Ở Ngâm Tuyết Giới, Giới Vương muốn ai chết, kẻ đó không thể không chết, cũng không dám không chết.
Tai vạ bất ngờ ập xuống khiến Mộc Túc Sơn tuyệt vọng, toàn thân lạnh toát. Hắn biết hôm nay mình không thể sống sót, bèn phủ phục xuống đất, cầu khẩn:
- Tông chủ, xin hãy nể tình sáu nghìn năm trung thành của Túc Sơn mà đối xử tử tế với người nhà của ta.
- Ngươi yên tâm, sau khi ngươi chết, bản vương sẽ tự mình sưu hồn. Chỉ cần những chuyện không nên nói ngươi không nói cho người nhà, bản vương cũng lười tiễn bọn họ đi cùng ngươi.
Mộc Túc Sơn liên tiếp dập đầu:
- Tạ Tông chủ... thánh ân!
Dập đầu xong, Mộc Túc Sơn liền bất động tại chỗ, một làn sương trắng từ trên người hắn nổ tung, mang theo sinh mệnh khí tức tiêu tán…
Hắn đã tự tuyệt tâm mạch và huyền mạch mà chết.
- Không… Không… Tông chủ tha mạng… Tông chủ tha mạng…
Mộc Phượng Thù sợ hãi lùi lại, sau đó gào lên một tiếng rồi bay vút lên, như một con ruồi không đầu bay loạn xạ.
- A! – Bàn tay sau lớp sương băng nhẹ nhàng vung lên.
Đinh!
Một tiếng vang nhỏ, âm thanh và cả người Mộc Phượng Thù chợt đứng im, toàn thân đã bị đóng băng trong một khối hàn băng, đông cứng cả gương mặt hoảng sợ đến tột cùng của nàng ta.
- Vốn định lưu cho ngươi toàn thây, nếu đã không biết điều như vậy…
- Biến mất đi!
Binh!
Hàn băng vỡ tan, mang theo cả thân thể Mộc Phượng Thù hóa thành bụi băng đầy trời…
Những người có mặt tại Hàn Tuyết Điện ngày đó, Mộc Phượng Thù cùng Mộc Túc Sơn đều từng tham gia Huyền Thần Đại Hội, cho nên đã từng thấy qua Tinh Thần Toái Ảnh. Vì vậy, bọn họ phải chết!
—— —— —— —— —— —— —— ——
Chuyện xảy ra bên trong Minh Hàn Thiên Trì, Vân Triệt đương nhiên hoàn toàn không biết. Đứng bên ngoài kết giới Minh Hàn Thiên Trì, hắn nửa ngày không nhúc nhích, mặt mày mờ mịt.
Ta… làm sao để trở về đây?!
Lúc đến là hắn ngồi băng thuyền do Mộc Băng Vân điều khiển. Bây giờ để hắn tự trở về… e là ngay cả đường hắn cũng không tìm ra.
Đúng lúc này, trên không trung bỗng có một luồng hàn khí ập tới, một bóng dáng nhỏ nhắn điều khiển một chiếc băng thuyền bay đến trước mặt hắn.
Trên băng thuyền là Mộc Tiểu Lam. Nhìn thấy Vân Triệt, nàng không dám đến gần, vẻ mặt lộ rõ vẻ bất an:
- Vân… Vân Triệt sư huynh… Sư tôn bảo ta ở đây chờ ngươi… để cùng về Băng Hoàng Cung.
- … – Vân Triệt trợn mắt, đột nhiên bước tới, dùng một ngón tay gõ lên trán Mộc Tiểu Lam.
- Oa! – Mộc Tiểu Lam kêu lên một tiếng, ôm trán kêu đau:
- Ngươi ngươi ngươi… Ngươi làm gì vậy!
- Ta còn muốn hỏi ngươi đây! – Vân Triệt bĩu môi nói:
- Trước kia ở trước mặt ta lúc nào cũng uy phong lẫm liệt, sao hôm nay thấy ta lại như chuột thấy mèo thế, ngươi uống nhầm thuốc à?
- Ngươi… ngươi mới uống nhầm thuốc! Ta tốt bụng chịu lạnh ở đây chờ ngươi, ngươi lại còn gõ đầu ta.
Lập tức ý thức được giọng điệu của mình không đúng, nàng vội hạ giọng:
- Ngươi… bây giờ đã là đệ tử thân truyền của Tông chủ. Là… sư huynh… Tất cả đệ tử đều phải gọi ngươi là sư huynh. Ta…
- … – Vân Triệt sờ sờ chóp mũi, tự lẩm bẩm:
- Đệ tử thân truyền lợi hại vậy sao?
- Đương nhiên lợi hại. – Mộc Tiểu Lam nhỏ giọng nói:
- Có thể ở bên cạnh Tông chủ, đương nhiên là… ai cũng không dám đắc tội, muốn làm gì thì làm nấy…
- Muốn làm gì thì làm nấy? Lợi hại đến thế à? – Vân Triệt mở to mắt, rồi đột nhiên nhìn chằm chằm Mộc Tiểu Lam, vô cùng nghiêm túc nói:
- Nói như vậy, nếu ta nhờ Tông chủ ban ngươi cho ta làm nha đầu ấm giường, chắc cũng không thành vấn đề nhỉ?
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộc Tiểu Lam trong nháy mắt đỏ bừng, sau đó nghiến răng, cuối cùng không nhịn được mà nổi giận, một cước đá vào mông Vân Triệt:
- Ngươi cái đồ nam nhân ti tiện hạ lưu! Trở thành đệ tử thân truyền của Tông chủ rồi mà vẫn chết cũng không chừa, chỉ biết bắt nạt nữ hài tử! Ai thèm làm nha đầu ấm giường cho ngươi… Nằm mơ đi, nằm mơ đi, nằm mơ đi!
Vân Triệt bị một cước đá văng khỏi băng thuyền, hắn xoa xoa mông, buồn bực lầm bầm:
- Ta chỉ nói đùa một chút thôi, sao mà nóng tính thế. Ai, xem ra đệ tử thân truyền của Tông chủ cũng chẳng có gì ghê gớm, vẫn bị ngươi bắt nạt.
- … – Mộc Tiểu Lam ngơ ngác nhìn hắn một lúc, rồi đột nhiên “phì” một tiếng bật cười.
- Ngươi không phải uống nhầm thuốc thật đấy chứ? – Ánh mắt Vân Triệt tràn đầy vẻ quan tâm.
Băng thuyền khởi động, phá không bay lên, Mộc Tiểu Lam nhẹ giọng nói:
- Ta đột nhiên phát hiện, ngươi vẫn có ưu điểm.
Ha ha ha… cái tiểu nha đầu này, khen ta thì khen đi, “vẫn có” là ý gì chứ?
- Vốn là như vậy, ngươi trở thành đệ tử thân truyền của Tông chủ, nhất định sẽ oai phong lẫm liệt, trước đó ta còn hơi sợ khi gặp ngươi. Không ngờ, ngươi vẫn như trước đây, ta vừa mắng ngươi vừa đánh ngươi, ngươi cũng không tức giận, cũng không cãi lại… Ừm, vẫn là Vân Triệt tiểu sư đệ.
- Cái này thì phải tùy người. Nếu là người khác dám đá ta, chân cũng bị ta bẻ gãy. Còn ngươi… dù sao cũng là sư tỷ, đành phải nhịn thôi. – Vân Triệt ra vẻ bất đắc dĩ nói.
Mộc Tiểu Lam lườm hắn một cái, rồi đột nhiên vui vẻ:
- Đúng rồi! Nghi thức bái sư còn chưa cử hành, bây giờ ngươi vẫn là đệ tử Băng Hoàng Cung, ta vẫn là sư tỷ của ngươi! Bảy ngày này, ngươi vẫn phải ngoan ngoãn nghe lời sư tỷ ta đây!
- Biết rồi. – Vân Triệt uể oải đáp… Tiểu nha đầu này mất trí nhớ rồi sao? Trước kia ta có bao giờ nghe lời nàng đâu?
- Không ngờ, ngươi lại lợi hại đến vậy… còn lợi hại hơn cả Hàn Dật sư huynh, chuyện hôm nay cứ như một giấc mơ vậy.
Trên băng thuyền, Mộc Tiểu Lam có chút thất thần lẩm bẩm.
Càng rời xa Minh Hàn Thiên Trì, hàn khí càng loãng. Sắp đến thành vực Băng Hoàng Thành, phía trước xuất hiện một chiếc băng thuyền khác, đang đứng im tại chỗ, dường như đang đợi ai đó.
Nhìn thấy Vân Triệt trên thuyền, chiếc băng thuyền vốn đứng im đột nhiên chuyển động, nhanh chóng tiếp cận bọn họ. Trên băng thuyền là hai gương mặt mà Vân Triệt mới gặp mấy ngày trước.
Mộc Nhất Chu và Mộc Lạc Thu!
- Nhất Chu sư huynh, Lạc Thu sư…
Mộc Tiểu Lam còn chưa kịp chào hỏi xong, Mộc Nhất Chu đã ngã quỵ xuống trước mặt Vân Triệt… à không, là… quỳ xuống!
- Vân… Vân Triệt sư huynh.
Giọng Mộc Nhất Chu run rẩy, thân thể cũng run rẩy. Gương mặt kia đúng là Mộc Nhất Chu, nhưng đâu còn nửa điểm uy nghiêm đáng sợ của bảy ngày trước, chỉ còn lại sự sợ hãi và cầu khẩn:
- Mấy ngày trước ta… ta có mắt không tròng, không biết tự lượng sức mình, lại… vô lễ mạo phạm Vân Triệt sư huynh, cầu Vân Triệt sư huynh đại nhân đại lượng, đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, ta về sau… không dám nữa.
- … – Vân Triệt sững sờ. Bên cạnh, Mộc Tiểu Lam cũng kinh ngạc… nhưng cũng không quá ngạc nhiên.
Ngay khi Ngâm Tuyết Giới Vương chính miệng tuyên bố thu Vân Triệt làm đệ tử thân truyền, Mộc Nhất Chu thật sự suýt nữa sợ vỡ mật.
Nếu ngày đó người xảy ra xung đột là Mộc Hàn Dật, và Mộc Hàn Dật trở thành đệ tử thân truyền, hắn cũng không sợ hãi đến thế, bởi vì Mộc Hàn Dật là quân tử. Còn Vân Triệt… ngày đó đã thể hiện tính cách cứng rắn cùng thủ đoạn đáng sợ, tuyệt đối là kẻ có thù tất báo.
Rời khỏi Minh Hàn Thiên Trì, Mộc Nhất Chu mỗi một hơi thở đều như nứt cả tim gan. Hắn không trở về Băng Hoàng Cung, mà cùng Mộc Lạc Thu đứng đây, mắt mở trừng trừng chờ đợi.
- Vân Triệt sư huynh, Lạc Thu… biết sai rồi.
Mộc Lạc Thu ra vẻ đáng thương, khi nói chuyện, đôi mắt đã rưng rưng lệ, long lanh như hoa đào đẫm sương, mang theo một vẻ mời gọi không hề che giấu.
Sức nặng của thân phận “Giới Vương thân truyền đệ tử” hiện ra sờ sờ trước mắt Vân Triệt. Hắn quay đầu nhìn về phía Mộc Tiểu Lam, hỏi ý:
- Tiểu Lam sư tỷ, nên làm thế nào?
Không ngờ Vân Triệt lại đột nhiên hỏi mình, còn gọi mình là sư tỷ trước mặt hai người họ, Mộc Tiểu Lam ngẩn ra, sau đó lí nhí nói:
- Ngày đó… không phải đã hòa rồi sao… Thôi… cứ vậy bỏ qua đi…
- Ồ. – Vân Triệt gật đầu:
- Tiểu Lam sư tỷ đã nói vậy thì thôi. Các ngươi đi đi, chuyện lúc trước ta quên rồi.
Mộc Tiểu Lam khẽ mím môi… Nàng dù có đơn thuần đến đâu cũng hiểu ra, đây là Vân Triệt đang cố ý tạo nhân tình cho nàng.
Mộc Nhất Chu như nghe được tiên âm, vẫn còn chút không dám tin là cứ thế “bỏ qua”, hắn vội vàng lấy ra một hộp ngọc đã chuẩn bị sẵn, nâng đến trước mặt Vân Triệt:
- Tạ Vân Triệt sư huynh đại nhân đại lượng, tạ Tiểu Lam sư tỷ… Đây là chút tâm ý của ta và Lạc Thu, xin nhất định phải nhận lấy. Sau này, Vân Triệt sư huynh có gì phân phó, Nhất Chu nhất định vạn tử bất từ.
- Ừm ừm. – Mộc Lạc Thu cũng gật đầu theo. Mộc Lạc Thu của ngày đó ngang ngược nghiêm nghị, hôm nay từ khí thế, giọng nói đến ánh mắt đều lộ ra vẻ mềm mại yếu đuối:
- Sau này, chỉ cần là yêu cầu của Vân Triệt sư huynh, Lạc Thu… cái gì cũng nguyện ý đáp ứng.
Vân Triệt: “…”
Mộc Tiểu Lam: “…” (Sao có thể như vậy!)
Bọn họ tạ lỗi, dâng đồ, cuối cùng vẫn là thiên ân vạn tạ rồi mới rời đi… Vân Triệt xoa cằm, lẩm bẩm:
- Thân phận này, hóa ra thật sự lợi hại đến vậy.
- Đó là đương nhiên. – Mộc Tiểu Lam nói:
- Bọn họ tìm đến ngươi tạ tội, ta không hề thấy kỳ lạ. Đừng nói là bọn họ, sau này, cho dù là Hoàng Đế gặp ngươi cũng phải khách sáo vài phần.
- Khoa trương vậy sao. – Vân Triệt thuận miệng nói.
- Không hề khoa trương chút nào! – Mộc Tiểu Lam coi đó là chuyện đương nhiên.
Băng thuyền nhanh chóng tiến vào thành vực Băng Hoàng, rất mau đã đến Cung Ba Mươi Sáu.
Cung Ba Mươi Sáu vẫn yên tĩnh như ngày thường, Mộc Tiểu Lam lại có vẻ nghi hoặc, lẩm bẩm:
- Kỳ lạ, sao lại yên tĩnh như vậy… Theo lý mà nói, hẳn phải có rất nhiều người đến mới đúng.
Dù sao, Vân Triệt trở thành đệ tử thân truyền của Tông chủ, hôm nay hẳn là sẽ có rất nhiều người tới bái phỏng Cung Ba Mươi Sáu mới phải. Nhưng nhìn quanh, lại hoàn toàn không có dấu vết người đến thăm.
- Vân Triệt, ngươi đi tìm sư tôn trước đi, sư tôn nhất định có rất nhiều chuyện muốn dặn dò ngươi, ta đi cất băng thuyền.
Mộc Tiểu Lam đi cất băng thuyền, Vân Triệt từ không trung hạ xuống, đi vào bên trong Băng Hoàng Cung, mà tâm cảnh, tự nhiên đã có sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Vừa nghĩ đến Ngâm Tuyết Giới Vương, vừa chậm rãi bước vào chính điện, rất nhanh, một luồng khí tức cùng mùi hương khác thường khiến bước chân hắn dừng lại, hắn ngẩng đầu lên…
Cùng lúc đó, phía trước hắn, một bóng dáng nữ tử chậm rãi xoay người lại, khuôn mặt diễm lệ không gì sánh được, yêu mị đủ để trong nháy mắt xâm chiếm tâm thần Vân Triệt.
Dù đã không phải lần đầu tiên nhìn thấy, Vân Triệt vẫn như cũ trong nháy mắt tâm thần chấn động, đôi mắt say mê… Trước khi gặp nàng, Vân Triệt chưa bao giờ tin rằng, mình lại có thể vì dung mạo của một nữ nhân mà thất thần đến mức này.
Lần đầu tiên như thế, lần thứ hai… vẫn như thế.
Người trước mắt, rõ ràng là người hôm đó đến đưa Phù Vận Hàn Lộ, tự xưng là “Mộc Huyền Âm”.
Mái tóc trắng dài buông xõa, dù không có ánh sáng chiếu rọi, vẫn lấp lánh như nước như ngọc. Vẫn là bộ tuyết y hôm đó, nhưng dường như đã thấm một chút hơi nước, trông hơi mông lung.
Ánh mắt Vân Triệt hoàn toàn không khống chế được mà rơi vào trước ngực nàng… Hoa văn Băng Hoàng, là biểu tượng thần thánh nhất của Băng Hoàng Cung. Nhưng hoa văn Băng Hoàng trên ngực nàng bị dáng người căng đầy làm cho biến dạng, lại tỏa ra một sức quyến rũ ma mị đủ để khiến bất kỳ nam nhân nào cũng phải mất khống chế.
- Ngực lớn… sư tỷ… – Vân Triệt buột miệng.
Nữ tử yêu mị khẽ nhếch khóe môi, mắt như thu thủy, giọng nói mềm mại, kéo dài:
- Tiểu đệ đệ, lần này… là ngươi cố ý à? Thật to gan, ngay cả ta cũng dám trêu chọc.
Lúc trước, mấy lần Vân Triệt hô lên “ngực lớn sư tỷ” hoàn toàn là do lỡ lời, bởi vì khi đó hắn dù có lòng nhưng chắc chắn không có gan trêu chọc đệ tử “Thần Điện”. Nhưng lần này, hắn thật sự là cố ý!
Bởi vì bây giờ hắn là đệ tử thân truyền của Tông chủ… còn có ai mà không dám trêu chọc!
Hơn nữa lần trước nàng ta lại… lại thừa nhận mình tên Mộc Phi Tuyết! Hại hắn trước mặt Mộc Tiểu Lam và Mộc Băng Vân vô cùng mất mặt.
Đây chẳng phải là cố ý trêu chọc hắn sao!
Vậy nên trêu chọc lại cũng là chuyện nên làm.
❖ Thiên Lôi Trúc — Truyện dịch AI chất lượng ❖