Hỏa Như Liệt lại vung bàn tay to lên, sau đó thở dài:
- Không, đây là hai chuyện khác nhau. Chuyện năm đó Diệp nhi bị thương, trong lòng ta biết sư tôn ngươi chỉ là vô tình, hơn nữa sau khi phát hiện đã lập tức gượng ép thu tay lại, bằng không đừng nói Diệp nhi còn sống, ngay cả thi thể cũng không còn. Muốn nói Diệp nhi tự làm tự chịu… Thật ra cũng không sai.
Hỏa Như Liệt lắc đầu:
- Nhưng Diệp nhi dù sao cũng là huyết mạch duy nhất của ta, năm đó ta bị đả kích đến mức lý trí hoàn toàn biến mất, sau này mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ của Diệp nhi, ta đều không cách nào tỉnh táo lại được. Thôi bỏ đi, không nói nữa. Tóm lại, chuyện năm đó ta ám toán Mộc Băng Vân, ta đúng là một tên khốn. Nàng khỏe lại đương nhiên là tốt nhất, hiện giờ Diệp nhi cũng sắp bình phục, đến lúc đó, ta sẽ tìm thời gian, một mình đến Ngâm Tuyết Giới, cứ mặc cho hai nữ nhân kia… Khụ. Tùy ý sư tôn ngươi muốn đánh thì đánh, muốn mắng thì mắng, chỉ cần giữ lại cái mạng này là được, ta tuyệt đối không hó hé nửa lời.
Hỏa Diệp được cứu, tâm tình thậm chí cả tâm tính của Hỏa Như Liệt đều trở nên rực rỡ hẳn lên. Lúc trước còn hận đến nghiến răng nghiến lợi, lúc này, chỉ cần Hỏa Diệp bình phục, mọi oán trách đều có thể gác lại, còn chủ động bắt đầu tự kiểm điểm.
Hỏa Như Liệt vỗ mạnh lên ngực mình:
- Nhưng ngươi cứu Diệp nhi lại là một chuyện hoàn toàn khác. Mỗi một lời Hỏa Như Liệt ta vừa nói, một chữ cũng sẽ không thu hồi.
Tính nết của Hỏa Như Liệt quả thật là có một không hai. Thân là tổng tông chủ của Kim Ô Tông, lại trực tiếp đưa ra một lời hứa hẹn nặng ngàn cân như vậy với một hậu bối như hắn… mà còn là một hậu bối chưa hiểu biết được bao nhiêu.
Hỏa Diệp cũng mỉm cười nói:
- Vân huynh đệ, về sau nếu gặp phải chuyện gì nan giải, tuyệt đối đừng khách khí. Tính tình của cha ta luôn luôn như thế, nếu ơn này không báo, ông chắc chắn sẽ ăn ngủ không yên.
Vân Triệt không từ chối nữa:
- Được. Vậy sau này nếu gặp chuyện gì khó giải quyết, ta nhất định sẽ không khách khí với Hỏa tông chủ.
- Ha ha ha, vậy mới đúng chứ.
Hỏa Như Liệt cười lớn một tiếng, rồi bỗng nhiên ngừng lại, nhanh chóng lấy ra một viên truyền âm ngọc màu vàng, sau đó mặt lộ vẻ vui mừng kích động.
Thấy thế, Hỏa Phá Vân vội vàng nói:
- Sư tôn, có phải Viễn Cổ Cầu Long đã xuất hiện không?
Hỏa Như Liệt nắm chặt ngọc truyền âm, gật đầu thật mạnh:
- Không sai! Viễn Cổ Cầu Long cuối cùng đã hiện thân, vị trí xuất hiện chỉ cách nơi này khoảng 7.000 dặm. Phá Vân, lập tức truyền âm cho các đại trưởng lão đang trông coi Hỏa Ngục, báo cho bọn họ biết Cầu Long đã xuất hiện, hỏa tốc lui về!
- Vâng!
Hỏa Phá Vân vội vàng lấy ra ngọc truyền âm, nhắm mắt truyền đi hồn âm.
- Ta lập tức liên hệ với sư tôn.
Vân Triệt cũng cùng lúc cầm lấy Băng Hoàng Minh Ngọc, nhưng Hỏa Như Liệt lại khoát tay chặn lại:
- Không cần, với thực lực của sư tôn ngươi, tất nhiên là người đầu tiên phát hiện ra Cầu Long hiện thân, vốn không cần người khác thông báo. Hiện giờ nàng chắc hẳn đã phá nát ngọc truyền âm rồi.
- Phá nát ngọc truyền âm? Vì sao?
- Lúc ác chiến với Cầu Long, phải toàn tâm toàn ý. Nếu trong lúc giao chiến có người truyền âm, dù chỉ là phân tâm trong khoảnh khắc, cũng có khả năng gặp phải nguy hiểm. Trong quá khứ, trước khi sư tôn ngươi giao chiến với Viễn Cổ Cầu Long, việc đầu tiên làm chính là phá nát ngọc truyền âm.
Hỏa Như Liệt giải thích.
Vân Triệt gật đầu:
- Thì ra là thế.
Không thể bị quấy rầy… Xem ra, cho dù sư tôn có thể thắng Viễn Cổ Cầu Long, cũng chỉ là nhỉnh hơn một chút, bằng không nào đến mức này.
Hy vọng lần này, thật sự có thể như mọi người mong đợi.
Đúng vậy, lần săn giết Cầu Long này, có thể rõ ràng nhận ra tất cả mọi người đều rất lạc quan, không chỉ Viêm Thần Giới, mà Mộc Huyền Âm cũng như thế. Mà sự lạc quan này đương nhiên không phải không có nguyên nhân, nguyên nhân thứ nhất là lần trước suýt chút nữa đã thành công, nguyên nhân thứ hai là huyền lực hiện giờ của Mộc Huyền Âm đã vượt xa ngàn năm trước, nguyên nhân thứ ba, chính là Viễn Cổ Cầu Long đã bị thương ở long khuyết.
Vân Triệt không cách nào biết được trong vòng ngàn năm này huyền lực của Mộc Huyền Âm đã tăng trưởng bao nhiêu, càng không biết được long khuyết bị thương sẽ có ảnh hưởng lớn đến mức nào đối với Viễn Cổ Cầu Long… Nhưng chẳng biết vì sao, sau khi biết Cầu Long cuối cùng đã hiện thân, trong lòng hắn dâng lên không phải là sự hưng phấn và chờ mong nên có, ngược lại là một cảm giác phiền muộn và bất an mơ hồ.
Là lo lắng cho an toàn của sư tôn sao?
Vân Triệt dùng sức lắc đầu, cố gắng vứt bỏ những tạp niệm không nên có này… Sư tôn không phải lần đầu tiên giao thủ với Cầu Long, mỗi lần đều chiếm thế thượng phong, lần trước còn suýt chút nữa đã săn giết thành công. Lần này đối mặt với Cầu Long bị thương ở long khuyết, phần thắng chỉ có thể lớn hơn, rủi ro cũng sẽ nhỏ hơn… Cho dù vẫn thất bại, với sự cường đại của sư tôn, toàn thân trở ra là chuyện dễ như trở bàn tay.
Hỏa Như Liệt nói:
- Diệp nhi, con ở đây nghỉ ngơi cho tốt. Lần này chúng ta nhất định có thể thành công! Suy cho cùng, thương thế của con cũng là do con Cầu Long kia gây ra, lần này ta sẽ đi đập tan xương nó nấu canh cho con uống!
Hỏa Diệp mỉm cười gật đầu:
- Con cũng có dự cảm, lần này, nhất định sẽ không thất bại.
- Ha ha ha, chúng ta đi!
Hỏa Như Liệt trực tiếp túm lấy Vân Triệt và Hỏa Phá Vân, nhanh như chớp giật, bay thẳng đến Hỏa Ngục.
Táng Thần Hỏa Ngục vốn vĩnh viễn cuộn trào bỗng như có gió lốc nổi lên, sóng lửa bốc lên càng thêm cuồng bạo, từng cột lửa phóng lên trời cao, thiêu đốt cả bầu trời.
Bên cạnh Hỏa Ngục, đã có hơn mười cường giả cấp bậc trưởng lão của tam đại tông môn Viêm Thần, sắc mặt bọn họ uy nghiêm trang trọng, một thân áo đỏ bị huyền khí làm phồng lên, dùng lực lượng cường đại ngăn cách sức nóng khủng khiếp đến từ Táng Thần Hỏa Ngục, để bảo vệ các đệ tử trẻ tuổi phía sau khỏi sức nóng khó lòng chịu đựng, đồng thời cũng đề phòng khi giao chiến, chiến trường bị dời về phía bắc, tránh bị dư chấn sức mạnh quét tới.
Toàn bộ người của tam đại tông môn Viêm Thần có mặt ở đây đều đã đến, tuy số lượng không nhiều lắm nhưng cũng gần ngàn người. Dù thuộc các tông môn khác nhau, nhưng tất cả đều tụ tập một chỗ, những người đứng gần nhất chỉ cách Táng Thần Hỏa Ngục chưa đầy trăm bước.
- Tại sao phải tụ tập cùng nhau?
Vân Triệt ngạc nhiên hỏi.
- Ha ha, lát nữa ngươi sẽ biết.
Hỏa Như Liệt cười lớn một tiếng, mang theo hai người nhanh chóng hạ xuống, rơi vào vị trí dẫn đầu đám người.
Chu Tước Tông chủ Diễm Vạn Thương và Phượng Hoàng Tông chủ Viêm Tuyệt Hải đang sóng vai đứng ở đó. Phía sau họ là Diễm Trác và Viêm Minh Hiên mà Vân Triệt đã từng gặp ở Ngâm Tuyết Giới. Xa hơn nữa, các đại trưởng lão, đệ tử đứng trật tự ngay ngắn, ai nấy đều mang vẻ mặt kích động, nhất là các đệ tử trẻ tuổi, đây đều là lần đầu tiên họ sắp được tận mắt nhìn thấy Viễn Cổ Cầu Long trong truyền thuyết.
- Các ngươi đã tới.
Diễm Vạn Thương xoay người lại, chậm rãi gật đầu với ba người.
- Diễm tông chủ, Ngâm Tuyết Giới Vương báo đã tiếp cận Viễn Cổ Cầu Long, bắt đầu đi.
Viêm Tuyệt Hải nói.
Diễm Vạn Thương gật đầu, bước lên phía trước, Chu Tước Viêm trên người hắn lặng lẽ bùng lên. Sau đó, một luồng Chu Tước Viêm đột nhiên bùng lên từ dưới chân hắn, nhanh chóng lan về phía Táng Thần Hỏa Ngục, nhanh chóng hòa vào trong biển lửa, nối liền một chỗ với lửa Hỏa Ngục.
Giữa thân thể của Diễm Vạn Thương và Táng Thần Hỏa Ngục, nhất thời tạo thành một đường lửa mỏng manh.
Mà Diễm Vạn Thương lúc này lại nhắm mắt lại. Gần như cùng một lúc, tiếng động xung quanh bỗng chốc nhỏ xuống, một vài đệ tử trẻ tuổi đều nín thở.
Hắn đang làm gì? Vân Triệt kinh ngạc trong lòng, mà ánh mắt mọi người xung quanh đều đổ dồn vào người Diễm Vạn Thương.
Sự yên tĩnh này kéo dài rất lâu, trọn vẹn nửa khắc đồng hồ trôi qua, Diễm Vạn Thương mới đột ngột mở mắt, cánh tay trái vung ra phía trước, lòng bàn tay hướng lên. Bầu trời phía trên bỗng nhiên sáng lên một huyền trận cực lớn, trong huyền trận phủ đầy hỏa diễm dày đặc.
Diễm Vạn Thương lại thay đổi thế tay, nhất thời, hỏa diễm trong huyền trận nháy mắt tan hết, thay vào đó là hình ảnh một biển lửa khổng lồ được chiếu ra rõ ràng.
Trung tâm hình ảnh là một con cự thú đang lơ lửng trong biển lửa, toàn thân phủ đầy hỏa lân!
Con thú vĩ đại này có ba chiếc sừng dài trên đỉnh đầu đang bùng cháy ngọn lửa ngút trời. Tuy tướng mạo hung ác, nhưng liếc mắt một cái liền có thể nhận ra đó là đầu rồng! Thân hình nó cường tráng, móng vuốt còn thô dài hơn Viêm Long mà Vân Triệt từng thấy rất nhiều, cái đuôi giống như một con mãng xà khổng lồ, còn dài hơn cả thân thể. Toàn thân nó phủ đầy hỏa lân, mỗi một chiếc vảy đều phản chiếu viêm quang chói mắt.
Một luồng khí tức khiến người ta tim đập chân run từ trên thân huyền thú trong hình chiếu truyền đến, khiến các đệ tử trẻ tuổi đều kinh hãi thất sắc.
- Đây là… Viễn Cổ Cầu Long!
Ánh mắt Hỏa Phá Vân trừng lớn, miệng khẽ lẩm bẩm:
- Quả nhiên giống như sư tôn miêu tả. Nhưng nhìn qua còn đáng sợ hơn nhiều.
Con thú lớn này, rõ ràng chính là Viễn Cổ Cầu Long, chính xác hơn là… Viễn Cổ Cầu Long của giờ phút này!
Trong lòng Vân Triệt vô cùng rung động, đây là chuyện gì? Chẳng lẽ là linh giác chiết xạ? Huyền lực của Diễm Vạn Thương là Thần Quân Cảnh, quả thật vô cùng cường đại, nhưng con Viễn Cổ Cầu Long này ở cách xa đến 7.000 dặm, dù mạnh đến đâu, linh giác kéo dài đến ngoài 7.000 dặm cũng quá khoa trương đi… huống chi còn có thể hiển thị đầy đủ đến mức này.
- Linh giác của Diễm tông chủ lại có thể cường đại đến mức này sao?
Vân Triệt bất giác nói nhỏ.
Hỏa Phá Vân quay đầu, lắc đầu giải thích:
- Không phải như thế. Vân huynh đệ có thể không biết, đây thật ra là Diễm tông chủ dùng Chu Tước Viêm Lực để thi triển một loại hình chiếu ý chí đặc thù.
- Hình chiếu ý chí… đặc thù?
Vân Triệt càng thêm khó hiểu.
- Đây là một năng lực linh hồn đặc thù mà chỉ người sở hữu Linh Hồn Chu Tước mới có được. Người đó có thể thông qua hỏa diễm để truyền “Ý Chí Chu Tước” của bản thân tới bất cứ ngóc ngách nào, chỉ cần hỏa diễm không tắt, ý chí có thể lan đến bất cứ đâu.
Hỏa Phá Vân đưa tay chỉ về phía đường lửa nối liền giữa Diễm Vạn Thương với Táng Thần Hỏa Ngục:
- Vân huynh đệ ngươi nhìn đường hỏa diễm kia, “Ý Chí Chu Tước” của Diễm tông chủ chính là thông qua đường hỏa diễm này truyền tới Táng Thần Hỏa Ngục, rồi thông qua biển lửa của Táng Thần Hỏa Ngục truyền đến vị trí của Cầu Long, từ đó hình chiếu lại toàn bộ khung cảnh ở khu vực đó. Chẳng những là hình ảnh, ngay cả âm thanh, thậm chí cả khí tức cũng có thể hình chiếu ra một cách đại khái.
“…” Vân Triệt ngẫm nghĩ một lát, khẽ gật đầu, cuối cùng cũng có phần sáng tỏ. Nói đơn giản, chính là thông qua hỏa diễm để “truyền” “Ý Chí Chu Tước”, hỏa diễm không tắt thì có thể liên tục truyền đi… Về bản chất, lại giống như sự truyền dẫn của lôi điện.
Mà toàn bộ Táng Thần Hỏa Ngục đều là hỏa diễm, như vậy chỉ cần tinh thần lực đủ cường đại, liền có thể “truyền” tới mọi ngóc ngách tùy ý.
- Chỉ tiếc là, nơi sâu trong Táng Thần Hỏa Ngục thật sự quá đáng sợ. Với thực lực cường đại như Diễm tông chủ, sức mạnh và tinh thần lực của hắn một khi xuống đến độ sâu dưới ngàn trượng, đều sẽ bị thiêu rụi ngay lập tức. Bằng không, chẳng những có thể sớm thăm dò được vị trí của Viễn Cổ Cầu Long, mà ngay cả bí mật dưới đáy Hỏa Ngục cũng có thể biết được.
Hỏa Phá Vân hơi tiếc nuối than thở.
Chân mày Vân Triệt khẽ động… Hình Chiếu Ý Chí Chu Tước, năng lực đặc hữu của Chu Tước Viêm, năng lực này chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy cực kỳ đáng sợ. Khi chiến đấu, nếu như tạo ra một biển lửa, rồi thi triển Ý Chí Chu Tước, vậy thì cho dù đối mặt với bao nhiêu kẻ địch, chỉ cần thân ở trong biển lửa, vị trí của chúng, sự thay đổi khí tức, mọi hành động đều rõ như lòng bàn tay.
Hoàn toàn tương đương với việc toàn bộ khu vực biển lửa đều là đôi mắt của mình!
Chu Tước Viêm…
- Nghe sư tôn nói, loại năng lực này sẽ tiêu hao tinh thần lực rất lớn, lại cách xa như vậy, tinh thần lực tiêu hao nhất định vô cùng khủng khiếp, cho dù là Diễm tông chủ, chắc cũng không duy trì được bao lâu.
Hỏa Phá Vân nhỏ giọng nói.
Đúng lúc này, khí tức đột nhiên thay đổi.
Bên trong hình chiếu, bầu trời bao la phía trên Viễn Cổ Cầu Long đột nhiên bị xé ra một vết rách không gian màu xanh biếc, một bóng trắng hư ảo hiện ra.
- Sư tôn!
Vân Triệt cảm nhận được khí tức, vội ngẩng đầu, khẽ kêu lên.
Ánh mắt băng giá của Mộc Huyền Âm nhìn xuống. Trước mặt Viễn Cổ Cầu Long, bóng dáng của nàng có vẻ đặc biệt nhỏ bé, nhưng khoảnh khắc nàng hiện thân, một luồng hàn uy ngút trời nháy mắt đã hoàn toàn áp chế khí tức hung sát khủng bố của Cầu Long. Biển lửa vốn đang cuộn trào không ngớt xung quanh bỗng như bị một bàn tay vô hình từ trời cao đè xuống, đột ngột tĩnh lặng, không một gợn sóng.