Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1006: CHƯƠNG 1003: TIỀN ĐẶT CƯỢC!

- Tại hạ Hỏa Phá Vân của Kim Ô Tông ở Viêm Thần Giới.

Hỏa Phá Vân đối mặt Vân Triệt, tao nhã hữu lễ:

- Còn chưa thỉnh giáo tôn danh.

- Vân Triệt, xuất thân Hạ Giới, hiện là đệ tử của Băng Hoàng Thần Tông.

Vân Triệt cũng đáp lễ, trong lòng không ngừng suy đoán dụng ý của Mộc Huyền Âm.

- Vân Triệt?

Hỏa Như Liệt chợt cười to:

- Hóa ra tiểu tử này họ Vân, mà tên đồ nhi của ta là Phá Vân, thật đúng là duyên phận, ha ha ha ha.

- Hỏa Như Liệt, ngươi cười lớn tiếng như vậy không sợ sái quai hàm sao?

Ánh mắt Mộc Huyền Âm lạnh đi:

- Triệt, bắt đầu đi!

- …

Vân Triệt đành phải cắn răng bước ra, bày ra một tư thế... Đối thủ là Thần Kiếp cảnh đó! Cho dù ta có mạnh hơn gấp mười lần cũng không thể nào là đối thủ của hắn, rốt cuộc Mộc Huyền Âm có dụng ý gì... Chẳng lẽ cố ý để ta mất mặt sao?

Hỏa Phá Vân hơi chắp tay, trên người đã rực lên hỏa quang:

- Xin chỉ giáo!

Hắn bày ra tư thế, rõ ràng là để Vân Triệt xuất thủ trước. Hắn đường đường là cường giả Thần Kiếp cảnh trung kỳ, làm sao có thể chủ động ra tay với một người mới vào Thần Nguyên cảnh chứ?

Tên đã lên dây, Vân Triệt không thể không bắn. Cứng đối cứng chắc chắn không xong. Dùng trí... Chênh lệch thực lực quá lớn, lại còn dưới vạn người chứng kiến, liên quan đến cả danh dự của Mộc Huyền Âm... Vân Triệt dù có mười cái đầu cũng không nghĩ ra cách nào để chiến thắng.

- Tông chủ.

Lúc Vân Triệt lòng như lửa đốt, một âm thanh lạnh lùng mà mềm mại vang lên, Mộc Băng Vân đi ra, bình tĩnh nói:

- Dù sao nơi này cũng là Thánh Điện, không nên động thủ. Hai bên đều là đệ tử thân truyền ngàn chọn vạn lựa, mà băng hỏa tương khắc, rất dễ vì lỡ tay mà gây ra trọng thương, nếu vậy sẽ dẫn đến tổn thất to lớn không thể cứu vãn cho cả hai tông.

- Sao nào? Muốn đổi ý à?

Hỏa Như Liệt cười lạnh.

- Chuyện Tông chủ tông ta đã đồng ý, sao có thể đổi ý?

Mộc Băng Vân nhíu mày:

- Nhưng đây là Thánh Điện của tông ta, không phải nơi giao đấu. Nếu các ngươi muốn để đệ tử phân cao thấp, chứ không phải quyết đấu sinh tử, vậy tại sao không dùng một phương thức đơn giản hơn?

- Mời Băng Vân Tiên Tử chỉ giáo.

Diễm Vạn Thương nhanh chóng đáp lời.

Mộc Băng Vân nhìn ba người Hỏa Như Liệt, lạnh nhạt nói:

- Tông ta lấy huyền công Băng Hoàng Phong Thần Điển làm cốt lõi, còn Kim Ô Phần Thế Lục của Kim Ô Tông thì thiên hạ đều biết. Vậy thì hãy để hai đệ tử tỷ thí huyền công cốt lõi của tông môn? Hai người cách nhau trăm trượng, dùng huyền công cốt lõi của tông môn công kích đối phương ba lần, người bị công kích chỉ được phòng ngự. Mỗi bên ba chiêu, thắng bại sẽ rõ. Như thế vừa không cần ác đấu, lại có thể phân định cao thấp về huyền công của hai tông.

Mộc Băng Vân vừa dứt lời, Diễm Vạn Thương đã liên tục gật đầu:

- Băng Vân Tiên Tử, kế này hay lắm. Điểm đến là dừng, không sợ thất thủ, không tổn hại hòa khí, lại có thể phân ra cao thấp. Hỏa Tông chủ... Nếu nhất định phải tỷ thí, cứ làm như vậy đi.

Lúc nói chuyện, hắn không ngừng ra hiệu bằng mắt với Hỏa Như Liệt... Quy tắc mà Mộc Băng Vân vừa nói, hắn quả thực không thể không đồng ý. Bởi vì đây là địa bàn của Ngâm Tuyết Giới, với tính tình của Mộc Huyền Âm, hai đệ tử thật sự đánh nhau, bất luận thắng thua, hậu quả đều nghiêm trọng, phương thức "ôn hòa" này hiển nhiên tốt hơn vô số lần.

- Tốt! Rất tốt!

Hỏa Như Liệt không chút do dự, chậm rãi gật đầu:

- Cũng miễn cho có người thua quá thảm hại mà thẹn quá hóa giận... Có điều...

Lời nói của Hỏa Như Liệt đột ngột chuyển hướng:

- Đã là đệ tử phân cao thấp, sao có thể không có tiền đặt cược? Mộc Huyền Âm, nếu như tên đồ nhi ngay cả tư cách xách giày cũng không xứng của ta đây may mắn thắng, ngươi tính sao?

- Ngươi muốn thế nào?

Mộc Huyền Âm mặt không cảm xúc.

- Ha ha ha ha, rất đơn giản!

Hỏa Như Liệt cười to nói:

- Nếu như tên đồ nhi ngay cả tư cách xách giày cũng không xứng của ta may mắn thắng, ta muốn ngươi thừa nhận Mộc Huyền Âm ngươi không bằng Hỏa Như Liệt ta!

Hắn nhiều lần nhấn mạnh mấy chữ "xách giày cũng không xứng", chính là muốn nhắc nhở tất cả mọi người đây là Mộc Huyền Âm tự mình nói! Là chính miệng nói!

- Hỏa Như Liệt, ngươi...

Mộc Hoán giận dữ.

- Ta thế nào?

Hỏa Như Liệt gắt lại:

- Tông chủ của các ngươi chính miệng nói đệ tử của ta không xứng xách giày cho đệ tử của nàng, sao lại sợ thua? Sao lại không dám ứng chiến?

- Ngươi!

Thân thể Mộc Hoán run nhẹ, trên trán nổi đầy gân xanh.

So với Mộc Hoán đang kích động, Mộc Huyền Âm ngược lại không nhìn ra chút dao động tình cảm nào, lạnh lùng nói:

- Vậy nếu đệ tử của bổn vương thắng?

- Thắng?

Khóe miệng Hỏa Như Liệt khẽ nhếch, mắt híp lại:

- Vậy ngươi muốn Hỏa Như Liệt ta làm gì, ta cũng tuyệt không nhíu mày.

- Hỏa Như Liệt!

Diễm Vạn Thương kinh hãi, hắn vừa hô lên đã bị giọng nói của Mộc Huyền Âm cắt ngang.

- Được! Đây là chính ngươi nói đấy.

Trong mắt Mộc Huyền Âm lóe lên hàn quang.

- Hỏa Như Liệt ta nhất ngôn cửu đỉnh, tuyệt không đổi ý!

Hỏa Như Liệt không nhìn Diễm Vạn Thương, trầm giọng nói:

- Chỉ sợ ngươi không dám ứng!

- Chỉ bằng ngươi và đệ tử của ngươi còn không xứng!

Mộc Huyền Âm vung tay lên, trong nháy mắt, bão tuyết ngập trời bỗng nhiên ngưng lại, thanh âm của nàng vang vọng tận trời xanh:

- Nếu đệ tử của bổn vương bại trong tay đệ tử của Hỏa Như Liệt, bổn vương sẽ đích thân thừa nhận ngay tại đây rằng không bằng Hỏa Như Liệt ngươi! Ngươi hài lòng chưa?

- Được!

Hỏa Như Liệt chậm rãi gật đầu, một đôi mắt trợn đến mức lớn nhất.

- Ai.

Mặc dù đã nhiều lần ngăn cản, nhưng chuyện vẫn phát triển đến nước này, Diễm Vạn Thương thở dài một tiếng, bất đắc dĩ truyền âm cho Hỏa Như Liệt:

- Mộc Huyền Âm không phải loại người nhất thời vì sĩ diện mà nói năng bừa bãi, càng sẽ không tự đào hố chôn mình. Ngươi... Ai.

Lời đã nói ra, hắn nói thêm những điều này cũng vô ích.

- Hừ! Chẳng lẽ ngươi cho rằng chỉ bằng tên đệ tử phế vật mà nàng mới thu kia có thể so sánh với Phá Vân?

Hỏa Như Liệt trầm giọng nói.

- ...

Diễm Vạn Thương nhất thời không nói nên lời. Theo hắn biết, nửa năm trở lại đây, Băng Hoàng Thần Tông cũng có mấy đệ tử thiên tài huyền lực đạt tới Thần Kiếp cảnh, nhưng Mộc Huyền Âm lại chọn một tên xuất thân từ Hạ Giới, huyền lực mới bước vào Thần Đạo làm đệ tử thân truyền, có thể thấy cái tên "Vân Triệt" này tất có chỗ hơn người.

Có thể là tiềm lực cực lớn, có thể là thể chất đặc dị, cũng có thể là thiên phú hàn băng trời ban.

Nhưng bất luận thế nào, chỉ bằng tu vi Thần Nguyên cảnh hiện tại, tuyệt không có khả năng so sánh với Hỏa Phá Vân có tu vi Thần Kiếp cảnh trung kỳ... Bất luận hắn nghĩ thế nào, cũng không nghĩ ra một chút khả năng nào Vân Triệt có thể thắng.

Đã thế hai người lại so huyền công tông môn, càng chỉ có thể dùng câu "một trời một vực" để hình dung. Bất luận là Kim Ô Phần Thế Lục, hay là Băng Hoàng Phong Thần Điển, uy lực và khả năng khống chế của chúng đều phụ thuộc rất lớn vào huyết mạch.

Hỏa Phá Vân là người kế thừa huyết mạch Kim Ô trực hệ.

Về phần huyết mạch Băng Hoàng truyền thừa của Ngâm Tuyết Giới... khỏi phải bàn. Thực lực tổng hợp của Ngâm Tuyết Giới chưa bằng một phần mười Viêm Thần Giới, mà hạn chế của huyết mạch truyền thừa chính là một trong những nguyên nhân quan trọng.

- Ta nhắc lại ngươi một lần nữa, đây là Ngâm Tuyết Giới!

Tuy cảm thấy Hỏa Phá Vân tuyệt không có khả năng thua, nhưng nghĩ tới tính tình của Mộc Huyền Âm, Diễm Vạn Thương vẫn không thể yên tâm:

- Phá Vân thắng thì có thể thế nào? Ngươi thật sự tin Mộc Huyền Âm sẽ trước mặt mọi người thừa nhận không bằng ngươi sao?

- Ta ước gì nàng nuốt lời!

Hỏa Như Liệt thấp giọng nói:

- Nếu nàng dám nuốt lời, trừ phi nàng có lá gan giữ tất cả chúng ta lại đây vĩnh viễn, nếu không, ta sẽ để toàn bộ Thần Giới đều biết chuyện ngày hôm nay! Để toàn Thần Giới đều biết Mộc Huyền Âm nàng là kẻ ăn nói ngông cuồng, lại còn không giữ lời! Cũng coi như là... trút một hơi giận cho nhi tử của ta!

- ...

Diễm Vạn Thương lắc đầu, thầm than một tiếng, trong lòng luôn cảm thấy có gì đó không ổn.

Mà lúc này, Vân Triệt bỗng nhiên rất bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dâng lên khí lạnh càng lúc càng nặng.

Tâm cơ thật đáng sợ!

Hỏa Như Liệt hoàn toàn không biết toàn bộ quá trình mình giống như một con khỉ bị đùa giỡn.

Có điều, nàng cố ý khiêu khích Hỏa Như Liệt, sau đó từng bước dẫn Hỏa Như Liệt đang mất bình tĩnh bước vào bẫy... Rốt cuộc là muốn đạt được thứ gì từ trên người hắn?

Nhưng các Trưởng lão hai bên đều trợn mắt há mồm.

Một bên là Vân Triệt, một bên là Hỏa Phá Vân...

Lúc này, suy nghĩ của bọn họ giống hệt suy nghĩ của Vân Triệt lúc trước... Thế này thì đánh cái rắm! Mà hôm nay, Vân Triệt mới hoàn thành nghi thức bái sư, vẫn chưa được ban Băng Hoàng Thần Huyết, căn bản không thể nào thi triển Băng Hoàng Phong Thần Điển.

Rốt cuộc Tông chủ đang làm cái gì vậy?

Chẳng lẽ lời đã nói ra, cộng thêm Hỏa Như Liệt từng bước ép sát nên không thể không tiếp nhận?

Có lẽ cũng chỉ có nguyên nhân này thôi.

- Hỏa Như Liệt, hãy nhớ kỹ lời ngươi vừa nói.

Mộc Huyền Âm trầm giọng:

- Bắt đầu đi!

- Xin chỉ giáo.

Hỏa Phá Vân một lần nữa bày ra tư thế... mà tư thế này rõ ràng là một tư thế phòng ngự.

- Chờ chút!

Ngay lúc này, một âm thanh vang lên không đúng lúc, Mộc Hàn Dật lắc mình một cái, hóa thành một đạo quang ảnh tuyệt đẹp, nhẹ nhàng phiêu dật đáp xuống bên cạnh Vân Triệt.

Mộc Hàn Dật hành lễ với Mộc Huyền Âm thật sâu, sau đó nói với Hỏa Như Liệt:

- Hỏa Tông chủ, vãn bối Mộc Hàn Dật là đệ tử của Băng Hoàng Thần Tông, có lời này mạo muội, mong Hỏa Tông chủ đáp ứng.

Mộc Huyền Âm thoáng nhíu mày, nhưng không nói gì.

- Ồ!

Hỏa Như Liệt cười lạnh, hiển nhiên đã coi Mộc Hàn Dật là người mà Mộc Huyền Âm âm thầm sắp đặt, dùng để phá đám cuộc giao thủ của hai đệ tử:

- Được, vậy ta cũng thử nghe xem ngươi muốn nói gì.

Mộc Hàn Dật nói:

- Lúc trước, vãn bối từng vô cùng khao khát có thể trở thành đệ tử thân truyền của Tông chủ, nhưng do tư chất bình thường, nên trong lúc cạnh tranh đã bại trong tay Vân Triệt sư huynh một cách tâm phục khẩu phục. Vân Triệt sư huynh là đệ tử thân truyền của Tông chủ, dĩ nhiên là vãn bối tuyệt đối không thể so được. Mà đệ tử của Hỏa Tông chủ thiên phú phi phàm, khiến vãn bối có chút ngứa nghề, hay là để vãn bối luận bàn một phen với Phá Vân huynh đệ trước?

- Nếu như vãn bối có thể may mắn thắng được quý đồ...

Mộc Hàn Dật cười nhạt một tiếng, ngạo nghễ nói:

- Như vậy, e là đệ tử của Hỏa Tông chủ còn chưa đủ tư cách giao thủ với đệ tử thân truyền của tông ta.

Mộc Hàn Dật vừa dứt lời, Hỏa Phá Vân cau mày, hơi lộ vẻ tức giận.

Mà trái tim đang thắt lại của trên dưới Băng Hoàng Thần Tông bỗng thả lỏng, khuôn mặt của những trưởng bối kia đều giãn ra, âm thầm gật đầu tán thưởng, thần sắc cũng nhẹ nhõm đi rất nhiều.

Mộc Hàn Dật cuối cùng vẫn là Mộc Hàn Dật... Hắn đứng ra, cùng với lời nói xảo diệu kia có thể trực tiếp thay đổi cục diện của Băng Hoàng Thần Tông.

Cái câu "Nếu vãn bối có thể may mắn thắng quý đồ... e là đệ tử của Hỏa Tông chủ còn chưa đủ tư cách giao thủ với đệ tử thân truyền của Tông chủ" khiến Hỏa Như Liệt không thể không đồng ý!

Sau đó, nếu như Mộc Hàn Dật có thể chiến thắng Hỏa Phá Vân, trận đấu liên quan đến danh dự của Tông chủ cũng được hóa giải.

- Hàn Dật, làm tốt lắm.

Mộc Hoán thở ra một hơi, không tiếc lời khen ngợi.

Hỏa Như Liệt còn chưa nói chuyện, Hỏa Phá Vân đã tiến về phía trước một bước, nghiêm nghị nói:

- Được! Vậy để Hỏa Phá Vân ta lĩnh giáo cao chiêu của Hàn Dật huynh trước.

- Tuyệt lắm!

Sắc mặt Mộc Hàn Dật trở nên cung kính, sau đó nhẹ nhàng gật đầu với Vân Triệt:

- Vân Triệt sư huynh, hắn tạm thời còn chưa xứng để huynh ra tay, để ta tiếp hắn trước.

- Vậy ngươi cẩn thận.

Vân Triệt yên lặng lui xuống.

Vân Triệt vừa mới lùi ra sau mấy bước, trên người Mộc Hàn Dật cùng Hỏa Phá Vân đã bùng lên huyền quang, hai cỗ huyền khí thuộc tính trái ngược nhưng lại kinh người đồng thời phóng thích... Mạnh mẽ đến mức khiến người ta không thể tin nổi hai người trẻ tuổi này còn chưa đến ba mươi.

Luận tu vi huyền lực, hai người đều là Thần Kiếp cảnh ngũ cảnh, không phân trên dưới —— nhưng Mộc Hàn Dật lại lớn hơn Hỏa Phá Vân ba tuổi.

Luận huyết mạch, Mộc Hàn Dật tất nhiên không bằng Hỏa Phá Vân.

Nhưng trong ánh mắt u lãnh của Mộc Hàn Dật lại mang theo vẻ chắc chắn và tự tin, bởi vì nơi này là Ngâm Tuyết Giới, mà khu vực Thánh Điện lại cực kỳ gần Minh Hàn Thiên Trì, có thể nói đây là nơi lạnh nhất Ngâm Tuyết Giới ngoại trừ Minh Hàn Thiên Trì ra.

Khí tức băng hàn nơi này có lợi cho Băng Hoàng Phong Thần Điển của hắn, và có hại cho Kim Ô Phần Thế Lục của Hỏa Phá Vân.

Cho nên, hắn nắm chắc phần thắng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!