Tiếng thét chói tai vang vọng bên tai, nhưng Bộ Phương không hề hoảng hốt, vẫn lười biếng ngả người trên ghế, đôi mắt thất thần. Hóa ra hắn đang xem bảng hệ thống trong đầu.
Mục tiêu hệ thống: Hỗ trợ ký chủ trở thành Trù Thần đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn của thế giới Huyền Huyễn.
Ký chủ: Bộ Phương
Giới tính: Nam
Tuổi: 20
Tu vi chân khí: Không (Là một Trù Thần của thế giới Huyền Huyễn, những món ăn trong tương lai chắc chắn sẽ cần dùng đến chân khí, cố lên nào, thiếu niên.)
Thiên phú nấu nướng: Không rõ
Kỹ năng: Không
Đạo cụ: Không
Điểm đánh giá tổng hợp Trù Thần: Gà mờ (Con đường Trù Thần chỉ vừa mới bắt đầu, hãy theo bước chân của hệ thống để trở thành người đàn ông đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn của thế giới Huyền Huyễn nào.)
...
"Này! Ngươi có nghe ta nói không hả?! Ngươi là chủ của quán ăn này sao?" Chàng công tử tuấn tú trừng to mắt nhìn Bộ Phương, đùng đùng nổi giận quát.
Bộ Phương thu hồi tâm thần, bình tĩnh liếc mắt nhìn gã công tử tuấn tú, lười biếng đứng dậy khỏi ghế, ngáp một cái.
"Giá món ăn của tiểu điếm này là vậy, không chấp nhận thì ngươi có thể rời đi. Tiểu điếm luôn lấy chữ tín làm đầu, không bao giờ ép mua ép bán."
Chàng công tử tuấn tú chết sững trước thái độ của Bộ Phương, ngây người một lúc, sau đó khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng lên, ánh mắt như muốn phun ra lửa. Đây mà là thái độ làm ăn sao?
"Ngươi... ngươi xem lại cái giá đi! Còn chữ tín với chả buôn bán, ta thấy ngươi định tìm một kẻ lắm tiền để chặt chém một phen chứ gì! Đồ gian thương! Không cần chối, ta, Tiếu Tiểu Long, đã sớm nhìn thấu bộ mặt thật của ngươi rồi!"
"Ngươi thấy ta giống kẻ ngốc sao?" Bộ Phương cũng có chút bực mình, là một đầu bếp có lý tưởng và hoài bão, hắn ghét nhất là bị người khác gọi là gian thương.
"Ta định giá tự nhiên có lý do của ta, ngươi không ăn thì có thể đi, ta cũng đâu có ép buộc ngươi."
Bộ Phương thầm thấy xui xẻo, sáng sớm chưa đón được khách nào đã gặp ngay một tên công tử bột ẻo lả đến gây sự, việc buôn bán này sao mà khó khăn thế.
Chàng công tử tuấn tú lại càng thêm phiền muộn, hắn khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn chằm chằm Bộ Phương: "Hừ! Khích tướng đúng không? Ngươi chắc mẩm ta sẽ bị ngươi kích động, rồi gọi một món để chứng tỏ bản thân chứ gì? Sau đó ngươi sẽ hoàn thành vố chặt chém, coi ta là công tử Bạc Liêu đúng không!"
Bộ Phương thật sự cạn lời với tên công tử bột ẻo lả này, mặt không cảm xúc đi vào phòng bếp, định bắt đầu buổi luyện tập nấu nướng hằng ngày của mình.
"Không nói gì! Chột dạ rồi đúng không?! Bị ta vạch trần âm mưu đen tối nên không còn lời nào để nói chứ gì! Nói cho ngươi biết, ta, Tiếu Tiểu Long, ở Đế Đô này là đại tài tử ghét ác như thù, ghét nhất là loại gian thương như các ngươi." Chàng công tử tuấn tú vẫn đứng đó cười nhạt chế giễu, nhưng đợi một lúc lâu mà chẳng nghe thấy Bộ Phương phản bác.
"Ta nhất định sẽ nói cho toàn bộ người dân Đế Đô biết, để cho cái tiểu điếm này của ngươi phải đóng cửa! À... có lẽ cũng không cần đến ta, bất cứ ai nhìn thấy giá món ăn của ngươi đều sẽ nghĩ ngươi là một thằng ngốc!"
Tiếu Tiểu Long cảm thấy mình bị phớt lờ, có chút tức tối, tiếp tục lên tiếng đe dọa.
Yên tĩnh... Quán ăn nhỏ trở nên vô cùng yên tĩnh, nhưng rất nhanh sau đó, một mùi hương ngào ngạt từ trong bếp bay ra.
Tiếu Tiểu Long đợi một lúc lâu, lại liếc nhìn giá món ăn trên thực đơn hai lần, cuối cùng nhếch mép lắc đầu định rời đi.
Một đĩa rau xanh xào mà bán một trăm tiền vàng, đúng là... điên rồi!
Ở Thanh Phong đế quốc, đơn vị tiền tệ nhỏ nhất là tiền đồng, trên tiền đồng là tiền bạc, rồi mới đến tiền vàng. Một đồng tiền vàng đủ cho một gia đình bình thường ở Đế Đô chi tiêu cả tháng, một trăm tiền vàng... đó căn bản không phải là thứ người thường có thể ăn nổi!
Đặc biệt, cơm rang trứng lại có giá một viên Nguyên Tinh. Nguyên Tinh là gì chứ? Đó là vật phẩm cần thiết của tu sĩ, một viên Nguyên Tinh tương đương với một ngàn tiền vàng!
Kẻ định ra cái giá này chắc chắn là một tên điên!
Tiếu Tiểu Long đùng đùng nổi giận quay người đi ra cửa quán ăn, đột nhiên, mũi hắn khẽ động.
"Thơm quá!"
Một mùi hương từ trong bếp bay ra, quẩn quanh nơi chóp mũi Tiếu Tiểu Long. Mùi hương ấy dường như đã hóa thành vật hữu hình, tựa một dải lụa mềm mại nhẹ nhàng lướt qua má hắn, giống như sự vuốt ve của người tình, khiến toàn thân Tiếu Tiểu Long bất giác run lên.
Cuối cùng, Tiếu Tiểu Long cũng biết mùi hương này tỏa ra từ đâu. Hắn quay đầu nhìn về phía bếp, chỉ thấy một bóng người gầy gò từ đó bước ra, ngón tay thon dài trắng nõn đang bưng một chiếc đĩa sứ, hương thơm nồng nàn không ngừng tỏa ra từ đó.
"Ngươi định dùng cách này để mê hoặc ta sao? Hừ! Dù ngươi nấu có ngon đến đâu, ta cũng sẽ không trả tiền cho sự gian trá của ngươi đâu!"
Thấy Bộ Phương đi về phía mình, Tiếu Tiểu Long ngẩng cao đầu một cách kiêu ngạo, hừ lạnh. Dĩ nhiên, nếu cái mũi hắn không cứ khịt khịt không ngừng, có lẽ Bộ Phương đã thật sự tin rằng hắn là người có đại nghị lực, không bị mỹ thực cám dỗ.
Cuối cùng, Tiếu Tiểu Long vẫn không chịu nổi sự cám dỗ của mùi hương, bụng hắn kêu lên một tiếng "ọt ọt".
"Nếu ngươi đã thành tâm thành ý muốn ta nếm thử, vậy... ta đây sẽ miễn cưỡng nếm một miếng vậy."
Tiếu Tiểu Long quay đầu nói với Bộ Phương, nhưng giọng điệu vẫn cao ngạo như thể đang ban cho Bộ Phương ân huệ lớn lao.
Thế nhưng ngay sau đó, thân thể Tiếu Tiểu Long cứng đờ, bởi vì Bộ Phương không hề dừng lại trước mặt hắn, mà cứ thế lướt qua, đi thẳng ra cửa.
Tiếu Tiểu Long đứng hình, tức giận tột độ, quay phắt đầu lại, trừng mắt nhìn Bộ Phương, nhưng cảnh tượng tiếp theo càng khiến hắn tức điên lên.
Bởi vì Bộ Phương lại ngồi xổm xuống bên cạnh con Đại Hắc Cẩu đang nằm sấp ở cửa, đặt đĩa thức ăn thơm nức mũi xuống trước mặt nó.
"Tiểu Hắc, ăn đi."
Bộ Phương ngồi xổm xuống, xoa xoa bộ lông mềm mượt không dính chút bụi bẩn của Tiểu Hắc, khẽ cười.
Nhìn Tiểu Hắc vốn đang ủ rũ bỗng chốc phấn chấn hẳn lên, cúi đầu vào đĩa sứ ăn lấy ăn để món ăn mình làm, khóe miệng Bộ Phương cong lên một nụ cười.
Tiếu Tiểu Long như bị sét đánh ngang tai, hắn cảm thấy nhân cách của mình vừa bị Bộ Phương sỉ nhục một cách tàn nhẫn!
"Ngươi... ngươi..."
Tiếu Tiểu Long giơ ngón tay thon dài trắng nõn như tay phụ nữ, run rẩy chỉ vào Bộ Phương, đôi môi run lên bần bật.
"Ủa? Ngươi vẫn chưa đi à?" Bộ Phương tỏ vẻ vừa nghi hoặc vừa kinh ngạc.
Vẻ mặt khoa trương đó khiến Tiếu Tiểu Long cảm thấy như có một mũi tên vô hình cắm vào tim mình, ôi, đau quá!
Tiếu Tiểu Long run run môi, nén giận hừ một tiếng, dậm chân thật mạnh xuống đất, trông như... đang làm nũng rồi quay đầu lao ra khỏi quán ăn.
Bộ Phương mặt không cảm xúc nhìn Tiếu Tiểu Long dậm chân bỏ đi, khóe miệng giật giật.
"Tên công tử bột ẻo lả này... đúng là ngốc mà."
Tiếu Tiểu Long chạy ra đến cửa, vốn định cứ thế đi luôn, nhưng mũi lại khịt khịt, bất giác quay đầu nhìn đĩa thức ăn trong bát của Đại Hắc Cẩu. Trứng vàng óng ánh bao bọc lấy những hạt gạo trắng ngần như ngọc trai, đẹp tựa một tác phẩm nghệ thuật.
Thế nhưng giờ phút này, thứ đang ngấu nghiến tác phẩm nghệ thuật cơm rang trứng ấy lại là một con Đại Hắc Cẩu... một con chó đen... một con CHÓ!
"Hử?!" Đại Hắc Cẩu đang ăn ngon lành bỗng khựng lại, dường như cảm nhận được điều gì, nó ngẩng đầu lên, phát hiện một tên ẻo lả đang nhìn chằm chằm vào bát cơm của mình, lập tức ánh mắt nó lóe lên vẻ cảnh giác.
Thế là, trong ánh mắt của Tiếu Tiểu Long, con Đại Hắc Cẩu dùng chân trước kéo cái đĩa sứ vào lòng, cảnh giác nhe răng với hắn, trên kẽ răng còn dính hạt cơm tròn mẩy như ngọc trai chưa kịp nuốt.
Đây là... bị một con chó khinh bỉ sao...
Tiếu Tiểu Long ngẩn người khoảng hai giây, sau đó lập tức xù lông.
Lộc cộc cộc!
Tiếu Tiểu Long mặt đỏ bừng, ánh mắt như muốn phun ra lửa, hùng hổ quay trở lại quán.
Bộ Phương vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, liếc nhìn Tiếu Tiểu Long một cái.
"Cho ta một bát cơm rang trứng! Hừ! Ta quyết định lấy thân thử độc, nếu như không ngon! Ngày mai ta sẽ cho quan phủ đến niêm phong cái tiểu điếm của ngươi!"
Tiếu Tiểu Long nghiến răng, đe dọa.