Tiến vào kho bảo vật, thạch môn phía sau cũng không khép lại. Mộc Hàn Dật đi phía trước, thần sắc trở nên có chút ngưng trọng:
- Vân Triệt sư huynh, hãy đi theo bước chân của ta, đồng thời cố gắng hết mức thu liễm khí tức, tuyệt đối không được chạm vào bất kỳ cơ quan hay huyền trận nào. Sừng Kỳ Lân ở ngay trung tâm kho bảo vật, sẽ thấy ngay thôi.
Vân Triệt thu liễm khí tức, bước chân chậm rãi theo sau Mộc Hàn Dật. Dù trong lòng đã sớm chuẩn bị, nhưng nội tâm hắn vẫn không khỏi chấn động mãnh liệt. Phóng tầm mắt nhìn quanh, kho bảo vật to lớn không thấy điểm cuối, Tử Tinh, Tử Ngọc thượng phẩm chất chồng thành núi, tử quang chói mắt, các loại huyền giáp, huyền khí rực rỡ muôn màu, khí tức của hàng ngàn vạn loại linh dược tỏa ra nồng nặc. Tuy những bảo vật có dược lực dễ tiêu tán đều được phong ấn trong hộp băng ngọc, nhưng linh khí trong toàn bộ kho bảo vật vẫn nồng đậm đến mức gần như đặc quánh.
- Không hổ là đế quốc có lịch sử lâu đời nhất Ngâm Tuyết Giới, chỉ riêng kho bảo vật này cũng đủ thấy Băng Phong đế quốc cường thịnh đến mức nào.
Vân Triệt cảm thán.
- Ha ha, Vân Triệt sư huynh quá khen.
Mộc Hàn Dật cười cười:
- Băng Phong có mạnh hơn nữa, suy cho cùng cũng chỉ là một quốc gia nhỏ bé mà thôi. Cho dù có cường thịnh hơn gấp mười lần, trước mặt Băng Hoàng Thần Tông vẫn chỉ là một sự tồn tại nhỏ bé không đáng kể. So với thân phận của Vân Triệt sư huynh, đế vương một nước cũng chẳng là gì cả.
- Ồ?
Vân Triệt lộ vẻ kinh ngạc:
- Lời này của Hàn Dật sư đệ có vẻ hơi cực đoan, ta không thể hoàn toàn tán đồng.
- Ha ha.
Mộc Hàn Dật cười nhạt đầy ẩn ý, không nói tiếp, mà dẫn Vân Triệt đi một lúc rồi dừng lại. Bước chân Vân Triệt cũng đình trệ gần như cùng lúc, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía trước.
Phía trước là một huyền trận phong ấn khổng lồ, bên trong huyền trận là một chiếc sừng lớn cao chừng ba trượng, hình thù nửa giống sừng hươu, nửa giống sừng rồng, toàn thân xanh thẳm, quanh thân lấp lánh ánh sáng như tinh thạch, nhưng lại không hề trong suốt. Dù bị huyền trận phong tỏa, nó vẫn mang đến cho Vân Triệt một luồng khí tức mênh mông và nặng nề.
- Chẳng lẽ đây... là sừng Kỳ Lân?
Vân Triệt ngẩng đầu nói.
- Không sai.
Mộc Hàn Dật xoay người lại, ánh mắt lạnh nhạt nhìn Vân Triệt:
- Đây là sừng của một con Hàn Băng Kỳ Lân. Kích thước của nó vượt xa mọi ghi chép có thể tìm thấy, cho nên, rất có thể nó không phải từ một con Hàn Băng Kỳ Lân thông thường, mà là một cá thể cao cấp như Kỳ Lân Vương.
- Bên trong sừng Kỳ Lân này ẩn chứa lực lượng cực kỳ cường đại. Chỉ là, bao năm qua, liệt tổ tiên hoàng đã dùng mọi cách cũng không thể nào dẫn dắt được lực lượng bên trong nó ra, về sau liền lấy nó làm thánh vật trấn quốc, phong ấn ở nơi này.
- ...
Vân Triệt gật đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào sừng Kỳ Lân trong huyền trận.
Trước mắt chính là mục tiêu mà Mộc Huyền Âm bảo hắn tới lấy. Nhưng, huyền trận phong tỏa sừng Kỳ Lân này...
Vân Triệt đang nhìn sừng Kỳ Lân, Mộc Hàn Dật lại nhìn hắn, khóe miệng bất giác nhếch lên một nụ cười kỳ dị:
- Nói đến, ban đầu ta từng thưa với phụ hoàng, nếu ta có thể may mắn trở thành đệ tử thân truyền của Tông chủ, ta sẽ dâng sừng Kỳ Lân này cho người.
- Ồ?
Ánh mắt Vân Triệt ngạc nhiên:
- Nhưng nó là thánh vật trấn quốc của Băng Phong các ngươi mà, chắc phụ hoàng ngươi sẽ không đồng ý đâu.
- Không.
Mộc Hàn Dật bình tĩnh cười:
- Phụ hoàng lập tức đồng ý. Nếu ta có thể trở thành đệ tử thân truyền của Tông chủ, ở Ngâm Tuyết Giới này sẽ không ai dám chống lại Băng Phong đế quốc, địa vị sẽ đạt đến đỉnh cao, đến lúc đó còn cần gì thánh vật trấn quốc nữa. A, thực ra, thứ gọi là quốc vận này, ta trước nay đều không tin. Nói là thánh vật trấn quốc, nhưng nói trắng ra chỉ là một vật chết vô dụng để trấn an lòng người mà thôi. Chúng ta không cách nào dẫn dắt được lực lượng trong đó, nhưng Tông chủ nhất định có thể. Lấy một vật chết vô dụng đổi lấy sự coi trọng của Tông chủ đối với ta, đó là một món hời lớn biết bao! Sao phụ hoàng lại không đồng ý chứ.
- ...
Lông mày Vân Triệt cau chặt, hiển nhiên đã nhận ra sự thay đổi trong giọng điệu và thần thái của Mộc Hàn Dật.
- Ta còn cố ý tiết lộ chuyện này cho sư tôn, nghĩ rằng có thể truyền đến tai Tông chủ, để người biết thành ý của ta. Nhưng, cuối cùng Tông chủ lại chọn ngươi, vậy thì hết cách rồi.
Mộc Hàn Dật hơi ngửa đầu:
- Xem ra sừng Kỳ Lân này, vẫn phải ngoan ngoãn ở lại đây. À không không không, vẫn nên dâng nó cho Tông chủ thì tốt hơn, nhưng...
- Không phải từ ngươi, mà là từ ta!
Khóe miệng Mộc Hàn Dật đột nhiên cong lên, đôi mắt bỗng bắn ra tia sáng ma quái, âm trầm.
- ...
Ánh mắt Vân Triệt giật lên, bước chân cũng thoáng lùi lại:
- Hàn Dật sư đệ, lời này của ngươi có ý gì?
- Có ý gì ư? Hê!
Mộc Hàn Dật, người vốn luôn ôn hòa như nước, bỗng trở nên âm trầm, ánh mắt nhìn về phía Vân Triệt không còn vẻ kính trọng như trước, mà rõ ràng là tràn ngập sự trào phúng và oán hận không hề che giấu:
- Ngươi muốn tự mình dâng lên cho Tông chủ cũng không phải không được, chỉ cần ngươi giết ta ngay tại đây, sau đó dùng máu của ta để phá giải huyền trận kia là có thể được như ý nguyện.
Hắn duỗi ngón tay ra, chậm rãi ngoắc ngoắc về phía Vân Triệt:
- Đến giết ta đi, sau đó liền có thể mang sừng Kỳ Lân về tông môn, để Tông chủ càng thêm coi trọng ngươi, đến đi!
Tròng mắt Vân Triệt hơi co lại, bước chân lặng lẽ lùi về sau:
- Hàn Dật sư đệ, ngươi... đang nói đùa à?
- Ngươi nói xem?
Khóe miệng Mộc Hàn Dật toe toét, nụ cười vốn không bao giờ hở răng của hắn giờ đây lại để lộ ra hàm răng trắng ởn lạnh lẽo. Bỗng nhiên cánh tay hắn vung lên, một vật lóe lên lam quang bị hắn bóp nát, giải phóng một huyền trận lấp lánh ánh lam.
Coong!!
Một kết giới hình thành trong nháy mắt, Vân Triệt còn chưa kịp phản ứng đã bị kết giới bao phủ cùng với Mộc Hàn Dật.
Kết giới chỉ rộng mười trượng, khoảng cách này đối với huyền giả Thần Đạo mà nói, chỉ cần đưa tay là có thể chạm tới. Khí tức tỏa ra từ kết giới khiến sắc mặt Vân Triệt đột nhiên thay đổi.
Kết giới này không chỉ cực kỳ vững chắc, tuyệt đối không phải thứ hắn có thể phá vỡ, mà còn cách ly tất cả mọi thứ ra bên ngoài... không gian, âm thanh, thậm chí cả truyền âm!
- Kết giới này, ít nhất phải cần đến lực lượng Thần Kiếp cảnh đỉnh phong mới có thể phá vỡ, ngay cả ta cũng đừng hòng cưỡng ép thoát ra.
Mộc Hàn Dật hạ cánh tay xuống, trầm thấp cười lạnh. Vân Triệt bị kết giới bao phủ, đã hoàn toàn biến thành cá trong chậu.
Vân Triệt nhanh chóng lùi lại, lùi thẳng đến tận rìa kết giới:
- Mộc Hàn Dật, ngươi... ngươi muốn làm gì?
- Sao ngươi không nói trước xem, ngươi đến Băng Phong đế quốc để làm gì?
Mộc Hàn Dật cười nhạt, nếu có đệ tử Băng Hoàng nào nhìn thấy bộ mặt hắn lúc này, chắc chắn sẽ không dám tin đây chính là Hàn Dật sư huynh được người người kính trọng:
- Chúc thọ ư? Ngươi coi ta là thằng ngốc sao!
- ...
Ánh mắt Vân Triệt lại biến đổi.
- Trên đường tới đây, ta vẫn luôn suy nghĩ vì sao Tông chủ lại để ngươi đến Băng Phong, với bản lĩnh của Tông chủ, Băng Phong ta có thứ gì đáng để người mưu đồ chứ? Về sau ta chợt nhớ tới chuyện mình từng nói về sừng Kỳ Lân với sư tôn, ta lập tức bừng tỉnh ngộ —— không sai, chỉ có thể là sừng Kỳ Lân!
- Thần Giới sắp có đại sự xảy ra, cho nên Tông chủ nóng lòng muốn đột phá. Việc người yêu cầu Hỏa Như Liệt giao ra Kim Ô Phần Thế Điển để tham khảo ngay tại đại hội tông môn đã đủ để chứng minh tất cả. Mà Tông chủ tất nhiên đã biết chuyện sừng Kỳ Lân từ chỗ sư tôn ta, nghĩ rằng lực lượng tích chứa bên trong sừng Kỳ Lân có thể sẽ mang lại cơ hội đột phá. Nhưng người không chọn ta làm đệ tử thân truyền, sừng Kỳ Lân lại là thánh vật trấn quốc của Băng Phong ta, cho nên người không tiện mở miệng yêu cầu... Dù sao, Tông chủ cũng cần thể diện! Vì vậy mới phái ngươi đến tìm hiểu tin tức! Chỉ cần thăm dò được chỗ cất giấu sừng Kỳ Lân, Tông chủ có thể vô thanh vô tức lấy đi!
- Về sau, ta nghe hoàng muội Hàn Cẩm nói ngươi hỏi về chuyện quốc vận, ta đã bắt đầu hoài nghi rồi.
- Ngươi...
Mỗi khi Mộc Hàn Dật nói thêm một câu, vẻ kinh hãi trên mặt Vân Triệt lại tăng thêm một phần:
- Vì sao ngươi lại biết tất cả...
Nhưng hắn dường như kịp phản ứng điều gì đó, vẻ kinh ngạc và sợ hãi trên mặt nhanh chóng biến mất, ngược lại tiến về phía trước một bước, ánh mắt cũng trở nên âm u:
- Ngươi đã biết rõ, vậy thì càng đơn giản hơn nhiều. Ngoan ngoãn giao sừng Kỳ Lân ra đây, hay là... ngươi muốn chống lại ý của sư tôn?
- Ha ha, Mộc Hàn Dật ta nào có gan chống lại ý của Tông chủ. Chẳng phải ta vừa nói rồi sao, sừng Kỳ Lân, ta sẽ đích thân dâng lên cho sư tôn. Về phần ngươi, sẽ không được thấy khoảnh khắc đó đâu, bởi vì ngươi...
Giọng điệu Mộc Hàn Dật đột nhiên thay đổi:
- Sắp phải chết ở đây rồi!
Đồng tử Vân Triệt co rụt lại:
- Ngươi nói cái gì? Ngươi... Ngươi muốn giết ta? Ngươi dám giết ta!?
- Không không không, không dám, không dám, Vân Triệt sư huynh là đệ tử thân truyền của Tông chủ, cho dù Hàn Dật có lá gan lớn bằng trời cũng không dám đụng đến một sợi tóc của ngươi.
Hai mắt Mộc Hàn Dật híp lại thành một khe hẹp:
- Đương nhiên không phải do ta giết ngươi, mà là... ngươi đã chết trong lúc mưu toan đánh cắp sừng Kỳ Lân, bất hạnh rơi vào cơ quan nơi này!
Vân Triệt hơi sững sờ, cuối cùng cũng kịp phản ứng, trên mặt đột nhiên lộ ra vẻ hoảng sợ:
- Ngươi...
- Vân Triệt sư huynh không cần căng thẳng.
Thưởng thức sự hoảng sợ của Vân Triệt lúc này, Mộc Hàn Dật cười vô cùng âm trầm và khoái trá:
- Ta che giấu rất tốt, cho dù Tông chủ đích thân tới cũng chắc chắn không nhìn ra bất kỳ sơ hở nào. Điểm này, ngươi cứ yên tâm tin tưởng ta.
- Dù sao, đây cũng chính là ngươi tự mình bước vào... một nấm mồ hoàn hảo không một chút tì vết!!
- Ngươi... Ngươi điên rồi!
Vân Triệt gào lên:
- Nơi này... Nơi này chính là Băng Phong đế quốc của các ngươi, nếu ta chết rồi, cho dù sư tôn thật sự cho rằng ta chết do cơ quan, với tính cách của sư tôn... Các ngươi cũng phải chôn cùng ta!
- A! Nói rất đúng.
Mộc Hàn Dật chẳng những không sợ hãi, ngược lại còn gật đầu:
- Coi như ngươi "vì ăn cắp thánh vật trấn quốc của Băng Phong đế quốc mà mất mạng", Tông chủ dưới cơn thịnh nộ, san bằng toàn bộ hoàng thành cũng là chuyện bình thường... Nhưng, cho dù cả Băng Phong đều xong đời, Tông chủ cũng chắc chắn sẽ không giết ta!!
Vân Triệt:
- ???
- Bởi vì ngươi chết rồi thì Phi Tuyết...
Khi nhắc đến tên Mộc Phi Tuyết, thân thể Mộc Hàn Dật không kiểm soát được mà run lên, giọng nói đột nhiên cũng tràn đầy hận ý:
- Nguyên âm của nàng đã bị ngươi làm ô uế! Cũng sẽ không còn thiên phú như trước nữa! Mà Tông chủ nhất định phải chọn lại đệ tử thân truyền một lần nữa... Người đó chỉ có thể là ta!!
- Ngoài ta ra, không ai có tư cách! Nếu giết ta, Tông chủ sẽ không tìm được đệ tử thân truyền nào thích hợp hơn!!
- Đến lúc đó, ta sẽ hướng Tông chủ thỉnh tội, dù sao ta cũng không bảo vệ tốt cho Vân Triệt sư huynh kính yêu. Mà Tông chủ lại biết rõ vì sao ngươi chết dưới cơ quan sừng Kỳ Lân, biết rõ Băng Phong chúng ta vô tội. Nếu người diệt Băng Phong, sẽ chỉ cảm thấy hổ thẹn với ta. Sau đó ta lại tự mình dâng sừng Kỳ Lân lên... Mọi chuyện sẽ đâu vào đấy! Tất cả những gì ta đã mất sẽ một lần nữa trở về!
- Ngươi... vì mục đích này, không những muốn giết ta, mà còn muốn đẩy cả Băng Phong đế quốc vào hiểm cảnh khôn lường!?
Vân Triệt thở gấp, tức giận nói.
Mộc Hàn Dật giang hai tay ra, ung dung nói:
- Nếu có thể thành tựu cho một mình ta, thì cả Băng Phong này bồi táng theo thì đã sao?
- ...
Lông mày Vân Triệt chìm xuống thật sâu:
- Ngươi đúng là một tên điên.