Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1022: CHƯƠNG 1019: ĐI THẲNG ĐẾN BĂNG PHONG

Khu vực Băng Hoàng thành, tuyết bay lả tả.

Vân Triệt vừa ra khỏi thánh điện liền thấy một bóng người đã chờ sẵn từ xa. Hắn giấu kỹ khí tức, lặng im không một hơi thở, trên người đã phủ một lớp tuyết dày, hiển nhiên đã đợi rất lâu.

Thấy Vân Triệt, hắn nhanh chóng bước qua băng tuyết lại gần, mỉm cười, hành lễ với Vân Triệt một cách quy củ:

- Vân Triệt sư huynh, không ngờ chúng ta lại gặp nhau nhanh như vậy.

- Hàn Dật sư huynh, đã để ngươi phải chờ lâu.

Vân Triệt đáp lễ.

Mộc Hàn Dật lắc đầu, cười khổ nói:

- Tiếng "sư huynh" này thật sự khiến Hàn Dật tổn thọ mất. Xin Vân Triệt sư huynh đừng gọi như vậy nữa, nếu không Hàn Dật chỉ có vạn phần hoảng sợ.

Vân Triệt bật cười lớn:

- Ha ha ha, được rồi. Lần này đến Băng Phong đế quốc, sẽ phải phiền Hàn Dật sư đệ vất vả nhiều rồi.

Mộc Hàn Dật vội vàng lắc đầu:

- Vân Triệt sư huynh nói gì vậy, sư huynh có thể đích thân đến dự lễ mừng thọ ngàn năm của phụ hoàng, đây là niềm vui và vinh quang lớn chưa từng có đối với Hàn Dật, phụ hoàng, và thậm chí là toàn bộ Băng Phong đế quốc. Ân huệ này của tông chủ, Hàn Dật vô cùng cảm kích, thật không biết lấy gì báo đáp.

- Chưa từng có?

Vân Triệt khẽ nhướng mày:

- Trước đây chưa từng có chuyện như vậy sao?

Mộc Hàn Dật thở dài:

- Vân Triệt sư huynh đến Ngâm Tuyết Giới chưa lâu, nếu không tất sẽ không hỏi câu này. Mặc dù Hàn Dật luôn tự hào về xuất thân hoàng thất Băng Phong, nhưng… Lễ mừng thọ của quốc chủ một nước, sao có tư cách để đệ tử thân truyền của tông chủ đích thân đến dự chứ.

Mộc Hàn Dật nói tự đáy lòng:

- Chuyện này, Hàn Dật vẫn chưa kịp truyền âm cho phụ hoàng, e rằng phụ hoàng nghe được chắc chắn sẽ vui mừng đến mức không thể tin nổi. Mà nếu như các tông môn và các nước khác ở Ngâm Tuyết Giới biết được, e rằng sẽ phải ghen tị đến chết mất, ha ha.

- … Thì ra là thế.

Vân Triệt chậm rãi gật đầu. Thân phận đệ tử thân truyền của Giới Vương này quả nhiên không tầm thường chút nào. Từ một tiểu nhân vật mới đến Ngâm Tuyết Giới, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, thân phận của hắn đã vượt xa quốc chủ các nước, đây có lẽ là sự thăng tiến thân phận khoa trương nhất trong lịch sử Ngâm Tuyết Giới.

- Ngươi vừa nói vẫn chưa truyền âm cho phụ hoàng, nói cách khác, ngươi cũng vừa mới biết chuyện này?

Vân Triệt đột nhiên hỏi.

Mộc Hàn Dật gật đầu:

- Không sai. Hàn Dật vốn nên xuất phát từ hôm qua, nhưng lúc lên đường lại đột nhiên nhận được mệnh lệnh của tông chủ, vì thế mới đợi đến bây giờ. Không ngờ rằng, đó lại là một niềm vui lớn đến thế.

Vân Triệt cười nói:

- Thẳng thắn mà nói, ta cũng vừa mới nhận được lệnh của sư tôn. Xem ra, sư tôn vẫn luôn quan tâm đến Hàn Dật sư đệ.

Mộc Hàn Dật ngẩng đầu, tuy không nhìn ra biểu cảm gì, nhưng giọng nói rõ ràng mang theo sự run rẩy vì kích động:

- Cho nên, Hàn Dật thật không biết nên báo đáp thế nào. Có lẽ Vân Triệt sư huynh không biết, ân huệ này của tông chủ không chỉ là ban thưởng cho Hàn Dật, mà còn thay đổi rất lớn địa vị của Băng Phong đế quốc ở Ngâm Tuyết Giới.

Vân Triệt: “…”

Mộc Hàn Dật lấy ra một khối truyền âm ngọc sáng chói:

- A! Sư huynh xem Hàn Dật này, vui mừng quá mà suýt quên mất đại sự. Phải lập tức báo chuyện này cho phụ hoàng biết, để phụ hoàng sớm chuẩn bị.

Vân Triệt đưa tay ra:

- Khoan đã, chuyện này tốt nhất vẫn không nên báo trước cho lệnh phụ hoàng. Dù sao, ta cũng là phụng mệnh sư tôn đến chúc mừng, nếu chuẩn bị quá long trọng, lấn át cả chủ nhà thì ngược lại không hay.

Mộc Hàn Dật hơi sững sờ, sau đó cất ngọc truyền âm đi, chân thành nói:

- Vân Triệt sư huynh không chỉ thiên phú kinh người, mà tấm lòng rộng rãi cũng khiến người ta khâm phục. Nếu đã vậy, Hàn Dật cung kính không bằng tuân mệnh, cứ để cho phụ hoàng một bất ngờ thật lớn vậy.

Vân Triệt cười nói:

- Nếu bàn về tấm lòng, ta còn kém ngươi xa.

Nụ cười của Mộc Hàn Dật hơi cứng lại, hắn khẽ thở dài:

- Vân Triệt sư huynh, Hàn Dật cũng không phải người có tấm lòng rộng lớn. Thẳng thắn mà nói, ta thật sự ngưỡng mộ… không, phải nói là ghen tị với sư huynh, thậm chí còn từng oán giận suốt mấy ngày liền.

Vân Triệt: “…”

Mộc Hàn Dật cười khổ lắc đầu:

- Có lẽ Vân Triệt sư huynh đã nghe qua, những năm nay Hàn Dật ở trong tông môn, khao khát nhất hai chuyện, một là trở thành đệ tử thân truyền của tông chủ, hai là có được tình cảm của Phi Tuyết sư muội. Nhưng kết quả lại là…

- Ngày đó ở Minh Hàn Thiên Trì bại dưới tay Vân Triệt sư huynh, Hàn Dật tự biết mình thua tâm phục khẩu phục, không có gì oan uổng, nhưng trong lòng vẫn canh cánh không nguôi, nặng nề suốt mấy ngày. Mà nửa tháng trước, tông chủ lại hứa gả Phi Tuyết sư muội cho Vân Triệt sư huynh…

Mộc Hàn Dật nhắm mắt lại, dù vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng giọng điệu và ánh mắt đều cho thấy hắn vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ được.

Mộc Hàn Dật không nói tiếp, mà cười khổ:

- Những lời này, chắc hẳn đã khiến Vân Triệt sư huynh chê cười rồi.

Vân Triệt nói:

- Không, hai chuyện quan trọng nhất đời đều bị người khác đoạt mất, dù là bậc thánh nhân trong truyền thuyết, e rằng cũng khó mà dễ dàng buông bỏ. Ngươi có thể thẳng thắn nói ra, ta chỉ có cảm kích và khâm phục.

Mộc Hàn Dật lại lắc đầu:

- Mặc dù huyền lực của Vân Triệt sư huynh còn thấp, nhưng thiên phú lại cao hơn Hàn Dật không biết bao nhiêu. Tông chủ chọn Vân Triệt sư huynh làm đệ tử thân truyền là chuyện hợp tình hợp lý. Phi Tuyết sư muội như tiên nữ giáng trần, ở Ngâm Tuyết Giới này, cũng chỉ có Vân Triệt sư huynh mới xứng đôi với nàng. Ta nhớ nhung nàng, từ đầu đến cuối cũng chỉ là vọng tưởng của riêng mình. Chuyện này, thực ra Hàn Dật đã sớm biết rõ trong lòng… chỉ là khoảng thời gian này tâm thần vẫn phiền muộn, khó được bình yên. Bây giờ nói ra những lời này trước mặt Vân Triệt sư huynh, trong lòng cuối cùng cũng thoải mái hơn nhiều.

Mộc Hàn Dật đối mặt với Vân Triệt, ánh mắt vô cùng chân thành:

- Vân Triệt sư huynh, Hàn Dật có một chuyện muốn mặt dày khẩn cầu.

- … Ngươi nói đi.

Mộc Hàn Dật khẽ thở ra một hơi:

- Nữ tử Băng Hoàng sau khi mất đi nguyên âm, tiến cảnh tu luyện sẽ chậm đi rất nhiều. Cộng thêm thiên phú cực cao của Vân Triệt sư huynh, tu vi rồi sẽ có ngày vượt qua Phi Tuyết sư muội, chỉ mong… Vân Triệt sư huynh có thể luôn đối xử tốt với Phi Tuyết sư muội.

Chuyện Mộc Phi Tuyết bị Vân Triệt từ chối vẫn chưa được công khai, thêm vào đó khoảng thời gian này Mộc Phi Tuyết rất ít khi xuất hiện ở thánh điện, cho nên ngoài một vài người, tất cả mọi người trong tông môn đều cho rằng Mộc Phi Tuyết đã hầu hạ Vân Triệt ở thánh điện… Dù sao, đó cũng là mệnh lệnh của tông chủ tại đại hội tông môn.

“…” Vân Triệt gật đầu:

- Ngươi yên tâm, ta sẽ không để nữ nhân của mình phải chịu uất ức.

Vân Triệt nói xong, quay người đi, nhìn về phương xa trắng xóa, sâu trong đôi mắt thoáng qua một tia sáng kỳ lạ.

Người này…

- Như vậy, Hàn Dật cũng yên tâm rồi.

Mộc Hàn Dật thở phào nhẹ nhõm.

Vân Triệt nói:

- Đúng rồi, sư tôn còn nói sẽ có một người đồng hành, Hàn Dật sư đệ có biết là ai không?

Mộc Hàn Dật lắc đầu:

- Cũng không biết, chỉ có điều…

Hắn quay người nhìn lại phía sau. Rất nhanh, trên bầu trời mênh mông, một chiếc huyền chu băng tinh xuyên qua màn tuyết bay tới, trên huyền chu là hai bóng dáng nữ tử mặc y phục màu xanh băng.

Chính là Mộc Băng Vân và Mộc Tiểu Lam.

Hàn quang chợt lóe, huyền chu đã dừng lại trước mặt họ.

Nhiều ngày không gặp, Mộc Băng Vân vẫn như xưa, tựa tiên tử giáng trần, vẻ tuyệt mỹ mang theo nét lạnh lùng không vướng bụi trần khiến người ta không thể nảy sinh lòng khinh nhờn. Mộc Tiểu Lam đứng sau nàng một thân áo lam, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ rõ vẻ hưng phấn.

- Cung chủ, người đi cùng chúng ta đến Băng Phong đế quốc, chẳng lẽ là…

Vân Triệt tỏ vẻ kinh ngạc.

- Đúng vậy, là ta đó.

Mộc Tiểu Lam bước lên phía trước, nụ cười tủm tỉm mang theo vẻ đắc ý, nhưng khi quay sang Mộc Hàn Dật, lại lập tức trở nên cung kính hơn nhiều:

- Hàn Dật sư huynh, phiền sư huynh chiếu cố nhiều hơn.

Mộc Băng Vân nói:

- Vân Triệt, Hàn Dật, lễ mừng thọ ngàn năm của quốc chủ Băng Phong, phụ mẫu của Tiểu Lam chắc chắn sẽ có mặt. Nhân dịp này, ta để Tiểu Lam đi đoàn tụ với phụ mẫu một phen. Dọc đường, các ngươi phải bảo vệ nàng chu toàn.

- Vâng, Hàn Dật xin lấy tính mạng bảo đảm Tiểu Lam sư muội sẽ bình an trở về, xin Băng Vân cung chủ yên tâm.

Mộc Hàn Dật cung kính và nghiêm túc nói.

- Vâng.

Vân Triệt đáp lời, trong lòng thầm than: Ta đến Băng Phong đế quốc là để làm đại sự! Bây giờ còn chưa biết làm cách nào để lấy được thánh vật trấn quốc kia, lại còn mang theo một của nợ lớn thế này…

- Hàn Dật, ngươi vốn nên xuất phát từ hôm qua, lúc này đã muộn một chút, cứ ngồi huyền chu này đi, chắc sẽ miễn cưỡng đuổi kịp.

Mộc Băng Vân rời khỏi huyền chu, ánh mắt đầy thâm ý liếc nhìn Vân Triệt.

Huyền chu bay lên, nhanh như tia chớp, thẳng tiến về phương bắc.

Mộc Tiểu Lam tò mò hỏi:

- Vân Triệt, cảm giác làm đệ tử thân truyền của tông chủ thế nào? Tông chủ nàng… có nghiêm khắc lắm không?

Vân Triệt chậm rãi thở ra một hơi:

- Đương nhiên là nghiêm khắc rồi. Vẫn là Băng Vân cung chủ ôn nhu nhất.

Miệng nói vậy, nhưng trong lòng hắn lại gợn sóng… Mộc Huyền Âm vì hắn mà lấy được Kim Ô Phần Thế Lục từ tay Hàn Như Liệt, nàng muốn có trái tim Cầu Long hoàn chỉnh cũng là vì hắn. Bây giờ nghĩ lại, để hắn tăng tiến huyền lực nhanh chóng, nàng không tiếc hy sinh lượng lớn nguyên âm của nữ tử Băng Hoàng, đây có lẽ là cái giá lớn chưa từng có trong lịch sử tông môn. Thứ nghịch thiên như Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan, cho dù thật sự tìm đủ nguyên liệu, cũng chắc chắn phải trả một cái giá cực lớn… vậy mà Mộc Huyền Âm lại không một chút do dự.

Tại sao nàng lại đối tốt với ta như vậy?

Thật sự chỉ vì ta là đệ tử thân truyền của nàng, và vì đã cứu mạng Mộc Băng Vân sao?

Mộc Tiểu Lam hoảng hốt:

- Ấy! Không được nói vậy! Bị tông chủ nghe thấy là ngươi thảm đó.

- Vâng vâng, xin tuân theo lời dạy của Tiểu Lam sư tỷ.

Vân Triệt uể oải nói, trong lòng vẫn luôn nghĩ đến chuyện sau khi đến Băng Phong đế quốc, nên lấy sừng kỳ lân như thế nào.

Môi Mộc Tiểu Lam hơi vểnh lên:

- Hừ, cho dù đã trở thành đệ tử thân truyền của tông chủ, cũng phải nghe lời sư tỷ nói. Nếu ngươi thật sự còn nhớ đến sư tôn, thì hãy thường xuyên về Băng Hoàng Cung thăm người, đừng chỉ nói suông.

- Vâng vâng.

Vân Triệt máy móc gật đầu.

Mộc Hàn Dật kinh ngạc nhìn họ, hiển nhiên rất ngạc nhiên về cách xưng hô giữa hai người, sau đó cảm khái nói:

- Vân Triệt sư huynh thật sự là người có sức hút.

Mộc Tiểu Lam "xì" một tiếng, phản bác:

- Hứ, đó là vì Hàn Dật sư huynh không biết bộ mặt xấu xa của hắn thôi… Hừ, tóm lại hắn là kẻ xấu, may mà Hàn Dật sư huynh là nam nhân, chứ nếu là nữ tử thì phải cẩn thận một chút.

Mộc Hàn Dật cười lớn một tiếng, sau đó ánh mắt trở nên sâu xa:

- Ha ha ha ha, nam nhân vốn nên phong lưu, nếu không chẳng phải uổng phí một đời. Có điều, Vân Triệt sư huynh đã có Phi Tuyết sư muội, e rằng khó có nữ tử nào khác lọt vào mắt xanh được nữa.

- Hừ, hắn chắc đang đắc ý chết đi được.

Mộc Tiểu Lam bất giác cúi đầu, thì thầm rất nhỏ.

Huyền chu lướt gió mà đi, nhanh như ánh sáng. Dọc đường đi, nghe Mộc Hàn Dật kể về lịch sử và phong thổ của Băng Phong đế quốc, thời gian cũng trôi qua rất nhanh.

Chưa đầy một ngày, huyền chu cuối cùng cũng bay vào lãnh thổ Băng Phong quốc, sau đó nhanh chóng tiếp cận trung tâm hoàng thành.

Lúc này Mộc Hàn Dật mới lấy truyền âm ngọc ra, trực tiếp truyền âm cho quốc chủ Băng Phong:

- Phụ hoàng, nhi thần đã đến gần hoàng thành, một lát nữa sẽ tới nơi, có hai vị khách quý của tông môn đi cùng.

Lễ mừng thọ ngàn năm của quốc chủ, hôm nay Băng Phong hoàng thành vô cùng náo nhiệt, vô số khách mời từ vạn dặm xa xôi đổ về, khí tức của toàn bộ hoàng thành cũng trở nên khác hẳn ngày thường.

Mộc Hàn Dật vừa cất truyền âm ngọc, bên cạnh đã có một chiếc huyền chu cỡ nhỏ nhanh chóng bay tới, càng lúc càng gần, hướng thẳng về hoàng thành.

Mộc Tiểu Lam ngẩng đầu, khi nhìn rõ hai bóng người đứng ở đầu chiếc huyền chu kia, đôi mắt đẹp của nàng bỗng chốc mở to, phát ra giọng nói run rẩy vì vui mừng và kích động:

- Cha –– nương!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!