Virtus's Reader
Mondaiji

Chương 36: CHƯƠNG 1: Một ngày nắng đẹp vào tháng năm.

Hương thơm xuân biến mất khỏi thành phố cùng với từng cánh hoa anh đào, đúng là mùa mầm non đâm trồi đã tới rồi.

Ánh mặt trời ấm áp từ bên ngoài rọi vào, hôm nay mà ngủ thì còn gì tuyệt hơn nữa chứ.

Bên trong phòng khách trại trẻ mồ côi, dưới ánh mặt trời chiếu rọi--- Saigou hai mắt thâm quầng, hai tay nắm chặt lại.

"Xong... xong rồi! Hoàn thành rồi Suzuka…!!!”

“Brother vất vả rồi. Chúng ta coi bộ cuối cùng cũng có được một tuần lễ vàng tốt đẹp đây.”

Tộp tộp. Một thiếu nữ đang sắp xếp lại giấy tờ trên bàn--- Ayazato Suzuka gật đầu đáp lại cậu với vẻ vui mừng. Cả hai người đều chỉ là những thiếu niên thiếu nữ mười lăm tuổi mà thôi, nhưng bộ dáng Homura lúc này như thể nhân viên làm tăng ca suốt đêm vậy.

Homura lấy chiếc tai nghe tai mèo trên cổ cậu xuống, rồi cởi ra vài nút cúc trên chiếc áo quá khổ cậu đang mặc. Chiếc áo quá khổ như vậy cũng vì lúc mua nó, cậu đã tính trước tới việc cơ thể cậu sẽ phát triển, nhưng cuối cùng cậu vẫn không lớn tới dự tính của cậu.

Còn Ayazato Suzuka thì ăn mặc có hơi diện hơn mọi khi một chút.

Dùng một chiếc cột tóc hoa quấn lên mái tóc dài của mình, cô mặc bên dưới một chiếc quần đùi soóc dễ cử động. Dù rằng chiếc áo khoác bình thường bên ngoài khiến cô không lộ ra được vẻ xinh đẹp của một thiếu nữ, nhưng lại giúp thể hiện vẻ kiên cường cùng sức sống tràn trề của cô, trông cô lúc này thật cuốn hút. Những cô nàng lúc nào cũng đau đầu với việc lựa chọn quần áo mà nhìn thấy cô lúc này hẳn sẽ rất ghen ghét đây mà.

Saigou Homura vô cùng tự hào với việc mình vừa làm được, miệng cậu nở ra một nụ cười.

“Không khoe khoang nhưng mà báo cáo này là brother dùng toàn bộ sức lực làm ra đấy. Cấp ra được những thành quả nghiên cứu này thì Everything Company cũng không phàn nàn được gì nữa rồi.”

“Nihaha, phải ha. Công dụng trị liệu cũng đã được kiểm định rồi chứ?”

“A a. Thí nghiệm thứ II đã thông qua được với tốc độ không ngờ tới. Nhưng thí nghiệm thứ ba coi bộ phải dùng tiểu xảo rồi.”

Hai người vặn mình một chút rồi cùng ngồi dạt xuống trên ghế sa lon.

Nhưng đây cũng là dĩ nhiên thôi.

Gió nhẹ thổi tới chỉ đủ để lay động bức màn, ánh sáng cũng rất vừa mắt. Thời tiết đẹp như vậy đối với những ai đã làm việc thông đêm thì đúng là tra tấn. Thêm nữa họ đang ở trong nhà, không tai họa không đau đớn nào ập xuống được. Vậy mà không được ngủ thì quá là độc ác rồi.

Nhưng dù đang là giữa trưa, trại trẻ mồ côi lại yên tĩnh đến lạ.

Nếu là giữa trưa của ngày nghỉ bình thường thì giờ phải có vài tốp bé trai bé gái chạy nhảy nô đùa trong nơi chật hẹp này. Trong phòng khách thì giờ đáng ra phải có việc tranh nhau xem chiếc TV 55 inch mới mua mới đúng. Nhưng trại trẻ hôm nay lại yên tĩnh như thể không có ai bên trong vậy.

Nói lại thì, chỉ dùng từ quá im lìm cũng chưa đủ.

Liệu có chuyện gì xảy ra sao, trong đầu cậu mơ hồ hiện lên cảnh báo này, nhưng giờ không còn sức nữa rồi, trước tiên phải ngủ cái đã.

Saigou Homura gãi gãi mái tóc rối của cậu, chợt nhìn về phía Suzaka, lên tiếng với âm thanh bất ngờ.

“Mà này Suzuka…Lâu lắm rồi mới thấy sister ăn mặc như vậy, có việc ra ngoài sao?”

“Ừm. Đang định cùng Aya-chan đi tới Shinjuku. Homura muốn đi cùng không?”

“Thôi không. Chúc sister đi chơi với Ayato vui vẻ nhé.”

Homura phất phất tay từ chối.

Dù sao cậu cũng vừa thức trắng đêm viết cho xong báo cáo nghiên cứu cho người tài trợ. Chứ ngủ trưa thì đúng là việc kì lạ mà hiếm học sinh nào lại làm trong ngày nghỉ lễ như vậy. Nhưng cậu thì chỉ mong vượt qua được ngày đầu tiên của tuần lễ vàng trong yên bình.

Cậu ta muốn ngủ ngon một giấc cũng là bình thường thôi mà… Dù muốn nói ra như vậy. Nhưng như thể muốn phá tan ước muốn nhỏ nhoi đó, giọng nói người giám hộ hai người--- Mikado Tokuteru vang lên từ trong hành lang.

“Homuraaaaaaaa!!! Báo cáo kinh doanh của sở nghiên cứu đâu rồi hả ả ả ả!!?”

“…A,”

“…Ể?”

Không xong rồi, Homura chậc lưỡi.

Suzuka nói với giọng như thể sắp nổi điên.

“…Này này brother. Chuyện trọng đại gì đây hả, sister sẽ không tức giận đâu, nói thật ngay đi.”

“Xin lỗi sister. Nếu như không viết báo cáo kinh doanh thì trại trẻ gặp phải nguy cơ sống còn rồi.”

Người tài trợ sở nghiên cứu không chỉ yêu cầu báo cáo nghiên cứu. Phí tổn cho trang thiết bị của Trung tâm nghiên cứu thứ ba, các loại chi phí, và cả chi phí hoạt động của [Trại trẻ Canaria] này nữa, tất cả đều phải báo cáo lên trên. Về chiếc kinh hiển vi điện tử siêu vi mô mua tới thì không có gì rồi vì đó là thiết bị cần thiết, nhưng chiếc TV 55 inch cậu trộm mua về thì khác, việc này cần đích thân cậu với tư cách đại diện nhúng tay vào mới giải quyết được.

Khai khống báo cáo kinh doanh, tranh thủ xin thêm tài trợ.

Nói thẳng ra thì đây là cậu phải làm giả giấy tờ, nhưng dù sao thì, nghiên cứu vốn đã cần tới nguồn tài chính khổng lồ sẵn rồi. Chỉ cần đến cuối cùng có thể kiếm được tiền, vậy thì họ lừa gạt đối phương ra sao cũng được.

Cũng vì dự tính âm mưu như vậy nên báo cáo kinh doanh kia cậu vẫn chưa viết.

Suzuka mặt mũi tái nhợt, tóc tai dựng thẳng lên mà đứng dậy.

“Làm… làm sao bây giờ hả Homura! Lúc nào phải nộp báo cáo!?”

“Hạn cuối là một giờ chiều, nộp cùng với báo cáo nghiên cứu.”

“Ư oa, vậy là còn mỗi một tiếng nữa thôi sao! Brother định bàn giao thế nào với Aya-chan đây!?”

Suzuka ôm tóc mà rên lên.

Tiểu thư tài trợ họ muốn trưa hôm nay nộp ra báo cáo. Nhưng hiện tại mới bắt đầu viết thì kịp được sao? Không, nhất định là không kịp nữa rồi. Nếu không có cách nào vậy thì cả trại trẻ lẫn nghiên cứu sẽ đối mặt với nguy cơ sống còn mất.

Saigou Homura bên cạnh Suzuka cuống cuồng lên tìm cách giải quyết.

Suzuka nhìn bộ dạng lúc này của cậu, bình tĩnh lại chút ít rồi mới hỏi.

“…Sao rồi, brother có cách nào không?”

“Không, game over rồi sister ạ.”

“Nhanh vậy sao! Nhanh vậy đã đầu hàng rồi sao! Chẳng lẽ không còn cách nào hết sao!?”

“Nam mô a di đà phật.”

“Khấn phật làm cái gì thế hả!? Đầu hàng thì coi như xong thật rồi!? Làm ngay đi may ra còn kịp!”

Ayazato Suzuka chạy đi lấy giấy tờ. Tuy rằng giọng nói và cử chỉ của cô lúc này cũng cuống cuồng hết cả lên, nhưng cô vẫn chuẩn bị tốt được những thứ cần thiết.

Homura xắn tay áo lên, thở dài rồi cũng cầm lấy chiếc bút.

“Mà tiểu thư Ayato lại muốn tới Shinjuku sao… Roppongi hoặc Ginza mới hợp với cô ấy chứ.”

“Không phải vậy đâu. Aya-chan vẫn thường cùng sister bọn này đi xem phim, đi dạo hoặc đi hiệu sách mà… Mà không, giờ đâu phải lúc nói chuyện này! Được rồi được rồi, viết nhanh vào! Chỉ cần quyết chí thì đào núi lấp biển cũng làm được kia mà.”

Rồi rồi. Homura vô lực trả lời, rồi cũng cầm tới giấy tờ. Dù sao thì trước tiên vẫn phải làm đã. Mà Ayato là dân chuyên đì người khác, nếu như biết được báo cáo chậm làm ra nhất định sẽ tới nơi này ngay lập tức. Phải nghĩ cớ ngay trước khi tình huống phát triển đến mức ấy mới được.

Được rồi, làm sao để giả tạo giấy tờ đây. Ngay lúc nghĩ đến chuyện này--- Pippippip, điện thoại vang tiếng chuông báo.

“…Không xong rồi. Tiểu thư Ayato gọi tới.”

“Oa, thật sao chứ.”

Hai người ôm đầu, rồi Homura lo sợ mà lấy điện thoại ra nghe.

Từ trong chiếc điện di động thoại phát ra một giọng nói điềm đạm thanh nhã.

『---Homura-senpai hẳn đã làm việc vất vả rồi. Tôi có thể xin phép làm phiền anh một chút được chứ?』

“Tất nhiên rồi, không sao đâu tiểu thư. Báo cáo kinh doanh không có vấn đề gì đâu. Tôi đang định trong một giờ tới sẽ đưa cho---“

『Có chuyện quan trọng hơn tôi muốn hỏi anh đây.』

Ayato cắt lời Homura. Homura vì hơi chút bất ngờ mà nhíu mày lại. Từ lúc cậu gặp cô đến tận bây giờ, chưa bao giờ lại có chủ đề gì cô ưu tiên hơn việc tài chính hết.

Dù sao thì tập đoàn nhà cô--- Kudou Ayato, chính là nhà tài trợ cho trại trẻ mồ côi [Trại trẻ Canaria] mà Saigou Homura và Ayazato Suzuka hiện đang sống đây. Toàn bộ chi phí sinh hoạt cùng học phí của 78 đứa nhỏ trong trại trẻ Canaria này đều do tập đoàn của nhà cô lo liệu.

Vậy nên cả hai bên đều rõ ràng những việc liên đới tới tài chính mới là việc cần ưu tiên hàng đầu. Vậy mà vừa rồi cô lại nói chuyện tài chính này không quan trọng, cậu có thể thấy được tình huống lúc này khẩn cấp ra sao.

Homura nghiêm túc lại, hỏi với vẻ ngạc nhiên.

“…Ayato? Có chuyện gì xảy ra sao?”

『Ừm thì, có thì cũng có, nhưng tôi cũng không hiểu được chuyện này nữa, mà cũng có thể nói có chút chuyện không thể xảy ra lại xảy ra mất rồi…』

Kudou Ayato mập mờ nói, ấp a ấp úng vì không biết diễn tả chuyện này ra sao. Cô lúc này rất hiếm thấy. Ayato vốn là người luôn rõ ràng chuyện gì cần nói rồi mới mở miệng, cậu vẫn là lần đầu tiên chứng kiến thái độ này của cô.

Bộ dạng cô lúc này cũng vô cùng hoang mang, hắng giọng một tiếng rồi mới nói tiếp.

『Ừm… bên chỗ anh, có xảy ra chuyện gì không thể ngờ tới không vậy?』

“…Ể,”

Ể? Homura khó hiểu mà nghiêng đầu. Nhưng đây cũng là tất nhiên thôi.

Ấp a ấp úng mất một lúc lại chỉ để nói ra những lời này, cậu dĩ nhiên phải phản ứng như vậy rồi.

“Cô nói chuyện không thể ngờ tới, là ý gì vậy? Cụ thể hơn được chứ?”

『Ừm thì… Ví dụ như, anh có nhận được bức thư nào đó được gửi đến bằng cách rất kì lạ?』

“Thư? Ưm, ý cô là thư nhét trong phong bì rồi đem gửi sao?”

『Đúng vậy. Ví dụ loại thư đó là… rơi từ trên trời xuống chẳng hạn. Hay là tự nhiên xuất hiện bên trong phòng kín, nhưng mà không phải loại án mạng trong phòng kín đâu nhé… Hoặc là có mèo tam thể ngậm thư trong mồm đưa tới…』

“……,”

Cậu càng nghe càng không hiểu.

Giọng nói của cô thì cũng đang càng ngày càng nhỏ lại, coi bộ cũng rất mắc cỡ khi phải nói ra những lời này.

Dù cách nhau một chiếc điện thoại, Homura vẫn cảm nhận được tình cảnh này, cậu tốt bụng mà nén nhịn lại câu nói [Cô đang nói cái quần què gì vậy?], rồi hỏi thăm với vẻ lo lắng.

“Ayato. Chẳng lẽ… đây là trò đùa trừng phạt gì mới sao?”

『Không. Không sao. Nếu không có chuyện gì là được rồi. Anh hãy quên hết mấy lời vừa rồi đi.』

“Ừm rồi, trông Ayato cũng có vẻ đang bận rộn hả. Mà phải rồi, hôm nay chẳng phải cô có hẹn đi chơi với Suzuka sao?”

『Ừm, đúng là vậy. Suzuka là người đọc rất nhiều sách, chị ấy biết nhiều loại sách tôi chưa đọc lắm. Vậy nên hôm nay tôi sẽ đến nhà senpai trước---』

Đột nhiên Ayato không nói gì nữa. Homura nghiêng đầu đi vì việc ngừng lại giữa chừng này.

Tĩnh lặng bao trùm hai người một khoảng ngắn.

Rồi đột ngột, một giọng nói sắc như dao vang lên.

『…Khoan đã. Xin hỏi lúc nãy senpai đã nói gì vậy?』

“Ể?”

『Tôi hình như có nghe được mấy lời liên quan tới báo cáo kinh doanh… Chẳng lẽ anh vẫn chưa hoàn thành nó sao!?』

“…Ghê,”

『Ghê, ghê nghĩa là sao chứ!? Chẳng phải chính senpai đã nói lần này anh muốn viết tay chứ không muốn viết trên dữ liệu máy tính nên mới muốn tôi đợi sao?』

“Nam mô a di đà phật.”

『Phật có tới cũng không giúp anh được đâu!』

Kudou Ayato rất hiếm khi to tiếng như vậy. Rõ ràng lần này không xong rồi.

Homura cũng vì việc lỡ lời của mình mà thầm chậc lưỡi trong lòng, đồng thời cậu nhìn về phía đồng hồ báo thức. Hiện giờ là vừa tầm 12 giờ. Nếu cố hết sức thì cậu cũng có thể làm được lúc 1 giờ.

Nhưng nếu cô tới trước 1 giờ thì cậu đau đầu rồi. Cậu giờ vẫn chưa nghĩ ra cách để che dấu mấy món đồ bất hợp lí kia nữa. Phải nghĩ ra cách kéo dài thời gian ngay.

Nhưng cô mặc kệ những lời Homura đáp lại, thẳng thừng nói.

『Đúng là tôi ngu rồi nên mới đi tin senpai…!! Senpai hiện đang ở nhà đúng chứ?』

“Ể! Ừm thì, xem như vậy đi.”

『Rõ rồi. Tôi lập tức qua đó đây, có chút chuyện tương lai cần bàn bạc.--- A a phải rồi. Chúng ta cũng cần bàn rõ mấy món đồ xa xỉ gần đây được mua nữa!』

Anh chuẩn bị cho tốt đi đấy. Cô nói những lời đáng sợ này xong liền cúp máy cái cụp. Cùng lúc đó, bên ngoài trại trẻ vang lên âm thanh đỗ xe.

Quả nhiên đúng là làm gì cũng nhanh gọn nhẹ. Vốn đã chuẩn bị hết rồi ha.

Homura nhíu mày, lại chậc lưỡi thêm lần nữa.

“…Thật sao chứ. Không xong rồi, tiểu thư Ayato đã tới!”

“Hả, làm sao bây giờ!?”

“Cho dù thế nào cũng không thể cứ thế này giao cho cô ấy được!! Brother sẽ mang đống giấy tờ này chạy trốn, Suzuka giúp brother kéo dài thời gian! Một giờ sau chúng ta gặp tại chỗ cũ trong tiệm mọi khi!!!”

“Đã rõ! Chúc brother may mắn!”

Thật hiếm khi thấy Homura trong bộ dáng cuống cuồng đứng dậy gào thét như vậy. Tình huống lúc này đã đến trạng thái phải tranh thủ từng giây từng phút. Cậu vừa cầm lấy giấy tờ vừa nhảy ra khỏi cửa sổ, chạy trốn đi xuyên qua sân trong chiếc dép lê.

Lúc này thì không thể trốn được qua cửa chính nữa rồi.

Vậy nên cậu định chạy trốn bằng đường cửa sau.

Và Mikado Tokuteru vốn đã đoán được chuyện này, ông lái chiếc xe yêu thích của mình tới trước cửa sau, từ bên trong xe hô lớn.

“Thiệt tình, bao lần rồi vẫn không chịu rút ra bài học gì hết!”

“Ư, nhưng mà đúng lúc lắm ông bác già!”

“Đừng có gọi ta là ông bác già! Nhanh chóng lên chút đi Homura!!”

Homura lao vào ghế sau. Mikado Tokuteru ngay sau đó đề ga.

Chiếc xe đột ngột phóng đi khiến cho Homura cụng đầu, cậu có chút tức giận. Nhưng sự thật là ông đã tới giúp cậu thì không thể thay đổi được. Cậu ôm lấy đầu nói tiếng cảm ơn rồi lấy ra báo cáo kinh doanh.

Tokuteru vừa lái xe với tốc độ có hơi vượt ra khỏi quy định vừa hỏi Homura.

“Thiệt là, chuyện này sắp thành chuyện thường nhật rồi đấy. Cứ thế cậu sẽ bị tiểu thư ghét cho mà xem.”

“Ông mà cũng nói thế được sao. Thuốc lá ông thích cũng là dùng tiền kinh phí mua không phải sao? Tôi cũng biết ông dùng danh nghĩa sở nghiên cứu mua tới cả tá thuốc lá Thất tinh ấy nhé.”

“Cậu nói gì thế hả, đó là tiền boa, tiền boa hiểu chưa. Ai mà lại chỉ cho tiền lương cơ bản thôi chứ.”

Mikado Tokuteru không chút nào xấu hổ mà sảng khoái cười lớn.

Người đàn ông tên Mikado Tokuteru này--- là người quản lí trên danh nghĩa của trại trẻ, nhưng cũng tự xưng mình là người làm việc tự do trên toàn thế giới. Cho dù danh hiệu này đáng nghi đến không thể đáng nghi hơn, nhưng ông lại tìm ra được nhà tài trợ cho trại trẻ, có thể thấy ông là một người tài giỏi và có mối quan hệ rộng.

Vừa đúng lúc đèn đỏ, Homura nhìn ra bên ngoài xe.

Hiện là ngày đầu tiên của tuần lễ vàng, các học sinh chơi đùa dạo phố đều rất nô nức náo nhiệt. Bất cứ ai cũng mặc quần áo thường ngày.

“…Vậy sao. Vậy mà đã 5 năm rồi sao.”

“Gì vậy?”

“Không có gì. Trước tiên chúng ta tới quán cà phê mọi khi thôi. Nhanh chóng làm cho xong báo cáo tại đó.”

“Được rồi.--- Mà này Homura.”

Tokuteru nhìn chằm chằm vào Homura thông qua chiếc kính chiếu hậu, hơi cao giọng lên mà nói.

Sau một lúc chần chừ, ông hỏi với giọng nói mọi khi của mình.

“Gần đây… bên chỗ cậu, có xảy ra chuyện gì không thể ngờ tới không vậy?”

“---Ể,”

Cái gì? Homura thốt lên kinh ngạc, dừng hết mọi chuyện đang làm lại.

“…Ừm, ý ông cụ thể là gì?”

“Ừm thì… Ví dụ như là… cậu có nhận được bức thư nào gửi tới bằng cách rất kì lạ? Như rơi từ trên trời xuống chẳng hạn. Hay là tự nhiên xuất hiện bên trong phòng kín, nhưng mà không phải loại án mạng trong phòng kín đâu nhé… Hoặc là có mèo tam thể ngậm thư trong mồm đưa tới…”

“Ông đang nói cái quần què gì vậy?”

Lần này Homura ngay lập tức đáp lại, cũng nghi ngờ đầu của Tokuteru liệu có bị làm sao không.

Nếu chỉ là một thiếu nữ mười bốn tuổi như Kudou Ayato nói thì những lời này vẫn còn có thể coi là trò đùa đáng yêu, nhưng nếu một ông bác già tuổi ngoài ba mươi nói thì đúng là không vui chút nào hết. Homura đang muốn hỏi có phải ông toan tính trước với Ayato mà ra trò đùa này không, nhưng Tokuteru đã lên tiếng trước.

“Không. Không sao. Nếu không có chuyện gì là được rồi. Cậu hãy quên hết mấy lời vừa rồi đi. Mà trong tuần này ta định tới ở tại trại trẻ, nếu cậu thu xếp dọn dẹp giúp ta một căn phòng thì tốt quá.”

“……,”

Điều không ngờ tới là ông nói những lời này vô cùng nghiêm túc.

Vậy là ông thực sự đang nghiêm túc nghi ngờ có [chuyện không thể ngờ tới] đã xảy ra sao.

Dù tính cách ông có đôi chút méo mó, nhưng dù sao vẫn là người giám hộ. Cho dù ông có nói ra chuyện gì kì quái đến mức nào chăng nữa, cậu vẫn cần phải cân nhắc về nó, như vậy mới là đúng phép tắc.

Homura tạm thời để giấy tờ qua một bên, rồi lấy laptop ra bật lên. Cậu mở ra một trang web tin tức, chậm rãi mở miệng.

“Này ông bác già.”

“Đã nói đừng gọi ta là ông bác già cơ mà. Ta mới có ba mươi sáu tuổi thôi.”

“Được rồi được rồi, Mikado-san được chưa. Chuyện không thể ngờ tới ông vừa nói… Hiện trên thế giới đã xảy ra các hiện tượng tự nhiên vốn không thể tồn tại, ông biết chứ?”

“Là gì vậy?”

“Tin tức vẫn hay được đăng lên đó. Có tin bên Nam Mĩ đang diễn ra một cơn bão siêu lớn.”

“…Bão siêu lớn? A a, cơn bão sắp đi về phía Tokyo chính là nó đấy sao.”

“Đúng vậy. Cơn bão này mang trong đó rất nhiều chuyện khoa học không thể lí giải nổi--- Ông xem này, nó lên mục đặc biệt của trang web này rồi này.”

Homura nói xong cũng đọc lên nội dung bên trong mục tin tức.

---Cơn bão số 24 sinh ra từ vùng bờ biển Nam Mĩ, kéo qua xích đạo đi lên tới tận phía bắc, sau khi đã gây ra tổn thất nghiêm trọng cho Châu Âu, hiện vẫn không hề có dấu hiệu suy yếu mà đi về phía Đông Nam Á. Ước tính số người gặp nạn sẽ là 2 triệu hộ gia đình.

Cơn bão số 24 này theo đúng lệ được đặt tên là [Cimarron], nhưng vì quỹ đạo đi vô cùng kì lạ và mức độ uy hiếp với toàn thế giới nên được đổi tên thành một cái tên đã có sẵn [Thiên ngưu (Taurus)].

Ước tính cơn bão sẽ tiến tới Tokyo trong nửa đầu tuần lễ vàng. Cục khí tượng đã khuyến cáo người dân không nên rời đi xa.

Bất chợt Homura dừng lại.

“Đây chính là tin tức không thể ngờ tới gần đây nhất.--- Ông thấy sao Mikado-san? Đúng ý ông chứ?”

“…Không, nhưng quả thực nó cũng có giá trị của nó. Nhưng mà thứ này thì không ngờ tới ở đâu chứ? Quỹ đạo của nó kì lạ đến không tưởng sao?”

“Này này, nãy giờ ông có nghe tôi nói không vậy. Vùng bờ biển Nam Mĩ là khu vực gần với nam bán cầu. Châu Âu thì lại ở bắc bán cầu. Tức cơn bão này đã đi qua một điểm không thể vượt qua chính là xích đạo đấy. Bão vốn không thể nào từ nơi sinh ra mà đi qua xích đạo được.”

“Vậy sao? Tuyệt đối không thể?”

“Tuyệt đối.”

Homura ngay lập tức gật mạnh đầu trả lời. Tokuteru cau mày lại, nghiêng đầu hỏi.

“Xin lỗi nhưng ta không biết gì liên quan khoa học hết. Giải thích rõ một chút đi tiến sĩ Saigou.”

“Được rồi, vậy thì tôi tóm tắt qua vậy. Cái này sẽ có trong kiểm tra ấy nên chú ý vào.”

A hừm. Homura hắng giọng một cái rồi nói ra chuyện không thể ngờ tới kia.

“Đơn giản mà nói thì trong tự nhiên có một thứ một thứ lực quay, hay còn gọi là Coriolis force--- một thứ lực làm xoáy lên lốc xoáy. Và lực xoay này tại bắc bán cầu thì có hướng hoàn toàn ngược với nam bán cầu, mà lốc xoáy hay bão thì đều cần có một hướng xoay nhất định mới có thể hình thành vòng xoáy được. Vậy nên khu vực xích đạo vốn không tồn tại Coriolis force thì không thể sinh ra bão, và bão thì cũng không thể đi qua xích đạo được.”

“…Ồ. Vậy tức là nguyên nhân sinh ra không phải từ tự nhiên?”

“Dù nghe thật khó tin, nhưng không phải là không có khả năng này. Dù sao thì cơn bão này ngay từ khi sinh ra đã tràn đầy bí ẩn rồi. Bão sinh ra tại nam bán cầu đáng ra phải quay từ phải qua trái, nhưng cơn bão số 24 [Thiên ngưu] lại quay từ trái qua phải. Vậy nên mới sơ bộ nghi rằng cơn bão này sinh ra từ một thứ lực lượng bên ngoài tự nhiên.”

Hừm. Indra nâng cằm lên, mắt nheo lại.

“…Thế giới đã cấm nghiên cứu vũ khí khí hậu. Vậy là nơi đâu phá luật chứ?”

“Cũng không phải là không có khả năng. Trên mạng hiện cũng đang có tin đồn có quốc gia nào đó tiến hành thí nghiệm chế tạo vũ khí khí hậu… Tôi cảm thấy lời đồn này khá có lí. Xét trên độ bền và độ tàn phá, và cả thứ lực lượng vượt qua cả qui luật tự nhiên nữa, tôi cảm thấy nó không phải thứ không có nhận thức như các tai họa khác. Hẳn là một cơn bão nhân tạo, hoặc… có liên hệ với một thứ siêu nhiên nào đó.”

“Mấy thứ như là sức mạnh của Thần ấy hả? Ha ha, một nhà khoa học mà lại dám nói như thế sao.”

Homura mỉm cười, lắc đầu phủ nhận lời đùa của Tokuteru.

“Ông nói không đúng rồi. Nghe nói những nhà khoa học càng nổi tiếng hoặc những học giả càng kinh nghiệm thì càng tin vào tâm linh. Tôi vốn cũng không thể phủ nhận được sự tồn tại của những hiện tượng siêu nhiên. Hơn nữa---“

Đột nhiên, ánh mắt Homura lộ ra vẻ nhìn về phía xa xăm.

Nhìn tới một mầm lá mới nhú, Homura lầm bẩm.

“Hơn nữa những đứa trẻ của [Trại trẻ Canaria] bọn tôi… đều không bình thường. Nếu hỏi có chuyện gì không thể ngờ tới xảy ra, vậy thì bọn tôi vốn là những chuyện không ngờ tới tụ tập lại kia mà.”

“…A a, quả thật vậy.”

Sự tĩnh lặng bao phủ hai người.

Hai người đồng thời im lặng, nhưng lúc đèn giao thông chuyển thành đèn xanh, Homura lắc đầu mà cười.

“Nói đi xa quá rồi, chuyện không thể ngờ tới tôi biết cũng chỉ có nó mà thôi. Đúng ý ông chứ Mikado-san.”

“Ừm, rất được. Mọi mặt của cơn bão này đều có giá trị… Nhưng mà hóa ra là vậy. Không cần trải qua cổng chính quy, Tinh thú vẫn còn cách này để hiện thân à.”

“Ể?”

“Đừng để ý làm gì, đây là chuyện riêng của ta thôi. Nhưng mà quả thật thế giới lại diễn ra chuyện như vậy sao. Dù cũng từng nghe thấy có một cơn bão lớn đến không ngờ tới đang đi đến, ai mà nghĩ đó sẽ là loại bão có quỹ đạo biến thái như thế chứ… Mà sao cậu biết rõ như vậy? Chẳng lẽ cậu đã tìm hiểu về nơi cơn bão sinh ra sao?”

“A a đúng vậy. Thật ra cơn bão này còn có một điểm kì quái nữa. Vì điểm này nên tôi mới tin vào giả thuyết về vũ khí khí hậu… Ông chưa nghe về nó sao?”

“Ồ? Chưa. Cậu nói thêm chút đi.”

“Chăm học vậy là tốt.--- Nghe tôi nói này, thật ra những quốc gia có cơn bão đi qua, sau đó dường như đều xuất hiện một loại virus kiểu mới vốn được coi rằng nhất định sẽ phát sinh, và hiện đang điên cuồng lây lan.”

Tokuteru lại kinh ngạc thêm lần nữa, nhìn về phía Homura qua chiếc kính chiếu hậu.

Danh hiệu của Mikado Tokuteru cũng không phải chỉ có hiệp nghĩa và sâu rượu. Căn cứ từng tình huống có thể sẽ liên quan tới nghề chính của ông.

“Một loại virus kiểu mới lây lan sao? Có nghiêm trọng không vậy? Tìm ra phương pháp chữa trị rồi chứ?”

“Chưa tìm ra được phương pháp chữa trị. Hơn nữa loại virus này nghe nói không chỉ lây lan trong loài người mà ngay cả thực vật cũng không tha. Xem ra năm nay giá thị trường của lúa mì và ngô nhất định sẽ tăng vọt rồi.”

Tuy cậu bình thản mà nói ra những lời này, nhưng nếu nội dung cậu vừa nói là thật thì đây chính là một sự kiện vô cùng lớn và khủng bố.

Cơn bão đi theo vùng duyên hải Châu Âu tấn công Đông Nam Á, như vậy tổn thất về cây nông nghiệp sẽ đạt tới quy mô chưa từng có trong lịch sử, sắp tới diễn ra nạn đói trên diện rộng cũng không có gì là lạ.

“…Không ổn rồi, nếu đây là thật thì sớm muộn loài người cũng diệt vong mất, tiến sĩ Saigou. Dân thường như chúng ta có hi vọng gì không đây?”

“Tất nhiên là có, vậy nên tôi mới có thể bình tĩnh như vậy.--- Ừm, tiếp theo mới là vấn đề chính đây. Về thứ virus chưa tìm ra phương pháp chữa trị này, có lẽ chỉ có một thứ hiệu quả mà thôi, và không chừng thứ đó là, máy nano mà chúng ta đang nghiên cứu.”

Ô. Tokuteru hứng khởi.

“Vậy là chính thức bắt đầu dùng được rồi sao? Nhưng mà phương diện trị liệu sao rồi?”

“Đã thông qua. Virus này giống như bệnh đậu mùa vậy, nhưng độc tính mạnh hơn, tốc độ lây lanh cũng nhanh hơn rất nhiều nữa, những nơi gặp phải tai họa hiện vô cùng cần tới giải pháp. Vậy nên mới có thể thông qua được thí nghiệm thứ II với tốc độ đáng ra không thể như vậy… Ừm, hẳn cũng là Everything Company đã nhúng tay vào từ trong bóng tối nữa.”

Saigou Homura cười nói.

---[Everything Company]. Một trong năm tập đoàn lớn của thế giới, thành lập tại phương tây sau thế chiến II.

Một tập đoàn quốc tế lớn liên đới đến máy móc điện tử, y tế, mỹ phẩm và phát triển năng lượng. Lí do họ đồng ý tài trợ cho [Trại trẻ Canaria] mà Homura hiện đang sống đó là--- Nguyên nhân chính là.

Lấy điều kiện chuyển nhượng cho họ kĩ thuật mà bố Homura đã chế tạo, và phải lí giải toàn bộ món thành phẩm kia, Everything Company khi đó sẽ trở thành nhà tài trợ cho trại trẻ.

“Vậy sao… cũng coi như là trong cái rủi có có may vậy. Vậy là rốt cuộc một trong những nghiên cứu của bố cậu có thể nhìn thấy ánh sáng rồi. Nhớ không nhầm thì đó là máy nano mẫu mới nhất… Thể hạt ngôi sao thứ ba (3S. nano machine unit) đúng chứ? Đó là chiếc máy nano bố cậu chế tạo sao?”

“Đúng vậy. Nhưng hiện vẫn không thể tái tạo lại được thành phẩm đó. Mới chỉ tái hiện được công năng tương tự mà thôi. Xét tới tiến độ thì vào khoảng 10%.”

“Ồ? Vậy là 10% đó vừa đủ để đẩy lùi được loại virus kiểu mới này sao?”

“Không, hiện vẫn chưa thể xác định được gì… Nhưng cơ bản thì dù là những virus đã tồn tại hoặc có trong não, chỉ cần không có ổ bệnh thì đều có khả năng trị liệu được. Nếu nghiên cứu thêm, tôi thậm chí cho rằng có thể sử dụng thứ này tiêu trừ tế bào ung thư.”

Nghe được những lời không có vẻ phóng đại nào của Homura, Tokuteru kinh ngạc đến mức trợn trừng hai mắt.

“…Thật sao chứ. Vậy thì đây thành cuộc cách mạng y tế luôn rồi.”

“Tôi cũng nghĩ như vậy. Nhưng việc dùng máy nano đi diệt trừ tế bào ung thư cũng đã là nghiên cứu tiến hành từ trước. Tuy rằng cứ thế vượt qua họ thì không phải cho lắm, nhưng quả thật chúng ta đã bước lên trước họ rồi… Mà tôi nói vậy nhưng thật ra thì thứ đó cũng không đến mức ghê gớm như vậy đâu.”

“Gì vậy chứ, thế mà còn không ghê sao.”

Nhưng Homura lại lắc đầu phủ nhận lời khen của Tokuteru.

“Đừng quên rằng mục đích của chúng ta không phải là cách mạng y tế. Mà là cách mạng năng lượng. Thành phẩm máy nano kia vẫn còn rất nhiều bộ phận chưa rõ, hơn nữa---“

Đột nhiên Homura nở một nụ cười tự giễu.

“…Hơn nữa cho dù có tái tạo lại được thành phẩm, thì tôi cũng vẫn không hiểu được cấu tạo trong đó. Tôi sẽ chỉ nắm được kết quả và tác dụng của công năng thứ đó mà thôi. Hiện tại cũng chỉ là cố tìm hiểu ra bản thiết kế. Nếu như có được giấy tờ nghiên cứu trước khi bố mất thì có lẽ tiến độ sẽ nhanh hơn rồi.”

“---“

Tokuteru chỉ có thể nở một nụ cười gượng đáp lại nụ cười tự giễu kia.

Những lời này mang đầy hàm nghĩa trong đó. Nếu có ai nghe được hẳn sẽ không thể không chỉ ra mâu thuẫn trong đó.

Nhưng Tokuteru giả vờ không nghe thấy, lắc đầu nói.

“Nhưng đây là chuyện tốt mà. Nếu như tuân theo đúng thủ tục, phải nghiệm chứng hiệu quả rồi mới được phổ biến, vậy thì ít ra cũng mất thêm 20, 30 năm nữa…”

“Cũng đúng vậy. Mà chỉ cần lần này được xác nhận thành quả, họ sẽ mua về cho tôi kính hiển vi điện tử loại mới nhất.--- Ông không tin được đâu. Chỉ một chiếc kính hiển vi vậy mà có giá lên đến 2,5 tỷ Yên.”

Nghe được cái giá Homura nói, Tokuteru kinh ngạc đến mức hai mắt muốn lồi ra.

“2… 2,5 tỷ Yên? Hả hả, kính hiển vi 2,5 tỷ Yên là sao chứ!? Chẳng lẽ thấu kính làm từ nguyên chất kim cương chắc!?”

“Hừm. Giá trị của trí tuệ loài người còn hơn kim cương nhiều. Chỉ một thiết bị thôi mà giá cả đã như vậy rồi--- Ấy, nguy hiểm Tokuteru!”

Homura hô lớn.

Khoảnh khắc chiếc xe rẽ phải vào trong một ngõ nhỏ, đột nhiên có một chiếc xe đắt tiền màu đen phóng tới như muốn cản họ lại. Chỉ chút nữa thôi chuyện này đã thành một vụ tai nạn giao thông rồi, hai người cùng chậc lưỡi.

Nhưng ngay khi biết chủ nhân của chiếc xe đen đắt tiền kia là ai, bọn họ đều ngẩng đầu lên mà nhìn trời… Mà phải nói rằng, người ngồi trong chiếc xe đắt tiền như vậy cũng chỉ có một mà thôi.

“…Ông bác già ngốc. Chúng ta bị đuổi đến tận đít rồi kìa.”

“Xin lỗi, ta quên mất chuyện Prith được thuê làm lái xe.”

Mikado Tokuteru nắm chặt lấy tay lái trút giận, chán ghét nói.

Một cô gái với mái tóc trắng và làn da nâu trong bộ y phục vest đi xuống khỏi buồng lái chiếc xe đắt tiền, mở ra cửa xe phía sau. Rồi từ đó vang lên một giọng nói như thể chuông ngân.

“…Tiết trời hôm nay thật là đẹp mà, senpai. Cả Tokuteru-san nữa. Đúng thật khiến người ta muốn lái xe đi dạo bên ngoài.”

“---,”

Giọng nói thiếu nữ này như thể chuông gió vậy, nhẹ nhàng mềm mại mà cũng thật thanh nhã.

Dù bên trong không có vần điệu gì mà sao nghe vẫn rất êm tai, hẳn là trong đó mang theo vẻ yêu thích chỉ có cô mới có. Một nụ cười điềm tĩnh hiện ra trên môi cô, tôn lên làn môi xinh xắn đáng yêu không ai có thể cưỡng lại.

---Nhưng mắt cô không có cười.

Đôi mắt xanh lục cứ thế nhìn chằm chằm vào Homura.

Bị ánh mắt trầm tĩnh mà mạnh mẽ kia của cô nhìn tới, không có bất kì người đàn ông nào lại không kinh hãi cả. Bộ dáng thanh cao đứng đó nhìn bọn họ của cô lúc này cao quý đến không thể nào là của một thiếu nữ mười bốn tuổi, đồng thời cũng phát ra một thứ áp lực vô hình. Nếu như có thể nhìn thấy được sự tức giận thì có lẽ cái thứ tức giận ấy của cô hiện phải phóng lên tận trời rồi.

---Kudou Ayato. Cô là con gái của chủ tập đoàn Everything Company, đàn em trong trường và cũng là chủ nhân của Homura.

Cô hiện đang tức đến mức như thể ngay tới đây sẽ lao tới.

Đối mặt với vị chủ nhân hung dữ đáng sợ này, Homura xuống xe, chuẩn bị tinh thần cho trường hợp xấu nhất.

“…Chào tiểu thư Ayato. Hiện vẫn chưa tới 1 giờ mà.”

“Tôi không nghĩ báo cáo kinh doanh hiện vẫn chưa xong lại có thể hoàn thành trong một tiếng nữa đâu. Vậy nên hẳn là có lí do gì đó rồi… Anh nói tôi nghe được chứ?”

Ánh mắt lạnh như bằng ép tới. Vậy là không còn cách nào nữa rồi. Dù có nói gì đi chăng nữa cũng sẽ không thể lừa gạt được cô.

Được ăn cả ngã về không. Lần này tôi phải liều mình với cô rồi.

Homura ngẩng đầu lên nhìn trời, rồi vỗ trán mình, tuyệt vọng cúi đầu xuống.

“Rất xin lỗi tiểu thư Ayato. Tôi chưa tính toán xong kinh phí tôi dùng trộm để mua sắm đồ dùng cho trại trẻ. Cụ thể ra thì đó là chiếc TV lớn trong phòng khách.”

“…Sao nữa?”

“Kẻ tội đồ này chỉ vì muốn người thân mình vui vẻ nên mới phạm sai lầm. Cũng vì bảo vệ nụ cười những đứa trẻ đó nên mới sa vào con đường sai trái. Liệu tôi có thể xin tiểu thư rộng lòng mắt nhắm mắt mở bỏ qua lần này. Nếu tiểu thư có thể giúp bọn tôi che dấu, coi như tôi mắc nợ cô hai ân huệ, không, là ba! Xin được nhờ cô, dù cô muốn gì tôi cũng sẽ thực hiện!”

Bộp! Homura chắp tay lại cúi đầu cầu xin. Thật hiếm khi thấy cậu khúm núm như vậy.

Quả thật [Trại trẻ Canaria] bọn họ thiếu thốn phương tiện giải trí. Kể từ lúc chiếc TV 32 inch cũ mốc cũ meo nát đến không thể nát hơn hỏng mất, tiếng cười trong trại trẻ cũng giảm đi rõ rệt. Homura không thể chứng kiến được cảnh đó nên mới không kiềm lòng được mua chiếc TV 55 inch mẫu mới nhất kia.

Ayato hiểu ra mọi chuyện, thở dài một tiếng.

“Ba ân huệ sao? Muốn lừa phòng kinh doanh của công ty bọn tôi như vậy vẫn còn chưa đủ đâu.”

“…Không được sao?”

“Dù anh có nợ thêm nhiều ân huệ nữa cũng không đánh động gì được phòng kinh doanh đâu. Chỗ đấy chính là chỗ cứng nhắc nhất đấy. Thôi thì mấy ân huệ này… tôi sẽ dùng tiền tiêu vặt của mình mua lấy vậy.”

Cô nói sao? Homura ngẩng đầu.

Ayato nở một nụ cười đùa giỡn, hai tay chống nạnh, rồi nhìn về phía cô gái tài xế da nâu.

“Prit. Đồ dùng của trại trẻ Canaria lấy danh nghĩa cá nhân tôi làm quà tặng gửi tới. Dù phí tổn không thấp nhưng nếu thu về được ba ân huệ của senpai thì cũng là hời rồi.”

“Khoan, chờ đã,”

“Đã rõ thưa tiểu thư.”

Cô gái da nâu--- Prit nói rồi nhanh nhẹn lấy đi báo cáo kinh doanh trên người Homura để vào trong cốp xe.

“Được rồi, tiếp theo đi cùng với bọn tôi. Coi như là ân huệ đầu tiên, hôm nay anh sẽ làm hộ vệ cho tôi và Suzuka. Không có vấn đề gì chứ senpai.”

Bộp bộp. Ayato vỗ ghế ngồi mà nói. Quả là trong cái rủi lại có cái xui, dùng tiền mua lấy ân huệ người khác, đúng thật tiểu thư trứ danh thiên hạ của tập đoàn Everything Company đây mà. Một lần cho vay nặng lãi vô cùng đẹp mắt.

Nhưng giờ gạo đã nấu thành cơm rồi.

Homura lần thứ ba ngửa mặt lên trời cười khổ.

“…Được rồi. Đây cũng coi như bọn tôi có lời rồi.”

“Quả là vậy… Mà tôi cũng xin lỗi senpai trước vì chuyện tùy tiện này, từ hôm nay tôi mong có thể được tạm thời ở lại trại trẻ. Nếu anh thu xếp dọn dẹp giúp tôi một căn phòng thì thật tốt quá.”

Ể? Homura nhìn Ayato, rồi lại quay qua nhìn Tokuteru.

Vừa rồi ông ấy cũng nói y như vậy, chẳng lẽ đây đã thành trào lưu hiện tại rồi sao?

“Cũng được thôi. Nhưng hôm nay Tokuteru cũng muốn ở lại nên không còn phòng trống nào nữa.”

“? Tôi nhớ còn một phòng không sử dụng mà. Chỗ đó không được sao?”

“A a, gian phòng đó thực ra là… Mà được rồi, cũng được vậy.”

Homura gãi gãi đầu, xấu hổ gật đầu đồng ý.

Sau khi Homura ngồi vào trong xe, ánh mặt trời cũng chợt mờ hẳn đi.

“…Ồ. Tới nhanh vậy sao.”

Ước tính thì cơn bão số 24 phải tối nay mới tới Tokyo mới đúng. Sao mà lại nhanh vậy cơ chứ, Homura tuy nghĩ như vậy nhưng chuyện sai sót một khoảng thời gian của cục dự báo cũng là chuyện thường thấy.

Nhưng Mikado Tokuteru lại ngầng đầu lên nhìn một cách nghiêm túc thời tiết này.

“…Thứ này thật không tầm thường.”

“Thời tiết sẽ rất xấu sao?”

“Ừm, sẽ rất rất xấu. Vậy nên đêm nay về đến nhà thì đừng bước ra khỏi cửa nữa đấy.”

Tokuteru nói xong, liền lái chiếc xe yêu thích của ông đi, không biết là đi đâu.

Homura cũng ghi nhớ phải nhanh chóng về nhà thì tốt hơn, rồi cậu tới hộ tống Kudou Ayato và Ayazato Suzuka đi mua sắm.

CHƯƠNG 2

---Vài giờ sau.

Mưa to chớp giật xuất hiện trên một vùng trời xinh đẹp.

Thời tiết phủ lên mây sét, mưa như trút nước đổ xuống che kín tầm nhìn, ngoài biển sóng to không ngừng đập tới, con sông trong núi giờ cũng đã ngập tràn nước. Nước lũ từ con sông đó tràn ra dữ dội tới mức thừa sức nuốt trọn toàn bộ thành phố bên dưới, khiến người khác cảm tưởng như thể nó là một con rồng vậy.

Gia súc được chăn nuôi trên bờ sông bị cuốn đi cùng với rào chắn, theo dòng nước tan biến đi.

Thú hoang cũng vì sự biến đổi thất thường này mà trở nên hỗn loạn, không nghĩ ngợi nhiều liền kéo nhau chạy trốn. Nhưng đám mây sét trên cao như thể có ý chí của riêng nó, cuộn trào giáng từng tia chớp thẳng xuống những con thú đang chạy trốn.

Cảnh tượng giông tố bão bùng này khiến người ta phải cho rằng nơi đây là địa ngục trần gian.

Nhưng trong lúc bão tố như vậy, bóng dáng một người đàn ông oai vệ đi tới.

(Thế này thì… đúng là không thể ngờ tới rồi…!)

Mặc trên mình chiếc áo choàng che đi mưa gió, người đàn ông đó tiến thẳng về phía gió lốc--- Mikado Tokuteru hoàn toàn không để ý gì gió bão đang thổi tới, ông nhìn chằm chằm vào trong trung tâm cơn bão.

Mưa và sét như thể nhằm thẳng vào Tokuteru mà không ngừng tấn công, nhưng tất cả đều chệch đi một tia mà trượt mất. Đối mặt với cảnh tượng bất cứ ai cũng sẽ phải sợ hãi này, Tokuteru vẫn bước tới không hề chậm lại.

Đây cũng là chuyện tất nhiên thôi. Người đàn ông này có bao giờ ngại gì bão tố đâu chứ.

Ông bình thản đi thẳng về phía trung tâm cơn bão.

Như thể đối lại với ý chí chiến đấu của ông, một tiếng bò rống mãnh liệt không biết từ đâu nổi lên.

Bên trong tầm nhìn mơ hồ chợt hiện ra sấm sét. Kẻ tạo ra cơn bão bất tự nhiên này cuối cùng cũng hiện ra sau khi người khiêu chiến hắn đợi từ lâu rốt cuộc đã tới.

『GEEEYAAAAaaaa---!!!』

Hình dạng của cơn bão bắt đầu thay đổi. Biến thành hình dạng một thứ động vật có móng guốc, bên trên có hai chiếc sừng sấm sét uy mãnh mọc ra như thể sắp đâm thủng trời.

Thứ đó dài bao nhiêu không ai đo đếm được.

Bởi vì thứ đó bản thân đã chính là cơn bão.

Trung tâm cơn bão theo sau ánh chớp hóa thành một con bò hùng tráng. Cho dù không có thực thể nhưng móng guốc khổng lồ tạo thành từ bão tố chỉ mới dẫm tới một bước đã khiến cho đất đai rung chuyển, vết nứt lan ra khắp bốn phía, nuốt trọn cây cối, phá tan con đường.

Hình dạng này chính là Thú của chòm sao được thần thoại miêu tả.

Tokuteru đứng đối mặt với Thiên ngưu mà ngay cả Tu La Thần Phật cũng phải sợ hãi, nhưng ông không cảm thấy chút áp lực nào trước hình dạng mạnh mẽ này, mà chính ông mới là người trừng mắt nhìn đối phương.

Gào lên một tiếng như thể bò rống, con bò bão tố vào tư thế chuẩn bị lao tới.

(Giờ thì… coi bộ phiền phức rồi đây. Tốc độ phát triển này thậm chí còn vượt qua của [Thiên ngưu (Gugalanna)] nguyên gốc nữa. Ta lúc này có thể chiến đấu đến mức nào đây…!!!)

Đối mặt với thứ bão tố như thể có sinh mạng của riêng mình, Mikado Tokuteru thủ thế. Nếu như không phải ảo giác thì toàn thân ông dường như tản ra thứ hào quang chói lọi như thể sấm chớp.

Thứ bò bão tố kia thấy vậy lại càng rống lên kịch liệt hơn nữa.

Bão tố lại càng mạnh hơn, bắt đầu tiếp cận Tokyo.

*

---Saigou Homura, Ayazato Suzuka và Kudou Ayato đi dạo quanh tiệm sách, ăn xong một bữa ăn nhẹ và xem xong một bộ phim mới nhất được làm lại.

Sau đó thời tiết cũng bắt đầu chuyển xấu.

Mặt trời lặn, họ trở lại trại trẻ. Hiện mưa gió đã không ngừng đập vào cửa sổ, từng khe rò rỉ dột nước xuống. Hơn nữa thấy được cành cây bên ngoài cửa gãy vỡ như vậy họ cũng không thể không tính trước việc sẽ có thứ gì đó đập vào trong nhà.

Những đứa trẻ bắt đầu tiến hành gia cố cửa sổ khiến cho chúng dù có vỡ cũng sẽ không rơi vụn xuống đất, Saigou Homura, Ayazato Suzuka và Kudou Ayato cùng nhau giúp đỡ bọn trẻ.

Vì phải chuẩn bị đối phó lại với cơn bão mà ba người họ nhanh nhanh chóng chóng ăn cho xong bưa tối, sau đó cùng nở một nụ cười khổ vì sự tĩnh lặng lúc này.

Homura bật TV lên xem tin tức bão.

“Thật tình, ngày đầu tiên của tuần lễ vàng mà sao đen đến thế cơ chứ. Đúng là ngày tệ nhất trong vài năm gần đây.”

“Đúng thật! Bồn hoa với cây cối đều đổ vỡ rồi, lại phải trồng lại! Đồ ăn khẩn cấp cũng bị phá tan hết rồi!”

“…Nha đam kia ăn được chứ Suzuka.”

Trong lúc Homura lắng nghe tin nhanh về cơn bão thì Suzuka than phiền về mấy cây hoa màu trồng ra bị tàn phá.

Ayato uống xong chén trà liền đứng dậy. Rời đi rót chén thứ hai. Nhìn theo bóng lưng cô rời đi, Homura lúc này mới giả vờ thản nhiên mà hỏi Suzuka.

“Mà này, brother cũng để ý từ lâu rồi, sao Ayato lại gọi thẳng tên Suzuka thân thiết như vậy chứ?”

“Hả? A a, chuyện đó sao. Thì sister và cô ấy đều cùng trong hội học sinh còn gì? Nếu như đã luôn bên cạnh nhau ở trường học mà còn bất hòa sẽ rất phiền toái! Vậy nên sister đã dùng quyền hội trưởng của mình nói với cô ấy như vậy.”

“Ra là vậy, quả đúng là phong cách của Suzuka ha.”

Ayazato Suzuka và Kudou Ayato đều thuộc hội học sinh. Tuy nghe rất khó tin nhưng Suzuka từ năm nhất cấp hai đã bắt đầu đảm nhiệm chức vụ hội trưởng hội học sinh và giờ đã được ba năm rồi, cô đều làm tròn chức vụ của mình. Đây cũng là vì tính cách không sợ người lạ và có thể hòa nhập ngay lập tức của cô.

“Cứ thế này khu chăn nuôi gia súc trong trường có thể sẽ gặp nguy hiểm mất…”

“Phải rồi, cái vụ hợp tác với trường đại học tiến hành nghiên cứu sinh sản học ấy hả.”

Homura chợt nhớ ra mà nói.

Trường học ba người bọn họ đang theo học--- Trường tư thục trực thuộc Đại học Houei, là một trường học lớn theo cơ chế phụ thuộc đại học. Bên trong trường Đại học có phân ra làm các khu tiểu học, cấp hai và cấp ba, tất cả đều có cho riêng mình một sân thể thao riêng. Tuy là một trong những trường học danh tiếng tại nơi đây nhưng bên trong trường lại cũng liên đới tới tập đoàn Everything Company, vậy nên họ mới cho Homura tới học nhằm trợ giúp cho nghiên cứu của cậu.

Những đứa nhỏ trong trại trẻ cũng được ưu đãi chỉ cần vượt qua bài thi vào tiểu học vậy thì có thể được miễn học phí. Cho dù thất bại cũng vẫn sẽ được tham dự vào kì thi tuyển cấp hai và cấp ba. Điều kiện này là đổi lấy từ việc Homura chuyển nhượng một phần tính độc quyền của máy nano bố cậu nghiên cứu cho tập đoàn Everything Company.

Chuyện hợp tác nghiên cứu sinh sản học kia là hợp tác giữa trường cấp hai, cấp ba với phòng nghiên cứu trường đại học hoặc của Everything Company, cùng nhau tiến hành nghiên cứu. Với tư cách trường học phụ thuộc đại học Houei tốp đầu Nhật Bản, nhằm bồi dưỡng cho học sinh có được cái nhìn quốc tế từ nhỏ nên ngay từ cấp hai đã được giáo dục thêm phần hợp tác nghiên cứu sinh sản học.

Homura với tư cách được ra vào phòng nghiên cứu của đại học Houei và Ayazato Suzuka với tư cách hội trưởng hội học sinh cấp hai, có nhiệm vụ hợp tác nghiên cứu sinh sản học đưa ra các phương án chăn nuôi nông nghiệp.

Gia súc lần này cũng thuộc một phần trong đó. Đồng thời cũng không phải không có liên hệ gì với máy nano mà Homura đang nghiên cứu.

“Chúng mà xổng ra thì nhân viên trong trường cũng khổ đây. Hiện tại đang nuôi gì vậy?”

“Ư, mười con gà và năm con heo con. Nuôi tốt thì sau này chúng sẽ thành món thịt hun khói và xúc xích vô cùng tuyệt hảo. Dù khu chăn nuôi đã được củng cố lại một lần… nhưng khi đó cũng không nghĩ tới bão sẽ mạnh như vậy. Khu chăn nuôi có khi sẽ bị bão cuốn đi mất. Sister qua đó xem sao được chứ?”

“Ừm. Brother sẽ dẫn Ayato tới phòng cô ấy. Nhanh chóng về sớm nhé.”

Được rồi! Suzuka nói xong liền rời đi. Cô vừa đi tới ngã rẽ của hành lang--- thì tiếng bước chân đã liền biến mất.

“…Lười quá thể đáng. Ít nhất cũng phải đi ra cửa trước đã chứ.”

Dù người ngoài nhìn vào sẽ thấy để mặc một thiếu nữ đi lại một mình như vậy trong bão tố thì rất nguy hiểm, nhưng cô gái này thì không như vậy. Ngay cả trong trại trẻ này cô vẫn là người đặc biệt trong số những người đặc biệt.

Homura đứng dậy. Đi vào bếp gặp Ayato.

“Ayato, đi thôi tôi dẫn cô về phòng ngủ.”

“A, căn phòng đó sao.”

“Đúng vậy. Ừm, dù sao đây cũng là phòng của con trai, có thể sẽ có gì đó không tiện với cô. Mong cô thông cảm cho… Tôi xin lỗi, có tin nhắn đến.”

Tiếng chuông báo tin nhắn nhẹ nhàng vang lên, Homura mở điện thoại ra.

Đọc tin nhắn trước mặt người khác như vậy có chút không phải phép cho lắm, nhưng chiếc điện thoại vừa vang lên là chiếc dùng để liên lạc trong sở nghiên cứu. Vốn nghiên cứu cũng tạm ngưng trong tuần lễ vàng, vậy mà trong lúc mưa to gió lớn này lại liên lạc thì hẳn là có chuyện chuyện khẩn cấp gì đó.

Nhưng địa chỉ bên trên tin nhắn lại là một địa chỉ lạ.

(Queen.Hallowe’en@ne.jp… Gì đây chứ. Tin nhắn quảng cáo à.)

Homura nghiêng đầu, thầm đùa trong lòng.

---Nhưng tin nhắn này thật đáng ngờ.

Như lúc nãy đã nói, chiếc điện thoại này chỉ có những ai trong sở nghiên cứu mới biết cách liên lạc mà thôi, ngoại lệ chỉ có Ayato và Tokuteru. Cậu cảm thấy đây có thể là loại tin nhắn virus ăn cắp dữ liệu cá nhân của người khác.

Bị cái trò virus trojan này lừa thì nhục quá, sống sao nổi nữa. Homura lắc đầu, cất điện thoại đi.

“Senpai, tin nhắn quan trọng không vậy?”

“Không có gì, tin nhắn rác thôi. Theo tôi, tôi dẫn cô tới căn phòng đó.”

Các cánh cửa sổ trên hành lang đang vẫn lạch cạch như lúc nãy. Chuyện này cũng một phần vì khung cửa sổ đã méo mó rồi. Nếu có thêm một trận động đất thì chúng cũng không thể chịu nổi nữa.

Cũng cần phải xem xét tới việc sửa chữa thôi. Homura vừa suy nghĩ chuyện này vừa bước đi nhanh hơn.

Đi tới căn phòng đích đến, Homura lấy ra chìa khóa, bắt đầu kể về chủ nhân căn phòng hiện đã không còn ở nơi này.

“Chủ nhân căn phòng này hiện không có ở đây, cô cứ thoải mái sử dụng. Dù sao người đó cũng không có ý định trở lại rồi.”

“Có chuyện gì vậy?”

“Người đó vốn đã ít khi ở đây rồi. Lần cuối cùng về đây là 5 năm trước, sau đó cũng không còn trở lại… Thiệt tình, chẳng biết bây giờ anh ta đang đi đâu làm gì nữa.”

Homura nở ra một nụ cười gượng và mở khóa căn phòng, nhân tiện nói ra một ít chuyện không quan trọng.

---Sự thành lập của [Trại trẻ Canaria] mà Saigou Homura hiện đang sống có liên quan tới một người phụ nữ và một thiếu niên.

Người đầu tiên là một người phụ nữ tên Canaria không rõ quốc tịch.

Không biết cô kiếm đâu ra tiền vốn và quen biết, nhưng tự cô đã tìm được mười nhà tài trợ và lập lên trại trẻ tư nhân này, cũng tạo ra một nơi cho những đứa trẻ nơi đây được giáo dục như bao đứa trẻ khác, tất cả mọi việc nơi đây đều do một mình cô điều hành.

Nhưng người tên Canaria đó vào 5 năm trước lại bị bệnh tật hạ gục, rời bỏ cuộc đời. Cũng không biết có phải nhân cơ hội này không mà sau đó hầu hết người tài trợ đều rút lại vốn.

Về thiếu niên kia, sau khi Canaria mất vào 5 năm trước cũng đột ngột biến mất. Hiện tại tung tích vẫn không ai biết tới, hoàn toàn bặt vô âm tín.

Mọi người vẫn nói mùa xuân là mùa hội ngộ và tái hợp, nhưng đối với Homura và Suzuka thì ngược lại.

Khoảnh khắc giao mùa xuân đi hạ tới này, là mùa chia li đối với họ mới đúng.

“Chuyện là vậy sao… Tôi không biết trại trẻ này còn một người như vậy. Tôi vẫn nghĩ senpai là người lớn tuổi nhất nơi này.”

“Hiện tại thì đúng là vậy. Nhưng mà người kia hẳn giờ cũng đã thành người lớn rồi, nhất định là đang ở một quốc gia nào đó sống một cách tùy ý.”

“…Anh chưa từng nghĩ rằng có thể người đó đã chết sao?”

“? Làm sao mà tôi nghĩ vậy được chứ. Được rồi, mời cô vào.”

Ayato bị thúc giục đi vào căn phòng không còn chủ nhân của nó.

Cô vốn nghĩ rằng đây sẽ là một căn phòng phủ kín bụi, nhưng căn phòng này thoạt nhìn còn sạch hơn những căn phòng trống khác nữa. Ayato ngạc nhiên.

“…Senpai? Căn phòng này đâu có giống chưa từng được sử dụng 5 năm qua?”

“Đúng là vậy đấy. Chỉ là những lúc tổng vệ sinh thì cũng nhân tiện dọn dẹp qua nơi đây thôi. Nếu không để nấm mốc mọc lên thì mệt lắm.”

“Nhưng mà chẳng phải chủ nhân căn phòng này đã bặt vô âm tín sao?”

“Dù là bặt vô âm tín nhưng cũng không phải đã chết, và người đó sẽ không thể nào tự nhiên mà chết đâu. Có lẽ sẽ có ngày anh ta về lại nơi này thì sao đây? Anh ta mà thấy đồ đạc mình không còn nhất định sẽ làm loạn lên, khi ấy thì phiền phức chết mất. Nhất là anh ta lắm mồm lắm.”

Dù sao thì cũng thật là phiền phức à, chỉ mong sớm về mà mang hết đi thôi. Homura giận dỗi nói.

Vẻ ngạc nhiên trên mặt Ayato lại càng tăng thêm, rồi như thể hiểu ra gì đó mà cô nở ra một nụ cười đùa giỡn, nhìn về phía khuôn mặt Homura.

“…Ra là vậy. Senpai và Suzuka hẳn rất yêu quí người anh này đúng chứ.”

“Làm sao có thể chứ.”

“Chỉ có thể là thế mà thôi. Căn phòng không ai sống lại được dọn dẹp sạch sẽ như vậy, bình thường thì ai lại đi làm chuyện đó chứ. Hơn nữa 5 năm trước hai người mới chỉ mười tuổi mà thôi. Một người bỏ đi từ khi hai người còn nhỏ như vậy, nếu không phải giữa ba người có tình cảm chân thành thì không thể được như thế này.”

Homura giận dỗi để chiếc chìa khóa xuống mặt bàn. Dù Homura muốn phản đối, nhưng quả thực Suzuka rất nhớ chủ nhân căn phòng này. Vậy nên cậu không thể nào phủ nhận hoàn toàn được.

Rồi cậu đột nhiên nhìn thấy một chiếc tai nghe tai mèo trên mặt bàn. Homura cầm nó lên, quay vài vòng trong lúc nở một nụ cười khổ.

“…Ừm, tôi không ghét anh ấy. Cho dù hiện tôi cũng không biết anh ấy đang ở đâu hay làm cái gì… Nhưng mà, ừm, anh ấy mạnh đến không tin nổi đâu. Tôi biết chắc anh ấy không thể nào tự nhiên lăn ra chết được.”

“Rất mạnh?”

“A a, là mạnh trên đúng phương diện vật lí ấy.”

“Phương, phương diện vật lí sao?”

“Ừm, bên trong chúng tôi thì anh ấy vẫn là một trường hợp đặc thù. Chưa bao giờ là người có thể chịu ở yên một nơi nhỏ bé mà sống.”

Vậy sao. Ayato có dự cảm không ổn mà đáp lại.

Nhưng mà cũng dễ hiểu thôi. Tại xã hội hiện đại này, mạnh trên phương diện vật lí nghĩa là sao chứ. Chưa kể đến một thiếu nữ như Ayato thì nhất định rất khó hiểu được chuyện này.

Hơn nữa nếu như không gặp trực tiếp người đó thì không thể hiểu được sức mạnh đó là ra sao.

“Mà này senpai, Suzuka đâu rồi vậy? Vẫn đang chuẩn bị các cách đối phó bão ư?”

“A, cô ấy qua trường rồi. Suzuka lo cho gia súc nuôi tại đó nên tới xem xét tình hình.”

Ể? Ayato kinh ngạc mà quay đầu lại.

“…Senpai, anh vừa nói gì vậy?”

“A? Tôi nói Suzuka qua trường học rồi,”

“Anh để cho chị ấy rời đi một mình vậy sao!? Trong bão tố như thế này nữa!?”

Ayato la lớn.

Đây cũng là chuyện đương nhiên thôi.

Hiện tại, mưa to đến mức lụt cả đường, mực nước giờ đã cao quá mắt cá chân người. Gió thì mạnh đến quất đổ chậu hoa, ngay cả biển hiệu cũng bị cuốn bay.

Không một phút nào không có tia chớp hiện ra, sấm sét cũng đánh xuống nhiều. Bất kì lúc nào cũng có thể mất điện.

Tình huống này đâu phải tình huống có thể cho một thiếu nữ một mình rời đi chứ.

Nhưng Homura không có vẻ gì là bối rối, cậu gãi gãi đầu suy nghĩ xem nên giải thích ra làm sao.

“A---… tôi hiểu ý của cô, nhưng cô ấy không sao đâu. Nghĩ lại mà xem, cô cũng biết trại trẻ này toàn là những người đặc biệt. Suzuka lại càng là trường hợp đặc biệt trong đó nữa. Không cần lo lắng cho cô ấy đâu---“

Ngay lúc đó từ trong trại trẻ nghe thấy được một tiếng nổ xé rách cả màn đêm.

Hai người ban đầu tưởng là tiếng sấm, nhưng vì kiến trúc xung quanh lung lay một chút nên hiểu ra ngay vừa rồi quả thực là một tiếng nổ lớn.

“Tiềng nổ vừa rồi… vang tới từ phía trường học.”

“Tokuteru-san đâu rồi!? Tokuteru-san hiện đang ở đâu vậy!?”

Ayato lo lắng chạy tới nắm lấy tay Homura.

Homura ban đầu cũng hốt hoảng mà mất bình tĩnh, nhưng cậu rất nhanh trấn tĩnh lại mà lấy điện thoại ra, ông rất có thể sẽ biết được gì đó.

“Ông ấy nói có chuyện gấp phải đi một chuyến, nhưng dù sao thì thời tiết xấu như vậy chắc cũng không thể đi xa được đâu. Gọi điện chắc ông ấy sẽ bắt máy nhanh thôi.”

“Không ổn rồi…! Suzuka đang gặp nguy hiểm!!!”

Nói xong Ayato ngay lập tức chạy về phía cửa trước.

Homura vừa gọi cho Tokuteru vừa đuổi theo cô, nhưng tốc độ chạy của Ayato thật bất thường. Lúc Homura đi ra khỏi hành lang thì Ayato đã sớm mở cửa trước ra rời đi rồi.

Homura cúp đi cuộc gọi không có hồi đáp, chậc mạnh lưỡi một cái.

“Đáng ghét, cô đang nghĩ gì vậy chứ tiểu thư Ayato!”

Homura nghĩ về hàm ý trong những lời cuối cùng của cô.

---Kể từ sáng nay, hành động của Ayato và Tokuteru đều trở nên rất kì lạ.

Hai người dường như đề phòng một thứ gì đó chưa rõ vậy, nhưng có vẻ như mục tiêu của hai người lại khác nhau. Ayato hẳn đã cho rằng nếu là chuyện thường thì Tokuteru có thể lo liệu nên mới có chút bất cẩn.

Nhưng có một điều, chắc chắn hai người đang giấu diếm chuyện gì đó.

Homura cầm theo chiếc áo mưa treo bên trong cửa trước, vội vã chạy về phía Ayato và Suzuka.

*

---Cổng chính trường tư thục phụ thuộc Đại học Houei.

Cơn bão so với những gì cậu nghĩ lại càng nghiêm trọng hơn.

Hệ thống giao thông đã tê liệt hoàn toàn, trên đường không chỉ bóng dáng xe cộ, ngay cả bóng dáng con người cũng không có một ai. Lượng nước mưa vượt quá dung tích thoát nước khiến cho nước tràn ra từ hệ thống thoát, tràn ngập từ mắt cá chân xuống dưới giày.

Lực cản của nước khiến việc chạy rất khó, hai chân trở nên nặng nề hơn nhiều, nhưng giờ không phải lúc để ý chuyện này.

Homura chạy tới mức thở không ra hơi, cuối cùng cũng đến được cổng chính trường học.

(Khu chăn nuôi hình như ở bên cạnh trường học. Nhưng cũng may gia súc được nuôi tại đó.)

Dù rằng bây giờ đã là buổi tới, nhân viên bảo vệ hôm nay không có ở lại, nhưng cổng chính vẫn là không thể đi qua được.

Giữa cơn bão, Homura qua cửa sau của trường học.

Từng hàng cây hoa màu trồng ngay ngắn bên trong trường giờ đã bị gió bão thổi bay đi mầm non.

Dù nhìn Homura bất cứ lúc nào cũng có thể bị cuồng phong cuốn đi, nhưng cậu vẫn đi thẳng về phía khu chăn nuôi--- Ngay lúc này, âm thanh như thể một con thú hoang đang tận hưởng con mồi vang lên.

(…Vừa rồi là gì vậy chứ.)

Một thứ âm thanh thật ghê tởm.

Không thể là tiếng mưa được. Thứ âm thanh đó khác hoàn toàn với tiếng mưa mát lạnh này.

Nếu nói tới âm thanh này giống thứ gì--- nó giống như tiếng cắn xé một miếng thịt nửa sống nửa chín vẫn còn nước bên trong vậy, âm thanh này không ngừng vang vọng bên trong tiếng mưa.

Nghe được thứ âm thanh khiến người người bất an, Homura tăng cường cảnh giác. Cậu rón rén đi tới, từ trong bóng tối của trường nhìn về phía khu chăn nuôi.

Một thứ bóng có hình dạng người, to lớn tới nỗi phủ kín khu chăn nuôi nhẹ rung rung.

(!!?)

Homura cố hết sức không thốt lên âm thanh kinh hãi mà trốn lại vào trường học. Cậu vừa rồi không hét lên đã là rất giỏi. Cũng có thể tiếng mưa đã cứu cậu lần này. Nếu như là một học sinh bình thường, hẳn chỉ cần nhìn thế thôi cũng đã rơi vào trạng thái khủng hoảng rồi.

Cái bóng khổng lồ hình người Homura vừa thấy chính là kinh hãi như vậy đấy.

『Gya… Gya…!!!』

Đây là âm thanh thứ kia cắn nuốt gia súc.

Con quái vật khổng lồ đó cắn nát lưng một con heo con, một tay khác bóp chết năm con gà. Vì chiếc đèn bị hỏng nên không thể trông thấy rõ hình dạng thứ này, nhưng chiều cao của nó ít nhất cũng phải gấp ba loài người. Và tuy nó đứng hai chân nhưng cơ thể lại rất thiếu cân đối, thoạt nhìn sẽ thấy nửa dưới của nó rất gầy yếu phải chống nửa thân trên cường tráng.

Hình dạng này đáng ra không thể chống đỡ nổi thân thể mới đúng.

(Trời ạ… thế này thì quá lắm rồi.)

Homura quan sát thứ quái vật khổng lồ từ trong bóng tối.

Khắp nơi đều tối nên không thể nhìn rõ ràng được, nhưng cậu nhìn thấy trên đầu nó mọc ra hai chiếc sừng. Còn hình dạng chiếc đầu mọc trên cổ nó thì chắc chắn không phải là của loài người.

(Sừng và tai kiểu này… một thứ quái vật bò sao? Chẳng lẽ là vật thí nghiệm từ sở nghiên cứu nào đó thoát ra?)

Homura vô thanh vô tức chụp một tấm ảnh.

Tuy suy luận của cậu thật vô căn cứ, nhưng giờ cũng chỉ có suy đoán đó mà thôi.

Nếu như Ayato và Tokuteru là đang cảnh giác với con quái vật này thì sự kì lạ của họ cũng có thể hiểu được rồi. Homura vẫn cho rằng suy nghĩ của cậu rất linh hoạt, nhưng khi phải đối mặt với sự tồn tại của thứ quái vật này, cậu vẫn chỉ có một cách suy nghĩ chính xác mà thôi.

Về phương diện khác, quái vật không ngừng lặp lại hành động ăn tươi nuốt sống gia súc, sau đó lại nhả chúng ra. Đây rõ ràng không phải hành động nhằm thỏa mãn ham muốn ăn nữa, chỉ còn là một thứ bản năng mà thôi.

Homura quan sát con quái vậy, dự định liên lạc với Tokuteru nên mở ra danh bạ điện thoại.

Ngay lúc đó, bên kia khu chăn nuôi vang lên tiếng bước chân.

Homura kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Lúc cậu cảm nhận được người kia là loài người thì một âm thanh bén nhọn của kim loại cũng vang lên.

“---!!?”

Cho dù mưa rơi xối xả nhưng vẫn không thể che đi được cảnh tượng ánh kiếm hiện ra khắp xung quanh trước mặt.

Homura cũng không thể dựa vào tai nghe mà phân biệt được số lần ánh kiếm chém tới. Nhưng con số đó là sáu. Dù đòn tấn công chỉ diễn ra chưa đầy chớp mắt nhưng chỉ như vậy đã đủ phân định thắng thua rồi.

Hai chân con quái vật khổng lồ phun ra máu, nó quỳ xuống ngay tại chỗ.

Homura không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng khi cậu đón lấy được bóng người vừa bị đánh bay về phía cậu, cậu lại càng ngạc nhiên hơn nữa.

“Ayato…!? Cô đang làm gì vậy!!?”

“Đó, là lời tôi nói mới đúng… Tại, tại sao senpai lại…!!!”

“Còn phải không phải vì cô chạy tới đây sao! Tôi đã nói Suzuka sẽ không sao rồi cơ mà…!!!”

Ayato muốn cãi lại nhưng cô ho ra vài cái rồi cũng không thể nói được nữa.

“…Đúng là… Không ngờ tới được, thân thể vậy mà trở nên yếu đến mức không thể đỡ nổi mười lần va chạm…!”

Ayato đau đớn đến mức co giật rồi ngất đi. Trên sườn cô lúc này có một vết thương vô cùng nghiêm trọng. Homura ước tính độ sâu của vết thương này liền hiểu Ayato vì mất máu quá nhiều nên giờ đang trong cơn sốc.

Vết thương nếu như liên quan đến nội tạng vậy thì phải được phẫu thuật ngay lập tức.

May là quái vật khổng lồ cũng đã bị thương hai chân rồi. Có lẽ giờ họ có thể chạy thoát được.

“Cố đợi tôi đưa cô đến phòng nghiên cứu! Tại nơi đó có đủ thiết bị sơ cứu khẩn cấp.”

Homura cõng Ayato lên, chạy về phía trường học.

Nhưng thứ quái vật kia sẽ không ngu ngốc đến mức bỏ qua bóng lưng không chút phòng bị nào của cậu.

『GEEEYAAAAaaaa---!!!』

Bên tai cậu vang lên tiếng rống không thể hiểu được bằng ngôn ngữ loài người. Thứ này so với vũ khí sóng âm cũng không hề thua kém. Khu chăn nuôi xập xệch cứ thế bị thổi tung lên không trung, từng vết rạn hiện ra bên trên trường học, cửa kính vỡ tan. Homura đang rời đi bị cuốn bay cùng với bọt nước. May rằng có cơn mưa lớn và lớp áo mưa này. Nếu không khoảng cách hai bên mà gần hơn chút nữa thì màng nhĩ của cậu đã bị xé tan rồi.

Homura ngã nhào xuống đất, Ayato trên lưng cậu rên lên một tiếng đau đớn.

“Ư…!”

“Xin lỗi, cô hãy chịu khó thêm chút nữa!”

Dù toàn thân phủ kín bùn đất nhưng cậu vẫn cõng Ayato trên lưng.

Cậu lo rằng đứng lên có thể khiến bùn đất rơi vào miệng vết thương khiến nó chuyển biến xấu, nhưng đối phương sẽ không cho cậu thời gian rảnh như vậy. Nhằm đúng lúc Homura ngã xuống bất cẩn, con quái vật khổng lồ khụy chân xuống rồi lao tới. Mỗi bước chân giẫm xuống của nó khiến nước bắn tung tóe như thể núi lửa phun trào, trông tới thật đáng sợ.

Vết thương trên chân nó tuy rằng có sâu nhưng cách nó lao tới vẫn như thể một cỗ xe tăng vậy. Homura ngay lập tức chạy về phía cửa của khu nhà học, đập vỡ thủy tinh trên cảnh cửa mà mở nó ra. Với thân thể cao như kia thì thứ đó không thể đi vào khu nhà học được.

Homura đi vào khu nhà học xong trước tiên dựa người trên tường, ổn định lại nhịp thở. Dù Ayato chỉ là một thiếu nữ nhưng vẫn không thể thay đổi sự thật cậu phải cõng thêm một người chạy trốn. Sức lực dùng ra không thể nào ít được. Để có thể chạy một mạch từ đây tới phòng nghiên cứu, cậu phải ổn định lại nhịp thở trước đã.

---Nhưng cậu đã quá ngây thơ.

Đột ngột, một thứ chấn động như thể động đất tấn công hai người.

『GEEEYAAAAaaaa…!!!』

Tiếng rống dữ dội. Chấn động lan tới. Cửa chính như thể bị dòng chảy đất đá đổ xuống mà vỡ tan tành, trang thiết bị văng ra tứ tán. Đáng sợ là, con quái vật khổng lồ như thể vẫn không sao cả, nó nhô đầu ra quan sát lối vào.

Cho dù cơ thể nó quá lớn nên vai bị kẹt lại nhưng một cánh tay cùng cái đầu khổng lồ của nó--- cái đầu bò khổng lồ đó như thể máy khoan dễ dàng đập nát từng chiếc cột của trường học.

Cánh tay còn cường tráng hơn cả cần cẩu của nó thì chỉ cần đơn giản vung lên thôi đã đánh bay toàn bộ tủ giày, từng tảng gạch đá vụn rớt xuống trên đầu Homura.

“Khốn khiếp, tên này điên rồi!”

Homura bảo vệ Ayato khỏi những mảnh vụn bay tới. Cho dù trán cậu bị một cục đá cỡ nắm tay đập vào chảy máu, nhưng ngoài ra thì không có một vết thương nào khác. Đây chắc chắn là nhờ bình thường cậu ăn ở hiền lành đây mà.

Nhưng chưa thể yên tâm lúc này được. Tên khổng lồ kia rất có thể sẽ vừa lao tới hai người vừa tàn phá trường học. Tuy rằng Homura không hiểu sao nó lại làm vậy nhưng trong đầu cậu đã có một giả thiết thế này.

(Không chỉ kém thông minh, còn có cả tập tính đuổi theo nhân loại bất kể xung quanh sao? Và hình dạng kết hợp giữa người và bò… Thứ này giống hệt Minotaur rồi.)

Homura lau đi mồ hôi, nhìn chằm chằm vào chiếc đầu khổng lồ của con bò.

Minotaur--- Quái vật nửa người nửa thú trong thần thoại Hy Lạp. Homura cũng không biết chi tiết về thứ này, nhưng hẳn đây là con quái vật bò ăn sống những thiếu niên thiếu nữ bị quăng vào trong mê cung làm tế phẩm.

Tuy nơi này không phải mê cung, nhưng bị một con Minotaur đuổi theo bên trong trường học lúc bão tố phủ tới như này đúng là một trò quái ác mà.

Nếu như cứ mặc kệ nó như vậy, rất có thể không trốn được.

Homura ngay lập tức ngẩng đầu lên xem xét tình huống xung quanh, cậu nhận thấy trên tường có thiết kế bộ trang bị phòng ngừa trường hợp khẩn cấp. Nếu như xảy ra hỏa hoạn hoặc động đất, chỉ cần đối ứng tình huống nhập vào mã an toàn rồi kéo tay cầm bên cạnh xuống, sẽ kích hoạt được biện pháp phòng hộ đối phó với thảm họa.

(Thiết bị ngăn ngừa tai họa khẩn cấp… Bình phun ga chữa cháy là tạo thành từ thứ chất không gây nguy hại với sinh vật vậy nên vô dụng rồi… Không, nếu như bộ trang bị này là cùng một bộ với tại sở nghiên cứu thì…!!!)

Có một loại mã an toàn dùng để đối phó một thứ tai họa khác hỏa hoạn hoặc động đất. Nếu như thứ đó cũng được bố trí trong trường học thì họ có thể chạy thoát.

Không còn thời gian do dự nữa. Con quái vật đang dần nơi rộng cái lỗ nó phá để đi vào. Homura mở ra nắp che bộ trang bị, nhập vào mã an toàn rồi nắm tới tay cầm.

“Nhất định phải thành công đấy…!!!”

Nặng nề nói ra như vậy, Homura gạt tay cầm xuống. Bên trong trường học sau đó vang lên một âm thanh trầm trọng như có thể búa sắt nện xuống.

Homura hiểu được món đồ cậu nghĩ tới đã đến, liền quay lưng lại với Minotaur mà chạy về phía phòng nghiên cứu. Minotaur trông thấy cậu quay lưng bỏ đi liền bò xuống lao thẳng tới bên trong trường học.

Coi bộ đúng là có tập tính đuổi theo loài người nào chạy trốn thật rồi. Homura càng thêm tin tưởng vào suy đoán của mình, cậu chạy vào hành lang nối thông tới khu nhà học khác.

Cậu vốn nghĩ sẽ ngay lập tức bị đuổi kịp nhưng có vẻ như vết thương trên chân nó vẫn chưa lành lại. Vậy nên nó mới dùng hai tay bò tới. Minotaur linh hoạt như một con rết đuổi theo cậu bên trong trường học. Minotaur nằm xuống bò đuổi tới, ngay lúc nó đi vào một hành lang thẳng dài--- đột ngột, một lớp sắt cực dày đè lên trên cổ nó.

『Gya!!』

Tiếng rên này của nó không phải vì đau đớn mà là bất ngờ trước đòn tấn công này. Minotaur thò tay vào trong phòng học, ngay lập tức bị từng tấm sắt bao quanh phòng học đè xuống.

“Dính bẫy rồi…! Cảm giác sao hả con quái vật bò kia! Bị tấm thép đặc chế dày 500 mm đâm trúng cổ như vậy muốn rút được ra cũng không dễ gì đâu!”

Homura giơ lên nắm đấm nhỏ nhắn của cậu tuyên bố chiến thắng, rồi rời đi theo một lối ra nhỏ khẩn cấp chỉ có thể mở ra từ bên trong cạnh tấm chắn bảo vệ. Lối ra khẩn cấp này ngay sau đó cũng sẽ được đóng lại bằng tấm thép.

Trong vòng một phút đồng hồ, toàn bộ trường học sẽ bị cô lập như vậy.

Ayato trong lúc mơ hồ chứng kiến trường học biến thành bộ dạng nồi đồng vách sắt này, lầm bẩm nói.

“…Đúng là, đáng kinh hãi. Ai mà ngờ trường học này còn có khả năng này chứ…”

“Đúng vậy. Bên trong phòng nghiên cứu của trường đại học Houei ngoài nghiên cứu máy nano còn nghiên cứu các loại sinh vật đặc biệt, còn bí mật nhập vào một số loại virus đáng ra phải tiêu diệt sạch như đậu mùa nữa. Bố trí này là nhằm phòng tránh thảm họa sinh học trong lúc nghiên cứu.”

Đúng vậy, đây không phải hệ thống phòng ngừa hỏa hoạn hay thảm họa tự nhiên, mà nhằm giảm thiểu thảm họa do con người gây ra. Chứ chưa ai từng nghĩ tới quan tài sắt này sẽ lại được dùng tới để khóa một con quái vật Minotaur chỉ có trong thần thoại.

Homura cõng Ayato lên, rời đi khỏi trường học.

“Đến được trung tâm nghiên cứu thứ ba là tôi có thể sơ cứu giúp cô rồi. Tiếp đó tôi sẽ gọi xe cứu thương tới, chuyện khác thì để sau hãy nói. Như vậy được chứ?”

“…Ừm. Nhưng còn Suzuka thì…?”

“Tôi đã nói cô ấy sẽ không sao rồi mà. Xin lỗi vì trước nay vẫn không cho cô biết, khác với thứ hàng giả như tôi, Suzuka chính là một siêu năng lực gia thực sự. cho dù có đen đủi bị nhốt trong trường học thì cô ấy cũng không sao hết. Chúng ta mới là người cản trở cô ấy nữa cơ---“

Chính lúc đó, mặt đất rung chuyển.

Mây sét gào rống trên bầu trời.

Bị một thứ ánh sáng chói lòa chiếu rọi tầm mắt, Homura vội nhắm mắt lại, trong lúc đó cũng không nghĩ ngợi được gì nữa.

Thứ kia thay vì gọi là ánh sét thì gọi bằng từ nhiệt độ cực cao thì đúng hơn. Sóng nhiệt ngay lập tức xóa sổ mưa và gió, khiến cho xung quanh chìm trong yên tĩnh.

Ánh sáng từ trên trời giáng xuống đó--- đâm xuyên thẳng qua quan tài sắt bọc trong những tấm thép đặc chế dày 500 mm dễ như bông gòn rồi đập thẳng xuống đất.

(…!?)

Quan tài sắt bị đốt cháy. Mặt đất rạn nứt.

Đối mặt với cảnh tượng kì dị đến không tưởng này, Homura hít mạnh lấy một hơi, không nói được lên lời. Thứ thép đặc chế không chỉ cản được pháo xe tăng mà cả pháo từ tàu chiến vậy mà lại bị phá tan, đây đúng là chuyện làm người khác kinh hãi, nhưng chuyện đáng để kinh hãi thì không phải nó đâu.

Thứ bắn từ bên trong đám mây mù mênh mông kia xuống dưới đất, là một thanh rìu chiến khổng lồ.

Ánh sáng chói lòa do thanh rìu chiến kia tỏa ra khiến cho ánh mắt Homura không nhìn được gì nữa.

Thanh rìu chiến này không hề được tạo hình chạm khắc quý giá ra sao. Chỉ có một viên hồng ngọc khảm tại giữa thanh rìu chiến mà thôi. Hình dạng cũng không thể coi là thực dụng, thanh rìu khổng lồ kia lớn như vậy căn bản hai bàn tay loài người không thể cầm lên nổi. Nếu không có vài người thì không thể nhấc lên được nữa là.

Nhưng thanh rìu chiến dù thô kệch như vậy--- lưỡi rìu của nó lại tỏa ra ánh sáng chói lọi như mặt trời. Cho dù sau lưng nó là cả một trường học chìm trong biển lửa nhưng ánh sáng cây rìu chiến tỏa ra vẫn không kém cạnh chút nào. Ngay cả một người thường như Homura cũng nhận ra được thanh rìu chiến này nguy hiểm đến mức nào. Dù là Minotaur hay cơn bão này, tất cả đều không thể sánh với thanh rìu chiến.

Thanh rìu chiến tỏa ra một cảm giác thần thánh lại cũng sắc lạnh như băng, Minotaur đi ra từ trong biển lửa cầm lên nó. Cảnh tượng này đã vượt qua cả câu thành ngữ hổ thêm cánh rồi. Sức mạnh trong cơ thể cường tráng to lớn của nó ngay lập tức được gia tăng thêm vài lần, mọi vết thương cũng đã lành lại hoàn toàn.

Theo bản năng hiểu được không thể chạy trốn nữa rồi, Homura vô thức che trở cho Ayato.

Minotaur ngay cả đối với con mồi không còn sức kháng cự này cũng sẽ không bao giờ nhân từ.

Nó cúi cơ thể khổng lồ của nó xuống, lao đến với tốc độ như thể đạn bắn.

Saigou Homura nhìn chằm chằm vào thanh rìu chiến đang được giơ lên cao kia--- Cậu lúc đó đã chuẩn bị tinh thần cho cái chết của mình.

CHƯƠNG 3

---Và rồi.

Theo sau một cơn gió lớn, bóng lưng kia hiện ra.

“…Ể?”

Homura thốt lên một tiếng kinh ngạc, ngẩng đầu lên nhìn về phía bóng lưng vừa xuất hiện trước mắt cậu.

Đôi chân nhanh nhẹn cắt đứt cả lằn ranh sinh tử kia dù dùng từ nhanh như chớp cũng không thể diễn tả hết. Và một chàng trai lao tới trên đôi chân có tốc độ vượt qua cả nhận thức loài người đó, chỉ dùng một tay đã ngăn lại được thanh rìu chiến do con Minotaur cao gấp ba lần người thường vung xuống.

Thanh rìu chiến ngay cả thép đặc chế cũng chỉ như bông gòn vậy mà lại không thể làm gì chàng trai này. Anh đứng vững nơi đó như thể một ngọn núi. So sánh mà nói, thanh rìu chiến chỉ như vài giọt nước rơi vào biển cả.

Nhưng điều khiến Homura thực sự kinh ngạc không phải như vậy.

Bóng lưng kia trông thật rắn chắc, cũng cao hơn so với cậu. Nhưng cả cậu lẫn người ấy giờ đều đã lớn hơn, bóng lưng đó chắc chắn phải khác lúc cậu thấy hồi nhỏ rồi.

Nhưng dù có thay đổi ra sao cậu cũng sẽ không bao giờ không nhận ra người ấy.

Trên chiếc cổ kia dù đang đeo chiếc tai nghe tai mèo 5 năm trước cậu đã không thể trao tặng.

Nhưng cậu biết, chỉ có người ấy mới cứu được cậu trong tình thế tuyệt cùng này thôi, nhưng cậu lại cũng biết, người ấy đáng ra không thể nào tới đây được--- bóng lưng này, là không thể ngờ như vậy đấy.

Izayoi--- trong lúc bảo vệ Saigou Homura mà ngăn lại thanh rìu chiến, tức đến điên lên nói.

“…Khốn khiếp. Ngươi định làm gì em trai ta hả.”

*

Saigou Homura choáng váng, nhưng chỉ trong nháy mắt mà thôi.

Cậu gào lên, trách móc Izayoi đang đứng chắn giữa hai người và Minotaur.

“Sao--- sao mà chậm quá vậy!!! Anh đã ở đâu vậy chứ anh Iza!!?”

“Haha, ba năm không gặp mà câu đầu tiên em với anh lại là câu này sao! Anh mới là người phải hỏi em làm cái quái gì ở chỗ này chứ!!?”

“Nhìn qua mà không hiểu được sao! Tất nhiên là bị con quái vật bò kia đuổi đánh rồi! Và 5 năm rồi đấy, đừng có mà nói sai tên ngốc kia!”

Homura như thể được giải phóng khỏi căng thẳng mà liền một mạch xả ra.

Quả thật việc cậu bị quái vật bò đuổi đánh, nhìn qua là thấy được.

Nhưng bản chất vấn đề không phải nằm ở đó.

Tuy còn nhiều điều để hỏi nhưng cả hai bên đều biết hiện không phải lúc để làm chuyện này. Hai người cùng nói ra ngắn gọn những lời muốn nói, rồi ăn ý bắt đầu hành động.

“Anh sẽ lo liệu con bò này! Em chạy trước đi!”

“Ai mà chẳng muốn chạy đi chứ, nhưng mà có kouhai này em cần phải chữa trị khẩn cấp! Tình huống của Ayato nguy cấp lắm rồi!”

A? Izayoi kinh ngạc quay đầu lại.

“…Ra là vậy. Nghe thấy rồi chứ Suzuka!”

“Vâng!”

Giọng nói Suzuka không biết từ chỗ nào vang tới.

Ngay lúc đó Homura và Ayato cùng biến mất.

Sau khi hai người biến mất, Izayoi liền hành động, nhằm thẳng về phía ngực Minotaur đá một cái. Cậu vận sức toàn bộ cơ bắp trong cơ thể xoay người đá bay Minotaur vào trong trường học đang bốc cháy. Sức mạnh cậu vừa bộc phát đáng ra không thể là sức mạnh của một con người bình thường, nhưng Izayoi vận ra nó như thể không phải chuyện gì lớn vậy, cậu xoay bả vai rồi đứng yên đó.

“Cuối cùng cũng gặp lại, [Cung Kim Ngưu]. Ngươi khiến ta mất công lắm biết không hả.”

Izayoi không chút sợ hãi lao thẳng tới trường học đang bốc cháy. Cậu biết đối phương không phải loại chỉ tấn công như vậy đã hạ gục được.

Giữa khu vực nhiệt độ cao khiến cho tầm nhìn cũng bị lệch lạc, Minotaur gầm lên một tiếng rồi cũng lao về phía Izayoi.

『GEEEYAAAAaaa---!!!』

Thanh rìu chiến chém cả lửa cháy. Đòn tấn công lần này còn nhanh hơn cả lúc tấn công Homura khi trước. Coi bộ nguồn gốc sức mạnh thứ này không phải từ thân thể nó mà là từ thanh rìu kia mới đúng.

Ngược lại thì Izayoi hoàn toàn là tay không tấc sắt. Nếu như không né được nhất định là toàn bộ nội tạng bị đánh nát rồi.

Chỉ là Izayoi không làm ra cử động phòng thủ nào.

“Ha--- Vênh váo quá đấy!!!”

---Rồi, cậu đấm mạnh về phía thanh rìu chiến.

『GYA…!!?』

Minotaur lần đầu tiên phát ra âm thanh mang trong đó xúc cảm. Nếu như dịch ra xúc cảm này của nó thì hẳn là [Sao có thể chứ!?]. Chuyện vừa xảy ra thực sự là vô cùng quái lạ. Izayoi vậy mà đã dùng nắm đấm đỡ được đòn tấn công toàn lực của Minotaur, thậm chí còn ép ngược trở lại nó.

『---!』

Minotaur bị ép ngược trở lại, liền kéo dãn ra khoảng cách để ổn định trạng thái.

Về phía Izayoi thì cậu đang lắc lắc nắm đấm mình, trên miệng nở một nụ cười không biết sợ là gì.

“Đòn vừa rồi được đấy. Nhưng tiếc là, ngươi sở hữu cung Kim ngưu còn ta lại cũng có cung Sư tử. Nhờ vậy nên cơ thể ta giờ đao kiếm cũng bó tay rồi. Ngươi vẫn muốn bất chấp dùng tới thứ vũ khí kia thì cũng chuẩn bị cho cái chết luôn đi là vừa.”

『…!!』

Izayoi vẫy ngón tay khiêu khích nó. Dù nhìn vào vẻ mặt con bò thì không nhận ra gì khác, nhưng coi bộ nó cũng hiểu được tình thế lúc này rồi. Nó lại một lần nữa nhấc thanh rìu chiến lên, dò xét Izayoi.

(…? Quái lạ. Trước kia nó không có trí tuệ gì cơ mà.)

Có biến đổi gì đó sao--- Nhưng trước khi cậu có thể nghĩ ra đáp án thì Minotaur đã rống lên một tiếng mà lao tới Izayoi.

Nhưng nó không ngu đến nỗi thực hiện lại đòn chém lúc nãy. Minotaur lao vào trường học đang bốc cháy, dùng cơ thể khổng lồ và thanh rìu chiến đánh gạch đá bay tới.

“Ô…!”

Thấy được chiến thuật không ngờ tới này, Izayoi không khỏi bật thốt lên. Đạn lửa và từng mảnh tường bọc thép lúc nãy bị đánh vỡ lao thẳng về phía Izayoi. Mỗi thứ này đều mang theo sức tàn phá cả một tòa nhà. Cậu bị chúng bao vây lấy từ trước mặt như vậy muốn trốn cũng không được nữa rồi.

Vậy nên Izayoi--- Quyết định sẽ dùng tấn công để đón đỡ.

“Xem ta đây!!!”

Quát lên một tiếng, nắm đấm của Izayoi như thể cản lại sóng to gió lớn mà đánh tan bức tường gạch đá vụn đang phóng tới kia.

Đây không phải chỉ được giản phá tan mà thôi.

Cậu dùng nắm đấm với sức mạnh đủ để thổi bay khu vực xung quanh để đối phó với những mảnh gạch đá vụn phóng tới. Nếu như các mảnh vụn đã như nham thạch vậy thì phải dùng sóng thần nuốt trọn mà thôi.

Toàn thân Minotaur bị gạch đá vụn và lửa cháy đâm sâu vào, không thể không rống lên.

『GEEEYAAAAaaa---!!!』

“Được rồi đấy, ngươi kêu thế này mới giống thú vật ha… Thật tình, ngươi cứ thành thành thật thật ở lại mê cung thì có phải tốt rồi không, tự nhiên chạy ra các thế giới bên ngoài làm gì chứ… Lại còn dám động tới người thân của ta nữa, ngươi muốn gì đây?”

Izayoi nhếch mép lên, cười nói. Lúc này cậu đã thực sự nổi giận rồi. Điều này thật hiếm thấy.

Nhưng Minotaur là không thể trả lời được nghi vấn của cậu. Dù trong miệng nó phun ra hơi trắng nhưng ý chí chiến đấu vẫn không có vẻ gì giảm đi.

Izayoi cũng nắm chặt lấy nắm đấm, chuẩn bị chiến đấu.

Về phía khác, hiện Saigou Homura và Kudou Ayato đã đi tới phòng nghiên cứu của trung tâm nghiên cứu thứ ba.

Tuy rằng ý thức của Ayato lúc này vẫn rất mơ hồ nhưng vẫn phải thốt lên với trải nghiệm vừa rồi.

“Dịch chuyển tức thời…! Chẳng lẽ là do Suzuka…?”

“Aya-chan không sao chứ!?”

Ayato đang trong lúc kinh ngạc thì cuối cùng cũng tận mắt chứng kiến được hiện tượng vượt xa khả năng loài người này.

Bên trong phòng thí nghiệm đáng ra chỉ có khí tức của Homura và Ayato, vậy mà Suzuka lại vừa bất chợt xuất hiện trước mắt cô.

“Suzuka… Vừa rồi chị làm gì vậy.”

“Chuyện đó để sau hãy nói! Hiện tại chuyện cầm máu cho em quan trọng hơn! Homura, băng gạc là đủ rồi chứ!?”

“Chỉ băng gạc thì chưa đủ! Cần cả kim khâu và thuốc sát trùng, cả cái rương bên dưới bàn phòng nghiên cứu cũng đem ra đây.”

“Được rồi! Kim với thuốc sát trùng đây hả!?”

Từng thiết bị y tế nối nhau hiện ra từ trong không khí. Mỗi khi Suzuka đơn giản cử động tay phải, tay trái cô sẽ liên tiếp hiện ra thiết bị y tế.

Ayato lại càng kinh ngạc hơn nữa.

(Cái này… không phải dịch chuyển tức thời bình thường…!?)

“Ayato, tôi tiếp theo sẽ bôi thuốc tê vào và khâu lại vết thương, phải kéo ra một chút áo của cô. Cô cố nhịn một lúc.”

Homura bắt đầu chính xác mà tiến hành sơ cứu khẩn cấp. Cậu nhẹ thở ra yên tâm khi xác nhận nội tạng bên trong của cô không bị thương, nhưng cô hiện mất máu quá nhiều. Vì cơn mưa to lúc nãy khiến cho máu cô không thể cầm lại được.

“Cần phải truyền máu ngay lập tức. Đưa cô ấy tới bệnh viện ngay Suzuka.”

“A---… Chuyện đó khó rồi đây.”

Cái gì? Homura thốt lên trong bất ngờ.

“…Sao vậy chứ? Với khả năng dịch chuyển vật thể (Apport&Asport) của sister thì chuyện này làm được cơ mà? Phải tranh thủ lúc anh Iza cản lại con quái vật bò kia chạy trốn thì chúng ta mới thoát được.”

“Sister lúc đầu cũng nghĩ như vậy… Nhưng mà lúc rời khỏi trường học thì đột nhiên lại bị sấm sét tấn công. Nếu anh Iza không tới cứu thì có lẽ giờ sister đã bị đốt thành than rồi.”

Nghe được những lời Suzuka vừa nói, Homura vô cùng ngạc nhiên. Dù cậu vẫn có chút không thể tin được nhưng nếu như bị sấm sét tấn công như vậy thì không thể cứ thế bất cẩn rời khỏi phòng nghiên cứu.

“Không còn cách nào khác. Phải dùng thuốc tạo máu thôi. Ngoài ra còn một cách khác, đây là vật mẫu nghiên cứu quý giá Everything Company giao cho tôi… Nhưng đây là chuyện sống chết, mong cô có thể mắt nhắm mắt mở bỏ qua cho, tiểu thư Ayato.”

“…Ưm, tôi tin tưởng vào senpai.”

Homura nói rồi lấy ra ba viên con nhộng bên trong có chứa chất lỏng màu trắng đục. Bên ngoài viên con nhộng có viết Thể hạt ngôi sao thứ ba (3S. nano machine unit).

(Dù chỉ có ba cái [Origin] này nên chúng rất quý giá, nhưng đây là chuyện liên quan tới tính mạng của tiểu thư. Phải dùng chúng thôi.)

Cậu dùng kim tiêm hút đi chất lỏng bên trong một viên con nhộng, tiêm vào người Ayato, hai viên còn lại thì để vào bên trong áo. Homura sau khi làm xong sơ cứu khẩn cấp thì cũng yên tâm rồi.

Nhưng không cho cậu thời gian nghỉ ngơi, ngay sau đó có sấm sét đánh xuyên qua cửa sổ phòng nghiên cứu.

“Cả hai cúi đầu xuống!”

Thủy tinh vỡ tan bắn xuống gần đó. Homura lúc đầu có hơi hỗn loạn nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại. Cậu trốn dưới bàn của phòng nghiên cứu nhìn về phía mây sét tìm hiểu tình hình lúc này.

(Mây bão… biến thành hình dạng giống một con bò…!!?)

Mây bao lay động như thể một sinh vật sống. Chiều dài của nó phải lên tới vài chục km. Homura nhìn thấy hình dạng này cũng không mất nhiều thời gian để hiểu ra đây không phải một thứ do tự nhiên tạo ra. Và tệ nhất là, con bò mây bão đó lại đang nhìn hướng thẳng về phía phòng nghiên cứu bọn họ trốn, thể hiện ra địch ý rõ rệt.

“…Làm sao có thể chứ. Đây quả thực là [Thiên ngưu] thực sự rồi…!!!”

Cơn bão số 24 tên [Thiên ngưu]. Cái tên đầy tính mỉa mai khiến cho Homura cắn chặt răng lại.

Dù cậu đang cố hết sức suy nghĩ giải pháp nhưng toàn bộ bố trí đều đã dùng hết rồi. Cậu không thể làm gì hơn được nữa.

Ngay lúc cậu nghĩ rằng không còn cách nào--- Ayato nói với cậu.

“…Senpai, anh có nhận được lá thư nào không?”

“Ể?”

“Là thư ấy. Vật cuối cùng có thể giúp chúng ta trốn thoát… trong lúc này, hẳn đã gửi tới cho anh rồi…!”

---Lá thư. Sáng nay cả Ayato và Tokuteru đều giống nhau hỏi Homura xem có nhận được lá thư [không thể ngờ tới] nào không.

“Nhất định… nhất định là đã gửi tới cho anh rồi. Senpai đã có được thành tựu để được mời tới. Nữ hoàng không bao giờ lại để cho senpai chết vì một chuyện thế này đâu. Vậy nên nhất định đã gửi tới thư mời làm lá bài tẩy cuối cùng mới đúng.”

Ayato cố gắng nói. Trong lúc đó [Thiên ngưu] vẫn đang tăng lên mật độ của nó, như thể sắp lao xuống từ trên trời. Không còn cách nào khác để chạy trốn, chỉ có thể tin vào lời cô nói mà thôi.

Homura vội nhớ lại những chuyện gần đây.

(Thư sao… Mà lá thư không thể ngờ tới rốt cuộc là sao chứ…! Thư từ trên trời rơi xuống? Thư trong phòng kín? Thư được mèo tam thể ngậm trong mồm đưa tới? Một chuyện thú vị như vậy nếu như đã trải qua thì sao mày lại không nhớ chứ tên ngốc kia!)

Homura liều mạng cố nhớ lại. Tokuteru thì không nói làm gì rồi, nhưng cậu biết rõ Ayato không phải người làm mấy trò đùa vô nghĩa. Vậy thì nhất định là cậu đã nhận được nó.

Nhưng dù có cố ra sao thì cậu vẫn không thể nhớ ra được. Cậu chỉ nghĩ được tới một tin nhắn không biết ai gửi tới có thể coi là một chuyện không thể ngờ mà thôi. Mà thứ Ayato nói là một lá thư không thể ngờ tới đáng ra không thể nhận được do---

“Người gửi là… Nữ hoàng sao? Nếu thế chẳng lẽ đúng là tin nhắn đó sao!”

Một tin nhắn gửi tới chiếc điện thoại chỉ những ai trong trung tâm nghiên cứu thứ ba mới biết được, không rõ người gửi tới. Cậu vẫn nhớ địa chỉ mail người đó là Queen.Hallowe’en@ne.jp.

“Khốn nạn, cầu cho là được!!!”

Homura lấy điện thoại ra vào mục tin nhắn.

[Thiên ngưu] bao phủ bởi mây bão khổng lồ nhanh chóng lao xuống. Không hề phóng đại chút nào, cảnh tượng này chính là trời sập đây rồi. Homura cuối cùng cũng tìm tới được tin nhắn đó trong hộp thư của mình, nhấn nút mở mà không cần xem nội dung của nó. Ngay sau đấy, một luồng ánh sáng mạnh vây quanh ba người tỏa ra khắp bốn phía.

Nhưng [Thiên ngưu] đã không chần chừ chút nào lao thẳng từ trên trời xuống mặt đất. Sau đó trung tâm nghiên cứu thứ ba chỗ ba người liền bị phá tan như thể có bom nổ, không còn lại chút dấu vết nào.

*

---Mọi chuyện đột ngột thay đổi, cảnh tượng trước mắt ba người Homura biến ra hoàn toàn khác. Đáng ra là bầu trời đêm đen kịt nay đã bị ánh mặt trời chói lòa phá vỡ, và như thể thông báo rằng sân khấu đã khai mở, một thế giới chói lọi phản chiếu lên trong mắt bọn họ.

Gió mạnh thổi sượt qua má ba người. Nhưng đó không phải là gió mạnh theo đúng nghĩa.

Mà Saigou Homura, Kudou Ayato, Ayazato Suzuka… ba người họ hiện đang rơi tự do từ độ cao 4000 met.

“Cái!”

“Oa!?”

“Ư…!!!”

Trước mắt họ hiện ra cảnh tượng chưa từng thấy trước đây.

Một Đại thụ lớn tới mức như thể đâm xuyên đường chân trời.

Một loài quái điểu khổng lồ xây tổ trên cây đại thụ đó, và cả một thành phố trên nước xây dựng dựa vào rễ cây.

Dù rằng bị áp lực không khí lúc rơi ép tới khiến bọn họ khổ sở, nhưng Saigou Homura và Ayazato Suzuka vẫn đều giống nhau, ngạc nhiên không thôi.

“Đây là… đâu vậy chứ!?”

Sự bối rối của hai người đạt tới mức lớn nhất. Không ai ngờ tới mọi chuyện lại trở thành như vậy được. Nhưng nếu cứ tiếp tục rơi tự do như vậy có lẽ họ sẽ chết thật mất.

---Nhưng không cần phải lo lắng.

Khách được mời tới trước khi hạ xuống đất sẽ có Gift giúp họ tiếp đất an toàn, chỉ là, chỉ có Kudou Ayato biết chuyện này mà thôi.

(A… Vậy là trở lại thế giới này vẫn là vận mệnh của mình sao…)

Chi có Ayato là dùng ánh mắt trầm tĩnh mà chấp nhận mọi chuyện.

Đúng vậy--- thế giới ba người được triệu hồi tới, là một thế giới khác hoàn mĩ không chút tì vết.

CHƯƠNG 4

Thác nước khổng lồ chảy ra từ cành Đại thụ.

Thành phố trên nước xây bên bờ sông.

Loài quái điểu khổng lồ bay lượn đan vào nhau trên bầu trời.

Saigou Homura dù vẫn đang không ngừng [Không thể nào] để phủ nhận cảnh tượng trước mặt cậu lúc này, nhưng đồng thời cũng đã dùng tới suy nghĩ với tốc độ không kém gì siêu máy tính mà tính toán giải pháp.

(Độ cao… ước chừng 4000 m! Nếu như lực cản không khí không thay đổi thì tới lúc rơi xuống mặt đất còn khoảng 90 giây nữa! Đáng ghét, qua được lần này không đây!?)

Ba người rơi tự do xuống, tốc độ không ngừng tăng lên.

Homura vẫn đang trong tư thế ôm chặt Ayato, nhanh chóng đưa ra phán đoán.

“Suzuka! Cứ như vậy rơi xuống chúng ta cũng chỉ còn con đường chết mà thôi! Sister dịch chuyển mọi người ra con sông được chứ?”

“Làm được, nhưng cũng không có ý nghĩa gì hết! Dịch chuyển vật thể của sister sẽ dịch chuyển kèm theo động lượng nữa!”

“Ư, sao trước đây sister lại không nói vụ này chứ…!”

Nhưng mà nghĩ lại thì cũng đúng thôi. Nếu như không dịch chuyển động lượng kèm theo vậy thì những lực tác dụng trên cơ thể con người cũng bị bỏ lại nguyên vị trí cũ.

Hiểu được điều này, nỗi tuyệt vọng cũng bao trùm toàn bộ người cậu. Chỉ với khả năng dịch chuyển của Ayazato Suzuka, với khoảng cách tối đa là 120 met thì dù dịch chuyển mọi người xuống mặt đất ngay khi vào trong khoảng cách tối đa, bằng tốc độ lúc đó do trọng lực gia tốc cũng không khác là bao so với trực tiếp rơi xuống.

---Chỉ còn 30 giây là tới lúc rơi xuống mặt đất.

Homura bất chấp tất cả gào lớn lên.

“Vậy trong lúc dịch chuyển--- có thể thay đổi hướng của động lượng không vậy!?”

“Ý, ý brother là gì vậy!?”

“Sao mà khó nói thế nhỉ, động lượng khiến cho một vật chuyển động theo một hướng nhất định! Vậy thì nếu như dịch chuyển được hướng đi của vật thể, chúng ta khi đó mới có một con đường sống! Brother đoán rằng chỉ có như vậy mới triệt tiêu được động lượng mà thôi! Không còn thời gian nữa rồi, giao hết lại cho sister đấy---!!!”

Ba giây trước khi rơi xuống đất, Suzuka giơ tay phải lên, nghe theo cách của Homura mà dịch chuyển hướng của động lượng. Mặc dù trong tình huống sống chết này cô cũng không làm tốt cho lắm nhưng xét tới kết quả thì phán đoán của Homura vậy mà chính xác.

Hướng động lượng của Homura và Ayato được dịch chuyển, liền bay thẳng lên trên từ một vị trí cách mặt nước 20 cm. Lên được khoảng 1m thì lại rơi xuống sông.

Còn Suzuka thì không được dịch chuyển hướng đi lên trên thuận lợi như vậy, cô bay thẳng đi song song với mặt nước.

“Oa ya!”

Kết quả là Suzuka như thể một viên đá lăng trên mặt nước mà gào thét. Đầu vai chúi xuống dưới nước, bật lên hai ba lần rồi Suzuka may mắn hạ xuống được bên bờ sông. Dù rằng mấy cú va chạm mạnh khiến cô không ngừng ho khù khụ nhưng tính mạng không gặp nguy hiểm gì.

Vấn đề là hai người rơi xuống sông kia.

“Ư…!”

Hai người không thể chống chọi lại với sức va chạm lúc rơi xuống, cũng may là được một thứ gì đó mềm mại trong nước cứu lấy. Tuy rằng có thể cảm nhận đó là một cảm giác mềm mại của một thứ sinh vật nào đó nhưng không có thời gian cho họ tìm hiểu.

Và Homura và Suzuka đều đã nhận thức nhầm tốc độ chảy của dòng sông, hơn nữa độ sâu cũng sâu hơn nhiều so với suy nghĩ của họ. Một mình bơi còn được chứ tính thêm Ayato quả thực không cách nào cậu bơi được về bờ.

Bên trong dòng nước xiết, Homura liều mạng cố bơi về bờ sông. Ayato dù rằng đã cầm máu nhưng không thể nào yên tâm sớm được. Nếu cứ tiếp tục như vậy ai mà biết cơ thể cô sẽ chuyển biến xấu ra sao đây.

Phải nhanh chóng làm khô cơ thể cô, nhưng tình huống này thì có lẽ Homura sẽ mất mạng trước mất.

(Nước chảy… nhanh quá…!)

Nước sông tràn vào miệng Homura, cậu cắn chặt răng lại cố hết sức mình.

Nếu như bỏ mặc Ayato thì cậu có thể bơi được về bờ, nhưng như vậy thì thật không có ý nghĩa. Nếu bỏ được cô ấy thì cậu đã sớm bỏ rồi. Cả ngày hôm nay cậu đã như một tên ngốc bị người quăng qua quăng lại vào mấy tình huống kì dị, nhưng dù vậy cậu vẫn luôn làm ra được hành động tốt nhất.

Nếu đã vậy thì sao cậu có thể chấp nhận đầu hàng vào lúc cuối cùng như này chứ.

Mình sắp chết rồi sao. Lúc trong đầu Homura hiện lên các cảnh tượng của quá khứ cậu--- Tay cậu, được một ai đó kéo mạnh lên.

(Ai, ai vậy…!!!)

“Không sao chứ!? Cố lên một lúc nữa thôi!”

Một giọng nói xa lạ vang lên. Nhưng ít nhất đó hẳn là giọng nói của một thiếu nữ.

Còn bàn tay kia thì chắc chắn là của một thiếu nữ nhỏ tuổi, nhưng nó lại mạnh đến không ngờ. Không coi dòng chảy xiết của con sông là gì liền kéo Homura và Ayato lên trên bờ. Homura nằm trên đó thở ra hồng hộc, mùi hương đất đai và ánh mặt trời ấm áp làm cho cậu cảm thấy thật khoan khoái dễ chịu.

---Nói chung thì cậu đã nhặt lại được cái mạng.

Yên tâm vì đã được cứu, Homura đột ngột cảm thấy ý thức cậu đang dần mất đi.

Nhưng cậu chợt nhớ ra phải nói lời cảm ơn với người đã cứu hai người mới được. Cậu cố gắng, mong rằng ít nhất có thể nói lên một tiếng cảm ơn.

Nhưng lúc này thì cậu lại bị một sự việc kinh ngạc cuối cùng của ngày hôm nay tác động.

『Ai… ai dám ngã xuống đầu của ta hảảảảảả!!!』

Bên trên con sông lớn xuất hiện một chiếc đầu rắn to vô cùng. Thứ lúc nãy đụng trúng trong con sông hẳn là con rắn này. Homura không còn chút sức lực nào để làm gì nữa, chỉ có thể nở một nụ cười mỉa mai.

Không còn cách nào khác ngoại trừ chờ bị rắn ăn mất sao. Homura hờ hững nghĩ, nhưng giọng nói của thiếu nữ lúc nãy giờ lại vang lên.

“Xin chờ đã Shirayuki-hime sama! Bọn họ mới được triệu hồi tới mà thôi---“

Thiếu nữ đi tới thuyết phục đại xà.

Trong ý thức mơ hồ của mình, Homura nhìn về phía người đã cứu cậu. Đó là một cô bé với mái tóc xanh lam kéo dài tới eo, tuy rằng ướt sũng nước nên dính vào nhau, nhưng từ đó vẫn phát ra ánh sáng mềm mại như thể ánh trăng vậy.

Cô bé vào khoảng mười hai tuổi. Bộ dạng bên ngoài vẫn đầy nét ngây thơ. Dù rằng trong lòng cậu vẫn tự hỏi sao cơ thể một bé gái lại ẩn chứa sức mạnh lớn như vậy, nhưng so với bộ phận dị biến trên cơ thể cô bé thì chuyện đó cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

Không, phải nói là, trước khi bàn xem cô có phải một thiếu nữ không--- Thì đáng ra phải nói tới bộ phận khác thường trên cơ thể cô trước.

(…)

Trên đầu cô mọc lên một thứ gì đó thật dài (tai thỏ). Bên dưới có một cái đuôi ngắn. Tóc thì dài và có màu xanh lam.

Chỉ nhìn qua thôi cũng đã thấy hình dạng này có thật nhiều dị điểm, nhưng chưa kịp nói gì thì Homura đã ngất đi.

Cô bé thỏ vừa cứu Homura thì nghiêng đầu qua một bên, một tay chống má mà nói.

“Ư, Kuro Usagi cũng không rõ cho lắm. Nhưng với chiếc tai nghe tai mèo này thì đây hẳn là người quen của Izayoi-san.”

『Nhưng mà thế này thì quá yếu. Dù sao cũng không thể bỏ mặc họ ở đây được.』

Hai người cùng gật đầu đồng tình.

Đại xà dù rất tức giận nhưng coi bộ cũng không có ý định ăn luôn ba người họ.

Thiếu nữ mặc bộ đồ cô gái thỏ--- tự xưng Kuro Usagi cùng đại xà trắng cõng ba người Homura, Ayato và cả Suzuka lên, sau đó ngẩng đầu nhìn trời, rồi đi về hướng gốc cây Đại thụ khổng lồ kia.

*

---Trường cấp hai phụ thuộc Đại học Houei. Bên trên đống đổ nát.

Lúc này tại bên trong trường học.

“…Thật sao chứ. Mình từ trước tới nay cũng chưa bao giờ gặp chuyện khó giải quyết như lúc này.”

Sakamaki Izayoi ngồi bên trên đống gạch đá vụn mà phiền phức mà nói. Cậu đối mặt với bất kì chuyện gì cũng đều tỉnh táo mà sảng khoái, không thì cũng là tùy tiện đi làm bừa, nhưng Thử thách lần này đã tới quy mô chỉ bằng vào sức mạnh riêng cậu thì không có ý nghĩa gì.

Không, so về độ nguy hiểm của Thử thách thì những lúc bế tắc thế này cậu cũng từng gặp qua vài lần. Nhưng Thử thách lần này không phải sở trường của cậu. Vậy nên dù cậu có nghĩ ngợi thêm nữa hay đấm có mạnh ra sao thì cũng không phải cách giải quyết tận ngọn nguồn.

“Giờ tôi biết làm sao đây hả Nữ hoàng. Minotaur lẫn [Thiên ngưu], cả Homura và Suzuka đều đã đồng thời được triệu hồi tới Khu vườn nhỏ rồi, chỉ còn lại tôi mà thôi, không về được thì cũng đành chịu rồi đấy.”

Đúng vậy--- Trên bầu trời đêm lúc nãy có một cơn bão vậy mà giờ lại thành trời quang mây tạnh như thể tất cả đều chỉ là tưởng tượng vậy. Không có con bò mây bão, cũng không có quái vật bò vung lên thanh rìu chiến khổng lồ kia. Chỉ còn lại Izayoi một mình đứng đó, bế tắc bên trên đống gạch đá vụn.

(Có nấn ná thêm cũng chẳng được gì đâu. Tình hình đã tới nước này, hẳn vẫn còn có nơi liên hệ với chuyện này nữa.)

Trước tiên phải tới vùng bờ biển châu Nam Mĩ nơi hai con quái vật đó xuất hiện mới được.

Ngay lúc cậu ra quyết định như vậy.

Âm thanh tiếng bước chân của một người đàn ông vang lên, người đó vừa đi vừa đá bay đống gạch đá vụn.

“Ồ… Ta còn đang tự hỏi sao [Thiên ngưu] lại tự nhiên biến mất, hóa ra là do cậu đó hả. Mà cũng đập loạn hết cả lên thế này sao Sakamaki Izayoi, cậu nghĩ ai sẽ đến giải quyết hậu quả cho cậu bây giờ?”

Mikado Tokuteru nở ra một nụ cười khổ trong lúc hút thuốc lá.

Izayoi thấy được Mikado Tokuteru liền kinh ngạc.

“…Quả đúng là không thể ngờ tới, ông dọa tôi tí chết rồi đây này. Tôi không biết được Chiến thần mạnh nhất lại sẽ tới đây đâu. Chuyện lần này nghiêm trọng như vậy sao Indra?”

“Mikado Tokuteru mới đúng. Tại Khu vườn nhỏ thì còn có thể đùa giỡn vạch trần ta, nhưng tới các thế giới bên ngoài thì không được làm vậy. Nhất định sẽ khiến người khác chú ý.”

Indra nén lại chút cảm giác nôn nóng lúc này của mình. Dù rằng không biết ông đang cảnh giác thứ gì, nhưng nếu đã có lý do như vậy thì cậu cũng cần phải cẩn thận.

Izayoi nhún vai hỏi tiếp.

“Vậy thế chuyện này rốt cuộc là sao. Nếu như biết ông đã tới đây thì tôi cũng không cần đi tới thế giới bên ngoài làm gì rồi.”

“Không, nhiệm vụ của hai ta khác nhau. Trong sự kiện lần này điều chúng ta có thể làm cũng chỉ có thể giải quyết hậu quả với độ can thiệp thấp nhất mà thôi… Mà nói ra thì, có thứ càng phiền phức hơn cơn bão đó đây, đó là một thứ virus.”

“Hả? Dịch bệnh sao, nghiêm trọng chứ?”

“Không còn chỉ là trình độ nghiêm trọng thôi đâu. Virus lây lan lần này không chỉ truyền nhiễm trên con người mà ngay cả cây lương thực cũng bị dính. Mấy tháng nữa giá của lúa mì và ngô sẽ tăng vọt lên. Lại thêm một số nơi vốn đã có nguy cơ xảy ra nạn đói, nói không chừng lần này có thể biến thành một vụ khủng hoảng tiền tệ quốc tế mất.”

Nghe được những lời Tokuteru nói ra, Izayoi lại càng cau mày hơn.

“…Chuyện này coi bộ không thể cười cho qua rồi ha. Ông vẫn ổn chứ?”

“Tương đối ổn. Bình thường thì bọn ta đã có thể sử dụng quyền năng của mình để giải quyết… Nhưng chuyện lần này có quan hệ với Chiến tranh Chủ quyền mặt trời. Khiến cho việc Thần dùng quyền năng của mình can thiệp vào sẽ tính là làm trái quy định. Dù rằng cũng có cho xử lí hậu quả, nhưng dù là dùng tới cách thức gì thì cũng chỉ có thể dựa vào sức mạnh con người để hoàn thành Game mà thôi.”

“Ư oa, thật sao chứ.”

Izayoi như thể nín cười nên cơ thể cậu có chút rung rung. Điều kiện vậy mà lại bất lợi tới mức như thế thì tất nhiên chỉ có thể bật cười mà thôi.

Izayoi đứng dậy duỗi lưng một cái, nhìn lên trên đêm đen.

“Đánh bại mấy con quái vật bò kia coi như để tôi lo liệu đi, nhưng những vấn đề khác thì ai giải quyết đây? Dịch bệnh lan trên cây nông nghiệp không phải sở trường của tôi đâu nhé.”

“Yên tâm. Chuyện đó Homura đã tìm ra được biện pháp rồi.”

Hả? Izayoi kinh ngạc thốt lên. Hẳn là không hiểu vì sao đột nhiên tên của Homura lại được nói tới.

“Ông nói Homura sẽ giải quyết… Dừng lại đã. Ông khiến cho thằng bé làm cái gì thế hả?”

“Hiện chưa thể nói được… Vậy giờ cậu định làm gì? Tình huống này cậu cũng không thể quay về rồi đúng chứ? Nếu không có manh mối gì thì trước ghé qua công ty của ta được chứ?”

“Công ty? Ông còn lập ra cả công ty nữa sao?”

“Ừm. Coi như là Thần rảnh quá nên giết chút thời gian thôi mà. Hai năm trước ta làm người hành nghề tự do, có tham gia vào một số hoạt động. Chuyện này cũng thú vị tới mức ta không ngờ đấy. Sau đó thì ta vô ý lập luôn ra một công ty. Công việc chủ yếu vẫn là dịch vụ hộ vệ khắp thế giới.”

“…Hừm? Kiếm ra tiền chứ?”

“Trôi chảy là đằng khác. Cũng được khách quen là Everything Company giúp đỡ nữa. Nếu không thì ta hàng thiên xuống làm một người nghèo rách mồng tơi mất.”

Mikado Tokuteru chợt né ánh mắt ra chỗ khác.

Tuy nhiên nếu nói thật thì công ty hộ vệ này của ông cũng là công ty mạnh nhất trong lịch sử mất rồi, không một thứ gì đáng tin hơn họ hết.

“Ông nói tới Everything Company chính là tập đoàn tài phiệt kia sao? Vậy mà họ lại chịu giúp đỡ ông ấy hả.”

“Thì dù sao công ty đó cũng là của… A a phải rồi. Cậu vẫn chưa gặp được tiểu thư nữa mà.”

Hả? Izayoi không khỏi thốt lên.

Tokuteru thì vừa phát ra tiếng cười khiến người khác ghét vừa bước đi.

“Nói chung thì trước tiên cậu phải nắm được tình hình lúc này đã. Cả tình huống về sau, đi thôi, bàn bạc qua một lần.”

“Được rồi, nhưng mà đi đâu đây? Công ty của ông sao?”

“Cũng được, nhưng mà nơi đó bẩn lắm. Vậy nên chúng ta cứ tới trại trẻ Canaria ngủ nhờ một đêm đã, sáng mai dậy rồi tính tiếp sau.”

---Izayoi nhíu mày. Dường như cậu muốn nói gì đó, nhưng rồi cũng không phàn nàn gì, theo chân Tokuteru rời đi.

Hai người đi về phía trại trẻ Canaria với mục đích giải quyết chuyện này.

Bất chợt, Izayoi ngẩng đầu lên nhìn trời.

(Mà… không biết bên phía Homura rơi xuống nơi nào của Khu vườn nhỏ đây…?)

*

----[Đại thác nước Underwood] Khu vực khách quý trong Đại thụ.

Saigou Homura nằm ngủ trên chiếc giường làm từ rơm rạ, vì cảm giác không quen của chiếc giường này mà bất chợt tỉnh lại. Nhưng dù ý thức đã tỉnh lại thì thân thể cậu giờ vẫn nặng trịch, ngay cả đơn giản rời khỏi giường cũng không thể làm được.

(…Đây là, đâu vậy chứ.)

Homura nằm trên giường, bắt đầu xem xét tình hình.

Xét tới tình trạng cơ thể thì chắc hẳn cậu đã ngủ mất nửa ngày. Cảm giác trì trệ trong cơ thể cậu lúc này thay vì nói là mệt thì nói rằng do cậu không cử động cả nửa ngày thì đúng hơn.

Vậy thì, vấn đề chính còn lại đó là nơi này là nơi nào.

Bên trên trần nhà không có treo bất kì đèn đóm, trong căn phòng gỗ này chỉ đặt một cây đèn mà thôi. Nếu như nói căn phòng này có cảm giác gì đó không đúng, thì hẳn là không thấy được điểm nối trong đó, như thể tạo ra bằng cách khoét vào trong một thân cây vậy.

(Mà lúc rơi xuống mình thấy được một cây Đại thụ to đến không tưởng. Mình được đưa tới đó sao?)

Nếu như suy đoán này của cậu là đúng, vậy thì đây hẳn là bên trong Đại thụ.

Coi bộ tay chân cậu không bị trói lại, nơi này hẳn là an toàn. Homura đang định quan sát bài trí bên trong căn phòng mà quay đầu--- đột nhiên cậu nhận thấy có hai thứ đồ vật bất tự nhiên trồi lên bên cạnh giường cậu.

“……”

---Ư sa sư.

Theo sau âm thanh này, hai thứ đó dựng thẳng lên.

Homura trong ý thức mơ hồ vừa mới ngủ dậy của mình, nghiêng đầu tự hỏi [Đây là thứ gì chứ?] rồi dùng tay thử kéo thứ đó lên.

“Hửm.”

“Fukya!”

Bên giường cậu vang lên tiếng rên rỉ. Cùng lúc đó một loli tai thỏ cũng nhảy dựng lên.

“Khoan, khoan đã! Nếu như chỉ muốn thử sờ thì Kuro Usagi còn có thể đồng ý, nhưng ngay từ lúc mới gặp đã muốn nhổ đi đôi tai thỏ xinh đẹp của Kuro Usagi, ngài muốn sao đây chứ!”

“Vì tò mò nên mới làm vậy.”

“Nghiêm cấm kiểu nói tùy tiện mà Kuro Usagi có cảm giác đã từng nghe này!!!”

Bốp! Loli tai thỏ dùng quạt giấy đánh vào chiếc đầu đang nghiêng đi của Homura.

---Ừm, cũng không còn gì để ngạc nhiên nữa.

Sau khi gặp được con bò mây bão với cả Minotaur đầu bò kia.

Xuất hiện thêm một thiếu nữ tai thỏ cũng chỉ bình thường mà thôi. So với mấy thứ kia, một hai ba bốn tai thỏ như vậy thật quá là đáng yêu mà.

Cũng không cảm nhận được chút địch ý nào, vậy thì hẳn không phải kẻ địch.

“Ư, trước tiên xin cho tôi hỏi lại đã. Người đã cứu bọn tôi… là cô sao, gọi là Kuro Usagi đúng chứ?”

“Yes! Đúng là Kuro Usagi cứu các vị!”

“Thật sao. Vậy thì xin cho tôi nói một tiếng cảm ơn, rất cảm ơn cô. Tạm thời không nói về tôi nữa, hẳn là tình huống hai người kia đang rất nguy hiểm sao?”

Homura ra vẻ bình tĩnh mà hỏi về sự an toàn hai người. Kuro Usagi nhận ra Homura là đang giả vờ suy luận như vậy, vậy nên ngay lập tức thẳng thắn cười nói.

“Đúng vậy. Suzuka-san chỉ là hơi choáng mà thôi, nhưng vị kia… Ayato-san thì mất máu rất nghiêm trọng. Nhưng hiện đã được cứu chữa đầy đủ, giờ cô ấy đã có thể đứng dậy đi dạo.”

Homura an tâm nhẹ gật đầu trước câu trả lời không chút dối trá nào của Kuro Usagi.

“…Tốt quá rồi. Kuro Usagi coi bộ là một người đáng tin nhỉ.”

“Yes! Xin hãy tin tưởng Kuro Usagi!... Mà, liệu có thể xin hỏi tên của ngài không vậy?”

“Ừm, tôi tên là Saigou Homura, mong cô sẽ giúp đỡ. Mà cái tên [Kuro Usagi] là tên thân mật sao?”

“Có thể xem như tên thân mật cũng có thể xem như tên riêng cũng được! Vậy nên cứ thoải mái gọi Kuro Usagi là Kuro Usagi được rồi!”

Ra là vậy. Homura nhẹ gật đầu, nén lại ý muốn mắng lên điểm kì dị này. Nếu như đây đã là thói quen văn hóa thì cậu cũng không nên nhiều lời làm gì.

Homura vặn vẹo chiếc đầu đã hơi hơi tỉnh táo lại của cậu, rồi bình tĩnh quan sát thiếu nữ tai thỏ.

Vừa rồi trên giường nên cậu không nhận ra, nhưng tư thế cô bé này lễ nghi vô cùng, thoạt nhìn thì thấy tuổi của cô hẳn phải lớn hơn một chút. Khuôn mặt nghiêm chỉnh cũng là một nguyên nhân khiến cô trông có vẻ trưởng thành hơn nữa. Khẳng định vài năm sau cô bé này sẽ lớn lên thành một thiếu nữ xinh đẹp khiến người khác phải líu lưỡi đây mà.

“Ư, Kuro Usagi. Tôi có không ít chuyện muốn hỏi cô, không làm phiền cô chứ?”

“Tất nhiên rồi. Nhưng trước tiên chúng ta vẫn nên tụ hợp với hai người kia đã, được chứ?”

“Sao lại không được chứ, mời cô dẫn đường.”

“Yes! Vậy thì đi thôi!”

Ư sa sư! Kuro Usagi dựng thẳng tai thỏ mà bước đi.

Homura mặc chiếc áo đã hong khô vào, theo sau Kuro Usagi.

Cậu đoán rằng đây là hành lang bên trong Đại thụ, quả thật đúng là một không gian chỉ do gỗ tạo ra mà thành. Cậu cũng cảm nhận được độ ẩm tương đối cao, hẳn không phải nhầm đâu.

Nếu nghe kĩ thì còn có thể nghe được âm thanh nước chảy truyền tới.

(Vân cây này rất giống với cây lim, nhưng nếu là cây lim thì đáng ra không thể lớn như vậy được.)

Vậy nên hẳn là phải có một thứ lực lượng khác với quy luật tự nhiên mà cậu biết rõ đang hoạt động.

Dù rằng tính tò mò trong cậu lúc này đang nổi lên, nhưng cậu phải đuổi kịp thiếu nữ tai thỏ này vì chính sự an toàn của bản thân. Nếu không cậu lạc đường như chơi mất.

Thấy vẻ mặt căng thẳng của Homura, Kuro Usagi quay đầu lại cười nói.

“Fufu, đúng là không ngờ mà. Nghe nói ngài là người thân của Izayoi-san, vậy mà lại trung thực ngoan ngoãn như vậy. Tuy rằng lúc đầu có hơi hoảng loạn một chút.”

“…Cô quen anh Iza sao?”

“Yes! Izayoi-san và Kuro Usagi là đồng đội trong cùng một Community. Cậu ấy được triệu hồi tới đây ba năm về trước.”

Ba năm trước--- Izayoi khi trước cũng đã nói như vậy. Nhưng trong trí nhớ Homura thì Sakamaki Izayoi đã mất tích 5 năm rồi mới đúng.

(Dòng chảy thời gian khác nhau ư…? Mà nói lại, cũng may là hiện đang trong tuần lễ vàng. Nếu không có khi thành một vụ mất tích rồi.)

Mà trường học đã bị phá tới mức ấy, vậy thì sau khi tuần lễ vàng kết thúc hẳn cũng sẽ nghỉ một thời gian. Homura vừa suy nghĩ vừa bước đi bên trong Đại thụ.

Đi được một lúc, đột nhiên từ bức tường Đại thụ truyền ra một thứ âm thanh như thể tiếng còi tàu hỏa.

Homura kinh ngạc lắng nghe rồi hỏi.

“Vừa rồi… là còi tàu sao? Chỗ này cũng có tàu hỏa?”

“Yes! Đó là Tàu hỏa tinh linh mới được phổ biến gần đây. Ngài muốn xem thử chứ?”

Tàu hỏa tinh linh--- nghe được danh xưng chưa từng nghe qua bao giờ này, tính tò mò của Homura lại càng nổi lên mãnh liệt hơn. Thấy được vẻ mặt này của cậu, Kuro Usagi cố nhịn cười mà đi theo một đường rẽ, ra bên ngoài Đại thụ.

Đột ngột--- theo sau một cơn gió thổi tới, tầm nhìn của Saigou Homura bị dòng nước trong vắt và màu xanh lục bao trùm.

“Oa!”

Tại nơi trung tâm Đại thụ, cách mặt đất 250 m, một cơn gió thổi tới. Đồng thời âm thanh còi tàu cũng lần thứ hai vang lên. Homura nắm lấy lan can, vươn người ra nhìn kỹ xuống bên dưới.

Rồi cậu thêm một lần nữa thốt lên khâm phục. Khi trước cách xa nên cậu không thấy rõ, nhưng cây Đại thụ này vậy mà lại mọc lên bên trên con sông lớn.

Nước được hấp thụ lên theo thân cây xả ra thành thác nước, thành mưa, thành từng hạt sương rơi xuống thành phố bên dưới. Tạo thành nguồn lực cho các bánh xe nước và thang máy nước, bất giác mà hình thành lên hình thái thành phố trên nước này.

Nếu nhìn kỹ sẽ mơ hồ thấy có một thành phố cũ chìm dưới nước.

“Ngài thấy sao về cảnh tượng thành phố trên nước [Underwood] mới được tái sinh này?”

“Tái sinh?”

“Yes! Một năm trước, Đại tinh linh của Thủy thụ tỉnh lại, từ đó lượng nước mưa của Thủy thụ cũng tăng lên trên quy mô lớn. Izayoi-san và những Community khác liền nhân lúc đó phát đẩy mạnh việc xây dựng thành phố, kết quả là tạo thành cảnh tượng như hiện nay.”

“…Anh Iza, anh ấy xây lên thành phố này sao?”

Homura trong lúc lẩm bẩm như vậy cũng nhìn hết toàn bộ cảnh tượng bên dưới. Rồi một tiếng còi tàu lại vang lên, một đoàn tàu khổng lồ hiện ra từ trong nước.

Hai mắt Homura càng lúc càng mở ra lớn hơn, vô thức kéo lấy tai thỏ của Kuro Usagi.

“Kìa! Tàu hỏa đi ra từ trong nước kìa!”

“Y, Yes! Đó là tàu hỏa tinh linh--- một thứ có thể di chuyển cao tốc giữa những con đường của tinh linh, Linh mạch. Nếu ngài có hứng thú như vậy thì ghé qua xem thử chứ? Và ngài có thể buông tai thỏ Kuro Usagi ra được chưa vậy?”

“Tất nhiên rồi! Đi qua xem thử ngay thôi!”

Homura hưng phấn nắm lấy tai thỏ đồng thời chạy thẳng xuống cầu thang.

Hai người đi vào thang máy nước, và rồi ròng rọc nhanh chóng chạy, hai người như thể rơi tự do mà hạ xuống dưới mặt đất.

Ròng rọc phát ra âm thanh êm tai *Ga ra ga ra ga ra*, nước thì đang giúp điều chỉnh lại tốc độ.

Cấu tạo này hoàn toàn là thuộc về đầu thời kỳ Trung cổ, nhưng với thành phố của nước trong và Đại thụ này thì vậy là đủ. So với loại thang máy tiên tiến, hiện đại, im lìm, lao nhanh vun vút thì thứ này càng thú vị và vui hơn.

Homura và Kuro Usagi nhanh chóng hạ xuống tới mặt đất, vội vã từ trên cầu thang đi xuống, đi vào bên trong các tuyến phố. Các tuyến phố nơi đây đều có đường thủy giao nhau, đài phun nước thì được sử dụng các loại ánh sáng đa sắc chiếu tới tạo thành những màn trình diễn tuyệt vời.

Khu phố mọc lên hàng loạt gian hàng lộ thiên, bao trùm bởi sức nóng và dòng người tấp nập, trong đó có cửa hàng bán các loại đồ trang sức kỳ diệu, cũng có cửa hàng bán loại cá nướng hình dạng như thể hươu và chim kết hợp lại, từng loại đồ ăn cậu chưa từng thấy trước đó hiện ra bao kín tầm nhìn cậu, kích thích xoang mũi cậu.

Homura chưa từng gặp được một nơi nào như vậy tại thế giới bên ngoài, không khỏi kinh ngạc không thôi.

Rồi từ trong đám đông vang lên một giọng nói quen thuộc.

“A, Homura kìa Aya-chan! Cuối cùng cũng đến rồi!”

“Ừm. Vậy mà lại để cho con gái đợi sao, senpai đúng là hết thuốc chữa rồi.”

Suzuka cầm trong tay hai quả táo đường, bộ dáng vô cùng phấn khởi, còn Ayato bên cạnh thì cầm trong tay một chiếc bánh crêpe. Hai người nhìn thấy Homura liền đi xuyên qua đám đông hướng về phía cậu.

Về phía Homura thì cậu đã bị cảnh tượng trước mắt hút hồn, cả người cứng đơ lại.

Kuro Usagi thấy vậy mới nghiêng tai thỏ hỏi.

“Homura-san? Sao vậy?”

“À không, chỉ là tôi không nói lên lời thôi… mà cũng có thể tôi đang muốn mắng lên sao thế giới này lại kì dị vậy chứ,”

Kinh ngạc---… cậu vẫn giữ nguyên bộ dạng như vậy, không biết đang nghĩ gì mà nói.

Trên con đường, có đầy những người thú chỉ có trong truyền thuyết đi lại, trong đài phun nước thì có những sinh vật tí hon không thể không liên tưởng tới những tinh linh. Đập vào trước mặt cảnh tượng không thể ngờ tới này, suy nghĩ muốn về của cậu cũng biến mất tiêu luôn.

Mà, trước cảnh tượng này, nên suy nghĩ cách đi về.

Hay nên bắt chước hai người Suzuka, mặc kệ tất cả mà tận hưởng đây.

Đối mặt với một Homura đang vô cùng khó xử, Kuro Usagi đung đưa tai thỏ mà nói.

“Chắc ngài cũng có nhiều chuyện muốn hỏi, hay là trước tiên chúng ta đi ăn bữa trưa chứ?”

“…Được thôi, cô có món gì muốn giới thiệu sao?”

“Xem nào. Mùa hiện tại thì… món chim Sakirami nướng, cả món thịt Peryton hun khói với trứng tráng nữa, tất cả đều ăn rất ngon.”

Thứ thỏ này đúng là loài ăn thịt rồi. Cảm giác muốn mắng lên như vậy càng lúc càng thôi thúc Homura, nhưng quả thật cậu cũng đang đói bụng.

Vậy nên với tư cách là hoạt động đầu tiên tại thế giới khác, trước tiên đi ăn cho no cái bụng đã.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!