Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1037: CHƯƠNG 1034: TỨ ĐẠI VƯƠNG GIỚI

Thân là Giới Vương của một Vương Giới, lại để xảy ra bê bối như vậy, lẽ thường mà nói, ít nhất phải mấy ngàn năm, thậm chí mấy vạn năm sau hắn mới nhắc lại chuyện cưới vợ. Coi như có cưới cũng sẽ không gióng trống khua chiêng, nếu không chẳng khác nào tự bóc vết sẹo, chủ động để người ta nhớ lại chuyện xấu của mình năm đó.

Thế nhưng, bây giờ mới cách “đại hôn” lần trước của hắn vẻn vẹn ba mươi mấy năm, e rằng thế nhân còn chưa quên chuyện năm đó, sao bỗng nhiên Nguyệt Thần Giới lại rêu rao gửi thiệp mời rộng rãi như vậy.

Mộc Huyền Âm cầm lại hắc ngọc từ trong tay Vân Triệt:

— Triệt nhi, ngươi đoán xem, đây là vì sao?

Vân Triệt không chút do dự, đáp ngay:

— Dựa trên tâm lý của nam nhân mà nói, Nguyệt Thần Giới Vương làm vậy, hẳn là đã tìm được một nữ tử cực kỳ bất phàm, đủ để hắn rửa sạch nỗi nhục năm xưa.

— Năm đó, Nguyệt Thần Giới gửi thiệp mời, ngoài các Vương Giới ra thì cũng chỉ có các Thượng vị Tinh Giới, vậy mà lần này, ngay cả chúng ta cũng nhận được thiệp mời. — Mộc Huyền Âm hờ hững nói.

— ...

Vân Triệt suy nghĩ một lát, sau đó vẻ mặt kinh ngạc:

— Chẳng lẽ nữ tử hắn cưới lần này... còn hơn xa cả Nguyệt Vô Cấu, người sở hữu Vô Cấu Thần Thể!?

Cho nên, hắn mới làm lớn hơn so với lần trước, muốn cho tất cả mọi người biết rằng, năm đó hắn không cưới được Nguyệt Vô Cấu... ngược lại là một chuyện may mắn!

— Đây là nguyên nhân duy nhất. — Mộc Huyền Âm thu hồi hắc ngọc: — Vi sư ngược lại rất muốn xem thử, nữ tử này đặc biệt đến nhường nào mà lại khiến Nguyệt Thần Giới Vương, người vừa trải qua sỉ nhục năm đó, bỗng nhiên bày ra trận thế như vậy. Nhưng xem ra, lần này Nguyệt Thần Giới Vương đã thông minh hơn rồi. Trước khi chúng ta nhận được thiệp mời này, hoàn toàn không có chút phong thanh nào, ngay cả trên thiệp mời cũng không có tên của nữ tử kia.

Vân Triệt thầm nghĩ trong lòng: Đây là tất nhiên! Lần trước cũng vì quá phô trương, khoe khoang, khiến Nguyệt Vô Cấu bị để mắt tới, cuối cùng chẳng những không cưới được người có Vô Cấu Thần Thể mà còn bị cắm một cái sừng thật to, trở thành nỗi sỉ nhục một đời. Lần này vất vả lắm mới tìm được một nữ tử có thể lấy lại mặt mũi, đương nhiên không thể đi vào vết xe đổ năm đó, không những không công khai mà còn phải giấu thật kỹ.

Nếu Nguyệt Thần Giới Vương đủ cẩn thận, e rằng phải tới ngày đại hôn mới có thể biết được nữ tử kia là ai.

— Vô Cấu Thần Thể, mười vạn năm mới xuất hiện một lần, khiến một nhân vật tầm cỡ Nguyệt Thần Giới Vương cũng phải mừng như điên. Đệ tử còn tưởng rằng Vô Cấu Thần Thể đã là thể chất đỉnh cao nhất của Thần Giới, không ngờ vẫn còn tồn tại có thiên phú kinh người hơn cả Vô Cấu Thần Thể. — Vân Triệt kinh ngạc thán phục, ánh mắt nhìn về phía Mộc Huyền Âm mang theo ý thỉnh giáo.

Thế nhưng, Mộc Huyền Âm lại chậm rãi lắc đầu, đôi mày cũng hơi nhíu lại:

— Vô Cấu Thần Thể đích thực là thể chất đỉnh cao nhất của Thần Giới, vi sư cũng chưa từng nghe nói có loại thể chất nào có thể siêu việt Vô Cấu Thần Thể, ngay cả tồn tại có thể sánh ngang cũng không có. Dù sao, Vô Cấu Thần Thể cũng là do lực lượng tối cao trong hỗn độn – Hồng Mông chi khí tạo thành.

— Vậy, chẳng lẽ là phương diện khác, ví dụ như thực lực, địa vị...

Lời còn chưa dứt, Vân Triệt đã tự mình phủ quyết. Luận thực lực và địa vị, Nguyệt Thần Giới Vương đã đứng trên đỉnh của Thần Giới, nữ tử trong thế gian không xứng gả cho hắn mới đúng.

Tuyết nhan của Mộc Huyền Âm vẫn luôn lạnh lẽo, vì nàng cũng đang nghi ngờ việc này. Bỗng nhiên, băng mâu của nàng hơi động.

Băng Tuyết Lưu Ly Tâm!?

Tia dao động kia lập tức tan biến không còn tăm tích... Tuyệt đối không thể! Băng Tuyết Lưu Ly Tâm trong thời đại Chư Thần viễn cổ trăm vạn năm cũng khó gặp, lần xuất hiện chín mươi vạn năm trước của Trụ Thiên Thần, vị Sáng Thế Thần đầu tiên, hẳn là dấu vết trời ban. Loại thần tích này căn bản không có khả năng xuất hiện lần nữa, cái tên Băng Tuyết Lưu Ly Tâm sẽ chỉ tồn tại trong các ghi chép hoặc ký ức xa xưa.

— Chân tướng thế nào, ba mươi tháng sau sẽ rõ. Ngược lại là Nguyệt Vô Cấu, e là chắc chắn phải chết, ngay cả nam nhân kia và hài tử của bọn họ cũng có khả năng bị bại lộ, hậu quả chắc chắn sẽ vô cùng thê thảm. — Mộc Huyền Âm lạnh lùng nói.

Vân Triệt khẽ giật mình, rồi lập tức phản ứng lại:

— Chẳng lẽ là... cưỡng ép sưu hồn!?

— Sau khi đạt tới Thần Hồn Cảnh, việc sưu hồn khó khăn hơn phàm thể rất nhiều, nhưng hậu quả thì vẫn tàn khốc như cũ. Cho dù là Nguyệt Thần Giới Vương tự mình ra tay cưỡng ép sưu hồn, khả năng thành công cũng chưa đến ba phần, mà bất luận thành hay bại, Nguyệt Vô Cấu cũng chắc chắn phải chết. Lúc trước, hắn còn có chút lưu tình với Nguyệt Vô Cấu, bây giờ hắn cưới vợ mới, cũng không có lý do gì giữ lại Nguyệt Vô Cấu nữa. Hừ, nếu Nguyệt Vô Cấu sớm biết tin này, e là sẽ chọn cách tự kết liễu, cũng có khả năng... đã sớm tự kết liễu rồi.

— ...

Trong lòng Vân Triệt thở dài một hơi. Với sự hiểu biết của hắn về nữ nhân, hắn tin rằng Nguyệt Vô Cấu vẫn còn sống. Dù nàng biết mình tuyệt đối không thể nhìn thấy ánh mặt trời, càng không thể gặp lại nam nhân và hài tử của họ, việc nàng còn sống chỉ làm tăng thêm nguy cơ bại lộ của họ, nhưng một tia mong manh từ nơi yếu mềm nhất trong lòng nữ nhân... nỗi lo lắng cho nam nhân kia và hài tử của họ, sẽ khiến nàng không thể chết, khiến nàng không thể tự chủ mà hy vọng vào kỳ tích xa vời rằng có thể đoàn tụ với họ một lần nữa.

Dù đó chỉ là hy vọng hão huyền.

Dù sao, đó cũng là người đàn ông khiến nàng dù đối mặt với Nguyệt Thần Giới Vương, cận kề cái chết cũng nhất quyết không khai, tình cảm sâu đậm đến mức nào vừa nhìn đã thấy.

— Nhưng chuyện này không liên quan gì đến chúng ta. — Mộc Huyền Âm lại nói: — Sở dĩ vi sư nói những chuyện này với ngươi là muốn ngươi hiểu rõ bố cục hiện tại của Đông Thần Vực. Bê bối của Nguyệt Thần Giới không chỉ khiến Nguyệt Thần Giới Vương biến thành trò cười nhất thời đơn giản như vậy, hậu quả lớn nhất của nó là khiến Nguyệt Thần Giới và Tinh Thần Giới vốn có thù cũ triệt để trở thành tử địch. Trong ba mươi mấy năm ngắn ngủi, Nguyệt Thần Giới và Tinh Thần Giới đã ác chiến không dưới mười lần, ám chiến thì vô số kể. Nếu không phải Trụ Thiên Thần Giới một mực ngăn cản hòa giải, e là đã sớm gây ra tai họa lớn nhất Đông Thần Vực. Nhưng cục diện này cứ tiếp diễn, sớm muộn gì cũng có một ngày hoàn toàn mất kiểm soát.

Tinh Thần Giới và Nguyệt Thần Giới không phải là hai Tinh Giới bình thường, mà là những Vương Giới cường đại nhất! Nếu hai đại Vương Giới thật sự ác chiến đến mức hoàn toàn mất kiểm soát, thì đối với Đông Thần Vực đâu chỉ là tai họa!

Lông mày Vân Triệt cau chặt... Nếu là các Tinh Giới khác, muốn gây sự thế nào cũng không liên quan đến hắn, nhưng Tinh Thần Giới – chính là Tinh Giới của Mạt Lỵ.

— Vì sao Tinh Thần Giới và Nguyệt Thần Giới lại có thù cũ... chẳng lẽ cũng giống như Ngâm Tuyết Giới chúng ta và Viêm Thần Giới sao? — Vân Triệt hỏi.

— Đương nhiên là khác. — Mộc Huyền Âm nói: — Thực ra Ngâm Tuyết Giới và Viêm Thần Giới chưa từng có thù oán gì quá lớn, nguyên nhân lớn nhất khiến hai bên trước nay vẫn đối địch là do thuộc tính trái ngược, nên có một sự bài xích bản năng. Lại thêm hai giới nằm sát nhau, ma sát không ngừng là điều khó tránh, nhưng chưa bao giờ có ác chiến. Ngàn năm trước vi sư ngộ thương con trai Hỏa Như Liệt, Hỏa Như Liệt ám toán Băng Vân, xem như là những xung đột lớn nhất trong những năm qua.

— Mà ân oán giữa Tinh Thần Giới và Nguyệt Thần Giới đã có từ khi hai giới mới khai lập, bắt nguồn từ thuỷ tổ sáng lập hai giới. Về sau mối hận này cũng một mực được “truyền thừa” xuống, cuối cùng loại căm thù này đã không còn lý do là thù cũ nữa, thậm chí không cần nguyên nhân, mà trở thành một loại thói quen được truyền từ đời này sang đời khác.

Vân Triệt gật đầu, điểm này hắn hoàn toàn có thể hiểu được.

Ân oán kéo dài đời đời, nhiều khi không phải vì bản thân ân oán, mà thực sự là một loại quán tính – nói trắng ra là hai bên đều tự đề cao tôn nghiêm, ai cũng không muốn phá vỡ hiện trạng, chủ động hòa giải.

— Mặc dù hai giới xem nhau như kẻ thù, nhưng thân là Vương Giới vô cùng cường đại, nên đôi bên sẽ không hoàn toàn trở mặt, nếu không sẽ chỉ có hậu quả lưỡng bại câu thương. Thế nhưng, vụ bê bối hơn ba mươi năm trước đã xé toang phòng tuyến cuối cùng của Nguyệt Thần Giới Vương, cũng xé toang cục diện mà hai giới đã duy trì suốt mấy chục vạn năm. Những năm này, hai giới ác chiến vô cùng khốc liệt, có thể nói là từ xưa đến nay chưa từng có. Nếu không có Trụ Thiên Thần Giới can thiệp, nhất định sẽ càng thêm thảm khốc.

— Nhân tiện nói luôn. — Mộc Huyền Âm bỗng nhìn về phía Vân Triệt: — Mẹ đẻ của Thiên Sát Tinh Thần mà ngươi đang tìm, đã bỏ mạng dưới tay Nguyệt Thần Giới!

— Cái gì? — Vân Triệt đột nhiên kinh hãi.

Vân Triệt đã sớm biết chuyện mẹ đẻ của Mạt Lỵ qua đời. Lúc Mạt Lỵ vô tình nhắc đến chuyện này, cũng lộ ra hận ý cực lớn, khi đó nàng cũng nhắc đến... “người kia”.

Người kia... rất có khả năng là chỉ Nguyệt Thần Giới Vương.

Hình như không giống... Những năm nàng ở bên cạnh mình, dường như chưa bao giờ đề cập đến Nguyệt Thần Giới.

Vừa nhắc tới chuyện liên quan đến Thiên Sát Tinh Thần, phản ứng của Vân Triệt liền trở nên rất kịch liệt. Ánh mắt Mộc Huyền Âm dời đi, lạnh lùng nói:

— Mẹ đẻ của Thiên Sát Tinh Thần có hai hài tử, một người khác cũng kế thừa Tinh Thần chi lực, danh xưng Thiên Lang Tinh Thần. Nghe đồn năm đó, sau khi mẹ hắn rơi vào tay Nguyệt Thần Giới, Nguyệt Thần Giới cũng không cố ý giết nàng mà muốn Tinh Thần Giới dùng một bảo khí để trao đổi, nhưng Tinh Thần Giới Vương lại quả quyết từ chối.

Vân Triệt:

— !!

— Về sau, Thiên Lang Tinh Thần một mình xông vào Nguyệt Thần Giới, muốn cứu mẹ hắn trở về. Trận chiến đó, Thiên Lang Tinh Thần đơn độc đồ sát ba đại Thần Chủ, hai mươi Thần Quân, số người dưới Thần Quân càng vô số kể, còn trọng thương hai vị Nguyệt Thần, hoàn toàn hủy diệt một tinh vực của Nguyệt Thần Giới...

Vân Triệt há to miệng, nghẹn họng nhìn trân trối.

— Mà sau đó, mẹ hắn vì không muốn chết dưới tay Nguyệt Thần Giới đã tự tuyệt tâm mạch. Thiên Lang Tinh Thần khóc rống một trận, cuối cùng không liều lĩnh mất trí mà thành công thoát đi.

— Trận chiến đó, dù Thiên Lang Tinh Thần không cứu được mẹ hắn trở về, nhưng vẫn khiến hắn chấn động Thần Giới, uy danh vang dội, thậm chí lấn át cả Tinh Thần Giới Vương – nhưng không ngờ, hắn lại trở thành một Tinh Thần vẫn lạc.

— ...

Vân Triệt sững sờ tại chỗ, cảm xúc trập trùng không thôi.

Mẹ đẻ chết trong tay Nguyệt Thần Giới, cha đẻ thấy chết không cứu, sau đó ca ca cũng vẫn lạc...

Đây chính là lý do, nàng oán hận phụ thân mình như vậy...

Đây chính là lý do, nàng khát vọng lực lượng như vậy, không tiếc viễn phó Nam Thần Vực đi tìm truyền thừa Tà Thần... Cuối cùng lại thành toàn cho ta.

— Năm đó, chuyện Thiên Sát Tinh Thần “vẫn lạc” đã từng gây chấn động một thời. Mà sở dĩ năm đó nàng gặp phải ám toán, tương truyền cũng là do Nguyệt Thần Giới ngấm ngầm gây nên... Cũng chỉ có Nguyệt Thần Giới.

Một vài lời nói của Mạt Lỵ vang lên trong đầu Vân Triệt, tiếp theo, trong lòng hắn dấy lên nghi hoặc – nhưng vì sao nàng chưa bao giờ đề cập đến Nguyệt Thần Giới?

Ngược lại... một lần nàng lộ ra hận ý đáng sợ nhất, lại nhắc đến tên của một nữ nhân.

Xem ra, ân oán trong đó, phức tạp hơn nhiều so với những gì người ngoài biết... Chỉ là, nhỏ yếu như ta, lại không cách nào vì Mạt Lỵ chia sẻ một chút gánh nặng nào.

— Lần đại hội Huyền Thần này được Phạm Đế Thần Giới, Trụ Thiên Thần Giới, Nguyệt Thần Giới, Tinh Thần Giới cùng tổ chức. Tinh Thần Giới và Nguyệt Thần Giới cùng lúc xuất hiện, cũng đã nói rõ, trước mặt đại sự, hai giới sẽ tạm thời gác lại thù oán, cục diện này tất nhiên là do Trụ Thiên Thần Giới đứng ra thúc đẩy.

— Trong tứ đại Vương Giới, mặc dù về phương diện thực lực tổng hợp Trụ Thiên Thần Giới không bằng Phạm Đế Thần Giới, nhưng bàn về danh vọng, Trụ Thiên Thần Giới lại đứng đầu Đông Thần Vực, là một Vương Giới nổi danh công chính nhân nghĩa, được vạn giới kính ngưỡng.

Vân Triệt hơi gật đầu. Từ việc Trụ Thiên Thần Giới sau khi đại hội Huyền Thần kết thúc không tiếc vì các huyền giả thiên tài mà dốc hết lực lượng Trụ Thiên Châu là có thể nhìn ra sự vô tư của Trụ Thiên Thần Giới.

Nếu không, làm sao được Trụ Thiên Châu nhận làm chủ – dù sao chủ nhân đầu tiên của Trụ Thiên Châu cũng là Sáng Thế Thần Tịch Kha, đã là Sáng Thế Thần, đương nhiên là thần chính đạo.

Không giống chính mình... Thiên Độc Châu ở thời đại viễn cổ, là đồ vật của Ma Giới.

— Về phần Phạm Đế Thần Giới – thân là Vương Giới đứng đầu Đông Thần Vực, nhưng từ lâu đã không can thiệp vào bất cứ chuyện gì. Huyền giả của Phạm Đế Thần Giới, từ Giới Vương cho tới bình dân, đều có chấp niệm bẩm sinh đối với huyền đạo, có thể nói là mãnh liệt tới cực điểm, theo đuổi huyền đạo gần như điên cuồng, mà đời đời đều như thế. Có thể nói trên dưới toàn giới không có một kẻ yếu, tùy tiện một người, đến các Tinh Giới khác cũng sẽ hùng bá một phương, mức độ kinh khủng của nó nhất định ngươi không thể tưởng tượng nổi.

— Đây cũng chính là lý do Phạm Đế Thần Giới một mực đứng trên đỉnh Đông Thần Vực.

Phạm Đế không kẻ yếu, Trụ Thiên là trụ cột chính đạo, Tinh Thần Giới và Nguyệt Thần Giới là kẻ thù truyền kiếp, những năm gần đây lại triệt để bùng nổ... Những thông tin này, Vân Triệt đều ghi nhớ trong lòng – tuy hắn không rõ vì sao Mộc Huyền Âm phải nói những điều này với hắn. Dù sao, bây giờ hắn cũng quá nhỏ bé, tầng diện Vương Giới kia, thực sự quá mức phiêu diêu xa vời.

— Liên quan đến lịch sử Đông Thần Vực, nếu ngươi có hứng thú, hãy tự mình đọc trong Thánh Điển... nhưng chỉ có thời gian một ngày hôm nay.

Trong lúc Vân Triệt kinh ngạc, bầu trời dường như bỗng trầm xuống, không khí hoàn toàn ngưng kết, mâu quang của Mộc Huyền Âm rơi trên người hắn, lạnh lẽo đến mức gần như đâm vào linh hồn của hắn:

— Bởi vì bắt đầu từ ngày mai, cho đến khi đại hội Huyền Thần diễn ra, mỗi một ngày của ngươi đều sẽ sống trong địa ngục

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!