Phượng Dực huyền chu của Viêm Thần Giới trải dài mấy trăm dặm. Ngoại trừ Thái Cổ huyền chu tồn tại trong một thế giới độc lập, đây là huyền chu to lớn nhất mà Vân Triệt từng thấy.
Càng đến gần, khí tức hỏa diễm nồng đậm càng ập thẳng vào mặt. Nếu là đệ tử Băng Hoàng khác, tất nhiên sẽ cảm thấy khó chịu, nhưng Vân Triệt thì tuyệt đối không.
Huyền chu chẳng những to lớn mà khí thế cũng vô cùng tráng lệ, tựa như một tòa đế thành lơ lửng giữa không trung.
Phía trước huyền chu, Chu Tước Tông chủ Diễm Vạn Thương và Phượng Hoàng Tông chủ Viêm Tuyệt Hải đã đợi sẵn. Thấy Mộc Huyền Âm và Vân Triệt bay tới, bọn họ liền chủ động nghênh đón.
- Ngâm Tuyết Giới Vương, lại gặp mặt rồi.
Diễm Vạn Thương thoáng cúi người:
- Lần này, tất cả đều phải trông cậy vào sức mạnh của Ngâm Tuyết Giới Vương.
- Không cần nhiều lời.
Mộc Huyền Âm không chút khách khí vung tay, lướt thẳng qua hai người rồi bay vào trong huyền chu:
- Chăm sóc đệ tử của bổn vương cho tốt. Ngoại trừ chuyện về viễn cổ Cầu Long, những việc còn lại, dù là chuyện lớn đến đâu cũng đừng quấy rầy bổn vương.
Tiếng nói chưa dứt, bóng dáng của Mộc Huyền Âm đã biến mất trong huyền chu. Diễm Vạn Thương và Viêm Tuyệt Hải hoàn toàn không cảm thấy khó xử hay kỳ quái, Diễm Vạn Thương quay lại nói:
- Ở cánh phải huyền chu đã chuẩn bị băng thất, nếu Ngâm Tuyết Giới Vương có gì phân phó, xin cứ tự nhiên.
- Ai... Sư tôn?
Vân Triệt vội vàng tiến lên, nhưng đã không còn thấy bóng dáng Mộc Huyền Âm đâu nữa.
- Ha ha, sư tôn của ngươi vốn ưa thanh tĩnh, ngươi là đệ tử thân cận nhất của nàng, hẳn phải biết rõ chứ.
Viêm Tuyệt Hải cười ha hả nói:
- Vân hiền chất, không ngờ lệnh sư tôn lại mang ngươi đi cùng, thật ngoài dự liệu.
- Không, là trong dự liệu.
Diễm Vạn Thương cũng mỉm cười:
- Với thiên phú nguyên tố của Vân hiền chất, nếu lệnh sư tôn không mang ngươi theo mới là chuyện lạ. Nếu tiểu tử Phá Vân kia biết được, chắc chắn sẽ mừng rỡ vô cùng.
- Ha ha ha, đó là đương nhiên.
Viêm Tuyệt Hải cười dài một tiếng:
- Nghe Hỏa tông chủ nói, sau khi Phá Vân từ Ngâm Tuyết Giới trở về, thường xuyên nhắc tới Vân hiền chất lắm.
- Vãn bối Vân Triệt, xin ra mắt hai vị tiền bối.
Vân Triệt tiến lên, cung kính hành lễ của một vãn bối.
- Không cần đa lễ.
Diễm Vạn Thương ôn hòa nói.
Nếu là các đệ tử Băng Hoàng khác... cho dù là trưởng lão Băng Hoàng cũng không thể nào khiến hai vị Tông chủ Viêm Thần đích thân đối đãi, lại còn ôn hòa trong cả thần thái lẫn ngữ khí. Nhưng đối với họ, Vân Triệt hoàn toàn có tư cách này, không chỉ vì hắn là đệ tử thân truyền của Mộc Huyền Âm, mà còn vì thiên phú nguyên tố của hắn khiến cả hai vị Tông chủ đều phải kinh sợ sâu sắc.
Mà điều khiến hai người họ có hảo cảm với Vân Triệt, tự nhiên là những lời hắn đã nói với Hỏa Phá Vân lúc cậu ta đau buồn nhận thua.
Trong lúc họ nói chuyện, huyền chu màu đỏ đã khởi động, bay thẳng về phía Viêm Thần Giới xa xôi.
Huyền chu xuyên không mà đi, trong nháy mắt đã qua trăm dặm. Thế nhưng bên trong lại vô cùng ổn định, ngay cả không khí cũng không có chút gợn sóng, căn bản không có cảm giác đang di chuyển với tốc độ cực nhanh.
So với sự đơn giản và thanh lãnh của Băng Hoàng Thần Tông, phong cách của Viêm Thần Giới hoàn toàn khác biệt, chỉ cần nhìn cách trang trí trên huyền chu là có thể thấy được phần nào. Vân Triệt được hai đệ tử Viêm Thần dẫn tới một căn phòng đã chuẩn bị sẵn. Gian phòng không chỉ vô cùng rộng rãi mà từng chi tiết, từng đường nét đều xa hoa lộng lẫy. Chỉ một phòng khách trên huyền chu thôi mà đã xa hoa hơn Băng Nghi Cung của hắn ở Băng Phong Đế quốc rất nhiều.
- Ai, so ra thì Ngâm Tuyết Giới đúng là nghèo rớt mồng tơi.
Vân Triệt không khỏi cảm thán một tiếng.
Từ điểm này có thể thấy, nếu Ngâm Tuyết Giới không có Mộc Huyền Âm thì hoàn toàn không có tư cách sánh ngang với Viêm Thần Giới.
Trước kia, Vân Triệt từng nghe Mộc Băng Vân nói rằng giữa các đại tinh giới có Truyền Tống Trận, chỉ cần giao nộp đủ tử thạch và tử tinh là có thể sử dụng. Nhưng Viêm Thần Giới lại dùng huyền chu đến đón, mà dù huyền chu bay với tốc độ cực nhanh, muốn đến Viêm Thần Giới cũng phải mất hơn bốn canh giờ.
Tại sao không dùng truyền tống huyền trận? Với thực lực của sư tôn, xé rách không gian còn nhanh hơn cái này gấp trăm ngàn lần, lẽ nào đây là một loại nghi thức? Có lẽ vậy...
Không còn việc gì khác, Vân Triệt bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần, rất nhanh đã nhập định. Không biết qua bao lâu, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng bước chân, hắn cũng theo đó mở mắt ra.
- Vân hiền chất, ta vào được không?
Ngoài cửa vang lên giọng của Chu Tước Tông chủ Diễm Vạn Thương.
Vân Triệt vội vàng đứng dậy, chủ động mở cửa:
- Diễm tông chủ.
- Ha ha, không làm phiền ngươi chứ?
Diễm Vạn Thương cười ha hả nói.
- Diễm tông chủ đến thăm, vãn bối chỉ cảm thấy vạn phần vinh hạnh, sao có thể là làm phiền được? Không biết Diễm tông chủ có gì phân phó.
Vân Triệt cung kính nói.
- Cũng không có việc gì, chỉ là tùy tiện trò chuyện thôi, cũng coi như nghe theo lời sư tôn ngươi dặn, phải chăm sóc ngươi cho tốt. Đến, ngồi đi.
Nói xong, Diễm Vạn Thương đã đóng cửa phòng lại, chủ động ngồi xuống.
- Vãn bối xin tuân mệnh.
Vân Triệt cũng không khách sáo, ngồi đối diện với Diễm Vạn Thương.
Nếu cảnh này bị người của Viêm Thần Giới nhìn thấy, e rằng tròng mắt của họ sẽ kinh ngạc đến mức rơi cả ra ngoài. Bởi vì trong toàn bộ Viêm Thần Giới, người có thể ngồi ngang hàng với Diễm Vạn Thương chỉ có Viêm Tuyệt Hải và Hỏa Như Liệt.
- Vân hiền chất, nghe nói ngươi xuất thân từ hạ giới, không biết là ngươi sinh ra ở tinh giới nào?
Diễm Vạn Thương hỏi.
Lúc mới tới Ngâm Tuyết Giới, hắn không hề che giấu xuất thân của mình, thậm chí ngay ngày đầu tiên đã chủ động nhắc tới việc mình đến từ Lam Cực Tinh với Mộc Băng Vân. Nhưng sau khi bị Mộc Huyền Âm mắng cho một trận ở Thiên Trì, hắn đã hoàn toàn tỉnh ngộ. Bỗng nhiên bị Diễm Vạn Thương hỏi vấn đề này, hắn có phần lúng túng nói:
- Chuyện này... Vãn bối chỉ xuất thân từ một tinh cầu nhỏ bé, Diễm tông chủ nhất định chưa từng nghe qua, cũng không đáng để nhắc tới.
Việc Vân Triệt từ chối trả lời khiến Diễm Vạn Thương hơi ngạc nhiên, nhưng ông cũng không hỏi tiếp hay tỏ ra bất mãn, chỉ cười ha hả nói:
- Thôi được, mặc dù ta vô cùng tò mò không biết tinh giới nào lại có thể sinh ra một kỳ tài như ngươi, nhưng nghĩ lại, kỳ tài bực này chỉ có trời ban, không liên quan gì đến xuất thân cả.
- Diễm tông chủ quá khen rồi, vãn bối không dám nhận.
Vân Triệt nói.
- Lời khen này người khác không gánh nổi, nhưng ngươi thì tuyệt đối gánh nổi.
Trên mặt Diễm Vạn Thương bỗng lộ vẻ cảm thán:
- Ngâm Tuyết Giới các ngươi có được sư tôn của ngươi, ta đã từng tin chắc rằng đó là một sự tồn tại trước không có ai, sau không còn ai, không thể nào xuất hiện một người kế vị như nàng. Không ngờ... Xem ra, đến cả ông trời cũng ưu ái Ngâm Tuyết Giới các ngươi.
Vừa nói, trên mặt Diễm Vạn Thương lộ ra vẻ kinh ngạc không hề che giấu... cùng với sự ngưỡng mộ tột cùng.
Dù sao, đến tuổi tác, tu vi và địa vị của họ, thứ theo đuổi lớn nhất có lẽ chính là tìm được một truyền nhân có tư chất tuyệt đỉnh, có thể kế thừa sức mạnh và ý chí của mình, nếu có thể vượt qua mình thì càng tốt. Nhưng điều này còn khó hơn việc trở thành một tông chủ rất nhiều.
Vân Triệt:
- …
- À, ha ha, hình như ta nói hơi nhiều rồi.
Diễm Vạn Thương khoát tay:
- Vân hiền chất, sau khi đến Viêm Thần Giới chúng ta, ngươi cứ thoải mái đi thăm thú. Chỉ cần sư tôn của ngươi không vội trở về, ngươi muốn đi đâu, cứ nói với đứa con bất tài của ta một tiếng, tuyệt đối đừng khách khí. Còn chuyện Cầu Long kia là việc của lệnh sư tôn, đến lúc đó ngươi chỉ cần đứng xa quan sát là được rồi, ha ha ha ha.
Diễm Vạn Thương cười rất thoải mái, hiển nhiên vô cùng tự tin vào việc tiêu diệt viễn cổ Cầu Long lần này. Vân Triệt thoáng suy nghĩ rồi nói:
- Cảm ơn thịnh tình của Diễm tông chủ. Vãn bối... có một chuyện muốn thỉnh giáo. Lần săn giết viễn cổ Cầu Long này, không biết tiền bối nắm chắc mấy phần?
- Chuyện này...
Diễm Vạn Thương vừa định trả lời, lời đến khóe miệng lại nuốt ngược vào, lắc đầu cười nói:
- Lời này, ngươi nên hỏi sư tôn của ngươi. Ngoài sư tôn của ngươi ra, không ai có tư cách trả lời.
- Ơ?
Vân Triệt ngẩn ra:
- Lời này của Diễm tông chủ có ý gì?
- Ha ha, mặc dù chúng ta đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng người giao thủ với Cầu Long lại là sư tôn của ngươi. Có nắm chắc hay không, đương nhiên chỉ có nàng mới có tư cách trả lời.
Diễm Vạn Thương cười có phần bất đắc dĩ.
Vân Triệt giật mình, lập tức phản ứng lại:
- Ý của ngài là... chỉ có một mình sư tôn của ta giao chiến với viễn cổ Cầu Long?
Phản ứng của Vân Triệt cũng khiến Diễm Vạn Thương sửng sốt:
- Đó là đương nhiên.
- …
Vân Triệt ngập ngừng nói:
- Chẳng lẽ ba vị Tông chủ tiền bối... không tham chiến?
Một thoáng xấu hổ hiện lên trên mặt Diễm Vạn Thương:
- Xem ra, sư tôn của ngươi chưa từng nói với ngươi về chuyện săn giết viễn cổ Cầu Long. Mấy ngàn năm nay, những lần săn giết Cầu Long đều do một mình sư tôn của ngươi giao chiến với nó. Ba người chúng ta tuy muốn giúp đỡ, nhưng cũng lực bất tòng tâm.
- …
Vân Triệt ngây người, trước đây hắn hoàn toàn không biết chuyện này, thậm chí còn cho rằng Viêm Thần Giới sẽ dốc toàn lực và là chiến lực chủ chốt, còn sư tôn chỉ hỗ trợ bên ngoài… Không ngờ toàn bộ đều dựa vào một mình sư tôn?
Diễm Vạn Thương cười khổ một tiếng:
- Ba tháng trước, ngươi cũng đã thấy, sư tôn của ngươi nổi giận ra tay, cho dù ba tông chủ chúng ta hợp lực cũng bị đánh tan trong nháy mắt. Sự cường đại của lệnh sư tôn, bây giờ ngươi không cách nào lý giải và tưởng tượng được. Ai, đừng nói là ngươi, cho dù là ta, Viêm Tông chủ và Hỏa tông chủ cũng không thể nào lý giải nổi. Đó chính là Thần Chủ cảnh... cảnh giới của nhân loại gần với thần nhất.
- Mà sức mạnh của con viễn cổ Cầu Long kia có thể sánh ngang với Thần Chủ cảnh của nhân loại. Sư tôn của ngươi có thể địch lại, nhưng ba người chúng ta thì tuyệt đối không. Nếu cứ xông lên, chẳng khác nào chịu chết, huống hồ chúng ta tu luyện hỏa hệ huyền công, không có chút uy hiếp nào đối với nó.
Diễm Vạn Thương lắc đầu:
- Điều chúng ta có thể làm, chính là phán đoán chính xác thời điểm Cầu Long lột xác, và khi nó thoát khỏi Táng Thần Hỏa Ngục, chúng ta phải khóa chặt vị trí của nó ngay lập tức.
Hèn chi... Chẳng trách sau khi Viêm Thần Giới các ngươi săn giết được rồng lại cam tâm tình nguyện để sư tôn lấy đi một nửa. Hóa ra toàn bộ đều nhờ một mình sư tôn ra sức, các ngươi chỉ việc cung cấp rồng... và làm công tác canh gác.
Ba tháng trước, ta còn cảm thấy ba đại Tông chủ đích thân đến mời đã là vô cùng có thành ý... Bây giờ xem ra, đây hoàn toàn là việc nên làm.
- Tuy nhiên, ta tin rằng lần này sư tôn của ngươi rất nắm chắc. Dù sao, ngàn năm trước, nếu không xảy ra sự cố ngoài ý muốn kia thì rất có thể đã thành công rồi. Tuy sắp thành lại bại, nhưng Long Khuyết của Cầu Long đã bị sư tôn của ngươi đả thương, thời gian ngàn năm cũng không đủ để nó hồi phục.
- Long Khuyết?
Vân Triệt buột miệng nói.
- Ồ?
Trên mặt Diễm Vạn Thương lộ ra vẻ nghi hoặc.
Vân Triệt vội vàng giải thích:
- Trước kia ta từng dùng một thanh kiếm, tên của nó vừa hay cũng gọi là Long Khuyết, chỉ là trùng hợp mà thôi, để Diễm tông chủ chê cười rồi.
Long Khuyết... Thật là một cái tên hoài niệm.
Lúc có được thanh kiếm kia, Sở Nguyệt Thiền vẫn còn nằm trong ngực hắn... Nó đã cùng hắn vượt qua chông gai, chứng kiến giai đoạn trưởng thành quan trọng nhất của đời hắn... Xưng bá trong cuộc chiến xếp hạng của Thương Phong, hủy diệt Phần Thiên Môn, uy chấn chư hùng bảy nước... Công lao hiển hách, nhưng lại không có một kết cục tốt đẹp...
Bị Hồng Nhi ăn mất rồi!
- Thì ra là thế.
Diễm Vạn Thương mỉm cười gật đầu.
- Diễm tông chủ, tuy vãn bối chưa từng gặp qua con viễn cổ Cầu Long kia, nhưng biết rằng thân rồng là vạn linh chi tôn, năng lực tự hồi phục hẳn là cực kỳ mạnh mẽ. Viễn cổ Cầu Long cường đại như vậy, lại còn ở trong Táng Thần Hỏa Ngục, làm sao có thể không hồi phục được thương thế sau ngàn năm?
Vân Triệt nghi hoặc hỏi.
Năng lực tự hồi phục của rồng mạnh đến mức nào, Vân Triệt biết rất rõ... Bản thân hắn có huyết mạch Long Thần, năng lực hồi phục mạnh đến mức chính hắn cũng phải kinh sợ.
- Ha ha, ngươi nói không sai, luận về sức mạnh thân thể, không có sinh linh nào có thể so sánh với Long Tộc. Nếu là những vị trí khác, cho dù bị thương nặng cũng sẽ nhanh chóng lành lại, nhưng Long Khuyết thì khác.
Diễm Vạn Thương cười giải thích:
- Đó là mệnh môn của Cầu Long, được xem là nhược điểm duy nhất trên người nó. Một khi bị thương, mệnh khí sẽ tổn hại nặng nề, muốn hoàn toàn hồi phục cần một thời gian rất dài. Mà nếu bị trọng thương, nó có thể chết ngay lập tức cũng không phải là không thể.
- Hoặc ngươi có thể hiểu nó giống như điểm yếu bảy tấc của loài rắn.
- A... Thì ra là thế.
Vân Triệt bỗng nhiên tỉnh ngộ, gật đầu.
- Nếu là mệnh môn, muốn đánh trúng hẳn là rất khó?
- Đó là đương nhiên. Viễn cổ Cầu Long sẽ dùng sức mạnh cực lớn để bảo vệ Long Khuyết. Muốn đánh tan lớp phòng ngự của nó rồi đả thương Long Khuyết còn khó hơn việc trực tiếp gây trọng thương cho thân thể nó rất nhiều. Sư tôn của ngươi giao chiến với nó nhiều lần, chưa bao giờ cố tình công kích Long Khuyết, bởi vì làm vậy sẽ rất tốn sức. Ngàn năm trước, sở dĩ sư tôn của ngươi có thể đả thương Long Khuyết của nó là vì sau một trận ác chiến kéo dài, nàng đã hoàn toàn áp chế, khiến sức mạnh của nó suy giảm nghiêm trọng, nên mới thành công.
- Lần này, Long Khuyết của viễn cổ Cầu Long chưa lành, mà huyền lực của sư tôn ngươi lại có tiến triển, cho nên lần này...
Giọng của Diễm Vạn Thương ngừng lại, đổi thành một âm điệu khẳng định:
- Chắc chắn thành công