— Phát điên rồi sao?
Mộc Hàn Dật nhàn nhạt cười nói:
— Ngươi ngây thơ hơn ta tưởng nhiều, ta chỉ làm chuyện mà một kẻ làm nên đại sự phải làm mà thôi. Coi như phụ hoàng và các hoàng huynh có chết dưới cơn thịnh nộ của Tông chủ, trên đường xuống hoàng tuyền, họ cũng sẽ hiểu vì sao ta làm vậy. Suy cho cùng, những điều này đều là phụ hoàng dạy cho ta.
— Đồng thời... cũng là ngươi ép ta!!!
Giọng điệu vốn bình thản bỗng trở nên ám ảnh, gương mặt cũng lộ vẻ dữ tợn đáng sợ, bởi vì ở đây, hắn có thể không cần cố kỵ, gỡ bỏ tất cả lớp ngụy trang trên người:
— Ngươi có biết để có thể trở thành đệ tử thân truyền của Tông chủ, ta đã phải trả giá biết bao nhiêu không!
— Ta có thiên phú khiến tất cả mọi người phải hâm mộ, nhưng ta chưa bao giờ dám ỷ vào thiên phú mà lười biếng dù chỉ nửa điểm. Mỗi ngày người khác tu luyện ba bốn canh giờ, còn ta, từ năm năm tuổi, mỗi ngày tu luyện ít nhất chín canh giờ! Ngày nào cũng tu luyện đến mình đầy thương tích, vì tôi luyện thân thể, không biết bao nhiêu lần ta suýt chết cóng trong hàn đàm!
— Sau khi vào Băng Hoàng Thần Tông, ta càng không dám lười biếng dù chỉ một cái chớp mắt! Ta là hoàng tử cao quý, nhưng trong tông môn lại hạ mình thỉnh giáo ngàn vạn lần, vì thu phục lòng người, ta đã ban ân cho đám thường dân kia vô số lần! Để có thể lấy được càng nhiều tinh huyết nồng đậm hơn từ chỗ Mộc Vân Chỉ, ta thậm chí... thậm chí không tiếc khuất nhục trở thành đồ chơi trên giường của bà ta!!
Nghe đến đây, Vân Triệt trợn mắt há mồm. Nhớ lại Mộc Vân Chỉ cao lớn vạm vỡ, mặt mũi như tráng hán, trong lòng hắn cuộn lên một trận sóng cả.
Cái tên Mộc Hàn Dật này để trở thành đệ tử Băng Hoàng, quả thật là vô cùng gian truân!
Hơi thở của Mộc Hàn Dật càng lúc càng dồn dập, vẻ mặt càng lúc càng dữ tợn, khí tức hung bạo và cuồng loạn tỏa ra, trong con ngươi như có ác quỷ đang nhảy múa:
— Vốn dĩ ta đã thành công... đã thành công! Ta sắp trở thành đệ tử thân truyền của Tông chủ, ta sẽ có được thân phận và tương lai khiến tất cả mọi người phải ngưỡng mộ! Tông chủ sẽ ban Phi Tuyết cho ta, mẫu quốc của ta cũng sẽ nhờ vậy mà trở lại đỉnh cao. Với thiên phú, trí tuệ, danh vọng và nỗ lực của ta, tương lai, ta còn có thể trở thành người kế nhiệm Đại Giới Vương, thống lĩnh toàn bộ Ngâm Tuyết Giới, trở thành nhất giới chi tôn được chúng sinh cúi đầu, tên tuổi vĩnh viễn được ghi vào sử sách Ngâm Tuyết Giới, có thể ở Ngâm Tuyết Giới muốn làm gì thì làm, không hề cố kỵ dùng phương pháp tàn nhẫn nhất giết chết lão yêu bà Mộc Vân Chỉ...
Vân Triệt: “...”
— Tất cả đều đã ở ngay trước mắt, chỉ cần ta nỗ lực, tất cả sẽ thành hiện thực, ngươi không cần chết, ai cũng không cần chết! Nhưng ngươi... Chính là ngươi... Lại hết lần này đến lần khác phá hỏng tất cả!!
Nỗi oán hận chôn sâu trong lòng Mộc Hàn Dật điên cuồng tuôn trào, giọng nói trở nên méo mó, tiếng gầm gừ như ác thú:
— Ngươi cướp đi thành quả cả đời ta nỗ lực, cướp đi Phi Tuyết của ta, cướp đi tất cả của ta!!
— Nhưng cũng may, tất cả chỉ là thử thách của ông trời đối với ta, nhanh như vậy đã mang cơ hội để ta đoạt lại tất cả đến trước mặt... mà còn là một cơ hội hoàn mỹ đến thế!
Mộc Hàn Dật thở hổn hển, hắn chậm rãi giơ tay về phía Vân Triệt:
— Ngươi nói xem, chuyện này hoàn mỹ đến mức nào? Ngươi đuổi hết thị vệ đi, sẽ không ai biết ngươi đi đâu, đi cùng ai. Còn ta, ta đã rời đi bằng mật đạo dưới tẩm cung, nói cách khác, không một ai biết ta đã rời khỏi tẩm cung, tất cả mọi người sẽ chỉ biết, lúc ngươi ‘xâm nhập’ kho báu và chết bởi cơ quan, thì ta đang yên ổn ngủ say trong tẩm cung.
— Ngay cả cách ngươi đột nhập vào, ta cũng đã nghĩ giúp ngươi rồi. Chỉ có điều... phải hy sinh vị hoàng muội đáng thương kia của ta.
— Ngươi!
Vân Triệt nghiến răng. Lời này của Mộc Hàn Dật rõ ràng là muốn sau khi giết hắn rời khỏi đây sẽ lập tức truyền âm dẫn dụ Phong Hàn Cẩm đến, sau đó giết luôn cả Phong Hàn Cẩm!
Bởi vì huyền trận truyền âm chỉ có huyết mạch hoàng tộc của Băng Phong quốc mới có thể khởi động, Mộc Hàn Dật đang muốn tạo ra hiện trường giả là Vân Triệt giết Phong Hàn Cẩm, sau đó dùng máu của nàng để tiến vào kho báu!
— Nếu tương lai ta trở thành Đại Giới Vương, chút hy sinh ấy thì có là gì?
Mộc Hàn Dật chậm rãi tiến lên, lam quang băng giá lấp lóe trong lòng bàn tay hắn:
— Ta hận ngươi đến mức nào ư? Những ngày gần đây, ta nằm mơ cũng muốn đem ngươi ra thiên đao vạn quả. Nhưng bây giờ... ta lại thấy thương hại ngươi biết bao. Ngươi có được tất cả những thứ ta tha thiết ước mơ, nhưng mới ngắn ngủi nửa tháng, sinh mệnh đã phải chôn vùi cùng với chúng, ha ha, đúng là được không bằng mất.
Lam quang trong lòng bàn tay Mộc Hàn Dật nhanh chóng ngưng tụ, sẵn sàng tung ra một đòn chí mạng với Vân Triệt, bước chân của hắn cũng chỉ còn cách Vân Triệt mười bước:
— Nói đi cũng phải nói lại, ngươi cũng là một kẻ thông minh. Ta muốn giết ngươi để đoạt lại tất cả, nhưng lại nghĩ có lẽ cả đời này cũng khó tìm được cơ hội giết ngươi mà không để lại dấu vết hay hậu hoạn. Không ngờ, ông trời thương ta, nhanh như vậy đã mang cơ hội hoàn mỹ này đến trước mặt.
— Đến Băng Phong, chắc hẳn ngươi đang khổ tâm tìm cách lấy sừng Kỳ Lân phải không? Đúng lúc này, ta chỉ cần hơi dẫn dắt một chút, ngươi liền mừng rỡ như điên, làm sao có thể bỏ qua cơ hội tốt đến thế này, ngoan ngoãn tự mình chui đầu vào rọ.
— Kiếp sau, ngươi phải nhớ kỹ một điều, làm việc đừng quá nóng vội, phải dùng cái đầu nhiều hơn một chút!
Vân Triệt: “...”
— Lời nên nói đã nói xong, ngươi có thể yên tâm chết được rồi.
Năm ngón tay Mộc Hàn Dật chậm rãi mở ra, ngũ quan vặn vẹo đến cực điểm vì khoái trá:
— Ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi chết quá đau đớn, nếu không, hiện trường ngươi chết do cơ quan sẽ không đủ hoàn mỹ!
Tiếng nói chưa dứt, Mộc Hàn Dật đã lao vút ra, năm ngón tay lóe lên lam quang chụp thẳng tới yết hầu Vân Triệt.
Thực lực Thần Kiếp cảnh trung kỳ, Vân Triệt kém hắn trọn vẹn hai đại cảnh giới rưỡi, chỉ cần bị sượt qua một chút cũng chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.
Đối mặt với khí tức tử vong lạnh lẽo, ánh mắt Vân Triệt cũng chợt lóe lên hàn quang, trở nên vô cùng u tối lạnh lẽo.
Tinh Thần Toái Ảnh!
Ầm!!!
Bàn tay Mộc Hàn Dật xé tan tàn ảnh của Vân Triệt, đập mạnh lên kết giới phía sau, lam quang trên kết giới khẽ rung lên nhưng hoàn toàn không có dấu hiệu vỡ nát, ngay cả một vết rách cũng không xuất hiện.
Mộc Hàn Dật không ngờ Vân Triệt lại có thể né được đòn tấn công của mình, hắn rõ ràng có chút kinh ngạc. Và trong khoảnh khắc đó, một bóng rồng màu xanh lam thoáng hiện trong kết giới, kèm theo một tiếng rồng ngâm kinh thiên động địa.
Gàooooo!!!!!!!
Long Thần lĩnh vực!!
Long Thần lĩnh vực là lĩnh vực duy nhất giúp Vân Triệt có thể vượt qua ba đại cảnh giới để áp chế kẻ địch. Đừng nói là Thần Kiếp cảnh, cho dù là huyền giả Thần Linh cảnh cũng đừng hòng chống cự hoàn toàn.
Uy áp tuyệt đối đến từ chân hồn Long Thần khiến linh hồn Mộc Hàn Dật như bị búa tạ nện trúng, trước mắt trắng xóa, trong tâm hồn dâng lên nỗi sợ hãi và hèn mọn chưa từng có...
Cùng lúc đó, Vân Triệt cũng lao đến như tia chớp, tay phải đưa ra, lục quang của Thiên Độc Châu lóe lên trong lòng bàn tay, một sợi tơ máu vừa như sương khói, lại vừa như chất lỏng từ bên trong Thiên Độc Châu bay ra, bắn vào mặt Mộc Hàn Dật. Những điểm đỏ này vừa chạm vào mặt Mộc Hàn Dật liền như có sinh mệnh, từ da thịt hắn điên cuồng chui vào thất khiếu, trong nháy mắt đã biến mất không còn tăm hơi.
Long Thần lĩnh vực được giải trừ, Vân Triệt lùi nhanh về sau, đáp xuống sát mép kết giới. Thân thể hắn hơi lảo đảo khi đáp xuống, trước mắt cũng là một trận choáng váng — để đảm bảo không có bất kỳ sơ suất nào, lần này hắn đã không giữ lại chút hồn lực nào, tuy Long Thần lĩnh vực chỉ kéo dài vài hơi thở nhưng nó lại khiến hồn lực hắn hao tổn cực lớn.
Chỉ có điều, khóe miệng hắn lại nhếch lên một nụ cười nhạt.
Con ngươi Mộc Hàn Dật nhanh chóng lấy lại tiêu cự từ trong sợ hãi, nhưng hắn vừa xoay người lại, bỗng nhiên quỳ sụp xuống, trên mặt lập tức hiện đầy vẻ thống khổ và hoảng sợ tột độ, tiếp theo toàn bộ thân thể đều tê liệt ngã xuống, điên cuồng lăn lộn, co giật, trong miệng phát ra những tiếng gào thét khàn đặc thê lương, như đang phải chịu đựng nỗi thống khổ tột cùng nhất thế gian.
— A... A... A a... Ngươi... Ngươi... đã làm... cái gì... A a...
— Là Cầu Long Chi Tức.
Vân Triệt lạnh lùng nói.
—... Ách a!
Bốn chữ lạnh như băng khiến đồng tử Mộc Hàn Dật đột nhiên phóng đại, trong nháy mắt, con ngươi đã hằn lên vô số tơ máu. Người trong Băng Hoàng Thần Tông ai cũng biết, thứ suýt nữa đã giết chết Mộc Băng Vân chính là Cầu Long Chi Tức. Kịch độc đáng sợ đến mức ngay cả tuyệt thế cường giả Thần Quân cảnh như Mộc Băng Vân cũng suýt mất mạng, hắn làm sao có thể chịu nổi.
— Không... Không thể nào... Ngươi lừa ta... Ngươi lừa ta!!!
Nỗi thống khổ và sợ hãi như vô số ác quỷ gặm nhấm linh hồn Mộc Hàn Dật, hắn khàn giọng gào thét một tiếng, định nhào về phía Vân Triệt. Nhưng hắn vừa vận chuyển huyền lực, độc tính của Cầu Long Chi Tức lập tức bạo phát càng thêm mãnh liệt, hắn như một con dã thú bị bắn trúng tim, trong tiếng gào thét thê lương ngã vật xuống đất, toàn thân co quắp lại như một con tôm luộc, run rẩy vì đau đớn.
Làn da vốn trắng nõn nhanh chóng hiện lên một tầng đỏ tươi, khí tức huyền lực và sinh mệnh trên người hắn trôi đi như thủy triều, tan biến với tốc độ cực nhanh.
Độc tính của Cầu Long Chi Tức đáng sợ đến mức nào, hiện ra rõ mồn một trước mắt Vân Triệt.
Một huyền giả Thần Kiếp cảnh, từng là đệ nhất nhân thế hệ trẻ của Ngâm Tuyết Giới, dưới kịch độc của Cầu Long Chi Tức, lại giãy giụa như một con giòi bọ, không có chút sức chống cự nào.
— Xem ra, tình hình không phát triển theo hướng ngươi dự liệu nhỉ.
Vân Triệt không nhanh không chậm đến gần, trong ánh mắt lạnh lùng không có chút thương hại nào:
— Mộc Hàn Dật, ta phải thừa nhận, ngươi ngụy trang rất giỏi. Trên người ngươi, ta chỉ cảm nhận được một chút tiếc nuối và tự giễu, chứ không hề có một tia không cam lòng hay oán hận nào. Nhất là trên đường đến Băng Phong Đế Quốc, sự ‘thành khẩn’ của ngươi đối với ta thậm chí đã khiến ta có vài khoảnh khắc thật sự tin rằng ngươi lòng dạ quang minh, đã thản nhiên chấp nhận tất cả.
— Có thể che giấu tâm tình của mình hoàn mỹ không một kẽ hở như thế, ngay cả ta cũng quyết không làm được.
— Đáng tiếc, dù ngươi diễn rất hoàn hảo, nhưng ta không ngây thơ đến mức tin rằng ngươi thật sự không chút oán hận nào với ta, ta càng không ngu xuẩn đến mức không có át chủ bài trong tay mà lại đi theo một kẻ lòng đầy oán hận đến nơi hoang vắng thế này.
Bước đến trước mặt Mộc Hàn Dật, Vân Triệt thoáng cúi người, trào phúng nói:
— Xem ra, kẻ nóng vội không phải ta, mà là ngươi.
— Kiếp sau, ngươi phải nhớ kỹ một điều, làm việc đừng quá nóng vội, mà phải dùng cái đầu nhiều hơn một chút!
Câu nói mà Mộc Hàn Dật dùng để chế nhạo Vân Triệt lúc trước, giờ bị hắn trả lại nguyên vẹn.
— Ngươi... A... A...
Tơ máu trong mắt Mộc Hàn Dật nhiều đến mức sắp nổ tung, hắn giãy dụa càng lúc càng yếu ớt, nỗi đau đớn tột cùng khiến hắn gần như không thể nói thành lời.
— Nơi này dùng để giết người, quả thật là quá hoàn mỹ. Bất kể là ngươi giết ta, hay là ta giết ngươi.
Vân Triệt lạnh giọng nói:
— Mộc Hàn Dật, ngươi đã chọn cho mình một nơi chôn thây khá hoàn mỹ đấy. Nếu không, ta còn phải tốn không ít tâm tư và công sức để tìm cơ hội và lý do diệt trừ ngươi, con rắn độc luôn chực chờ cắn ta một nhát này