Sau khi Vân Triệt vừa xưng tên, ba người này chẳng những có phản ứng cực lớn mà còn tỏ rõ địch ý mãnh liệt.
- Chờ một lát, có phải hắn là giả hay không? Khí tức của hắn cũng quá yếu đi?
Thiếu niên ở bên trái nhỏ giọng nói.
- Sẽ không sai, nghe nói đệ tử Băng Hoàng Thần Tông đều mặc áo trắng có hoa văn Băng Hoàng, sư tôn cũng đã nói hôm nay Ngâm Tuyết Giới Vương sẽ đến, người có thể đi cùng Ngâm Tuyết Giới Vương khẳng định chính là đệ tử thân truyền của nàng.
- Phá Vân sư huynh cũng đã nói, huyền lực của Vân Triệt mới chỉ ở Thần Nguyên cảnh.
Vân Triệt:
- ...
Ba người nhanh chóng thì thầm bàn bạc trong chốc lát, đã xác định được thân phận của Vân Triệt, thiếu niên phía bên phải bước ra, ngẩng đầu ưỡn ngực nói:
- Ngươi có phải là đệ tử thân truyền mà Ngâm Tuyết Giới Vương mới thu nhận không?
Vân Triệt gật đầu:
- Là ta.
- Vậy... Ba tháng trước, có phải ngươi đã đánh bại Phá Vân sư huynh không?
Vân Triệt lần nữa gật đầu:
- Cũng là ta.
- Ngươi... Ngươi vậy mà còn có mặt mũi thừa nhận!
Thiếu nữ ở giữa bước ra một bước, hung hăng nói:
- Phá Vân sư huynh lợi hại như vậy, làm sao lại thua loại người như ngươi được? Chắc chắn lúc đó ngươi... ngươi ỷ vào bản thân đang ở địa bàn của Ngâm Tuyết Giới nên đã giở trò gian trá!
- Đúng vậy! Ngươi yếu như vậy, ngay cả ta cũng có thể một mình đánh cả trăm tên như ngươi, Phá Vân sư huynh làm sao lại thua ngươi được? Kể cả khi Phá Vân sư huynh chính miệng thừa nhận, chúng ta cũng tuyệt đối không tin!
- ...
Vân Triệt thầm đảo mắt, hắn xem như đã hiểu rõ vì sao ba thiếu niên này vừa nghe đến tên của hắn, phản ứng lại lớn như vậy, lập tức hơi bất đắc dĩ giải thích:
- Ta chỉ hơn Phá Vân sư huynh của các ngươi trên Nguyên Tố pháp tắc một chút mà thôi, nếu bàn về huyền lực, ta đương nhiên kém xa tít tắp.
- Ngươi nói bậy!
Vẫn là thiếu nữ kia, khí thế càng thêm hung hăng, gương mặt đầy vẻ giận dữ:
- Phá Vân sư huynh lợi hại nhất chính là Hỏa Diễm pháp tắc, so với huyền lực của huynh ấy còn lợi hại hơn nhiều, ngay cả Tông chủ đều nói Phá Vân sư huynh là vạn cổ đệ nhất kỳ tài! Coi như ngươi cùng Phá Vân sư huynh có huyền lực tương đương, cũng không có khả năng thắng huynh ấy, huống chi ngươi mới chỉ ở Thần Nguyên cảnh... Rõ ràng chính là ngươi sợ thua mà âm thầm giở trò gian trá, người của Ngâm Tuyết Giới các ngươi quả là hèn hạ!
- Đúng vậy!
Hai thiếu niên bên trái phải lớn tiếng phụ họa.
- Tin hay không thì tùy các ngươi.
Vân Triệt quay đầu đi chỗ khác, lười giải thích.
- Hừ! Không dám chối cãi à.
Thiếu nữ nhìn dáng vẻ của Vân Triệt, lập tức được một tấc lại muốn tiến một thước:
- Đừng tưởng rằng chuyện này coi như xong, các ngươi ở Ngâm Tuyết Giới giở trò gian trá, hiện tại nơi này là địa bàn của Viêm Thần Giới chúng ta! Đây là lúc chúng ta nên vì Phá Vân sư huynh đòi lại công đạo.
Thiếu nữ nói xong, bóng dáng tiến về phía trước, trên người bùng lên Kim Ô liệt diễm, khí thế lập tức trở nên vô cùng kinh người:
- Vân Triệt! Không phải ngươi có danh xưng đánh bại Phá Vân sư huynh sao? Vậy ngươi liền đến so tài với ta xem thử, ta ngay cả một ngón tay của Phá Vân sư huynh cũng không bằng, nếu ngươi ngay cả ta đều đánh không lại, thì hãy thành thật thừa nhận ngươi đã giở trò gian trá đi!
Vân Triệt:
- ...
- A... Tiểu Nhu sư tỷ, hắn chỉ ở Thần Nguyên cảnh cấp hai, còn là... khách nhân, như vậy có phải quá bắt nạt người hay không? Với lại, vạn nhất bị Ngâm Tuyết Giới Vương biết được...
Nam tử trẻ tuổi ở bên trái nhỏ giọng nói.
- Im miệng! Ta đang đòi lại công đạo cho Phá Vân sư huynh.
Thiếu nữ nhìn Vân Triệt không có chút phản ứng nào, hất mặt lên:
- Hừ! Sợ rồi sao? Có phải chột dạ hay không? Vậy ngươi liền thành thật thừa nhận ngươi căn bản không thắng được Phá Vân sư huynh, trận tỷ thí ba tháng trước là do ngươi giở trò! Nếu không... ngươi nhất định phải chịu khổ!
- A.
Vân Triệt bất đắc dĩ thở dài một tiếng, rồi liếc ba người một cái, uể oải nói:
- Được, được thôi. Đã như vậy, ba người các ngươi cùng lên đi.
Nghe xong lời này, ba thiếu niên đều sững sờ. Hỏa diễm trên người thiếu nữ lập tức nhảy lên cao gấp đôi, tức giận nói:
- Da mặt của người Ngâm Tuyết Giới các ngươi đều dày như vậy sao? Ngươi yếu như vậy, ta chỉ dùng một ngón tay cũng đủ. Ba người? Thật đúng là nực cười!
Thanh âm của thiếu nữ chưa dứt, Vân Triệt đã duỗi cánh tay ra, Kiếp Thiên Kiếm hiện ra trong tay, theo thân thể hắn xoay chuyển, huyền khí và kiếm thế đồng thời bộc phát, trong nháy mắt, đại địa hơi run rẩy, một luồng khí lãng đáng sợ quét ngang ra, bùng nổ như sóng thần, bao phủ lấy ba người.
Trong nháy mắt, sắc mặt ba thiếu niên đại biến, thiếu nữ đứng trước sợ hãi kêu "A" một tiếng, dưới chân liền lùi lại mấy bước, vẻ phách lối trên khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức biến thành hoảng sợ.
Khí tức của Vân Triệt chỉ ở Thần Nguyên cảnh cấp hai khiến bọn họ chẳng thèm ngó tới, nhưng khi huyền khí của hắn bộc phát, khí thế khủng bố khiến ba người cảm thấy thân thể như bị núi cao đè nặng, ngay cả hô hấp cũng hoàn toàn ngừng lại.
- Tiểu muội muội.
Vân Triệt chậm rãi nâng ngang Kiếp Thiên Kiếm:
- Ngươi có muốn cân nhắc lại xem là một người, hay là ba người cùng lên không?
- Hắn... Hắn... Hắn thật sự là... Thần Nguyên cảnh?
Cổ họng của thiếu niên bên phải nuốt nước bọt ừng ực, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tin được.
- Tóm... Tóm lại hắn tuyệt đối không có khả năng đánh bại Phá Vân sư huynh!
Thiếu nữ rõ ràng bị kinh hãi, khí thế và giọng nói đều yếu đi hẳn, nhưng ngay lúc đó lại khẽ cắn răng, có chút khó thở nói:
- Hai người các ngươi còn thất thần làm gì? Cùng lên... Nhất định phải làm cho hắn chính miệng thừa nhận chuyện hắn thắng Phá Vân sư huynh là do hắn giở trò gian trá!
- A... Vâng.
Keng!
Trước đó rõ ràng thiếu nữ không định xuất vũ khí, còn bây giờ đã nhanh chóng từ không gian giới lấy ra một thanh trọng kiếm không hề tương xứng với dáng người nhỏ nhắn của nàng, khẽ kêu một tiếng, Kiếm Vũ Viêm Long cuốn thẳng bay về phía Vân Triệt.
Hai thiếu niên còn lại cũng đều lấy ra trọng kiếm cực kỳ tương tự, dưới Kim Ô liệt diễm thiêu đốt, nhiệt độ không khí vốn nóng rực lại lần nữa điên cuồng lên cao, bóng dáng ba người đan xen, hiển nhiên phối hợp vô cùng ăn ý, cùng lúc đó, ba thanh trọng kiếm chính diện đánh tới Vân Triệt, Kim Ô Viêm của ba người cũng hòa vào làm một ngay khoảnh khắc thân kiếm bổ xuống, kiếm chưa tới gần, hỏa diễm đã mãnh liệt nổ tung.
Ánh lửa nồng đậm vô cùng chói mắt, uy lực của Kim Ô Viêm lại càng khủng bố tuyệt luân, nhưng Vân Triệt lại nhìn cũng không thèm nhìn, mặc cho thân thể bị Kim Ô Viêm của ba người nuốt hết, huyền khí tụ lại, tùy tay vung một kiếm.
Ầm ầm!
Kim Ô Thần Viêm của ba đệ tử Thần Hồn Cảnh thuộc Kim Ô Tông bị một kiếm tùy tay của Vân Triệt dễ dàng xé toạc, nhưng kiếm uy lại không hề suy giảm chút nào, hung hăng quét trúng thân thể ba người.
Kim Ô Viêm bị một kiếm xé rách, sắc mặt ba người đã kinh biến, mà lúc huyền khí của Vân Triệt như bão táp ập tới, bọn họ rõ ràng cảm giác được lực lượng của chính mình đã bị đánh tan trong nháy mắt, một lực lượng khổng lồ như búa tạ hung hăng nện vào người bọn họ, đồng thời quét bay cả ba người vào không trung.
Lúc bọn họ kinh hãi ổn định lại thân thể thì đã ở bên ngoài trăm trượng.
Mà Kim Ô Viêm bọn họ hợp lực đánh ra đã biến thành những đốm lửa tàn bay tứ tán, Vân Triệt không nhúc nhích đứng giữa những đốm lửa tàn, dáng vẻ lười nhác tùy ý tựa như đang xem thường bọn họ.
- Tiểu Nhu sư tỷ, hắn... hắn làm sao lại lợi hại như vậy?
Người thiếu niên bên phải lắp bắp nói.
- Hắn... Nói không chừng... thật sự...
- A a a!
Thiếu nữ tức giận hét lên một tiếng, hiển nhiên không thể chấp nhận kết quả này... Hoặc là nói, nàng bất luận thế nào cũng không thể chấp nhận chuyện Hỏa Phá Vân bị Vân Triệt đánh bại. Trọng kiếm của nàng vừa thu lại, hai tay tụ lại rồi giơ cao lên, vận chuyển toàn bộ Kim Ô Viêm lực không chút giữ lại.
- Vân Triệt! Phá Vân sư huynh nói ngươi có thể dùng tay không đỡ được hoàng kim viêm kiếm của huynh ấy. Ta mới không tin! Có gan thì ngươi đỡ thử một chiêu của ta xem!
- Uy! Hai người các ngươi còn đứng đó làm gì, nhanh để hắn biết rõ sự lợi hại của chúng ta! Phá Vân sư huynh tuyệt đối ~~ tuyệt đối ~~ tuyệt đối không có khả năng thua hắn!
- A? Ồ!
Ba đệ tử Kim Ô này lúc bình thường hiển nhiên thường xuyên tu luyện cùng nhau, độ ăn ý cực cao, khi bọn họ vận chuyển Kim Ô Viêm lực, khí tức rất nhanh đều đồng loạt dâng lên, uy lực của "Hoàng Kim Đoạn Diệt" cực lớn, tiêu hao rất nhiều, cần thời gian ngưng tụ viêm lực cũng rất dài, tuy huyền lực của ba người này đều hơn Vân Triệt một đại cảnh giới, nhưng năng lực khống chế hỏa diễm lại không thể nào so với Vân Triệt, theo Kim Ô Viêm của họ toàn lực thiêu đốt, áp súc, sau ba hơi thở, Hoàng Kim Đoạn Diệt mới cuối cùng thành hình... cũng là đồng loạt thành hình.
Mà quá trình này, ba người không hề nghi ngờ đều lộ ra sơ hở cực lớn, nhưng Vân Triệt lại ngay cả động cũng chẳng muốn động, mặc cho ba thanh Kim Ô Viêm Kiếm thành hình... rồi đồng loạt chém xuống đỉnh đầu mình.
Hoàng Kim Đoạn Diệt là chiêu có năng lực hủy diệt nhất trong bảy cảnh đầu của Kim Ô Phần Thế Lục, không gì không phá, cho dù là cùng cấp cũng tuyệt đối không thể nào chống đỡ chính diện, huống hồ ba kiếm cùng rơi.
Vân Triệt hơi ngửa đầu, mắt thấy ba thanh Kim Ô Viêm Kiếm từ trên không chém xuống, mặc cho chúng càng ngày càng gần, hắn vẫn không nhúc nhích.
Hoàng kim viêm kiếm thoáng đã đến đỉnh đầu Vân Triệt, Vân Triệt mặt không đổi sắc, trong lòng ba đệ tử Kim Ô cũng đã vô cùng hoảng hốt...
Hắn... sẽ không thật sự không muốn tránh sao?
Nhưng hắn là đệ tử thân truyền của Ngâm Tuyết Giới Vương, nếu không cẩn thận giết chết hắn... vậy thì nguy rồi.
Trong lòng bọn họ kinh loạn, cho dù muốn thu tay cũng không thể nào. Khí tức của ba thanh Kim Ô Viêm Kiếm tương liên, quỹ tích giống nhau, trước lúc đụng vào Vân Triệt, trong chớp mắt ba thanh kiếm ấy chụm vào nhau... cũng ở trong nháy mắt đó, tay trái Vân Triệt nhanh như tia chớp vươn ra, tóm chính xác vào giao điểm của ba thanh viêm kiếm.
Tương đương với việc một tay đồng thời bắt lấy ba thanh Kim Ô Viêm Kiếm!
Ông ——
Khí lãng chấn động, ba thanh Kim Ô Viêm Kiếm không hề chém qua cánh tay của Vân Triệt, mà đồng loạt dừng lại trên tay hắn, sau đó theo bàn tay hắn nhẹ nhàng nắm một cái...
Bùng!
Ba thanh Kim Ô Hỏa Diễm được đệ tử Kim Ô toàn lực ngưng tụ đồng loạt vỡ nát, hỏa diễm bay tứ tung.
- Oa a a a a a!
Ba tiếng thét vang lên giữa trời, dưới sự phản phệ của Hoàng Kim Đoạn Diệt bị cưỡng ép đánh tan, huyền mạch của ba đệ tử Kim Ô như gặp phải trọng kích, huyền khí toàn thân đại loạn, mà lúc này, Vân Triệt bỗng nhiên xông ra, lam quang nồng đậm mang theo hàn khí lạnh thấu xương suýt nữa đã khiến ba người hồn bay phách tán.
Đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh!
Nhiệt độ không khí chợt hạ xuống, khí tức của ba người không kịp bình phục, trong nháy mắt bị bao vây trong hàn băng dày nặng, lúc bóng dáng của Vân Triệt hiện lên đã đến phía sau bọn họ, cũng không quay đầu lại, Kiếp Thiên Kiếm mãnh liệt quét về phía sau.
Rắc!!
Băng tinh nổ tung, gió lạnh khắp trời, trong hàn băng hỗn loạn bay múa, ba người bay ngang ra ngoài, rơi đập vào mặt đất đang khô héo ở xa xa, qua hồi lâu đều không ai đứng lên nổi.
Tốt xấu gì ba đệ tử Kim Ô này đều là cường giả Thần Hồn Cảnh, dưới tình huống bọn họ liên thủ lại bị Vân Triệt dễ dàng đánh tan như thế. Nhưng một màn ba thanh hoàng kim viêm kiếm bị Vân Triệt dùng một tay đập gãy kia đã tạo thành chấn động cực lớn đối với bọn họ, cả ba đều co quắp ngồi ở đó, khó lòng hoàn hồn, bất luận thế nào cũng không thể tin được...
Giống như trước đó bất luận thế nào bọn họ cũng không thể tin thiên tài Hỏa Phá Vân trong mắt bọn họ sẽ bại bởi một người chỉ ở Thần Nguyên Cảnh của Ngâm Tuyết Giới.
Tiểu cô nương trước đó kêu gào hung hăng nhất trừng lớn đôi mắt, sững sờ nhìn Vân Triệt, thân thể ở dưới hàn khí không ngừng run rẩy, quên mất cả chuyện dùng huyền khí xua tan cái lạnh, đoán chừng hiện tại chuyện nàng tin tưởng nhất chính là nàng đang mơ.
- Ha ha ha ha ha!
Một trận tiếng cười to trong sáng từ xa vọng lại, rất nhanh, một nam tử thân mặc áo dài xích kim từ trên trời giáng xuống, người này chính là Hỏa Phá Vân, hắn nhìn ba sư đệ sư muội chật vật không chịu nổi cười nói:
- Bây giờ các ngươi đã biết thế nào là núi cao còn có núi cao hơn, người tài còn có người tài hơn chưa?
- Phá Vân... sư huynh.
Tiểu cô nương kia yếu ớt hô một tiếng, vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn.
Hỏa Phá Vân quay người, trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ từ đáy lòng:
- Vân huynh đệ, từ biệt ba tháng, rốt cuộc huynh cũng tới đây rồi. Đúng là không nghĩ tới, Vân huynh đệ chẳng những Nguyên Tố pháp tắc kinh thế hãi tục, mà ngay cả huyền lực cũng kinh người như thế, Phá Vân chỉ biết thán phục.
Vân Triệt cười nói:
- Huyền lực của ta so với Phá Vân huynh còn kém xa vạn dặm. Mà lại, lúc này mới ba tháng ngắn ngủi, không ngờ huyền lực của Phá Vân huynh có thể tiến cảnh như thế, người nên thán phục là ta mới đúng.
So với ba tháng trước, khí tức của Hỏa Phá Vân rõ ràng có biến hóa tương đối lớn. Lấy cảnh giới của hắn, trong ba tháng ngắn ngủi có thể có biến hóa như thế, quả thực rất kinh người.
Hỏa Phá Vân cười lắc đầu nói:
- Đáng tiếc nơi đây hoang vu cách tông môn lại quá xa xôi. Sau khi săn giết Cầu Long chấm dứt, Vân huynh đệ tuyệt đối không nên vội vã trở về, nhất định phải cho phép Phá Vân làm tròn bổn phận chủ nhà một phen.
- Ha ha, được, vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.
Vân Triệt không từ chối, cười đáp ứng.
Hỏa Phá Vân đưa tay, vẫy với ba người vừa mới lồm cồm bò dậy:
- Ba người các ngươi còn không mau tới xin lỗi Vân huynh đệ.
Vân Triệt khoát tay nói:
- Không cần, bọn họ cũng không có ác ý, huynh cũng không cần trách tội bọn họ. Ngược lại là ta, thật sự ngưỡng mộ huynh có một đám sư đệ sư muội hết lòng bảo vệ như vậy.
Nào giống ta... Sau khi trở thành đệ tử thân truyền của sư tôn, suốt ngày bị giam ở Minh Hàn Thiên Trì, đừng nói là ra ngoài diễu võ dương oai, ngay cả bóng dáng một sư đệ sư muội cũng chẳng thấy đâu.
Trước kia tốt xấu gì còn có Mộc Tiểu Lam có thể trêu chọc, haiz.
❆ Thiên Lôi Trúc ❆ Cộng đồng dịch AI