- Ngươi... Ách... a a...
Mộc Hàn Dật giãy giụa đến mức mười ngón tay đã hoàn toàn biến dạng, ngay cả âm thanh cũng yếu ớt đến không thể nghe rõ. Dù mới trúng độc chưa đến mười hơi thở, nhưng thân thể hắn đã hoàn toàn biến sắc, nhất là đôi đồng tử, đỏ thẫm như huyết châu.
- Cảm ơn ngươi đã mang ta đến đây, cho ta cả cơ hội lẫn lý do để giết ngươi, cũng để ta có thể yên tâm lấy đi sừng Kỳ Lân này. Hừ, để tỏ lòng biết ơn, ta sẽ hào phóng nói cho ngươi hai tin tốt.
- Thứ nhất.
Vân Triệt nheo mắt lại:
- Sư tôn ban Mộc Phi Tuyết cho ta là có nguyên nhân đặc biệt. Còn ngươi, dù có thật sự trở thành đệ tử thân truyền của sư tôn, người cũng tuyệt đối không gả Phi Tuyết cho ngươi. Ngươi nói ta cướp Phi Tuyết của ngươi, đúng là trò cười.
- Ây... A!
Mộc Hàn Dật há to miệng, nôn ra máu tươi, cả hàm răng đã sớm bị kịch độc ăn mòn hoàn toàn.
- Thứ hai...
Vân Triệt ngồi xổm xuống, cười lạnh một tiếng:
- Ngươi trúng phải Cầu Long độc, là do sư tôn tự tay giao cho ta trước khi đi. Ngươi đoán xem, vì sao sư tôn lại cố ý để một mình ta đến Băng Phong đế quốc, còn cố ý giao cho ta loại kịch độc này?
“...”
Thân thể đang co quắp của Mộc Hàn Dật bỗng nhiên cứng đờ, đôi đồng tử đã hoàn toàn mất đi ánh sáng hiện lên nỗi hoảng sợ và tuyệt vọng lớn nhất đời này.
- Hừ! Ngươi tự cho rằng mình biểu hiện hoàn mỹ không tì vết, nhưng sư tôn là Đại Giới Vương vạn năm, kẻ thông minh như ta ở trước mặt người cũng phải răm rắp nghe theo, không dám có nửa điểm tâm cơ, chút thủ đoạn của ngươi thì là cái thá gì trong mắt người?
- Nếu hôm nay ta thật sự chết ở đây, sư tôn cũng tuyệt đối không thu ngươi làm đệ tử thân truyền như ngươi nghĩ đâu, ngược lại, ngươi sẽ chỉ chết thảm hơn mà thôi!
Miệng Mộc Hàn Dật run rẩy, khó khăn mấp máy nhưng không thể phát ra một chút âm thanh nào, thân thể co quắp cũng không còn giãy giụa nữa, chỉ thỉnh thoảng co giật nhẹ.
- Chạm nhầm cơ quan mà chết, đề nghị rất hay. Cũng cảm ơn ngươi đã nói cho ta biết huyền trận phong ấn sừng Kỳ Lân có thể dùng máu của ngươi để giải khai, nếu không, ta còn phải tốn không ít công sức.
Vân Triệt nhàn nhạt cười lạnh.
“...”
Hơi độc kịch độc lan tràn trong kết giới, Mộc Hàn Dật đã mất hết ngũ giác, hắn hoàn toàn không thể nghe được những lời cuối cùng của Vân Triệt. Thân thể nhiễm đầy kịch độc lại run rẩy kịch liệt một trận, rồi cuối cùng không còn động tĩnh.
Chết đột ngột dưới hơi độc Cầu Long.
Vân Triệt duỗi tay phải, phóng thích lực lượng của Châu Thiên Độc, tịnh hóa toàn bộ kịch độc trên thi thể Mộc Hàn Dật, sau đó lại tịnh hóa toàn bộ hơi độc trong kết giới, không để lại bất kỳ dấu vết nào của Cầu Long độc.
Vân Triệt đứng dậy, liếc nhìn Mộc Hàn Dật đã tắt thở, thở ra một hơi nặng nề rồi thấp giọng nói:
- Thật là một kẻ đáng sợ.
Hắn nhớ tới Hiên Viên Vấn Thiên.
Không nghi ngờ gì, Hiên Viên Vấn Thiên là một nhân vật cực kỳ đáng sợ, cũng là người duy nhất mấy lần khiến hắn suýt mất mạng. Mà Mộc Hàn Dật chưa đến ba mươi tuổi đã có lòng dạ và tâm cơ đến mức này, nếu hắn sinh ra ở hạ giới, lại cho hắn thời gian như Hiên Viên Vấn Thiên, tất sẽ trở thành một nhân vật còn đáng sợ hơn cả Hiên Viên Vấn Thiên.
Chỉ tiếc là hắn không có cơ hội.
Vân Triệt hoàn toàn hiểu vì sao lúc trước Mộc Huyền Âm quyết định thu Mộc Hàn Dật làm đệ tử thân truyền, bởi vì với tâm cơ thủ đoạn của hắn, hắn hoàn toàn thích hợp trở thành kẻ bề trên hơn Mộc Phi Tuyết tâm không vướng bụi trần.
Nhưng, người đã chọn Vân Triệt, vậy thì Mộc Hàn Dật có tâm cơ cực nặng tự nhiên sẽ trở thành một nhân tố nguy hiểm đối với Vân Triệt.
Người muốn Vân Triệt đến Băng Phong đế quốc, thử thách của hắn không chỉ là lấy về sừng Kỳ Lân, mà còn một thử thách khác, chính là tự mình giải quyết mối nguy tiềm ẩn Mộc Hàn Dật này.
Không biết kết giới phong tỏa xung quanh bao lâu mới biến mất, một kích toàn lực của Mộc Hàn Dật lúc trước còn không thể tạo ra dù chỉ một vết rách, tự nhiên Vân Triệt cũng không cần lãng phí sức lực đi thử, hắn đi đến trước kết giới, hít sâu một hơi, hai tay trái phải đồng thời duỗi ra.
Tay phải hào quang băng giá, tay trái ánh lửa rực rỡ.
Vân Triệt nhắm mắt lại, tinh thần nhanh chóng tập trung, sau khi đứng yên một lúc lâu, khí lưu trong kết giới đột nhiên hỗn loạn, theo hào quang băng giá và ánh lửa càng thêm nồng đậm, hàn khí và hỏa diễm vốn nên thôn phệ lẫn nhau lại quấn quýt vào nhau một cách trái ngược lẽ thường, một luồng khí tức đi ngược lại pháp tắc thiên đạo chậm rãi xuất hiện.
Hồi lâu sau, Vân Triệt mở bừng mắt, một đóa Băng Viêm lặng lẽ thiêu đốt trong lòng bàn tay hắn.
Tạo nghệ hỏa diễm của hắn vẫn không ngừng tăng lên, bây giờ lại có được Băng Hoàng huyết mạch, uy lực của Băng Viêm do hỏa diễm và hàn băng dung hợp thành cũng tự nhiên tăng lên rất nhiều. Vân Triệt chậm rãi nâng Băng Viêm lên, khẽ nói:
- Uy lực cũng không chênh lệch nhiều lắm... Chắc là đủ rồi!
Băng Viêm được đẩy về phía trước, chạm vào kết giới.
Không có bất kỳ tiếng động nào vang lên, kết giới mà Mộc Hàn Dật cũng không thể phá vỡ, giống như một lớp băng mỏng chạm phải liệt diễm, nhanh chóng tan ra một lỗ hổng lớn dưới sức nóng của Băng Viêm.
Lực lượng của lỗ hổng đột nhiên xuất hiện này nhanh chóng tiêu tán, toàn bộ kết giới kịch liệt chấn động, sau đó vỡ tan trong một tiếng “rắc”, hóa thành mảnh vỡ bay ra bốn phía.
Vân Triệt lướt mắt nhìn quanh, suy nghĩ xem nên ném thi thể Mộc Hàn Dật vào cơ quan nào, nhưng sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi, hắn lại từ bỏ ý định này. Loại ngụy trang này, Mộc Hàn Dật có thể dùng, nhưng hắn lại không thích hợp dùng trên người Mộc Hàn Dật. Chưa nói đến việc Mộc Hàn Dật rất quen thuộc với cơ quan nơi đây, thân thể hắn đã bị kịch độc ăn mòn, căn bản không có cách nào ngụy trang thành bộ dạng chạm nhầm cơ quan mà chết.
- Thôi được, vẫn nên mang thi thể hắn ra ngoài, nếu không cộng thêm việc sừng Kỳ Lân biến mất, thật sự có khả năng bị nghi ngờ, dù sao, người có thể khiến Mộc Hàn Dật nguyện ý mang đến nơi này cũng chỉ có ta.
Để Mộc Hàn Dật cùng sừng Kỳ Lân cùng biến mất, tạo ra cảnh tượng Mộc Hàn Dật mang theo sừng Kỳ Lân rời đi cũng không tệ... Còn về nguyên nhân, cứ để bọn họ tự đi mà tìm.
Vân Triệt không lập tức thu hồi thi thể Mộc Hàn Dật, mà đi về phía trước, hướng về phía những đống Tử Mạch Thần Tinh đang lấp lánh huyền quang.
Tử thạch, Tử Tinh, Tử Ngọc là tiền tệ thông dụng của Thần Giới, Vân Triệt mới đến Thần Giới, tài sản trên người tự nhiên ít đến đáng thương. Lúc ở Băng Hoàng Cung, mỗi tháng còn được năm nghìn tử thạch, mà sau khi trở thành đệ tử thân truyền của Mộc Huyền Âm, ngược lại một chút cũng không có.
Đã xác định khu vực này không có cơ quan huyền trận, Vân Triệt yên tâm tiến lên, không chút khách khí thu hết đống Tử Tinh chất cao như núi và Tử Ngọc vào trong Châu Thiên Độc. Tuy nhất thời hắn không thể phán đoán được số lượng, nhưng đây chính là kho báu của hoàng thất một nước, tất nhiên là một khoản của cải khổng lồ.
Sau đó Vân Triệt lại đổi hướng, thu hết tất cả hộp ngọc chứa các loại bảo đan, linh dược vào Châu Thiên Độc.
Nơi này chỉ là một góc của kho báu, nhưng Vân Triệt cũng không tham lam, sau khi dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ trong khu vực này thì hắn liền dừng tay. Bởi vì xung quanh kho báu đều ẩn giấu cơ quan huyền trận, nếu lòng tham nổi lên mà không cẩn thận chạm phải một cái, hậu quả khó mà lường được.
Mang theo lượng lớn Tử Tinh, Tử Ngọc, trong nháy mắt Vân Triệt liền có cảm giác mình đã giàu lên. Hắn trở lại trước người Mộc Hàn Dật, ngón tay khẽ gảy, một vết rách xuất hiện trên thi thể Mộc Hàn Dật, mấy giọt máu màu sẫm bay ra, lơ lửng trên đầu ngón tay Vân Triệt.
Vân Triệt chậm rãi đi đến chỗ huyền trận phong ấn sừng Kỳ Lân.
Đã là huyền trận phong ấn thánh vật trấn quốc, tự nhiên sẽ vô cùng cứng cỏi, cho dù hắn dùng Băng Viêm dung hợp cũng chưa chắc có thể phá vỡ. Ánh mắt Vân Triệt hướng xuống dưới, đánh giá sừng Kỳ Lân này một lần nữa, ngón tay hắn cong lên, giọt máu của Mộc Hàn Dật nhẹ nhàng rơi xuống huyền trận.
Giọt máu chạm vào huyền trận, một đạo hồng quang yếu ớt lóe lên rồi hoàn toàn chui vào trong đó, cùng lúc ấy, từng tiếng động trầm đục từ huyền trận truyền đến, một vết rách màu đỏ không hề báo trước xuất hiện, toàn bộ phong ấn lấy vết rách đó làm trung tâm, chậm rãi mở ra hai bên.
Khi hoàn toàn mở ra, sừng Kỳ Lân đã tồn tại hơn tám vạn năm ở Băng Phong đế quốc hiện ra trước mắt hắn.
- Xem ra, Băng Phong đế quốc có Huyền Trận Sư cực kỳ cao tay.
Vân Triệt cảm thán một tiếng, bay người lên, sau đó thả nhẹ động tác, có chút chậm rãi tiến về phía trước, bàn tay nhẹ nhàng chạm lên sừng Kỳ Lân.
Cảm giác cứng rắn đến cực điểm, lại không có chút nhiệt độ nào, cảm giác lạnh lẽo như dự đoán không hề có, nhưng lại mơ hồ có một loại cảm giác kỳ dị chưa từng có, tựa như đến từ thời viễn cổ.
Bây giờ không phải là lúc tìm hiểu về sừng Kỳ Lân này. Bàn tay Vân Triệt khẽ dẫn một cái, sừng Kỳ Lân cao ba trượng bị hút lên, đặt vào bên trong Châu Thiên Độc.
Trong khoảnh khắc sừng Kỳ Lân tiến vào Châu Thiên Độc, một luồng huyền khí bỗng nhiên từ phía dưới truyền đến, lông mày Vân Triệt giật nảy một cái:
- Nguy rồi!
Coong!!!!!!
Bên dưới nơi đặt sừng Kỳ Lân, một đạo huyền quang phóng thẳng lên trời, kèm theo đó là âm thanh đinh tai nhức óc. Và gần như trong nháy mắt, huyền quang của kho báu điên cuồng chớp động, tất cả huyền trận báo động đồng loạt sáng lên, phát ra quang mang chói mắt cùng âm thanh đủ để truyền xa mấy trăm dặm.
- Chết tiệt!
Lông mày Vân Triệt đột nhiên nhíu chặt... sừng Kỳ Lân không chỉ có huyền trận phong tỏa, mà bên dưới nó còn ẩn giấu một huyền trận khác! Chỉ cần sừng Kỳ Lân bị dời đi, huyền trận này sẽ khởi động trong nháy mắt, đồng thời kích hoạt tất cả huyền trận trong kho báu.
Vân Triệt cắn chặt răng... Băng Phong Hoàng thất bảo vệ sừng Kỳ Lân này thật là chu đáo!
Không hề nghi ngờ, giờ phút này đừng nói hoàng cung, e rằng toàn bộ Băng Phong hoàng thành đều đã bị kinh động, thủ vệ bên ngoài, đại lượng cao thủ hoàng cung, thậm chí cả Phong Khôi Thác cũng sẽ lập tức lao tới.
- Hẳn là còn kịp!
Mộc Hàn Dật từng nói, người biết mật đạo dưới kho báu chỉ có hắn và ba người Phong Khôi Thác, Phong Hàn Ca, ở khoảng cách gần nhất, thị vệ canh giữ bên ngoài kho báu sẽ chỉ tiến vào từ chính môn, mình có đủ thời gian để rời đi từ mật đạo.
Vân Triệt nhanh chóng bình tĩnh lại, sau đó xoay người, chuẩn bị mang thi thể Mộc Hàn Dật đi.
Nhưng ngay lúc hắn xoay người, động tác của hắn đột nhiên khựng lại, theo đó lông tóc toàn thân hắn chợt dựng đứng.
Nơi ánh mắt nhìn đến hoàn toàn trống không, chỉ còn lại một vệt máu đỏ sậm.
Thi thể Mộc Hàn Dật... đã biến mất!
Chuyện này không hề tầm thường, một luồng khí lạnh từ sống lưng Vân Triệt vọt thẳng lên đỉnh đầu.
- Là ai! Ai ở đây!!
Nếu nói thi thể của hắn bị kịch độc Cầu Long ăn mòn đến không còn lại gì, còn miễn cưỡng có chút khả năng, nhưng Vân Triệt vì không muốn để lại dấu vết của hơi độc Cầu Long, vừa rồi đã dùng Châu Thiên Độc tịnh hóa toàn bộ kịch độc trên thi thể hắn... nên không có khả năng tan biến vào hư không!
Mà hắn từ đầu đến cuối, cũng không hề phát hiện ra bất kỳ khí tức của người nào khác.
Không có ai trả lời hắn, kho báu rộng lớn, nhưng ngay cả tiếng vang cũng không thể nghe được.
Thị vệ bên ngoài có thể xông vào bất cứ lúc nào, Vân Triệt chợt cắn răng, chân đạp Huyễn Quang Lôi Cực, men theo con đường trong trí nhớ, dùng tốc độ nhanh nhất phóng đến lối vào mật đạo.
Bên trên mật đạo không có khóa, Vân Triệt xông vào, tốc độ không hề giảm, nhưng hàm răng vẫn cắn chặt.
Trong kho báu, còn có một người khác! Hơn nữa còn là một nhân vật đáng sợ đến mức hắn hoàn toàn không phát hiện ra!
Nếu kẻ đó vẫn luôn ở đó, vậy thì tất cả những việc ta làm, bao gồm cả Châu Thiên Độc và Băng Viêm... Chẳng phải đều bị hắn nhìn thấy hết rồi sao!
Vì sao hắn lại ở trong kho báu... tại sao lại mang thi thể Mộc Hàn Dật đi!?
Rốt cuộc là ai!!?