Đối lập với khí tức nóng bỏng của Vân Triệt là luồng khí u lãnh tinh khiết trên người Mộc Phi Tuyết. Cuối cùng, Vân Triệt cũng đã bổ nhào tới. Nàng không thể phản kháng, đôi mắt kinh ngạc nhìn lên hư không, vô thần đón nhận vận mệnh của mình.
Một tiếng "xoẹt" vang lên, váy tuyết trên người Mộc Phi Tuyết tức thì hóa thành vô số mảnh vụn. Thân thể ngọc ngà không tì vết của nàng lập tức phơi bày giữa không khí, khiến huyết sắc trong mắt Vân Triệt càng thêm chói lòa.
Nàng lẳng lặng nằm dưới thân Vân Triệt, ngọc thể trần trụi không hề giãy giụa, cũng chẳng có lấy một tia yêu mị, tựa như đóa băng liên nơi thiên trì đang nở rộ, dù đang bị một con dã thú mất hết lý trí vấy bẩn nhưng vẫn duy mỹ và thánh khiết như xưa.
Sắc đỏ thẫm trong con ngươi Vân Triệt lập tức tăng vọt, hắn lại gầm nhẹ một tiếng mất kiểm soát, hai tay đưa xuống, hung hăng bóp lấy bộ ngực hoàn mỹ của nàng. Mộc Phi Tuyết đau đớn, đôi mày trăng khẽ nhíu lại.
Cùng lúc đó, đầu Vân Triệt cũng cúi xuống, không chút sai lệch mà cắn lấy đôi môi nàng... Trong khoảnh khắc, hai người gần như dán chặt vào nhau.
Trong người Vân Triệt như có hỏa diễm thiêu đốt, ánh mắt rung động dữ dội. Mộc Phi Tuyết không nhắm mắt, ánh mắt có phần tan rã nhưng vẫn tĩnh lặng như mặt hồ, băng lãnh thánh khiết, khiến lòng người cảm thấy thê lương...
Giống hệt như năm đó tại Long Thần thí luyện, Sở Nguyệt Thiền bị hắn đè dưới thân, không cách nào phản kháng.
Trong nháy mắt, tựa như có vô số tia sét hung hăng đánh vào tròng mắt và linh hồn hắn, Vân Triệt thét lên một tiếng kỳ quái, đột nhiên từ trên người Mộc Phi Tuyết lăn xuống, hai tay ôm lấy đầu, không ngừng lăn lộn trên mặt đất, thống khổ gào thét.
Toàn bộ gân xanh trên trán hắn nổi lên, từng sợi hệt như những con giun đang tuyệt vọng giãy giụa. Đôi mắt vừa rồi còn hoàn toàn mất kiểm soát giờ đây lại kỳ tích xuất hiện một tia thanh tỉnh. Sau khi gào thét một hồi lâu, cánh tay phải đang run rẩy của hắn bỗng nhiên giơ lên, năm ngón tay mở ra, đột ngột đánh về phía ngực mình.
Phụt!
Năm ngón tay rót đầy sức lực hung hăng đâm vào lồng ngực, tạo ra năm lỗ máu sâu hoắm, năm vệt máu bắn ra. Cơn đau nhức kịch liệt khiến Vân Triệt khôi phục lại sự tỉnh táo trong chốc lát, hắn cố hết sức lết đi, tránh xa Mộc Phi Tuyết...
Mộc Phi Tuyết yên lặng đứng dậy, thất thần nhìn Vân Triệt đang chìm trong thống khổ, liều mạng di chuyển về góc khuất xa nàng nhất. Nơi hắn bò qua kéo theo một vệt máu đỏ tươi.
- Đánh... ngất... ta...
Co quắp tại góc băng thất, Vân Triệt bỗng nhiên phát ra âm thanh. Ngắn ngủi ba chữ, nhưng lại khàn đặc không giống tiếng người, mà như đến từ một con dã thú tuyệt vọng.
Mộc Phi Tuyết không hề động đậy, thậm chí quên cả che thân, ngọc thể không chút nào che giấu. Trên cánh môi nàng in hằn một vệt máu... đó là do Vân Triệt để lại.
Huyền lực của nàng đã bị Mộc Huyền Âm phong bế, dù có muốn cũng không thể nào đánh ngất Vân Triệt.
- Nhanh... A!
Vân Triệt nóng nảy gào lên trong thống khổ, chỉ có tỉnh táo mới giúp được hắn, nếu không lý trí bất cứ lúc nào cũng có thể bị dục vọng nuốt chửng hoàn toàn.
Ta... không thể...
Không thể!
Hai mắt Vân Triệt bỗng nhiên trừng lớn, trong nháy mắt, một bóng ảnh Chân Long màu xanh hiện lên trên người hắn, theo sau là một tiếng long ngâm kinh thiên động địa.
- Gào!
Phóng thích Long Hồn, đại não Vân Triệt khôi phục thanh tỉnh, đủ để hắn điều động toàn bộ sức lực...
- A a a a!
Vân Triệt không chút do dự dồn toàn bộ sức lực vào cánh tay phải, hung hăng đấm về phía huyệt thái dương của chính mình.
Oanh!
Một quyền tung ra khiến toàn bộ băng thất khẽ rung chuyển.
Bên ngoài băng thất, Mộc Huyền Âm đột nhiên mở mắt.
Đây là... khí tức Chân Long!?
Trong nháy mắt, ánh mắt Mộc Huyền Âm chuyển về phía băng thất. Bởi vì khí tức Chân Long phát ra từ chính nơi đó, ngay bên trong băng thất! Bóng dáng Mộc Huyền Âm nhoáng lên, đã thuấn di đến trước băng thất, phất một chưởng, bức tường băng phía trước lập tức tan rã.
Cảnh tượng trước mắt khiến ánh mắt nàng ngưng lại trong giây lát.
Tại một góc băng thất, Vân Triệt đang co quắp trong tư thế vặn vẹo, toàn thân nhuốm máu, trước ngực có năm lỗ máu dù đã cầm lại nhưng vẫn vô cùng bắt mắt.
Mắt hắn mở to, nhưng ánh nhìn gần như hoàn toàn tan rã, đã rơi vào trạng thái nửa hôn mê. Huyền lực của Mộc Phi Tuyết bị phong bế không thể làm hắn bị thương, chỉ có chính hắn mới có thể.
Mộc Phi Tuyết đứng ở một góc khác, váy tuyết đã hoàn toàn vỡ nát, ngọc thể lấp lánh như tuyết ngọc, đến Mộc Huyền Âm cũng phải thầm tán thưởng. Chỉ là, mặc dù trên ngọc thể của nàng còn sót lại vài dấu vết bị tàn phá nhưng khí tức Băng Hoàng nguyên âm vẫn tinh khiết như cũ.
Trên mặt đất giữa hai người là một vũng máu lớn.
Mộc Huyền Âm đứng lặng hồi lâu tại đó mới chậm rãi cất bước, đi tới bên cạnh Vân Triệt.
Bàn tay tuyết đưa xuống, nhẹ nhàng đặt lên ngực Vân Triệt, một luồng khí tức băng hàn lặng lẽ tràn vào, nhanh chóng xua tan Cầu Long huyết khí trong người hắn.
Mộc Phi Tuyết đứng ở nơi đó, vẫn luôn nhìn chằm chằm Vân Triệt, đôi mắt băng giá không còn tĩnh lặng mà đã gợn sóng, một cảm xúc mà nàng chưa từng có. Lần đầu tiên đối mặt với Mộc Huyền Âm, nàng đã quên hành lễ.
Nhờ hàn khí của Mộc Huyền Âm, hô hấp của Vân Triệt cuối cùng cũng không còn nóng rực, thân thể không còn co giật, vẻ thống khổ trên mặt cũng dần tan đi.
- Triệt nhi, vì sao ngay cả như vậy ngươi cũng không muốn chạm vào Phi Tuyết?
Mộc Huyền Âm thấp giọng hỏi.
Vừa rồi, nàng vì Vân Triệt không biết điều kháng lệnh mà tức giận, cưỡng ép phóng Cầu Long chi huyết vào người hắn, nhốt hắn cùng Mộc Phi Tuyết trong băng thất. Nhưng giờ phút này, đối mặt với sự giày vò của Cầu Long chi huyết suốt hai phút đồng hồ mà hắn vẫn không muốn chạm vào Mộc Phi Tuyết, còn tự làm mình bị thương toàn thân, đáng lẽ nàng phải càng thêm phẫn nộ... nhưng chẳng biết tại sao lại không giận nổi.
Vân Triệt mấp máy môi, hắn gần như hôn mê, nhưng vẫn còn ý thức cực kỳ mơ hồ:
- Nếu là người khác... đệ tử... sẽ nghe theo sư tôn... Nhưng là nàng... đệ tử... không làm được... không thể...
Mộc Phi Tuyết:
- ...
- Vì sao?
Mộc Huyền Âm hỏi.
- Bởi vì... nàng... giống... Tiểu Tiên Nữ...
Giọng Vân Triệt ngừng lại, sau khi thấp giọng nói ra ba chữ "Tiểu Tiên Nữ", vẻ mặt hắn bỗng tràn ngập thống khổ, thật lâu không tan.
- Tiểu Tiên Nữ? Nàng là ai?
Ánh mắt Mộc Huyền Âm khẽ động. Những chuyện Mộc Băng Vân kể cho nàng về Vân Triệt, không hề có cái tên này.
- Nàng... đã... không còn trên đời này nữa.
Ý chí của Vân Triệt ngày càng mơ hồ, nhưng giọng nói lại càng thêm thống khổ.
Bởi vì đó là nơi sâu nhất trong linh hồn hắn, đau đớn nhất, hổ thẹn nhất, hối hận nhất, là nơi tuyệt đối không thể chạm tới.
Mộc Phi Tuyết:
- ...
Mộc Huyền Âm nhất thời không nói gì, sau khi rút toàn bộ Cầu Long chi huyết ra, bàn tay nàng từ từ rời khỏi lồng ngực Vân Triệt.
- Đệ tử... cầu xin sư tôn... thu hồi mệnh lệnh...
Sắc mặt hắn trắng bệch, hai mắt khép hờ, chậm rãi nói:
- Nếu không... Mạt Lỵ biết được... sẽ lại... chán ghét ta...
Mi mắt khép lại, cuối cùng Vân Triệt cũng hoàn toàn bất tỉnh.
Những lời này đến từ sâu trong tâm hồn hắn, nhưng khi đó ý thức hắn lại rời rạc, sau khi tỉnh lại cũng sẽ không nhớ mình đã nói những gì.
Mộc Huyền Âm đứng dậy, sau đó đôi mắt sâu thẳm chuyển sang, nhìn về phía Mộc Phi Tuyết.
- Phi Tuyết, nói với gia gia của ngươi, quyết định trước đó hủy bỏ.
Không có nộ khí, cũng không có uy nghiêm, lời vừa nói ra, đến chính nàng cũng kinh ngạc, vì sao mình lại dễ dàng thu hồi mệnh lệnh như vậy.
Hơn nữa, nàng đã tuyên bố Tông chủ chi lệnh trước mặt tất cả mọi người trong đại hội Tông môn.
Mộc Phi Tuyết lặng lẽ nhận lệnh. Bàn tay nàng nhẹ phẩy trước ngực, thân thể trần trụi đã được khoác lên một bộ váy tuyết mới. Nàng khẽ thi lễ, nhưng không nói gì, xoay người rời đi.
- Chờ chút!
Mộc Huyền Âm bỗng lên tiếng, dừng lại một chút rồi mới chậm rãi nói:
- Vẫn là để Hoán tới đây đi, bổn vương có việc muốn giao cho hắn.
Giữa trời tuyết, Mộc Phi Tuyết cô tịch bước ra khỏi Thánh Điện. Nàng đứng tại đó, yên lặng nhìn thế giới trắng xóa trước mắt, nhưng nội tâm lại không hề tĩnh lặng.
- Hắn... rốt cuộc là người như thế nào...
Nàng nhẹ nhàng thì thầm.
Tiểu Tiên Nữ... không còn trên thế gian này nữa... Hắn lại vì nàng mà tình nguyện chịu đựng tra tấn, tình nguyện tự làm hại mình, tình nguyện chống lại mệnh lệnh của Tông chủ...
Ta thật sự giống nàng đến vậy sao...
Thế giới của nàng đã từng chỉ là một mảnh băng tuyết tinh khiết, không có một tia phiền muộn.
Nhưng, người kia ngay cả mệnh lệnh của Tông chủ cũng tình nguyện chịu đau đến cùng, bất chấp không chịu chạm tới nàng. Trong khoảnh khắc đó, bóng dáng của hắn đã khắc thật sâu vào tâm hồn nàng... có lẽ, không cách nào xóa đi được.
Mộc Hoán lòng như lửa đốt lao tới Thánh Điện, vừa đến trước cửa chính liền nhìn thấy Mộc Huyền Âm khoanh tay đứng đó, ánh mắt lạnh băng, dường như đang đợi hắn.
Mộc Hoán vội vàng tiến lên, hành lễ:
- Hoán bái kiến Tông chủ, đã để Tông chủ chờ lâu.
Hoán không khỏi sợ hãi.
- Đứng dậy đi. - Giọng Mộc Huyền Âm lạnh lẽo mang theo một chút mệt mỏi.
- Hoán, bổn vương gọi ngươi đến là có việc cần ngươi làm.
Mộc Hoán gật đầu đứng dậy:
- Mời Tông chủ phân phó.
- Chuyện của Phi Tuyết...
Trong ánh mắt băng hàn của Mộc Huyền Âm mang theo một chút phức tạp:
- Chuyện của nó và Vân Triệt tạm thời dừng lại. Nhưng không có sự cho phép của bổn vương, ngươi tuyệt đối không được hứa gả Phi Tuyết cho bất kỳ ai!
Câu nói cuối cùng rõ ràng mang theo phần nghiêm khắc, tim Mộc Hoán thót lên một cái, không kịp suy nghĩ đã vội vàng gật đầu:
- Vâng.
- Bổn vương muốn ngươi tìm bốn thứ.
Trong lòng Mộc Hoán khẽ động, dỏng tai lắng nghe... Tông chủ tự mình phân phó hắn đi tìm đồ vật, tuyệt đối không phải thứ tầm thường.
- Bốn thứ này, lần lượt là một chiếc Kỳ Lân Giác, một viên Mộc Linh Châu còn ít nhất bảy phần linh lực, một viên Cửu Tinh Phật Thần Ngọc, và... một gốc Hoàng Tiên Thảo hoàn chỉnh!
Ban đầu Mộc Hoán vẫn yên lặng lắng nghe, nhưng khi nghe đến "Mộc Linh Châu", hắn liền kinh ngạc ngẩng đầu, còn những cái tên sau đó như "Cửu Tinh Phật Thần Ngọc" và "Hoàng Tiên Thảo" thì khiến cổ họng hắn khẽ nuốt một tiếng "ực".
Không nói đến Kỳ Lân Giác, "Mộc Linh Châu" là nguyên châu sinh mệnh của Mộc Linh Tộc, một khi bị lấy đi, Mộc Linh sẽ tiêu tán. Mộc Linh Tộc bị người đời săn giết nên ngày càng thưa thớt, hiển nhiên dẫn đến giá của Mộc Linh Châu càng lúc càng cao. Hơn nữa, việc săn giết Mộc Linh bị chính đạo xem là hành vi sai trái, cho nên bây giờ Mộc Linh Châu đều được mua bán lén lút, không ai dám công khai. Vì vậy, hiện tại muốn có được một viên Mộc Linh Châu đã là vô cùng khó khăn... chứ đừng nói đến một viên còn giữ lại ít nhất bảy phần linh lực.
Hoặc cũng có thể tự mình đi săn giết Mộc Linh... nhưng đây là hành vi trái với Thiên Đạo, huyền giả chính đạo... ít nhất là không ai dám làm công khai.
Mộc Linh Châu ít nhất còn có thể tìm được, nhưng "Cửu Tinh Phật Thần Ngọc" và "Hoàng Tiên Thảo"... những thứ đó về cơ bản chỉ tồn tại trong truyền thuyết, mấy ngàn năm nay đều không nghe được một lời đồn nào liên quan tới chúng. Dù có ở thượng vị Tinh Giới, muốn lấy được cũng là muôn vàn khó khăn.