Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1023: CHƯƠNG 1020: BĂNG PHONG QUỐC CHỦ

- Lam Lam!?

Cùng lúc Mộc Tiểu Lam cất tiếng gọi, người trên huyền chu cũng đang nhìn về phía bọn họ. Đôi vợ chồng dẫn đầu mừng rỡ xen lẫn kinh ngạc, đồng thời phi thân khỏi huyền chu, đáp xuống trước mặt ba người Mộc Tiểu Lam, băng chu cũng theo đó dừng lại.

Đôi vợ chồng này chính là phụ mẫu của Mộc Tiểu Lam, vực chủ của một vực độc lập ở phía đông Băng Phong Đế Quốc, cũng là gia chủ đương thời của gia tộc Tư Đồ lừng lẫy khắp Ngâm Tuyết Giới – Tư Đồ Hùng Ưng và Tư Đồ phu nhân.

- Lam Lam, thật sự là con sao?

Tư Đồ phu nhân kích động tiến lên, nắm lấy đôi tay của Mộc Tiểu Lam, vẫn còn xúc động đến mức không dám tin.

- Lam Lam, sao con lại đến đây?

Tư Đồ Hùng Ưng tướng mạo trầm ổn, nhưng vẫn không giấu được vẻ kích động.

- Con theo Hàn Dật sư huynh đến đây, là sư tôn cố ý để con đoàn tụ với cha mẹ.

Mộc Tiểu Lam vừa nói, hai mắt đã hoe đỏ. Từ nhỏ được phụ mẫu hết mực yêu chiều, sau khi vào Băng Hoàng Thần Tông, đã mấy năm rồi nàng chưa được gặp lại họ.

- Hàn Dật sư huynh?

Cái tên này khiến ánh mắt Tư Đồ Hùng Ưng chợt chuyển hướng, ánh mắt vốn bình thản của ông bỗng chốc thay đổi dữ dội:

- Chẳng lẽ, vị này chính là…

- A! Để con giới thiệu với cha mẹ, vị này là Mộc Hàn Dật sư huynh, cha mẹ chắc chắn đã từng nghe qua tên của sư huynh rồi.

- Mộc Hàn Dật?

Quả nhiên, Mộc Tiểu Lam vừa dứt lời, ánh mắt của vợ chồng Tư Đồ Hùng Ưng lập tức dồn cả vào người Mộc Hàn Dật, tràn ngập vẻ tán thưởng, thậm chí là kích động và mừng rỡ. Tư Đồ Hùng Ưng vội vàng bước nhanh lên trước, kinh ngạc thán phục:

- Hóa ra ngài chính là Mộc Hàn Dật điện hạ trong truyền thuyết. Nghe đồn điện hạ không chỉ tuấn dật vô song, phong thái phi phàm, mà thiên tư lại càng tuyệt đỉnh có một không hai. Hôm nay được gặp mặt, quả nhiên còn hơn cả lời đồn, tuổi còn trẻ như vậy mà huyền lực đã đạt đến Thần Kiếp Cảnh trung kỳ, thật khó mà tin nổi.

- Hôm nay có thể tận mắt diện kiến điện hạ, thật là tam sinh hữu hạnh.

Thân là trưởng bối, nhưng từng lời Tư Đồ Hùng Ưng nói với Mộc Hàn Dật đều mang theo sự tán thưởng và kinh ngạc sâu sắc. Tư Đồ phu nhân cũng không ngừng gật đầu, ánh mắt nhìn Mộc Hàn Dật liên tục lóe lên những tia sáng kỳ lạ. Bởi vì người trước mắt không chỉ là hoàng tử của Băng Phong Đế Quốc, mà còn là tuấn kiệt hạng nhất được cả Ngâm Tuyết Giới công nhận, danh tiếng đã sớm vang xa.

- Ở trong tông, Hàn Dật sư huynh rất chăm sóc con, đã nhiều lần giúp đỡ con. Lần này có thể đến Băng Phong Đế Quốc đoàn tụ với cha mẹ cũng là nhờ Hàn Dật sư huynh đó.

Mộc Tiểu Lam nói.

Vợ chồng nhà Tư Đồ nghe vậy, lòng cảm kích lại tăng thêm mấy phần… xen lẫn cả sự vui mừng. Tư Đồ Hùng Ưng chắp tay nói:

- Hàn Dật điện hạ, điện hạ đã chiếu cố cho tiểu nữ, Tư Đồ Hùng Ưng ta vô cùng cảm kích. Tiểu nữ có thể qua lại thân thiết với một nhân vật như điện hạ, thật sự là phúc phận rất lớn của nó.

Tư Đồ phu nhân mỉm cười gật đầu:

- Đúng vậy. Có thể được điện hạ chiếu cố, tiểu nữ thật sự có phúc khí. Lần này gia đình chúng ta có thể đoàn tụ cũng là nhờ phúc của điện hạ, thật không biết phải cảm tạ thế nào cho phải.

Mộc Hàn Dật khiêm tốn đáp:

- Bá phụ, bá mẫu quá lời rồi. Thân là sư huynh, chiếu cố sư đệ sư muội là chuyện bổn phận… Huống chi chỉ là tiện tay mà thôi.

Tư Đồ Hùng Ưng lắc đầu, lại một lần nữa cảm thán:

- Xuất thân, tướng mạo, thiên phú, thành tựu đều không thể chê vào đâu được, không ai có thể sánh bằng, lại còn khiêm tốn hữu lễ, không hề kiêu ngạo, thảo nào ai ai cũng ngợi khen. Một nhân vật như điện hạ, e rằng cả đời này khó mà gặp được người thứ hai.

- Lam Lam, con còn chưa giới thiệu, vị này là?

Tư Đồ phu nhân đưa mắt ra hiệu về phía Vân Triệt.

Mộc Tiểu Lam đứng bên cạnh Vân Triệt, vui vẻ nói:

- Vị này là Vân Triệt sư đệ…

Mộc Tiểu Lam vừa nói ra tên của Vân Triệt, Tư Đồ Hùng Ưng liền nhíu mày:

- Vân? Họ này có phần hiếm thấy, dường như chỉ tồn tại ở Đại Thương Tuyết Vực, lẽ nào?

Vân Triệt tiến lên trước, nho nhã lễ độ nói:

- Chào bá phụ, bá mẫu, vãn bối là Vân Triệt, không phải người của Ngâm Tuyết Giới, mà đến từ hạ giới.

Tư Đồ Hùng Ưng khẽ gật đầu, thần sắc bình thản:

- Hạ giới? Thì ra là thế.

- Mặc dù Vân Triệt sư đệ xuất thân hạ giới, hơn nữa mới vào tông chưa đầy bốn tháng, nhưng sư đệ lợi hại lắm đó. Sư đệ chính là…

Mộc Tiểu Lam còn chưa nói xong, đã bị Tư Đồ Hùng Ưng ngắt lời:

- Trên băng chu lạnh lẽo, đừng để Lam Lam của cha bị cảm lạnh, chúng ta vẫn nên lên huyền chu nói chuyện đi… Hàn Dật điện hạ, nếu không chê huyền chu đơn sơ, xin mời cùng dời bước được không?

Mộc Hàn Dật tao nhã đáp lễ:

- Vậy Hàn Dật cung kính không bằng tuân mệnh.

Tư Đồ Hùng Ưng chân thành mời Mộc Hàn Dật, nhưng lại hoàn toàn lờ đi Vân Triệt, thậm chí sau khi Mộc Tiểu Lam giới thiệu, ông ta còn chẳng thèm liếc nhìn hắn thêm một lần.

Huyền lực khí tức chỉ có Thần Nguyên Cảnh cấp một, không được ban họ “Mộc”, lại được Mộc Tiểu Lam gọi là sư đệ… Những điều này trong mắt Tư Đồ Hùng Ưng, rõ ràng cho thấy địa vị của Vân Triệt ở Băng Hoàng Thần Tông còn kém xa Mộc Tiểu Lam, lại thêm xuất thân hạ giới, càng là kém một bậc.

- Được ạ! Con nhớ huyền chu của nhà mình lắm rồi.

Mộc Tiểu Lam đang chìm trong niềm vui đoàn tụ với phụ mẫu, hoàn toàn không để ý đến những chuyện này, hớn hở bước lên huyền chu. Vân Triệt xoa nhẹ chóp mũi, lẳng lặng đi theo sau.

Huyền chu tuy nhỏ nhưng được trang trí vô cùng xa hoa, gia phó, thị vệ hầu hạ bên cạnh cũng đều có khí tức hùng hậu, đủ thấy gia tộc Tư Đồ sở hữu thực lực không tầm thường, bằng không cũng không thể được mời đến dự đại thọ ngàn năm của Băng Phong Quốc Chủ.

Lên huyền chu của nhà mình, giống như được trở về nhà, Mộc Tiểu Lam trở nên đặc biệt vui vẻ hoạt bát. Nàng rất tự nhiên kéo tay áo Vân Triệt, cười khúc khích nói:

- Tuy băng chu của tông môn rất lợi hại, nhưng vẫn là huyền chu của nhà mình thoải mái nhất. Hồi nhỏ cha mẹ toàn dùng huyền chu đưa ta đi chơi đó. Vân Triệt, lúc ở hạ giới ngươi đã từng ngồi huyền chu như thế này chưa?

- Huyền chu ở thế giới của ta tuy không nhanh bằng, nhưng những thứ khác cũng tương tự thôi.

Vân Triệt thuận miệng đáp.

Tư Đồ Hùng Ưng đang nói chuyện với Mộc Hàn Dật liền đưa mắt nhìn sang, thấy Mộc Tiểu Lam đang kéo tay áo Vân Triệt, lại còn cười đùa vui vẻ, sắc mặt hắn lập tức tối sầm lại. Ông ta vội vàng đi tới, đặt tay lên vai Vân Triệt:

- Vị tiểu huynh đệ này, ta nhớ ngươi tên là… Vân Triệt đúng không? Lại đây, ta và ngươi tìm một chỗ nói chuyện.

- Hả? Cha, cha muốn nói gì với huynh ấy vậy?

Mộc Tiểu Lam tỏ vẻ kinh ngạc.

- … Hỏi vài chuyện vặt thôi, con không cần để ý.

Qua loa đáp một câu, Tư Đồ Hùng Ưng đã nửa lôi nửa kéo Vân Triệt sang một bên.

- Bá phụ có gì chỉ bảo?

Nhìn sắc mặt của Tư Đồ Hùng Ưng, Vân Triệt đã lờ mờ đoán được ông ta muốn nói gì.

Khi chỉ còn lại hai người, sắc mặt của Tư Đồ Hùng Ưng lập tức sa sầm:

- Vừa rồi nghe nói, ngươi mới đến Băng Hoàng Thần Tông chưa đầy bốn tháng? Lại có vẻ rất thân thiết với Lam Lam nhà ta, xem ra, ngươi chắc hẳn đã được con bé chiếu cố không ít nhỉ?

- … Vâng, Tiểu Lam sư tỷ đã chiếu cố ta rất nhiều.

Vân Triệt lễ phép gật đầu, lễ phép trả lời.

- Hừ!

Tư Đồ Hùng Ưng đột nhiên hừ lạnh một tiếng, đôi mày rậm nhíu chặt lại:

- Lam Lam tâm tính đơn thuần lương thiện, nhưng nó là nữ nhi duy nhất của Tư Đồ Hùng Ưng ta, còn là đệ tử duy nhất của Băng Vân tiên tử. Xuất thân của nó không phải thứ ngươi có thể so sánh, tương lai của nó càng là thứ ngươi vĩnh viễn không thể sánh bằng. Ngươi tuyệt đối đừng có ảo tưởng hão huyền!

“…” Vân Triệt chậm rãi thở ra một hơi, nói:

- Bá phụ, ngài có phải đã hiểu lầm gì rồi không?

Tư Đồ Hùng Ưng cười lạnh một tiếng:

- Hiểu lầm? Hừ, tuổi của ta gấp ngươi mấy lần, ngươi có tâm tư gì, chẳng lẽ còn giấu được mắt ta sao!? Ngươi, một tiểu tử vừa mới vào tông không lâu, huyền lực thấp kém, lại còn xuất thân hạ giới, vậy mà lại bám theo Lam Lam đến tận đây, ngoài việc ngươi mặt dày bám riết, còn có khả năng nào khác sao?

- Ngươi tốt nhất nên sớm dập tắt những suy nghĩ không nên có đi. Lam Lam là người mà loại người như ngươi vĩnh viễn không thể với tới. Bằng không… đến lúc đó đừng trách ta không nhắc nhở ngươi!

Tư Đồ Hùng Ưng hung hăng trừng mắt nhìn Vân Triệt, sau đó quay người bỏ đi.

Vân Triệt đứng tại chỗ, hồi lâu không nói gì.

Điều khiến Tư Đồ Hùng Ưng vội vàng cảnh cáo Vân Triệt như vậy, không phải vì lời nói hay hành động của Vân Triệt, mà chính là hành động kéo tay áo vô cùng tự nhiên của Mộc Tiểu Lam… Loại thân thiết theo bản năng này, rõ ràng là dấu hiệu nguy hiểm nhất.

Mộc Tiểu Lam và Tư Đồ phu nhân, hai mẹ con xa cách lâu ngày gặp lại, có vô số chuyện để nói. Tư Đồ Hùng Ưng thì gần như nịnh bợ mà quấn lấy Mộc Hàn Dật. Vân Triệt bị bỏ mặc một bên, theo huyền chu tiến về phía trước, chẳng mấy chốc đã bay vào khu vực Băng Phong Hoàng Thành, nhanh chóng tiếp cận trung tâm hoàng cung.

- Vân Triệt, vừa rồi cha ta nói gì với ngươi vậy? Trông bí ẩn ghê.

Mộc Tiểu Lam lén lút truyền âm cho hắn.

- À, cha ngươi nói muốn gả ngươi cho ta.

Vân Triệt yếu ớt đáp lại.

- Ngươi… Đã là đệ tử thân truyền của Tông chủ rồi mà còn ăn nói lung tung như vậy, không thèm để ý đến ngươi nữa, hừ!

Một lúc sau, Mộc Tiểu Lam lại truyền âm:

- A? Hình như ta quên giới thiệu thân phận của ngươi với cha mẹ ta rồi, rõ ràng là chuyện quan trọng như vậy…

Giọng Vân Triệt càng thêm não nề:

- Tốt nhất là ngươi đừng làm thế. Ta sợ trái tim của cha ngươi không chịu nổi đâu.

Mộc Tiểu Lam: “???”

Trong tiếng gió gào thét, huyền chu đã đến phía trên hoàng cung. Nhìn xuống, trước cửa chính, có mấy trăm người đang đợi sẵn, vây quanh một người mặc ngân y, đầu đội kim quan… Rõ ràng là đương kim Băng Phong Quốc Chủ – Phong Khôi Thác!

Trong lòng Tư Đồ Hùng Ưng thoáng kinh ngạc, sau đó liền hiểu ra, cười nói với Mộc Hàn Dật:

- Quốc chủ vì quá mong nhớ hoàng nhi, nghe tin điện hạ trở về nên mới đích thân ra nghênh đón.

Mộc Hàn Dật cười mà không nói, trong lòng hắn biết rõ, phụ hoàng đích thân ra nghênh đón là vì hắn đã truyền âm báo rằng sẽ dẫn theo hai vị khách quý của Băng Hoàng Thần Tông cùng về.

Huyền chu hạ xuống, vợ chồng Tư Đồ bước ra khỏi huyền chu, sau đó đồng loạt hành lễ:

- Tư Đồ Hùng Ưng bái kiến Băng Phong Quốc Chủ, cung chúc Băng Phong Quốc Chủ vạn thọ vô cương, Băng Phong Đế Quốc quốc vận hưng thịnh.

Tuy Tư Đồ Hùng Ưng là vực chủ độc lập, nhưng dù sao cũng thuộc phạm vi của Băng Phong Đế Quốc, có mối quan hệ phụ thuộc, cho nên vẫn phải hành nửa lễ.

- Hóa ra là Tư Đồ vực chủ, mau đứng lên.

Phong Khôi Thác đích thân tiến lên, đỡ họ dậy.

Tư Đồ Hùng Ưng đứng dậy, cười nói:

- Băng Phong Quốc Chủ, ngài xem ai đến này.

Ông ta nghiêng người, ba người Mộc Hàn Dật, Mộc Tiểu Lam và Vân Triệt cũng vừa lúc bước xuống từ huyền chu.

- Dật nhi!

Nhìn thấy Mộc Hàn Dật, Phong Khôi Thác mừng rỡ gọi một tiếng.

- Hoàng đệ!

Phía sau Phong Khôi Thác, một thanh niên cũng mặc ngân y, toàn thân toát ra vẻ quý khí cũng lên tiếng kinh hô. Người này chính là thái tử của Băng Phong Đế Quốc, hoàng huynh của Mộc Hàn Dật – Phong Hàn Ca.

Mộc Hàn Dật bước nhanh về phía trước, quỳ một gối xuống đất:

- Nhi thần bái kiến phụ hoàng, bái kiến hoàng huynh! Đã lâu không thể thỉnh an phụ hoàng, hoàng huynh, Hàn Dật hổ thẹn.

- Về là tốt rồi, về là tốt rồi.

Phong Khôi Thác đưa tay, chậm rãi đỡ hắn dậy, nhìn hắn từ trên xuống dưới. Thân là đế vương một nước, hai mắt lại hơi ươn ướt.

Mộc Hàn Dật lại cúi đầu, xấu hổ nói:

- Những năm nay nhi thần ở trong tông, một lòng tu luyện, chỉ mong có được may mắn trở thành đệ tử thân truyền của Giới Vương, mang lại vinh quang cho phụ hoàng và mẫu quốc. Nhưng mà… Nhi thần vô dụng, không thể như nguyện, thật không còn mặt mũi nào gặp phụ hoàng.

Phong Khôi Thác nhẹ nhàng lắc đầu:

- Haizz, nói gì vậy. Con của trẫm cho dù không có phúc phận trở thành đệ tử thân truyền của Giới Vương, vẫn hơn xa vạn vạn nam nhi Ngâm Tuyết.

Ánh mắt ông ta nhìn về phía sau Mộc Hàn Dật, hướng về Mộc Tiểu Lam và Vân Triệt cũng đang mặc tuyết y của Băng Hoàng Thần Tông:

- Hai vị này… chính là khách quý từ Băng Hoàng Thần Tông đi cùng con về?

Mộc Hàn Dật vội thu lại cảm xúc:

- Không sai, chính là hai vị này.

Không đợi Mộc Hàn Dật giới thiệu, Vân Triệt đã chủ động tiến lên:

- Đệ tử Băng Hoàng Vân Triệt, bái kiến Băng Phong Quốc Chủ.

Mộc Tiểu Lam chậm hơn một chút, cũng vội vàng nói:

- A… Đệ tử Băng Hoàng Mộc Tiểu Lam, bái kiến Băng Phong Quốc Chủ.

Thần thức lướt qua khí tức của hai người, trong lòng Phong Khôi Thác dâng lên nỗi thất vọng sâu sắc. Đúng là người của Băng Hoàng Thần Tông không sai, nhưng đây mà gọi là khách quý gì chứ, rõ ràng thân phận, địa vị còn kém xa Mộc Hàn Dật. Sớm biết như thế, ông ta đã chẳng mang theo mong đợi và thấp thỏm mà đích thân ra nghênh đón.

Trên mặt ông ta không hề để lộ vẻ thất vọng, mà mỉm cười nói:

- Đã đến từ Băng Hoàng Thần Tông, vậy chính là khách quý của Băng Phong Đế Quốc ta. Tư Đồ vực chủ, nếu trẫm không nhìn lầm, vị Mộc Tiểu Lam này là ái nữ của ngài phải không?

Tư Đồ Hùng Ưng cất tiếng cười sang sảng:

- Đúng vậy. Không hổ là Băng Phong Quốc Chủ, quả nhiên tuệ nhãn như đuốc.

Phong Khôi Thác cười nói:

- Tuổi còn nhỏ đã được ban họ “Mộc”, tiền đồ thật sự vô lượng. Tư Đồ vực chủ, ngài sinh được một nữ nhi tốt, mời vào, mời vào.

Dưới sự dẫn đường của chính Phong Khôi Thác và Phong Hàn Ca, đoàn người nhanh chóng tiến vào chủ điện.

Bởi vì Mộc Hàn Dật về trễ một ngày, lúc này mới trở về đã đến giờ bắt đầu đại thọ, trong chủ điện đã sớm khách mời đầy bàn. Mà những người có thể nhận lời mời dự tiệc, tự nhiên đều là những đại nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy ở Ngâm Tuyết Giới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!