hỏa thuẫn. Y muốn dựa vào sự bảo vệ của Hoàng Thiên Hậu Thổ phù, lấy công thay thủ, giành thế chủ động đột phá phòng ngự của đối phương, đánh chết đối phương.
Quả nhiên, dưới sự công kích toàn lực của sáu cây phi châm, lớp hào quang phòng ngự màu trắng bên ngoài rung lên kịch liệt, trông như có thể vỡ tan bất cứ lúc nào. Linh lực của viên trung phẩm Băng Linh Thạch khảm trên Băng Hỏa thuẫn cũng đang tiêu hao với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Triệu Địa cũng không nóng vội, mà dùng thư hùng song kiếm tấn công lớp hào quang màu vàng sẫm của Hoàng Thiên Hậu Thổ phù. Dưới sự công kích không ngừng của song kiếm, linh quang trên màn hào quang cũng dần phai nhạt.
Cả hai bên đều dốc toàn lực công kích, nhưng hiển nhiên uy lực của sáu cây phi châm cao hơn một bậc, tốc độ phá vỡ màn hào quang phòng ngự rõ ràng nhanh hơn.
Tu sĩ họ Khuông thấy vậy thì mừng thầm trong lòng, nhưng đúng lúc này, Triệu Địa chợt ngừng dùng thư hùng song kiếm tấn công, liên tiếp lấy ra hai bảo vật.
Một món là một chiếc kính bạc to bằng bàn tay tỏa ra những đốm sáng xanh biếc, món còn lại là một chiếc cung xương nửa trong suốt tỏa ra hàn quang nhàn nhạt, trên cung được khảm một khối trung phẩm Băng Linh Thạch.
Không ngờ đối phương lại có nhiều trung phẩm linh thạch thuộc tính Băng như vậy, tu sĩ họ Khuông tức đến hộc máu. Phải biết rằng, giá trị của một viên trung phẩm Băng Linh Thạch tương đương với hai ba mươi khối trung phẩm linh thạch thuộc tính Ngũ Hành thông thường. Giá trị của hai khối trung phẩm Băng Linh Thạch này đã bằng toàn bộ gia sản của một tu sĩ Trúc Cơ kỳ khổ tu nhiều năm.
Điều khiến y tuyệt vọng hơn nữa là, chiếc kính bạc trong tay Triệu Địa cũng là một món cực phẩm pháp khí phụ trợ vô cùng hiếm thấy. Triệu Địa điều khiển chiếc kính phun ra một cột sáng màu xanh biếc to bằng miệng chén. Cột sáng này vừa quét qua ba cây phi châm, lập tức khiến chúng mất đi sự điều khiển, khựng lại giữa không trung, không hề nhúc nhích.
Cùng lúc đó, Triệu Địa đã kéo căng dây cung của chiếc cung xương trong suốt, tức thì một luồng khí Băng Hàn ngưng tụ trên dây cung, tạo thành bảy tám mũi băng trùy dài hơn một thước.