Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1038: CHƯƠNG 1035: CỬU CHUYỂN PHẬT TÂM LIÊN

Minh Hàn Thiên Trì.

Nước Thiên Trì tĩnh lặng như gương, chỉ có băng linh nhẹ nhàng bay múa. Phía trên mặt hồ, Mộc Huyền Âm và Vân Triệt đang đứng đối diện nhau. Cả hai đều vận một thân tuyết y, nhưng dưới khí tràng tĩnh lặng của Mộc Huyền Âm, khí thế và sự tồn tại của Vân Triệt lại trở nên mờ nhạt như hạt bụi.

Hôm qua là lần chuẩn bị cuối cùng. Hôm nay chính là thời điểm bắt đầu khổ tu.

- Để vi sư xem trạng thái cực hạn của ngươi, không cần giữ lại bất kỳ sức lực nào.

Âm thanh băng giá của Mộc Huyền Âm vừa dứt, huyền khí trên người Vân Triệt lập tức bùng nổ. Tà Thần cảnh giới Tà Phách, Phần Tâm, Địa Ngục đồng loạt mở ra trong nháy mắt, màu sắc huyền khí cũng biến thành đỏ nhạt. Sau một thoáng ngưng lại, Oanh Thiên cảnh cũng được mạnh mẽ kích hoạt, huyền khí đột nhiên biến chất, hiện ra màu đỏ tươi như máu, luồng huyền khí vốn ổn định bỗng trở nên cuồng bạo như một con hung thú bị chọc giận.

Cùng với đó, ánh mắt của Vân Triệt cũng trở nên cuồng nộ.

Lông mày Mộc Huyền Âm khẽ nhíu lại, sau đó lạnh lùng nói:

- Ra tay đi.

- Aaa!!!

Vân Triệt hét lớn một tiếng, Kiếp Thiên Kiếm xuất hiện, huyền lực toàn thân bạo động, Kim Ô Viêm và Phượng Hoàng Viêm cùng lúc bùng cháy. Trên thân Kiếp Thiên Kiếm bắn ra một luồng kiếm mang hỏa diễm dài tới mấy trượng, trong tiếng gầm lớn, một chiêu Diệt Thiên Tuyệt Địa đánh thẳng về phía Mộc Huyền Âm.

Khí lưu trên Thiên Trì đại loạn, băng linh kinh hãi bay tán loạn, cả người Vân Triệt như một ngọn núi lửa đột nhiên phun trào... Nhưng khi Kiếp Thiên Kiếm còn cách Mộc Huyền Âm mười trượng, cơn bão huyền lực kinh khủng vừa bùng nổ đã đột nhiên biến mất trong nháy mắt.

Cả người và kiếm của Vân Triệt như bị đóng băng giữa không trung. Lực lượng hắn vừa bộc phát giống như bị một lỗ đen vô hình hút sạch, biến mất không còn một tia, cũng không gây ra nửa điểm tiếng động.

Phía trước, Mộc Huyền Âm vẫn lẳng lặng đứng đó, ánh mắt sâu thẳm lạnh lẽo, tuyết y không một nếp gấp. Từ đầu đến cuối, nàng không hề có bất kỳ động tác nào, càng không hề phóng thích nửa điểm huyền khí.

Vân Triệt ngây ngẩn rơi từ trên không trung xuống, sững sờ một lúc lâu.

Lực lượng cực hạn của hắn, trước mặt Mộc Huyền Âm, chẳng khác nào hạt cát trước biển rộng, đến cả hèn mọn cũng không bằng.

- Cũng tạm được.

Ánh mắt băng giá của Mộc Huyền Âm không có chút gợn sóng, nhưng dường như lại là một lời tán thưởng dành cho Vân Triệt. Sau đó, tay trái nàng chậm rãi nâng lên.

Vân Triệt đang sững sờ bỗng cảm nhận được một luồng nguy hiểm chết người ập tới. Cơ thể hắn phản ứng theo bản năng, dùng Tinh Thần Toái Ảnh dịch chuyển tức thời... Nhưng, năm đạo hàn quang mắt thường không thể nhìn thấy đã bắn ra từ hư không, không một đạo nào bắn vào tàn ảnh hắn để lại mà trực tiếp đánh trúng cơ thể hắn sau khi dịch chuyển.

Phốc!

Trong khoảnh khắc năm đạo hàn quang chạm vào cơ thể, chúng liền đứng im rồi tiêu tán. Nhưng trái tim Vân Triệt lại co rút dữ dội, mồ hôi lạnh túa ra như mưa, bởi vì bất kỳ đạo hàn quang nào trong số đó cũng đủ để lấy mạng hắn.

Hắn chỉ cảm nhận được một luồng hàn khí tiếp cận, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo lại bị năm luồng hàn khí đồng thời đánh trúng – hơn nữa còn là sau khi hắn đã dùng Tinh Thần Toái Ảnh.

Vân Triệt thở hắt ra một hơi, ngẩng đầu lên thì phát hiện phía trước không còn bóng dáng Mộc Huyền Âm. Hắn vội vàng xoay người, đảo mắt một vòng nhưng chỉ thấy một khoảng không trống rỗng. Khi ánh mắt hắn quay lại, Mộc Huyền Âm đã đứng ngay trước mặt, cách hắn chưa đến mười bước.

- Độ hùng hậu của huyền khí vượt xa đồng cấp, năng lực bộc phát cũng vậy, đây là do Tà Thần chi lực ban cho sao?

Mộc Huyền Âm nhìn thẳng vào mắt Vân Triệt, lạnh lùng nói:

- Nhưng linh giác quan trọng nhất lại quá kém cỏi.

- Linh giác?

Vân Triệt ngẩn người.

- Cùng vi sư đến một nơi.

Mộc Huyền Âm nhẹ nhàng phất tay, không gian phía trước lặng lẽ bị xé toạc. Vân Triệt chưa kịp phản ứng, cơ thể đã bị hút vào trong vết nứt không gian.

Trước mắt sáng bừng, hắn đã xuất hiện ở một thế giới khác.

Nhìn quanh một lượt, trước sau đều là một vùng sương mù mờ mịt. Lớp sương này trắng xóa và vô cùng dày đặc. Sương mù bình thường không thể nào cản được tầm mắt của Vân Triệt, nhưng lớp sương ở đây lại khiến tầm nhìn của hắn giảm xuống chưa đến trăm trượng. Hắn cố gắng nhìn về phía xa, chỉ có thể mơ hồ thấy được những ngọn núi băng cao thấp trập trùng.

Mà ngay phía trước chưa đến mười trượng là một huyền trận phong tỏa khổng lồ đang tỏa ra hàn quang.

- Nơi này tên là Vụ Tuyệt Cốc, là nơi tông môn dùng để trừng phạt những đệ tử phạm phải sai lầm nghiêm trọng. Nếu đệ tử nào phạm phải tội lớn không thể tha thứ sẽ bị ném vào cốc này, mặc cho tự sinh tự diệt. Và kết quả là, tất cả đều chết thảm trong đó rất nhanh, không một ngoại lệ.

Hàn khí tự nhiên ở đây không thể so với Minh Hàn Thiên Trì, nhưng những cơn gió lạnh gào thét lại mang theo một cảm giác âm u khiến người ta rùng mình.

Tim Vân Triệt "thịch" một tiếng, hắn thăm dò hỏi:

- Sư tôn, người mang đệ tử đến đây, chẳng lẽ là...

Đã được gọi là "tuyệt cốc", đương nhiên không phải nơi tốt đẹp gì.

- Bên trong Vụ Tuyệt Cốc có rất nhiều huyền thú Thần Đạo, nhưng chúng hoàn toàn khác với những huyền thú ngươi từng thấy ở Băng Hoàng giới. Huyền thú sinh tồn trong môi trường của Vụ Tuyệt Cốc có tính tình vô cùng hung bạo, có thể tàn sát cả đồng loại, huống chi là dị tộc. Mỗi một con huyền thú ngươi gặp ở trong đó đều sẽ muốn lấy mạng ngươi. Mà những huyền thú này, yếu nhất là Hàn Băng Điệp Lang ngươi từng gặp, mạnh nhất có thể sánh ngang với huyền giả Thần Kiếp cảnh.

...

Vân Triệt lộ vẻ kinh hãi, nghe đến đây, sao hắn còn không đoán ra được ý đồ của Mộc Huyền Âm.

- Ngoài ra, không chỉ có huyền thú, trong đó còn có một số đệ tử Băng Hoàng mới bị ném vào chưa lâu, vẫn chưa chết dưới móng vuốt của huyền thú. Bọn chúng có thể sống sót ở đó, huyền lực ít nhất cũng là Thần Hồn cảnh hậu kỳ, thậm chí còn có đệ tử Thần Kiếp cảnh. Thân là kẻ chắc chắn phải chết, bọn chúng vì để sống tạm bợ sẽ không từ thủ đoạn, còn đáng sợ hơn cả huyền thú hung bạo. Nếu ngươi đối mặt với bất kỳ ai trong số chúng, chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.

- Sư tôn, chẳng lẽ người muốn đệ tử... tiến vào Vụ Tuyệt Cốc để rèn luyện?

Vân Triệt có chút thấp thỏm nói.

- Không sai, nhưng không phải bây giờ. Bây giờ ném ngươi vào, không quá nửa khắc sẽ chết không có chỗ chôn.

Vân Triệt nghe vậy, nặng nề thở phào một hơi. Hắn không phải người nhát gan sợ chết, nhưng với những gì Mộc Huyền Âm miêu tả về Vụ Tuyệt Cốc, dùng thực lực hiện tại của hắn mà đi vào thì chẳng khác nào đi nộp mạng.

- Vi sư cho ngươi sáu tháng.

Mộc Huyền Âm lạnh giọng nói:

- Sáu tháng sau, vi sư sẽ ném ngươi vào Vụ Tuyệt Cốc. Nếu ngươi không muốn chết quá nhanh ở bên trong, hoặc muốn sống sót đi ra, thì trong sáu tháng này phải chăm chỉ tu luyện, không được lười biếng nửa phần.

Giọng nàng hơi ngừng lại, rồi đột nhiên trở nên băng giá tuyệt tình:

- Ngươi cũng sẽ không có cơ hội để lười biếng.

- Sáu tháng?

Sau khi huyền lực tiến vào Thần Nguyên cảnh, hắn mới cảm nhận được việc tăng tiến huyền lực Thần Đạo gian nan đến nhường nào. Tu luyện đến nay, huyền lực của hắn gần như không có chút thay đổi nào so với lúc mới đột phá. Sáu tháng, có thể đột phá đến Thần Nguyên cảnh cấp hai hay không còn là ẩn số, cho dù có thể... tiến vào một nơi đầy rẫy hung hiểm, lại có vô số huyền thú và huyền giả Thần Hồn cảnh, thậm chí là Thần Kiếp cảnh hung bạo lảng vảng, thì vẫn chỉ là đi chịu chết.

Vân Triệt ngẩng đầu, muốn nói gì đó, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Mộc Huyền Âm, toàn thân hắn lạnh buốt, không dám nói thêm lời nào, chỉ cúi đầu đáp:

- Vâng, đệ tử nhất định sẽ dốc hết toàn lực.

- Lấy ngộ tính của ngươi, Băng Hoàng Phong Thần Điển căn bản không cần vi sư chỉ dạy, ngươi tự mình lĩnh ngộ là đủ. Trong sáu tháng này, vi sư cho phép ngươi tùy ý tiến vào Minh Hàn Thiên Trì, nhưng mỗi ngày vào buổi trưa, ngươi phải trở lại Thánh Điện, giao thủ một lần với vi sư.

- Hả? Giao thủ với... Sư tôn?

Vân Triệt kinh ngạc kêu lên.

Tuy nói giao thủ với cường giả sẽ có ích cho việc tăng tiến huyền đạo, nhưng thực lực của hắn và Mộc Huyền Âm chênh lệch quá xa, đối mặt với Mộc Huyền Âm, hắn căn bản không xứng nói ra hai chữ "giao thủ".

- Hừ!

Trong tiếng hừ lạnh, cánh tay Vân Triệt đã bị Mộc Huyền Âm nắm lấy, một vết nứt không gian lại hiện ra. Trước mắt Vân Triệt sáng bừng, sau đó hắn đã trở lại Thánh Điện.

Mộc Huyền Âm chậm rãi duỗi bàn tay ngọc ra, khí thế trên người nhanh chóng biến mất, dần dần đến mức Vân Triệt hoàn toàn không thể cảm nhận được.

- Vi sư sẽ áp chế huyền lực đến Thần Hồn cảnh. Nhưng, huyền lực có thể áp chế, còn ý thức và linh giác thì không, ngươi hiểu chứ?

Vân Triệt gật đầu, hít sâu một hơi, vô cùng cẩn trọng bày ra tư thế, nhất thời không dám nói lời nào.

Giao thủ với cường giả Thần Chủ cảnh... Đừng nói là hắn, e rằng ngay cả Giới Vương của những hạ vị tinh giới và trung vị tinh giới kia cũng không dám nghĩ tới.

- Mỗi ngày giao thủ, vi sư chỉ ra tay mười lần. Nếu ngươi có thể chống cự hoặc tránh được mười lần ra tay của vi sư, hoặc là trước khi vi sư ra tay đủ mười lần mà chạm được vào người vi sư hay ép vi sư lùi lại dù chỉ nửa bước, thì coi như ngươi thắng. Còn nếu không thể, hậu quả thế nào... ngươi sẽ biết ngay thôi.

Âm thanh băng hàn thấu xương cùng ánh mắt sắc lạnh khiến tim Vân Triệt thắt lại, một cảm giác vô cùng đáng sợ dâng lên.

- Nếu trong sáu tháng này, ngươi không thắng được một lần nào, vậy thì chuyện đi đến Trụ Thiên Thần Giới, ngươi cũng không cần nhắc tới nữa. Vi sư cũng sẽ không lãng phí tâm sức cho một tên phế vật chắc chắn sẽ chết ở Vụ Tuyệt Cốc.

Thần kinh Vân Triệt lập tức như bị kim châm, lông mày hắn nhíu chặt, ánh mắt sáng lên như sao hàn, hắn nghiến răng nói:

- Đệ tử... sẽ không để Sư tôn thất vọng.

- Tốt nhất là như thế.

Một bông tuyết nhẹ nhàng rơi xuống, đậu trên đầu ngón tay Mộc Huyền Âm. Nàng hờ hững búng ngón tay, bông tuyết như được gió nâng lên, bay về phía Vân Triệt.

Một luồng hàn khí mang theo áp lực khiến Vân Triệt nghẹt thở ập tới trong nháy mắt. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, ai có thể ngờ một bông tuyết bay lượn lại có thể trở nên khủng bố đến thế.

Phản ứng của Vân Triệt cực nhanh, trong nháy mắt đã nắm chặt Kiếp Thiên Kiếm, toàn thân bùng cháy hỏa diễm, tung một kiếm đón lấy bông tuyết đang bay tới.

Điểm mạnh nhất của hắn chính là lực bộc phát chính diện, lúc ở Thiên Huyền đại lục, hắn đã có thể một kiếm san bằng núi non, một kiếm kinh động biển cả.

Bông tuyết tới gần, một tiếng trầm đục vang lên, lực lượng hắn toàn lực đánh ra lại bị phá tan trong nháy mắt. Bông tuyết mỏng manh kia xé toạc cơn bão do trọng kiếm của hắn tạo ra, không chút trở ngại bay thẳng đến ngực hắn.

Vân Triệt kinh hãi, không màng đến cơ thể mất thăng bằng cùng cơn đau nhói trên hai tay, huyền khí trên người lại bùng nổ lần nữa, nhanh chóng phóng ra Phong Vân Tỏa Nhật.

Ầm!!!

Tà Thần bình chướng chỉ duy trì được trong nháy mắt đã ầm ầm sụp đổ, một luồng lực lượng băng hàn cực lớn đánh trúng cánh tay phải của Vân Triệt.

- Á!

Vân Triệt hét thảm một tiếng, Kiếp Thiên Kiếm văng khỏi tay. Dưới sự bùng nổ của luồng lực lượng kinh khủng đánh trúng cánh tay phải, tất cả kinh mạch của hắn đều bị cắt đứt trong nháy mắt.

Vân Triệt lảo đảo lùi lại, cánh tay phải không có vết máu, xương cốt cũng không gãy, nhưng lại nặng nề rũ xuống.

Vân Triệt ôm lấy cánh tay phải, chân còn chưa đứng vững, đồng tử bỗng co rụt lại... Mộc Huyền Âm không hề dừng tay, theo bàn tay nàng khẽ lật, không gian trước mặt Vân Triệt bỗng nhiên lõm xuống...

Oanh——

Vân Triệt không kịp có bất kỳ phản ứng nào. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm giác như có một ngôi sao nổ tung trong cơ thể. Lực lượng khủng bố tuyệt luân như hồng thủy tràn vào cơ thể hắn, lan đến từng ngóc ngách, từng kinh mạch...

Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ kinh mạch trên người hắn đều đứt gãy, ngay cả ý thức cũng như bị búa tạ nện trúng.

Hai mắt Vân Triệt lập tức tan rã, rồi như một con rối đứt dây, đổ gục xuống đất.

Trên người hắn không có bất kỳ vết máu nào, không nhìn thấy một vết thương, nhưng toàn thân trên dưới, lại không có một kinh mạch nào còn nguyên vẹn, tất cả đều nát vụn.

Lúc ở Lam Cực Tinh, hắn cũng có vài lần vì trọng thương hoặc vì Tà Thần chi lực phản phệ mà dẫn đến kinh mạch đứt đoạn, lúc thê thảm nhất là gần một nửa kinh mạch toàn thân đứt gãy... Nhưng chưa bao giờ toàn bộ kinh mạch lại đứt gãy hoàn toàn như bây giờ.

Không còn nghi ngờ gì nữa, toàn bộ huyền khí vận chuyển trong kinh mạch cũng tán loạn.

Trong ý thức cuối cùng, Vân Triệt cảm giác được Mộc Huyền Âm đang đi tới bên cạnh mình, âm thanh mơ hồ phiêu diêu, hư thực khó phân, nhưng vẫn khiến hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo, tuyệt tình đến tận xương tủy.

- Rất đau khổ phải không? Vậy hãy dùng cơ thể này mà ghi nhớ kỹ những nỗi đau này.

Toàn bộ kinh mạch đứt đoạn còn đau đớn hơn gấp trăm lần so với việc bị bẻ gãy toàn bộ xương cốt. Môi Vân Triệt giật giật, cuối cùng ý thức cũng hoàn toàn trống rỗng, nhưng cơ thể hắn lại không ngừng co giật dưới cơn đau tột cùng.

Nhìn Vân Triệt hôn mê, trên mặt Mộc Huyền Âm chỉ có một vẻ lạnh lùng. Nàng vươn tay, nắm lấy cơ thể Vân Triệt, bóng dáng nhoáng lên, đã trở lại trung tâm Thánh Điện.

Nơi này là một thế giới băng tuyết. Trung tâm thế giới có một cái ao rộng chừng mười trượng vuông, nước ao trong như gương. Giữa ao nước là một đóa tuyết liên đang ngạo nghễ khoe sắc.

Đóa tuyết liên này lớn hơn tuyết liên bình thường mấy lần, cánh hoa tầng tầng lớp lớp, mỗi cánh đều to như bàn tay, vô cùng thuần mỹ, tỏa ra quang mang màu xanh óng ánh.

Thân và rễ của nó đều tinh khiết như được ngưng kết từ bông tuyết, lưu quang chói mắt, khiến bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ không nghĩ nó là thực vật, mà là một tác phẩm điêu khắc từ băng tuyết.

Mộc Huyền Âm vung tay, ném thẳng cơ thể Vân Triệt vào trong ao. Ánh mắt nàng rơi vào đóa tuyết liên, ngón tay nhẹ nhàng điểm một cái.

Một huyền trận vô hình bao quanh đóa tuyết liên lập tức sáng lên, sau đó theo ngón tay Mộc Huyền Âm khẽ động mà chậm rãi tiêu tán.

- Ai.

Chẳng biết tại sao, Mộc Huyền Âm lại khẽ thở dài một tiếng. Nàng đi đến bên ao, ngón tay khẽ vuốt, một cánh tuyết liên nhẹ nhàng bay ra, rơi vào lòng bàn tay nàng, sau đó được nàng đặt lên trên tim Vân Triệt.

Vù!!

Huyền quang nồng đậm như mặt trời chiếu sáng toàn bộ Thánh Điện, đây là do Mộc Huyền Âm đã vận dụng gần bảy thành huyền lực. Lực lượng ở tầng thứ cao nhất của Hỗn Độn dung nhập vào tuyết liên, rồi lại chậm rãi thẩm thấu vào cơ thể Vân Triệt... Trong nháy mắt, cánh hoa tuyết trắng bỗng sáng lên băng quang vô cùng chói mắt. Dưới lớp băng quang, cơ thể Vân Triệt bị một tầng băng tuyết bao phủ, tiếp theo, trên người hắn lại tỏa ra một luồng băng quang yếu ớt, sau đó ngày càng nhiều, trong nháy mắt đã bao phủ khắp toàn thân.

Mà thứ phóng thích những luồng băng quang này, rõ ràng là những kinh mạch đã đứt gãy trong cơ thể hắn.

Quang mang trên cánh tuyết liên ngày càng yếu đi, cuối cùng hoàn toàn biến mất như sương khói tan đi.

Mộc Huyền Âm nhanh chóng thu liễm huyền khí, bàn tay cũng rời khỏi tim Vân Triệt. Mà những kinh mạch trong cơ thể Vân Triệt lại rõ ràng đang thẩm thấu ra băng quang, sau đó với tốc độ mắt thường có thể thấy được mà từ từ kết nối, dung hợp...

Khi những luồng băng quang này hoàn toàn tiêu tán, toàn bộ kinh mạch vừa đứt gãy của Vân Triệt lại khôi phục hoàn toàn như cũ, không để lại chút tổn thương nào... Thậm chí, nếu ánh mắt có thể xuyên thấu cơ thể hắn, sẽ thấy rõ kinh mạch toàn thân hắn đang lưu chuyển một loại ánh sáng kỳ dị như băng hoa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!