Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 107: CHƯƠNG 106: PHƯỢNG HOÀNG TỤNG THẾ ĐIỂN – TÀN QUYỂN (1)

Một vòi máu tươi bắn tung tóe trên vai Hắc Ma, khiến hắn đau đớn gầm lên. Hung tính trỗi dậy, hắn hét lớn một tiếng, vươn tay chộp lấy thân ngọc kiếm của Lam Tuyết Nhược rồi vung mạnh... “Đế Vương Kiếm” của nàng vừa mới dùng hết sức, trong khi khí lực của Hắc Ma lại lớn đến kinh người, vì bất ngờ không kịp phòng bị, thanh ngọc kiếm đã bị hắn dùng một tay mạnh mẽ đoạt lấy.

Nguy rồi! Thấy một kiếm của Lam Tuyết Nhược đâm bị thương Hắc Ma, trong lòng Vân Triệt thầm kêu không ổn. Nếu nàng chỉ dây dưa với Hắc Ma thì còn có thể kéo dài thêm chút thời gian, nhưng đâm thủng bả vai hắn thế này chắc chắn sẽ kích phát hung tính của hắn, hậu quả khó mà lường được.

Hắc Ma đoạt được kiếm liền vội vàng lùi lại, sắc mặt đã hoàn toàn dữ tợn, miệng điên cuồng gào thét:

- Bắt... bắt nữ nhân kia lại cho ta! Những kẻ khác, giết không tha!!

Đúng như Vân Triệt dự liệu, Hắc Ma nổi giận hạ lệnh ngay lập tức. Trong thoáng chốc, Dong binh đoàn Hắc Ma đã sớm chờ lệnh đồng loạt vung vũ khí, gào thét xông tới, ba phó đoàn trưởng cùng lúc tấn công về phía Lam Tuyết Nhược.

Nếu để bọn chúng xông đến, không biết sẽ có bao nhiêu người phải bỏ mạng nơi này. Vân Triệt không dám do dự nữa, hắn bước nhanh đến bên cạnh Lam Tuyết Nhược, tay phải nắm một viên Chấn Thiên Lôi, dùng toàn lực ném ra.

Ầm!!!!

Chấn Thiên Lôi rơi xuống đất, tạo ra một tiếng nổ kinh thiên động địa như sấm trời giáng thế. Hơn mười tên dong binh Hắc Ma xông lên đầu tiên đều bị vụ nổ hất văng ra ngoài, nằm trên đất đau đớn kêu la. Có sáu tên bị nổ gãy cả hai chân, ba tên toàn thân máu thịt be bét, những kẻ còn lại cũng bị thương nặng nhẹ khác nhau.

Đợt tấn công của Dong binh đoàn Hắc Ma đột ngột khựng lại, cả đám vẻ mặt ngây dại, nhìn chằm chằm vào cái hố sâu hoắm vừa được tạo ra mà hít một ngụm khí lạnh. Ngay cả Hắc Ma đang để người khác băng bó vết thương cũng phải trợn trừng mắt, ba gã phó đoàn trưởng đều sợ hãi lùi lại một bước, sắc mặt kinh hoàng.

- Kia... kia là cái gì... Vừa rồi xảy ra chuyện gì?

Viên Chấn Thiên Lôi thứ hai đã nằm gọn trong lòng bàn tay Vân Triệt, tay trái hắn lại cầm lấy Độc Hỏa Súng. Hắn che chắn trước mặt Lam Tuyết Nhược, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám dong binh Hắc Ma đang sợ hãi không dám tiến lên, cười lạnh nói:

- Kẻ nào muốn chết, cứ bước lên một bước thử xem!

Lam Tuyết Nhược liếc nhìn vật trong tay Vân Triệt, bất chợt khẽ kêu lên:

- Chấn Thiên Lôi? Tại sao ngươi lại có Chấn Thiên Lôi của Tiêu Tông?

- Lấy từ kho báu của phân tông.

Vân Triệt thấp giọng đáp, đồng thời kéo Lam Tuyết Nhược, từng bước lui về phía sau, mãi cho đến khi đến bên cạnh Phượng Bách Xuyên.

Viên Chấn Thiên Lôi vừa rồi không thể nghi ngờ đã mang đến một sự uy hiếp cực lớn, khiến đám dong binh Hắc Ma nhất thời không dám manh động.

- Phượng tộc trưởng, các người có nơi nào có thể tạm thời ẩn náu không?

Vân Triệt giơ Chấn Thiên Lôi lên, ánh mắt âm u nhìn về phía Dong binh đoàn Hắc Ma, hạ giọng hỏi Phượng Bách Xuyên. Hắn có tổng cộng sáu viên Chấn Thiên Lôi, lúc đối phó với Tiêu Tại Hách đã dùng ba viên, vừa rồi lại dùng một viên, hiện tại trên người chỉ còn lại hai viên mà thôi, chỉ có thể dùng để uy hiếp tạm thời.

Lời của Vân Triệt khiến sắc mặt Phượng Bách Xuyên cứng lại, nhưng ông không nói gì.

Vân Triệt trầm giọng nói:

- Bọn người này nói sau núi của các người có một phong ấn trận, có thật không? Các người nhất định có cách mở phong ấn trận đó ra, để tộc nhân lui vào bên trong. Cứ mở phong ấn trận ra, ít nhất có thể tạm thời bảo vệ an toàn cho tất cả mọi người.

- Không được!

Điều khiến Vân Triệt bất ngờ là, Phượng Bách Xuyên không phủ nhận mà lại từ chối thẳng thừng:

- Nơi đó là di tích do Phượng Hoàng lưu lại, có thần linh của Phượng Hoàng ngự trị. Tất cả tộc nhân đều đi vào đó, chắc chắn sẽ xúc phạm đến thần linh Phượng Hoàng, càng không thể nào được tha thứ cho lỗi lầm mà bộ tộc ta đã phạm phải.

Vân Triệt khẽ nghiến răng, nói:

- Trên người những kẻ này đều mang theo mùi máu tanh nồng nặc, chứng tỏ bọn chúng đã giết không ít người. Ta đoán cái tên dong binh đoàn của chúng chỉ là để che mắt, bản chất chính là một đám cường đạo giết người cướp của. Nếu chúng thật sự ra tay, chúng sẽ giết tộc nhân của ông mà không hề chùn tay! Tộc nhân của ông sắp chết hết rồi, ông còn quan tâm đến chuyện xúc phạm hay không xúc phạm làm gì!

Lời của Vân Triệt khiến sắc mặt Phượng Bách Xuyên thay đổi dữ dội. Ông liếc nhìn Phượng Tổ Nhi và Phượng Tiên Nhi đang nép sát vào mình, nghiến răng, thấp giọng nói với lão giả bên cạnh:

- Thông báo cho tất cả tộc nhân, toàn bộ rút lui về sau núi!

- Tộc trưởng, chẳng lẽ ngài định...

- Nhanh lên! Giữ được tính mạng quan trọng hơn, tạm thời đừng lo nghĩ chuyện khác!

Phượng Bách Xuyên hạ quyết tâm, lạnh lùng nói.

Mọi người nhận lệnh và bắt đầu cùng nhau lui về phía sau núi. Vân Triệt và Lam Tuyết Nhược vẫn đứng tại chỗ, viên Chấn Thiên Lôi trong tay giống như lưỡi hái của tử thần, khiến Dong binh đoàn Hắc Ma kinh sợ không dám tiến lên nửa bước.

- Rốt cuộc đó là thứ gì?

Hắc Ma đè chặt bả vai, run giọng hỏi.

- Trước kia ta từng nghe nói, Khí Tông của Tiêu Tông đã chế tạo ra một loại vũ khí đáng sợ, chỉ cần ném ra sẽ tạo ra một lực nổ kinh hoàng. Thứ hắn vừa ném ra, dường như chính là vật đó!

Một kẻ bên cạnh Hắc Ma nhỏ giọng nói.

- Cái gì? Tiêu Tông? Ngươi nói là Tiêu Tông?

Thân thể Hắc Ma đột nhiên run lên, kinh hãi đến mức suýt nữa thì ngã ngồi xuống đất. Hắn chợt nghĩ tới, thiếu nữ tuyệt sắc trước mặt này trông mới mười bảy mười tám tuổi mà đã có huyền lực Chân Huyền Cảnh cấp ba, ngoài tứ đại tông môn khủng bố kia ra, còn nơi nào có thể đào tạo ra một yêu nghiệt như vậy.

Càng nghĩ càng thấy có khả năng, mồ hôi lạnh trên trán Hắc Ma tuôn ra như mưa. Nếu sớm biết bọn họ là người của Tiêu Tông, dù cho hắn một vạn lá gan, hắn cũng tuyệt đối không dám trêu chọc.

Nhưng bây giờ, đã trêu chọc rồi...

Hắc Ma nghiến răng... Vậy thì chỉ có thể giết sạch tất cả mọi người ngoại trừ nữ nhân kia! Bằng không nếu để bọn họ chạy thoát... Tiêu Tông muốn tiêu diệt một dong binh đoàn nhỏ bé như hắn, quả thực dễ như bóp chết một con kiến.

- Bọn họ muốn chạy trốn!

Phó đoàn trưởng Hắc Lang nói. Nhân lúc bọn chúng không dám tiến lên, Phượng Bách Xuyên đã dẫn theo tộc nhân nhanh chóng lui về phía sau, thẳng tiến đến sau núi.

- Hay cho bọn bây, còn muốn chạy? Toàn bộ phía sau núi đều là vách đá, bọn chúng dù có mọc cánh cũng đừng hòng bay ra ngoài! Đuổi theo cho ta!

Hắc Ma hạ lệnh.

- Nhưng... nhưng mà...

Hắc Lang liếc nhìn viên Chấn Thiên Lôi trong tay Vân Triệt, không dám nhúc nhích.

- Thứ có uy lực kinh người như vậy, chắc chắn cực kỳ quý giá! Trên người bọn chúng không thể có nhiều được, nói không chừng đây là viên cuối cùng rồi! Chia làm hai cánh cho ta, lập tức đuổi theo!

Đội ngũ Dong binh đoàn Hắc Ma nhanh chóng tản ra, chia làm hai cánh trái phải, gầm rú đuổi về phía sau núi. Sắc mặt Vân Triệt trầm xuống, hắn vung tay, ném viên Chấn Thiên Lôi về phía bên phải, rồi lại nhanh chóng lấy ra viên cuối cùng, dùng toàn lực ném về phía bên trái.

Ầm!!

Ầm!!

Hai tiếng nổ vang lên, khiến Dong binh đoàn Hắc Ma người ngã ngựa đổ, tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt. Cả miệng khe núi bụi bay mù mịt, thế tấn công của chúng lại một lần nữa bị chặn đứng, một vài tên thậm chí còn lùi lại rồi ngã phịch xuống đất, không dám tiến lên nữa. Sợ chết là bản năng của con người, đối mặt với mối đe dọa có thể dễ dàng cướp đi sinh mạng này, bọn chúng sợ hãi theo bản năng, không ai muốn lấy mạng mình để xông lên trước.

- Sư tỷ, chúng ta đi mau!

Dùng xong viên Chấn Thiên Lôi cuối cùng, nhân lúc bụi mù che khuất tầm mắt, Vân Triệt kéo tay Lam Tuyết Nhược, dùng tốc độ nhanh nhất đuổi theo nhóm người Phượng Bách Xuyên.

Khi bụi đất lắng xuống, bóng dáng của đám người Vân Triệt đã biến mất. Ngôi làng tan hoang không còn một bóng người, chỉ có thể thấy lác đác vài bóng người ở phía xa đang chạy về sau núi. Hắc Ma chửi ầm lên, sau đó gầm thét:

- Còn đứng ngây ra đó làm gì, tất cả đều giết không tha!!

Thương thế của Vân Triệt chưa lành hẳn, thân thể còn khá suy yếu, nhưng được Lam Tuyết Nhược dìu đi, hắn vẫn nhanh chóng đuổi kịp Phượng Bách Xuyên. Tổng cộng hai trăm mười hai tộc nhân, tất cả đều theo sát phía sau ông, kể cả người già và trẻ nhỏ, không thiếu một ai.

Tiếng la hét phía sau từ xa vọng lại, ngày một gần hơn, bọn chúng có thể đuổi kịp bất cứ lúc nào.

Bước vào khu vực sau núi, trước mắt là một dãy vách đá cao không thấy đỉnh. Và ở trước mặt họ, là một trận pháp khổng lồ cao hơn mười thước được khắc trên vách đá. Toàn bộ trận pháp hiện lên màu đỏ rực rỡ, lúc sáng lúc tối, đồ án bên trong trận pháp giống như vô số ngọn lửa đỏ đậm đang bùng cháy dữ dội.

- Đây là phong ấn trận mà Dong binh đoàn Hắc Ma đã nói?

Vân Triệt ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn trận pháp màu đỏ kỳ dị này.

- Không sai. Đây là một phong ấn trận, phong ấn chính là thứ mà thần thú thượng cổ Phượng Hoàng để lại. Chỉ có máu tươi của chúng ta, những người mang huyết mạch Phượng Hoàng, mới có thể mở nó ra.

Phượng Bách Xuyên nói.

- Tộc trưởng, chúng ta thật sự phải vào đây sao? Tổ tiên từng nói, nơi này mỗi lần chỉ có thể một người tiến vào. Nhiều người vào như vậy, có lẽ sẽ xúc phạm đến thần linh Phượng Hoàng.

Một lão giả sắc mặt nặng nề nói.

- Đã không còn lựa chọn nào khác.

Phượng Bách Xuyên bước nhanh đến trước trận pháp, cắn rách đầu ngón tay, nhỏ máu của mình lên phong ấn trận.

Ngay lập tức, phong ấn trận đang mờ ảo bỗng nhiên rực đỏ lên, sau đó chậm rãi biến mất. Ở vị trí bên dưới phong ấn trận, một lối vào có hình thù kỳ dị hiện ra.

- Nhanh! Mau vào trong!

Phượng Bách Xuyên giải trừ phong ấn trận xong liền quay người lại, gấp gáp nói.

Lập tức, tộc nhân của Phượng Hoàng Di Tộc nối đuôi nhau đi vào. Đây là nơi thần thánh mà bình thường họ tuyệt đối không dám dễ dàng bước vào, nhưng lúc này lại trở thành đường lui duy nhất để giữ mạng. Trong số họ, có rất nhiều người thà chết chứ không muốn làm chuyện có khả năng xúc phạm đến thần linh Phượng Hoàng, nhưng họ không thể không nghĩ đến người nhà và con cháu của mình.

Sau khi tất cả mọi người đã tiến vào trong cửa động, Dong binh đoàn Hắc Ma cuối cùng cũng đuổi tới. Phượng Bách Xuyên nhanh như chớp nhảy vào trong, chỉ bằng một thủ ấn đơn giản, phong ấn trận màu đỏ đã biến mất lại một lần nữa hiện ra, che kín hoàn toàn lối vào.

- Chết tiệt! Bọn chúng quả nhiên biết cách mở phong ấn trận này!

Hắc Ma giơ nắm đấm lên, hung tợn nói:

- Lúc trước bọn chúng cứ chối đây đẩy, điều đó càng chứng tỏ, sau phong ấn trận này, nhất định thật sự cất giấu bảo vật gì đó!

- Đoàn trưởng, bây giờ chúng ta làm gì?

- Làm gì à? Đương nhiên là chờ ở đây!

Hắc Ma cười khẩy:

- Bọn chúng cho rằng trốn vào bên trong là chúng ta hết cách sao? Hừ, bên trong đó chắc chắn không có đồ ăn, càng không có nước. Ta không tin bọn chúng tình nguyện chết đói chết khát cả đám chứ không chịu ra ngoài. Để ta xem thử, bọn chúng có thể cầm cự được bao nhiêu ngày

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!