Virtus's Reader
Mịch Tiên Lộ

Chương 76: Mục 76

STT 75: CHƯƠNG 75: HỒNG LÂM PHƯỜNG THỊ

Thanh niên chăm chú lắng nghe thiếu niên giảng giải từng câu, thỉnh thoảng còn hỏi xen vào vài câu, khiến thiếu niên nói càng thêm hăng say.

Thanh niên này chính là Triệu Địa, người đã rời khỏi Thái Hư môn hơn nửa năm trước.

Hơn nửa năm trước, sau khi Triệu Địa bị buộc phải đánh chết vị sư huynh đồng môn họ Khuông, vì sợ bị môn phái nghi ngờ truy xét, hắn đành bất đắc dĩ quyết định thoát khỏi phạm vi thế lực của Thái Hư môn.

Thái Hư môn vốn là tông môn đệ nhất Kim Diễm quốc, có thế lực phân bố trên toàn lãnh thổ. Triệu Địa muốn hoàn toàn thoát khỏi sự truy xét của Thái Hư môn thì nhất định phải rời khỏi Kim Diễm quốc.

Khuông Lư Sơn mạch nằm ở phía tây Kim Diễm quốc, nếu đi về phía tây, đương nhiên có thể nhanh chóng tiến vào lãnh thổ Ô Lân quốc. Nhưng Triệu Địa lại nghe nói thế lực tu tiên ở các quốc gia phía tây Ô Lân quốc đều do phe Tà đạo chiếm thế thượng phong, mà Ô Lân quốc cũng ngày càng có nhiều thế lực Tà đạo xâm nhập.

Phe Tà đạo đối lập với phe Chính đạo. Những điều này là sau khi Triệu Địa gia nhập Thái Hư môn mới biết được đôi chút từ các điển tịch trong môn, phần lớn là đọc được trong sách ở tầng hai Bạch Lộc các.

Trong Tu Tiên Giới trên Thiên Nguyên đại lục, ba tông môn tu tiên Phật gia, Đạo gia, Nho gia được gọi là phe Chính đạo. Còn Quỷ môn, Ma môn, Yêu môn bị coi là phe Tà đạo.

Có những quốc gia tồn tại cả thế lực hai phe chính tà, bên này không làm gì được bên kia. Có những quốc gia như Kim Diễm quốc, chỉ có thế lực phe Chính đạo tồn tại. Lại có những quốc gia mà thế lực phe Tà đạo chiếm thượng phong, tu sĩ phe Chính đạo bị buộc phải đi nơi khác tu luyện.

Từ trong điển tịch, Triệu Địa biết được, trong mắt tu sĩ phe Chính đạo, tu sĩ phe Tà đạo hở một chút là uống máu ăn tươi, nuốt chửng sinh hồn, luyện thi khô... khiến Triệu Địa xem mà thấy lạnh sống lưng từng trận, tự nhiên hắn không muốn đến những quốc gia mà phe Tà đạo xưng hùng.

Vì vậy, hắn không thể làm gì khác hơn là bỏ gần tìm xa, đi về phía đông. Trải qua mấy tháng phi hành, vượt qua mấy chục vạn dặm, Triệu Địa đã đến bên bờ Thiên Nguyên đại lục. Mục tiêu của hắn không phải là Thiên Ngô quốc nhỏ bé này, mà là Đông Hải Tam Tiên đảo trong truyền thuyết được mấy bộ điển tịch nhắc tới.

Trong đó nói rằng đối với tu sĩ từ Trúc Cơ kỳ trở lên, Đông Hải Tam Tiên đảo chính là thiên đường tu luyện chân chính. Tình hình cụ thể nơi đó thế nào, Triệu Địa biết cũng không nhiều. Nhưng vốn dĩ hắn không còn nơi nào để đi, nên quyết định đến Thiên Ngô quốc này thử vận may.

Hắn vận dụng Nặc Linh thuật, khống chế dao động linh lực của mình ở mức Luyện Khí kỳ tầng mười, ăn mặc như một tán tu bình thường tiến vào Thiên Ngô quốc. Dọc đường cố ý tìm kiếm, sau khi hỏi thăm một tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng bốn, tầng năm, hắn mới biết được vị trí đại khái của Hồng Lâm phường thị này.

Phường thị đông người, tin tức đa dạng, hẳn có thể dò hỏi được chút tình hình liên quan đến Đông Hải Tam Tiên đảo. Triệu Địa thầm nghĩ như vậy, vừa đến Hồng Thụ lâm đã gặp một thiếu niên tu sĩ đang giao đấu với một con yêu thú Kim Tuyến Xà cấp một trung cấp, bèn tiện tay dùng thượng phẩm pháp khí Công Bố kiếm giúp một tay, giết chết con yêu thú.

Thiếu niên này cảm kích, bèn chủ động làm người dẫn đường cho Triệu Địa, đưa hắn đi dạo Hồng Lâm phường thị. Mà khi thiếu niên hỏi tên, hắn thuận miệng dùng cái tên Dương Quá...

- Dương đại ca, trước kia huynh tu hành ở đâu, tu luyện công pháp phái nào vậy?

Thiếu niên đột nhiên hỏi.

- Ta chỉ là một tán tu đơn độc, không có nơi ở cố định, tu hành cũng là công pháp thuộc tính Thủy bình thường Trục Lãng Quyết, chẳng thuộc phái nào cả...

Triệu Địa nói qua loa vài câu, bề ngoài có vẻ tỉ mỉ, nói cả tên công pháp mình tu luyện, nhưng thực tế chẳng tiết lộ chút gì.

- Ừm. Đây là công pháp của một nhánh Đạo môn. Trong giới tu sĩ, vẫn là tu sĩ Đạo môn chúng ta chiếm đa số. Dù sao Đạo môn không có nhiều ràng buộc, không có điều kiện gì trói buộc, tu luyện cũng dễ dàng nhất. Nhưng nếu xét về tốc độ tu luyện, nghe nói vẫn là một vài công pháp của phe Tà đạo nhanh hơn.

Thiếu niên nói sơ sài mấy câu, lại khiến Triệu Địa thầm rùng mình.

- Công pháp phe Tà đạo ư, chẳng lẽ Thiên Ngô quốc cũng có thế lực tông môn phe Tà đạo? Dường như Hạ huynh đệ biết không ít về chuyện này, có thể nói tỉ mỉ một chút được không?

Triệu Địa nghi hoặc hỏi. Thiếu niên mỉm cười áy náy:

- Ha ha, thật ra tiểu đệ cũng biết rất ít về tu sĩ phe Tà đạo, chỉ nghe nói trong mấy chục năm gần đây, Thiên Ngô quốc có thêm một số tu sĩ tu luyện công pháp phe Tà đạo. Nhưng thứ nhất, số lượng những tu sĩ này không nhiều, thứ hai cũng không gây ra chuyện thị phi gì, cho nên từ trước đến nay tu sĩ phe Chính đạo chúng ta vẫn bình yên vô sự. Ngược lại, tại hạ nghe nói có không ít đệ tử trẻ tuổi tư chất tầm thường, vì ham tu luyện nhanh chóng, đã lựa chọn tu luyện một số công pháp tốc thành của phe Tà đạo. Chỉ tiếc rằng những công pháp này vô cùng bí ẩn, chưa bao giờ lưu truyền ra ngoài. Cụ thể có gì kỳ diệu thì cũng không biết được.

- A, thì ra là vậy. Không biết Hạ huynh đệ có hiểu biết gì về thế lực tu tiên ở Đông Hải không? Ta nghe nói có nơi gọi là Đông Hải Tam Tiên đảo, nghe đồn thậm chí có cả Tiên Nhân sống trên đó...

Triệu Địa đổi đề tài, nói đến trọng điểm.

Thiếu niên đáp:

- Đương nhiên là tiểu đệ đã nghe nói tới Đông Hải Tam Tiên đảo. Nghe nói tu sĩ Trúc Cơ kỳ đều ước mơ được đến đó một chuyến, nhưng người trở về lại cực ít. Lời đồn chỉ có tu sĩ Bích Hải môn từng đến được nơi đó. Về phần lời đồn có Tiên Nhân, có lẽ chỉ là ngoa truyền mà thôi, tiểu đệ chưa từng nghe qua chuyện này.

“Bích Hải môn!” Triệu Địa thầm ghi nhớ cái tên này.

Thiếu niên họ Hạ dẫn Triệu Địa vào Hồng Lâm phường thị, sau đó lấy cớ phải đến một nơi mua vài món đồ rồi chủ động rời đi. Điều này làm Triệu Địa cảm thấy tự nhiên hơn, người tu tiên ai nấy đều chú trọng sự riêng tư.

Không ai muốn lúc mình móc túi trữ vật nặng trịch ra mua đồ quý, bên cạnh lại có người cứ nhìn chằm chằm. Điều này cũng khiến hắn có chút hảo cảm với thiếu niên mắt to này.

Cả Hồng Lâm phường thị được xây bằng thúy trúc to bằng miệng chén trên mặt hồ, bất kể là đường phố hay lầu các, đều là như vậy. Triệu Địa nhìn qua một lượt, đâu đâu cũng là một màu xanh biếc của thúy trúc, trong lòng cảm thấy rất thoải mái.

Quả nhiên phường thị này chủ yếu phục vụ cho tu sĩ Luyện Khí kỳ. Triệu Địa đưa mắt nhìn quanh, tuyệt đại đa số tu sĩ nơi này đều chưa đến Luyện Khí kỳ tầng mười hai, tu sĩ Trúc Cơ kỳ chỉ có hai ba người, hơn nữa chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ, có lẽ là để bảo vệ trật tự cho phường thị.

Với Nặc Linh thuật xảo diệu của hắn, trừ phi là tu sĩ có thần thức và tu vi đều vượt xa hắn mới có thể nhìn thấu linh lực mà hắn che giấu. Chuyện này mấy tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ tự nhiên không làm được, chỉ xem hắn là một tán tu bình thường.

Triệu Địa chậm rãi đi trên đường, một mặt tính toán tìm nơi dò hỏi tin tức liên quan đến Đông Hải Tam Tiên đảo hoặc Bích Hải môn.

Tốt nhất là có điển tịch liên quan giới thiệu, mua về xem sẽ biết. Kế đến là tìm cửa hàng hoặc tu sĩ có liên quan tới hai nơi này để hỏi thăm thêm. Hạ sách là trực tiếp mở miệng hỏi, nhưng nếu làm vậy, chẳng những khó hỏi được tin tức hữu dụng mà ngược lại còn chuốc lấy nghi ngờ và sự chú ý không cần thiết.

Tu sĩ Luyện Khí kỳ như thiếu niên họ Hạ cũng biết một chút, hẳn đây không phải là chuyện gì quá bí ẩn... Triệu Địa nghĩ thầm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!