Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1005: CHƯƠNG 1002: LỜI CUỒNG NGÔN

Rõ ràng, những lời này của Hỏa Như Liệt là đang cố gỡ gạc lại chút thể diện sau khi chịu nhục. Giờ phút này, trên dưới Băng Hoàng Thần Tông, cơn giận lan tràn, nhưng đồng thời cũng cảm thấy vừa âm thầm hổ thẹn vừa phiền muộn.

Bởi vì Hỏa Như Liệt đã đánh trúng vào nỗi đau của Ngâm Tuyết Giới.

Ngâm Tuyết Giới này có thể đứng vững ở tầng giữa Tinh Giới trong vạn năm qua cũng chỉ vì có một mình Mộc Huyền Âm.

Nếu không có Mộc Huyền Âm, Ngâm Tuyết Giới sẽ lập tức rơi từ tầng giữa xuống tầng dưới, không có bất kỳ sức mạnh nào có thể chống lại Viêm Thần giới.

Tên khốn này vẫn chưa chịu ngậm miệng... Dù là Diễm Vạn Thương với vạn năm tu dưỡng cũng hận không thể lao lên đá cho Hỏa Như Liệt một phát. Vốn Mộc Huyền Âm đã sát khí ngùn ngụt, vừa mới ép bọn họ phải nhận thua cúi đầu, vậy mà hắn lại dám ở trước mặt nàng và toàn bộ Ngâm Tuyết Giới mà buông lời chế nhạo.

Nhưng điều khiến hắn kinh ngạc chính là, đối mặt với lời trào phúng của Hỏa Như Liệt, Mộc Huyền Âm lại không hề nổi giận, gương mặt xinh đẹp tựa ảo mộng chỉ toát lên vẻ lạnh lùng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh đầy khinh miệt:

- Hỏa Như Liệt, bổn vương chợt phát hiện ngươi thật đáng thương, đáng thương đến mức bổn vương bỗng nhiên chẳng thèm ra tay giết ngươi nữa.

Ánh mắt của Mộc Huyền Âm chậm rãi lướt từ người Hỏa Như Liệt sang Hỏa Phá Vân, trong khoảnh khắc, ánh mắt ấy khiến toàn thân Hỏa Phá Vân cứng đờ, hồi lâu không dám động đậy nửa phần:

- Diễm Tông chủ và Viêm Tông chủ mang con cháu đến tham quan Ngâm Tuyết Giới ta là chuyện thường tình. Còn Hỏa Như Liệt ngươi lại mang đệ tử tới, bổn vương còn tưởng ngươi đến để góp đủ số người, hóa ra là vì chút cân bằng tâm lý đáng thương này. Chắc hẳn sau khi nghe tin bổn vương mới thu nhận đệ tử thân truyền, ngươi liền mang theo đệ tử thân truyền của mình đến đây diễu võ dương oai.

- Đường đường là Tông chủ Kim Ô Tông lại phải dựa vào đệ tử của mình để cố vớt vát lại chút tôn nghiêm, thật đáng buồn, thật khiến bổn vương cảm thấy thương hại.

Nhìn bóng lưng của Mộc Huyền Âm, Vân Triệt lại một lần nữa kinh ngạc… Ngay cả miệng lưỡi cũng độc địa đến thế.

Vị sư phụ mới này của mình khi đối mặt với ba đại Tông chủ Viêm Thần giới... cứ như đang trêu đùa ba con chuột nhắt vậy.

Vân Triệt càng lúc càng cảm thấy áp lực cực lớn... Mình bái Mộc Huyền Âm làm sư phụ rốt cuộc là đại phúc hay đại họa? Trước kia đối với sư phụ Mạt Lỵ, tuy chênh lệch thực lực vô cùng lớn, nhưng Mạt Lỵ lại cần dựa vào sinh mệnh và Thiên Độc Châu của hắn, hai người như hình với bóng, hòa làm một thể, chưa bao giờ có "cảm giác xa cách", và cũng vĩnh viễn không cần lo lắng nàng sẽ giết mình hay hại mình.

Nhưng Mộc Huyền Âm thì khác... Với thực lực và tính tình đáng sợ của nàng, muốn giết mình, nói không chừng chỉ vì tâm trạng không vui, thậm chí còn chẳng cần giơ tay nhấc chân, chỉ cần tùy tiện thổi một hơi cũng đủ giết chết mình mấy lần.

Sắc mặt Hỏa Như Liệt lập tức đỏ bừng, không biết là do vết thương khiến nghịch huyết dâng trào, hay là do tức giận uất nghẹn, nhưng hắn vẫn cười lớn:

- Không sai! Có lẽ Hỏa Như Liệt ta đời này đều không đuổi kịp Mộc Huyền Âm ngươi, nhưng kể từ khi ngươi phế đi nhi tử của ta mà ta lại không thể báo thù, thì ở trước mặt ngươi ta đã sớm chẳng còn chút tôn nghiêm nào! Nhưng... nghĩ đến việc truyền nhân của ngươi vĩnh viễn không thể nào vượt qua truyền nhân của ta, từ thế hệ này trở đi, truyền nhân của ngươi đời đời kiếp kiếp phải quỳ gối trước mặt truyền nhân của ta... Chỉ cần nghĩ đến điều đó, trong lòng ta liền vô cùng sảng khoái, vô cùng sảng khoái! Ha ha ha ha ha...

Trên dưới Băng Hoàng Thần Tông ai nấy đều mặt mày xanh mét, vừa giận vừa uất. Nhưng khi nhìn Hỏa Phá Vân mà Hỏa Như Liệt mang tới, rồi lại nhìn Vân Triệt đang bình tĩnh đứng ở đó, họ không khỏi âm thầm thở dài, chỉ biết ngao ngán lắc đầu.

Trong vạn năm này, Mộc Huyền Âm từng có tám đệ tử thân truyền, tuy thiên phú của họ cực cao, nhưng thành tựu cuối cùng cũng chỉ nổi bật ở mức làm Tông chủ Phân Tông tại các địa vực của Băng Hoàng Thần Tông, vẫn kém một bậc so với các đệ tử thân truyền của các Tông chủ Viêm Thần giới.

Mặc dù Mộc Huyền Âm mạnh đến nghịch thiên, nhưng nàng là dị số lớn nhất trong lịch sử mấy chục vạn năm của Ngâm Tuyết Giới. Do việc tiếp nhận truyền thừa Thần Huyết cùng với hoàn cảnh có hạn, nên tư chất của huyền giả ở tầng cao nhất, tầng trung, thậm chí là tầng dưới chót của Ngâm Tuyết Giới đều kém xa huyền giả Viêm Thần giới, đây là sự thật mà ai cũng biết.

Mà người đệ tử thân truyền Mộc Huyền Âm mới thu nhận... lại đến từ hạ giới, tu vi mới chỉ vào Thần Nguyên cảnh. Cũng khó trách sau khi nghe được tin tức này, Hỏa Như Liệt lại cố ý mang đệ tử thân truyền của mình tới.

Vân Triệt thầm than một tiếng... Cái tên Hỏa Như Liệt này bị thần kinh sao? Lão tử có chọc gì đến ngươi sao?

Mộc Huyền Âm vẫn không giận, giọng nói ngược lại càng thêm chậm rãi:

- Cho nên mới nói, ngươi thật đáng thương cũng thật đáng buồn. Hỏa Như Liệt, ngươi lấy đâu ra tự tin cho rằng truyền nhân của ngươi có thể thắng được truyền nhân của bổn vương? Ngươi không sợ chút thể diện đáng thương ấy của ngươi cũng sẽ bị bổn vương giẫm nát không còn một mảnh sao?

Câu nói này khiến Diễm Vạn Thương và Viêm Tuyệt Hải lập tức im lặng, ánh mắt không hẹn mà cùng lướt qua Vân Triệt.

Hai luồng ánh mắt này khiến Vân Triệt trong nháy mắt cảm giác như có hai mặt trời quét qua thân thể mình.

Khí tức thật kinh khủng... Vân Triệt thất kinh.

Nhưng người khủng bố như thế lại gần như không chịu nổi một đòn của Mộc Huyền Âm... Vân Triệt nhìn bóng lưng của nàng, càng thêm hãi hùng khiếp vía.

Hỏa Như Liệt loạng choạng đứng dậy từ mặt đất, Hỏa Phá Vân bên cạnh vội vàng tiến lên đỡ, nhưng hắn đẩy Hỏa Phá Vân ra, kiên cường đứng thẳng, cười lạnh nói:

- Sao nào? Chẳng lẽ ngươi muốn nói đệ tử của bổn vương không bằng đệ tử của ngươi?

- Hừ...

Mộc Huyền Âm khinh thường hừ lạnh một tiếng, khinh miệt nói:

- Đệ tử của bổn vương thế nào tạm thời không bàn, nhưng chỉ riêng tên đệ tử ngươi mới thu này, ngay cả tư cách xách giày cho đệ tử mới thu của bổn vương cũng không xứng!

Câu nói này vừa thốt ra, không chỉ sáu người của Viêm Thần giới, mà trên dưới Băng Hoàng Thần Tông đều kinh ngạc đến cằm rớt đầy đất.

- Tông... Tông chủ...

Mộc Hoán đứng gần Mộc Huyền Âm nhất, vươn tay ra, nhỏ giọng lên tiếng, da đầu tê dại từng cơn. Tên Hỏa Phá Vân này tuy có huyền lực thấp nhất trong ba người trẻ tuổi mà Viêm Thần giới mang tới, nhưng cũng đã là Thần Kiếp cảnh cấp năm, khí tức sinh mệnh còn rất trẻ, tuyệt đối dưới hai mươi lăm tuổi.

Mà người được Hỏa Như Liệt thu làm đệ tử thân truyền, còn cố ý mang đến khoe khoang, thì chắc chắn tạo nghệ Hỏa hệ pháp tắc cực cao, hơn nữa thân thể nhất định mang huyết mạch Kim Ô trực hệ hoặc bàng hệ truyền thừa... Làm sao Vân Triệt mới bước vào Thần Nguyên cảnh có thể so sánh được?

Hỏa Như Liệt trừng mắt, cơ mặt bắt đầu co giật, sau đó điên cuồng cười lớn.

- Ha... Ha ha ha ha... Ha ha ha ha ha ha...

- Hắn? Xách giày cũng không xứng...

Hỏa Như Liệt đưa tay chỉ thẳng vào Vân Triệt, như thể vừa nghe được câu chuyện hoang đường nhất trên đời:

- Chỉ bằng hắn? Chỉ bằng hắn ư? Ha ha ha ha ha ha...

Mộc Băng Vân nhíu mày, nhanh chóng truyền âm cho Mộc Huyền Âm:

- Tỷ tỷ, tỷ đang làm gì vậy? Tỷ nói như vậy, chẳng phải là cho Hỏa Như Liệt cái cớ để vin vào hay sao?

Nàng vừa truyền âm xong, giọng nói của Mộc Huyền Âm lập tức vang lên khiến nàng phải im lặng tại chỗ.

- Đúng vậy, chỉ bằng người đệ tử thân truyền mà bổn vương mới thu nhận.

Mộc Huyền Âm chẳng những không thu lại lời nói, mà còn trầm giọng lặp lại một lần nữa:

- Tên đệ tử kia của ngươi ngay cả tư cách xách giày cho hắn cũng không xứng!

Vân Triệt:

- ...

Lời nói của Mộc Băng Vân lập tức ứng nghiệm, Hỏa Như Liệt đang nén một bụng phẫn nộ và oán hận làm sao có thể không tóm chặt lấy cái cớ mà Mộc Huyền Âm vừa đưa tới, hắn gầm lên:

- Được! Được! Nói hay lắm! Ngươi đã nói xách giày cũng không xứng... Vậy ngươi có dám để hắn cùng đệ tử của ta tỷ thí một phen không?

- Hỏa Như Liệt!

Mộc Hoán cũng không thể bình tĩnh được nữa, lớn tiếng quát:

- Ngươi đừng có được voi đòi tiên!

- Hỏa Tông chủ, phải biết chừng mực.

Diễm Vạn Thương cũng trầm giọng nói.

Hỏa Như Liệt lại bước lên một bước, giọng nói vang vọng khắp nơi:

- Được voi đòi tiên? Là ai được voi đòi tiên? Mộc Huyền Âm, ngươi dám không? Dám không? Ha ha ha ha ha!

Hắn biết rõ Mộc Huyền Âm nhất định không dám, cho nên hắn cười vô cùng thống khoái —— bởi vì đây là lần đầu tiên từ lúc sinh ra đến giờ, hắn chiếm được thế thượng phong khi đối mặt với Mộc Huyền Âm, mà thế thượng phong này lại còn do chính Mộc Huyền Âm dâng lên.

- Hỏa Tông chủ, đủ rồi.

Diễm Vạn Thương bắt lấy cánh tay của Hỏa Như Liệt, sau đó nói với Mộc Huyền Âm:

- Ngâm Tuyết Giới Vương, chúng ta không dám quấy rầy nữa, bây giờ sẽ rời đi ngay. Còn chuyện Viễn Cổ Cầu Long ban ơn cho hai tông, mong rằng Ngâm Tuyết Giới Vương suy nghĩ lại, cáo từ...

- Chờ đã!

Hỏa Như Liệt hất tay Diễm Vạn Thương ra, hai mắt phun lửa gắt gao nhìn chằm chằm Mộc Huyền Âm:

- Mộc Huyền Âm! Không ngờ ngươi đường đường là Ngâm Tuyết Giới Vương, lại vì chút thể diện và muốn làm nhục người khác mà ép mình nói ra những lời cuồng vọng như thế. Hắc, không ngờ Mộc Huyền Âm cũng có ngày bị Hỏa Như Liệt ta xem nhẹ đến vậy! Thà rằng ngươi hào phóng thừa nhận, ta còn có thể nể trọng ngươi đôi phần.

Không chỉ hôm nay, mà hơn mười ngàn năm qua, ở trước mặt Mộc Huyền Âm, Hỏa Như Liệt vẫn luôn ở trong trạng thái bị áp chế. Hôm nay, đối mặt với cơ hội vạn năm khó gặp có thể vả mặt Mộc Huyền Âm, hắn há có thể buông tha.

Mắt phượng của Mộc Huyền Âm hơi híp lại, lạnh lùng nói:

- Đúng là không thấy quan tài không đổ lệ! Được, nếu ngươi đã khăng khăng như thế, vậy bản vương sẽ thành toàn cho ngươi.

Tuyết ảnh của Mộc Huyền Âm khẽ lướt, nghiêng người đến:

- Triệt Nhi, con hãy cùng vị mà Hỏa Tông chủ gọi là cao đồ kia luận bàn một phen. Mặc dù là khách, nhưng... không cần thủ hạ lưu tình!

Toàn bộ trên dưới Băng Hoàng Thần Tông lập tức kinh hãi, mấy vị trưởng lão đồng loạt tiến lên:

- Tông chủ...

- Im miệng!

Mộc Huyền Âm quát lạnh một tiếng, những trưởng lão vừa bước ra nửa bước kia lập tức rụt cả về, không dám nói thêm lời nào.

- Dạ, sư tôn.

Vân Triệt cố gắng giữ bình tĩnh bước ra, nhưng bước chân lại có chút lảo đảo, da đầu run lên.

Hỏa Phá Vân mà Hỏa Như Liệt mang tới cũng trạc tuổi hắn, nhưng khí tức huyền lực lại hoàn toàn không thua kém Mộc Hàn Dật! Nói cách khác, tu vi huyền lực của hắn ít nhất cũng ở Thần Kiếp cảnh trung kỳ.

Thần Kiếp cảnh đó! Thế này thì đánh đấm cái quái gì nữa.

Dựa vào Tinh Thần Toái Ảnh, có lẽ còn có thể miễn cưỡng dây dưa trong chốc lát... nhưng cũng chỉ là dây dưa mà thôi. Nếu không dùng Tinh Thần Toái Ảnh, kết quả duy nhất khi giao thủ với Hỏa Phá Vân, chính là bị hạ gục trong nháy mắt.

Hỏa Như Liệt thu hết vẻ hoảng sợ của trên dưới Băng Hoàng Thần Tông, cùng với dáng vẻ tâm thần bất định của Vân Triệt vào mắt, hắn vẫy tay một cái:

- Phá Vân, lên lĩnh giáo vị cao đồ mà Ngâm Tuyết Giới Vương nói ngươi ngay cả tư cách xách giày cho hắn cũng không xứng đi! Ha ha ha ha...

- Vâng, sư tôn.

Hỏa Phá Vân cung kính đáp, sau đó bước lên phía trước.

Hỏa Phá Vân đứng ở xa đối mặt với Vân Triệt, khi cảm nhận được huyền lực của Vân Triệt mới ở Thần Nguyên cảnh cấp một, rõ ràng là vừa mới nhập Thần Đạo không lâu, vẻ mặt hắn nhất thời có chút phức tạp.

Hắn mười bốn tuổi nhập Thần Đạo, mười bảy tuổi đột phá tới Thần Hồn cảnh... Sau đó đến năm nay hai mươi bốn tuổi, ròng rã bảy năm hắn chưa từng giao thủ với người ở Thần Nguyên cảnh, chứ đừng nói đến người mới vào Thần Nguyên cảnh.

Đối mặt với Vân Triệt chỉ mới Thần Nguyên cảnh cấp một, tuy hắn là đệ tử thân truyền mà Ngâm Tuyết Giới Vương vừa thu nhận, nhưng hắn thật sự có cảm giác không nỡ ra tay.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!