Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 998: CHƯƠNG 995: TUYỆT TÌNH DIỆT KHẨU

- Ở Hạ Giới, ghi chép về thượng cổ Chư Thần vô cùng hiếm hoi, ngươi có thể tùy tâm sở dục, muốn làm gì cũng được. Nhưng đây là Thần Giới! Là nơi Chư Thần thượng cổ từng ngự trị! Nơi này có vô số thần tích, truyền thừa, ghi chép, truyền thuyết, thậm chí là cả ký ức!

- Ngươi đến Thần Giới, gần như không biết gì về nơi này, lại dám không biết thu liễm, chỉ vì nhất thời nóng giận mà tự lộ ra sơ hở chết người. Bất kể là giao thủ với Lệ Minh Thành, Kỷ Hàn Phong, hay đối mặt với Mộc Nhất Chu, ngươi đều không hề kiêng dè mà thi triển Tinh Thần Toái Ảnh!

- Cũng may người biết được là Mộc Băng Vân, nàng tuyệt đối sẽ không hại ngươi. Nếu là kẻ có dã tâm, hậu quả tồi tệ nhất... sẽ là vô số người tìm trăm phương ngàn kế để chiếm đoạt sức mạnh Tà Thần của ngươi – đây chính là truyền thừa của Sáng Thế Thần chưa từng xuất hiện! Đến lúc đó, ngươi chết không có chỗ chôn đã là nhẹ, thậm chí còn liên lụy đến cả tinh cầu quê hương của mình!

Lúc giao thủ với Lệ Minh Thành và Kỷ Hàn Phong, Vân Triệt quả thật đã dùng Tinh Thần Toái Ảnh mấy lần. Khi đó Mộc Băng Vân đang âm thầm quan sát, tuy cảm thấy có phần quen thuộc nhưng cũng không nhận ra đó là Tinh Thần Toái Ảnh... Mãi về sau, khi Vân Triệt đối mặt với Mộc Nhất Chu và Mộc Lạc Thu, dùng thân pháp đoạt lấy vật trong tay hai người trong nháy mắt, nàng mới hoàn toàn xác định đó không thể nghi ngờ chính là Tinh Thần Toái Ảnh.

Ngâm Tuyết Giới Vương sớm đã biết Vân Triệt muốn tìm Thiên Sát Tinh Thần, nên cho dù không có Tinh Thần Toái Ảnh, nàng cũng có thể dựa vào mối quan hệ giữa hai người và thuộc tính nguyên tố dị thường của Vân Triệt mà đoán ra được vài điều. Nhưng... chỉ cần để người khác biết Vân Triệt có quan hệ với Thiên Sát Tinh Thần, hay để lộ Tinh Thần Toái Ảnh, thì dù họ không nghĩ đến truyền thừa Tà Thần, hậu quả cũng sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Vì vậy, nàng phải nghiêm khắc cảnh tỉnh Vân Triệt.

Mà Vân Triệt, cũng thật sự toát một thân mồ hôi lạnh.

Ở Lam Cực Tinh, hắn không có đối thủ, làm gì cũng không cần phải kiêng dè. Dù đã đến Ngâm Tuyết Giới hơn ba tháng, nhưng phần lớn thời gian hắn đều ở trong phòng tu luyện, thời gian thực sự tiếp xúc với thế giới bên ngoài ở Thần Giới chỉ vỏn vẹn mấy ngày, trên người khó tránh khỏi mang theo quán tính từ thế giới Lam Cực Tinh... mà lại là một quán tính vô cùng nặng nề.

Nhận thức của hắn về Thần Giới nông cạn đến mức có thể nói là hoàn toàn không có.

Điều này suýt chút nữa đã đẩy hắn vào hiểm cảnh khôn lường mà không hề hay biết.

Gáo nước lạnh này dội thẳng vào tim Vân Triệt.

Trước đây, người dám trách mắng Vân Triệt như vậy chỉ có Mạt Lỵ và Tiểu Yêu Hậu. Giờ đây, bị Ngâm Tuyết Giới Vương quở trách không chút lưu tình, Vân Triệt lại không hề tức giận, ngay cả chút oán khí trước đó với nàng cũng tan biến sạch, trong lòng ngược lại dâng lên một tia cảm kích và kính trọng.

Bởi vì, nàng không chỉ nghiêm khắc cảnh tỉnh hắn... mà hơn nữa, nàng đã biết hắn có được truyền thừa Tà Thần nhưng hoàn toàn không có ý định chiếm đoạt, nếu không cũng chẳng lãng phí hơi sức nói cho hắn biết những điều này.

Khí thế của nàng vô cùng đáng sợ, ép hắn gần như không thở nổi. Nghe đồn, nàng cũng vô cùng tuyệt tình, xem mạng người như cỏ rác... nhưng dường như lại không hề hiểm ác. Truyền thừa Sáng Thế Thần chưa từng xuất hiện ở Thần Giới, không thể nghi ngờ là một sự cám dỗ mà không ai có thể kháng cự, nàng là người đầu tiên phát hiện, cũng là người duy nhất phát hiện... lại hoàn toàn không có ý tham lam.

Vân Triệt chân thành cúi lạy:

- Tạ ơn tông chủ cảnh tỉnh... Đệ tử biết sai rồi.

- Biết sai? Hừ!

Ngâm Tuyết Giới Vương liên tục hừ lạnh:

- Ngươi tốt nhất là thật sự biết sai! Huyền lực và năng lực nguyên tố của ngươi, ngươi đều có thể thi triển, không cần che giấu. Nhưng... sau này ở Thần Giới, ngươi tuyệt đối không được dùng Tinh Thần Toái Ảnh nữa!

- Vâng.

Vân Triệt gật đầu, sau khi bị cảnh cáo tàn nhẫn như vậy, dù có cho hắn dùng, hắn cũng không dám.

Chỉ là, năng lực dịch chuyển tức thời mạnh mẽ của Tinh Thần Toái Ảnh sẽ giúp hắn thoát khỏi thế yếu khi sử dụng trọng kiếm. Nếu không có Tinh Thần Toái Ảnh phối hợp, thế yếu của hắn khi dùng Kiếp Thiên Kiếm chiến đấu sẽ lớn hơn trước rất nhiều.

Ánh mắt sắc bén dường như thoáng chốc đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Vân Triệt, nàng khinh thường nói:

- Ngươi cũng không cần cảm thấy đáng tiếc. "Đoạn Nguyệt Phất Ảnh" của Ngâm Tuyết Giới ta đứng đầu Thần Giới, một Tinh Thần Toái Ảnh thì có là gì. Tuy rằng trong bản tông ngoài bổn vương ra không ai có thể tu thành, nhưng ngươi đã có năng lực tu thành Tinh Thần Toái Ảnh, vậy thì không có lý do gì không tu thành Đoạn Nguyệt Phất Ảnh!

- ...

Vân Triệt chậm rãi nói:

- Nói như vậy... Tông chủ bằng lòng thu nhận đệ tử?

- Nếu không phải thế, ngươi nghĩ mình còn có thể sống sót đứng ở đây sao?

Ngâm Tuyết Giới Vương lạnh lùng nói:

- Nhưng bây giờ ngươi chưa cần bái ta làm thầy, vì ngươi còn chưa đủ tư cách! Bảy ngày sau mới là lễ bái sư. Bảy ngày này, ngươi hãy ở lại Băng Hoàng Cung, không được đi đâu cả, suy nghĩ cho kỹ về lập trường, thân phận của ngươi ở Thần Giới, và cả mục đích ngươi đến đây! Phải hiểu rõ hạng người nào mới có tư cách bàn chuyện công bằng! Càng phải hiểu rõ làm thế nào mới có thể sống lâu hơn một chút!

- Bổn vương hiếm khi mới thu một đệ tử, nếu là một kẻ ngu xuẩn đoản mệnh, chẳng phải sẽ làm bẽ mặt Ngâm Tuyết Giới Vương ta sao!

Vân Triệt lại hít một hơi thật sâu, nói:

- Vâng... Tạ ơn tông chủ dạy bảo.

- Ngươi đi đi, Mộc Phượng Thù và Mộc Túc Sơn còn đang đợi bên ngoài, trước khi đi hãy gọi họ vào.

Mộc Phượng Thù và Mộc Túc Sơn?

Vân Triệt không hỏi nhiều, ổn định lại tâm tình rồi chậm rãi rời đi.

Khi hắn đến gần kết giới, kết giới tự động mở ra một khe hở rộng chừng nửa trượng.

Vân Triệt bước ra khỏi kết giới, liếc thấy Mộc Phượng Thù và Mộc Túc Sơn đang chờ ở bên ngoài.

Nhìn thấy Vân Triệt, sắc mặt Mộc Phượng Thù thoáng chốc thay đổi, ánh mắt vô cùng phức tạp, còn Mộc Túc Sơn vội vàng tiến lên:

- Vân Triệt, thật sự chúc mừng. Ngày đầu tiên lão hủ gặp ngươi đã biết ngươi chắc chắn không phải người tầm thường, không ngờ ngay cả Hàn Dật cũng không bằng ngươi. Rơi thẳng xuống Thiên Trì ngàn trượng... cho đến bây giờ, lão hủ vẫn không thể tin được.

Mộc Túc Sơn tuy vẫn giữ phong thái trưởng giả, nhưng ánh mắt nhìn Vân Triệt đã hoàn toàn khác trước, cách nói chuyện thậm chí còn mang theo một chút... kính cẩn?

Chỉ vì hắn đã được Ngâm Tuyết Giới Vương đích thân chọn làm đệ tử thân truyền!

Đệ tử Băng Hoàng Cung và đệ tử thân truyền của Giới Vương là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Người trước chỉ là đệ tử, còn người sau... địa vị không hề thua kém các trưởng lão và cung chủ! Nếu được Giới Vương ưu ái, địa vị còn trên cả các trưởng lão và cung chủ.

Dù sao, đệ tử thân truyền cũng là người gần gũi với Giới Vương nhất!

Đối với Mộc Túc Sơn, Vân Triệt trước sau vẫn có một phần kính trọng, vội nói:

- Đệ tử cũng chỉ là may mắn thôi. Tông chủ đang ở bên trong chờ Túc Sơn tiền bối và Phượng Thù điện chủ, mời hai vị vào.

- Tông chủ nàng...

Mộc Túc Sơn cố gắng hạ giọng:

- Có nhắc đến chuyện gì không?

Vân Triệt lắc đầu:

- Cũng không có. Nhưng nếu cùng lúc triệu kiến hai vị, chắc là liên quan đến đại sự của Hàn Tuyết Điện.

- Hẳn là vậy.

Mộc Túc Sơn gật đầu, trong lòng mơ hồ cảm thấy có chút bất an, dường như không giống chuyện liên quan đến Hàn Tuyết Điện, nhưng ngoài ra hắn cũng không nghĩ ra được gì khác.

Mộc Túc Sơn và Mộc Phượng Thù cùng nhau đi vào, vừa bước qua kết giới, kết giới liền hoàn toàn khép lại, ngăn cách mọi thứ bên trong và bên ngoài.

—— —— —— ——

Lại một lần nữa tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, bước chân của Mộc Phượng Thù và Mộc Túc Sơn đều rõ ràng chậm lại, trở nên vô cùng cẩn trọng. Họ cúi thấp đầu, đi đến bên hồ, đồng loạt quỳ lạy:

- Túc Sơn bái kiến tông chủ.

- Phượng Thù bái kiến tông chủ.

- Không biết tông chủ triệu kiến có gì phân phó.

Mộc Phượng Thù cúi đầu nói.

- Cũng không có chuyện gì lớn,

Giọng Ngâm Tuyết Giới Vương bình thản đến bất ngờ:

- Chỉ là có chút chuyện nhỏ muốn hỏi ý kiến các ngươi.

Ngâm Tuyết Giới Vương giữ họ lại, sao có thể chỉ vì chuyện nhỏ. Lòng Mộc Túc Sơn căng như dây đàn:

- Xin tông chủ cứ phân phó, điện chủ và Túc Sơn tất biết gì nói nấy.

- Rất tốt.

Ngâm Tuyết Giới Vương chậm rãi gật đầu, cảm giác uy áp trong lời nói cũng nhẹ đi rất nhiều:

- Bổn vương muốn hỏi các ngươi, mấy tháng trước, lúc Vân Triệt mới đến Hàn Tuyết Điện, từng giao thủ với hai đệ tử tên là Lệ Minh Thành và Kỷ Hàn Phong, chuyện này các ngươi còn nhớ không?

Mộc Túc Sơn ngẩn ra, còn Mộc Phượng Thù toàn thân run lên, lo lắng nói:

- Lệ Minh Thành là cháu của Phượng Thù, Kỷ Hàn Phong là đệ tử Hàn Tuyết, hôm đó đã lỗ mãng vô lễ với Vân Triệt, đều là do Phượng Thù dạy dỗ không nghiêm...

Hiển nhiên, Mộc Phượng Thù cho rằng Ngâm Tuyết Giới Vương muốn truy cứu chuyện ngày đó, dù sao thì Vân Triệt bây giờ đã không còn là Vân Triệt của trước kia... Hắn hiện tại là đệ tử thân truyền của Ngâm Tuyết Giới Vương!

- Ừm, Phượng Thù ngươi không cần căng thẳng,

Giọng nói của Ngâm Tuyết Giới Vương vẫn bình thản như cũ:

- Chuyện xảy ra hôm đó, bổn vương cũng có nghe qua, nói đến lỗ mãng vô lễ, ngược lại là Vân Triệt còn hơn, Lệ Minh Thành và Kỷ Hàn Phong đều bị trọng thương, vậy mà ngươi lại không truy cứu, lòng dạ như vậy thật đáng khen, sao có thể sai được.

- ...

Mộc Phượng Thù không dám lên tiếng.

- Bổn vương muốn hỏi một chuyện khác...

Ngâm Tuyết Giới Vương vẫn chưa hề di chuyển, nhưng âm thanh Mộc Phượng Thù và Mộc Túc Sơn nghe được lại như ở ngay bên tai:

- Lúc Vân Triệt giao thủ với Lệ Minh Thành và Kỷ Hàn Phong đã sử dụng thân pháp gì, các ngươi còn có ấn tượng không?

Mộc Túc Sơn nhanh chóng ngẩng đầu, tuy không rõ vì sao Ngâm Tuyết Giới Vương lại hỏi điều này, nhưng nếu nói về ấn tượng, hắn không chỉ có mà còn rất sâu sắc, hắn vội đáp:

- Bẩm Tông chủ, tuy sự việc đã qua ba tháng, nhưng Túc Sơn vẫn còn ấn tượng sâu sắc, bởi vì thân pháp mà Vân Triệt sử dụng hôm đó quả thật tinh diệu quỷ dị vô cùng, lúc đó Túc Sơn cách hắn chưa đến trăm trượng mà không thể nhìn rõ hắn làm sao dịch chuyển được.

Mộc Phượng Thù cũng vội nói:

- Phượng Thù tuy chưa tận mắt thấy Vân Triệt và Minh Thành giao thủ, nhưng lúc hắn giao thủ với Kỷ Hàn Phong đã dùng thân pháp đó mấy lần, đúng như Túc Sơn đã nói, tinh diệu quỷ dị vô cùng, rõ ràng cầm trọng kiếm nặng nề như vậy mà lại có thể dịch chuyển trong nháy mắt, mấy lần khiến Kỷ Hàn Phong trở tay không kịp... Ngay cả Phượng Thù cũng khó mà nắm bắt được.

Tâm trạng của hai người lúc này đã ổn định hơn nhiều. Hóa ra tông chủ chỉ hỏi chuyện về Vân Triệt... Quả thật, đã quyết định thu làm đệ tử thân truyền thì đương nhiên muốn tìm hiểu rõ hơn. Cả hai đều nghiêm túc trả lời, đồng thời cũng thêm vào vài lời khen ngợi Vân Triệt.

- Lúc đó huyền lực của Vân Triệt còn chưa nhập thần đạo, thân pháp lại có thể khiến cả hai ngươi đều khó nắm bắt, quả là kỳ lạ. Xem ra, thân pháp đó chắc chắn không tầm thường.

Giọng nói của Ngâm Tuyết Giới Vương lại gần hơn một chút:

- Vậy các ngươi có nghĩ tới, hắn dùng rốt cuộc là thân pháp gì không?

- Chuyện này, Túc Sơn đã từng suy nghĩ nhiều lần.

Đối mặt với câu hỏi của Ngâm Tuyết Giới Vương, Mộc Túc Sơn trả lời rất cẩn thận:

- Thân pháp Vân Triệt sử dụng có chút giống với "Đoạn Nguyệt Phất Ảnh" của tông chủ, nhưng hắn đến từ Hạ Giới... thân pháp của Hạ Giới, đương nhiên không thể so sánh với Đoạn Nguyệt Phất Ảnh.

- Vậy, nếu không phải của Hạ Giới, mà là của Thần Giới, hơn nữa còn là tầng thứ cao nhất của Thần Giới thì sao? Có thân pháp nào tương tự như của Vân Triệt không?

Ngâm Tuyết Giới Vương nhàn nhạt hỏi.

Tầng cao của Thần Giới?

Mộc Túc Sơn không suy nghĩ bao lâu, mắt bỗng sáng lên, buột miệng nói:

- Tinh Thần Toái Ảnh!!

Bốn chữ này cũng khiến Mộc Phượng Thù như bị sét đánh, vội nói tiếp:

- Không sai! Thân pháp Vân Triệt sử dụng cực kỳ giống với Tinh Thần Toái Ảnh từng thấy ở Huyền Thần Đại Hội năm đó... Thậm chí có thể nói là giống hệt!

"Bốp!"

"Bốp!"

"Bốp!"

Ngâm Tuyết Giới Vương chậm rãi vỗ tay ba lần, tán thưởng nói:

- Rất tốt. Phượng Thù và Túc Sơn quả không hổ là người kiến thức rộng rãi, bổn vương chỉ nhắc nhở một chút mà các ngươi đã đoán được chính xác không sai. Xem ra, cho dù không có bổn vương nhắc nhở, các ngươi cũng sẽ sớm tự mình nghĩ ra.

- Một đệ tử Băng Hoàng lại biết Tinh Thần Toái Ảnh của Tinh Thần Giới, chuyện này nếu truyền ra ngoài, Tinh Thần Giới chắc chắn sẽ truy cứu đến cùng. Đệ tử mà bổn vương vừa thu nhận, e rằng sẽ phải đoản mệnh.

Không khí dường như ngưng đọng trong nháy mắt, một luồng hàn ý thấu xương như ôn dịch đáng sợ nhất lập tức xâm nhập toàn thân Mộc Túc Sơn và Mộc Phượng Thù, bọn họ cuối cùng cũng ý thức được điều gì, đột nhiên quỳ rạp xuống, cơ thể run lên kịch liệt trong sợ hãi.

- Tông chủ, Túc Sơn... Túc Sơn thề, tuyệt đối sẽ không tiết lộ nửa chữ... Nếu làm trái, trời tru đất diệt, chết không toàn thây...

- Phượng Thù... xưa nay chưa từng biết Tinh Thần Toái Ảnh... Từ... xưa nay chưa từng biết...

- Phượng Thù, Túc Sơn,

Giọng nói của Ngâm Tuyết Giới Vương băng lãnh mà đạm mạc:

- Các ngươi sống nhiều năm như vậy, hẳn là rất rõ một đạo lý, chỉ có người chết mới có thể thực sự giữ được bí mật.

- Tông chủ!

Mộc Phượng Thù run rẩy nói:

- Phượng Thù... cùng Túc Sơn những năm này vẫn luôn trung thành tuyệt đối với tông chủ, đã lập bao công lao hãn mã cho tông môn...

- Các ngươi quả thật trung thành một lòng, mạng sống của các ngươi đối với tông môn cũng rất quan trọng, chết đi đúng là đáng tiếc.

Ngâm Tuyết Giới Vương chậm rãi nói một cách tuyệt tình:

- Nhưng Vân Triệt đã trở thành đệ tử của bổn vương, vậy thì mạng của hắn, quan trọng hơn mạng của các ngươi rất nhiều.

Bóng người sau màn sương băng chậm rãi đưa một tay ra:

- Hai người các ngươi tự kết liễu, hay muốn bổn vương tự mình động thủ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!