Hỏa Như Tẫn và Hỏa Nhiên Không vẫn không nhúc nhích, thân thể như bị đóng đinh tại chỗ. Môi Hỏa Như Tẫn run rẩy mấp máy, dường như cố gắng nói điều gì đó, nhưng hồi lâu vẫn không thể thốt ra nửa lời.
Trong khoảnh khắc, trán hai người đã lấm tấm mồ hôi lạnh... mỗi một giọt đều buốt thấu tim gan.
Thật ra, Vân Triệt nói không sai chút nào. Hỏa Như Tẫn và Hỏa Nhiên Không quả thực chất chứa oán hận sâu đậm đối với Băng Hoàng Thần Tông, nhưng cũng chỉ dám trút giận trước mặt Vân Triệt. Nếu thật sự đối mặt với Mộc Huyền Âm, dù cho họ có thêm mười lá gan cũng tuyệt đối không dám ăn nói như vậy, e rằng ngay cả một tia bất kính cũng không dám biểu lộ.
Dù sao, năm xưa cũng vì chuyện của Mộc Băng Vân mà Mộc Huyền Âm đã huyết tẩy Kim Ô Tông, thậm chí hủy diệt toàn bộ tinh giới cấp dưới của Viêm Thần Giới… Hỏa Như Liệt, ngoại trừ lần mất trí ám toán Mộc Băng Vân ra, cũng chỉ có thể nén giận suốt ngàn năm. Tông chủ còn như thế, huống hồ là những người khác trong tông.
Trong số những người bị Mộc Huyền Âm giết năm đó, tự nhiên không thể thiếu đệ tử hoặc người thân cận của Hỏa Như Tẫn và Hỏa Nhiên Không, nhưng thực lực của Mộc Huyền Âm sờ sờ ra đó, bọn họ chỉ có thể nhẫn nhịn… Nín nhịn hơn một ngàn năm, hôm nay cuối cùng cũng tận mắt thấy đệ tử thân truyền của Mộc Huyền Âm, lại còn đang ở trên địa bàn Viêm Thần Giới của họ, đương nhiên muốn trút giận một phen.
Dù sao, sướng miệng nói lời cay độc thì ai mà chẳng làm được… Nhưng nếu nói đến việc ra tay với Vân Triệt, bọn họ tuyệt đối không có lá gan đó. Hai người này dù gì cũng là nhân vật cấp bậc trưởng lão của Kim Ô Tông, không đến mức ngu xuẩn lỗ mãng như vậy –– huống chi đại sự liên quan đến tương lai của Viêm Thần Giới đang ở ngay trước mắt.
Cho nên, Vân Triệt cũng hoàn toàn có gan chửi bới lại mà không hề nể nang.
Thế nhưng… một khi bị Mộc Huyền Âm bắt tại trận, tính chất của sự việc đã hoàn toàn khác.
Vừa rồi, Hỏa Như Tẫn và Hỏa Nhiên Không còn uy phong ngạo mạn, miệng đầy căm phẫn trước mặt Vân Triệt, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Mộc Huyền Âm, họ gần như hồn bay phách lạc, gan mật như muốn vỡ tung.
Thân là nhân vật cấp bậc trưởng lão của Kim Ô Tông, họ tuyệt đối không phải kẻ nhát gan, nhưng mà… đó lại chính là Mộc Huyền Âm.
Với cấp bậc của họ, họ càng hiểu rõ thực lực của Mộc Huyền Âm khủng bố đến mức nào, và tính tình của nàng lại càng vô tình tuyệt tình đến cực điểm… Nàng là người đáng sợ nhất, không thể trêu chọc nhất mà cả đời này họ từng gặp.
Khóe miệng Vân Triệt nhếch lên, muốn nói nhưng lại không dám, chỉ có thể thầm than trong lòng… Ai bảo các ngươi thích thể hiện, lần này thần tiên cũng không cứu nổi các ngươi.
Chỉ là… trước mắt đang ở Viêm Thần Giới, lại còn có đại sự săn giết viễn cổ cầu long, nếu sư tôn thật sự ra tay đánh trọng thương, thậm chí giết chết hai người này, một khi tình thế trở nên gay gắt… thì đều bất lợi cho cả hai giới.
- Ngâm Tuyết… Giới Vương…
Hỏa Phá Vân cố lấy dũng khí tiến lên, gần như gom góp toàn bộ can đảm cả đời để cầu tình thay cho họ.
Nhưng lời của hắn vừa thốt ra, một luồng gió lạnh đã quét qua mặt đất nóng rực.
Ầm!!!
Lam quang chợt lóe, băng tuyết vỡ tan. Không gian bị thiêu đốt vô số năm bỗng chốc bị xua tan hết mọi hơi nóng, thay vào đó là băng hàn vô tận. Trong tiếng kêu thảm thiết kinh hoàng, hai đại trưởng lão Kim Ô Tông tựa như cỏ rác, bị đánh bay trong luồng hàn khí vỡ nát, bay thẳng đến nơi cực xa mới nặng nề rơi xuống đất. Nhưng họ không đứng dậy nổi, mà co quắp tứ chi nằm rạp trên mặt đất, toàn thân run lên như cầy sấy.
Trong nháy mắt hàn khí xâm nhập cơ thể, dù họ vận chuyển huyền lực thế nào cũng không thể xua tan. Lần đầu tiên họ biết được băng giá lại có thể đáng sợ đến thế, tựa như toàn thân từ trong ra ngoài, mỗi một tế bào đều bị vô số gai độc băng hàn đâm vào. Nỗi thống khổ này vượt xa tất cả những cực hình tàn nhẫn nhất mà họ từng biết. Họ giống như hai con ấu trùng sắp chết, toàn thân co quắp run rẩy điên cuồng, sống không được, chết không xong.
- Cầu… Cầu Ngâm Tuyết Giới Vương hạ thủ lưu tình!
Hỏa Phá Vân kinh hãi đến tột độ. Hỏa Như Tẫn và Hỏa Nhiên Không không chỉ là trưởng lão chính thức của Kim Ô Tông, mà còn là trưởng lão xếp hạng thứ tám và thứ mười bảy! Đặt ở toàn bộ Thần Giới, họ đều là những tồn tại ở vị diện cực cao… nhưng trước mặt Mộc Huyền Âm, lại yếu ớt không chịu nổi một đòn như thế.
Mộc Huyền Âm hoàn toàn không để ý đến Hỏa Phá Vân, thân ảnh lóe lên, đã tức thì xuất hiện bên cạnh Hỏa Như Tẫn và Hỏa Nhiên Không, lặp lại giọng nói còn đáng sợ hơn cả ác mộng đối với hai người họ:
- Lời nói vừa rồi, lặp lại lần nữa.
Hỏa Như Tẫn run rẩy giơ cánh tay phải đã bị đông cứng đến gần như mất hết tri giác lên, trong miệng phát ra âm thanh vô cùng thê thảm:
- Tha… mạng…
Băng hỏa tương khắc, và khi thực lực có sự chênh lệch nghiền ép, loại áp chế này sẽ tăng lên gấp bội. Người có huyết mạch Kim Ô, tu luyện huyền công hệ hỏa thuần túy mà bị hàn khí cực mạnh xâm nhập cơ thể, thì tuyệt đối không chỉ đơn giản là thống khổ. Thời gian kéo dài một chút, tất sẽ gây ra thương tổn nặng nề không thể cứu vãn.
Đây là điều mà bất kỳ huyền giả nào cũng sợ hãi nhất.
- Ha ha ha ha, ha ha ha ha… Hả?
Một tràng cười to tùy ý từ xa truyền đến, rồi như đột nhiên cảm thấy không khí không đúng, tiếng cười im bặt. Ngay sau đó, một luồng khí tức mạnh mẽ như bão táp ập tới, tựa như xuyên qua không gian, trong nháy mắt đã đến trước mặt.
- Sư tôn!
Hỏa Phá Vân mừng rỡ kêu lên.
Hỏa Như Liệt hiện thân, nụ cười trên mặt đã tắt ngấm. Dường như vì cười quá lớn, miệng hắn còn hơi méo. Hắn liếc nhìn hai người trên mặt đất, ngây ra một lúc lâu mới nhận ra hai kẻ đang co quắp thê thảm kia chính là Hỏa Như Tẫn và Hỏa Nhiên Không. Nụ cười trên mặt hắn lập tức cứng đờ, hắn vội vàng lao tới, Kim Ô Viêm cấp tốc bao phủ lấy hai người, xua tan hàn khí trên người họ, đồng thời nhíu mày quay đầu hỏi:
- Đây là có chuyện gì?
Hỏa Phá Vân vội vã tiến lên, nói với tốc độ nhanh nhất:
- Không… không có chuyện gì lớn, vừa rồi hai vị trưởng lão có lời nói hơi bất công, bị Ngâm Tuyết Giới Vương khiển trách một chút, đã không sao rồi, thật sự không sao rồi.
Hỏa Như Liệt dù gì cũng là người đã sống hơn một vạn năm, trong nháy mắt đã suy ra được nguyên do. Hắn quá rõ tính tình của Hỏa Như Tẫn và Hỏa Nhiên Không, cho họ một trăm lá gan cũng không dám “nói lời bất công” trước mặt Mộc Huyền Âm. Chắc chắn là sau khi nhìn thấy Vân Triệt đã không kiềm chế được mà buông lời xằng bậy, kết quả bị Mộc Huyền Âm bắt gặp.
Hai cái tên vô dụng này… thật là xui xẻo.
Dưới Kim Ô Viêm lực hùng hậu của Hỏa Như Liệt, hàn khí trên người Hỏa Như Tẫn và Hỏa Nhiên Không nhanh chóng bị xua tan. Họ run rẩy đứng dậy, còn chưa kịp nói gì, Hỏa Như Liệt đã tung một cước đá vào bụng Hỏa Như Tẫn. Hỏa Như Tẫn vừa mới tan hàn khí, toàn thân còn đang tê dại, bị một cước này đá bay thẳng ra xa hơn mười trượng, mặt úp xuống đất, hồi lâu không đứng dậy nổi.
- Đồ hỗn trướng! Ngâm Tuyết Giới Vương là khách quý mà Viêm Thần Giới chúng ta vất vả lắm mới mời đến, các ngươi thân là trưởng lão tông môn, lại dám nói lời bất kính, có phải sống không muốn sống nữa không!
Hỏa Phá Vân: “…”
Vân Triệt: “…”
Mộc Huyền Âm: “??”
Không chỉ Hỏa Như Tẫn bị đá bay, Hỏa Nhiên Không cũng ngây người ra trong nháy mắt… Trong toàn tông môn, người hận Mộc Huyền Âm nhất tuyệt đối là Hỏa Như Liệt, hận không thể một ngày mắng ba trăm lần… Đây, đây là lời Hỏa Như Liệt nói ra sao?
Cảm thấy có gì đó rõ ràng không đúng, Hỏa Nhiên Không run như cầy sấy nói:
- Tông chủ, chúng ta… tuyệt đối không dám bất kính với Ngâm Tuyết Giới Vương, chúng ta chỉ là… chỉ là với tiểu tử họ Vân kia…
Ầm!!
Lời Hỏa Nhiên Không còn chưa dứt, đã bị Hỏa Như Liệt tung một cước đá vào mông, bay ngang ra ngoài như một quả bóng cao su, ngã chổng vó y hệt Hỏa Như Tẫn. Phía sau truyền đến tiếng mắng giận dữ rung trời của Hỏa Như Liệt:
- Tiểu tử họ Vân cái gì mà tiểu tử họ Vân! Ngươi gọi ai là tiểu tử họ Vân hả!? Vân hiền chất là đệ tử thân truyền của Ngâm Tuyết Giới Vương, là khách quý của Viêm Thần Giới chúng ta, cái kiểu xưng hô chó má gì thế! Cha mẹ ngươi không dạy ngươi đạo đãi khách à!
Hỏa Phá Vân: “…”
Vân Triệt: “…”
Mộc Huyền Âm: “??”
- Tông chủ, ta… chúng ta…
Hỏa Như Tẫn khó khăn đứng dậy, vừa mới mở miệng, một cú đá hung hăng lại giáng vào lưng hắn, khiến hắn lăn lộn bay ra ngoài.
- Còn muốn nói nữa à? Ngươi ngươi ngươi lấy đâu ra lá gan thế!
Ầm!!
- Không phải bảo các ngươi trông coi hỏa ngục sao! Thằng chó nào cho các ngươi tự tiện trở về!
Ầm!!
- Nhìn cái gì mà nhìn, còn không mau cút về cho ta!
Ầm!!
- Lại dám bất kính với khách quý, mặt mũi đều ném đến Ngâm Tuyết Giới hết rồi!!
Ầm!!
- Chuyện lần này còn lớn hơn trời, các ngươi lại dám gây chuyện cho lão tử, nếu xảy ra sai sót gì, lão tử không giết các ngươi không được!
Ầm!!
- Tâm trạng tốt hôm nay của lão tử đều bị các ngươi phá hỏng!
Ầm!!
- Ai cho các ngươi đứng lên! Lăn mau lên! Lăn! Lăn!
Ầm!!
Ầm!!
Ầm…
Giọng Hỏa Như Liệt vốn đã cực cao, mỗi tiếng mắng giận dữ quả thực vang trời động đất, mà tiếng chân hắn đá ra càng như sấm sét. Hai vị đường đường là đại trưởng lão Kim Ô Tông, giống như hai quả bóng da, bị Hỏa Như Liệt đá liên tiếp mười mấy cú, bay thẳng ra ngoài hơn mười dặm. Cuối cùng, Hỏa Như Liệt còn quay người hét lớn:
- Ngâm Tuyết Giới Vương, xin lỗi, xin lỗi nhé. Chờ chuyện lần này xong, ta sẽ bắt hai tên này tự mình đến tạ tội với ngươi… Xin lỗi, xin lỗi.
Mộc Huyền Âm: “?????”
Miệng Hỏa Phá Vân há to, hồi lâu mới từ từ khép lại, sau đó yết hầu liên tục “ừng ực” mấy tiếng.
Vân Triệt lại thầm thở phào một hơi… Hỏa Như Liệt đây là đang cứu hai người kia, bằng không với tính tình của sư tôn, Hỏa Như Tẫn và Hỏa Nhiên Không không chết cũng phải mất nửa cái mạng.
Mộc Huyền Âm đột nhiên quay đầu, nhìn Vân Triệt:
- Đây là chuyện gì?
Dáng vẻ vừa rồi của Hỏa Như Liệt, đâu chỉ là khác thường, quả thực như biến thành một người khác.
Vân Triệt chỉ có thể thành thật báo cáo:
- Chuyện này… vừa rồi đệ tử… đã dùng y thuật học được ở hạ giới cứu Hỏa Diệp. Chỉ cần chữa trị thêm hai lần nữa, không tới vài năm, Hỏa Diệp có thể hoàn toàn bình phục.
Ánh mắt Mộc Huyền Âm lập tức dừng lại trên mặt Vân Triệt… Thương thế của Hỏa Diệp nặng đến đâu, nàng biết rất rõ. Ngàn năm trước đã không thể cứu, lay lắt ngàn năm, càng là thần tiên khó chữa… Sao có thể dùng y thuật mà chữa khỏi được.
- Xen vào việc của người khác!
Nàng lạnh lùng nói, thân ảnh lóe lên, đã như băng linh tan biến trong nháy mắt.
- A… Sư tôn!!
Vân Triệt vội vàng gọi, nhưng đã hoàn toàn không kịp, chỉ có thể bất đắc dĩ buông tay xuống. Hắn còn muốn nói chuyện có khả năng mua được Mộc Linh Châu ở “Hắc Gia Giới” cho Mộc Huyền Âm.
Mộc Huyền Âm rời đi, thần kinh và thân thể căng cứng của Hỏa Phá Vân cuối cùng mới thả lỏng, hắn liên tục thở hổn hển hơn mười lần, mới lòng còn sợ hãi nói:
- Vân huynh đệ, khí thế của sư tôn ngươi… thật đáng sợ.
- À… ừm.
Vân Triệt gật đầu. Lần đầu tiên hắn đối mặt với Mộc Huyền Âm nổi giận, cũng giống như Hỏa Phá Vân vậy, nhưng sau này thì…
––––––––––––––––––
Hai ngày sau, mỗi ngày Vân Triệt đều đúng giờ trị liệu cho Hỏa Diệp một lần. Sau ngày thứ hai, ý thức và ngôn ngữ của Hỏa Diệp đã đặc biệt tỉnh táo, thậm chí đã có thể ngồi dậy một lúc lâu.
Và vào ngày thứ ba khi hoàn thành trị liệu, sắc mặt của Hỏa Diệp đã hiện lên vẻ hồng nhuận rõ ràng, đôi mắt cũng trong trẻo hơn rất nhiều… Ít nhất, cuối cùng cũng không còn nhìn thấy một chút tử khí nào như trước nữa.
- Không hổ là con trai của Hỏa tông chủ, sở hữu huyết mạch Kim Ô thuần khiết nhất. Tốc độ hồi phục của Diệp huynh còn tốt hơn dự tính của ta rất nhiều. Cứ như thế này, có lẽ không cần đến ba năm, chỉ khoảng hai năm là có thể hoàn toàn bình phục.
Vân Triệt mỉm cười nói.
Hỏa Diệp nhìn Vân Triệt, trong mắt lấp lánh lệ quang:
- Vân huynh đệ, đại ân đại đức, không lời nào nói hết. Xem ra kiếp trước ta nhất định là người lương thiện mười kiếp, đời này mới có thể gặp được quý nhân như Vân huynh đệ.
Hỏa Như Liệt sảng khoái cười to:
- Ha ha ha ha! Diệp nhi, muốn cảm tạ còn không đơn giản sao, trước tiên cứ dưỡng tốt thân thể, sau này muốn báo đáp thế nào thì báo đáp thế ấy.
Nói xong, hắn quay đầu, nhìn chằm chằm vào Vân Triệt:
- Ngươi cứu không chỉ là tính mạng của Diệp nhi, mà còn cứu cả huyết mạch này của ta! Ân tình này… haizz, lớn đến mức khiến ta thật sự đau đầu. Mấy ngày nay ta nghĩ nát óc cũng không ra nên báo đáp thế nào. Như vậy đi, ngươi nói đi, dù ngươi muốn thứ gì, hoặc muốn Hỏa Như Liệt ta làm gì, cứ việc nói! Hỏa Như Liệt ta mà nhíu nửa cái mày, ta không mang họ Hỏa nữa!
Vân Triệt chậm rãi lắc đầu, chân thành nói:
- Vãn bối vẫn câu nói lúc trước, không cần Hỏa tông chủ báo đáp gì, chỉ cầu ngài đừng oán hận sư tôn của ta.
“…” Ngay phía trên họ, trên không trung xa xôi, Mộc Huyền Âm lặng lẽ dõi theo, ánh mắt khẽ dao động, thoáng hiện lên một tia phức tạp.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, chân mày nàng bỗng nhiên nhíu lại, ánh mắt đột ngột chuyển về phía nam.
- Cuối cùng cũng chịu ra rồi.
Nàng khẽ than một tiếng, bàn tay siết lại, truyền âm ngọc trên người bị nàng bóp nát trong nháy mắt. Không gian phía trước cũng bị xé ra một vết rách thật dài.
Thân ảnh nàng xuyên qua vết rách, lao thẳng về phía nam, nơi có sóng lửa ngút trời.