48
Cú va chạm ập đến toàn thân, hai người như thể đang ở trong cái trống lớn bị gõ mạnh. Fuyuki ôm chặt Asuka, cơ thể nảy lên nhiều lần. Mặc dù vậy, cậu vẫn liều mạng kiểm soát, không để mình lăn ra khỏi gầm bàn.
Cậu không biết đã trôi qua bao lâu. Hai mắt nhắm nghiền, miệng cũng mím chặt. Nhiều tiếng nổ vang lên, dường như ngay cả thính giác cũng tê liệt.
Cậu thậm chí nghĩ có lẽ sẽ chết như thế này. Cậu cảm thấy có thứ gì đó——thứ gì đó vượt qua trí tuệ loài người, mang tính áp đảo, đang định tiêu diệt những người như cậu.
Hầu như mọi giác quan đều bị bế tắc, thứ phục hồi đầu tiên là khứu giác. Fuyuki ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trong mùi bụi đất, là mùi dầu gội đầu. Tiếp đó, cảm giác ngọn tóc Asuka chạm vào má cậu phục hồi. Đồng thời, cậu cảm nhận được thân nhiệt của cô bé.
"Asuka!" Cậu gọi, giọng trở nên rất khàn, "Em ổn không?"
Đầu cô bé hơi động đậy trước sau, có vẻ đang gật đầu.
Fuyuki mở mắt, nhưng một màu tối đen, chẳng nhìn thấy gì. Cậu đang nằm sấp, Asuka ở dưới cậu.
Cậu muốn đứng dậy, nhưng bất giác kinh ngạc. Gạch vụn, gỗ bao vây lấy cậu, tay chân hầu như không cử động được.
"Sao thế?" Asuka hỏi.
Fuyuki không trả lời, liều mạng duỗi cánh tay. Nhưng khúc gỗ đổ bên cạnh cậu, có vẻ là một phần của cây cột, không hề nhúc nhích.
"Fuyuki..."
"Bị kẹt rồi."
"Cái gì?"
"Xem ra nhà sập rồi, chúng ta bị đè dưới trần nhà và tường. Nếu không phải trốn dưới bàn đá cẩm thạch, chúng ta có lẽ đã bị đè bẹp rồi."
"... Làm thế nào đây?"
Fuyuki trở nên nôn nóng. Cậu cảm thấy phải nói ra đối sách, nhưng đầu óc trống rỗng.
"Chúng ta cứ thế này không ra được nữa?"
"Không thể nào."
"Tại sao? Chúng ta không cử động được."
Fuyuki liếm môi. Sau đó hét lớn: "Kawase!"
Asuka run lên một cái, xem ra là bị giật mình.
"A, xin lỗi. Chịu đựng một chút."
"Vâng, không sao."
Fuyuki gọi Kawase lần nữa, rồi hét tiếp: "Toda! Komine!" Nhưng không có hồi âm. Có lẽ ba người kia cũng đều bị chôn vùi rồi.
"Không có hồi âm nhỉ." Asuka nói, "Ở đây không có đội cứu hỏa, cảnh sát và bệnh viện, sẽ không ai đến cứu chúng ta."
"Tuyệt vọng vẫn còn quá sớm." Fuyuki dùng hết sức bình sinh, muốn đẩy những thứ xung quanh, nhưng tư thế bị hạn chế, không dùng sức được.
"Thôi đi, Fuyuki, đừng miễn cưỡng. Em cũng không tuyệt vọng."
"... Ý gì?"
"Anh xem đồng hồ được không? Hay là tối quá không nhìn rõ?"
"Đồng hồ? Không, chắc là nhìn được."
Fuyuki vẫn giữ tư thế hai tay vòng quanh đầu Asuka. Cậu dùng tay phải ấn nút đồng hồ trên cổ tay trái, ánh sáng nhạt lóe lên, mặt đồng hồ hiện ra. Kim chỉ 8 giờ 45 phút, đương nhiên là buổi sáng. Cậu thông báo tình hình, Asuka nói: "Tốt quá. Chỉ cần biết thời gian là dễ xử lý."
"Tại sao?"
"Thì đợi đến hiện tượng P-13 lần tới thôi mà. Tuy bụng đói, nhưng hai ngày chắc vẫn trụ được chứ?"
Điều cô bé muốn nói Fuyuki cũng hiểu. "Ý em là, chúng ta cứ bộ dạng này đón hiện tượng P-13 sao?"
"Không còn cách nào khác mà. Nếu cứ thế này không cử động được, chúng ta chỉ có nước chết. Nhưng vốn dĩ chúng ta cũng định chết mà. Cứ coi như công tác chuẩn bị bắt đầu sớm hơn một chút đi."
Fuyuki thở dài một tiếng. "Quả đúng là vậy. Cứ thế này đón hiện tượng P-13 hoàn toàn không vấn đề. Lúc thế này mà có thể nghĩ như vậy, thật lợi hại. Em thực sự rất kiên cường."
Asuka lắc đầu trong vòng tay cậu. "Hoàn toàn không kiên cường đâu, nên em mới không đi theo anh Seiya. Em cảm thấy chọn cái chết rốt cuộc là một sự trốn chạy, nên mới muốn ít nhất không được sợ chết. Đằng nào cũng được ở cùng anh."
"Đúng vậy, anh cũng nghĩ thế." Fuyuki dùng sức ở cánh tay đang ôm Asuka.
"Nhưng mà, có mấy vấn đề đấy."
"Tính giờ đúng không? Đồng hồ của anh chậm hơn đồng hồ sóng vô tuyến một phút, vấn đề này xử lý thế nào?"
"Đó là một vấn đề, nhưng còn vấn đề lớn hơn."
"Gì cơ?"
"Phương pháp." Asuka nói, "Phương pháp chết. Tư thế này làm sao mới chết được?"
Fuyuki lại rơi vào im lặng. Vấn đề này rất nghiêm trọng. Trong đầu cậu hiện lên vài phương pháp, nhưng cái nào cũng có điểm khó. "Từ từ nghĩ đi, thời gian còn nhiều."
Fuyuki nói vậy, Asuka phát ra giọng nhẹ nhõm: "Đúng nhỉ."
Trong bóng tối, hai người ôm nhau chờ thời gian trôi qua. Kể chuyện trong ký ức, nói cảm tưởng, thỉnh thoảng bật cười. Fuyuki bỗng nghĩ, biết đâu đây là lần đầu tiên cậu cảm thấy nhẹ nhõm kể từ khi đến thế giới này. Tuy vẫn luôn giữ một tư thế, nhưng tinh thần lại hầu như không mệt mỏi.
Cậu thỉnh thoảng xem đồng hồ. Có lúc cảm thấy thời gian trôi chậm, có lúc lại cảm thấy nhanh. Khi hy vọng sớm thoát khỏi trạng thái này, thì cảm thấy thời gian trôi chậm. Nhưng lại ý thức được có đủ loại vấn đề, muốn trì hoãn thời khắc đưa ra quyết định, mỗi khi đó, cậu lại cảm thấy thời gian trôi nhanh.
"Này, Fuyuki, bóp chặt cổ thì sẽ chết ngay sao?" Asuka bỗng hỏi.
"Không." Fuyuki đáp, "Muốn chết ngạt, cần một khoảng thời gian nhất định."
"Khoảng thời gian nhất định là bao nhiêu?"
"Khó nói lắm. Có thể là một phút, cũng có thể là ba mươi giây."
"Vậy thì, bắt đầu siết cổ từ trước khi hiện tượng P-13 xảy ra một chút... thế này hình như không được nhỉ."
"Chắc là không được." Fuyuki nén giọng, trong lòng không hề bình tĩnh. Asuka dường như muốn cậu bóp cổ cô bé. "Vẫn phải nghĩ một biện pháp chết ngay tức khắc——"
Fuyuki vừa định nói chữ "nhỉ", Asuka nói: "Lạnh quá!"
Fuyuki lập tức hiểu ý cô bé. Cậu cũng cảm thấy cánh tay ngâm trong nước.
"Nước..." Fuyuki lầm bầm, "Nước vào rồi."
"Tại sao? Tại sao nước lại ngấm đến chỗ này?"
"Đúng vậy, biết đâu vì trận động đất vừa rồi, đã xảy ra sụt lún nền đất quy mô lớn."
"Vậy nước này sẽ không rút? Sẽ dâng lên nhanh chóng?"
"Khó nói lắm..."
Mực nước đang dâng, dù trong bóng tối cũng có thể cảm nhận rõ ràng. Cứ đà này, Asuka sẽ bị ngập đầu. Không, không chỉ vậy, Fuyuki cũng sẽ chịu tai ương ngập đầu.
"Fuyuki, lưng em hoàn toàn ngâm trong nước rồi."
"Anh hiểu." Cậu liều mạng thử di chuyển cơ thể. Nếu không thể đứng dậy, cả hai đều sẽ chết đuối.
Asuka ôm lấy cậu. Cậu nâng đầu cô bé lên, muốn trì hoãn thời gian ngập đầu dù chỉ một chút. Tuy nhiên mực nước dâng lên đã phá vỡ suy nghĩ đó, nước đã đến mang tai cô bé.
"Em hết cách cứu rồi!" Asuka nói, trong lời nói lộ vẻ tuyệt vọng, "Em không kịp đón hiện tượng P-13 rồi. Em sắp chết rồi, xong rồi!"
"Còn chưa biết đâu."
"Thôi, em bỏ cuộc rồi. Cho nên ấy mà, có một yêu cầu. Hôn em đi. Đằng nào cũng phải chết, em muốn được anh hôn rồi chết."
Fuyuki không nói nên lời. Asuka lại lặp lại: "Cầu xin anh."
Đã không được rồi, Fuyuki nghĩ. Cậu di chuyển cơ thể, muốn hôn lên môi cô bé.
Đúng lúc đó, khuôn mặt Asuka trước đó hoàn toàn không nhìn thấy bỗng hiện ra. Có ánh sáng chiếu vào rồi, đồng thời vang lên tiếng gọi "Fuyuki". Trong khoảnh khắc, cậu tưởng là ảo thính. Nhưng ngay sau đó, lại nghe thấy có người đang gọi "Asuka". Không sai được, là giọng của Seiya!
"Anh!" Fuyuki gọi, "Anh, ở đây! Cứu mạng!" Tiếp đó, cậu lại gọi "Này, này". Trong lúc đó, mực nước tiếp tục dâng lên, Asuka khó khăn lắm mới để miệng lộ ra khỏi mặt nước. Cô bé đã nhắm mắt lại.
"Ở dưới này!" Tiếng của Seiya vang lên, "Dời cái cột này ra, cẩn thận dưới chân!"
Dường như không chỉ có một mình Seiya. Xem ra họ vì tình huống nào đó mà quay lại.
Một tiếng rầm lớn, có thứ gì đó sập xuống, thứ đè lên hai người Fuyuki không còn nữa. Đồng thời, Fuyuki cảm thấy nước mưa đánh vào lưng.
"Fuyuki, ổn không?"
Nghe tiếng gọi, Fuyuki quay đầu lại. Seiya đứng bên cạnh, quần áo lấm lem vết bẩn. Nanami và Komine cũng ở đó.
Fuyuki đỡ Asuka ngồi dậy. May mắn là cô bé hầu như không bị sặc nước. Ho vài cái, cô bé khóc òa lên ôm lấy Fuyuki.
"Đã không sao rồi." Fuyuki nói với cô bé, rồi ngẩng đầu nhìn Seiya. "Anh, sao anh lại ở đây?"
Seiya lắc đầu, nói: "Vẫn là muộn rồi."
"Muộn rồi?"
"Em đứng dậy, nhìn xung quanh đi."
Fuyuki từ từ duỗi thẳng đầu gối. Cậu giữ một tư thế trong thời gian dài, giờ cử động khớp xương, liền lướt qua một cơn đau.
Cậu đứng dậy nhìn quanh, nhất thời không thốt nên lời. Cảnh tượng bày ra trước mắt vượt xa tưởng tượng của cậu. Thành phố chìm trong nước, mọi tòa nhà hầu như đều tan hoang. Sóng cuộn trào từ khắp nơi, bọt nước bắn tung tóe khắp chốn.
"Anh phán đoán sai lầm, rời đi quá muộn. Đã không thể di chuyển đến nơi khác được nữa." Seiya nói.
"Nên mới quay lại?"
"Chỉ còn cách đó. Nhưng anh rất ngạc nhiên là tòa nhà sập rồi. Anh tìm thấy Kawase và Komine ngay, nhưng không biết các em ở đâu. Ông Toda đã như vậy rồi, anh cũng đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất."
"Ông Toda sao rồi?"
Fuyuki vừa hỏi, Komine và Nanami cúi đầu xuống. Seiya hít một hơi sâu, mở miệng nói: "Qua đời rồi. Ông ấy bị trần nhà sập xuống đè trúng."
Fuyuki hít một hơi khí lạnh, trong đầu hiện lên khuôn mặt đỏ gay khi say rượu của Toda. Asuka òa khóc nức nở.
Những người khác đều đang lánh nạn ở Phủ Thủ tướng. Kawase tuy được cứu, nhưng bị gãy chân. Hơn nữa ngay cả là Phủ Thủ tướng, ai cũng không dám nói nó có thể trụ được đến bao giờ, huống hồ nước đã ngập đến tầng ba. Chín người tập trung ở phòng tiếp khách tầng bốn.
"Đến nước này, không còn lựa chọn nào khác." Fuyuki nói, "Đợi hiện tượng P-13 xảy ra, mọi người đều chọn cái chết. Cũng chỉ còn cách này thôi nhỉ?"
Mấy người im lặng gật đầu, bao gồm cả Nanami và Emiko.
Seiya không trả lời, ngưng mắt nhìn ra cửa sổ.
"Bây giờ là mấy giờ?" Komine hỏi Fuyuki.
"Vừa qua 3 giờ chiều. Còn 22 tiếng nữa mới đến hiện tượng P-13."
Asuka thở dài. "Còn lâu thế..." Lời cô bé rõ ràng đại diện cho tâm tư của mọi người. Fuyuki cũng đang cầu nguyện thời gian trôi nhanh hơn.
Lúc này, Phủ Thủ tướng lại bắt đầu rung lắc dữ dội, có thể nghe thấy tường và cột phát ra tiếng ma sát nhỏ. Phụ nữ hét lên kinh hãi. Mọi người nằm rạp xuống sàn ứng phó với rung lắc mạnh, Kawase lăn khỏi ghế sofa, phát ra tiếng rên rỉ vô cùng đau đớn.
Rung lắc cuối cùng cũng dừng lại. Phủ Thủ tướng rốt cuộc cũng trụ được.
"Tòa nhà này mà sập, chúng ta cũng hạ màn." Komine lầm bầm.
Lời chưa dứt, Seiya đang nhìn ra cửa sổ lớn tiếng phát ra chỉ thị: "Tất cả di chuyển lên tầng trên! Sóng thần đến rồi! Nước có thể dâng đến đây."
Fuyuki nhìn từ sau lưng Seiya. Chỉ thấy mặt nước đục ngầu đang ngâm thành phố dâng lên cao ngất và ập tới, độ cao đủ để nuốt chửng tòa nhà.
Mọi người loạng choạng đi về phía cầu thang. Seiya bảo Kawase khoác tay lên vai anh.
"Không cần đâu, ngài cảnh sát, đừng lo cho tôi, tôi làm được."
"Đừng cố quá, anh đi còn không nổi. Fuyuki, lại giúp một tay."
Fuyuki giúp Seiya dìu Kawase lên cầu thang. Ngay khi mọi người vừa lên tầng trên không lâu, Phủ Thủ tướng rung chuyển dữ dội một cái——sóng thần đánh vào tòa nhà rồi.
Cột nước ập đến từ dưới cầu thang. Thế nước hung hãn, trong nháy mắt đã đến chân mọi người.
"Mọi người đều ổn chứ?" Seiya vừa lên cầu thang, liền hét lớn.
"Chị Nanami đâu? Chị Nanami không thấy đâu nữa!" Asuka kêu lên.