- Diễm Tông chủ đã nói vậy thì tất nhiên không có vấn đề gì.
Vân Triệt nói xong lại bổ sung một câu:
- Vãn bối cảm thấy lần này sư tôn đã rất nắm chắc.
- Phải rồi, không biết long khuyết của Cầu Long viễn cổ nằm ở vị trí nào trên thân thể nó?
Vân Triệt hiếu kỳ hỏi. Bởi vì đây là lần đầu tiên hắn nghe nói trên người Cầu Long còn tồn tại nhược điểm gọi là "long khuyết".
- Ở giữa bụng rồng.
Diễm Vạn Thương nói:
- Cũng không phải tất cả loài rồng đều có long khuyết, nhưng Cầu Long không những có mà còn là rõ ràng nhất trong Long tộc, có lẽ là do nó không thể hóa thành hình người. Có điều, Vân hiền chất, nếu tương lai ngươi gặp phải Chân Long không thể không địch, kể cả là Cầu Long cũng tuyệt đối không nên tìm long khuyết của nó, nếu cố tình làm vậy sẽ chỉ rước thêm nguy hiểm, hãy nhớ kỹ.
Vân Triệt gật đầu thật sâu:
- Đa tạ Diễm Tông chủ đã chỉ dạy.
- Haiz!
Diễm Vạn Thương nhìn Vân Triệt, bỗng nhiên thở dài một hơi:
- Đáng tiếc, ngươi còn quá trẻ, mà Huyền Thần đại hội đã ở ngay trước mắt. Nếu Huyền Thần đại hội lần này có thể trì hoãn vài chục năm, cho ngươi đủ thời gian trưởng thành, với thiên phú của ngươi muốn lọt vào top một ngàn tại Huyền Thần đại hội tuyệt không phải chuyện không thể. Sau đó ở trong Trụ Thiên Thần cảnh ba ngàn năm, thì ngay cả ta cũng khó mà tưởng tượng ngươi sẽ trưởng thành đến mức nào... Thật đáng tiếc.
Hắn lắc đầu, tiếng thở dài phát ra từ tận đáy lòng.
Vân Triệt:
- ...
- Phá Vân xuất thế, lại thêm Huyền Thần đại hội đột ngột diễn ra, lần săn giết Cầu Long này đối với Viêm Thần Giới chúng ta mà nói cực kỳ quan trọng. Nếu có thể thành công, tập hợp lực lượng của ba tông chủ chúng ta, nhất định có thể để Phá Vân một lần nữa thoát thai hoán cốt trong thời gian ngắn, cũng có thêm vài phần nắm chắc lọt vào top một ngàn tại Huyền Thần đại hội. Sau đó ở Trụ Thiên Thần cảnh lịch lãm, rất có khả năng... sẽ sinh ra Thần Chủ đầu tiên trong lịch sử Viêm Thần Giới chúng ta.
Diễm Vạn Thương ngẩng đầu lên, có thể nhìn ra, hắn vừa vô cùng mong đợi, lại vừa thấp thỏm không yên:
- Lần này, bất luận thế nào cũng phải thành công... Tất cả vẫn phải nhờ vào sư tôn của ngươi. Tuy vẫn theo ước định cũ, nhưng nếu có thể thành công mỹ mãn, Viêm Thần Giới chắc chắn sẽ ghi nhớ ân tình này.
Đúng lúc này, không khí bỗng nhiên dao động, Diễm Vạn Thương chậm rãi đứng lên:
- Xem ra đã đến rồi.
Trái ngược hoàn toàn với Ngâm Tuyết Giới, Viêm Thần Giới nóng rực, mật độ hỏa nguyên tố cùng mức độ linh động cực kỳ cao, nhiệt độ cao vượt xa giới hạn mà người bình thường có thể chịu đựng, nhưng lại là thiên đường đối với người kế thừa huyết mạch hỏa hệ, hỏa hệ huyền thú cùng người tu luyện hỏa hệ huyền công.
Viêm Thần Giới được hình thành là do một thượng cổ viêm mạch, giống như băng mạch của Ngâm Tuyết Giới. Viêm mạch của Viêm Thần Giới được lưu lại từ thời đại Chư Thần viễn cổ, mà khu vực trung tâm của viêm mạch là một biển lửa khổng lồ trải dài gần trăm vạn dặm, chính là Táng Thần Hỏa Ngục!
Người Viêm Thần Giới vô cùng kính sợ viêm mạch cùng Táng Thần Hỏa Ngục, đồng thời trong vô số năm họ cũng chưa từng ngừng việc nghiên cứu tìm tòi Táng Thần Hỏa Ngục, chỉ là từ xưa đến nay chưa từng có ai có thể đi tới đáy Táng Thần Hỏa Ngục... Giống như ở Ngâm Tuyết Giới chưa bao giờ có người có thể đi tới đáy Minh Hàn Thiên Trì.
Mà so với Minh Hàn Thiên Trì chỉ rộng mấy chục dặm, có thể nhìn thấy giới hạn trong nháy mắt, Táng Thần Hỏa Ngục trải dài trăm vạn dặm, sự tồn tại của nó càng được xem là một thần tích thượng cổ.
Huyền chu ngừng lại, cửa vừa mở, một luồng khí nóng hừng hực đã ập tới. So với không khí băng hàn tĩnh lặng của Ngâm Tuyết Giới, không khí ở Viêm Thần Giới hoàn toàn là một thái cực khác, nóng rực mà cuồng bạo, giống như lập tức bước vào một lò luyện đang cháy hừng hực.
Bầu trời nơi đây mang một màu đỏ rực sâu thẳm đến kinh người, tựa như một bàn ủi bị nung đỏ. Không biết là vì nơi này gần Táng Thần Hỏa Ngục, hay là cả Viêm Thần Giới đều như vậy.
Diễm Vạn Thương nhìn về phía Vân Triệt, lời còn chưa nói ra đã sững lại, hắn vốn cho rằng Vân Triệt tu luyện Băng hệ huyền công, lại sống ở Ngâm Tuyết Giới sẽ cực kỳ khó chịu khi ở đây, nhưng lại thấy sắc mặt, khí tức của hắn đều vô cùng bình thản, không có chút khác thường nào, trong lòng thầm lấy làm lạ:
- Nơi này chính là trung tâm của Viêm Thần Giới, đi về hướng nam chưa đầy trăm dặm chính là Táng Thần Hỏa Ngục.
Viêm Tuyệt Hải tiếp lời:
- Trong khoảng thời gian này, ba đại tông môn chúng ta vẫn luôn dẫn người ở lại đây, tùy thời dò xét động tĩnh của Táng Thần Hỏa Ngục, tiện thể cũng mang theo một số đệ tử trẻ tuổi đến đây lịch luyện. À đúng rồi, Phá Vân cũng ở đây đó, nếu hắn biết ngươi đã đến, chắc chắn sẽ rất vui.
Lúc này, một luồng hàn khí bỗng nhiên lướt qua, trong nháy mắt đã xua tan đi mọi khí nóng, lập tức toàn bộ thế giới trở nên u lãnh vô cùng. Vân Triệt rõ ràng nhìn thấy, Diễm Vạn Thương cùng Viêm Tuyệt Hải, thân là hai đại Tông chủ hệ Hỏa, lại run lên bần bật dưới luồng băng hàn này.
Bóng dáng của Mộc Huyền Âm xuất hiện ở trước mặt, ánh mắt nhìn về Táng Thần Hỏa Ngục ở phía nam.
- Ngâm Tuyết Giới Vương...
Diễm Vạn Thương tiến lên phía trước, lời vừa ra khỏi miệng, băng ảnh của Mộc Huyền Âm đã lóe lên, bóng dáng đã biến mất, chỉ có âm thanh lạnh lẽo thấu xương từ xa xa truyền đến:
- Bổn vương đi Táng Thần Hỏa Ngục xem qua trước. Triệt Nhi, ngươi ở lại đây, không được tùy ý đi lại, càng không được phép tới gần Táng Thần Hỏa Ngục.
- Vâng.
Vân Triệt ngoan ngoãn trả lời.
Băng hàn rút đi, Diễm Vạn Thương cùng Viêm Tuyệt Hải đồng thời thở phào một hơi. Viêm Tuyệt Hải vô tình vuốt trán, mới phát hiện tóc mai đã nhuốm một tầng băng sương mỏng, hắn lập tức cảm thán:
- So với ngàn năm trước, huyền lực của Ngâm Tuyết Giới Vương đã tinh tiến vượt bậc... Quả thực đáng sợ.
Vừa tới Viêm Thần Giới, Vân Triệt đã bị Mộc Huyền Âm trực tiếp giao cho Diễm Vạn Thương cùng Viêm Tuyệt Hải.
Mặt đất khô cằn, tỏa ra mùi khét nồng, dường như lúc nào cũng có thể bốc cháy. Nhìn quanh chỉ thấy một mảnh hoang vu, không có chút sinh cơ nào. Nhưng khu vực này lại có rất nhiều bóng người, hiển nhiên đều là người của ba đại tông môn Chu Tước Tông, Phượng Hoàng Tông và Kim Ô Tông. Vân Triệt dùng thần thức nhanh chóng quét một vòng, cũng không phát hiện khí tức nào khác ngoài khí tức của ba đại thần viêm.
Chuyện săn giết Cầu Long viễn cổ lần này, ba đại tông chủ Diễm Vạn Thương, Viêm Tuyệt Hải, Hỏa Như Liệt đều có mặt, người có thể đến nơi này tự nhiên không phải nhân vật tầm thường. Khí tức trên người mỗi người còn khủng bố hơn núi lửa phun trào vô số lần, ngay cả những huyền giả trẻ tuổi kia cũng là những người nổi bật nhất trong thế hệ trẻ của ba đại tông môn.
Một bóng người mang theo sóng nhiệt hừng hực đi tới, người tới chính là Tông chủ Kim Ô Tông, Hỏa Như Liệt. Hắn hất đầu hỏi:
- Mộc Huyền Âm đến rồi à? A... Vân tiểu tử?
Vân Triệt tiến lên phía trước:
- Vãn bối Vân Triệt, bái kiến Hỏa Tông chủ.
- Ha ha, Ngâm Tuyết Giới Vương đã tự mình đi dò xét Táng Thần Hỏa Ngục rồi.
Ánh mắt của Diễm Vạn Thương liếc nhìn xung quanh, cười nói:
- Phá Vân đâu?
Hỏa Như Liệt nhìn chằm chằm Vân Triệt một lát:
- Không ngờ bà ta lại mang cả Vân tiểu tử đến, hừ, nhưng cũng chẳng có gì lạ. Diễm Tông chủ, Viêm Tông chủ, các vị đều có chuyện quan trọng cần lo, mau đi giải quyết đi, lần săn giết này tuyệt đối không cho phép có bất kỳ sai sót nào nữa... Còn Vân tiểu tử cứ giao cho Phá Vân là được.
- Ha ha ha.
Viêm Tuyệt Hải cười dài một tiếng:
- Như vậy thì còn gì bằng.
Diễm Vạn Thương cùng Viêm Tuyệt Hải rời đi, một mình đối mặt với Hỏa Như Liệt, người có thù với sư tôn, lại từng âm thầm hạ độc thủ với Mộc Băng Vân, Vân Triệt tự nhiên không thể nào thoải mái như khi đối mặt với Diễm Vạn Thương và Viêm Tuyệt Hải được. Hỏa Như Liệt dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng hắn, bỗng nhiên nói:
- Vân tiểu tử, ngươi không cần căng thẳng. Tuy ta và sư phụ ngươi không hợp nhau, nhưng với tiểu tử ngươi... tính ra, Hỏa Như Liệt ta còn nợ ngươi một ân tình lớn.
Vân Triệt kinh ngạc liếc mắt nhìn... Kinh ngạc là vì đường đường là Tông chủ Kim Ô Tông, một nhân vật có thể sánh ngang Giới Vương, lại nói ra những lời như vậy với hắn, một đệ tử trẻ tuổi.
- Hôm đó Phá Vân thảm bại trong tay ngươi, sự chán nản của nó lúc ấy khiến ta vô cùng hoảng sợ.
Hỏa Như Liệt nhíu mày nói:
- Tiểu tử Phá Vân có thiên phú cực cao, tính tình cũng kiêu ngạo tột cùng, từ nhỏ đến lớn chưa từng bại trận, cũng chưa từng có ai có thể thắng nó trên phương diện Nguyên Tố pháp tắc. Nhưng ngày đó, nó không những bại trong tay ngươi, mà còn bại rất thảm hại.
- Ai~
Hỏa Như Liệt thở dài:
- Một người chưa bao giờ thất bại lại chủ động nhận thua, có thể thấy nó đã phải chịu đả kích lớn đến mức nào. Nếu không có những lời kia của ngươi, trận chiến đó tất sẽ để lại bóng ma cực lớn trong lòng nó một thời gian dài, khó có thể phai mờ, thậm chí không gượng dậy nổi cũng không phải là không có khả năng, bất kỳ ai cũng không giúp được nó. Nhưng chính ngươi đã chủ động cứu vớt nó... khiến nó không những không suy sụp, mà còn thật sự hiểu ra đạo lý ‘thiên ngoại hữu thiên’. Sau khi về tông, nhiệt huyết và sự chuyên chú trong tu luyện của nó đều vượt xa trước kia, nhất là tâm cảnh cũng có một sự lột xác, khiến ta rất an lòng.
- Tất cả những điều này đều là nhờ ngươi ban tặng.
Vân Triệt lắc đầu, khiêm tốn nói:
- Hỏa Tông chủ quá khen. Ngày đó vãn bối có thể thắng đều là do may mắn. Còn những lời nói với Phá Vân huynh kia càng là lời thật lòng.
- Hừ! Tuy ta nhìn sư tôn ngươi không vừa mắt, nhưng...
Hỏa Như Liệt vỗ mạnh vào ngực:
- Tiểu tử ngươi so với sư tôn của ngươi còn thuận mắt hơn gấp vạn lần. Cái ân tình lớn này ta không thể không báo, nếu ngươi nhìn trúng thứ gì ở Kim Ô Tông, hoặc muốn ta làm chuyện gì, thì cứ việc nói!
- ...
Khẩu khí lớn đến mức này khiến Vân Triệt nhất thời không dám đáp lời.
- Ta vừa mới gọi tiểu tử Phá Vân kia, chẳng mấy chốc nó sẽ đến đây. Ngươi muốn đi đâu thì cứ nói với nó.
Hỏa Như Liệt nói, bỗng nhiên, một thanh âm dồn dập từ xa nhanh chóng lại gần.
- Tông chủ... Tông... Tông chủ!
Một người trung niên mặc áo Kim Ô Viêm, sắc mặt đỏ bừng vội vã xông đến, trên mặt mang theo vẻ kinh hoảng tột độ.
Hỏa Như Liệt nhíu mày, quát:
- Có chuyện gì mà hốt hoảng như vậy?
- Thiếu chủ... Thiếu chủ ngài ấy...
Nghe được hai chữ "Thiếu chủ", Hỏa Như Liệt như bị lửa đốt, đột nhiên xông lên nắm lấy bả vai người trung niên:
- Diệp Nhi sao rồi? Mau nói!
- Thiếu chủ ngài ấy... nguyên khí bỗng nhiên đại loạn, sắp... không xong rồi.
- Cái... gì?
Một luồng Kim Ô Viêm mất kiểm soát bùng nổ, khí lãng cuồng bạo hất văng Vân Triệt ra xa, khiến hắn suýt chút nữa hộc máu. Mà Hỏa Như Liệt đã biến mất trong nháy mắt, không biết đi đâu.
- Khí thế thật đáng sợ.
Vân Triệt ôm ngực khẽ nói một tiếng, sau đó hít sâu một hơi.
Thiếu chủ... Con trai của Hỏa Như Liệt? Là người bị sư tôn ngộ thương ngàn năm trước?
Nghe nói suốt ngàn năm nay, đều là Hỏa Như Liệt không tiếc bất cứ giá nào để giữ lại một hơi tàn cho hắn... Giống như trong ngàn năm đó, Mộc Huyền Âm cũng không tiếc bất cứ giá nào để kéo dài tính mạng cho Mộc Băng Vân.
Nhìn quanh một lượt, Vân Triệt lập tức thấy phiền muộn.
Hai đại Tông chủ tự mình đến Ngâm Tuyết Giới đón bọn họ, hắn vốn tưởng sẽ đến Chu Tước Tông hoặc Phượng Hoàng Tông, ít nhiều cũng có thể thơm lây sư tôn làm một vị khách quý, không ngờ lại đi thẳng tới nơi hoang vu gần Táng Thần Hỏa Ngục này.
Sau khi tới, đầu tiên là Mộc Huyền Âm bỏ mặc hắn, sau đó Diễm Vạn Thương cùng Viêm Tuyệt Hải lại ném hắn cho Hỏa Như Liệt... Hỏa Như Liệt thì trong nháy mắt đã chạy mất tăm.
Cách tiếp đãi của Viêm Thần Giới này... thật không thể khen nổi.
Bị bỏ lại một mình trơ trọi nơi đất khách quê người, Vân Triệt cũng không dám đi lung tung, đành phải đứng yên tại chỗ chờ đợi. Đúng lúc này, ba huyền giả trẻ tuổi từ hướng Táng Thần Hỏa Ngục nhanh chóng bay tới, trên người mang theo khí tức hỏa diễm cực kỳ linh động, dường như vừa mới hoàn thành một đợt lịch luyện nào đó trong Táng Thần Hỏa Ngục.
- Người của Kim Ô Tông.
Cảm nhận được khí tức của ba huyền giả trẻ tuổi này, Vân Triệt thấp giọng nói.
Nhưng ngay lúc đi ngang qua người hắn, ba huyền giả trẻ tuổi kia chợt ngừng lại, ba đạo ánh mắt cùng khí tức đồng loạt khóa chặt trên người hắn.
- Ngươi là ai? Vì sao lại ở đây?
Một thiếu nữ cất giọng đầy cảnh giác, không chút khách khí hỏi Vân Triệt.
Gần đến kỳ hạn Cầu Long viễn cổ lột xác, khu vực này đã bị ba tông Viêm Thần phong tỏa thành cấm địa, những người khác không thể bước vào nửa bước. Mà Vân Triệt chưa kể đến bộ tuyết y bắt mắt, trên người lại không có khí tức của ba tông Viêm Thần, đương nhiên họ phải lập tức cảnh giác.
Vân Triệt quay người, lễ phép nói:
- Tại hạ là Vân Triệt, đến từ Ngâm Tuyết Giới.
Ba người trẻ tuổi này trông khá ít tuổi, trạc tuổi Mộc Tiểu Lam, nhiều nhất cũng chưa đến hai mươi, nhưng huyền lực đều là Thần Hồn cảnh cấp một!
Với tu vi Thần Nguyên cảnh, tư chất của Mộc Tiểu Lam ở Băng Hoàng Cung đã được xem là cực cao. Mà ba người trẻ tuổi cùng tuổi Mộc Tiểu Lam này, tu vi lại vượt xa nàng.
Quả nhiên, những đệ tử được mang đến đây quan sát việc săn giết Cầu Long đều không phải là đệ tử bình thường.
Điều khiến Vân Triệt không ngờ là, sau khi hắn báo tên, sắc mặt của ba huyền giả trẻ tuổi kia đồng loạt kịch biến:
- Vân Triệt? Ngươi là Vân Triệt của Ngâm Tuyết Giới?