STT 77: CHƯƠNG 77: MỆNH ĐỜI NGANG TRÁI
Thiếu phụ này không ai xa lạ, chính là Luyện Đan sư Liễu Doanh Doanh mà hắn từng quen biết ở Lưu Vân sơn mạch mười mấy năm trước.
Thiếu phụ thở dài một tiếng, thản nhiên nói:
- Đúng vậy, thiếp cũng chưa từng nghĩ đến sẽ có một ngày gặp lại Triệu đạo hữu. Thiếp muốn chúc mừng đạo hữu, hôm nay tu vi đã là Luyện Khí kỳ tầng mười.
Trong giọng nàng mang theo vẻ u oán mơ hồ.
Triệu Địa có hơi lúng túng, chỉ cười khổ nói:
- Không phải tu vi của tiên tử cũng gia tăng sao? Từ ngày từ biệt tiên tử ở Lưu Vân phường thị tới nay đã mười năm, không biết vì sao tiên tử đến nơi này, chẳng hay có tiện kể lại chuyện trong thời gian qua không?
Thiếu phụ thấp giọng nói:
- Nơi này không phải là chỗ nói chuyện. Hay là thế này, vừa đúng lúc ta đang muốn đóng cửa, nếu Triệu đạo hữu không có chuyện gì khác, không bằng theo ta tới Vọng Thanh sơn một chuyến. Nơi đó có một linh mạch nhỏ, đạo hữu có thể tạm thời ở đó.
- Ừm, cũng tốt!
Triệu Địa gật đầu đồng ý.
Hai người mới ra khỏi Hồng Lâm phường thị, Triệu Địa liền hỏi:
- Tiên tử, nơi này cách Vọng Thanh sơn còn xa lắm không?
Liễu Doanh Doanh trả lời:
- Về phía tây nam chừng hơn ba trăm dặm, nếu hai người chúng ta nhanh chân một chút, trước khi trời tối vẫn có thể đến nơi. Gần đây dường như có hơi không yên ổn, tu sĩ Luyện Khí kỳ như chúng ta không nên đi đường ban đêm thì hơn.
- Ừm, tiên tử nói không sai. Ở đây ta có một món phi hành pháp khí, vừa hay có thể sử dụng.
Triệu Địa vừa nói, vừa móc ra một món phi hành pháp khí hình chiếc thuyền, đón gió hóa thành một chiếc thuyền gỗ dài hơn một trượng. Phi hành pháp khí này là do Triệu Địa nhặt được trong Hàng Long cốc, không biết nguyên chủ của nó là tu sĩ xấu số nào.
- Phi hành pháp khí!
Thiếu phụ nghe vậy hơi giật mình, lúc nhìn thấy thuyền gỗ bèn nhìn Triệu Địa với ánh mắt không dám tin, mỉm cười nói:
- Hẳn là gần đây Triệu đạo hữu kiếm được không ít linh thạch, ngay cả thứ quý giá như phi hành pháp khí cũng có. Đúng rồi, suýt chút nữa quên hỏi, vì sao đạo hữu tới Thiên Ngô quốc này vậy?
- Ôi, chuyện này nói ra thì dài dòng lắm, tóm lại là trong lúc vô tình, tại hạ đắc tội với một thế lực không thể chọc vào, không thể làm gì khác hơn là rời xa Kim Diễm quốc, tới đây lánh nạn. Về phần chiếc thuyền này, quả thật những năm gần đây ta có đột phá về thuật chế phù, cho nên mới có thể mua được phi hành pháp khí.
Triệu Địa đơn giản kể qua nguyên nhân mình tới Thiên Ngô quốc. Nói xong, hắn leo lên đầu thuyền gỗ, nhìn Liễu Doanh Doanh nói:
- Tiên tử, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện đi.
Thiếu phụ khẽ mỉm cười, leo lên thuyền gỗ, đứng ở đầu kia. Thình lình sắc mặt nàng sa sầm, buồn bã nói:
- Không ngờ rằng trừ phu quân ta ra, ta còn đi chung một món phi hành pháp khí với người khác...
- Không biết tôn phu của tiên tử cao danh quý tính là gì, có ở Vọng Thanh sơn kia không?
Triệu Địa bình thản hỏi, hắn đã sớm nhìn thấy điểm này từ lối ăn mặc cùng búi tóc của đối phương. Lúc này hắn đã rót vào thuyền gỗ một ít linh lực, khiến cho nó bắt đầu bay về phía tây nam với tốc độ không nhanh lắm.
- Phu quân thiếp đã quy tiên hơn hai năm, chẳng qua là không dám để cho những người khác biết mà thôi.
Thiếu phụ thấp giọng trả lời, mũi hơi sụt sịt, trong mắt đã bắt đầu ngấn lệ.
Triệu Địa nhất thời cũng không hỏi gì thêm, hắn biết đối phương nhất định sẽ nói tiếp.
Không bao lâu sau, Liễu Doanh Doanh đã kể sơ lược lại chuyện xảy ra trong mười năm qua kể từ khi nàng và Triệu Địa từ biệt.
Thì ra kể từ khi ở Lưu Vân phường thị, sau khi Liễu Doanh Doanh bị tu sĩ Trúc Cơ kỳ Lữ Kiều của Ly Hỏa tông ép hôn, nàng vạn bất đắc dĩ phải dời nhà tới Lưu Vân sơn mạch. Nhưng không biết vì sao Lữ Kiều lại biết chuyện này, thẹn quá hóa giận, đuổi từ Lưu Vân sơn mạch tới. Bất đắc dĩ, Liễu Doanh Doanh đành chia tay người thân, mạnh ai nấy chạy.
Nhưng không biết tu sĩ họ Lữ này dùng thủ đoạn gì mà lại có thể đuổi theo nàng, chặn lại giữa đường, muốn cưỡng ép mang nàng về động phủ làm thiếp. Liễu Doanh Doanh thà chết không theo, nhưng đối phương cũng không chút lưu tình, đột ngột ra tay chế ngự nàng, định bắt nàng đi.
Trong lúc sống chết cận kề, vừa hay có một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ du ngoạn quanh Thiên Ngô quốc đi ngang qua, ngăn cản Lữ Kiều làm ác. Hai người đại chiến một trận, tu sĩ họ Lữ không chiếm được chút thượng phong nào, ngược lại còn bị thương nhẹ, đành phải ủ rũ rời đi.
Sau chuyện này, Liễu Doanh Doanh mất liên lạc với người thân, không nhà để về, không biết đi đâu, bèn theo vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ trượng nghĩa kia tới Thiên Ngô quốc, hai ba năm sau đó gả cho người này, kết thành bạn lữ song tu.
Phu quân của Liễu Doanh Doanh họ Lý tên Kim, là một vị tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ của Bích Hải môn ở Thiên Ngô quốc. Tuy rằng ở trong môn chưa tới mức làm mưa làm gió, có quyền lực gì to lớn, nhưng cũng là một quản sự, hàng năm có ba đến năm trăm linh thạch bổng lộc.
Sau khi thành thân vài năm, cuộc sống hai người cũng hết sức ân ái, bình đạm. Dưới sự giúp đỡ của trượng phu, tu vi của Liễu Doanh Doanh cũng nhanh chóng từ Luyện Khí kỳ tầng năm tăng lên tới tầng chín.
Đối với Liễu Doanh Doanh, đây ngược lại chính là chuyện nhân họa đắc phúc, thành tựu cho nàng một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Chỉ đáng tiếc hai năm trước, trong một lần Lý Kim thi hành nhiệm vụ hết sức bình thường, không có gì nguy hiểm cho tông môn, lại xui xẻo bị yêu thú cao cấp hiếm thấy tập kích.
Bốn tu sĩ Trúc Cơ kỳ, mười mấy tu sĩ Luyện Khí kỳ của Bích Hải môn cùng đi chỉ còn hai tu sĩ Trúc Cơ kỳ sống sót trở về, những người còn lại kể cả Lý Kim đều táng thân trong miệng thú.
Lý Kim quy tiên như vậy, bỏ lại mình Liễu Doanh Doanh lẻ loi. Tu vi của nàng cũng tầm thường, chỉ có phương diện luyện đan là có thể coi như sở trường. Vì vậy, nàng không thể làm gì khác hơn là cầm một số tiền tuất không lớn do Bích Hải môn phát cho, mở cửa hàng đan dược ở Hồng Lâm phường thị này để duy trì kế sinh nhai, tiếp tục tu luyện.
Bởi vì sắc đẹp hơn người, sợ trêu chọc thị phi, nàng vẫn luôn tuyên bố với bên ngoài rằng mình là bạn lữ của một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, không hề nhắc tới chuyện phu quân đã qua đời. Điều này khiến cho những kẻ có ý đồ trêu hoa ghẹo nguyệt cảm thấy e ngại, không dám giở trò với nàng. Chẳng qua, việc này có thể giấu được bao lâu thì cũng khó mà nói trước.
Mặc dù Liễu Doanh Doanh chỉ kể đơn giản những chuyện đã qua, nhưng nỗi tang thương trong lời nói lại không thể che giấu. Triệu Địa vừa nghiêm túc lắng nghe, vừa âm thầm cảm thán số phận ngang trái của đối phương.
Trước khi thiếu nữ này rời khỏi Lưu Vân sơn mạch, cũng từng có ý có tứ biểu lộ tâm ý với hắn, nhưng hắn lại một lòng vì đạo, căn bản không hề cân nhắc chuyện tình cảm nam nữ, cho nên lúc ấy đã giả vờ không hiểu để cho qua. Nếu như lúc ấy hắn nhận lời nàng, hai người kết thành bạn lữ song tu, hiện tại số phận hai người sẽ thế nào?
Có điều, câu hỏi “nếu như” không có câu trả lời này, Triệu Địa cũng chỉ nghĩ thoáng qua rồi vứt sang một bên.
Vốn hắn cũng không giỏi an ủi người khác, cho nên cũng chỉ thở dài mấy tiếng tỏ vẻ thông cảm, không nói gì thêm.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh. Cộng thêm hai người đều mang tâm sự nặng nề, nên trong lúc vô tình, chiếc thuyền gỗ pháp khí đã chở cả hai đến trên một dãy núi xanh.
- Tới Vọng Thanh sơn rồi, Triệu đạo hữu, hay là chúng ta xuống đi bộ đi, dãy núi này có mấy chục tu sĩ sinh sống, để tránh bị họ dòm ngó.
Liễu Doanh Doanh lau đi ngấn lệ, mỉm cười nói.
Triệu Địa gật đầu tán thành, điều khiển thuyền gỗ vững vàng hạ xuống một ngọn đồi. Sau đó hắn thu hồi pháp khí, hai người chậm rãi đi sâu vào trong núi.