Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1016: CHƯƠNG 1013: MẤT KHỐNG CHẾ

Giọng nói của Mộc Huyền Âm vốn nhẹ nhàng, băng lãnh vô tình, nhưng lúc này lại mang theo cơn giận rõ rệt... Hoàn toàn khác với lần ở Minh Hàn Thiên Trì, đây là lần đầu tiên nàng thật sự nổi giận với Vân Triệt.

Bởi vì hắn không biết điều!

- Đệ tử... có lỗi với sư tôn.

Nội tâm Vân Triệt thắt lại, hắn cúi đầu, không dám nhìn vào mắt Mộc Huyền Âm. Hắn biết rõ Mộc Huyền Âm vì hoàn thành tâm nguyện của hắn mà không tiếc gây tổn thất to lớn cho cả tông môn, lấy nguyên âm của ba ngàn nữ đệ tử Băng Hoàng Tông cho hắn.

Ngay cả chuyện nàng tính kế Hỏa Như Liệt để lấy được Kim Ô Phần Thế Điển cũng là vì hắn.

Tuy chỉ mới là ngày đầu tiên trở thành đệ tử của nàng, nhưng nàng đã đối xử với hắn quá tốt.

Hắn cũng vừa mới nói, chỉ cần có thể đạt tới Thần Kiếp cảnh trước đại hội Huyền Thần, bất luận là phương pháp gì, dù chỉ có một tia hy vọng, hắn cũng nguyện ý thử... Nhưng chỉ trong nháy mắt, hắn lại từ chối...

Câu "có lỗi với sư tôn" này là phát ra từ tận đáy lòng.

Khi hắn cúi đầu, ánh mắt rơi xuống Mộc Phi Tuyết vẫn đang quỳ trên mặt đất, ánh mắt hắn chợt sững lại, một bóng hình tuyệt diễm khuynh thành, mờ ảo như tiên băng hiện lên trước mắt.

Tiểu tiên nữ...

Lần đầu tiên nhìn thấy Mộc Phi Tuyết, hắn đã không kìm được mà nghĩ đến Sở Nguyệt Thiền. Bởi vì khí chất và ánh mắt của nàng rất giống Sở Nguyệt Thiền, ngay cả dung nhan cũng có vài phần tương tự.

Hắn biết Mộc Phi Tuyết không phải Sở Nguyệt Thiền, tiểu tiên nữ của hắn là độc nhất vô nhị trên đời. Nhưng bây giờ đứng gần nàng lần nữa, hắn vẫn không cách nào khống chế được mà nghĩ đến tiên ảnh đã khiến hắn hổ thẹn cả đời kia... Ánh mắt hắn lặng lẽ giao với ánh mắt của Mộc Phi Tuyết.

Nàng không phải nàng ấy, không phải... Vân Triệt âm thầm lắc đầu.

- Có lỗi sao?

Mộc Huyền Âm nhíu mày:

- Chuyện vi sư đã quyết định, ngươi nghĩ chỉ bằng ngươi mà cũng có thể từ chối sao!?

Cạch!

Mộc Huyền Âm vung tay một cái, âm thanh hàn băng ngưng kết vang lên từ phía sau Vân Triệt. Hắn theo bản năng quay lại, nhìn thấy vô số tầng băng dày đặc xuất hiện, trong nháy mắt tạo thành một mật thất băng chỉ rộng chưa đầy ba trượng vuông.

Ngay lúc Vân Triệt quay người, Mộc Huyền Âm lật tay, một viên huyết châu tỏa ra hồng quang kỳ dị trôi nổi trên đầu ngón tay nàng, rồi đột nhiên đâm về phía ngực Vân Triệt.

- Á!

Trong tiếng kêu kinh ngạc vì không kịp phòng bị của Vân Triệt, viên huyết châu kia đã bị huyền lực của Mộc Huyền Âm điều khiển, tức thì chui vào cơ thể hắn, hòa vào huyết mạch.

Thân thể Vân Triệt có Tà Thần hỏa chủng, không sợ vạn hỏa, cho dù bị Kim Ô Viêm đốt cũng không cảm thấy chút khó chịu nóng rực nào. Nhưng ngay khoảnh khắc giọt huyết châu này nhập thể, hắn liền cảm thấy như có một ngọn lửa bùng nổ trong lồng ngực, rồi nhanh chóng lan ra khắp cơ thể...

Phản ứng chưa từng có này khiến Vân Triệt kinh hãi:

- Sư tôn, đây là... cái gì?

- Là máu của Cầu Long viễn cổ trong Táng Thần Hỏa Ngục!

Mộc Huyền Âm lạnh lùng nói.

- ...!

Đồng tử Vân Triệt đột nhiên co rút lại.

Mộc Băng Vân đã từng nói với hắn, hơi thở của Cầu Long viễn cổ trong Táng Thần Hỏa Ngục... cực độc, còn máu của nó thì cực dâm!

Độc của nó khiến người mạnh như Mộc Băng Vân cũng suýt nữa mất mạng. Còn máu của nó...

- Máu Cầu Long viễn cổ là vật chí dương chí dâm! Tuy chỉ có một giọt, nhưng đừng nói ngươi chỉ mới bước vào thần đạo, cho dù là Thần Linh cảnh cũng tuyệt đối không thể chống cự! Vi sư ngược lại muốn xem xem thân thể ngươi có cứng như miệng của ngươi không!

Từ trên người Vân Triệt bỗng tỏa ra một luồng khí tức nóng rực bất thường, khiến đôi mắt sáng của Mộc Phi Tuyết phải nhìn sang... Lúc này mới qua mấy hơi thở ngắn ngủi, mặt mũi Vân Triệt cùng tất cả da thịt lộ ra bên ngoài đều đã đỏ ửng một mảng như bị lửa đốt, hơi thở nặng nề như trâu, mồ hôi trên trán tuôn ra như mưa.

- Hự... A...

Huyết dịch toàn thân như hóa thành dung nham, điên cuồng thiêu đốt dục vọng của hắn.

Hắn có Thiên Độc Châu, không sợ vạn độc trong thiên hạ... Nhưng, trớ trêu thay thứ này không phải là độc, mà là long huyết chí dương.

Đến lúc này, sao hắn còn không hiểu Mộc Huyền Âm muốn làm gì. Khí tức phần dương của máu Cầu Long còn khủng bố đến cực hạn, những năm hắn đi theo Vân Cốc đã gặp qua không biết bao nhiêu loại thôi tình chi vật, nhưng không có thứ nào có thể so sánh được với một giọt long huyết này.

Cho dù hắn muốn chạy trốn cũng không thể nào, bàn tay Mộc Huyền Âm nhẹ nhàng vỗ một cái lên ngực hắn.

Ầm!

Vân Triệt bị đánh bay đi, rơi chính xác vào bên trong mật thất băng chật hẹp, ngay sau đó, Mộc Phi Tuyết cũng bị một cơn gió lạnh đưa vào.

Ngay cả huyền lực của nàng cũng đã bị hoàn toàn phong bế, không cách nào vận dụng nửa phần.

Cạch!

Lam quang lóe lên, một tầng băng dày ngưng kết trong nháy mắt, phong tỏa hoàn toàn mật thất băng.

Đây là hàn băng do Mộc Huyền Âm bày ra, cho dù có ngàn vạn Vân Triệt cùng Mộc Phi Tuyết cũng không thể nào phá vỡ.

Những tầng băng này không trong suốt, chúng không chỉ ngăn cách tầm mắt mà còn cách âm hoàn toàn.

Thánh Điện lập tức trở nên yên tĩnh, đôi mày ngài của Mộc Huyền Âm cau lại, băng nhan tuyệt sắc ẩn chứa hàn quang, dường như cơn giận vẫn chưa nguôi.

Trong Băng Hoàng Thần Tông, người có huyết mạch Băng Hoàng trực hệ và sở hữu Băng Hoàng nguyên âm vốn cực kỳ ít ỏi, mà bất kỳ ai trong số họ đều có thân phận và thiên phú cực cao ở Ngâm Tuyết Giới. Vì Vân Triệt, nàng không tiếc cái giá lớn. Phương pháp này cũng là thứ duy nhất nàng có thể nghĩ ra để Vân Triệt đạt tới Thần Kiếp cảnh trước đại hội Huyền Thần.

Đây vốn là sự cám dỗ tột cùng mà bất kỳ nam nhân nào cũng không thể từ chối... Huống chi theo lời Mộc Băng Vân, tính tình Vân Triệt vốn là kẻ không bị ràng buộc.

Vậy mà hắn lại to gan cự tuyệt!

Sau khi kinh ngạc, sao nàng có thể không giận!

Mà một khi đã là quyết định của nàng, Vân Triệt chỉ có thể tuân theo, không có tư cách cũng như năng lực để từ chối!

Cánh tay Mộc Huyền Âm chậm rãi hạ xuống, tuyết y lay động, nàng từ từ xoay người... ngay khoảnh khắc thân thể nàng chuyển đi, đôi mày vốn cau lại của nàng cũng chậm rãi giãn ra, sau đó khẽ cong lên, khí tức băng hàn khiến người ta không rét mà run cũng lặng lẽ tiêu tán, đôi môi ẩn chứa băng uy vô tận nhẹ nhàng cong lên, dù chỉ là một độ cong cực nhỏ, nhưng trong phút chốc lại như vạn đóa hoa đua nở.

- Đúng là tiểu quỷ khó bảo, chẳng nghe lời chút nào.

Nàng khẽ nói, nhưng giọng điệu không còn một tia băng hàn như trước, mà mềm mại dịu dàng, đôi mắt đẹp không còn lạnh lẽo mà như có thủy quang, mang theo vẻ lười biếng kiều mị như mộng xuân mới tỉnh.

- Phi Tuyết là tôn nữ duy nhất của ta, Tiểu Triệt ngươi phải thương hoa tiếc ngọc, đừng làm hỏng nó đấy, hừm.

Một tiếng cười yêu kiều vang lên, giống như ma nữ vừa thực hiện thành công một trò đùa quái đản, tuyết y của Mộc Huyền Âm khẽ động, biến mất tại chỗ như sương băng tan đi.

Nàng không rời khỏi Thánh Điện mà lơ lửng giữa không trung, nhắm mắt ngưng thần. Nàng hiểu rõ sự bá đạo của máu Cầu Long hơn Vân Triệt rất nhiều. Vẻn vẹn một giọt, nhưng huyền giả Thần Linh cảnh cũng không thể chống cự... Câu nói này không hề khoa trương chút nào.

Với huyền lực của Vân Triệt, cho dù ý chí có mạnh mẽ đến đâu, thì nhiều nhất là mười hơi thở, lý trí cũng sẽ hoàn toàn biến mất, bị dục vọng chi phối hoàn toàn... Mà Mộc Phi Tuyết ở cùng mật thất băng với hắn, đã bị nàng phong bế huyền lực, không có chút sức chống cự nào.

Dưới tính chí dương của long huyết, cho dù đối phương xấu như heo mẹ, hắn cũng sẽ như si như cuồng... Huống chi là Mộc Phi Tuyết có dung nhan tuyệt thế, không ai trong tông môn có thể sánh bằng.

Mà dưới Băng Hoàng nguyên âm cực kỳ cường đại của Mộc Phi Tuyết, năng lực khôi phục của hắn cũng sẽ rất nhanh... Nửa canh giờ sau, nàng sẽ mở mật thất băng ra.

Bởi vì nàng lo lắng Vân Triệt trong lúc mất khống chế sẽ làm tổn thương Mộc Phi Tuyết, người đã bị nàng phong bế huyền lực.

Thời gian lặng lẽ trôi qua trong băng giá, một khắc... hai khắc lặng lẽ trôi qua, Mộc Huyền Âm chậm rãi mở đôi mắt băng ra, nhìn về phía mật thất.

Chắc chắn trong khoảng thời gian này Vân Triệt đã sớm chiếm được nguyên âm của Mộc Phi Tuyết... Nhưng, dù nàng là Ngâm Tuyết Giới Vương, cũng tuyệt đối không thể ngờ được chuyện gì đang xảy ra bên trong mật thất băng.

- A a... Ách a a... A!

Vân Triệt gào thét trong điên cuồng, giọng nói đã sớm khàn đặc không chịu nổi, như thể đang phải chịu đựng nỗi thống khổ lớn nhất trên đời.

Tuyết y trên người hắn đã rách nát tả tơi, mỗi một chỗ rách đều nhuốm vết máu đỏ tươi. Mái tóc hắn đã rối bù từ lâu, hai tay không ngừng ôm lấy chính mình, đầu càng hung hăng đập vào tường băng, phát ra những tiếng va đập chói tai.

Huyết dịch toàn thân hắn nóng rực, thân thể nóng hổi như muốn nổ tung, dục vọng chiếm đoạt Mộc Phi Tuyết đang điên cuồng giày vò mỗi một tế bào trên cơ thể hắn, từng bước xâm chiếm chút lý trí thanh tỉnh cuối cùng.

Ở một góc khác trong mật thất băng, Mộc Phi Tuyết lẳng lặng đứng đó, không một tiếng động, tựa như một thiếu nữ được điêu khắc tinh xảo từ băng tuyết, chỉ có đôi mắt tựa sao trời khẽ gợn lên những con sóng chưa từng có.

Nàng đã nghe Mộc Hoán nói qua sự đáng sợ của máu Cầu Long.

Từ khoảnh khắc bước vào Thánh Điện, nàng đã nghĩ đến vận mệnh của mình, nàng không nghĩ sẽ kháng cự... cũng không thể kháng cự, bởi vì đó là mệnh lệnh của tông chủ.

Nàng biết dung mạo của mình sẽ khiến ánh mắt của bất kỳ nam tử nào trong tông môn nhìn về phía nàng đều mang theo kinh diễm, mê luyến, si ngốc... cùng với sự tự ti và dục vọng không dám bộc lộ. Mà cho dù tướng mạo nàng xấu xí, thì Băng Hoàng nguyên âm của nàng cũng là sự cám dỗ tột cùng mà không ai có thể chống lại.

Mà trước mắt nàng, là người duy nhất có thể tùy ý chiếm đoạt...

Nhưng... Hắn liều mạng gào thét để phát tiết, liều mạng khống chế bản thân, liều mạng đập đầu vào tường, ròng rã hai khắc đồng hồ, dưới sự tra tấn của máu Cầu Long, từ đầu đến cuối không hề chạm vào nàng, người đã không còn chút sức phản kháng nào.

Tiếng gào thét của hắn dần dần nghẹn lại, như thể cổ họng đã bị xé rách, trên người đầy máu tươi, thân thể co quắp ở góc tường trong một tư thế vô cùng thống khổ, quay lưng về phía nàng, dường như đang liều mạng để mình quên đi sự tồn tại của nàng.

Ngay cả Thần Linh cảnh đều không thể chống cự máu Cầu Long, vậy mà hắn lại cố nhịn đến bây giờ, nàng không thể tưởng tượng được điều này cần ý chí mạnh mẽ đến mức nào, lại phải chịu đựng nỗi thống khổ đáng sợ ra sao... Mộc Phi Tuyết kinh ngạc nhìn hắn, tình cảnh này hoàn toàn khác với những gì nàng dự đoán. Nàng cũng không hiểu, rõ ràng là mệnh lệnh của tông chủ, hơn nữa bản thân nàng còn tuyệt sắc khuynh thành, đối với hắn chỉ có vô vàn lợi ích... Nhưng vì sao, hắn lại tình nguyện chịu đựng nỗi thống khổ lớn đến thế, cũng không chịu chạm vào nàng.

- Rốt cuộc thì ngươi... đang nhẫn nhịn vì điều gì?

Đôi môi nàng khẽ mở, phát ra âm thanh mơ màng.

Có lẽ, đây là lần đầu tiên từ khi chào đời đến nay, nàng chủ động mở miệng với một nam tử không phải trưởng bối của mình.

Mà mấy chữ mông lung này, dường như đang chủ động mời gọi hắn khinh nhờn chính mình.

Rốt cuộc là nhẫn nhịn vì điều gì... Đối với Vân Triệt lúc này mà nói, chính hắn cũng không biết trả lời ra sao. Có lẽ, là vì bóng hình của Sở Nguyệt Thiền, có lẽ là vì hắn không cam lòng bị một giọt máu Cầu Long đánh tan ý chí.

Nhưng, giọng nói mềm mại của Mộc Phi Tuyết đã đánh sập phòng tuyến cuối cùng của Vân Triệt.

Vân Triệt gầm lên một tiếng, thân thể đột ngột xoay lại, một đôi mắt đỏ ngầu như dã thú nhìn chằm chằm vào Mộc Phi Tuyết đang kinh ngạc đứng đó...

Ầm!

Trái tim điên cuồng đập loạn, huyết dịch sôi trào kịch liệt, dục vọng giày vò Mộc Phi Tuyết đã chiếm cứ hoàn toàn ý chí của Vân Triệt, hắn như hổ đói vồ mồi, lao về phía nàng... Nhưng dưới sự thống khổ, hắn đã mất thăng bằng, khi nhào tới chân Mộc Phi Tuyết thì đã khiến nàng ngã nhào.

Xoẹt!

Chiếc quần dưới bị Vân Triệt xé toạc trong nháy mắt, một đôi chân ngọc thon dài với làn da óng ánh như băng tuyết hiện ra trước mắt hắn. Hắn tham lam vuốt ve, áp cả khuôn mặt lên đôi chân trần trụi ấy. Cảm giác mịn màng, trơn mượt cùng hương thơm băng giá khiến ngọn lửa dục vọng trong cơ thể hắn càng bùng cháy dữ dội.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!