Đại hội toàn tông còn chưa đầy nửa canh giờ nữa là bắt đầu, Vân Triệt mới cùng Mộc Băng Vân rời khỏi Băng Hoàng Cung, dĩ nhiên, Mộc Tiểu Lam cũng đi theo bên cạnh.
Bay thẳng về hướng bắc, băng qua Băng Hoàng thành vực, khi sắp đến Thánh Điện, một bóng người từ phía sau cũng bay tới.
Nhìn thấy Vân Triệt, bóng người kia khựng lại một chút, rồi tăng tốc bay đến trước mặt bọn họ.
Một thân áo trắng, phong thái tuấn dật, toàn thân toát lên khí chất lỗi lạc, cao quý, chính là Mộc Hàn Dật.
- Băng Vân Cung chủ, Tiểu Lam sư muội, và cả Vân Triệt sư đệ... À không.
Mộc Hàn Dật cười lắc đầu:
- Sau hôm nay, có lẽ phải gọi là Vân Triệt sư huynh rồi.
Mộc Băng Vân gật đầu, Mộc Tiểu Lam đáp lễ, còn Vân Triệt cười nói:
- Hàn Dật sư huynh khách khí rồi. Tuổi ta nhỏ hơn sư huynh, nhập tông lại muộn hơn rất nhiều, thực sự không dám nhận tiếng "sư huynh" này. Sao hôm nay Hàn Dật sư huynh chỉ có một mình?
- Lúc trước ta có chút việc vặt cần truyền âm thương lượng với hoàng huynh, nên đã chậm trễ một chút.
Mộc Hàn Dật thuận miệng giải thích, sau đó chân thành nói:
- Vẫn chưa kịp chúc mừng Vân Triệt sư đệ trở thành đệ tử thân truyền của Tông chủ. Nói ra thật xấu hổ, hôm đó bại trong tay Vân Triệt sư đệ, ta đã bị đả kích rất lớn, mấy ngày liền thất thần, mãi đến hôm trước mới có thể bình tâm lại. Bây giờ nghĩ lại, Vân Triệt sư đệ tuy tu vi còn thấp, nhưng nếu luận về tư chất, lặn xuống Thiên Trì ngàn trượng... E là trước nay chưa từng có, là điều mà Hàn Dật tuyệt đối không thể so bì, bại cũng là lẽ đương nhiên. Chỉ là hôm đó, Hàn Dật lại trơ trẽn nói sẽ nhường đệ tám thành, chắc hẳn đã khiến Vân Triệt sư đệ chê cười rồi.
- Hàn Dật sư huynh nói gì vậy chứ.
Vân Triệt mỉm cười đáp:
- Sau này ở trong tông môn, còn phải nhờ Hàn Dật sư huynh chiếu cố nhiều hơn.
Mộc Hàn Dật cười lắc đầu, đưa tay vái chào, vừa định cáo biệt thì bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, bèn nói:
- Đúng rồi, mười lăm ngày nữa là đại thọ ngàn tuổi của phụ hoàng ta. Vân Triệt sư đệ sau này chắc chắn sẽ luôn ở bên cạnh Tông chủ, nếu có dịp, mong đệ có thể truyền lời giúp.
- Được, ta biết rồi.
Vân Triệt gật đầu:
- Ta sẽ chờ thời cơ thích hợp để thưa lại với Tông chủ việc này.
Nhìn dáng vẻ của Mộc Hàn Dật, hiển nhiên không dám hy vọng xa vời rằng Ngâm Tuyết Giới Vương đường đường sẽ đến dự đại thọ của phụ hoàng hắn, chẳng qua chỉ là xuất phát từ lễ nghĩa và lòng kính trọng mà nhờ truyền lời mà thôi.
- Hàn Dật cáo từ, xin chờ mong phong thái của Vân Triệt sư đệ tại đại hội tông môn.
Mộc Hàn Dật thi lễ rồi bay về phía Thánh Điện.
Ba người Vân Triệt cũng cất bước bay về phía Thánh Điện. Cùng lúc đó, Mộc Băng Vân bỗng nhiên mở miệng hỏi:
- Vân Triệt, ngươi thấy Mộc Hàn Dật người này thế nào?
Vân Triệt nghiêng đầu, suy nghĩ một chút rồi trả lời:
- Theo ta biết, hắn hẳn là có chấp niệm cực sâu với thân phận đệ tử thân truyền, và cũng rất tự tin. Bảy ngày trước, hắn chỉ cách thành công một bước chân, lại vì ta mà thất bại... Mới vỏn vẹn bảy ngày, hắn không những đã bình tâm chấp nhận, mà khi đối mặt với ta còn không có chút địch ý nào, thậm chí còn chủ động chào hỏi trước...
- Thẳng thắn mà nói, nếu đổi lại là ta, ta không làm được.
- Đúng vậy, Hàn Dật sư huynh thật sự là một người rất tốt.
Mộc Tiểu Lam gật đầu.
Mộc Băng Vân liếc nhìn Mộc Tiểu Lam, rồi lại nói:
- Thực ra, bảy ngày trước tại Minh Hàn Thiên Trì, trận chiến băng linh giữa Mộc Hàn Dật và Mộc Phi Tuyết, người đáng lẽ phải thắng là Mộc Phi Tuyết.
- Hả?
Mộc Tiểu Lam kinh ngạc há to miệng.
- ...Nói như vậy, lẽ nào là Tông chủ đã ngầm thao túng?
Vân Triệt kinh ngạc nói. Với thực lực của Tông chủ, nàng muốn thao túng thì dễ như trở bàn tay mà không để lại dấu vết.
- Sự thật đúng là như vậy.
Mộc Băng Vân gật đầu:
- Xét về thiên phú, Mộc Phi Tuyết cuối cùng vẫn hơn Mộc Hàn Dật một bậc, nhưng tính cách của Mộc Hàn Dật... không bàn đến tốt xấu, quả thực thích hợp để trở thành đệ tử thân truyền hơn.
"..." Vân Triệt im lặng, nhưng cũng không cảm thấy quá ngạc nhiên.
- Nhưng không ngờ, cuối cùng trời xui đất khiến, người được chọn lại là ngươi.
Ánh mắt Mộc Băng Vân có chút u ám, nàng khẽ thở dài:
- Mặc dù Tông chủ sớm đã biết thể chất của ngươi khác thường, nhưng ngươi chung quy vẫn là người hạ giới. Mấy năm sau, bất luận có đạt được mục đích hay không, ngươi cũng sẽ trở về chứ không ở lại Ngâm Tuyết Giới. Vì vậy, nàng chưa bao giờ nghĩ sẽ thu nhận ngươi làm đệ tử thân truyền. Không ngờ... đây cũng là thiên ý đi.
- Hơn nữa, ta cảm thấy lý do lớn nhất khiến nàng cuối cùng thay đổi quyết định, thuận theo 'trời xui đất khiến' này mà chọn ngươi, không phải vì thể chất của ngươi, mà là vì hôm đó ngươi đã dám đối mặt với tất cả trưởng lão, cung chủ, thậm chí còn dám cãi lại nàng.
- Chắc là... không phải đâu?
Vân Triệt thấp giọng nói, rồi tự giễu cười một tiếng:
- Nói là dũng khí... nhưng thực ra chẳng qua là lỗ mãng không biết sống chết thôi. Tông chủ cũng vì chuyện này mà mắng ta hai lần rồi.
Mộc Băng Vân lại lắc đầu, nhưng không giải thích thêm, mà nói:
- Xem ra chuyện của Mộc Hàn Dật, ta cũng không cần phải nhắc nhở ngươi nữa. Ngược lại là Phi Tuyết, nàng mới là người thích hợp với ngươi nhất.
- Ai? Người thích hợp nhất với ta? Có ý gì?
Vân Triệt giật mình nói.
- Hẳn là chẳng mấy ngày nữa, ngươi sẽ biết.
Mộc Băng Vân nở một nụ cười rất nhạt.
Vân Triệt: "????"
- Sư tôn, Vân Triệt trở thành đệ tử thân truyền của Tông chủ, sau này có phải... sẽ rất khó gặp lại không?
Mộc Tiểu Lam bỗng nhiên nhẹ giọng hỏi.
- Ừm.
Mộc Băng Vân khẽ gật đầu:
- Sau hôm nay, Vân Triệt sẽ theo Tông chủ ở trong Thánh Điện, hẳn là sẽ rất khó gặp lại.
- À. - Mộc Tiểu Lam đáp một tiếng, khẽ cúi đầu.
- Hửm? Tiểu Lam sư tỷ, chẳng lẽ tỷ... không nỡ xa ta sao?
Vân Triệt ghé sát mặt lại, cười híp mắt nói.
- Ai... ai thèm không nỡ xa ngươi!
Mộc Tiểu Lam vội vàng lùi lại nửa bước, gấp gáp nói:
- Ngươi đi rồi ta có thể một mình bầu bạn với sư tôn, vui còn không kịp, hừ!
- À... - Vân Triệt tỏ vẻ u sầu thở dài:
- Thôi được, thôi được. Ta vốn còn định thỉnh thoảng về Băng Hoàng Cung thăm một chút, nhưng nếu tỷ đã ghét ta như vậy, ta cũng không cần tự mình đa tình mà quay về nữa.
- Ngươi... ngươi về thăm sư tôn là chuyện phải làm, ta... ta lại không thể cản ngươi.
Giọng Mộc Tiểu Lam lập tức yếu đi.
—— —— —— —— ——
Băng Hoàng Thánh Điện, giờ Thìn, theo một tiếng ngâm dài của cự long băng giá, Ngâm Tuyết Giới Vương từ trên trời giáng xuống, ngự trên thánh tọa, đại hội tông môn chính thức bắt đầu.
Tầng lớp cao tầng đều có mặt đông đủ, tầng lớp trung tầng có mặt gần một nửa, cùng với trăm vạn đệ tử, khiến cho khí tức hàn băng trong toàn bộ Thánh Điện cuộn trào như biển cả. Thế nhưng, nhân vật chính được chú ý nhất trong đại hội tông môn lần này lại không phải Ngâm Tuyết Giới Vương, mà là Vân Triệt.
Sau khi Mộc Hoán Chi tự mình tuyên đọc kết quả của bảy ngày trước và pháp lệnh về đệ tử thân truyền, dưới những ánh mắt khác nhau của mọi người, Vân Triệt chậm rãi bước ra, đi đến trước thánh tọa của Ngâm Tuyết Giới Vương và trịnh trọng quỳ lạy.
Ngâm Tuyết Giới Vương hôm nay không dùng sương mù che mặt. Khi Vân Triệt bước đến trước mặt nàng, tim hắn đập loạn, tâm tư rối như tơ vò.
Dung nhan nàng tựa băng tựa ngọc, đẹp đến tiên huyễn, nhưng dưới ánh mắt của nàng, mỗi một lỗ chân lông trên người Vân Triệt đều thấm đẫm hàn ý rét thấu xương.
Tại Ngâm Tuyết Giới, nàng có thể quyết định sinh tử của bất kỳ ai. Giờ đây, nàng lại trở thành sư phụ của hắn... Nhưng trước đó, chính hắn đã ở gần nàng trong gang tấc, thất thố, bất kính thì cũng thôi đi, thế mà còn gọi nàng hết lần này đến lần khác là "sư tỷ ngực bự", đặc biệt là lần cuối cùng, còn là trần trụi trêu ghẹo. Cho đến bây giờ, Vân Triệt vẫn không thể hoàn toàn chấp nhận được việc nàng lại chính là Ngâm Tuyết Giới Vương. Bằng chứng "hùng hồn" nhất cho sự hoang đường này chính là hắn đã nói năng bậy bạ, trêu ghẹo cả Ngâm Tuyết Giới Vương... người sắp trở thành sư phụ của mình, vậy mà vẫn còn sống sờ sờ!
- Vân Triệt, ngươi tuy nhập tông thời gian ngắn ngủi, tu vi nông cạn, nhưng ngươi có thể chất và thiên phú hàn băng hơn người, tương lai không thể đo lường.
Ngâm Tuyết Giới Vương lạnh nhạt lên tiếng, trong Thánh Điện ai nấy đều nín thở lắng nghe:
- Bổn Vương hôm nay thu ngươi làm đệ tử thân truyền, ban cho ngươi Băng Hoàng huyết mạch. Ngươi phải nghiêm giữ tông quy, khổ tu Băng Hoàng huyền công, không được có nửa phần lười biếng, nếu không, bổn vương chắc chắn sẽ tự mình trừng phạt ngươi.
- Vâng!
Vân Triệt một mực ghi nhớ lời Mộc Băng Vân đã dặn:
- Đệ tử Vân Triệt nhất định không phụ vinh hạnh đặc biệt này, không dám để sư tôn và tông môn thất vọng.
- Bái sư!
Mộc Hoán Chi cao giọng hô, ánh mắt nhìn Vân Triệt có chút phức tạp.
Vô số ánh mắt đổ dồn về phía Vân Triệt, nhìn hắn bái Mộc Huyền Âm làm thầy. Ngưỡng mộ, ghen tị, kinh ngạc, khó chấp nhận... Người được công nhận sẽ trở thành đệ tử thân truyền của Tông chủ xưa nay chỉ có thể là Mộc Hàn Dật hoặc Mộc Phi Tuyết, ai có thể ngờ được, cuối cùng lại là một kẻ vừa mới nhập tông, huyền lực cũng chỉ mới bước vào Thần Nguyên Cảnh.
Hắn không chỉ xuất thân từ hạ giới, mà đến Băng Hoàng Thần Tông cũng mới vỏn vẹn ba tháng. Vậy mà chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, hắn đã giẫm lên Mộc Hàn Dật và Mộc Phi Tuyết, giẫm lên tất cả đệ tử toàn tông, đạt đến vị trí đỉnh cao nhất của tông môn.
Vân Triệt hành lễ xong, trong lòng vẫn rung động khó yên, từ đầu đến cuối không dám nhìn thẳng Mộc Huyền Âm, ngay cả lúc dâng trà cũng hận không thể cúi đầu sát đất... Hắn cảm thấy tương lai của mình tràn ngập sự bất an sâu sắc.
Đúng lúc này, một trận gió lạnh bỗng gào thét, một chấp sự trước điện phi tốc bay tới, quỳ xuống, nhanh chóng nói:
- Bẩm Tông chủ, Viêm Thần Giới có khách cầu kiến... Người đã đến ngoài Thánh Điện.
- Cái gì? Ngoài Thánh Điện?
Mộc Hoán Chi biến sắc, các trưởng lão hai bên cũng nhao nhao đứng dậy.
- Hừ! - Mộc Huyền Âm hừ lạnh một tiếng:
- Có thể vô thanh vô tức xông đến đây, xem ra ba lão già kia đã đích thân tới.
- Vâng Tông chủ, ba người dẫn đầu chính là tam đại tông chủ của Viêm Thần Giới.
Chấp sự trước điện đáp.
Tam đại tông chủ Viêm Thần Giới toàn bộ đích thân đến!?
Một cảm giác chấn động và bất thường lập tức lan tỏa trong gió lạnh.
- Bọn họ mang theo bao nhiêu người?
Mộc Hoán Chi trầm giọng hỏi.
- Tam tông chủ mỗi người chỉ mang theo một người... Hơn nữa, khí tức của ba người đó hẳn còn rất trẻ.
- Sáu người? Xem ra ba lão bất tử kia cũng to gan thật.
Mộc Huyền Âm không đứng dậy, giọng nói băng lãnh chấn động trời xanh:
- Để bọn họ vào!
- Triệt, đến bên cạnh vi sư.
Giọng nói lạnh lùng mang theo uy nghiêm không thể kháng cự, nhưng cách xưng hô với Vân Triệt đã thay đổi. Vân Triệt sững sờ, sau đó đứng dậy, cẩn thận bước đến bên cạnh Mộc Huyền Âm, rồi đứng ở phía bên phải của nàng.
Trơ mắt nhìn Vân Triệt cứ thế đứng bên cạnh Ngâm Tuyết Giới Vương... các đệ tử không khỏi hâm mộ đến chết, ngay cả những trưởng lão, cung chủ địa vị cao nhất, trong mắt cũng hiện lên vẻ ngưỡng mộ rõ rệt.
Gió lạnh hơi ngừng lại, rồi bỗng nhiên xen lẫn mấy luồng khí nóng rực. Dưới luồng khí nóng, sáu bóng người từ trên không hạ xuống, ba người đi trước, ba người theo sau, bước chân chậm rãi, đạp không mà đến trước mặt Mộc Huyền Âm.
Nơi họ đi qua, khí lưu đều hỗn loạn trong nháy mắt, nhiệt khí ngút trời.