Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1015: CHƯƠNG 1012: ĐƯỜNG TẮT

Khẩu quyết của Đoạn Nguyệt Phất Ảnh huyền diệu khó lường, ẩn chứa mấy chục ngàn loại huyền cơ cùng biến hóa, phương thức vận chuyển huyền khí của nó lại càng phức tạp... Hơn nữa, nó chỉ có thể được thúc đẩy bằng hàn băng huyền lực, nếu không có hàn băng huyền lực thì tuyệt đối không thể tu luyện thành công.

Bất luận là yêu cầu đối với huyền lực hay phương thức vận chuyển, nó đều phức tạp và khắc nghiệt hơn Tinh Thần Toái Ảnh rất nhiều... Độ khó tu luyện cũng cao hơn mấy lần.

Nơi này là Thánh Điện của Băng Hoàng giới, một nơi thần thánh tuyệt đối không có ngoại nhân nào dám đến gần. Ở đây, Vân Triệt có thể hoàn toàn đạt đến trạng thái tâm không tạp niệm. Ban đầu còn trúc trắc, nhưng sau hai canh giờ tu luyện không ngừng nghỉ, Đoạn Nguyệt Phất Ảnh của hắn đã từ hình thức ban đầu chuyển sang sơ nhập môn, chỉ cần ba hơi thở là có thể thi triển thuấn di một lần, tốc độ hơn xa lúc trước, nhưng vẫn để lại băng ảnh rõ ràng.

Sau mấy chục lần nhắm mắt lĩnh ngộ huyền cơ và biến hóa của khẩu quyết, dưới ngộ tính cùng sức tập trung có thể gọi là kinh khủng của hắn, gần như mỗi lần đều có lĩnh ngộ mới, khi thi triển lại liền có tiến cảnh rõ rệt.

Tốc độ thi triển càng lúc càng nhanh, băng ảnh lưu lại cũng càng lúc càng mờ nhạt.

Loại đốn ngộ này, đối với huyền giả bình thường mà nói, thường chỉ có thể ngộ mà không thể cầu. Một số huyền quyết cực kỳ phức tạp, thường phải mất mấy chục năm, mấy trăm năm, thậm chí mấy ngàn năm mới có thể lĩnh hội được một tia linh quang lóe lên trong nháy mắt...

Mà Vân Triệt, trung bình mỗi lần nhắm mắt ngưng thần chỉ một hai khắc đồng hồ là lại có lĩnh ngộ mới.

Băng Di Thần Công là như vậy, Tử Vân Công của Vân gia là như vậy, Kim Ô Phần Thế Điển cũng là như vậy... Bây giờ tu luyện Đoạn Nguyệt Phất Ảnh, vẫn như thế.

Bốn canh giờ sau, một bóng ảnh băng giá hiện ra trong Thánh Điện, lặng lẽ ngưng thần quan sát Vân Triệt tu luyện.

Đối với việc tu luyện, bốn canh giờ không nghi ngờ gì chỉ là một khoảng thời gian cực ngắn, nhưng Vân Triệt trong tầm mắt nàng, lần lượt thi triển Đoạn Nguyệt Phất Ảnh đã hoàn chỉnh hơn mấy lần so với bốn canh giờ trước. Tuy vẫn chỉ là hình thức ban đầu, chưa thể dùng trong thực chiến, nhưng nếu cứ giữ vững tiến cảnh kinh người này, rất có khả năng chưa tới một tháng hắn sẽ đạt được chút thành tựu, bước vào cảnh giới "Vô Ảnh".

Mà quá trình này... dường như cũng không cần nàng ở bên chỉ dạy.

Lại một lần nữa hoàn thành Đoạn Nguyệt Phất Ảnh, lần này không những tốc độ cực nhanh mà gần như không còn băng ảnh hay tàn ảnh, nhưng so với Mộc Huyền Âm lúc trước vẫn là một trời một vực.

Vân Triệt thở ra một hơi, bỗng nhiên trước mắt sáng lên, bóng dáng của Mộc Huyền Âm đã hiện ra rõ ràng. Hắn lập tức tiến lên:

- Sư tôn!

- Đi theo ta.

Mộc Huyền Âm xoay người.

Vân Triệt chần chờ một chút, muốn nói lại thôi, rồi cũng cất bước đi theo.

Đúng lúc này, Mộc Huyền Âm đột nhiên dừng bước:

- Ngươi có suy nghĩ gì thì cứ nói ra.

Vân Triệt đang đi theo cũng dừng lại, nhanh chóng sắp xếp ngôn từ trong đầu, chân thành nói:

- Sư tôn, đệ tử biết tu luyện huyền lực cần phải tuần tự nhi tiến, tối kỵ nóng lòng cầu thành. Việc huyền công, huyền kỹ có tiến cảnh đôi khi còn quan trọng hơn cả huyền lực, nhưng mà...

- Có phải ngươi muốn hỏi vi sư có phương pháp nào giúp ngươi trong vòng hai năm tăng lên đến Thần Kiếp cảnh không?

Mày ngài của Mộc Huyền Âm khẽ chau lại.

- Vâng!

Vân Triệt gật đầu:

- Nguyên nhân đệ tử đi theo Băng Vân tiền bối đến Ngâm Tuyết Giới, sư tôn... hẳn là đã sớm biết. Chuyện này đối với đệ tử vô cùng quan trọng. Nếu có thể bước vào Thần Kiếp cảnh trước đại hội Huyền Thần, giành được tư cách tiến vào Trụ Thiên Giới, cho dù có cực khổ đến đâu... phải trả giá lớn thế nào, đệ tử cũng nhất định chấp nhận, cúi xin sư tôn thành toàn.

Tuy Đoạn Nguyệt Phất Ảnh vô cùng huyền diệu, khơi dậy hứng thú rất lớn trong hắn, nhưng có thể tu thành hay không đối với hắn cũng không phải là điều quan trọng nhất. Bởi vì hắn thuộc về Lam Cực Tinh, không thuộc về Thần Giới, một khi đạt thành tâm nguyện, hắn sẽ vĩnh viễn rời khỏi Thần Giới, trở về Lam Cực Tinh... Mà khát vọng lớn nhất của hắn tại Thần Giới chính là được gặp lại Mạt Lỵ.

Muốn gặp được Mạt Lỵ... thứ hắn cần nhất là huyền lực, chứ không phải Băng Hoàng Phong Thần Điển hay Đoạn Nguyệt Phất Ảnh.

Hắn cưỡng ép bái Mộc Huyền Âm làm sư phụ, cũng thu liễm tâm tính, ngoan ngoãn quy củ trước mặt nàng, tuyệt không phải vì ham muốn Băng Hoàng huyết mạch, huyền công hay thân phận đệ tử thân truyền, mà là vì ở Ngâm Tuyết Giới này, nếu thật sự có một người có thể giúp hắn tu thành Thần Kiếp cảnh trước đại hội Huyền Thần... thì người đó chỉ có thể là Mộc Huyền Âm.

Mộc Huyền Âm chậm rãi quay người, đôi mắt băng giá phát ra hàn quang tựa như đến từ thời thượng cổ:

- Ngươi bây giờ mới bước vào Thần Nguyên cảnh, muốn trong vòng hai năm đột phá đến Thần Kiếp cảnh, nào có dễ dàng như vậy!

- ...

Lời của Mộc Huyền Âm chẳng những không khiến Vân Triệt nản lòng, ngược lại còn làm tinh thần hắn chấn động.

Bởi vì nàng nói "nào có dễ dàng như vậy", chứ không phải là "tuyệt đối không thể"!

Điều này có nghĩa là... có lẽ nàng thật sự có biện pháp đặc biệt nào đó!

- Sư tôn, bất luận là phương pháp gì, chỉ cần có một tia khả năng... ta đều nguyện ý thử!

Vân Triệt không né tránh ánh mắt của Mộc Huyền Âm, nói như chém đinh chặt sắt.

- Nàng ta đối với ngươi, thật sự quan trọng đến vậy sao?

Mộc Huyền Âm lạnh lùng hỏi.

- Vâng.

Vân Triệt không chút do dự gật đầu.

- ... Tốt.

Mộc Huyền Âm bỗng nhiên chậm rãi gật đầu, sắc thái trong đôi mắt băng giá lại không hề biến động:

- Ngươi đã nóng lòng đến thế, vậy vi sư cũng chỉ đành thành toàn cho ngươi.

Vân Triệt ngẩn ra, bỗng nhiên trước người Mộc Huyền Âm hiện lên một luồng lam quang:

- Hoán, ngươi tạm thời vận dụng truyền tống trận của Thánh Điện, trong vòng trăm hơi thở, báo cho Phi Tuyết đến Thánh Điện gặp bổn vương!

Thanh âm của Mộc Huyền Âm vừa dứt, lam quang cũng tiêu tán. Vân Triệt vẫn còn đang ngơ ngác:

- Mộc Phi Tuyết?

- Muốn trong hai năm ngắn ngủi vượt qua hai đại cảnh giới của thần đạo, trừ phi ngươi có thể tiến vào Trụ Thiên Châu, nếu không dù thiên phú có cao đến đâu, tu luyện có cực hạn thế nào cũng không thể làm được. Tuy Ngâm Tuyết Giới có vô số linh đan kỳ dược, nhưng tuyệt đối không thể giúp người một bước lên trời.

Giọng Mộc Huyền Âm hơi chuyển:

- Nhưng Băng Hoàng Thần Tông của chúng ta, vì có liên quan đến Băng Hoàng Phong Thần Điển, nên thật sự có một con đường tắt!

- Sư tôn, người... người nói "đường tắt"... chẳng lẽ... là... là...

Lời nói của Vân Triệt trở nên có chút ngập ngừng.

- Ngươi có biết, vì sao nữ tử Băng Hoàng Thần Tông chúng ta dù có thiên phú, tu vi, địa vị cao nhưng phần lớn lại độc thân, cả đời không gả chồng không?

Mộc Huyền Âm hỏi lại.

- ... Đệ tử nghe nói, Băng Hoàng nguyên âm là căn cơ huyết mạch của nữ tử, nếu mất đi nguyên âm, tu vi cùng huyền công tiến cảnh đều sẽ trở nên chậm chạp, kém xa lúc trước. Lại thêm thiên phú tu vi càng cao, tính tình sẽ càng lạnh lùng, cho nên...

Vân Triệt nhỏ giọng trả lời. Đây là những gì hắn nghe được từ Mộc Tiểu Lam. Mộc Băng Vân độc thân mấy ngàn năm, Mộc Huyền Âm lại càng là lão độc thân vạn năm... Khụ, mà Mộc Tiểu Lam từng nói, người có Băng Hoàng huyết mạch và thiên phú cực cao như Mộc Phi Tuyết thì hẳn sẽ độc thân cả đời như Mộc Băng Vân.

Nhưng bây giờ...

- Hừ, ra là ngươi đã biết rõ.

Trên dung nhan phong hoa tuyệt đại của Mộc Huyền Âm mang theo chút lạnh lẽo, đủ để khiến biển cả phải đóng băng:

- Nhưng đó chỉ là một nửa nguyên nhân.

- Tuy song tu chi đạo bị một số huyền giả chính phái đạo mạo khinh thường, nhưng nó tuyệt đối không phải tà đạo. Nếu âm dương hòa hợp, đối với việc tu luyện huyền lực và huyền công của cả hai bên đều có lợi ích lớn. Nhưng Băng Hoàng Thần Tông của chúng ta lại khác, bản thân Băng Hoàng huyết mạch là huyết mạch cực âm, Băng Hoàng Phong Thần Điển cũng là huyền công vô cùng băng hàn, cực đoan bài xích dương khí, tuyệt đối không thể thực hiện âm dương tương dung tương sinh. Cho nên nếu âm dương giao hợp, nữ tử chẳng những sẽ vĩnh viễn mất đi nguyên âm, mà mỗi lần đều chỉ có nam tử được lợi.

Vân Triệt:

- ...

- Mà nguyên nhân chính cũng là do liên quan đến Băng Hoàng huyết mạch và Băng Hoàng Phong Thần Điển, Băng Hoàng nguyên âm của những đệ tử này hơn xa nữ tử bình thường, Băng Hoàng khí tức ẩn chứa trong đó cũng cực kỳ tinh khiết. Nếu nam tử đoạt được, không những tu vi và huyền lực tăng lên cực nhanh, mà còn có thể tăng cường thể chất hàn băng.

- Nói như vậy, ngươi đã hiểu chưa?

Vân Triệt há hốc mồm, một lúc lâu sau mới lắp bắp nói:

- Đây chính là "đường tắt" mà sư tôn nói tới sao? Chỉ vì đệ tử mà lấy Mộc Phi Tuyết làm đạo lữ song tu, cũng là để...

- Không sai!

Phản ứng của Vân Triệt khiến Mộc Huyền Âm thoáng nhíu mày:

- Muốn trong vòng hai năm ngắn ngủi đột phá tới Thần Kiếp cảnh, cướp lấy Băng Hoàng nguyên âm chính là con đường tắt duy nhất!

- Cần bao nhiêu... nguyên âm...

Khóe miệng Vân Triệt có chút run rẩy, hắn lắc đầu, cũng không biết là xuất phát từ tâm lý gì, đột nhiên hỏi:

- Cái kia... đại khái cần bao nhiêu Băng Hoàng nguyên âm mới có thể tu luyện tới Thần Kiếp cảnh?

Mộc Huyền Âm trầm mặc một chút, sau đó nhàn nhạt nói:

- Trong các đệ tử, Phi Tuyết sở hữu Băng Hoàng nguyên âm thượng đẳng nhất. Nếu như là của Phi Tuyết, chỉ cần một ngàn người có lẽ là đủ.

- Một... một ngàn!!

Miệng Vân Triệt há ra, suýt nữa cắn phải đầu lưỡi mình.

Đối với phản ứng của Vân Triệt, Mộc Huyền Âm không hề biến sắc:

- Nhưng Mộc Phi Tuyết chỉ có một, trong đám đồng lứa không tìm ra người thứ hai như nàng. Nếu tuyển chọn từ Thần Điện, Băng Hoàng Cung và các Băng Hoàng Phân Tông lớn, ít nhất phải cần Băng Hoàng nguyên âm của ba ngàn nữ đệ tử mới có khả năng. Hừ, tuy khả năng thành công chưa đến một thành, nhưng không có phương pháp nào tốt hơn.

Ba... ba ngàn!??

Vân Triệt chỉ cảm thấy da đầu tê dại, hai chân mềm nhũn:

- Nhiều... quá...

Lời vừa ra khỏi miệng, lúc này Vân Triệt mới đột nhiên bừng tỉnh, vội vàng lắc đầu:

- Không được, phương pháp này, đệ tử... không thể chấp nhận.

- Không thể chấp nhận?!

Lông mày Mộc Huyền Âm đột nhiên nhíu chặt:

- Vì sao?

Ánh mắt của Mộc Huyền Âm chỉ biến động rất nhỏ, cũng đủ khiến không khí đột ngột thay đổi. Trong nháy mắt, một luồng hàn khí từ gan bàn chân Vân Triệt vọt thẳng lên đỉnh đầu. Vân Triệt không ngờ lời cự tuyệt của mình lại khiến Mộc Huyền Âm phản ứng kịch liệt như vậy, hắn chỉ có thể kiên trì nói:

- Vì để đệ tử tiến cảnh huyền lực, mà khiến nhiều tỷ muội đồng môn hao tổn thiên phú như vậy... còn phải hy sinh thanh bạch của các nàng, đệ tử... không làm được.

- Hy sinh? Hừ!

Mộc Huyền Âm lạnh lùng nói:

- Ngươi là đệ tử thân truyền của Mộc Huyền Âm ta, có thể được chọn, đó là vinh hạnh của các nàng! Sao lại là hy sinh!

Vân Triệt có nằm mơ cũng không nghĩ đến, con đường tắt duy nhất Mộc Huyền Âm tìm cho hắn lại là loại phương thức này. Hai năm... ba ngàn Băng Hoàng nguyên âm...

Quả thực không thể tưởng tượng nổi hai năm đó sẽ là cảnh tượng gì...

Đừng nói là khả năng chưa đến một thành, cho dù thật sự có thể giúp mình trong hai năm tu luyện thành Thần Kiếp cảnh... thì cái đó có khác gì Dâm Ma Thái Âm Bổ Dương! Tại Ngâm Tuyết Giới, danh tiếng của mình sẽ ra sao còn chưa nói, nếu để Tiểu Yêu Hậu và Tuyết Nhi biết được...

Hơn nữa, còn là Mộc Phi Tuyết...

- Không được.

Vân Triệt vẫn lắc đầu:

- Đệ tử vẫn không làm được. Nếu là tu luyện cực hạn, dù có tàn khốc hơn nữa, đệ tử đều có thể chấp nhận. Nhưng, muốn lợi dụng nhiều sư tỷ muội như vậy, đệ tử...

- Lợi dụng?

Mộc Huyền Âm khinh thường hừ lạnh:

- Ngươi cứu mạng Băng Vân, chẳng lẽ không phải vì lợi dụng nàng để đến Ngâm Tuyết Giới sao? Ngươi ở Minh Hàn Thiên Trì đột nhiên thay đổi ý định, quyết tâm bái ta làm thầy, chẳng lẽ không phải vì lợi dụng ta để giúp ngươi đột phá Thần Kiếp cảnh?

- ...

Vân Triệt há miệng, không biết nói gì.

- Ngươi có biết, tại Ngâm Tuyết Giới, nữ tử có được Băng Hoàng nguyên âm, cho dù là Đế Vương một nước cũng tuyệt không dám mơ tưởng nhúng chàm. Vi sư lại đồng ý cho ngươi tùy ý tuyển chọn, tuyệt không có ai dám làm trái! Đây không những là phương pháp khả thi nhất để ngươi tu thành Thần Kiếp cảnh, mà còn là diễm phúc xa xỉ vạn người cầu không được, vậy mà ngươi lại muốn cự tuyệt!?

- Hừ, đừng tưởng vi sư không biết, ngươi tuổi chưa đủ mười sáu đã có không ít thê thất ở Hạ Giới. Băng Vân cũng từng nói với vi sư, tính tình ngươi tùy ý, trước nay không hề kiềm chế dục vọng của bản thân. Nàng sáng lập Băng Vân Tiên Cung, thân là Cung chủ lại giữa ban ngày ban mặt khinh nhờn cung nữ dưới trướng, bây giờ lại ở trước mặt vi sư giả bộ thánh nhân!?

- ...!

Vân Triệt trợn mắt há hốc mồm... Tại sao? Mộc Băng Vân sao cái gì cũng nói cho nàng biết vậy a...

- Đệ tử... đệ tử và các nàng đều là... đều là lưỡng tình tương duyệt, hơn nữa...

Ngay lúc này, một luồng gió băng lành lạnh chậm rãi tới gần, Mộc Phi Tuyết một thân tuyết y, bay trong tuyết mà tới.

Nàng đến, khiến Thánh Điện như bỗng nở rộ một đóa tuyết liên tuyệt mỹ.

- Phi Tuyết bái kiến Tông chủ.

Nàng hành lễ với Mộc Huyền Âm, nhưng không hề nhìn Vân Triệt lấy một lần, tựa hồ trong thế giới của nàng căn bản không có sự tồn tại của hắn.

- Phi Tuyết, ngươi đến rất đúng lúc.

Mộc Huyền Âm nói với Mộc Phi Tuyết nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm Vân Triệt. Giọng của nàng lúc này bỗng nhiên chậm lại... nhưng lại vô cùng hòa hoãn:

- Triệt Nhi, hôm nay mới là ngày đầu tiên ngươi bái sư, vậy mà đã dám không nghe lời vi sư.

- Chuyện này... không đến lượt ngươi quyết định

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!