Virtus's Reader
Mondaiji

Chương 42: CHƯƠNG 5: ---Thành phố trên nước tại Đại thụ và Đại thác nước.

Một trong những người tổ chức Chiến tranh chủ quyền mặt trời, thiếu niên miêu tộc (Cait Sith) Porol Gundark bước đi nhằm chỉnh đốn và sắp đặt cho Tàu hỏa tinh linh.

Tiếng còi hơi của Tàu hỏa tinh linh cũng vang vọng khắp thành phố trên nước của Đại thụ.

Đường phố bị [Thiên ngưu] phá hủy giờ đã được tu sửa hoàn hảo, khôi phục lại vẻ đẹp trước kia. Con đường hai bên bờ sông lát bằng loại gạch màu đỏ, du khách tới nơi này thăm quan Tàu hỏa tinh linh khổng lồ [Sun Thousand] khởi hành kéo dài không dứt. Porol và chị gái Sharol Gundark cùng nhau đi chào hỏi những vị khách dự định đi tàu thế nên vẫn không ngừng đi tới đi lui.

“A a~… Mệt chết mất. Còn mấy vị khách phải đi chào hỏi nữa?”

“Hôm nay còn một vị nữa là xong. Ngày mai dự tính đến có Rồng lửa [Salamandra], [Phục Hải Đại Thánh] Giao Ma Vương, [Hỗn Thiên Đại Thánh] Bằng Ma Vương… Cùng với Độ Thế Vương [Tửu Thiên Đồng Tử].”

“Đúng, đúng là toàn những nhân vật không thể sơ ý được. Cũng lắm người thuộc phương đông thật đấy.”

“Đúng vậy. Từ lúc liên minh Công chúa quỷ bị [Tửu Thiên Đồng Tử] và [Hỗn Thiên Đại Thánh] giải thể và chiếm lĩnh thì càng là như vậy hơn. Ngay cả một trong những ứng cử viên chiến thắng là Liên minh mặt trời [Avatara] và Sanat Kurama thi đấu dưới tư cách cá nhân cũng thuộc về phương đông.”

“Còn phương tây thì sao?”

“Khiến mọi người chú ý nhất đương nhiên là [Queen Halloween]… Dù em rất muốn nói như vậy nhưng coi bộ tình huống đã hơi nghiêm trọng rồi. Vì [Cuốn sách xâm lăng] vẫn không rõ tung tích nên họ dường như không có cách nào triệu hồi được chiến binh mạnh nhất của nhóm thần Celtic. Còn nhóm thần Bắc Âu thì vẫn không ngừng suy yếu, ứng cử viên chiến thắng trong nhóm thần phương tây có lẽ cũng chỉ còn [Argonauts] của nhóm thần Hy Lạp mà thôi. Community này rất nổi tiếng!”

“A--- Ngay cả chị cũng từng nghe về họ rồi, nói là nổi tiếng vẫn còn chưa đủ đâu…!!! Đó chính là Community của Bán thần Hercules và Nhà thơ Orpheus kia mà? Dánh tiếng họ hình như là nghe được từ miệng ai đó thì phải!”

Sharol vỗ vỗ tay, hai mắt biến thành hình ngôi sao.

Đặc biệt Hercules, chính là một vị Thần có quan hệ trực tiếp tới Chiến tranh chủ quyền mặt trời.

Game [Mười thử thách] của Bán thần Hercules vốn hình thành từ chòm sao Cự giải và chòm sao Sư tử. Mặc dù hiện tại Chủ quyền chòm Sư tử đang nằm trong tay Izayoi, nhưng Chủ quyền hai chòm sao này nguyen gốc do Bán thần Hercules sở hữu.

“Đúng vậy. Nhân tiện nói tới Nhà thơ Orpheus, đó chính là anh hùng trong chiến tranh Dystopia. Lần cuối ông ấy xuất hiện trên sân khấu đã từ 7 năm trước.”

Porol vừa xem danh sách khách quý ghi lại trong quyển trục vừa trả lời câu hỏi của Sharol.

Người tham dự Chiến tranh chủ quyền mặt trời cơ bản chia làm ba loại.

Phụ trách tiến hành và quản lí Gift Game, [Host].

Tham gia Gift Game tranh giành chiến thắng, [Người tham dự].

Trợ giúp cho người tham dự Gift Game, [Người tài trợ].

Community [Lục Thương] của Porol nhận lãnh trách nhiệm quản lý Tàu hỏa tinh linh sẽ đưa mọi người tới hội trường sân khấu. Được ủy nhiệm việc đưa người tham dự tới hội trường Chiến tranh chủ quyền nổi tiếng là nơi Tu La Thần Phật tụ tập, đây là vinh quang vô cùng lớn, thế nên họ cũng cảm thấy rất áp lực. Nhưng trên khuôn mặt hiện lên vẻ mệt mỏi của vị thủ lĩnh trẻ tuổi lại cũng có vẻ hứng phấn, đôi tai mèo trên đầu thì dựng thẳng lên đầy sức sống.

“Những người để lộ thân phận gần như chỉ có Host và người tài trợ. Có rất nhiều Community che giấu thân phận của người tham dự. Ở nơi này có giấu đi con át chủ bài cũng không có gì lạ phải không.”

“Fufu, coi bộ trước khi thi đấu chính thức, sòng bạc sẽ rất náo nhiệt đây. Vậy em thích phe nào hơn?”

“Ừm? Thích phe nào hơn sao? Ý là thi đấu chính thức hay trận đấu biểu diễn?”

“Cả hai! Dù là trận đấu biểu diễn trước khi thi đấu chính thức cũng là chỗ toàn nhân vật lớn, ai có thể cho rằng đó chỉ là một cuộc chạm trán nhỏ đây! Nhất là nghe nói, lần này cả [Hộ Pháp Thập Nhị Thiên] trứ danh cũng có người tham gia, mấy vị khách phương xa nghe đến cũng kinh ngạc lắm kia kìa!”

“…A, nói ra thì đúng là như vậy. Mấy vị khách nợ nần sẽ tham gia thi đấu đúng không? Vị đại nhân đó ấy.”

Porol vừa gãi đầu vừa làm vẻ mặt khổ sở, nói.

Nhóm thần [Hộ Pháp Thập Nhị Thiên] thống lĩnh Thiên quân đúng như tên gọi, là những Thủ hộ giả có vị trí tối cao lãnh trách nhiệm bảo vệ trật tự thế giới. Giờ lại khiến họ tham gia thi đấu, bị đối xử như vật mua vui không biết liệu có phải việc làm đúng không nữa, thật khiến người khác bối rối.

Dù nói như vậy nhưng cũng rất muốn được chứng kiến tư thế chiến đấu oai hùng của nhóm Võ thần mạnh nhất mà mọi người sợ hãi.

Đã sinh ra trong thế giới Khu vườn nhỏ, bất cứ ai cũng muốn khiêu chiến Gift Game thực sự một lần. Mà nó lại là thí luyện do Tu La Thần Phật tạo ra.

Những vị Thần luôn là người khảo nghiệm giờ lại giáng lâm, có hình thể và tồn tại tại nơi này.

Chỉ như vậy cũng đủ để gọi là kỳ tích. Mà giờ lại có được cơ hội chứng kiến thần kỹ của họ. Như vậy có bỏ qua đạo đức cũng không vấn đề gì.

“Trận đấu biểu diễn trước tiên sẽ là cuộc gặp mặt vui vẻ của cả người tham dự lẫn Host, vậy nên không thể đoán trước ai sẽ thắng được. Nhưng em nghĩ nó sẽ là một trận đấu thú vị.”

“Cũng đúng. Vậy còn thi đấu chính thức thì sao?”

“Tất nhiên là đồng minh đáng kính của chúng ta, Commnity [No Name] rồi. Người đấu lại được anh Izayoi cũng chỉ có chiến lực chủ chốt bên [Avatara] mà thôi.”

Tai mèo của Porol chinh một cái dựng thẳng lên, nói trong vẻ kiêu ngạo.

[No Name] là tên gọi Community của Sakamaki Izayoi.

Thủ hộ tại khu đông bên trong bốn khu đông tây nam bắc của thế giới Khu vườn nhỏ, một Community mới nổi đã vượt qua vô số thử thách. Trong Chiến tranh chủ quyền mặt trời lần này cũng có lời đồn bọn họ là ứng cử viên chiến thắng, cũng có không ít những Tu La Thần Phật tụ hợp lại muốn hỗ trợ họ.

Nhưng tai mèo Sharol lại rũ xuống, hơi hơi gật gù.

“[No Name] sao… Nhưng mà tình hình của họ rất nghiêm trọng mà?”

“Tại sao chứ? Ủng hộ Community đồng minh là chuyện dĩ nhiên còn gì?”

“Nói thì nói vậy, nhưng vấn đề là anh Izayoi sau khi đi ra thế giới bên ngoài, liền không thấy quay lại nữa, chị cảm thấy rất nghiêm trọng rồi, phải không? Còn cả mấy lời đồn không biết tung tích Leticia-sama và Croix-sama nữa… Chưa kể, em xem thử đội ngũ tham dự của ứng cử viên chiến thắng [Avatara] chưa?”

Nghe được lời Sharol nói, vẻ mặt Porol dần tối tăm lại.

“…Đã xem thử. Đúng là những kẻ mạnh mẽ.”

“Đúng vậy! Rốt cuộc là làm sao mà lại có đội ngũ gian lận thế chứ! Không có bất kì vị Thần hay Anh hùng nào mà thế giới không biết tới! Chiến lực trung bình đạt đến tận mức Lĩnh vực của Thần (4 chữ số), bọn họ tính hủy diệt thế giới bao nhiêu lần đây chứ!”

Sharol quyết liệt chửi bới mức độ chênh lệch sức mạnh một cách vô lí.

Community của nhóm Vua mặt trời [Avatara] trong lời cô đúng là một Community mạnh mẽ như vậy.

Giống với nhóm Võ thần được ca tụng là mạnh nhất, [Hộ Pháp Thập Nhị Thiên], bọn họ cũng tập hợp các Anh hùng và Thần linh tại khắp nơi trên thế giới lại thành một nhóm thần hỗn hợp, hay đúng hơn là nhóm vua.

Tập hợp những vị thần Ấn Âu như vậy ngay cả ở phương tây cũng có sức mạnh mạnh mẽ, có cả người của tộc khổng lồ xuất hiện vào lúc tận cùng Bắc Âu gia nhập. Ngay cả người sáng lập Phật môn cũng gia nhập vào [Avatara], một tổ chức lấy lí do thành lập là để nghênh đón [Chúa cứu thế cứu vớt tương lai] trong tận thế.

Chiến lực của bọn họ không hề tầm thường. Toàn bộ thành viên thậm chí còn uy hiếp được cả Khu vườn nhỏ do các vị Thần tạo ra. Hơn nữa có cả lời đồn chủ lực của họ là các Ma vương và Anh hùng nổi tiếng Khu vườn nhỏ như Ngưu Ma Vương và Thân Công Báo.

Một khi Ma vương và các vị Thần của thần thoại Trung Hoa đã giúp đỡ họ dưới tư cách Host, những Community cấp thấp cũng sẽ nghe theo.

Đó chính là ứng cử viên chiến thắng bất khả bại không ai địch nổi.

“[No Name] thiếu đi chủ lực liệu có thể làm được đến đâu đây… Có khi bất ngờ bị loại ngay từ trận đầu nữa cơ.”

“Không thể vậy được. Chắc chắc là không thể.--- Chị quên rồi sao hả Sharol? Bên trong [No Name] còn có một đứa trẻ rắc rối tối cao loài người khác tương đương anh Izayoi.”

Porol dùng ngón tay chỉ vào danh sách người tham dự, ngẩng đầu lên nhìn lá cờ trên đầu.

Coi bộ trong lúc nói chuyện thì bọn họ cũng đi tới đích đến.

Rốt cuộc cũng đi tới toa tàu của vị khách cuối cùng, Sharol nuốt nước bọt ừng ực.

Bên kia là một lá cờ màu đỏ, xung quanh viền vàng, chính giữa vẽ một thiếu nữ đứng thẳng trên ngọn đồi hi vọng. Họ hiện được coi là một trong những Community Anh hùng trong Khu vườn nhỏ.

Những người đã chiến đấu không ngừng trong nghịch cảnh [vô danh] từ đó đến nay, cho dù không thể lưu lại tên gọi trong lịch sử, nhưng lại có một thiếu nữ dù đối mặt với nhóm Anh hùng mặt trời cũng không chịu thua kém.

“Ừm… Đúng là còn một người thật. Nếu như chị Kasukabe tham gia thi đấu thì quả là còn một cơ hội đánh cược. Nhưng mà vấn đề giờ lại thành kho lương thực rồi! Đúng là cạn lời với cái bụng không đáy của chị ấy!”

“Đúng vậy. Kho lương thực tạm thời của Tàu hỏa tinh linh hiện phải cắt cử một người dày dặn kinh nghiệm canh phòng. Mà mèo tam thể đã nói với chị Kasukabe rồi nên chắc sẽ không đi tấn công kho lương đâu… A… Có lẽ là vậy.”

Ừm. Cả hai cùng lo lắng mà gật đầu.

Không lo cho tương lai Community mà lại lo cho kho lương thực, đúng là cạn lời.

“Cũng lâu lắm rồi không gặp chị Kasukabe. Lần cuối chị Sharol gặp chị ấy là lúc giúp đỡ ngựa một sừng phải không?”

“Ư ư ư, đừng có lại chuyện này trước mặt chị. Chị suýt chút nữa là bị chị ấy cho và chỗ chết rồi đấy! Thật tình! Dạo này vụ liều lĩnh của đại tỷ còn ác liệt hơn cả anh Izayoi nữa--- ể?”

Cùng lúc đó, bên trên trời [Underwood] lấp lánh ánh hào quang.

Porol và Sharol cùng vào bầu trời nơi xa kia, ngập ngừng nói.

“Ánh sáng triệu hồi… Chẳng lẽ là [Cổng ranh giới] mở ra?”

“Dạo này mở nhiều thật đấy, là người tham dự chăng?”

Các màng nước giảm xóc hiện ra nhiều lớp trên không trung, có thể thấy được không chỉ một người đang lao xuyên các màng nước mà rơi xuống.

Trong này có một người ngực bự quen biết.

“A a, cô gái tóc vàng ngực bự kia chẳng lẽ là---“

Mắt mèo của Sharol "KI☆RA" mà rực sáng lên, nhìn về phía người kia rơi xuống.

Tùm!!... Âm thanh rơi xuống nước còn to hơn cả tiếng còi Tàu hỏa tinh linh và cột nước cao vống do người kia rơi xuống quét sạch toàn bộ âm thanh ồn ào trên đường.

Trong lúc du khách trên bờ sông hỗn loạn, cô gái vừa đến bằng cách rơi xuống nước đó--- Kudou Ayato vội vã bò lên bờ. Nước sông làm ướt đẫm mái tóc, nhưng cô còn đang bận để ý xem cô gái bên cạnh mình, Ayazato Suzuka liệu có bình an hay không.

“Không… không sao chứ chị Suzuka!?”

“…Ừm. Lần này lao qua mấy lớp màng nước cũng đau lắm. Nhưng mà không vấn đề gì. Với cả, chẳng lẽ Khu vườn nhỏ có luật phải triệu hồi đến 4000 met trên trời sao?”

Tất nhiên, là không có.

Chỉ là thú vui của Nữ hoàng, hoặc là để cho đẹp mà thôi.

Khác với lần trước, hiện tại Gift giảm xóc rất có ích, thế nên mới không có thương tích gì. Nhưng nếu lần nào cũng bị triệu hồi kiểu này thì không tốt cho sức khỏe tim mạch lắm!

Cả người Suzuka ướt đẫm, coi bộ cô đang rất lạnh.

“Lạnh, lạnh quá…! Tốt nhất vẫn nên tìm chỗ nào đó sưới ấm mới được.”

”Đúng vậy! Trong bộ dạng thê thảm thế này mà đi dạo đường phố thì xấu mặt lắm! Chúng ta qua chỗ Tàu hỏa tinh linh trước đi, senpai!”

Ayato nắm lấy mái tóc vàng lấp lánh, quay đầu lại nhìn.

Nhưng sau lưng không có một ai.

“Senpai? Tokuteru-sama?”

“Ể? Chỉ có hai chúng ta thôi sao?”

Thế nên hai người nhớ lại khoảnh khắc được triệu hồi.

Ngay lúc Saigou Homura mở ra tấm thiệp mời, hai người đã được triệu hồi tới Khu vườn nhỏ.

---Nhưng, chỉ có hai người được triệu hồi tới.

Khuôn mặt Ayato ngay lập tức tái nhợt đi.

“Chẳng lẽ… có kẻ can thiệp vào việc triệu hồi của Nữ hoàng…!?”

“Này~, cô gái tóc vàng ngực bự và em gái ngực chưa phát triển! Chào mừng tới Khu vườn nhỏ!”

“Sớm hơn tôi nghĩ nữa. Mấy người muốn nhanh chóng trả nợ đúng không?”

Nghe được giọng nói của Sharol đang vẫy đuôi đầy năng lượng chạy tới và của Porol đang nở ra nụ cười mỉa mai, hai người ngay lập tức quay đầu lại, như con vẹt mà hỏi lại từ ngữ đầy nguy hiểm kia.

“…Trả nợ?”

“Hả? Nợ gì cơ? Chuyện gì vậy?”

Trông thấy Ayato và Suzuka đều hỏi trong khuôn mặt tái nhợt, Porol và Sharol quay qua nhìn nhau trong kinh ngạc.

“Mấy người chẳng lẽ chưa đọc nội dung viết trong thiệp mời sao?”

“Ể, kì lạ thật đấy. Đáng ra đã được Nữ hoàng cho phép rồi chứ, chưa nghe được sao?”

“A, lại là trò quái ác của ngài ấy sao…!”

Ayato cắn răng, trừng mắt nhìn về phía Đại thụ.

Nữ hoàng không chế mặt trời [Queen Halloween] là Tinh linh khống chế ranh giới giữa các vì sao. Không tồn tại một ai có thể can thiệp vào ranh giới này. Ngay từ đầu Ayato và Homura đã bị tách ra như vậy có thể thấy được đây là kết quả trò đùa do Nữ hoàng nhúng tay vào.

“Được rồi, Nữ hoàng hiện đang ở đâu? [Underwood]? Tàu hỏa tinh linh? Mà không, trước tiên thì senpai đi đâu rồi?”

“Bình, bình tĩnh lại đã cô gái ngực bự.”

“Nói ra thì có lẽ họ đã được đưa tới nơi tổ chức trận đấu biểu diễn bên trong Tàu hỏa tinh linh rồi… Nhưng hai người không có thiệp mời thì khó giải quyết đây. Toàn bộ chỗ ngồi đã được bán hết. Giờ muốn lên tàu cũng chỉ còn cách nhờ cậy những vị khách quý được mời tới mà thôi. Mà như vậy cũng rất khó gặp được người tham dự.”

“Vậy… vậy sao.”

“Ừm. Mấy người muốn đọc sách hướng dẫn không?”

Thế nên Ayato xem cuốn sách hướng dẫn của Tàu hỏa tinh linh do Porol lấy ra.

Tàu hỏa tinh linh khổng lồ chính là thứ đưa người tham dự Chiến tranh chủ quyền mặt trời tới sân khấu tổ chức. Không gian trên con tàu cơ bản chia làm 3 phần sau: toa dùng làm sân khấu thế giới khác, toa cho người tham dự ở lại và toa cho các vị khách quý. Các toa tàu còn lại thì dùng để kinh doanh vận chuyển và làm phương tiện giải trí.

Tàu hỏa tinh linh được ví như tòa thành thép là một thứ khổng lồ toàn bộ chiều dài vượt quá 200m. Cũng dể hiểu khi lần đầu tiên trông thấy Asterios đã nghĩ nó là một tòa thành di động.

Nếu thứ này dùng cho mục đích quân sự vậy thì tác dụng cũng sẽ rất ghê gớm.

Di chuyển giữa Linh mạch thế nên Tàu hỏa tinh linh sẽ không bị cản trở bởi các khái niệm của thế giới vật chất. Tương truyền nó có thể thoải mái di chuyển dù là dưới biển dưới mạch nước ngầm.

Nói ra thì đó là một đoàn tàu xa hoa, nhưng thực sự đã vượt qua mọi tiêu chuẩn vốn có.

Suzuka nhìn bản đồ, nhẹ nuốt nước bọt rồi hâm mộ nói.

“A---… Ghê thật đấy. Tàu hỏa lại còn đi qua cả biển được nữa… Nhưng mà mục đích chuyện đó là gì chứ.”

“Tất nhiên là để đi tới mọi nơi trong thế giới Khu vườn nhỏ rồi! Dù là núi lửa trong lòng đất, đại lục chìm dưới biển, Nguyệt Giới Thần Điện, miễn cứ có người thuê là sẽ đi tới được, đây chính là ưu thế và điểm ăn khách của Tàu hỏa tinh linh!”

Vẻ mặt Porol trở nên phấn khích mà khoe về đoàn tàu. Coi bộ cậu đã đổ vào đó rất nhiều tâm huyết và công sức. Tàu hỏa tinh linh là Gift không thể thiếu sẽ đưa người tham dự Chiến tranh chủ quyền tới sân khấu.

Ayato chỉ trong chốc lát đã nhớ được sơ đồ của đoàn tàu, sau đó nhìn xem thời gian biểu.

“Thời gian xuất phát là vào giữa trưa…! Không xong rồi, không còn lâu nữa!”

“Hay, hay là lén trốn lên? Sử dụng dịch chuyển khổng gian của chị có lẽ sẽ dễ dàng đi vào bên trong đoàn tàu được.”

Nghe được lời đề nghị của Suzuka, Ayato vỗ tay một cái.

“Đúng thế, đúng là còn cách này thật…”

“Này này này, mấy người xin đừng bàn chuyện đi lén trước mặt người phụ trách được không hả. Chuyện này tôi thực sự không thể nhắm mắt làm ngơ được. Mà hai người có quen vị khách quý nào không? Ví dụ như là đi nhờ cậy Nữ hoàng chẳng hạn.”

“Vô ích thôi. Ngài ấy làm sao mà lại chịu giúp đỡ trong một chuyện thú vị thế này chứ…”

“Vậy nhờ Scathach thì sao?”

“Không thể nào, muốn tôi đi chết chắc?”

Nói vậy thật quá vô lễ. Nhưng đó lại là sự thật.

Nếu là đã làm hết mọi khả năng rồi mới xin giúp đỡ, sư phụ cô còn có thể tạm thời vui vẻ giúp đỡ. Nhưng ngược lại, cô sẽ không bao giờ tha thứ cho người chưa dùng hết mọi khả năng đã thất bại. Mấy chuyện nhỏ này mà đi làm phiền cô thì chắc chắn sẽ được trả lời bằng kiếm bằng cung tên bằng nắm đấm.

Nhưng nếu cứ thế này mà lỡ chuyến Tàu hỏa tinh linh, không thể tham dự lễ khai mạc, cảnh tượng địa ngục liền hiện lên trước mắt cô.

Nếu như vậy, không chỉ Homura sẽ gặp nguy hiểm, ngay cả tình huống của Ayato và Suzuka cũng rất nghiêm trọng.

Đến lúc xấu nhất cho dù có phải bắt Porol và Sharol làm con tin cũng phải lẻn vào, ngay lúc trong đầu Ayato hiện lên cách thức nguy hiểm như vậy---

Từ cửa sổ toa tàu khách quý vang lên giọng nói một thiếu nữ.

“---Ể? Có mùi quen thuộc ở chỗ kia. Có lẽ nào là người quen sao?”

Nghe được giọng nói, cả bốn người đều đồng thời nhìn về phía cửa sổ.

Cửa sổ lúc nãy chỉ he hé giờ đã mở lớn.

Thế nên mùi hương trầm theo gió truyền tới.

Chủ nhân toa khách quý hẳn là muốn thay đổi không khí một chút trước khi xuất phát. Thực ra mà nói trong toa khách quý có đặt lư hương. Nhưng đối với cô thì dường như là món đồ không cần thiết.

Giấc xuân mơ màng. Thua trận trước ánh nắng ấm áp cùng cơn gió hiền hòa, cô hẳn đang ngủ.

Cô vừa mới thức dậy, ló mặt ra khỏi cửa sổ như một con thú nhỏ, vẻ mặt hiền hòa đến không tưởng mà nhìn bốn người.

Ayato vừa nhìn thấy thiếu nữ, liền nuốt nước bọt cái ực.

“…!?”

Từ trong toa xe khách quý nhô đầu ra là một cô gái đáng yêu tầm 16, 17 tuổi.

Mái tóc để dài đến gần xương cổ khiến cô nhìn qua có vẻ trưởng thành, nhưng gương mặt trẻ con thì không thể giấu đi được. Nhìn tới cách ăn mặc nghiêm chỉnh của cô, coi bộ cô là một trong những vị khách quý.

Tai mèo Sharol cụp xuống đầu, cô hỏi thăm người kia trong nụ cười cứng ngắc.

“Lâu, lâu rồi không gặp! Chị Kasukabe!”

“Ừm, đã lâu không gặp, Sharol. Cũng phải nửa năm rồi nhỉ.”

Thiếu nữ tên Kasukabe nhẹ vẫy tay mỉm cười, nói.

“Này Porol, chị gái đáng yêu giống như thú nuôi này là người quen của cậu sao?”

“Ừm. Chị ấy là thủ lĩnh của liên minh Community bọn tôi. Cũng là thủ lĩnh Community của anh Izayoi.”

“Anh Iza!? Thôi xong rồi. Gặp được chị gái đã giúp đỡ anh Iza mà lại không có quà cáp gì thế này sao!”

Suzuka vừa vỗ tay lên trán vừa lẩm bẩm “Thôi xong!”. Nói mấy chuyện lễ nghi phép tắc nhưng lại ồn ào như vậy cũng là một điểm thú vị của cô.

Kasukabe nhìn ra bên ngoài đoàn tàu, nghiêng đầu trong vẻ khá ngạc nhiên.

“…Ể? Còn tưởng Asuka đã trở lại chứ… Chỉ có Porol và Sharol?”

“Ừm. Bọn em đi chào hỏi khách quý. Sau cùng còn lại chị Kasukabe vậy nên bọn em đi tới đây.”

“Vậy sao. Cũng sắp đến lúc xuất phát rồi hả. Hai người kia là?”

“Em gái của anh Izayoi và bạn cô ấy. Chị từng nghe anh ấy nói về họ chưa?”

Kasukabe You coi bộ có hơi chút kinh ngạc, nhìn về phía hai người.

“…Em gái Izayoi? Vậy cô bé người Nhật kia chính là Suzuka đó sao?”

“A? A, đúng vậy! Em chính là Ayazato Suzuka! Anh trai em hẳn tại thế giới khác đã gây rắc rối nhiều cho chị rồi! Xin lỗi vì không có món quà nào chào hỏi chị! Lần sau chắc chắn em sẽ mang theo quà!”

“A? A… Ừm. Chị là Kasukabe You. Ngược lại mới đúng, chị được Izayoi giúp đỡ rất nhiều… Còn nếu quà tặng là món ăn vặt Nhật bản thì chị sẽ vui lắm. Vui lắm vui lắm.”

Một Ayazato Suzuka vội vã nghiêm túc chào hỏi sau khi bất chợt được giới thiệu cho bạn của anh trai, và một Kasukabe You bất ngờ vì được chào hỏi quá lễ phép, cả hai dường như đều giật mình với sự miêu tả về Izayoi coi bộ có hơi khác quá so với thực tế.

Kasukabe bắt lại mái tóc bị gió thổi đung đưa, quay qua nhìn Ayato.

“Còn cô bé tóc vàng người tây này thì sao?”

“……”

Kudou Ayato bị hỏi tên nhưng lại không trả lời được câu nào, toàn thân như đã biến thành tượng đá. Giống như cứng họng lại vì thấy được một chuyện không thể nào tin được. Mặc dù Suzuka không hiểu vì sao cô lại bối rối như vậy, nhưng lần đầu gặp mặt mà lại như vậy thì thật sự quá bất lịch sự.

Thế nên Suzuka dùng khuỷu tay huých người cô, hơi trách móc.

“Nói gì đi chứ Aya-chan. Cho dù tuổi tác không hơn nhau nhiều nhưng vẫn phải lễ phép chứ.”

“…A? A… Vâng! Xin lỗi! Em có hơi thất thần một chút…”

Suzuka hơi nghiêng đầu. Mặc dù You đúng là một cô gái đáng yêu, nhưng Ayato cũng có thua kém cô chút nào đâu. Chẳng lẽ ngoài ra cô còn cảm nhận được một cảm giác rất bất an nào nữa sao?

Ngay lúc hai người định giới thiệu lại, tiếng còi của Tàu hỏa tinh linh đã vang vọng lên. Nghe được tiếng còi tàu vang vọng trên trời, Porol chợt vỗ tay như thể nghĩ ra gì đó.

“A, phải rồi! Có lẽ đây là duyên phận thật rồi, cho hai cô gái này lên toa khách quý của chị được không? Hai người họ hình như bị Nữ hoàng đùa giỡn, cả hai đều không có thiệp mời.”

“Không sao, không vấn đề gì. Cửa vào cách chỗ này khá xa, có định vào qua đường cửa sổ không?”

“Ừm, vậy thì xin phép bọn em vào qua đường cửa sổ.”

Ể? Ayato cảm thấy hơi ngạc nhiên. Suzuka đáng ra nên dùng bước nhảy không gian đi vào trong toa tàu chứ? Ngay lúc cô định mở miệng ra hỏi Suzuka, Porol đã đưa sách hướng dẫn cho Ayato rồi rời đi.

“Nơi tiến hành trận đấu biểu diễn là một sân khấu thế giới khác cách toa tàu này 7 toa. Đi lại bên trong khoang khách quý có chút nguy hiểm, mọi người cố gắng ấy nhé.”

“A?”

“Hả?”

Ayato và Suzuka đều cùng lúc thốt lên âm thanh kinh ngạc. Tại sao mà đi lại bên trong khoang khách quý lại gặp nguy hiểm chứ? Nhưng Porol và Sharol đã vội vã rời đi, đi về phía toa tàu nhân viên mất rồi.

Tàu hỏa tinh linh lại một lần nữa kêu vang tiếng còi.

“A a, nhanh lên! Nhanh nói mọi chuyện cho chị gái kia sau đó còn hội hợp với Homura nữa!”

“Đúng… đúng vậy! Đây là ưu tiên hàng đầu hiện tại!”

Nhớ ra tiếng còi thứ ba chính là tín hiệu xuất phát, hai người trước tiên bỏ qua ngờ vực, nhảy vào toa tàu khách quý của Kasukabe You.

*

Một phương diện khác, hiện tại--- Toa tàu sân khấu thế giới khác của Tàu hỏa tinh linh [Sun Thousand].

Saigou Homura vừa đọc nội dung thiệp mời của Khu vườn nhỏ, vừa hỏi Mikado Tokuteru trong giọng run run.

“…Này, Kusoten.”

“Sao vậy?”

“Nói thật đi--- ông đã biết trước chuyện sẽ thành ra như vậy đúng không?”

Đối mặt với sự tra khảo của Homura, Mikado Tokuteru sử dụng quyền im lặng.

Còn Uesugi bên cạnh thì đứng yên trong vẻ mặt tĩnh lặng.

Ba người họ hiện đang ở trung tâm sân thi đấu của Tàu hỏa tinh linh, bên ngoài vùng chiếu sáng bao trùm tiếng hoan hô của khán giả. Là người dẫn chương trình, Kuro Usagi xác nhận ba người tham dự được triệu hồi tới rồi dựng tai thỏ lên, cao giọng tuyên bố.

『Các vị khách đã đợi lâu! Tiếp theo tôi xin được giới thiệu với mọi người, người tham dự vào trận đấu mô phỏng Chiến tranh chủ quyền!』

Ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô ô! Tiếng hoan hô vang lên như thể muốn làm rung chuyển cả đoàn tàu. Phục vụ khán giả giúp cho Gift Game có thể thuận lợi tiến hành như vậy, Homura có thể hiểu được. Ừm, khá là hiểu được.

Nhưng vấn đề là, trước đó Homura và Uesugi không được báo gì trước. Cứ tưởng lần này cũng giống lần trước sẽ bị quăng lên trên trời cho rơi xuống, nhưng đã đoán sai hoàn toàn. Ban đầu còn nghĩ là do Nữ hoàng nhúng tay vào, nhưng đọc xong thiệp mời mới biết thủ phạm không chỉ có Nữ hoàng.

Homura nhìn lại lên tấm thiệp mời.

『---Trận đấu biểu diễn lần thứ nhất của Chiến tranh chủ quyền mặt trời---

Nội dung

①Đẩy lùi các quái vật xuất hiện, đánh bại các quái vật có liên hệ tới Game mặt trời (cho phép đưa vào từ bên ngoài).

②Trận đấu biểu diễn mỗi ngày diễn ra một lần, tổng cộng 24 lần.

③Có hạn chế thời gian. Nếu không thể hoàn thành trong vòng một khắc (chừng 30 phút), vậy thì sẽ hoãn lại cho đến ngày tiếp theo.

④Một khi màn thi đấu chính thức của Chiến tranh chủ quyền mặt trời còn tiếp tục, trận đấu biểu diễn này sẽ còn được tổ chức nhiều lần.

Điều kiện chiến thắng: Trong các ngày tiến hành tiến hành Game, đội nào đánh bại được tổng cộng 12 con quái vật trước sẽ là người chiến thắng của trận đấu lần thứ nhất.

Phần thường: Một con quái vật tương đương một phần thưởng. Người chiến thắng sẽ có quyền một lần duy nhất sử dụng điều kiện có lợi để tổ chức Game bên trong cuộc thi đấu chính thức.

Điều kiện tham gia: Bất cứ ai cũng có thể. Rất hoan nghênh những ai lao vào.

Cưỡng chế tham gia: Những kẻ mắc nợ hình thành một đội, bắt buộc phải tham gia Game này để trả nợ.

Tuyên thệ: Thề trên danh dự và Lá cờ, sẽ quản lí Game tuân thủ nghiêm những điều khoản trên.

Dấu ấn [Ủy ban tổ chức Chiến tranh chủ quyền mặt trời].』

---Roẹt!!!

“Nó! Nói! Là! Mắc! Nợ…!! Đọc kiểu gì cũng thấy nó bảo chúng ta vì mắc nợ nên bị cưỡng chế tham dự đúng không hả!? Lại còn là ở thế giới khác nữa!!!”

“Khoan đã, bình tĩnh đã Homura. Có gì từ từ nói chuyện. Trong này có lí do rất sâu xa.”

“Không cần bàn bạc cái gì cả. Tránh qua một bên, Saigou Homura! Trước khi tên này lại dùng lời lẽ xảo trá để chối tội. Hiện tại đã không còn gì để giải thích nữa, phế thần kia! Tôi sẽ thay thế Chủ thần mình giúp ông mổ bụng tự sát!”

Uesugi rút ra thanh kiếm yêu quí của mình, vứt vỏ kiếm qua một bên, không cần nói thêm gì nữa.

Lời phán quyết Có tội, giờ thì đến Tokuteru cũng hơi lo lắng rồi.

“Chờ một chút đi chứ, ít ra cũng phải nghe người ta nói đã cái đồ con gái đầu óc ngu xi tứ chi phát triển kia! Bên trên thiệp mời rốt cuộc viết gì cơ chứ?”

“Người mắc nợ bị cưỡng chế tham dự, sử dụng tiền thưởng để trả nợ!”

“Xử tội!!!”

Cùng lúc âm thanh thi hành án hô lên, ánh kiếm lóe ra. Bảy nhát chém ra trong nháy mắt đó suýt chút nữa chém phăng đi da đầu Tokuteru. Không cần nghe phế thần biện hộ thêm nữa, hẳn đúng là vậy rồi.

Trò chém giết bất chợt xuất hiện thật khiến cho khán giả thích thú, nhưng là người dẫn chương trình, Kuro Usagi không thể đứng yên nhìn được.

『Xin, xin, xin đợi chút đã! Trước khi Game không được nội chiến với đồng đội! Đội của những người mắc nợ là gồm bốn người. Ít nhất cũng phải hạ gục được một con quái vật. Nếu không món nợ sẽ tăng thêm!』

“Game hèn hạ gì đây chứ!! Đồ khốn, ông rốt cuộc nợ bao nhiêu hả!?”

“Không, không phải như vậy, bình tĩnh đã! Bình tĩnh lại đã, coi như ta cầu xin mấy người đấy! Không phải ta nợ tiền! Cái tên thứ tư đang giả ngu bên kia mới là người mắc nợ, ta chỉ là bị tên đó đem nợ nần đẩy qua thôi!!!”

…Người thứ tư? Cả hai đều thốt lên kinh ngạc.

Vừa rồi Kuro Usagi đúng là đã nói [bốn người làm một đội], coi bộ còn có một người mắc nợ nữa cũng tính vào---

“---Rất xin lỗi. Đó là cha của tôi, trước tiên tha cho ông ấy được không?”

Giọng nói yên tĩnh truyền vào trong tai hai người.

Homura và Uesugi cùng nhau kinh hãi lắp bắp nguyên tại chỗ.

“Cậu nói… cha của tôi? Hả? Tên này? Cậu nói lão này?”

“Đúng thế. Đúng là lão này. Đó là cha của tôi.”

Thiếu niên tóc xanh nói, trong lúc chỉ tay vào Tokuteru đang có vẻ mặt càng lúc càng khổ sở hơn.

Saigou Homura nhìn vào người cậu chỉ mà thốt lên kinh ngạc, giờ thì đã choáng váng thực sự.

“Con… con trai của Tokuteru? Ông kết hôn rồi sao hả?”

“Khoan, khoan đã! Bình tĩnh lại đã Homura!”

“Hiểu nhầm rồi, thiếu niên to mồm. Tôi có thể chắc chắn hoàn toàn, cha mẹ tôi không có quan hệ hôn nhân. Chồng của mẹ tôi là một người hoàn toàn khác.”

“Lại còn là con trai ngoài giá thú nữa!!?”

“Không phải vậy! Nói ra thì nghe có vẻ như vậy nhưng không phải vậy đâu! A, thật tình! Càng giải thích càng rối rắm, thế nên con câm ngay đi Arjuna!”

Ngay lúc Mikado Tokuteru nói ra cái tên này--- Khán giả trong toa tàu sân khấu thế giới khác liền lẻ tẻ vang lên mấy tiếng kêu bối rối.

Uesugi đứng bên cạnh cũng kinh ngạc quan sát thiếu niên tự xưng là con trai của Indra.

Thiếu niên này--- Arjuna, đúng là một nhân vật không thể xuất hiện vậy đấy.

Mái tóc xanh như thể ánh chớp. Đôi mắt như thể biển cả lặng sóng. Khí chất giống như vương hầu quý tộc đã từng được giáo dục cẩn thận tản mát quanh cơ thể.

Cây Thần cung cậu nắm trong tay chứa đựng sức mạnh tiêu diệt vạn quân.

“Chính là Arjuna đó…!!?”

---Nhân vật Anh hùng trung tâm trong sử thi [Mahabharata] của nhóm thần Ấn Độ.

Người đàn ông giành lấy được vô số Gift, thậm chí còn trở thành giai cấp chiến binh (Ksatriya) mạnh nhất của một thời đại.

Con trai trưởng của Thần vương Indra, Hoàng tử Arjuna--- hiện đang im lặng nhìn thẳng vào hai người trong vẻ mặt xấu hổ.

GIAO ĐOẠN 1

---Tàu hỏa tinh linh [Sun Thousand]. Toa tàu sân khấu thế giới khác.

Phòng nghỉ dành riêng cho người xuất thân từ Lĩnh vực Thần.

Chiếu sáng bằng ánh nến lấp lánh, nơi đây chính là toa tàu dị giới cao cấp nhất.

Sương khói tỏa ra từ lư hương được các tinh linh trôi nổi trong giá nến lan ra khắp mọi ngóc ngách trên toa tàu. Cảnh tượng mây khói lượn lờ này nhưng thay vì nói là chốn bồng lai tiên cảnh, lại càng giống như hình thành một bầu không khí của hang động ác xà.

Sương khói bay ra từ trong lư hương đỏ thắm không chỉ là mùi hương khiến người ta thư thái, còn là để che giấu hành tung. Bên trong thế giới Khu vườn nhỏ tụ tập Tu La Thần Phật này, có vô số người không thể gặp mặt nhau trực tiếp vì vấn đề lập trường, lại còn nơi đây là trung tâm của sàn đấu tranh đoạt Chủ quyền mặt trời.

Đây là nơi tập trung các Host và nhà tài trợ, những người đã trao tặng Gift cho các Anh hùng và khiến bọn họ hiện ganh đua.

Trong một góc Tàu hỏa tinh linh như trộn lẫn mộng cảnh và sự thật này, Nữ hoàng [Queen Halloween] cùng quản gia trưởng Scathach đang lặng yên nhấm nháp hồng trà.

“Hình như đã bắt đầu rồi, Nữ hoàng.”

“Có lẽ là vậy.”

“Nhưng làm vậy có sao không? Tách Ayato ra như vậy. Tôi cho rằng đứa bé đó cần trải qua thực chiến càng nhiều càng tốt để lấy lại cảm giác khi trước.

Giữa khối thủy tinh viễn vọng đặt ở trung tâm căn phòng, hiện lên bóng dáng Saigou Homura đang trong toa tàu sân khấu. Tại nơi đó không thấy bóng dáng hai người Ayato.

Nữ hoàng đặt lại chén hồng trà trên môi xuống bàn, nhìn về phía toa tàu khách quý.

“Không vấn đề gì. Bởi vì những đứa bé đó có một người nên gặp trước một lần.”

“Người nên gặp trước một lần? Chẳng lẽ là Kasukabe You?”

“Đúng vậy. Sớm gặp gỡ người sở hữu [Mục lục sự sống (Gemone Tree)] cũng không có hại gì. Chưa kể cô gái đó cũng là một trong những ứng cử viên chiến thắng… Dù là Homura hay Ayato cũng vậy, đều không phải không có liên hệ với cô gái đó.”

“Đúng vậy. Tôi không được biết nhiều về những chuyện đó nên cũng không có quyền ý kiến gì. Vậy thì xin tin tưởng sắp đặt của Nữ hoàng.--- A, bắt đầu rồi kìa.”

Cùng lúc Scathach ngẩng đầu, tiếng cồng bắt đầu trận đấu cũng vang lên.

Nhưng Nữ hoàng đối với khối thủy tinh viễn vọng ngay cả liếc một cái cũng không, đưa chén hồng trà vào trong miệng, tận hưởng hương vị của nó. Hẳn là Nữ hoàng không quan tâm gì tới thắng bại của họ. Dù sao cũng chỉ là trận đấu biểu diễn, hiếm có người lại dùng ra toàn lực.

Ngược lại, Scathach thì nghiêm túc nhìn về phía thủy tinh viễn vọng.

Trong toa tàu sân khấu thế giới khác, bắt đầu xuất hiện những con quái vật chim có đôi cánh khổng lồ bằng đồng xanh, nhìn thấy nhóm người chơi là Homura và Tokuteru liền ngay lập tức phát động tấn công.

Phía bên kia thủy tinh, Homura mới hét lên như không thể nhịn được nữa.

『Khoan… Tokuteru! Ông làm cái gì đi chứ hả!』

『Ta biết rồi! Phiền cô lo liệu đám quái điểu, Uesugi! Ta đi tìm quái vật là điều kiện hoàn thành!』

『Tôi từ chối.』

『Được, hả!!!』

『Tôi không trách nhiệm trả nợ cùng ông. Tôi chỉ bảo vệ an toàn của Saigou Homura. Chuyện hoàn thành Game do ông tự lo liệu. Cho dù ông có yếu đi ra sao thì mấy món đồ chơi ở trình độ này có đến bao nhiêu thì cũng chết bấy nhiêu chứ hả.』

Hừ. Uesugi quay đầu qua một bên.

Mikado Tokuteru đành ôm đầu, không thể làm được gì mà quay qua nhìn bầy chim quái vật trước mặt.

『Khốn nạn… Không còn cách nào khác… Homura, cậu đi tìm quái vật mục tiêu đi vậy!』

『Hả? Tôi sao!? Làm sao tôi tìm được chứ!?』

『Sử dụng [Ngàn ma thuật (Proto Idea)] của cậu chắc có lẽ sẽ tìm ra được ngay lập tức!--- Chúng đến kìa!』

Mikado Tokuteru lấy ra Kim cương chử, đứng yên trước mặt bầy chim quái vật sở hữu đôi cánh đồng xanh của nhóm thần Hy Lạp, Stymphalian.

Loài quái điểu Stymphalian này là loài nổi tiếng với khả năng phun sương mù kịch độc, nhưng chúng lại không thấy phun độc ra. Hẳn vì đây vẫn chỉ là trận đấu biểu diễn, không muốn để xảy ra tình huống người tham dự tử vong.

Đã vậy thì, cũng làm như vậy. Tokuteru nói rồi khiến cho Kim cương chử hóa cho chuôi dài ra, biến thành một cây gậy.

Đôi cánh đồng xanh cứng rắn, bình thường có chém trúng cũng không mảy may gì. Nhưng--- Mikado Tokuteru không để ý tới chuyện đó, đập gậy vào đầu con quái điểu đánh cho nó rụng xuống.

『Gya!!?』

Cùng lúc tiếng rên vang lên, lông vũ bằng đồng xanh phát ra một âm thanh chói tai mà lõm vào. Một đòn đánh không chút kĩ thuật nào chỉ đơn giản là sức lực, nhưng lại hiệu quả đến không ngờ. Loài Stymphalian có được sự bảo hộ từ lông vũ đồng xanh nên cơ thể không tiến hóa ra được khả năng chống lại đòn đánh mạnh mẽ.

Tokuteru sử dụng Kim cương chử như một thanh trường thương, càn quét đám quái điểu.

Arjuna bên kia cũng không nói gì mà giương Thần cung lên, hàng loạt mũi tên bao quanh bởi sấm sét xuyên phá từng con quái điểu.

Trông thấy Arjuna bên trong thủy tinh không chút gián đoạn phát ra mũi tên sấm sét, sử dụng các động tác nhỏ lẻ xử lí đám quái điểu, Scathach đoán rằng cậu còn chưa dùng tới một phần mười khả năng.

(Dù đây là chuyện tất nhiên, nhưng đúng thật vẫn chỉ là một trận đấu đùa giỡn. Chỉ với quái điểu cấp độ này không cách nào kiểm tra được thực lực Thần tử của nhóm thần Ấn Độ.)

Arjuna hờ hững bắn hạ từng con quái điểu.

Nguyên bản quái điểu Stymphalian cũng không phải là đối thủ dễ đối phó như vậy.

Là cung phụng của Thần chiến tranh Ares trong nhóm thần Hy Lạp, tổ tiên Stymphalian là một loài linh thú gần cấp với Thần điểu. Nếu như dùng được đòn sát thủ sương mù kịch độc, thì ngay cả một Bán thần bán nhân như Arjuna cũng không thể dễ dàng xử lí chúng như vậy.

Nhưng vì đây chỉ là trận đấu biểu diễn, thế nên không có ý định sử dụng lá bài tẩy đó.

(Ừm… Dù sao thì phong ấn khói độc vẫn là việc làm đúng. Nếu không phải Game mà trận chiến sinh tử, chỉ đám quái điểu đó căn bản không đáng lọt vào mắt cha con Chiến thần.)

Linh cách Indra dù hiện tại đã yếu đi, nhưng vẫn chưa yếu đến mức gặp khó khăn trong việc xử lí đám quái điểu.

Cả Arjuna cũng vậy, dù thức tỉnh từ trạng thái ngủ say, hiện vẫn đang trong lúc điều chỉnh lại, nhưng không có vấn đề gì.

Nếu muốn họ có thể đuổi tất cả đám quái điểu đi chỉ trong nháy mắt. Dưới ánh chớp đám quái điểu vẫn đang bị càn quét từng con một.

Thế nên hứng thú của khán giả giờ đổ hết vào chuyện bọn họ làm sao hoàn thành Game.

Quái vật chim Stymphalian là loài quái vật không có liên hệ gì với mặt trời. Cho dù có đánh bại bao nhiêu đi nữa cũng không hoàn thành game được. Có lẽ ở một chỗ nào đó không hiện lên bên trên thủy tinh viễn vọng, có ẩn núp mục tiêu thực sự của Game.

Nếu như chỉ cho rằng đây chỉ là màn biểu diễn trước trận thi đấu chính thức, có khi sẽ bị giáng đòn phủ đầu nặng nề.

(Game mô phòng Chiến tranh chủ quyền mặt trời này cũng không phải chỉ cần đánh bại quái vật là xong. Coi bộ nếu không có kiến thức liên quan tới Chủ quyền mặt trời thì không thể nào vượt qua được.)

Scathach khoanh tay lại, tự hỏi trong bộ dạng vui vẻ.

Đúng lúc đó, từ một phía khác của lớp màng sương mù vang lên giọng nói tràn đầy sức sống của một cô bé.

“Hun… Hun khói chết mất! Sương mù quái gì mà hun khói ác thế chứ, Ngưu Ma Vương! Toa tàu này bức bối quá đi!”

“Văn minh tí đi, Kurma. Sương khói lượn lờ thế này mới là đúng chứ.”

“Rồng trong hình dạng bé gái xinh đẹp Kuu-chan không thể hiểu được cái thứ sương mù này! Mà chỗ này là chỗ nào chứ!? Ngay cả người ra tiếp khách cũng không có sao? Rõ ràng Shiroyasha nói muốn gặp nên mới đi tới, thế mà chẳng có ai ra tiếp khách cả, đúng là vô lễ! Cứ thế này là ta lại chửi thêm câu nữa đấy!”

Bức bối quá đi bức bối quá đi--- Cô bé làm ầm lên trong bộ dạng chực khóc. Đây là màn khói được sắp đặt để giấu đi thông tin cá nhân, giờ thì nó trở nên vô nghĩa hoàn toàn. Scathach dù nhận ra ai đang ở gần đó, nhưng trong lòng quyết định bỏ qua, vậy nên đem chú ý đặt lại vào khối thủy tinh dùng để quan sát trận chiến.

Nhưng đúng lúc đó--- Nữ hoàng đang thưởng ngoạn hồng trà bên cạnh chợt đặt cốc trà xuống kèm theo tiếng Cạch thô lỗ.

“…Shiroyasha? Cô ta cũng tới rồi sao?”

“A? Ừm, đúng thế. Vì người đó là người chiến thắng Chiến tranh chủ quyền mặt trời của thượng giới. Tôi nghĩ nếu như đi tới toa tàu điều hành trung tâm hẳn sẽ gặp được---“

Mái tóc dài vàng kim lấp lánh tung bay, Nữ hoàng đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Một Nữ hoàng ngoại trừ lúc uống hồng trà thì vẫn luôn đối nhân xử thế một cách hờ hững, giờ lại đột ngột đứng dậy.

Scathach cảm thấy có hơi kinh ngạc.

Nhưng trước khi cô mở miệng nói, Nữ hoàng đã ra lệnh.

“Scathach. Cô ngay lập tức đi tới chỗ mấy đứa Ayato dưới thân phận quản gia trưởng. Nếu giờ đi khỏi toa tàu khách quý hẳn có thể gặp được mấy cô bé đó tại toa tàu sân khấu.”

“Xin tuân lệnh. Nhưng còn Nữ hoàng đi đâu?”

“Ta đi trêu Shiroyasha một chút.”

Gặp lại sau. Nữ hoàng nói vậy rồi liền biến mất.

Scathach chỉ có thể ngơ ngác nhìn theo.

Là người chiến thắng trong Chiến tranh khống chế mặt trời tổ chức tại lúc cổ xưa trước kia--- được mọi người kính sợ tôn sùng là Bạch Dạ Vương, Shiroyasha, rất ít người có thể gặp được bà.

Dù sao thì đó vẫn là Tinh linh tối cao nhất trong thế giới vật chất khống chế quỹ đạo mặt trời. Dù cùng là Tinh linh mặt trời, nhưng bà và Nữ hoàng khống chế ranh giới các vì sao lại giống như hai Ma vương đối nghịch nhau.

Tự nhiên lại đi gặp đối thủ được coi là thiên địch của mình, đối với Nữ hoàng đây là một hành động hăng hái hiếm thấy. Hoặc trong đó có thể có mục đích khác.

Cũng chỉ là mấy lí do bịa ra chứ gì. Scathach mỉm cười ranh mãnh mà nói.

(Bạch dạ và Nữ hoàng… Mối quan hệ hai người này thực ra rất tốt mới đúng ha.)

Scathach rất an tâm với chuyện Nữ hoàng có thể có bạn bè. Dù sao với tính cách như vậy, lại còn Linh cách cực mạnh khiến ai cũng sợ hãi, nếu không phải người có thực lực tương đối hẳn sẽ không ai muốn tiếp xúc.

Nhưng nếu bạn cô là Shiroyasha thì không có vấn đề đó.

Đôi khi, Nữ hoàng sẽ không chút tăm tích biến mất một lúc khỏi tòa thành mình sống. Còn không phải đi thăm bạn sao chứ, Scathach nghĩ vậy cũng không khỏi mỉm cười.

(Thời hạn Game là 30 phút. Chỉ có từng đó thời gian thì Game phải đợi đến ngày mai tiếp tục rồi. Ừm, coi bộ không có chuẩn bị trước chút nào thật, hôm nay tha cho họ vậy.)

Scathach rời đi đón hai người Ayato.

Sau đó thì tiếng cồng kết thúc Game vang vọng.

CHƯƠNG 6

Mikado Tokuteru sau khi đánh hạ con quái điểu thứ 30, nhẹ chậc lưỡi một cái.

(…Coi bộ không hết được rồi.)

Ông cầm Kim cương chử quan sát xung quanh.

Vốn dĩ, đối thủ ở trình độ này căn bản không cần ông phải lấy Kim cương chử gọi tới sấm sét. Cho dù chúng có là loại quái vật thần thoại ra sao đi nữa, vẫn không xứng đáng chiến đấu cùng Chiến thần Indra.

Arjuna kia cũng là vậy.

Hai người căn bản không cần dùng tới linh cách thật vẫn có thể không ngừng xử lí những quái thú này.

Nhưng đó không phải mục đích của trận đấu.

Indra vừa dùng cán gậy Kim cương trử triệt hạ quái điểu, lưng dựa lưng vào Arjuna, cả hai đứng giữa trung tâm sàn đấu.

“Này này, đây là Gift Game đó, con thoải mái chút đi, thằng con ngốc kia.”

“…Ngài đừng nói đùa. Dù chỉ là Game thật nhưng con không phải loại cuồng chiến chỉ thích đấm đá.”

“Không phải nói cái đó. Game này có thể coi như là một màn biểu diễn, sao có thể không khiến cho khán giả thích thú được. Cứ làm cho có vậy là không trả được nợ đâu. Đây là khoản nợ con nợ đấy nhé!”

“A… Chuyện đó, con biết không cần nhắc!”

Arjuna mạnh mẽ kéo dây cung, dường như có hơi nóng vội mà bắn ra một mũi tên chứa đựng cảm xúc trong đó. Chuyện này thật không giống hành động của một người luôn điềm tĩnh như cậu. Nhưng nghĩ tới mở đầu chuyện này thì quả là có thể hiểu được.

Nhóm thần Ấn Độ mà cậu--- Arjuna thuộc về có tồn tại một loại hệ thống giai cấp.

Những tư tế thực hiện nghi thức và tôn giáo, giai cấp tăng lữ (Brahmin).

Quý tộc và các chiến binh, giai cấp chiến binh (Kshatriya).

Giai cấp dân chúng bình thường (Vaishya).

Giai cấp lao động của những người bị bắt làm nô lệ hoặc những người làm công việc ti tiện như đánh cá và săn bắt thú (Sudra).

Sinh ra trong xã hội sử dụng hệ thống 4 giai tầng này, Arjuna thuộc về giai cấp thứ hai, Kshatriya.

Giai cấp chiến binh có quyền tham dự hoạt động chính trị và lãnh đạo chiến tranh, quả thực là một giai cấp có nhiều lợi ích--- Nhưng, tại thế giới Khu vườn nhỏ sử dụng Gift Game làm quy tắc, bọn họ phải nhận lấy một trói buộc trí mạng.

Đó chính là [Nếu bị khiêu chiến đánh bạc xúc xắc, tuyệt đối không được từ chối].

Mikado Tokuteru thở dài thườn thượt, mỉm cười đổi đề tài.

“Thật tình… Lúc ta đi dò hỏi tin tức từ gián điệp trong [Avatara], ta cũng không thể tin vào tai mình nữa. Nợ đến 200 ngàn đồng vàng do [Thousand Eyes] phát hành sao!? Con rốt cuộc là thua bao nhiêu lần mới nợ nần chồng chất vậy chứ hả! Khoản nợ lớn nhất của ta cũng chỉ có 190 ngàn đồng vàng thôi đấy!”

“Nói thế thì cha cũng có hơn con là bao đâu chứ!!”

Arjuna không thể nhịn nổi phải quay đầu lại hét lớn. Đây đúng là câu nói chạy trốn 50 bước chê kẻ chạy 100 bước rồi.

Liệu có phải là nên có người thứ ba đi chỉnh lại cả hai [Cái này thì là do hai người là cha con còn gì nữa] không?

Uesugi nghe được cuộc nói chuyện của hai người từ phía xa, mới vắt tay lên trán vì số tiền không thể tưởng tượng nổi kia.

“Hai, hai người tổng cộng nợ đến 390 ngàn đồng vàng…!!? Rốt cuộc là thua kiểu gì mà thua được đến mức đó chứ, hả hai cha con ngu ngốc kia!!?”

“Không chỉ vậy thôi đâu. Tokuteru nói đó là khoản nợ lớn nhất của ổng mà thôi. Tôi thấy số nợ cả đời ổng có khi phải nhiều gấp trăm ấy chứ.”

Tay Homura vuốt cằm, sắc bén chỉ ra điểm mấu chốt. Tokuteru thì ngó lơ qua chỗ khác, coi bộ không đúng thì cũng không sai nhiều rồi.

Dù chỉ là trò đánh bạc đổ xúc xắc, nhưng thực sự thì không thể coi thường được.

Tại đế quốc cổ đại Assyria vào thế kỉ thứ 8 trước công nguyên đã tồn tại hình thức trò chơi cổ xưa này, vẫn thường được sử dụng rộng rãi trên các nghi thức tế lễ, thậm chí xoay chuyển được cả phán quyết cuối cùng của việc kiện tụng, là một trò chơi vô cùng nghiêm túc.

Từng có quý tộc đánh cược lãnh thổ của mình vào con số trên xúc xắc, có cả vị vua đánh cược toàn bộ quốc gia của mình.

Trò đổ xúc xắc này là một trong những trò sánh ngang cùng [Senet] của Ai Cập cổ và [Nine Men's Morris] lưu truyền khắp La Mã cổ đại.

Nhưng dù có nói ra sao, Uesugi vẫn không thể nào hiểu được vì sao bọn họ lại thua đến hoàn cảnh này.

Mắt mũi trợn trắng cứ như đã ngất đi, Arjuna nhìn Homura coi bộ đã thật sự hối lỗi.

“…Xin lỗi, thiếu niên thế giới bên ngoài. Game tôi nên tham gia đáng ra phải là đánh cược Chủ quyền mặt trời với người chiến thắng của thượng giới, nhưng không biết từ lúc nào lại biến thành trò liên quan tới tiền bạc. Tôi không thể đẩy món nợ cho các đồng đội trong Community được, thế nên rơi vào bước đường cùng, đúng lúc đó thì cha tôi nói có thể giúp… Kết quả thành ra lại là đẩy hết cho nhóm người các cậu, tôi không hề ngờ lại như vậy.”

“Tôi cũng không ngờ được đây này! Mới mở đầu chuyến đi tới thế giới khác đã mắc nợ đầy người rồi! Nghĩ cũng không dám nghĩ đâu!”

Xin lỗi. Arjuna trùng vai xuống.

Nhưng Uesugi lại nhận ra một chuyện bên trong những lời này, lông mi dướn lên.

(…Ra là vậy. Giống như truyền thuyết, thua cuộc trong trò đánh bạc xúc xắc, từ đó tạm thời kéo Arjuna ra khỏi [Avatara], lại còn cùng đồng hành với Homura nữa. Với Indra mà nói thì đây có khi lại là một nước đi tuyệt diệu.)

Bên trong thần thoại Ấn Độ có một câu chuyện, Arjuna từng có lần thất bại trong trò đánh bạc xúc xắc không thể từ chối, khiến cho các anh em bị lưu vong ra khỏi đất nước. Uesugi thấy được rằng, nếu con người cậu đúng là quang minh lỗi lạc, vậy thì có thể sử dụng lý do giống với truyền thuyết để tách cậu ra khỏi [Avatara].

“Nếu đã có nguyên do như vậy thì cũng không thể làm khác được… thôi rồi, chi tiết nói sau. Saigou Homura, cậu có tìm được manh mối cho lời giải chưa? Mà phải rồi, cậu có kiến thức liên quan tới Chủ quyền mặt trời không?”

“Cũng coi như là có chuẩn bị trước. Tôi rất giỏi chuyện chuẩn bị trước này đó nhé.”

“Vậy sao. Được rồi, giờ nên làm gì đây?”

Saigou Homura được Uesugi bảo vệ, mới nhìn xuống nội dung viết trên tấm giấy da dê. Uesugi khoanh tay như một vị Nhân vương đứng phía trước người Homura, quay đầu về sau nhìn cậu.

Dù khi nãy Uesugi đã tàn khốc từ chối Tokuteru, nhưng coi bộ vẫn không bỏ mặc ông hoàn toàn. Homura mở ứng dụng từ điển truyền thuyết thế giới khi trước, nói với Uesugi.

“Trước nhất, tôi nghĩ cần phải đoán ra thứ được gọi là quái vật trong Game này rốt cuộc là gì, đúng chứ?”

“Đúng vậy. Trong đó dù viết quái vật, nhưng tại thế giới Khu vườn nhỏ này thì những thứ có thể gọi là quái vật có quá nhiều. Nếu như đó không phải tên riêng mà là tên gọi chung, vậy thì trước tiên phải đoán ra được tên của quái vật đó.”

Phải đoán ra được tên của quái vật.

Lấy đó làm ưu tiên hàng đầu, Homura lại nhìn xuống tấm giấy da dê.

『---Trận đấu biểu diễn lần thứ nhất của Chiến tranh chủ quyền mặt trời---

Nội dung

①Đẩy lùi các quái vật xuất hiện, đánh bại các quái vật có liên hệ tới Game mặt trời (cho phép đưa vào từ bên ngoài).

②Trận đấu biểu diễn mỗi ngày diễn ra một lần, tổng cộng 24 lần.

③Có hạn chế thời gian. Nếu không thể hoàn thành trong vòng một khắc (chừng 30 phút), vậy thì sẽ hoãn lại cho đến ngày tiếp theo.

④Một khi màn thi đấu chính thức của Chiến tranh chủ quyền mặt trời còn tiếp tục, trận đấu biểu diễn này sẽ còn được tổ chức nhiều lần.

Điều kiện chiến thắng: Trong các ngày tiến hành tiến hành Game, đội nào đánh bại được tổng cộng 12 con quái vật trước sẽ là người chiến thắng của trận đấu lần thứ nhất.

Phần thường: Một con quái vật tương đương một phần thưởng. Người chiến thắng sẽ có quyền một lần duy nhất sử dụng điều kiện có lợi để tổ chức Game bên trong cuộc thi đấu chính thức.

Điều kiện tham gia: Bất cứ ai cũng có thể. Rất hoan nghênh những ai lao vào.

Cưỡng chế tham gia: Những kẻ mắc nợ hình thành một đội, bắt buộc phải tham gia Game này để trả nợ.

Tuyên thệ: Thề trên danh dự và Lá cờ, sẽ quản lí Game tuân thủ nghiêm những điều khoản trên.

Dấu ấn [Ủy ban tổ chức Chiến tranh chủ quyền mặt trời].』

“Tổ chức trên nhiều ngày, vậy là trong game này, quái vật mỗi ngày đều sẽ thay đổi sao?”

“Hẳn là vậy. Dù sao thì cậu trước hết hãy bỏ qua chuyện Tokuteru mắc nợ, tập trung hoàn thành Game là được. Nhất là hoàn thành Game sẽ có được điều kiện có lợi khi thi đấu chính thức kia mà.”

Đúng vậy. Đây là điểm cần chú ý tới nhất.

Nếu trận đấu biểu diễn chỉ là để Tokuteru trả nợ, vậy thì hai người sẽ ngay lập tức hai tay giơ cao rời đi. Nhưng quả thật phần thưởng của Game này không thể bỏ qua được.

“Người chiến thắng sẽ có quyền một lần duy nhất sử dụng điều kiện có lợi để tổ chức Game bên trong cuộc thi đấu chính thức, sao. Mặc dù không viết rõ ràng nhưng thứ này cũng không thể bỏ qua được. Đến lúc bị Community khác cướp được vậy thì có hối hận cũng muộn rồi.”

“Nói cũng đúng.--- Vậy thì lần này tôi sẽ yểm trợ cậu. Cứ thoải mái làm đi.”

Nghe được câu đồng thuận chắc chắn của Uesugi, Homura nhẹ gật đầu.

“Đây là trận chiến mô phỏng Chiến tranh chủ quyền mặt trời, thế nên hẳn là xuất hiện những quái vật có liên quan tới Chủ quyền mặt trời. Loài quái điều đồng xanh này hẳn là không liên quan gì tới Chủ quyền mặt trời đúng chứ?”

“Giống Stymphalian này ấy hả?... Không, cũng không thể nói chúng hoàn toàn không có quan hệ với Chủ quyền mặt trời được. Loài quái điểu này hẳn chính là quái vật xuất hiện bên trong truyền thuyết [Mười thử thách] của bán thần Hercules.”

“Mười? Không phải là mười hai thử thách sao?”

“Đây là tên chính thức. Còn chi tiết ra sao thì tôi cũng không biết rõ. Có khi nào nội dung Game là hoàn thành 10 trong 12 thử thách là đã xong rồi không?”

Uesugi vừa nghiêng đầu hỏi vừa đấm bay con quái điểu lao tới tấn công. Con quái điểu bị đánh bay đi co lông vũ bằng đồng xanh lại, đâm xầm vào khu vực khán giả. Đây đã không còn là tên bắn nữa mà như một quả đạn pháo. Khán giả bị tấn công ác liệt như vậy gào thét lên, lũ lượt kéo nhau chạy trốn.

Trông thấy vậy, Homura mới nhìn khắp xung quanh như thể đột nhiên nghĩ ra gì đó.

“Mà này, không thấy có ai tham gia cùng nhỉ. Chẳng lẽ không thích thú gì phần thưởng? Hay là không muốn cho người khác thấy lá bài trên tay mình?”

“Khả năng thứ hai là có thể! Cơ bản là không có người tham dự nào lại muốn người khác thấy được thực lực mình trước màn thi đầu chính--- Nhưng dù nói vậy thì vẫn kì lạ. Phần thưởng là ưu thế trong màn thi đấu chính đáng ra phải có giá lắm chứ. Nên phải có một ít người lao vào…”

Được nói cho điểm mù này, Uesugi nhìn lên khu vực khán giả.

Đúng lúc đó, từ chỗ cửa nối các toa tàu vang lên giọng nói của Ayazato Suzuka.

“Cứ… cứ nghĩ lần này tiêu rồi chứ…! Mà chúng rốt cuộc là cái gì thế, mấy con quái vật ấy! Chúng ta thật là vẫn đang ở trong tàu sao!?”

“Có, có lẽ là trên tàu. Hẳn là sau khi xuất phát, đi vào linh mạch nên vậy sao? Bầu không khí nơi này còn bẩn thỉu hơn cả hang ổ ma quỷ nữa…”

Suzuka và Ayato thở hồng hộc, khó khăn lắm mới đi được từ khoang khách quý đến khoang sân khấu thế giới khác. Hai người vừa mới đi vào, sân khấu đã bao trùm tiếng hoan hô của khán giả.

Họ đi lên khu vực khán giả, lông vũ bằng đồng xanh lả tả rơi xuống trên đầu.

Homura đi về phía sân khấu gần họ, kêu lên.

“Suzuka! Ayato! Hai người không sao chứ!?”

Nghe thấy giọng nói của Homura, cả hai ngay lập tức nhìn qua.

Dù Ayato vẫn chưa rõ được tình huống lúc này, nhưng trông thấy Homura ở giữa sân khấu, liền kêu lên từ trong các khán giả.

“Senpai, câu đấy bọn em nói mới đúng! Tại sao mấy người lại ở giữa sân khấu chứ!?”

“Sao cũng được, brother không sao là tốt rồi! Tới đây nhanh đi,”

“Bình tĩnh đã, trước tiên nói cho brother tình huống hiện tại đi! Những toa tàu khác ra sao!?”

“Có cái này cái kia ghê lắm, nào là đồi núi có con lợn rừng to lớn sinh sống, còn có cả thứ thực vật dâm tiện cứ đuổi riết lấy Aya-chan nữa, sau là một khu rừng có loài hươu chạy nhanh lắm sinh sống, rồi thì một túp lều nhỏ bên sông bốc ra mùi hôi thối không thể không bịt mũi lại! Đây mà là toa tàu khách quý sao chứ, Suzuka cho rằng đầu óc mấy người này có vấn đề hết rồi!!”

“Đúng, đúng vậy. Nếu không nhờ Kasukabe-san mở đường hộ, chỉ dựa vào hai người bọn em muốn đến được đây sẽ khó khăn lắm. Nhất là cái loài thực vật xúc tua đó, trên mặt sinh học đúng là không thể tin được…”

Ư ga---!!! Suzuka tức giận vô cùng còn Ayato thì đứng bên cạnh, gãi gãi má cười khổ.

Homura và Uesugi ngay lập tức hiểu được toàn bộ tình hình, cùng chậc lưỡi.

“Bị lừa rồi…! Hóa ra trong lúc tổ chức trận đấu biểu diễn này thì cả đoàn tàu đều là sân khấu!”

“Sự kiện mỗi ngày một lần, mỗi lần tầm một khắc (30 phút) hóa ra là như vậy sao. Xem ra từ nay về sau mỗi lần 30 phút này đều đau đầu rồi đây.”

Coi bộ biến thành thế giới khác không chỉ có toa tàu này, mà bao gồm cả con đường thông tới toa tàu khách quý và các toa tàu khác. Homura đã từng đi qua nhiều loại không gian nhờ vào sức mạnh Nữ hoàng rồi.

Nếu là Game được Nữ hoàng khống chế ranh giới giữa các thế giới giúp đỡ tổ chức, vậy thì dù sân khấu lớn như vậy cũng chỉ cần một cái vẫy tay.

Bất chợt Kuro Usagi chỉ vào một khối thủy tinh khổng lồ trang trí trên sân khấu, thông báo.

『Vâng vâng, các tuyển thủ hẳn đã nhận ra rồi, xin mời nhìn về đây! Xin mời Lapko III đang ở khu vực cuối toa khách quý, phiền ngài chiếu hình ảnh lên♪』

Cảnh tượng bên trong toa tàu phía sau toa tàu sân khấu dị thế chiếu lên trên thủy tinh.

Cảnh tượng bên trong thủy tinh viễn vọng đó là một toa tàu phía sau chứa đựng một khu vực hiểm địa còn to lớn hơn sân khấu dị giới này nữa.

---Trong tàu thế mà có đồi núi.

Nói một cách đơn giản, ngút tầm mắt chỉ có cảnh tượng hoang dã.

Còn cửa ra vào toa tàu lại đột nhiên đứng đó giữa hai đầu đồi núi và rừng rậm, cảnh tượng kỳ diệu đó hiện lên trong thủy tinh, khiến cho khán giả choáng váng.

Trên núi đồi trong toa tàu, một con lợn rừng khổng lồ lưng vác theo loài thực vật to lớn đang chiến đấu với Kasukabe You.

『A, a ya ya…? Loài thực vật xúc tua kia chẳng lẽ chính là, cây ăn thịt ★ thỏ đen phiên bản editon!?』

“Cây, cây ăn thịt ★ thỏ đen edition!?”

“Thứ đồ chơi gì mà nghe tên đã biết là loài thực vật xúc tua sinh ra để tấn công Kuro Usagi vậy chứ!”

Suzuka và Ayato đều ngạc nhiên với lời giải thích của Kuro Usagi. Kuro Usagi dựng thẳng tai thỏ lên trả lời.

『Yes! Đây là loài cây một người muốn trêu chọc Kuro Usagi nên đã tạo ra… Nhưng mà giờ sau khi cải tiến lại, đã có thêm chức năng ngoại trừ Kuro Usagi thì tấn công cả những cô gái ngực bự!!!』

“Đúng là thứ vũ khí thực vật ngu ngốc!”

“Thể nào Aya-chan lại bị tấn công!”

『Còn con lợn rừng khổng lồ thì sẽ tấn công những cô gái ngực nhỏ♪』

“Đúng! Là! Thứ! Lợn! Rừng! Ngu! Ngốc!”

“Thể nào Kasukabe-san lại tấn công!!!”

Ngu ngốc thì cũng có giới hạn thôi! Toàn bộ các cô gái đều nắm chặt nắm đấm lại, còn đám đàn ông đang hi vọng thủy tinh sẽ chiếu ra cảnh có cô gái bị chúng tấn thì càng hào hứng hơn.

Về phía Kasukabe You đang chiến đấu với lợn rừng khổng lồ ở phía bên kia thì không biết chút nào về chuyện tại toa tàu này, chẳng qua là lần nào cũng linh hoạt né tránh xúc tua một cách khó khăn, quan sát xung quanh. Nhìn qua thì không thấy cô đang sử dụng bất kì Gift vào có thể gọi là [Gift], chỉ sử dụng thể thuật và thân thể để vờn nhau với kẻ địch.

Con lợn rừng khổng lồ và thứ vũ khí thực vật này nếu cô muốn tập trung đối phó thì chúng hoàn toàn không phải là đối thủ, nhưng cô cảm nhận được xung quanh có ánh mắt theo dõi, thế nên You không muốn sử dụng sức mạnh. Cô muốn cố hết sức có thể tránh để lộ thực lực trước lúc thi đấu chính.

(…Có rất nhiều ánh mắt. Chẳng lẽ là có kẻ theo dõi hoặc Gift viễn vọng sao. Dù sao vẫn phải tránh để cho người tham dự khác thấy được thực lực của mình.)

Rốt cuộc là sao đây chứ. You vừa nhìn vừa phía sau, vừa suy nghĩ.

Thật ra chỉ là một đám khán giả nam ngu ngốc đang nhìn chỗ này qua thủy tinh viễn vọng mà thôi, nhưng vì You không biết, thế nên cô hiểu nhầm thành có rất nhiều kẻ địch và kẻ theo dõi là chuyện không thể tránh khỏi.

Đúng lúc đó thì Ác ma viễn vọng Lapko III, bé nhỏ đến gần như không nhìn được, xuất hiện trên vai Kasukabe You.

“Kasukabe You-san. Hình ảnh của trận chiến sẽ được truyền tới toàn bộ toa tàu của Tàu hỏa tinh linh.”

“A, ra là vậy. Thế thì nhanh gọn nhẹ giải quyết chúng thôi.”

“Không, xin cô tiêu diệt chúng thật hoành tráng vào!”

A? You nghiêng đầu đi. Làm sao lại đồng ý được yêu cầu thế này chứ, mà bình thường Lapko III hẳn sẽ không nói một chuyện ngu ngốc đến thế.

“…Tại sao phải hoành tráng? Có chuyện phức tạp gì sao?”

“Cũng không phức tạp gì lắm… Chẳng qua là mấy người mắc nợ hời hợt với Game quá, thành ra không thu được hình ảnh gì tốt cả. Cứ thế này thì bầu không khí khán giả sẽ xịt mất, thế nên thà rằng nhờ Kasukabe-san sử dụng Gift siêu cấp hoành tráng khiến cho khán giả hào hứng còn hơn.”

“A? Không được.”

Từ chối ngay lập tức.

“---Vậy thì thế này đi. Nếu giờ cô tiêu diệt quái vật thật hoành tráng, vậy thì một trong năm món ăn mộng ảo ngon nhất của Khu vườn nhỏ là trứng rắn Basilisk…”

“Đập chúng thật hoành tráng nào!”

Đồng ý ngay lập tức!

You lấy ra tấm khắc gỗ từ trước ngực, giơ về phía con lợn rừng khổng lồ. Dù trong truyền thuyết cơ thể nó to như núi lớn, nhưng thật ra lại không lớn đến vậy. Đối với một người từng chiến đấu với tộc khổng lồ như Kasukabe thì vậy vẫn chưa đủ khiến cô sợ hãi.

Gift [Mục lục sự sống] chỉ riêng cô có giờ biến đổi, biến thành một đôi giày thép chói sáng.

Nó phun ra ánh sáng liền biến thành một đôi cánh ánh sáng, giúp cho You bay được lên trời.

Nhưng You bay lên không phải để chạy trốn. Cô lượn xoắn gia tốc, như vẽ ra một đường tròn trên bầu trời mà lao về phía con lợn rừng khổng lồ, tận dụng tốc độ lao xuống.

“Ha---!!!”

Từng cơn gió sáng chói bao quanh người cô, You hô lên một tiếng có hơi ngập ngừng, tấn công con lợn rừng.

Cho dù loài thực vật ký sinh trên lưng con lợn rừng, Cây ăn thịt ★ thỏ đen đã miễn cưỡng để hài lòng với bộ ngực khiêm tốn của You mà vươn xúc tua về phía cô, nhưng chỉ như vậy còn không đáng để coi là chướng ngại vật.

Cơn gió phát sáng sinh ra từ Gift mô phỏng [Pegasus] chỉ một lần đã đánh tan đám vũ khí thực vật, dư chấn cũng thổi bay con lợn rừng đến chỗ hoang dã. You tinh tế khống chế cơn gió phát sáng vẽ ra dấu ấn của [No Name] trên bầu trời, tuyên bố chiến thắng của mình về phía Lapko III.

“…Victory!”

Cô giơ tay chữ V ra dấu thắng lợi.

Cả khán phòng rực lên tiếng hoan hô, như bị đốt cháy vì đòn tấn công hoành tráng do You tạo ra theo yêu cầu. Tất nhiên, cũng có một bộ phận khán giả nam tiếc vì xúc tua không thể hiện được chức năng của mình.

Suzuka cũng xem cuộc chiến thông qua thủy tinh thì trợn tròn mắt, kinh hãi nói.

“A ô---. Kasukabe-san mạnh vậy sao. Đánh một đòn đã giải quyết được con quái vật rồi!”

“Đúng vậy. Nhưng em thấy chị Suzuka cũng xử lí được quái vật cấp độ đó mà?”

“A… Dù đúng là vậy, nhưng có Kasukabe-san tiêu diệt hộ thì tốt quá rồi.”

Ừm. Suzuka dựng ngón trỏ lên nói. Nhưng nếu cứ thắng tiếp sẽ có được quyền tổ chức Game với điều kiện có lợi trong màn đấu chính, hẳn phải có người sẽ không cam chịu khi bị vượt trước như vậy.

Thế cũng được sao? Ayato nghiêng đầu trong sự băn khoăn, nhưng Suzuka đã không muốn chiến đấu với thứ đó thì cũng không còn cách nào khác.

Kuro Usagi bên trên sân khấu bắt đầu thuyết minh, coi bộ vui vẻ lắm.

『Dúng là tuyển thủ của ứng cử viên chiến thắng, [No Name] có khác! Đã đánh bại lợn rừng, Point Get! [No Name] bọn tôi chính là người đạt điểm đầu tiên trong trận đấu biểu diễn!』

Bộp! Kuro Usagi dựng thẳng tai, ngực ưỡn ra nói.

Nghe được lời thuyết minh của Kuro Usagi, Homura cuối cùng cũng hiểu được toàn bộ game.

“Đánh bại lợn rừng nên có điểm sao… Ra là vậy! Những con quái vật xuất hiện trong [Mười thử thách] mà giống với các loài thú trong [Mười hai cung hoàng đạo] hoặc [Mười hai con giáp] chính là mục tiêu!”

Tinh thú trong [Mười hai cung hoàng đạo] gồm mười hai chòm sao Bạch dương, Kim ngưu, Song tử, Cự giải, Sư tử, Xử nữ, Thiên bình, Thiên yết, Nhân mã, Ma kết, Thủy bình, Song ngư.

Tinh thú trong [Mười hai con giáp] bao gồm mười hai thần Tí, Sửu, Dần, Mão, Thìn, Tỵ, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất, Hợi.

Các loài thú xuất hiện trong [Mười thử thách] giống với 24 loài Tinh thú tồn tại trên quỹ đạo mặt trời này gồm 5 loài, Sư tử, Bò biển, Rồng, Cua và Lợn.

Sư tử trong đó chính là nguyên gốc của chòm sao sử tử, [Sư tử Nemean] sở hữu bộ lông không thể chặt đứt.

Bò biển là [Con bò của Poseidon] xuất hiện trong truyền thuyết Minotaur.

Rồng và Lợn và Tinh thú trong 12 con giáp, nguyên gốc không liên quan, nhưng hình như vì đây là trận đấu biểu diễn nên không nghiêm ngặt như vậy. Chòm sao Cự giải thì là con cua Hercules giết khi đánh lui Hydra.

Lợn rừng khổng lồ đã bị đánh bại vậy là còn bốn con.

Nhưng dù đã giải được câu đố, thời gian cũng không còn nhiều nữa. Chòm sao Cự giải coi bộ là có thể đánh bại, nhưng nó ở chỗ nào trong đoàn tàu thì không biết được.

Arjuna đè Thần cung xuống, nói trong vẻ mặt khổ sở.

“…Vậy thì cũng không còn lý do ở lại toa tàu này nữa. Giờ cũng không còn nhiều thời gian, tôi nghĩ nên dừng lại thôi.”

“Đừng có mà thoải mái như thế. Đây là tiền con nợ Shiroyasha đó nhé!!! Đã nói mỗi trận phải tiêu diệt ít nhất một con quái vật mới tính là trả được nợ cơ mà!”

Tokuteru lớn tiếng trách mắng, nhưng Arjuna thì nhìn qua chỗ khác.

Dù chỉ là bị kéo vào, nhưng nếu mấy người Homura không thể đánh bại dù là một con quái vật, thì có lẽ lửa cũng bén đến chân rồi. Chuyện đó phải tránh bằng mọi giá.

Nhưng vô tình nhất là, kuro Usagi vẫn tiếp tục tuyên bố Game được hoàn thành.

『A, Lapko-san tại khoang động cơ vừa thông báo về Game được hoàn thành! Cái bóng của sư tử Nemean đặt tại khoang động cơ chờ tấn công kẻ địch đã bị đánh bại. Người đánh bại là tuyển thủ Vidor tự xưng là đại biểu của nhóm thần German! Giờ thì chỉ còn rồng, bò cái và cua--- A? Hydra và cua cũng đã bị đánh bại sao? Tuyển thủ Vidor đánh bại ba con quái vật? A oa oa, dù ngài ấy rất mạnh nhưng chuyện này thật không ngờ được! Vậy là chỉ còn bò cái! Đội tuyển thủ mắc nợ xin hãy cố lên!』

Kuro Usagi hai tay cầm cồng và cái gõ, đồng thời cổ vũ mấy người Tokuteru. Dù cô hiểu được chuyện của họ, nhưng là trọng tài thì cô không thể giúp đỡ được.

Homura cũng lo lắng xem thời gian. Giờ chỉ còn hai phút nữa là kết thúc.

“Khốn nạn, không còn thời gian nữa! Mấy người có cách nào không? Tôi không muốn cuộc sống tại thế giới khác mở đầu đã mắc nợ đâu! Lại còn là khoản nợ của người khác nữa!!! Nợ của người khác đó!!!”

Homura hét lên cho bọn họ nghe rõ. Arjuna càng trùng vai xuống hối lỗi hơn.

Tokuteru đánh bại toàn bộ quái điểu trong toa tàu sân khấu, rồi ngẩng đầu lên nhìn trời.

“Không còn cách nào khác…! Homura, phải dùng cách thức cuối cùng thôi!”

“Cách thức cuối cùng!? Ý ông là cái cách đem nội tạng ông bán đi trả nợ ấy hả!?”

“Khốn nạn, ta mà là người thiếu tin cậy thế sao hả! Được rồi, triệu hồi [Mô Phỏng Thần Cách. Tinh Ngưu Lôi Đình] từ trong thẻ Gift ra đi! Rồi triệu hồi luôn cậu ta, đánh bại cậu ta có khi là hoàn thành Game được!”

Homura không hiểu được ông đang nói gì nên bối rối--- Nhưng, cậu ngay lập tức hiểu được ý của Tokuteru.

Tại sao lúc trước lại để cậu ta ở thế giới bên ngoài, Homura vẫn chưa hiểu được, nhưng việc đã đến nước này thì Homura đã hiểu.

“Ông… ông, ông đúng quá sức thối nát rồi…!”

Hiểu được ý định của Tokuteru, Homura vì lương tâm dằn vặt nên đơ người ra. Đúng là triệu hồi cậu ta ra rồi đánh bại, có khi hoàn thành Game được. Dù khác với sự thật, nhưng cậu ta đúng thật bị coi là con của bò biển trong truyền thuyết. Mà như vậy, hoàn toàn đúng so với truyền thuyết.

---Nhưng, như vậy ổn không?

Cậu ấy hẳn là đang sống cuộc sống yên bình tại nhà hàng Pháp [Don Bruno] thế giới bên kia. Xét tới thời gian hiện tại thì khả năng cao là cậu đang hỗ trợ cho nhà hàng vào thời điểm bữa tối cao điểm bận rộn. Cuộc đời cậu mới chỉ có 15 năm, hiện tại chính là khoảng thời gian yên bình nhất. Cậu đang như vậy mà lại triệu hồi tới, lại còn đánh đập thì có đúng hay không? Làm như vậy có còn đi đúng hướng chính nghĩa loài người không? Chưa kể chủ quán Don là một người rất trọng đạo nghĩa. Khi trước lúc còn ở Châu Âu, bác Don từng là người có vị trí cao trong Mafia khiến người người sợ hãi, cho dù đã bị đồng đội phản bội nhưng đến bây giờ vẫn còn giữ lấy vết thương của lời thề máu. Thậm chí đến tận bây giờ vẫn có lời đồn, khi ông thuê nhân viên sẽ yêu cầu họ phải lập ra lời thề máu. Giờ mà quấy rối nhà hàng của bác Don nghiêm khắc đó thì sau này đáng sợ lắm. Nhưng quan trọng nhất vẫn là cậu ta đáng thương quá. Bị triệu hồi đến khiến cho công việc bị phá vỡ, lại còn là triệu hồi đến một nơi không biết là đâu, sau cũng không hiểu gì bị chủ nhân đánh đập, có quá đáng cũng nên vừa vừa phai phải thôi. Cho dù có là ông sếp độc ác cũng sẽ không làm ra chuyện vậy được. Đúng là vẫn không thể gọi cậu ấy tới---

“Nhanh lên Homura!!! Không hoàn thành Game được là món nợ tăng gấp 2 đấy!!? Cậu chấp nhận được sao hả!!?”

“Ư…, khốn nạn, ông đi chết đi Tokuteru---!!!”

Saigou Homura, đã sa đọa.

Homura giương cao tấm thẻ Gift, sau đó Thần tử của ngôi sao và ánh chớp--- Asterios hiện ra.

Đang mặc tạp dề và vui vẻ ăn bánh mặn bí ngô, Asterios đột ngột bị triệu hồi tới nên thốt lên kinh hãi.

“Có, có chuyện gì vậy…!?”

“Uesugi-san, còn lại xin nhờ cô!”

“Đúng là thứ công việc đi chùi đít hộ…!”

Uesugi nhét lại thanh kiếm vào vỏ, không thích thú gì vung nó tới.

Asterios bị sức mạnh quái dị của cô đánh bay không chút thương tình.

Ngay sau đó, tiếng cồng tuyên bố Game kết thúc vang lên.

CHƯƠNG 7

Tiếng mưa tịch mịch vang vọng trong khu ổ chuột.

Vùng đất này dù không có bão tố, nhưng mưa to lại nhiều vô kể, cũng là đặc điểm riêng của nơi đây.

Ngay cả tiền sửa sang lại nhà cửa cũng không có, kiến trúc trong khu phổ ổ chuột dột nước mưa, dân chúng vì chuẩn bị đối phó với cơn mưa dự đoán tối nay sẽ đến nên đã chạy đi tìm chỗ trú. Khu phế tích Sakamaki Izayoi chọn làm chỗ ẩn thân này cũng đã bị mưa gió tàn phá tơi tả. Muốn vượt qua cơn mưa to đêm nay chắc chỉ có cách đi tới chỗ phế tích khác. Nơi này gần núi nên còn có thể xảy ra chuyện núi lở nữa.

Đáng ra họ phải tới một khách sạn an toàn trong khu phố Leone, nhưng mang theo một cô bé không rõ xuất xứ thì không thể dễ dàng thuê phòng được.

An ninh khu phố nghèo kém đến mức không thể tin nó nằm bên cạnh khu phố khổng lồ Leone, thế nên nơi đây là chỗ trốn thích hợp cho những người có vấn đề.

Trên khu phố này không chỉ buôn bán súng ống, ngay cả thuốc men và người nhà cũng được trao đổi dễ dàng, vậy nên mang theo một cô bé không rõ xuất xứ cũng không bị ai tra hỏi.

Cô bé bạch tạng yếu đuối cần khám bác sĩ ngay, thế nên Izayoi và Prithvi đã định hành động trước khi cơn mưa đổ xuống, nhưng---

Nghe được tình huống thảm thiết Kudou Ayato kể, hai người không nói được gì.

“---…”

“---…”

『Đó, đó… trên đó chính là tình huống của bên Khu vườn nhỏ. Hai người nghĩ sao?』

“Đầu óc mấy người có sao không thế”

Nhanh chóng trả lời.

Lại còn không chút thương tình.

Đánh thẳng vào tất cả mọi người.

Dù không phải người trong cuộc, Kudou Ayato vẫn trùng vai xuống.

Nhưng cảm giác tức tối và ngạc nhiên của Izayoi thì không lớn như trong lời nói của cậu. Đúng hơn là cậu khâm phục Indra vì đã tạo ra được tình huống hiện tại.

(A… Dù chỉ là tạm thời, nhưng làm yếu đi được sức mạnh [Avatara] còn tăng thêm phe mình nữa. Còn Homura và Suzuka thiếu kinh nghiệm hiến đấu thì lấy lí do nợ nần này bắt hai đứa luyện tập trong trận đấu biểu diễn sao. Dù không biết ổng có tính đến nhiều thế không, nhưng đúng thật là hành động tốt.)

Nếu nói ông muốn gì, hẳn là muốn nhân cơ hội này kéo Arjuna ra. Khiến cậu ta đi theo nhóm Homura cũng là vì vậy.

(Lại còn âm mưu tính toán cùng Shiroyasha nữa, coi bộ cũng khó khăn đây nhỉ. Vậy là dù Chiến thần nhưng đầu óc cũng chỉ có [Con ta là đáng yêu nhất] sao.)

Vị Chiến thần thích đàn bà, mê rượu, yêu bản tính lương thiện của loài người.

Một vị Thần còn giống loài người hơn cả loài người hiện đại, đó chính là Thần Indra.

Tương truyền vào thời kì xưa cũ, ông là người xông xáo nhất giúp loài người khai thác tương lai khi đối mặt với Ma vương mạnh nhất [Dystopia] và cả [Cái ác tuyệt đối Azi Dakaha].

Đối với một vị Thần coi loài người là đồng bào duy nhất như vậy, người con trai Bán thần bán nhân Arjuna hẳn là một tồn tại rất đặc biệt.

Izayoi hiểu được suy nghĩ của ông, thở dài thườn thượt.

“A, nghĩ lại thì tình hình cũng không đến nỗi tệ. Homura, em có thể dần hiểu được Gift Game trong lúc tham gia trận đấu biểu diễn. Game này mà còn khó xử lí thì tương lai cũng tăm tối lắm đó nhé?”

『…Lắm mồm. Thế là anh Iza thì hoàn thành Game kiểu gì?』

“Tất nhiên là ngay lập tức triệu hồi Asterios rồi đập.”

『Em đúng là ngu rồi mới đi hỏi anh!』

Cậu nghe được ý kiến của người anh ngu ngốc thông qua điện thoại. Nhưng dù có nghĩ ra sao thì để Asterios lại đây cũng chỉ có thể là vì vậy, thế nên không có cách nào khác.

Nếu muốn được quyền lựa chọn cách chiến thắng trong Gift Game, chỉ có thể mạnh mẽ hơn mà thôi.

“…Được rồi, không tán nhảm nữa. Nói vậy là, Kasukabe đang ở căn phòng gần đó sao?”

『Ừm? Mình đây.』

Kasukabe You đột nhiên bị nhắc tới, liền lên tiếng.

Coi bộ cô đang ở trong một góc phòng uống trà.

Izayoi nghe được giọng nói của một đồng đội đã lâu không gặp, miệng trở nên ngập ngừng.

“Gì vậy chứ, hóa ra đang ở chung phòng sao. Không ngờ Kasukabe mà cũng biết quan tâm người khác vậy ha.”

『Không phải thế. Nếu không phải em trai Izayoi thì mình đã không giúp gì rồi. Suzuka còn không mang theo đồ ăn vặt kia mà.』

『A!? Chị ấy vẫn còn giận sao!?』

Trông thấy Suzuka giật cả mình, You nhẹ mỉm cười.

『Không giận, chỉ có buồn thôi.』

『A ư ư, chỉ số tội lỗi lại tăng rồi. Lần sau em sẽ mang theo quà mà…!』

“Này này, đừng có mà bắt nạt chị hai nhà bọn này nhé. Suzuka cũng không cần để tâm quá đâu. Kasukabe thôi mà, anh giúp đỡ cổ nhiều lắm rồi.”

『Mình thì lại không thấy vậy. Dù là Izayoi hay Asuka đều không gửi được chút tiền nào cho Community, toàn mình phải kiếm tiền ăn.』

“Chuyện đó rất xin lỗi. Mà phải rồi, mấy món đặc sản của rừng bí ngô hồi trước tôi với Kuro Usagi gửi về ấy… Nghe nói có ngày tự nhiên nó biến mất không rõ vì sao. Kasukabe có biết gì không?”

『…Cái đó, là do yêu tinh』

“Cả tai nghe do Homura làm bị mèo tam thể trộm mất xong làm hỏng nữa---“

『Được rồi! Không nói chuyện này nữa.』

Kết thúc hay lắm. Kasukabe You đầu hàng.

Izayoi giành được phần thắng, tay ôm bụng cười lớn.

“Thật tình… Vẫn ham ăn hơn là chú trọng vẻ ngoài sao hả. Ừm, cậu là người vậy mà. Không thay đổi là tốt nhất. Trưởng thành hơn rồi chứ?”

『Hai năm không gặp. Trưởng thành hơn một chút rồi. Còn Izayoi thì sao?』

“Tôi thì không thay đổi nhiều. Người cao hơn chút ít mà thôi. Nếu nói thay đổi thì--- Mà không, mấy chuyện này sau hãy nói. Đến lúc nói chuyện bí mật rồi. Dù xin lỗi nhưng mà ngoại trừ Kasukabe và Homura… cả Arjuna nữa, những người khác ra bên ngoài đợi hoặc là đi tắm đi.”

『Cũng được, không sao… Được chứ Arjuna?』

Homura liếc nhìn Arjuna.

『…Đươc rồi. Tôi cũng có chuyện cần hỏi Sakamaki Izayoi.』

“Ha a, hay quá đi! Giai cấp chiến binh mạnh nhất của nhóm thần Ấn Độ thế mà biết tên tôi sao, quá là vinh dự, tôi phấn khởi như vậy được chứ?”

『Không cần ra vẻ khiêm tốn thế đâu. Công trạng cậu đạt được tại Khu vườn nhỏ đã truyền tới tai của tôi. Nhất là công trạng đánh bại [Thử thách cuối cùng của loài người (Last Embryo)] Rồng ba đầu. Dù sao đó cũng không phải Ma vương mà loài người có thể đánh bại. Tôi rất tò mò với trò cậu sử dụng để có được thắng lợi.』

Nghe được những lời có ý mỉa mai của Arjuna, phản ứng của Homura và Izayoi khác nhau.

Saigou Homura nghe thấy quái vật trong lời cậu nói liền ngẩng đầu.

(…Rồng ba đầu? [Thử thách cuối cùng của loài người]?)

Cảnh tượng trong mơ hiện lên trong đầu Homura.

Bên trong ngọn lửa rừng rực, con rồng khi đó gặm xé cậu chẳng phải là có ba đầu sao.

Homura với vểnh tai lên nghe ngóng xem chuyện là sao, nhưng nghe thấy giọng nói Izayoi vang qua điện thoại liền từ bỏ ý định đó.

“…Ha. Nói gì không nói. Lại còn nhắc tới cái chuyện khiến người ta mất hứng này. Đúng là uổng công hi vọng.”

『Cái gì?』

“Ma vương loài người đáng ra không thể đánh bại ấy hả? Đừng nói ngu vậy chứ. Làm sao có thứ như vậy tồn tại trên đời này được. Tôi còn cứ nghĩ người được ca tụng vì truyền thuyết của mình như ông sẽ hiểu cơ… A, phải rồi. Vị anh hùng Arjuna, là vị anh hùng thắng nhờ phá vỡ lời thề cơ mà!”

Anh hùng bội ước--- Ngay lúc bị gọi như vậy, cơn tức giận của Arjuna bốc lên như thể sóng thần quét sạch đi bầu không khí hòa thuận, lại còn áp về phía tất cả mọi người.

Kasukabe You thủ thế chỉ trong khoảnh khắc, Kudou Ayato cũng ngay lập tức lấy cây roi kiếm ra chắc trước hai người Homura. Hai người Suzuka và Homura vô cùng kém khoản chiến đấu, vừa cảm nhận được cơn tức giận như thể núi lửa phun trào của thanh niên tên Arjuna, ngay lập tức đứng dậy vì áp lực.

Động trúng vào chỗ đau, lời ẩn dụ này vẫn chưa đủ để miêu tả cậu hiện tại.

Uy áp này đã đủ để đoán được Arjuna lúc trước mới chỉ dùng đến bao nhiêu phần sức mạnh. Hiện tại, coi bộ chỉ riêng ánh mắt đã đủ để xử lý đám quái điểu.

Quả bom vừa được miệng Izayoi kích nổ--- Đối với thanh niên trầm tĩnh này, chính là thứ cấm kị không một ai được phép chạm vào.

『…Nói vui lắm, Sakamaki Izayoi. Nếu không phải cách xa ở thế giới khác ta đã muốn hỏi thử cậu ám chỉ gì rồi, lấy cái mạng cậu ra làm cái giá.』

“Ám chỉ gì đâu chứ. Đúng như chữ nghĩa còn gì, anh hùng bội ước. Hành động đưa ông lên vị trí giai cấp chiến binh mạnh nhất, chính là chiến thắng tối kỵ nhất trong Khu vườn nhỏ.”

『…Trò chơi khác với chiến tranh, thế mà đến chuyện này cậu cũng không biết sao,』

“Không, không đúng rồi. Cho dù chiến trường là không quy tắc, nhưng chiến tranh lại có quy tắc. Chiến đấu giết hại lẫn nhau có quy tắc! Sinh ra từ quy tắc nên mới có chính nghĩa, kẻ bại trận mới cam chịu nuốt xuống kết quả và khổ sở vào trong lòng.--- Chiến thắng toàn diện, thua không chối cãi. Những kẻ đánh mất điều đó sẽ không thể đi về phía tương lai đúng đắn được. Chính là để xây dựng lên từ điều đó, quy tắc (Rule) mới sinh ra.”

Chiến đấu không quy tắc chỉ có lũ thú hoang ngu muội.

Vì là loài người, vì là loài linh trưởng, vậy nên mới có con đường chính nghĩa không thể đi lệch.

“Thắng nhờ phá vỡ những điều đó, ông còn muốn bàn luận Ma vương gì đây? Vinh quang ở đâu? Hả một người thắng nhờ bội ước, phải nhận lấy cái kết tồi tệ nhất…!!!”

『Izayoi. Nói quá lời rồi.』

Giọng nói trầm lặng của Kasukabe You cắt ngang những lời nóng nảy của Izayoi.

Arjuna bên kia thì cả người run rẩy vì quá tức giận, nắm chặt tay lại đè xuống cơn tức.

Có lẽ không thấy được mặt người kia nên càng ác liệt hơn. Mà thường Izayoi phải biết chừng mực hơn mới đúng, nếu không cũng không dùng lời nói thế này, lấy nắm đấm ra nói chuyện.

Mà nói lại, chỉ trích người khác như vậy không hề giống Izayoi.

Bầu không khí nặng nề xuyên qua cả điện thoại khiến hai bên đều áp lực.

Người lên tiếng trước tiên là Arjuna đang ở trên Tàu hỏa tinh linh.

『…Sakamaki Izayoi, tôi hiểu được ý của cậu.』

“Hả? Vậy ông định làm gì đây, Anh hùng?”

『Không làm gì. Rốt cuộc, lí do của cậu là đúng. Tôi đúng là… có bị nói anh hùng bội ước cũng không thể làm gì được.』

Nở một nụ cười như thể tự giễu, Arjuna rời khỏi phòng.

Thấy cậu rời đi, Saigou Homura không nhịn được trách móc.

『Này anh Iza, sao anh tức tối thế chứ.』

“Tức tối? Anh á?”

『Đang tức chứ còn gì nữa. Đúng hơn là rất nóng nảy. Dù em không biết cậu ta rốt cuộc là ai, nhưng coi bộ không phải người xấu mà.』

“Đúng vậy. Nếu xét tới chuyện thiện ác, người đó xác thực là bên phía thiện… A--- xin lỗi, nói rồi mà nhỉ. Từ mai mấy đứa không thể không chiến đấu cùng nhau dưới một Community, thế mà anh lại gây bất hòa.”

Izayoi thành thật xin lỗi một cách hiếm thấy. Chuyện này mới là khiến Saigou Homura ngạc nhiên.

Nói về chuyện Izayoi xin lỗi, thì quỷ mắc bệnh nghe còn dễ tin hơn--- Homura cố nuốt lại những lời đang định phụt ra này.

『…Ừm, người tên Arjuna đó để cho Tokuteru an ủi đi. anh Iza cũng có chuyện muốn nói đúng không? Chẳng lẽ là tổ chức kia xóa sổ rồi?』

“Nếu được thế thì cũng mừng. Coi bộ tình hình còn phức tạp hơn chúng ta tưởng nữa--- A, xin lỗi. Anh phải kiếm chỗ trú khác đã, rồi nói sau. Tầm một tiếng sau gọi lại cho anh nhé.”

Vâng. Homura nhẹ trả lời xong cúp điện thoại.

Cơn mưa bắt đầu mạnh hơn.

Izayoi nhìn lên cô bé đang bình yên ngủ trên giường.

Cậu cõng cô bé bạch tạng gặp được ở trong biển cây lên, nói với Prithvi đang ở góc tường.

“Địa Thiên-sama. Chúng ta tìm chỗ khác thôi. Chỗ này có khi có đất lở mất.”

“Vậy cũng không sao… Izayoi. Tôi vừa nhận ra một chuyện khá là phức tạp.”

“…Chuyện phức tạp? Còn hơn cả cơn mưa này sao?”

“Còn tùy nữa. Tôi mong cậu nhìn lại còng của cô bé kia một lần. Nhìn kiểu nào cũng thấy giống như bị chặt đúng không?”

Ừm? Izayoi quay đầu lại kiểm tra.

“…Đúng là bị chặt. Chuyện này khi nãy chúng ta bàn rồi mà?”

“Nói thì nói như vậy. Nhưng mà này, chặt đứt dây xích vậy không phải rất kì lạ sao? Đây là thế giới bên ngoài mà? Không phải đập còng mà là chặt đứt, chuyện đó rất không tin nổi còn gì?”

Bị chỉ ra sự thật này, Izayoi cứng họng. Đúng là như vậy.

Nơi đây không phải Khu vườn nhỏ.

Khi các tổ chức đụng độ, đáng ra phải sử dụng cách chiến đấu hiện đại là súng ống mới đúng. Trong loại chiến đấu đó mà được chặt đứt còng rồi trốn đi, đúng là không thể hiểu được.

Còn nếu đây là Khu vườn nhỏ thì chuyện này cũng không có gì bất ngờ---

“…Ưm, không ổn rồi. Có lẽ đã bị bên phía Khu vườn nhỏ vượt mặt rồi.”

“Có lẽ vậy thật. Giờ có tìm được cơ sở thí nghiệm chắc cũng không tìm được gì nữa đâu, chúng ta chậm một bước rồi.”

“Nếu đó là sát thủ của Khu vườn nhỏ, vậy là người phương nào?”

“Không biết được. Liệu là nhóm Vua mặt trời [Avatara] hay liên minh Ma vương [Ouroboros]… hoặc có người khác nữa sao… Dù sao thì giờ chúng ta đã không còn cách thu thập thông tin nào khác ngoại trừ hỏi cô bé này. Vậy là có lí do ưu tiên cứu cô bé này rồi đúng chứ?”

Rời đi cô bé, Prithvi từ trong ví lấy ra một chiếc thẻ đen, nháy mắt một cái.

Nụ cười này hẳn cũng là mỉa mai Izayoi.

Dù đủ sức đối đáp lại cả trăm lần, nhưng giờ không phải lúc.

Thả xuống cô bé cõng trên lưng, câu nhẹ nhún vai, đi về phía lối vào khu phế tích.

“Đừng có nói mấy lời thừa nữa, nhanh đi thôi. Giờ mà đất lở thì sao hả.”

“Nói gì vậy chứ, tôi là Địa Thiên đó nhé. Làm sao lại chọn trúng nơi sẽ xảy ra đất lở được. Nếu đã muốn rời đi như vậy, thế thì phải đi tới khách sạn cao cấp trên phố Leone mới được…!”

“Đúng là [Hộ Pháp Thập Nhị Thiên] có khác, bạo lực thật. Nhưng còn hộ chiếu cô bé này thì sao đây?”

“Không sao. Dưới tình huống này hẳn [Everything Company] cũng sẽ ưu tiên bảo vệ cô bé. Báo lên rồi sẽ có người chuẩn bị hộ chiếu dùm cô bé--- Không, trước tiên thì có khách tới.”

Trong tích tắc, bầu không khí yên bình giữa hai người biến mất.

Giống như chém tan tiếng mưa rơi tĩnh mịch. Địch ý và sát ý trộn lẫn lại, như các con dao sắc bén phòng thẳng về phía trước mặt hai người từ bên ngoài khu phế tích.

Không nói không rằng đã tấn công như vậy, tức là không còn khả năng thương lượng, nhưng cảm nhận được luồng địch ý và sát ý nặng nề đến vậy, cũng hiểu dù thương lượng cũng vô nghĩa.

Izayoi và Prithvi đều cảm nhận được kẻ địch đang chờ đợi bên ngoài, chậc lưỡi.

“…Rất mạnh. Là người quen của cô sao?”

“Khí tức rất gần với Thần, nhưng cũng khó nói. Trên mặt vật lí đáng ra không thể có thêm Thần nào nữa hiện thân tại thế giới bên ngoài. Thế nên mới có ba vị Thần trong Hộ Pháp Thập Nhị Thiên hạ xuống…”

“Nhưng mà, Tokuteru trở lại Khu vườn nhỏ rồi mà? Thế nên Thần tại thế giới bên ngoài giờ chỉ còn hai thôi còn gì?”

---A, Prithvi thốt lên như vậy.

“Đúng, đúng vậy rồi! Sếp không có giao ca lại cho Thập Nhị Thiên khác đã quay về Khu vườn nhỏ!”

“Đúng là sếp của chúng ta có khác! Indra chuyên gia [làm chuyện không đâu]! Nhờ phúc ông ta mà giờ chúng ta bị vượt mặt rồi!”

“Đúng thế! Lần này khoản tiền công bị trừ cứ trừ thằng vào tiền lương sếp thôi!”

“Cả mấy chi phí khách sạn ăn uống nữa!”

Hai người cùng nhau gật đầu.

Prithvi đã nói, một thế giới chỉ có tối đa ba vị Thần hàng thiên, không thể nhiều hơn được.

Để giành lấy ba hạn mức này nên đã gọi tới Thần trong Thiên Quân. Còn những vị Thần không có hạn mức thì phải đưa tới hóa thân của Thần như Uesugi chẳng hạn.

Khi Tokuteru quay trở lại Khu vườn nhỏ qua [Mê cung Minotaur] vào lần trước, hẳn đã nhận ra chuyện đó. Thế nên có thể cho rằng đây là âm mưu bố trí sẵn.

Nghe được vậy, Izayoi mới ôm đầu thở dài.

“Chú ý tới Khu vườn nhỏ (bên kia) là không cáng được thế giới bên ngoài (bên này) sao… Không còn cách nào khác. Mĩ nữ trắng này nhờ cô đấy Prithvi. Tôi sẽ lo liệu kẻ địch.”

“Giao cho cậu được không?”

“A, yên tâm đi. Tôi cũng bức bối lắm rồi. Lấy việc chiến đấu với Thần làm tiếng chuông báo thức đi. Lâu lâu vận động một tí.”

Sau khi giao lại cô bé bạch tạng cho Prithvi, Sakamaki Izayoi vẫy vẫy tay, đi ra khỏi cửa. Prithvi thì đi theo, cách cậu tầm nửa bước.

(Được rồi. Rốt cuộc là rắn hay là ma đây. Để cho ta xem nào.)

Izayoi đi ra khỏi khu đổ nát, đi về phía kẻ địch trong cơn mưa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!