- Đó là Ngâm Tuyết Giới Vương?
- A… quả thật giống như tiên nữ… A!
Một nam đệ tử của Kim Ô Tông thất thần lẩm bẩm, sau đó toàn thân chợt giật thót, vội vàng bụm miệng.
Sóng viêm trong Táng Thần Hỏa Ngục cuồn cuộn ngất trời, tựa như kiếp nạn tận thế giáng xuống. Theo sự xuất hiện của Mộc Huyền Âm, vảy lửa toàn thân viễn cổ cầu long dựng thẳng đứng, trong khí tức cuồng bạo, hỏa ngục ngàn dặm xung quanh điên cuồng nổ tung.
Trong hỏa ngục sôi trào, vang lên tiếng gầm rít phẫn nộ và oán hận vô tận của viễn cổ cầu long:
- Quả nhiên lại là ngươi! Lũ nhân loại ti tiện tham lam các ngươi, một ngày nào đó, các ngươi tất sẽ bị trời phạt!
- Hừ, đáng tiếc, ngươi không nhìn thấy được ngày đó đâu!
Mộc Huyền Âm lạnh lùng vô tình đáp, lam quang trên người nổ tung. Trong khoảnh khắc, biển lửa cuồng bạo vì sự phẫn nộ của viễn cổ cầu long hoàn toàn tĩnh lặng lại, ngay cả những ngọn sóng lửa ngập trời đang bốc lên cao cũng ngưng đọng giữa không trung. Sau đó, một luồng sáng băng lam từ dưới chân Mộc Huyền Âm bắn ra với tốc độ kinh người, gần như trong nháy mắt đã bao trùm toàn bộ tầm mắt.
Xoạt––––
Ba tông Viêm Thần đang nhìn chằm chằm vào hình ảnh huyền trận nhất thời bộc phát ra những tiếng kinh hô hoảng sợ. Không chỉ các đệ tử trẻ tuổi, mà ngay cả những trưởng lão của ba tông cũng phải trợn mắt há mồm, kinh hãi đến cực điểm…
Hình ảnh trong huyền trận, vốn là một biển lửa huyết sắc cuộn trào không nghỉ, nhưng chỉ trong một cái phất tay của Mộc Huyền Âm, đã hóa thành một biển băng u lam tĩnh mịch!
Ngay cả bầu trời vĩnh viễn đỏ rực cũng xuất hiện một khoảng trống màu lam cực lớn.
Miệng Vân Triệt cũng há to… cằm thiếu chút nữa rớt xuống đất. Đây chính là hỏa ngục, hơn nữa còn là Táng Thần Hỏa Ngục có năng lượng hỏa diễm cao đến cực điểm, chứ không phải một vùng biển bình thường. Vậy mà lại bị đóng băng trong chớp mắt!
Đây chính là sự đáng sợ của Thần Chủ cảnh, vừa ra tay đã thật sự khiến trời đất biến sắc. Cho dù là quỷ thần ở bên cạnh, e rằng cũng phải kinh hồn bạt vía.
Các đệ tử trẻ tuổi của ba tông Viêm Thần dĩ nhiên đã sớm nghe nói đến sự cường đại của Ngâm Tuyết Giới Vương, nhưng tuyệt đối không ngờ tới sẽ cường đại đến mức độ này. Lực lượng của Thần Chủ hiển hiện qua hình chiếu là thứ sức mạnh mà bọn họ ngay cả trong mơ cũng không dám tưởng tượng ra.
- Grào grào!!!!!
Viễn cổ cầu long đang bị đóng băng gầm lên một tiếng dữ dội, hỏa ngục bị băng phong nhất thời vỡ tan, bắn ra vô số mảnh băng diễm ngập trời:
- Nhân loại ti tiện tham lam, hôm nay bản tôn nhất định phải vĩnh viễn chôn ngươi ở đây!!
Ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm!!
Tựa như có ngàn vạn ngọn núi lửa đồng thời bùng nổ dưới đáy hỏa ngục, ngàn vạn cột sóng lửa quét lên, hóa thành những con hỏa long bay lượn, mang theo tiếng gầm rú kinh thiên cuốn về phía Mộc Huyền Âm. Viễn cổ cầu long cũng bay vút lên không trung, cái đuôi rồng còn vĩ đại hơn cả thân hình đột nhiên nện xuống, quét ra một luồng long viêm vạn trượng.
Keng!!
Toàn bộ hỏa long khi đến gần Mộc Huyền Âm, cho dù cuồng bạo đáng sợ đến đâu, cũng đều ngưng lại ở bên ngoài nàng trăm trượng. Đối mặt với cái đuôi rồng vung lên nện xuống đủ để nghiền nát cả một vùng đại lục, Mộc Huyền Âm lại không hề né tránh, mà chỉ thản nhiên vươn tay ra.
Tuy thực lực của viễn cổ cầu long cực kỳ khủng bố, nhưng kể cả đuôi, chiều dài của nó cũng chỉ có ba mươi trượng, trong long tộc chỉ có thể xem là “bé nhỏ”. Nhưng đó là so với long tộc, còn so với Mộc Huyền Âm thì không thể nghi ngờ là một tồn tại khổng lồ. Khoảnh khắc đuôi rồng nện xuống, bóng mờ trong nháy mắt bao phủ toàn thân Mộc Huyền Âm. Dưới cái đuôi rồng vĩ đại, Mộc Huyền Âm nâng cánh tay nhỏ nhắn mềm mại lên, giống như một ngọn cỏ non chặn lại ngọn núi sụp đổ.
Nhưng khoảnh khắc va chạm, lại phát ra một tiếng nổ vang trời.
Ầm––––
- Grào grào!!
Thân thể của Mộc Huyền Âm còn chưa hề bị chạm tới, cái đuôi khổng lồ của viễn cổ cầu long lại đột ngột bật ngược lên, kéo theo toàn bộ long thân lộn một vòng trong hỏa ngục. Kèm theo một tiếng rên đau điếc tai, bóng dáng Mộc Huyền Âm lóe lên, dùng Đoạn Nguyệt Phất Ảnh thuấn di đến trước mặt viễn cổ cầu long, bàn tay tuyết đặt trên đầu rồng của nó. Dưới đôi mắt lạnh lùng vô tình của nàng, một luồng lam quang không tiếng động lóe lên.
- Oa grào!!!!!!
Hỏa ngục điên cuồng vỡ nát, viễn cổ cầu long bị hất văng lên cao, trong tiếng kêu bi thương thống khổ bay ngang ra ngoài, bay xa đến mấy trăm dặm mới rơi trở lại vào hỏa ngục.
- Hay!!
Hỏa Như Liệt không nhịn được gầm lên một tiếng.
- Mới ngàn năm ngắn ngủi, huyền lực của Ngâm Tuyết Giới Vương lại tiến bộ nhiều như thế, vừa ra tay đã áp chế viễn cổ cầu long như vậy, trước kia là chuyện chưa bao giờ có… Thật đáng sợ.
Trên mặt Viêm Tuyệt Hải hiện rõ vẻ kinh động.
Khoảng cách trăm dặm, đối với cường giả cấp bậc Thần Chủ mà nói chẳng qua chỉ là một cái chớp mắt. Mộc Huyền Âm nháy mắt đã tới gần, trong tay nàng đã có thêm một thanh kiếm băng màu trắng.
Thân kiếm dài nhỏ, chỗ rộng nhất cũng chưa đến một tấc, không sáng không bóng, tựa như tuyết đọng.
- Tuyết Cơ Kiếm!
Một trưởng lão Chu Tước thấp giọng nói.
Cầu long gầm giận, trời đất rung chuyển. Lực lượng của nó cùng với lửa giận triệt để bùng nổ, toàn bộ long thân đều bị bao phủ trong ngọn lửa ngút trời. Hỏa ngục tức thì bị nó điên cuồng điều động, hoàn toàn nuốt chửng bóng dáng Mộc Huyền Âm vào trong.
Tuyết Cơ Kiếm trong tay Mộc Huyền Âm khẽ múa, đóng băng tất cả hỏa diễm ngập trời rồi nghiền nát chúng. Băng Hoàng lực mang theo uy thế ngập trời, vô tình trùm về phía viễn cổ cầu long.
Lửa tan băng, băng vùi lửa, một người một rồng, cuộc ác chiến của hai tồn tại mạnh nhất hai giới Ngâm Tuyết và Viêm Thần cuối cùng đã bắt đầu. Theo sự va chạm của hai luồng sức mạnh cấp Đại Thần Chủ, toàn bộ phong vân trong phạm vi trăm dặm của Táng Thần Hỏa Ngục đều biến sắc.
Ầm… Ầm…
Bờ bắc hỏa ngục cuồng phong nổi lên, sóng lửa vỡ tan, khiến các đệ tử Viêm Thần phát ra những tiếng kinh hô hoảng sợ. Nếu không phải các đại trưởng lão Viêm Thần trấn giữ ở ranh giới, dùng sức mạnh phong tỏa chặt chẽ, bọn họ nhất định đã bị những ngọn sóng lửa cuồng bạo nuốt chửng.
Nơi giao chiến chỉ cách vị trí của họ vỏn vẹn 7.000 dặm… vậy mà dư âm sức mạnh lại lan đến tận nơi này!
Đây chính là trận chiến cấp bậc Thần Chủ… lại còn là cuộc ác chiến muốn lấy mạng đối phương. Ngang dọc cả Thần Giới, không có bao nhiêu huyền giả có thể may mắn tận mắt chứng kiến. Mà nếu không có hình chiếu ý chí của Chu Tước Tông, cho dù bọn họ biết được, cũng tuyệt đối không cách nào tận mắt thấy… bởi vì đó là khoảng cách không thể nào tiếp cận.
Trong hình chiếu Chu Tước, bầu trời khi thì đỏ rực, khi lại xanh biếc. Mỗi một lần lực lượng va chạm, đều sẽ dịch chuyển đi xa hơn mười dặm, quả thật là mỗi một nháy mắt đều xuyên qua không gian. Nhìn hình ảnh giống như thần thoại này, Vân Triệt nhất thời nhớ lại những lần giao thủ giữa mình và sư tôn. Rất nhanh, hắn bắt được một khoảnh khắc, nhìn thấy chính giữa bụng rồng của viễn cổ cầu long có một vùng màu đỏ sậm hơn hẳn những nơi xung quanh.
Đó là long khuyết của cầu long?!
Hỏa Phá Vân kinh sợ quay đầu:
- A? Làm sao có thể? Không phải nói, ngàn năm không thể nào hoàn toàn khôi phục sao?
Ngàn năm trước, long khuyết của cầu long bị thương chính là nhân tố quan trọng giúp bọn họ đồ long thành công lần này.
Thế nhưng, giờ phút này long khuyết của cầu long… thế mà lại hoàn toàn khép lại, không hề có một chút dấu hiệu bị thương nào!
- Đây…
Hỏa Như Liệt cũng kịch liệt chấn động.
Viêm Tuyệt Hải thở dài một tiếng:
- Xem ra, chúng ta đã tính sai. Cầu long bình thường, long khuyết bị thương, đúng là không thể nào khôi phục trong ngàn năm. Nhưng con cầu long này không phải cầu long bình thường, nó sinh ra từ Táng Thần Hỏa Ngục, tự nhiên có thể tùy ý mượn dùng lực lượng của Táng Thần Hỏa Ngục để khôi phục long khuyết. Nếu nói như vậy, việc nó hoàn toàn khôi phục trong ngàn năm cũng không phải là chuyện không thể. Lúc trước chúng ta lại luôn bỏ qua điểm này.
Đây thật sự là lời giải thích duy nhất.
Chân mày của ba vị tông chủ đồng thời nhíu lại, không khí cũng trở nên có phần nặng nề. Bởi vì long khuyết của cầu long đã khôi phục, khả năng săn giết thành công cũng theo đó giảm mạnh. Mà nếu không săn giết được nó, sẽ liên quan đến sự đột phá của Hỏa Phá Vân… cũng liên quan đến tương lai của toàn bộ Viêm Thần Giới!
Cơ hội tiến vào Trụ Thiên Châu tu luyện 3.000 năm từ xưa đến nay là lần đầu tiên, và cũng rất có khả năng là lần cuối cùng. Nếu như bỏ lỡ… sẽ không còn tương lai.
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Diễm Vạn Thương chậm rãi nói:
- Chỉ có điều, cũng đừng vì vậy mà bi quan. Các ngươi cũng thấy đấy, thực lực của Ngâm Tuyết Giới Vương, so với một ngàn năm trước, đã cường đại hơn không chỉ một thành! Viễn cổ cầu long hiển nhiên đã toàn lực, nhưng lại bị Ngâm Tuyết Giới Vương hoàn toàn áp chế, đây là chuyện trước kia chưa từng có.
- Ngàn năm trước, chúng ta cũng đối mặt với viễn cổ cầu long có long khuyết không hề tổn hại. Nếu không phải có sự cố ngoài ý muốn, cộng thêm việc nó lột vảy thành công rồi nhanh chóng trốn đi, rất có thể đã thành công. Lần này… với thực lực hiện giờ của Ngâm Tuyết Giới Vương, không có lý do gì sẽ thất bại. Biết đâu… chưa đến mười canh giờ…
Viêm Tuyệt Hải cũng khẽ mỉm cười:
- Không! Sẽ còn ngắn hơn! Luận về lực lượng hùng hậu, nhân loại quyết không thể so sánh với rồng. Trước kia giao chiến, sau vài canh giờ, Ngâm Tuyết Giới Vương tiêu hao còn lớn hơn cầu long, đó là lý do vì sao dần dần rơi vào thế yếu. Nhưng mà, huyền lực của Ngâm Tuyết Giới Vương đã tinh tiến đến mức này, biết đâu… con cầu long kia chống đỡ không đến cuối cùng. Chẳng những khả năng thành công có thể tăng lớn, mà thời gian cũng sẽ rút ngắn đi rất nhiều.
- Nói rất hay!
Hỏa Như Liệt gật mạnh đầu, vẻ mặt vừa mới ảm đạm nhất thời lại tràn đầy hy vọng.
Trong cùng cấp bậc, rồng là tồn tại tuyệt đối vô địch. Muốn giết một con rồng khó hơn giết một nhân loại cùng cấp không chỉ gấp mười lần.
Mà rồng lại có thân thể và sức sống vô cùng cường đại – còn là rồng bậc Thần Chủ, trừ phi thực lực có thể nghiền áp tuyệt đối, bằng không, dù Mộc Huyền Âm đang chiếm ưu thế lớn, thật sự muốn săn giết nó cũng cần một khoảng thời gian dài.
Thời kỳ lột vảy của cầu long chỉ có mười hai canh giờ. Trong mười hai canh giờ này, nó không thể chìm vào Táng Thần Hỏa Ngục quá lâu, nếu không sẽ bị ngọn lửa thiêu đốt, nặng thì mất mạng. Mà một khi sau mười hai canh giờ lột vảy hoàn thành, nó có thể bình yên trốn thoát.
Tuy nhiên, cũng như lời Viêm Tuyệt Hải nói, luận về huyền lực hùng hậu, rồng hơn xa con người. Con viễn cổ cầu long này mặc dù luận về cường độ thực lực không bằng Mộc Huyền Âm, nhưng nếu luận về mức độ hùng hậu thì tuyệt đối còn hơn… thậm chí là hơn rất xa. Cho nên, một khi qua sáu canh giờ mà nó vẫn chưa bị thương nặng, khả năng săn giết sẽ càng ngày càng thấp – bởi vì khi đó, tiêu hao của Mộc Huyền Âm nhất định đã vượt quá bảy phần, còn viễn cổ cầu long, biết đâu còn chưa đến một nửa.
Lời của ba vị tông chủ khiến Vân Triệt ngầm thở phào nhẹ nhõm, ít nhất cũng yên lòng hơn rất nhiều.
Ba người bọn họ đều nói huyền lực của sư phụ vượt xa ngàn năm trước, hiện tại đã hoàn toàn áp chế viễn cổ cầu long, vậy tự nhiên sẽ không sai.
Cho dù cuối cùng có thể không thành công, ít nhất, sư tôn cũng không có nguy hiểm gì.
Biển lửa bốc lên không được bao lâu lại ngừng, ngay cả dưới chân cũng có thể cảm nhận được rõ ràng từng trận rung động. Mọi ánh mắt đều chăm chú vào hình chiếu Chu Tước, không dám rời đi dù chỉ một khoảnh khắc. Bởi vì hình ảnh như thế này, rất có thể cả đời bọn họ chỉ có thể nhìn thấy một lần duy nhất.
Gần nửa canh giờ trôi qua, trận kịch chiến trong hỏa ngục chẳng những không dịu đi, ngược lại càng lúc càng kịch liệt. Ánh mắt Mộc Huyền Âm vẫn băng hàn như lúc ban đầu, tuyết y không nhiễm một hạt bụi. Mà viễn cổ cầu long đã khắp thân đầy vết kiếm, máu rồng nhuộm đỏ, gần ba thành vảy rồng đã bị chém nát.
Trên mặt Diễm Vạn Thương, Viêm Tuyệt Hải, Hỏa Như Liệt đã hiện rõ vẻ vui mừng càng lúc càng đậm, hai tay đều vô cùng kích động nắm chặt. Tuy rằng, đây đối với viễn cổ cầu long mà nói vẫn chỉ là vết thương nhẹ… nhưng mà, ngàn năm trước, Mộc Huyền Âm phải dùng trọn một canh giờ mới gây ra được thương tổn đến trình độ này.
Lần này, lại chỉ dùng chưa đến nửa canh giờ!!
Đả kích do việc long khuyết của cầu long đã khôi phục mang đến lúc này đã hoàn toàn biến mất. Vết thương khắp người viễn cổ cầu long làm cho bọn họ thấy được hy vọng săn giết thành công vô cùng rõ ràng.
Trước kia, đối với sự cường đại của Mộc Huyền Âm, cảm nhận sâu sắc nhất của bọn họ là kinh hãi và không cam lòng, nhưng giờ khắc này chỉ còn lại sự may mắn.
Hỏa Phá Vân gắng sức nuốt từng ngụm nước bọt:
- Vân huynh đệ, sư tôn của ngươi thật sự… thật sự quá mạnh mẽ. Lần này, nhất định có thể thành công.
- Ha ha.
Vân Triệt cười cười, sau đó bỗng nhiên nói:
- Phá Vân huynh… còn có ba vị tông chủ, vãn bối dường như có phần… chống đỡ không nổi, có thể cần tạm rời đi một lát.
- Hả?
Lời của Vân Triệt khiến ba vị tông chủ đồng thời quay đầu. Trước đó, sự chú ý của họ đều tập trung vào hình chiếu Chu Tước, lúc này mới phát hiện, gương mặt Vân Triệt đã đỏ bừng như lửa, toàn thân đầm đìa mồ hôi.
Lúc này bọn họ mới nhớ ra, Vân Triệt là đệ tử của Ngâm Tuyết Giới, hơn nữa tu vi mới ở Thần Nguyên cảnh, vốn khó có thể chịu đựng khí tức hỏa ngục nơi này trong thời gian dài.
—[ Thiên Lôi Trúc . com ]— Dịch truyện bằng AI