Vân Triệt lướt nhanh trong bóng tối, chỉ khi gần đến cửa ra vào mới giảm tốc độ, sau đó nhanh chóng dùng Lưu Quang Lôi Ẩn thu liễm khí tức.
Tiếng huyên náo hỗn loạn từ xa truyền đến, nhưng cửa ra khu vực dược viên không có gì bất thường. Sau khi xác nhận an toàn, Vân Triệt thả chậm bước chân, duy trì trạng thái Lưu Quang Lôi Ẩn và đi ra khỏi đường hầm, cẩn thận di chuyển trong màn đêm. Khi đã chắc chắn rời khỏi phạm vi cảm giác của huyền thú canh giữ dược viên, tốc độ của hắn lập tức tăng vọt, hướng thẳng về Băng Nghi Cung.
Băng Phong hoàng cung vốn yên tĩnh nay đã bị những tiếng hô hoán kinh thiên động địa phá vỡ, vô số bóng người tụ lại như bầy chim bay về phía kho bảo vật. Khu vực kho bảo vật vốn không một tia sáng, lúc này đã rực rỡ huyền quang... Kho bảo vật bị xâm nhập, đây là đại sự vạn năm chưa từng có ở Băng Phong, đủ để kinh động toàn thành, hơn nửa số cường giả trong cung đều đổ dồn về đó.
Vân Triệt cố gắng hết sức để tránh né các bóng người, khoảng cách đến khu vực trung tâm hoàng cung ngày càng gần, nhưng đôi mày hắn vẫn nhíu chặt. Tuy việc lấy đi sừng Kỳ Lân đã kích hoạt huyền trận bên dưới là ngoài dự liệu, nhưng cũng không đến mức khiến hắn thất kinh... Điều khiến tâm thần hắn bất an, không nghi ngờ gì chính là việc thi thể của Mộc Hàn Dật đã biến mất.
Ánh mắt Vân Triệt đã có thể nhìn thấy ánh sáng từ Băng Nghi Cung, nhưng bước chân hắn đột nhiên chậm lại, rồi dừng hẳn, hắn xoay người, nhìn về hướng kho bảo vật ở phía bắc.
Rất nhanh sau đó, một đội ngũ từ phía sau hắn lao tới, người dẫn đầu chính là Phong Khôi Thác và Phong Hàn Ca. Theo sau họ là hơn hai mươi người, tuy số lượng ít và không mặc giáp, nhưng khí tức của mỗi người đều vô cùng hùng hậu, ánh mắt sắc bén đến mức khiến người ta phải run sợ.
Phong Khôi Thác và Phong Hàn Ca nhìn thấy Vân Triệt, bèn nhanh chóng tiến lại gần, Phong Khôi Thác vội vàng nói:
— Vân hiền chất!
Vân Triệt xoay người lại, nói:
— Băng Phong quốc chủ, động tĩnh lớn như vậy, chẳng lẽ có ngoại địch xâm lấn?
Phong Khôi Thác đến gần, hơi cúi người nói:
— Nơi đó là kho bảo vật của hoàng thất ta, phòng thủ vô cùng nghiêm ngặt, không ngờ lại có ác tặc xâm nhập, quấy rầy giấc ngủ của Vân hiền chất, tiểu vương thật sự hổ thẹn. Đợi tiểu vương tự mình đến bắt giữ, chắc chắn sẽ băm vằm nó thành muôn mảnh!
— Phụ hoàng! — Phong Hàn Ca lại gấp gáp nói — Ác tặc đã có thể kích hoạt huyền trận kia, chứng tỏ hắn đã lẻn vào được bên trong kho bảo vật. Có thể đột nhập vào đó dưới tầng tầng lớp lớp phòng ngự, thực lực của tên ác tặc này tất không thể xem thường, phụ hoàng vẫn không nên mạo hiểm thì hơn.
— Hiện tại, mười vạn thị vệ đã bao vây kín khu vực kho bảo vật, tên ác tặc kia dù có mọc cánh cũng khó thoát. Lại thêm các vị cao thủ đỉnh cấp, hài nhi chắc chắn sẽ bắt tên ác tặc kia đến trước mặt phụ hoàng. — Phong Hàn Ca tự tin nói.
Phong Khôi Thác suy nghĩ một lát rồi gật đầu:
— Cũng tốt, con phải hết sức cẩn thận.
— Nghiêm lão, phiền ngài bảo vệ sự an toàn của phụ hoàng và Vân huynh đệ.
— Thái tử điện hạ yên tâm. — Một lão giả tiên phong đạo cốt đứng sau lưng Phong Khôi Thác chậm rãi gật đầu.
Phong Hàn Ca nói xong, liền dẫn theo một đám cao thủ lao thẳng đến kho bảo vật.
— Vân hiền chất, e rằng nơi đây cũng không an toàn, mời theo tiểu vương về Băng Phong đại điện trước. — Phong Khôi Thác nói.
Dưới sự hộ tống của Nghiêm lão, Vân Triệt theo Phong Khôi Thác đến Băng Phong đại điện. Trước điện đã sớm đứng đầy người, phần lớn là khách mời ở lại trong cung sau buổi tiệc chúc thọ, tất cả đều bị kinh động, sau đó được thị vệ hộ tống đến đây.
Xung quanh đại điện, cao thủ bố trí ba tầng, phòng vệ dày đặc như nêm.
Mộc Tiểu Lam nhìn thấy Vân Triệt, liền nhanh chân chạy đến, gấp gáp hỏi:
— Vân Triệt, ngươi... ngươi không sao chứ?
— Ta có thể có chuyện gì được? — Vân Triệt thuận miệng đáp.
Tư Đồ Hùng Ưng cũng tiến lên phía trước nói:
— Băng Phong quốc chủ, đây... đã xảy ra chuyện gì vậy? Không phải là có ngoại địch xâm lấn chứ?
— Có ác tặc tiến vào kho bảo vật, kích hoạt huyền trận. — Phong Khôi Thác bình tĩnh nói — Nhưng không cần lo lắng, hắn không thoát được đâu. Chỉ là đã làm phiền các vị, băm vằm tên ác tặc này vạn mảnh cũng khó giải mối hận!
"..." Vân Triệt quay mặt đi. Đương nhiên Phong Khôi Thác không thể nào ngờ được, người kích hoạt huyền trận kho bảo vật đã thông qua mật đạo mà chỉ có huyết mạch hoàng thất mới mở được để tẩu thoát rồi.
Tiếng huyên náo từ phương bắc không ngừng truyền đến, trước đại điện vang lên những tiếng bàn tán ầm ĩ, tinh thần của tất cả thị vệ đều căng như dây đàn, như thể đang đối mặt với đại địch. Thời gian trôi qua, Phong Khôi Thác nhìn quanh mấy lần, sau đó lại cầm truyền âm ngọc lên truyền âm, đôi mày nhíu lại ngày càng sâu.
Cuối cùng hắn cũng không nhịn được nữa, ra lệnh:
— Mau đến tẩm cung của thập tam hoàng tử! Nếu hắn không có ở đó, liền tăng thêm người tìm kiếm xung quanh, sau khi tìm được bảo hắn lập tức đến gặp trẫm.
Nghiêm lão vẫn luôn đứng sau lưng Phong Khôi Thác không rời nửa bước cũng nhíu mày:
— Với tính cách của thập tam hoàng tử, xảy ra chuyện thế này chắc chắn sẽ là người đầu tiên có phản ứng, nhưng đến giờ vẫn không thấy bóng dáng, ngay cả truyền âm cũng không trả lời... Quả thực có chút kỳ quặc.
"..." Phong Khôi Thác không nói gì, sắc mặt lúc sáng lúc tối.
Mộc Tiểu Lam vẫn luôn liếc trộm Vân Triệt, trong lòng đầy nghi hoặc, bởi vì sau khi Vân Triệt đến, đôi mày hắn vẫn luôn nhíu lại, chưa từng giãn ra, ánh mắt thì lơ đãng không cố định. Nàng đưa tay ra, huơ huơ trước mặt Vân Triệt:
— Này? Ngươi sao thế?
Vân Triệt hơi nghiêng đầu, nói:
— Không có gì, chỉ đang suy nghĩ một chuyện kỳ quái thôi.
— Chuyện kỳ quái?
Ngay lúc này, khí tức phía trước đột nhiên đại loạn, mười mấy bóng người đang lao đến với tốc độ cực nhanh, kèm theo đó là một luồng khí tức hoảng hốt đến lạ thường.
— Phụ... Phụ hoàng!!
Phong Hàn Ca từ trên không lao xuống, rồi quỳ rạp trước mặt Phong Khôi Thác. Dưới màn đêm, sắc mặt hắn tái nhợt đến đáng sợ, như thể vừa trải qua một trận bạo bệnh. Nếu nhìn kỹ, có thể thấy cơ thể hắn đang run rẩy nhè nhẹ, và trên mặt mười mấy vị cao thủ phía sau cũng lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ.
Tim Phong Khôi Thác đập thót một cái, hắn quát hỏi:
— Xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ để tên ác tặc kia chạy thoát rồi?
— Phụ hoàng... — Giọng Phong Hàn Ca run rẩy, thậm chí còn mang theo tiếng nức nở — Thánh vật... Thánh vật bị đánh cắp, ác tặc không thấy tung tích, mà lại... mà lại...
— Cái... Cái gì?
Huyền trận bị kích hoạt, hiển nhiên là sừng Kỳ Lân đã bị lấy đi, Phong Khôi Thác đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng đột nhiên nghe tin này, trong lòng vẫn chấn động mạnh. Việc không thấy bóng dáng đối phương cũng có nghĩa là không cách nào bắt hắn đoạt lại được. Hắn tiến lên một bước, một tay nắm lấy vai Phong Hàn Ca, tròng mắt mở to hết cỡ:
— Mà lại cái gì!?
"..." Khuôn mặt Phong Hàn Ca co giật, cuối cùng từ cổ họng phát ra âm thanh thống khổ:
— Bên trong dược viên... Dược viên, phát hiện... một bộ thi thể... Là...
— Là thi thể của Hàn Dật...
Phong Hàn Ca nức nở nói ra một câu như sét đánh giữa trời quang, khiến sắc mặt tất cả mọi người đại biến. Vân Triệt đột ngột quay đầu...
Thi thể của Mộc Hàn Dật...
Dược viên!?
Đây là chuyện gì?
Toàn thân Phong Khôi Thác kịch chấn, đột nhiên loạng choạng một cái, sau đó gầm lên một tiếng quái dị, túm lấy Phong Hàn Ca, ngón tay siết chặt đến mức gần như đâm vào da thịt hắn:
— Ngươi nói cái gì? Ngươi nói cái gì!?
Đám người tách ra, một lão giả tay nâng một thân thể không chút hơi thở tiến lên, rồi cẩn thận đặt xuống đất.
Thân thể này đã không còn bất kỳ khí tức sinh mệnh nào, khiến toàn bộ đại điện chìm trong một mảnh kinh ngạc.
Tuy thân thể hắn đã vặn vẹo biến dạng, khuôn mặt không còn ra hình người, nhưng vẫn có thể nhận ra, đây chính là thập tam hoàng tử của Băng Phong đế quốc, người từng được công nhận là đệ nhất nhân thế hệ trẻ của Ngâm Tuyết Giới – Mộc Hàn Dật!
— A— Hàn... Hàn Dật sư huynh! — Mộc Tiểu Lam hai tay che miệng, kinh hãi hét lên một tiếng, đôi mắt rung động dữ dội, hoàn toàn không dám tin vào mắt mình.
— A... A... — Phong Khôi Thác như bị thiên lôi đánh trúng, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy, miệng hắn há lớn, đôi môi run rẩy, cổ họng phát ra những âm thanh như giấy nhám cọ xát, rồi hắn lảo đảo, quỳ sụp xuống trước thi thể Mộc Hàn Dật.
— Hoàng thượng! — Nghiêm lão vội vàng tiến lên, tuy sắc mặt u ám nhưng không có ý định đỡ hắn dậy. Bởi vì ông biết rõ, Mộc Hàn Dật không chỉ là người con trai đắc ý nhất của Phong Khôi Thác, mà còn là niềm kiêu hãnh lớn nhất cả đời hắn. Việc hắn đột ngột qua đời, đối với Phong Khôi Thác mà nói, không nghi ngờ gì là một đả kích trời giáng.
— Phụ hoàng, mật đạo... mật đạo đã được mở ra, nhất định là tên ác tặc kia... đã khống chế Hàn Dật, thông qua mật đạo tiến vào kho bảo vật, rồi lại từ mật đạo tẩu thoát... sau khi lợi dụng Hàn Dật xong, liền ra tay với đệ ấy... ra tay với đệ ấy... — Phong Hàn Ca vừa nói, răng vừa nghiến ken két, nước mắt tuôn như suối.
Người trong hoàng thất xung quanh khóc thành một mảnh, các vị khách mời cũng đưa mắt nhìn nhau, không ngừng thở dài. Với danh tiếng của Mộc Hàn Dật tại Ngâm Tuyết Giới, việc hắn đột tử tuyệt đối không chỉ là đại sự của Băng Phong đế quốc, mà còn đủ để kinh động toàn bộ Ngâm Tuyết Giới.
Mộc Hàn Dật không chỉ là hoàng tử của Băng Phong, mà còn là đệ tử đứng đầu của Băng Hoàng Thần Tông! Rốt cuộc là ai, lại có lá gan lớn đến thế, dám giết đệ tử của Băng Hoàng Thần Tông.
"..." Thân thể Phong Khôi Thác run rẩy đến đáng sợ, như thể đang ở giữa địa ngục băng hàn nhất. Nghiêm lão đỡ lấy vai hắn, chỉ có thể bất lực an ủi:
— Hoàng thượng, xin hãy nén bi thương, lão hủ chắc chắn sẽ tìm ra tên tặc tử kia, báo thù cho Thập tam hoàng tử.
Đúng lúc này, Phong Khôi Thác lại chậm rãi ngẩng đầu, trầm giọng nói:
— Nghiêm lão, đi xem thử, Hàn Dật của trẫm bị loại lực lượng gì sát hại?
Giọng Phong Khôi Thác bình tĩnh đến đáng sợ. Nghiêm lão gật đầu, bàn tay duỗi ra, đặt lên ngực Mộc Hàn Dật... Giây lát sau, bàn tay ông ta giật mạnh lại như bị điện giật, trên mặt lộ ra vẻ kinh hoàng.
Tất cả ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Nghiêm lão, đôi mày Vân Triệt càng nhíu chặt... Phản ứng này là sao?
— Nói! — Ánh mắt Phong Khôi Thác trũng sâu, nhưng hận ý chứa đựng trong một chữ này lại khiến người ta rùng mình.
Người được gọi là "Nghiêm lão" này đã ở trong Băng Phong hoàng cung mấy ngàn năm, là đệ nhất cao thủ trong cung, toàn bộ Băng Phong đế quốc cũng khó tìm được đối thủ. Nhưng lúc này ông ta lại hoảng sợ, dường như không dám nói ra, miệng liên tục mấp máy mấy lần mới khó khăn thốt lên:
— Thập tam hoàng tử bị một luồng hàn khí cực mạnh giết chết, hàn khí lưu lại trên người hắn ở tầng thứ cực kỳ cao, mà loại hàn khí ở tầng thứ này, chỉ có... chỉ có...
Nghiêm lão không nói tiếp, nhưng ánh mắt lại nhanh chóng liếc về phía Vân Triệt.
Mặc dù ông ta không nói ra, nhưng tất cả mọi người ở đây, không một ai không hiểu ý của ông ta...
Huyền giả Ngâm Tuyết Giới đều tu luyện băng hệ huyền công, mà ở tầng thứ cao nhất, không nghi ngờ gì chính là— Băng Hoàng Phong Thần Điển!
Mộc Hàn Dật... chết bởi lực lượng của Băng Hoàng Phong Thần Điển!
Đầu óc Vân Triệt ong lên một tiếng. Rõ ràng Mộc Hàn Dật chết vì Cầu Long độc, sau khi xác nhận hắn đã chết, mình còn đặc biệt tịnh hóa độc tố còn sót lại trên người hắn... Sao lại có thể là Băng Hoàng Phong Thần Điển được!?
Mà trong hoàng cung, người tu luyện Băng Hoàng Phong Thần Điển chỉ có hai đệ tử Băng Hoàng— Mộc Tiểu Lam và Vân Triệt!
Nhưng thực lực của hai người này đều kém xa Mộc Hàn Dật, không thể nào giết được hắn mới đúng.
— Cái này... Cái này... Không thể nào... — Phong Hàn Ca kinh ngạc đến ngây người, tất cả mọi người cũng đều ngây người.
Lúc này, Phong Khôi Thác lại chậm rãi đứng dậy, đôi mắt đục ngầu từ từ chuyển về phía Vân Triệt, trong miệng phát ra âm thanh bình tĩnh đến mức khiến người ta nghẹt thở:
— Hàn Dật của trẫm thông minh hơn bất kỳ ai, cẩn thận hơn bất kỳ ai, mà nơi đây lại là nhà của nó, làm sao nó có thể bị khống chế một cách vô thanh vô tức được.
Vân Triệt: "..."
— Chuyện mật đạo, ngoại nhân không thể nào biết được, làm sao có thể dùng nó để ép buộc nó. Mật đạo được mở ra, chỉ có một khả năng, là Hàn Dật tự nguyện dẫn người kia vào. Lý do, có lẽ chính là dẫn người kia đi xem thánh vật. Mà trong cung này, người có thể khiến Hàn Dật cam tâm tình nguyện làm như vậy, cũng chỉ có một người... Vân hiền chất, tiểu vương nói, có đúng không?
Dù sao Phong Khôi Thác cũng là đế vương một nước, dưới nỗi đau tột cùng, đầu óc của hắn lại tỉnh táo đến đáng sợ.
Những lời này của Phong Khôi Thác vừa thốt ra, toàn bộ đại điện như bị băng hàn từ trên trời giáng xuống, trở nên lặng ngắt như tờ. Ý tứ trong lời nói của hắn, dù là kẻ ngốc nhất cũng nghe rõ mồn một. Tất cả mọi người lập tức câm như hến, không dám phát ra một tiếng động nào, những vị khách mời càng nín thở, lặng lẽ lùi về phía sau.
— Băng Phong quốc chủ đang nghi ngờ ta giết Mộc Hàn Dật? — Ánh mắt Vân Triệt đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
— Tiểu vương sao dám. — Phong Khôi Thác cười thảm một tiếng, nụ cười vô cùng bi ai, ánh mắt hắn chuyển qua, nhìn về phía một thiếu nữ có sắc mặt trắng bệch — Cẩm Nhi, ngươi vẫn luôn hầu hạ Vân hiền chất ở Băng Nghi Cung, nói cho trẫm biết, tối nay Vân hiền chất... có ngủ ngon không?
Thân thể nhỏ bé của Phong Hàn Cẩm co rúm lại, sau đó cúi đầu xuống, phát ra âm thanh run rẩy đầy sợ hãi:
— Vân công tử... Vân công tử... nửa canh giờ trước... đã không còn ở Băng Nghi Cung...
Lời của Phong Hàn Cẩm khiến trái tim tất cả mọi người càng thắt lại.
Nửa canh giờ trước... Thời điểm này, quá trùng hợp.
Mộc Hàn Dật là đệ tử đứng đầu của Băng Hoàng, còn Vân Triệt lại là đệ tử thân truyền mà Đại Giới Vương vừa thu nhận...
Sự việc đã trở nên vô cùng nghiêm trọng. Bọn họ thực sự không thể tưởng tượng nổi chuyện này có ý nghĩa gì, và sẽ kết thúc như thế nào.
— A, ha ha. — Phong Khôi Thác vẫn cười, nụ cười càng thêm bi ai — Thị vệ Băng Nghi Cung đâu?
Mười lăm người có khí tức hùng hậu bước ra, sắc mặt ai nấy đều hoảng sợ bất an.
— Trẫm lệnh cho các ngươi phải luôn bảo vệ an toàn cho Vân hiền chất, các ngươi có làm không?
Toàn thân mười lăm thị vệ run lên, rồi đồng loạt quỳ xuống, người dẫn đầu hoảng sợ nói:
— Nửa canh giờ trước, Vân công tử nói muốn ra ngoài đi dạo, ra lệnh cho chúng thần không được đi theo. Chúng thần... không... không dám không tuân lệnh... xin hoàng thượng thứ tội