8
Trong chốc lát, mọi người ngừng động tác, im lặng. Hành động như vậy khiến Fuyuki hiểu rằng mình không phải nghe nhầm. Nhưng hiện tại không nghe thấy gì cả.
"Cái đó..." Taichi mở miệng.
"Đợi chút." Asuka đặt ngón trỏ lên nhân trung.
Tiếng gió truyền đến, tiếng khóc yếu ớt lẫn trong đó, truyền vào tai Fuyuki. Là mèo? Không, không phải. Cậu và Asuka nhìn nhau.
"Là em bé!"
Fuyuki chạy ra ban công, Asuka đến bên cạnh cậu. Hai người nhìn ra ngoài từ lan can.
"Chắc không xa lắm đâu." Asuka nói.
"Đúng vậy..."
Hai người dỏng tai nghe, nhưng không nghe thấy gì nữa.
"Sao thế?" Bên phải vang lên tiếng nói, Nanami thò mặt ra từ sau bức tường chống cháy. Xem ra họ đã vào được phòng bên cạnh thuận lợi.
"A, cô Nanami, phòng bên đó thế nào?" Taichi thò đầu ra từ trong phòng.
"Bố cục chắc cũng giống bên các cậu."
"Vậy à. Thế tôi cũng sang bên cô nhé?"
"Im lặng chút nào!" Asuka vừa dứt lời, lại vang lên tiếng khóc. Lần này có thể xác định rõ phương hướng rồi, là phòng bên trái.
Fuyuki di chuyển đến mép ban công, nhoài người ra khỏi lan can, quan sát tình hình phòng bên cạnh.
"Thế nào?" Asuka hỏi.
"Không nhìn thấy. Vào xem thử đi." Sau đó Fuyuki nói với Nanami bên phải: "Làm ơn bảo anh tôi, mở cửa phòng bên kia, bên trong có em bé."
"Hả?" Nanami trợn tròn mắt.
Fuyuki lao ra cửa, Asuka bám sát theo sau. Vừa ra đến bên ngoài, đã thấy cửa phòng bên cạnh mở ra, Seiya tay cầm máy khoan điện lao ra. "Nghe nói có em bé?"
"Em nghĩ không sai đâu, ở ngay phòng này."
Seiya tiến lên, khom người trước cửa phòng Fuyuki chỉ, giống như lúc trước, dí đầu máy khoan vào dưới ổ khóa. Cửa vừa mở, Asuka xông vào đầu tiên, Fuyuki theo sát phía sau.
Căn phòng là loại một phòng ngủ một phòng khách, từ căn phòng liền kề phòng khách vang lên tiếng khóc. Asuka mở cửa trượt ra.
Fuyuki thấy cô bé đứng ngây ra, bèn hỏi: "Sao thế?"
Nhìn vào trong phòng, chính giữa phòng trải khăn tắm dày, bên trên có một em bé đang nằm. Em bé mặc quần áo sơ sinh màu trắng, mắt rất to, vừa khóc khuôn mặt nhỏ nhắn liền đỏ bừng lên.
Không biết từ lúc nào, Nanami đã đến. Cô lại gần em bé, nhìn quanh như để kiểm tra, rồi cẩn thận bế em bé lên. "Bé hơi gầy, nhưng rất khỏe mạnh. Chắc khoảng ba tháng tuổi."
"Bé gái à?" Asuka hỏi.
Nanami mở vạt áo sơ sinh ra, cười híp mắt nói: "Không, là bé trai."
Seiya bước vào, trước khi nhìn em bé, anh quan sát căn phòng. "Cũng không có tình trạng gì đặc biệt. Sao chỉ để lại mỗi em bé?"
"Nghĩ vấn đề này cũng phí công." Fuyuki nói, "Chúng ta ngay cả việc tại sao mình bị bỏ lại còn chưa hiểu rõ."
Seiya cau mày phiền muộn, rồi khẽ gật đầu. "Cũng phải."
Không biết từ lúc nào, mọi người đều đã đến, tụ tập ở cửa phòng.
"Cái đó..." Komine mở lời, "Em bé đó tính sao đây?"
"Còn tính sao nữa?" Seiya đáp, "Chẳng lẽ cứ vứt đấy?"
"Không, tôi không có ý đó." Komine gãi đầu.
Em bé khóc quấy. Nanami vội vàng dỗ dành, nhưng tiếng khóc không dứt.
"Xem ra là đói rồi," Emiko nói, "Chắc tìm được sữa bột thôi." Nói rồi, cô đi vào bếp.
"Chỗ này cứ giao cho người mẹ và y tá là được rồi." Seiya nói, "Đông người quá lại vướng víu, những người khác sang phòng khác đi."
Địa điểm an cư tối nay là phòng 203 và 204, em bé thì ở phòng 202. Nanami, Emiko và Miho ở lại phòng 202, những người khác đều tập trung sang phòng khách phòng 203.
"Tôi muốn bàn bạc xem từ ngày mai chúng ta nên làm gì," Seiya nhìn quanh mọi người, "Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng việc những người ngoài chúng ta ra đều đã biến mất là điều không còn nghi ngờ gì nữa. Hoặc giống như em bé phòng bên cạnh, nếu tìm kiếm, biết đâu còn phát hiện ra người sống sót. Nhưng ý kiến của tôi là, so với việc tìm kiếm người khác, chi bằng suy nghĩ xem chúng ta sống tiếp thế nào, đây là điều kiện tiên quyết. Hiện tại vẫn còn điện, nhưng chúng ta phải chuẩn bị tinh thần 'sẽ sớm mất điện'. Khí đốt và nước máy cũng vậy. Đến lúc đó phải làm sao? Cần phải suy nghĩ vấn đề này."
"Điện sẽ mất thôi." Asuka ngước nhìn trần nhà, lẩm bẩm, "Chi bằng phải hỏi 'tại sao bây giờ vẫn còn điện'. Người của công ty điện lực chắc đã biến mất rồi."
"Vì hệ thống phát điện và truyền tải điện hầu như đều tự động." Komine trả lời thắc mắc của nữ sinh trung học, "Chỉ cần không cắt nhiên liệu, điện sẽ vẫn được cung cấp. Nhưng nếu xảy ra sự cố, thì không biết sẽ thế nào."
"Như mọi người đã biết, khắp nơi đang xảy ra tai nạn." Seiya nói, "Nơi đã mất điện cũng không ít. Ngay cả chung cư này, cũng không biết khi nào sẽ biến thành như vậy. Đối với việc mất điện toàn diện, mọi người vẫn nên chuẩn bị tinh thần thì hơn."
"Phải đảm bảo đồ ăn." Taichi phát biểu.
Seiya khẽ cười, gật đầu. "Đảm bảo nguồn thức ăn rất quan trọng, ít nhất phải nắm được chỗ nào có cái gì."
"Chúng ta sẽ lưu lại đây thời gian khá dài sao?" Fuyuki hỏi.
"Dự định là vậy." Seiya gật đầu, nhìn mọi người, "Tao không biết chỗ này có phải thích hợp nhất không. Có thể còn có nơi tốt hơn, nhưng chúng ta đã phát hiện ra em bé, còn có người bị thương, di chuyển toàn bộ không đơn giản. Tóm lại, trước mắt quan trọng nhất là tạo ra môi trường sinh tồn an toàn."
Yamanishi Shigeo ngồi trên ghế, tay ấn vào đầu gối bị thương, cụp mắt xuống đầy vẻ hối lỗi.
"Tôi hỏi một câu được không?" Toda ngồi trong ghế sofa, giơ một tay lên.
"Mời nói."
"Bất kể sau này thế nào, chúng tôi đều bắt buộc phải hành động cùng nhau sao - theo chỉ thị của cậu?"
Seiya cười khổ. "Là tôi thông qua phát thanh tập hợp mọi người, tôi có trách nhiệm, nên tạm thời đóng vai trò người ra quyết định. Nếu có ai làm việc này, tôi đương nhiên có thể giao lại cho người đó."
"Anh Kuga làm sếp chẳng phải rất tốt sao? Có vấn đề gì à?" Asuka ném ánh mắt trách móc về phía Toda.
"Tôi không có ý định làm sếp," Seiya nói, nhìn Toda, "cũng không có ý ra lệnh. Tôi chỉ nói ra ý kiến của mình, rồi tìm hiểu quan điểm của mọi người. Nếu còn có ý tưởng hay hơn, xin hãy cho tôi biết."
"Tôi không biết có phải ý tưởng hay hơn không, nhưng tôi cảm thấy trước khi tìm đồ ăn nên làm một việc."
"Việc gì?"
"Cầu cứu."
"Cầu cứu... sao?" Seiya bối rối lặp lại lời đối phương.
Toda gật đầu, nói: "Tôi là người theo chủ nghĩa hiện thực, muốn suy nghĩ vấn đề một cách lý trí nhất có thể."
"Tôi cũng vậy."
"Như cậu nói, ngoài chúng ta ra, con người quả thực đã biến mất tăm tích. Nhưng suy nghĩ của tôi là: Họ không phải đơn thuần biến mất, mà là tồn tại ở một nơi nào đó. Như vậy, nhiệm vụ hàng đầu chẳng phải là tìm kiếm họ sao?"
"Chỉ riêng người Nhật đã hơn một trăm triệu rồi. Ý ông là, chừng ấy người trong nháy mắt di chuyển đến nơi khác?"
"Điều này thực tế hơn là cho rằng họ biến mất chứ."
"Cũng phải." Asuka lẩm bẩm.
Trừng mắt nhìn cô bé một cái, Toda tiếp tục nói: "Hơn nữa chúng ta đối với nơi khác chẳng phải vẫn chưa biết gì sao? Chỉ nhìn thấy cảnh tượng đường phố Tokyo, đã đinh ninh con người biến mất. Cũng có thể nơi khác bình an vô sự, chẳng có chuyện gì xảy ra."
"Nếu là vậy, chính phủ đang làm cái gì? Biết rõ như vậy mà khoanh tay đứng nhìn?"
"Điểm này tôi cũng không biết. Tóm lại, tôi cảm thấy nên tìm kiếm nơi có người. Những người khác chắc chắn ở một nơi nào đó."
"Cụ thể nên tìm thế nào?"
"Chỉ có cách chia nhau ra tìm thôi. Giao thông công cộng đã tê liệt, chỉ có thể đi xe đạp."
Seiya không tỏ thái độ, nhìn quanh mọi người. "Ý kiến những người khác thế nào? Tán thành ý kiến của ông Toda không?"
Không ai trả lời. Seiya nhìn Fuyuki. "Mày thấy sao?"
"Em thấy... việc đó làm cũng vô ích. Anh, anh cũng thấy thế đúng không?"
"Sao lại vô ích? Chẳng phải vẫn chưa biết kết quả sao?" Toda gào lên.
"Dựa vào tình hình hiện tại phán đoán, chẳng phải quá rõ ràng rồi sao? Chỉ có chúng ta thôi. Những nơi khác cũng sẽ chẳng có ai đâu." Fuyuki hoãn một hơi, lại mở miệng, "Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng chỉ có chúng ta sống sót. Những người khác e rằng đã không còn trên đời, đã chết cả rồi."
Biểu cảm của tất cả mọi người đều cứng đờ, nhưng trông không giống như ngỡ ngàng vì nghe thấy điều bất ngờ. Fuyuki tin chắc, trong lòng mọi người đều hiểu, chỉ là không chạm đến mà thôi.
Phía sau vang lên tiếng đồ vật rơi xuống đất. Fuyuki quay đầu lại, thấy Nanami đứng đó, phía sau là Emiko đang bế em bé và Miho.
Bình sữa rơi dưới chân Nanami. Seiya nhặt lên. "Tình hình em bé thế nào?"
Thấy Nanami không trả lời, Emiko bèn nói: "Rất khỏe mạnh, uống rất nhiều sữa."
"Tốt quá rồi. Biết tên không?"
"Hình như tên là Hayato. Có phiếu khám sức khỏe ba tháng của bé, ý nghĩa là người dũng cảm."
"Hayato? Tên hay đấy." Seiya nhìn em bé đang ngủ trong vòng tay Emiko, nheo mắt lại, rồi lại nhìn quanh mọi người, "Trước đó đã xảy ra chuyện gì, tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, chúng ta hoàn toàn không biết, nên đừng kết luận gì nữa. Tôi cảm thấy ý kiến của ông Toda cũng có lý nhất định. Ngày mai nếu tình hình cho phép, chúng ta cử vài người đi xa một chút xem sao, những người còn lại thì phụ trách đảm bảo sinh hoạt. Sắp xếp như vậy thế nào?"
Không có ý kiến phản đối. Toda có vẻ cũng hài lòng.
Ăn xong cơm hộp cửa hàng tiện lợi, tối nay phải nghỉ ngơi rồi. Phòng 203 do nam giới trừ Yamanishi Shigeo sử dụng, vợ chồng Yamanishi, Asuka và Nanami bốn người ở phòng 204, mẹ con Shiraki và bé Hayato ở phòng 202.
Toda không biết tìm đâu ra rượu Brandy, cùng Komine từng ngụm nhỏ đối ẩm. Taichi vừa nhai khoai tây chiên, vừa đọc truyện tranh lấy từ cửa hàng tiện lợi.
Fuyuki ra khỏi phòng khách, vào phòng bên cạnh xem thử. Trong phòng có tủ sách, bàn trang điểm và bàn làm việc, xem ra là vợ chồng sử dụng. Trên bàn trang điểm đặt những chai lọ đã mở nắp và cọ trang điểm, cứ như lúc này đang có người sử dụng.
"Mày đang làm gì đấy?" Phía sau có người gọi. Seiya đứng ở cửa.
"Anh xem cái này." Fuyuki chỉ bàn trang điểm, "Bà chủ nhà này biến mất khi đang trang điểm."
Seiya nhìn chằm chằm bàn trang điểm một lúc, rồi khẽ lắc đầu. "Vừa nãy chẳng phải đã nói rồi sao, đừng đưa ra kết luận gì cả."
"Nhưng mà..."
Fuyuki đang định phản bác, chuông cửa reo. Họ đi ra cửa, mở cửa, bên ngoài là Asuka. Cô bé đã thay một bộ đồ thể thao thoải mái, không biết tìm được ở đâu.
"Sao thế?" Fuyuki hỏi.
"Chị Nanami không thấy đâu nữa. Lơ là một chút, chị ấy đã biến mất rồi."
Seiya đứng sau Fuyuki nghe vậy liền băng qua phòng khách, ra ban công. Fuyuki theo sát phía sau.
"Sao thế? Rốt cuộc là sao?" Toda hoảng hốt hỏi.
Fuyuki và Seiya cùng nhìn xuống con đường vẫn còn bốc khói khắp nơi, nhìn thấy một chiếc xe đạp đang đi xa dần trên vỉa hè. "Ở đằng kia, mau đuổi theo." Fuyuki nói.
"Khoan, tao đi. Ở đây nhờ mày." Seiya đi về phía cửa.