Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1000: CHƯƠNG 997: TOÀN TÔNG ĐẠI HỘI

"Hả?" Vân Triệt vội vàng lắc đầu:

- Không không không... Chuyện này... Đều do đại sư tỷ thực sự quá đẹp, mỗi lần ta đều... đều... không cẩn thận nói năng hồ đồ...

Yêu nữ nhướng đôi mắt đẹp, khóe môi cong lên một nụ cười yêu mị vô cùng, lại có chút kỳ dị:

- Nghe nói, ngươi sắp trở thành đệ tử thân truyền của tông chủ, thật khiến người ta hâm mộ.

- Ha ha ha, hóa ra đại... Ặc, sư tỷ đã biết rồi, chuyện này, chỉ là may mắn thôi.

Vân Triệt cố gắng gượng cười, nhịp tim lại càng thêm hỗn loạn, chỉ có thể không ngừng hít sâu trong lòng... Nữ nhân này, thật đúng là muốn lấy mạng người ta... Lẽ nào đây là mị cốt trời sinh trong truyền thuyết?

Yêu nữ yêu kiều cười khẽ, nàng bỗng nhiên cất những bước chân nhẹ nhàng, dáng vẻ yểu điệu tiến về phía Vân Triệt... Nàng dường như chỉ đi hai bước, nhưng trước mắt Vân Triệt lại bỗng nhiên mờ đi, thân hình tựa yêu ma kia đã đến ngay trước người.

Khoảng cách đột ngột gần đến như vậy khiến Vân Triệt nhất thời không kịp phản ứng, cứ thế ngẩn người ra. Trước mắt là dung nhan yêu nữ đủ để mê hoặc thiên hạ, một đôi mắt phượng ngập nước long lanh đặc biệt diêm dúa. Dáng vẻ như muốn nhào vào lòng hắn, phô bày hết thảy phong tình.

Ánh mắt hắn bất giác nhìn xuống... Ở khoảng cách gần thế này mới phát hiện họa tiết Băng Hoàng trước ngực nàng đâu chỉ biến dạng đôi chút, mà gần như đã muốn bung ra ngoài. Bên dưới lớp tuyết y là đôi gò bồng đảo tròn trịa sung mãn, tựa như hai quả cầu tuyết bằng bạch ngọc khổng lồ, sức nặng kinh người như thế lại không hề có chút nào rủ xuống, mà vô cùng cao ngạo vươn lên.

Thậm chí, Vân Triệt còn mơ hồ ngửi được một mùi hương thoang thoảng.

Trong lúc Vân Triệt còn đang ngây ngất, yêu nữ chậm rãi nâng một ngón tay lên, đầu ngón tay thon dài long lanh như ngọc, trắng nõn tựa củ niễng, nhẹ nhàng điểm lên lồng ngực Vân Triệt:

- Vậy ngươi phải thật ngoan ngoãn nghe lời tông chủ, tông chủ thích nhất là những đứa trẻ ngoan ngoãn đấy.

Vân Triệt: "..."

Thanh âm quyến rũ tận xương khiến Vân Triệt thoáng chốc có cảm giác toàn thân vô lực, một luồng cảm giác tê dại mãnh liệt từ sâu trong tâm hồn lan ra khắp toàn thân.

Ngón tay ngọc chỉ nhẹ nhàng chạm vào lồng ngực hắn, lại như thể trong nháy mắt khuấy động toàn bộ huyết dịch, một cảm giác khô nóng theo dòng máu đang sôi trào nhanh chóng lan ra khắp cơ thể. Cảm giác mất khống chế trong chớp mắt ấy mãnh liệt đến mức khiến Vân Triệt kinh hãi, chỉ trong một hơi thở ngắn ngủi, hắn lại có xúc động muốn đè nữ nhân này xuống đất mà thỏa thích chà đạp.

- Sư tôn, con về rồi!

Giọng nói vui vẻ của Mộc Tiểu Lam từ bên ngoài truyền đến, làm cho tinh thần Vân Triệt bừng tỉnh.

Tâm trạng Mộc Tiểu Lam hiển nhiên rất tốt, nàng nhanh nhẹn bước vào chính điện, liếc nhìn Vân Triệt và nữ tử đứng rất gần, che khuất hơn nửa bóng người hắn, rồi buột miệng hỏi:

- A? Là vị tiền bối hay sư tỷ nào đến thăm vậy ạ...

Chữ cuối cùng còn chưa kịp thốt ra, cả người Mộc Tiểu Lam bỗng nhiên cứng đờ tại chỗ, đôi đồng tử băng giá co rút lại kịch liệt như bị kim châm...

Phịch!

Mộc Tiểu Lam lập tức quỳ rạp xuống, trán cúi gằm, toàn thân co rúm lại run rẩy:

- Tông… tông tông tông… Tông… Tông chủ!

Vân Triệt cũng vừa vặn xoay người lại, vẻ mặt khó hiểu nhìn Mộc Tiểu Lam:

- Tông chủ nào? Ngươi hoa mắt rồi à...

Giọng hắn đột ngột im bặt, trong lòng Vân Triệt bỗng nhiên run lên, hắn đột ngột quay người lại.

Trước mặt vẫn là "yêu nữ" kia, ngay cả ngón tay cũng vẫn nhẹ nhàng chạm vào lồng ngực hắn, chưa hề rời đi. Nhưng, khí tràng đã thay đổi... hoàn toàn thay đổi...

Vẻ yêu mị trí mạng đã biến mất không còn một dấu vết, thay vào đó là uy lăng khiến linh hồn hắn như bị vạn trượng núi cao đè nén. Khóe mắt phượng lúc trước quyến rũ nay đã xếch lên, mị quang trong đó đã hóa thành uy nghiêm khiến người ta không rét mà run, hóa thành hàn quang đủ để đóng băng linh hồn.

Ngón tay ngọc trên ngực hắn không còn truyền đến luồng hơi nóng khiến huyết dịch sôi trào nữa, mà là cái lạnh buốt đóng băng trong nháy mắt, rồi nhanh chóng lan ra toàn thân, khiến hắn như rơi vào hầm băng vĩnh cửu.

"..." Miệng Vân Triệt há hốc, rồi lại há to hơn, tròng mắt run rẩy không theo quy luật, cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại, một chữ cũng không thể thốt ra.

Uy thế khủng bố tuyệt luân này, hôm nay hắn vừa mới tự mình trải nghiệm.

Đó rõ ràng... rõ ràng là thuộc về Ngâm Tuyết Giới Vương!!

Ngón tay nhẹ nhàng rời khỏi lồng ngực Vân Triệt, bóng dáng Mộc Huyền Âm từ bên cạnh Vân Triệt đang đờ đẫn chậm rãi bước qua, mỗi bước đi đều mang theo uy lăng vô tận.

- Đừng quên những gì bổn vương đã nói với ngươi!

Giọng nói không còn nửa điểm mềm mại kiều mị lúc trước, mà lạnh lẽo như gió lạnh Bắc Cực, mỗi chữ đều tựa thiên uy thánh lệnh.

- Cung… Cung tiễn tông chủ!

Tuyết ảnh mờ ảo, trong nháy mắt đã ở ngoài trăm trượng. Thân thể Mộc Tiểu Lam vẫn còn run rẩy, đợi đến khi nàng đi đã rất lâu, nàng mới dám cẩn thận đứng dậy từ dưới đất, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn chưa thể hoàn hồn, hiển nhiên là bị dọa cho không nhẹ.

"Hù..." Mộc Tiểu Lam nghĩ lại mà kinh hãi, khẽ thở ra:

- Tông chủ vậy mà lại ở đây, dọa chết ta rồi, vừa rồi suýt chút nữa là thất lễ. Vân Triệt, tông chủ đến thăm ngươi sao?

Mộc Tiểu Lam vừa nói xong, quay lại thì thấy Vân Triệt vẫn đứng như trời trồng, không hề nhúc nhích. Mộc Tiểu Lam bước nhanh đến trước mặt hắn, lại phát hiện vẻ mặt hắn đang trong trạng thái hoảng sợ đến mức khoa trương tột độ.

- Ơ? Vân Triệt? Ngươi sao vậy?

Mộc Tiểu Lam bị bộ dạng của hắn dọa cho giật mình, vội vàng huơ tay trước mặt hắn:

- Này! Này!

"..." Vân Triệt chậm rãi đưa tay, động tác cứng ngắc nâng chiếc cằm gần như sắp rớt xuống đất của mình lên.

"Rắc" một tiếng, chiếc cằm rớt xuống đã lâu cuối cùng cũng khép lại... chỉ là hơi lệch một chút.

Hắn lại chậm rãi đưa tay lên, ấn vào bên má trái, lại một tiếng "két", cuối cùng cũng chỉnh ngay ngắn lại.

- Ngươi ngươi ngươi... Ngươi không phải là... bị tông chủ dọa cho ngốc rồi chứ?

Mộc Tiểu Lam bất an hỏi.

"Haiz..." Vân Triệt chậm rãi thở ra một hơi, hỏi:

- Tông chủ nàng... tên là gì?

- Hửm, cái này...

Mộc Tiểu Lam ghé sát lại, dùng giọng cực nhỏ nói:

- Tông chủ tên là Mộc Huyền Âm, nhưng mà! Dù ngươi là đệ tử thân truyền của tông chủ, cũng tuyệt đối không được gọi thẳng tên của người, đó là đại bất kính.

- Ngươi... tại sao... không nói sớm?

Ánh mắt Vân Triệt đầy oán giận.

- Ngươi có hỏi ta bao giờ đâu?

Mộc Tiểu Lam chớp chớp đôi mắt ngây thơ vô tội.

Vân Triệt: "..."

- Ngươi... không sao chứ?

Mộc Tiểu Lam lo lắng hỏi, nàng chưa bao giờ thấy bộ dạng này của Vân Triệt. Hôm nay ở Minh Hàn Thiên Trì, hắn gan to đến mức dám mạnh miệng với cả tông chủ, vậy mà bây giờ lại như bị dọa mất hồn.

- Ngươi nhìn ta có giống không có chuyện gì không?

Vân Triệt đưa tay che mặt, lòng dạ rối bời lẩm bẩm:

- Ta vẫn còn sống... quả thực chính là... một kỳ tích...

Nói xong, thân thể hắn loạng choạng, ngã thẳng về phía Mộc Tiểu Lam.

"A?" Mộc Tiểu Lam khẽ kêu lên, theo bản năng đưa tay ra đỡ lấy Vân Triệt, nhưng ngay sau đó, toàn thân nàng tê rần như bị điện giật, cứng đờ trong giây lát rồi hét lên một tiếng thất thanh.

"A —— ——!!"

Bởi vì đầu Vân Triệt đã gối chặt lên ngực nàng.

Mộc Tiểu Lam luống cuống tay chân lùi lại, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng đến tận cổ:

- Ngươi... ngươi... ngươi cố ý!

Nói xong, nàng tức giận dậm chân, không thèm để ý đến Vân Triệt nữa, tâm hoảng ý loạn chạy đi.

"..." Vân Triệt ngồi bệt trên mặt đất, nửa ngày không đứng dậy nổi, lặng lẽ suy ngẫm về cuộc đời.

Nàng... Tông chủ... Ngâm Tuyết Giới Vương!?

Chuyện này rốt cuộc là...

Sao các nàng có thể là cùng một người... Sao có thể chứ!?

Nhưng vừa rồi, chỉ trong khoảnh khắc hắn xoay người, yêu nữ đã biến thành Ngâm Tuyết Giới Vương... Trong suốt quá trình đó, ngón tay nàng vẫn luôn đặt trên ngực hắn, khả năng là song sinh giả mạo cũng không tồn tại.

Giờ phút này nghĩ lại giọng nói của "hai người", nếu để ý kỹ âm sắc, quả thực hoàn toàn giống nhau... Nhưng, một người thì kiều diễm mềm mại, mị hoặc tận xương, một người thì uy lăng nhiếp hồn, băng lãnh thấu tâm, làm sao cũng không thể liên tưởng đến cùng một người được!!

Không đúng! Làm sao cũng không thể thuộc về cùng một người được chứ!

Mấu chốt là... nếu nàng thật sự là Ngâm Tuyết Giới Vương nổi giận thì vạn dặm không còn sự sống, chỉ bằng những lời ta đã nói với nàng...

Ta vậy mà vẫn còn sống!?

Hơn nữa còn trở thành đệ tử thân truyền?

Mà lại là Ngâm Tuyết Giới Vương, mấy ngày trước, nàng vậy mà lại tự mình đến đưa Phù Vận Hàn Lộ cho ta và Mộc Tiểu Lam?

Khoan đã! Ngày đó nàng đến đưa Phù Vận Hàn Lộ, nói là đến để xem một người... Chẳng lẽ người nàng muốn xem là...

Chết tiệt!!

Vân Triệt vỗ một phát lên trán. Hắn cuối cùng cũng hiểu ra, ngày đó Mộc Huyền Âm tự mình đến đây, người muốn xem rõ ràng chính là hắn!

Hẳn là khi đó, Mộc Băng Vân vì phát hiện trên người hắn có điểm bất thường, nên đã kể hết cho Mộc Huyền Âm... à, Ngâm Tuyết Giới Vương. Mà Ngâm Tuyết Giới Vương cũng có thể chính vào lúc này, tổng hợp mọi chuyện, mơ hồ đoán được trên người hắn có khả năng mang truyền thừa của Tà Thần viễn cổ, cho nên mới tự mình đến xem rốt cuộc có phải hay không.

Mà Mộc Tiểu Lam sở dĩ không hề hay biết, tất nhiên là do nàng đã ngăn cách vị trí tu luyện của Mộc Tiểu Lam, với sự cường đại của nàng, chuyện đó dễ như trở bàn tay.

- Sư phụ của ta... thật sự đáng sợ.

Vân Triệt khẽ than một tiếng, trong đầu hiện lên hình ảnh lần đầu gặp Mạt Lỵ, khi đó Mạt Lỵ, mỗi một câu nói với hắn gần như đều tràn ngập khinh thường, thậm chí có chút ghét bỏ, khiển trách hắn... Dù sao, với đẳng cấp của nàng, đừng nói là hắn lúc đó chẳng có gì, mà ngay cả người mạnh nhất Thiên Huyền Đại Lục, trong mắt nàng cũng chỉ là sâu bọ. Phụ thuộc vào hắn, thu hắn làm đồ đệ, cũng chẳng qua là bất đắc dĩ.

Mà bây giờ nghĩ lại, dù cho đoạn ký ức đó quả thực có chút "khuất nhục", nhưng lại đẹp tựa như một giấc mộng.

- Mạt Lỵ, ta nhất định sẽ gặp lại nàng...

—— —— —— —— —— ——

Bảy ngày sau, tại Thánh Điện của Băng Hoàng Giới.

Thánh Điện nằm ở phía bắc Băng Hoàng Giới, là nơi gần Minh Hàn Thiên Trì nhất, cũng là nơi ở của tông chủ, là nơi thần thánh nhất Băng Hoàng Giới, thậm chí là toàn bộ Ngâm Tuyết Giới. Trừ phi được triệu kiến, nếu không không ai dám đến gần.

Hôm nay, là đại hội toàn tông ngàn năm khó gặp của Băng Hoàng Thần Tông, mà một thịnh hội to lớn như thế, lại chỉ có một nội dung duy nhất —— lễ bái sư của đệ tử thân truyền!

Trời còn sớm, trước Thánh Điện rộng lớn đã có trăm vạn đệ tử đứng ngay ngắn chỉnh tề, các trưởng lão, cung chủ, phó cung chủ, chấp sự, điện chủ cũng đã đến hơn phân nửa. Đám đông khí thế ngút trời, nhưng lại im phăng phắc, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!