Virtus's Reader
Mịch Tiên Lộ

Chương 77: Mục 77

STT 76: CHƯƠNG 76: GẶP LẠI

Thấy một cửa hàng điển tịch trông cũng không quá nhỏ tên là Lưu Hương các, Triệu Địa liền bước vào.

Một thiếu nữ ăn mặc như người bán hàng, tuy da dẻ trắng nõn nhưng gương mặt lại lốm đốm tàn nhang, nhanh nhẹn tiến ra đón:

- Xin hỏi đạo hữu cần tìm loại điển tịch nào, Tiểu Hoàn có thể giúp đạo hữu tìm kiếm.

- Tại hạ trước nay vẫn luôn tiềm tu bên ngoài, vừa mới đến quý địa, muốn xem qua vài quyển điển tịch cơ bản giới thiệu về tình hình Tu Tiên Giới ở đây, để tránh phạm phải điều kiêng kỵ.

Triệu Địa suy nghĩ một chút rồi chậm rãi nói.

Thiếu nữ mỉm cười, nói:

- Đạo hữu khách sáo rồi, nơi này cũng không có quy củ gì kỳ lạ cả. Tiểu Hoàn đi lấy mấy ngọc giản, xin đạo hữu chờ một lát.

Nói xong, thiếu nữ nghiêng mình thi lễ rồi lui về phía mấy kệ sách lớn bắt đầu tìm kiếm.

“Ừm, tu vi của nàng này hiện còn thấp, nếu đạt tới Trúc Cơ kỳ, tự nhiên có thể dễ dàng dùng linh lực cải thiện da thịt, khiến những vết tàn nhang này biến mất.” Triệu Địa nhìn bóng lưng thiếu nữ, bất chợt nghĩ đến một chuyện vẩn vơ chẳng liên quan gì đến mình.

Kể từ khi tiến vào Trúc Cơ kỳ, hắn mới thực sự cảm nhận được những điều mới mẻ mà chỉ tu sĩ Trúc Cơ kỳ mới thấu hiểu, càng thấm thía hơn quan điểm rằng “chỉ từ Trúc Cơ kỳ trở lên mới được xem là người tu tiên thực thụ”.

Ngoài việc đạt tới cảnh giới Ích Cốc, có thể hấp thu linh khí đất trời mà hoàn toàn không cần ăn thức ăn trần thế, tu sĩ Trúc Cơ kỳ còn có thể dịch dung đổi dạng, khiến cho phàm nhân và tu sĩ có tu vi quá thấp không tài nào phân biệt được.

Hơn nữa, dung nhan của họ cũng lão hóa chậm hơn tu sĩ Luyện Khí kỳ rất nhiều, thọ mệnh đạt tới hơn hai trăm tuổi. Thân thể tu sĩ Trúc Cơ kỳ sau khi trải qua nhiều lần linh lực gột rửa, những vết sẹo, tàn nhang, hay mụn nhọt cũng có thể dễ dàng loại bỏ.

Đây cũng là lý do vì sao đại đa số nữ tu sĩ Trúc Cơ kỳ trông đều xinh đẹp rạng ngời, chẳng khác nào tiên tử giáng trần. Nếu là nữ tu sĩ vốn đã có nhan sắc trời ban, lại tu luyện thêm một số công pháp cao cấp đặc thù thì càng trở nên xinh đẹp tuyệt trần, động lòng người, mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều bất giác tỏa ra mị lực kinh người.

Thậm chí chỉ một ánh nhìn cũng có thể câu hồn đoạt phách những nam tu sĩ tâm thần không vững, khiến họ trở thành kẻ ngoan ngoãn phục tùng dưới váy.

Nghĩ đến đây, Triệu Địa không rét mà run. Những thông tin này hắn chỉ đọc được trong điển tịch, nếu thật sự gặp phải một nữ tu sĩ Trúc Cơ kỳ như vậy, hắn cũng không dám chắc mình có thể thoát thân hay không.

Ở Hàng Long cốc, Triệu Địa từng gặp không ít nữ tu sĩ của Lãm Nguyệt tông thuộc loại này, chỉ có điều khi đó công pháp của các nàng chưa có thành tựu gì, tự nhiên không phát huy được bao nhiêu hiệu quả mê hoặc.

Ngoài sự thay đổi của cơ thể, về phương diện bí thuật tiên pháp, sự khác biệt giữa tu sĩ Trúc Cơ kỳ và Luyện Khí kỳ lại càng như trời với vực. Không chỉ đơn thuần là pháp lực và thần thức mạnh hơn gấp mấy lần, mà còn có rất nhiều bí thuật và pháp thuật phải từ Trúc Cơ kỳ trở đi mới có thể dần dần học tập và nắm giữ.

Ví như Tiên Thiên Chân Hỏa, một khi tu sĩ đột phá Trúc Cơ sẽ tự nhiên có được, còn tu sĩ Luyện Khí kỳ dù có cố gắng thế nào cũng tuyệt đối không cách nào nắm giữ. Vì vậy, so sánh thực lực giữa tu sĩ Trúc Cơ kỳ và Luyện Khí kỳ cũng khác nhau một trời một vực, không thể đo lường bằng lẽ thường.

Nếu không có bảo vật nghịch thiên nào đó, tu sĩ Luyện Khí kỳ đứng trước mặt tu sĩ Trúc Cơ kỳ sẽ không có chút sức lực phản kháng nào.

Nếu lúc này Triệu Địa gặp lại thanh niên họ Trình với vô số bảo vật đến mức biến thái ở Hàng Long cốc ngày trước, hắn chỉ cần dựa vào một thanh Ngư Trường Kiếm là có thể dễ dàng tiêu diệt đối phương.

Trong lúc hắn đang suy nghĩ, thiếu nữ tên Tiểu Hoàn đã ôm bảy tám ngọc giản ra, đặt trước mặt Triệu Địa. Hắn cũng không khách sáo, lần lượt cầm lên, dán vào trán rồi dùng thần thức từ từ xem xét.

Thiếu nữ quan sát vẻ mặt Triệu Địa, cố gắng đoán xem lần giao dịch này có thành công hay không. Đáng tiếc, thanh niên anh tuấn trước mắt nàng lúc đọc mỗi ngọc giản đều tỏ ra hờ hững, không vui không buồn, gần như không để lộ chút cảm xúc nào.

Nhưng sau khi xem xong tất cả ngọc giản, người thanh niên lạnh nhạt này lại nói một câu khiến nàng vui mừng khôn xiết:

- Hai ngọc giản này, và ba ngọc giản bên kia, tổng cộng năm cái tại hạ đều muốn, xin hãy sao chép giúp một bản.

Thiếu nữ vô cùng vui sướng:

- Xin đạo hữu chờ một chút, sẽ xong ngay thôi.

Dứt lời, nàng nhanh nhẹn sao chép mỗi ngọc giản ra một bản rồi đặt lên quầy trước mặt Triệu Địa.

- Mỗi ngọc giản giá năm khối hạ phẩm linh thạch, tổng cộng là hai mươi lăm khối linh thạch.

Triệu Địa lấy ra một đống hạ phẩm linh thạch đưa cho thiếu nữ, đồng thời tay áo nhẹ nhàng lướt qua, năm ngọc giản kia lập tức biến mất khỏi mặt quầy.

- Đa tạ đạo hữu đã chiếu cố, đạo hữu còn cần gì nữa không?

Thiếu nữ lộ vẻ mong chờ hỏi. Giao dịch vừa rồi đã giúp nàng kiếm được hai, ba khối hạ phẩm linh thạch, đối với một tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng năm như nàng, đây là một khoản thu nhập không hề nhỏ.

Triệu Địa đã thu được thông tin mình cần, tự nhiên không trông mong một cửa hàng chỉ chuyên bán điển tịch thông thường cho đệ tử Luyện Khí kỳ lại có được các loại ngọc giản công pháp Trúc Cơ kỳ cao cấp. Vì vậy, hắn chỉ thờ ơ đáp mấy tiếng “không cần”, sau đó rời đi. Thiếu nữ kia vẫn tiễn hắn ra tới cửa, miệng ân cần nói:

- Đa tạ đạo hữu đã chiếu cố, hoan nghênh lần sau lại ghé qua cửa hàng...

Ngũ Tán đường là một cửa hàng đan dược rất nhỏ trong Hồng Lâm phường thị, chỉ là một gian phòng hẹp dài hơn một trượng, không lớn hơn những sạp hàng tạm bợ ngoài đường là bao.

Cửa hàng này chủ yếu bán một vài loại đan dược Luyện Khí kỳ sơ, trung cấp như Tụ Khí Tán, Thanh Linh Hoàn... Thỉnh thoảng cũng sẽ có bán loại đan dược cao cấp hơn một chút như Tẩy Tủy đan, Dịch Cân hoàn... nhưng rất nhanh đã bị mua sạch.

Mỗi lần phường thị mở cửa, Ngũ Tán đường đều chỉ có một lão bản nương trông coi trong tiệm, tu vi là Luyện Khí kỳ tầng chín. Lão bản nương là một thiếu phụ, trông chỉ độ hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi, mày ngài cong cong, mắt phượng đa tình, mũi cao thẳng tắp, đôi môi anh đào xinh xắn phối hợp với những đường cong quyến rũ của cơ thể, toát lên phong vận của một mỹ nhân vô cùng trưởng thành. Điều này khá hiếm thấy trong số các nữ tu sĩ ở Hồng Lâm phường thị, có thể xem là một tuyệt sắc giai nhân.

Một vưu vật khiến người ta vừa nhìn đã say mê như vậy, tự nhiên thu hút không ít ong bướm vây quanh. Thế nhưng phu quân của thiếu phụ này lại là một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, cho nên cũng không ai dám có ý đồ gì khác với nàng.

Dù vậy, vẫn có một số tu sĩ cố ý tiếp cận nàng, thỉnh thoảng lấy cớ mua đan dược để ghé qua, khiến cho việc buôn bán của cửa hàng này có vẻ nhộn nhịp hơn những cửa hàng đan dược khác trong phường thị một chút.

Sau khi rời khỏi Lưu Hương các, Triệu Địa đi ngang qua Ngũ Tán đường, thuận mắt liếc vào trong, thấy một thiếu phụ chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi trong tiệm đang bán đan dược cho một thanh niên áo trắng, hắn lập tức sững sờ, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào thiếu phụ không chớp mắt.

Thiếu phụ đang giới thiệu cho khách hàng về công hiệu của Tẩy Tủy đan, chợt cảm giác được có người ngoài cửa đang nhìn mình chằm chằm. Hai má nàng lập tức ửng đỏ, đang định dùng ánh mắt nghiêm nghị trừng lại kẻ thiếu niên lỗ mãng vô lễ này.

Nhưng khi nàng ngẩng đầu lên nhìn thấy dung mạo của đối phương, sắc mặt lập tức đại biến, miệng lẩm bẩm:

- Triệu Địa...

- Tiên tử, không ngờ lại có ngày gặp lại nàng...

Đợi thanh niên kia mua đan dược xong rời đi, Triệu Địa mới bước vào tiệm nói với thiếu phụ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!