Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 108: CHƯƠNG 107: PHƯỢNG HOÀNG TỤNG THẾ ĐIỂN – TÀN QUYỂN (2)

Xuyên qua phong ấn trận, Vân Triệt kinh ngạc phát hiện nơi này lại là một thạch thất bằng phẳng. Thạch thất rộng lớn lạ thường, chiều ngang và dọc dài chừng trăm thước, đừng nói gần hai trăm người, cho dù đông hơn gấp bội cũng chứa được. Hai bên thạch thất đều có một dãy thang đá dài hun hút, dường như phía trên còn có một tầng nữa. Phía trước thạch thất là một lối đi thật dài. Thông đạo này dài chừng mấy chục thước, cuối cùng là một pháp trận màu đỏ y hệt phong ấn trận bên ngoài đang chậm rãi xoay tròn.

Pháp trận phong ấn ngăn cách được tầm mắt, nhưng không thể ngăn được âm thanh. Tiếng gào thét của đám lính đánh thuê Hắc Ma bên ngoài không ngừng truyền vào.

- Phá vỡ cái trận pháp này cho ta!

Đây là giọng của Hắc Ma.

Tiếp theo, một tiếng va chạm rất nhỏ từ bên ngoài truyền đến, rồi đột nhiên vang lên tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết:

- A a! Lửa! Tay của ta bốc cháy, a a!

- Lùi lại! Tất cả lùi lại cho ta! Mẹ kiếp! Trận pháp phong ấn cổ quái thế này, bên trong nhất định cất giấu bảo vật kinh thiên động địa nào đó! Luân phiên canh giữ ở đây cho ta! Ta không tin bọn chúng cứ ở mãi trong đó không ra!

Dù đã đến nơi an toàn, bóng ma sợ hãi vẫn bao trùm lấy những người của di tộc Phượng Hoàng, âm thanh bên ngoài truyền vào càng khiến họ thêm tuyệt vọng. Vân Triệt nhíu mày, suy nghĩ một lúc lâu rồi nói với Lam Tuyết Nhược:

- Sư tỷ, Cự Tuyết Điêu của tỷ khoảng bao lâu nữa mới tỉnh lại?

Lam Tuyết Nhược lắc đầu, lo lắng nói:

- Ta cũng không biết. Lần này Tiểu Tuyết cạn kiệt không chỉ là lực lượng mà còn cả sinh mệnh lực, có lẽ phải rất lâu mới có thể tỉnh lại, có thể là một tuần, có thể là một tháng… Thậm chí còn lâu hơn.

- Nếu nó tỉnh lại, một lần có thể mang theo bao nhiêu người ra ngoài?

- Mười người thì không thành vấn đề. – Lam Tuyết Nhược nói.

- Mười người…

Nhìn hơn hai trăm người trong thạch thất, chân mày hắn càng nhíu chặt hơn. Nếu Cự Tuyết Điêu tỉnh lại, hắn và Lam Tuyết Nhược muốn đào thoát thì hoàn toàn không thành vấn đề. Nhưng hắn tin rằng với tính cách của Lam Tuyết Nhược, nàng tuyệt đối sẽ không nỡ bỏ mặc những người này… Dù cho sống chết của họ có thể nói là không liên quan gì đến nàng.

- Cuối cùng vẫn phải trốn đến đây, hy vọng sẽ không xúc phạm đến thần linh Phượng Hoàng.

Phượng Bách Xuyên đứng ở cửa động, gương mặt u ám đầy oán giận, còn có cả bi ai và bất lực.

- Ít nhất có thể tạm thời giữ được tính mạng, Phượng Hoàng là thần linh thánh khiết, không thể nào vì chuyện như vậy mà trách tội các ngươi. – Vân Triệt đi đến bên cạnh ông ta nói.

- Hy vọng là thế. – Phượng Bách Xuyên thở dài một tiếng: – Rất nhiều năm qua, bộ tộc chúng ta đều an phận thủ thường, nơm nớp lo sợ, tuyệt đối không dám làm ra chuyện gì có khả năng chọc giận linh hồn Phượng Hoàng, bởi vì chúng ta thật sự sợ hãi. Không ngờ hôm nay vẫn… Hơn nữa dù có như vậy, cũng chỉ là tạm thời yên ổn. Ngươi cũng nghe thấy giọng của tên ác tặc đó rồi đấy. Bọn chúng hiển nhiên muốn canh giữ mãi ở cửa động. Nơi này không có thức ăn nước uống, chúng ta vốn không chống đỡ được vài ngày, người già và trẻ con thì càng… Haizz.

- Về phần thức ăn và nước uống, chỗ ta có một ít, hơn hai trăm người, nếu dùng tiết kiệm, có thể chống đỡ được mười ngày nửa tháng. – Vân Triệt nói.

- Ngươi?

Phượng Bách Xuyên nhìn về phía Vân Triệt, vẻ mặt khó tin. Trên người Vân Triệt rõ ràng sạch sẽ gọn gàng, chẳng mang theo thứ gì, sao lại có thể có nước và đồ ăn cho hơn hai trăm người chống đỡ mười ngày nửa tháng?

Vân Triệt cũng không nhiều lời, tay trái khẽ nâng, đưa sáu chiếc nhẫn không gian vào tay Phượng Bách Xuyên. Những chiếc nhẫn không gian này cũng là do hắn lấy được từ trong kho báu của Tiêu Tông, bên trong chứa đầy nước và các loại đồ ăn. Hiển nhiên, kho báu không chỉ là nơi phân tông của Tiêu Tông cất giữ những vật quý giá, mà còn là nơi trú ẩn khi gặp nguy cơ. Lớp phòng ngự phía trước kho báu vô cùng kiên cố, rất khó phá vỡ, nếu gặp phải chuyện ngoài ý muốn, bọn họ có thể lập tức trốn vào kho báu, nước và đồ ăn dự trữ đặc biệt trong đó đủ để họ chống đỡ một thời gian rất dài cho đến khi tai họa qua đi.

Phượng Bách Xuyên kiểm tra những chiếc nhẫn không gian một phen, sau đó trên mặt lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết. Lúc này, bên tai ông ta truyền đến giọng nói của Vân Triệt:

- Phượng tộc trưởng, ta có một chuyện không rõ. Bộ tộc các ngài có huyết mạch Phượng Hoàng, mà Phượng Hoàng là thần thú thượng cổ, huyết mạch Phượng Hoàng còn cường đại và tôn quý hơn huyết mạch của phàm nhân rất xa, vì sao huyền lực của các ngài đến cả Sơ Huyền Cảnh cũng không thể đột phá? Ta nhớ lúc trước ngài đã nói đến “lời nguyền”, chẳng lẽ có liên quan đến nó?

Phượng Bách Xuyên ngẩn người, rồi im lặng một lúc lâu.

- Là ta đường đột, đây chắc hẳn là bí mật của gia tộc các ngài, ta không nên hỏi nhiều. – Thấy Phượng Bách Xuyên trầm mặc, Vân Triệt lập tức nói.

- Không! – Phượng Bách Xuyên lắc đầu, nở một nụ cười tự giễu: – Đây nào có phải bí mật gia tộc gì, chẳng qua chỉ là sự trừng phạt và báo ứng mà chúng ta phải gánh chịu mà thôi.

- Trừng phạt? Báo ứng? – Vân Triệt kinh ngạc.

Phượng Bách Xuyên khẽ nhắm mắt lại, sắc mặt nặng nề nói:

- Phượng Hoàng là thần thú thượng cổ, năm đó nó từng giáng lâm Thiên Huyền Đại Lục, để lại ngọn lửa của mình ở đây, từ đó tạo ra nhiều nơi thử thách. Người thông qua thử thách sẽ nhận được truyền thừa huyết mạch. Huyết mạch Phượng Hoàng này lại có thể tiếp tục truyền thừa qua các thế hệ. Từ đó, tộc Phượng Hoàng ra đời. Theo ghi chép của tổ tiên, năm đó Phượng Hoàng đã để lại hai nơi thử thách ở Thiên Huyền Đại Lục, một nơi chính là Thần Hoàng Đế Quốc xa xôi, còn một nơi khác chính là ở đây. Chỉ là, nơi ở Thần Hoàng Đế Quốc kia thì người đời đều biết, cũng chính là nơi đã tạo nên “Phượng Hoàng Thần Tông” vô cùng cường đại, còn nơi này ở Thương Phong Đế Quốc, là do tổ tiên chúng ta vô tình tìm được, vốn không ai hay biết. Cũng sẽ không có ai ngờ rằng, trong dãy núi Vạn Thú vừa hoang vắng lại nguy hiểm này, lại tồn tại một nơi do thần thú thượng cổ để lại.

- Nói cách khác, nơi này chỉ là một nơi thử thách, chứ không phải là bảo vật như bọn ác tặc bên ngoài đồn đoán? – Vân Triệt vuốt cằm nói.

- Không sai. – Phượng Bách Xuyên gật đầu: – Năm đó tổ tiên đã thông qua thử thách ở đây, mà khi đó, “Phượng Hoàng Thần Tông” của Thần Hoàng Đế Quốc đã trở thành tông môn hộ quốc của họ, thế lực ngút trời, ngay cả tên đế quốc cũng đổi thành “Thần Hoàng”. Nơi thử thách kia cũng trở thành cấm địa tối cao của Phượng Hoàng Thần Tông, chỉ có đệ tử cấp bậc cao nhất mới có tư cách tiến vào. Huyết mạch Phượng Hoàng càng là niềm kiêu hãnh và vinh quang lớn nhất của bọn họ. Nếu để họ biết được ở nơi khác cũng xuất hiện huyết mạch Phượng Hoàng, e rằng thứ mang đến không phải sự tương trợ đồng tộc, mà là tai họa diệt vong.

Vân Triệt âm thầm gật đầu tán thành. Thần Hoàng Đế Quốc vốn có tên là Hách La Đế Quốc, sau này Phượng Hoàng Thần Tông quật khởi mạnh mẽ, nâng đỡ hoàng thất mới, ngay cả quốc hiệu cũng đổi thành Thần Hoàng Đế Quốc. Vì thế, huyết mạch Phượng Hoàng trở thành vinh quang và biểu tượng của Thần Hoàng Đế Quốc. Nếu thật sự phát hiện ra nơi khác cũng tồn tại huyết mạch Phượng Hoàng, bọn họ tuyệt đối sẽ không từ thủ đoạn mà hủy diệt.

- Sau khi tổ tiên thông qua thử thách liền truyền thừa huyết mạch Phượng Hoàng xuống nhiều đời. Khi truyền thừa đến đời thứ mười hai, đã phát triển thành một tông môn có thế lực cường đại, nhưng cũng không tự nhận là Phượng Hoàng nhất tộc, ấn ký Phượng Hoàng trên trán luôn được che giấu trước mặt người khác. Thế nhưng ở đời này, một vị tổ tiên đã dùng Phượng Hoàng Viêm giao thủ với người khác, trong lúc vô tình ngọn lửa ngập trời đã lan đến một trấn nhỏ gần đó, thiêu chết toàn bộ 32.000 người vô tội trong trấn.

Vân Triệt: “…”

- Tội nghiệt ngập trời này đã khiến linh hồn Phượng Hoàng ở nơi thử thách nổi giận, giáng xuống một sự trừng phạt tàn khốc. Tất cả tộc nhân sở hữu huyết mạch Phượng Hoàng trong thế hệ đó đều bị giáng xuống ấn ký nguyền rủa, khiến huyền lực của tất cả bị áp chế xuống Sơ Huyền Cảnh cấp mười, cả đời không thể tiến thêm một bước. Hơn nữa, ngay cả ấn ký Phượng Hoàng cũng biến thành màu đỏ sậm và không thể che giấu được nữa, như thể dùng ấn ký dị dạng này để tất cả tộc nhân phải ghi nhớ tội ác ngập trời mà mình đã gây ra.

Các vị tổ tiên có rất nhiều kẻ địch hùng mạnh, lực lượng bị áp chế đến mức thấp kém như vậy, họ không thể không lựa chọn ẩn náu… Sau này, họ kinh hoàng phát hiện ra, lời nguyền huyết mạch này lại bị cưỡng chế truyền thừa. Con cháu họ sinh ra, trên trán liền có ấn ký Phượng Hoàng màu đỏ sậm, huyền lực cũng vậy, cả đời không thể đột phá Sơ Huyền. Các vị tổ tiên đã nghĩ ra vô số biện pháp muốn giải trừ ấn ký nguyền rủa này, nhưng đó là do thần linh Phượng Hoàng để lại, loài người sao có thể can thiệp. Đến nay đã ngàn năm trôi qua, ấn ký nguyền rủa vẫn tồn tại trong huyết mạch của chúng ta, chưa bao giờ biến mất. Bộ tộc chúng ta cũng chỉ có thể ẩn náu trong dãy núi Vạn Thú này, an phận thủ thường, mỗi ngày cầu nguyện chuộc tội cho tổ tiên, khẩn cầu sự tha thứ của thần linh Phượng Hoàng.

- Đến hôm nay, bộ tộc chúng ta đã suy tàn đến mức này, một đoàn lính đánh thuê quèn cũng có thể dồn chúng ta vào bước đường cùng thế này, haizz…

Phượng Bách Xuyên cười thảm một tiếng đầy bi ai, trong giọng nói nặng nề lộ ra vô vàn bất đắc dĩ và không cam lòng.

Đây vốn là một bí mật không thể nói cho người ngoài tộc, nhưng hiện giờ đã suy tàn thê thảm đến vậy, cái gọi là huyết mạch, cái gọi là bí mật chủng tộc đã trở thành trò cười. Khát vọng lớn nhất của tất cả tộc nhân họ, có lẽ là bản thân không phải sinh ra đã thừa hưởng huyết mạch Phượng Hoàng, mà được sống như một người bình thường. Hắn cũng đột nhiên hiểu ra vì sao dù gặp phải nguy cơ diệt tộc, Phượng Bách Xuyên vẫn không nghĩ đến việc để tộc nhân trốn vào nơi Phượng Hoàng để lại này đầu tiên. Không sai, họ sợ, bộ tộc họ đã dùng ngàn năm, dùng mấy chục đời để chuộc tội, nằm mơ cũng khao khát có được sự tha thứ của thần linh Phượng Hoàng, làm sao dám có một chút hành động bất kính nào với ngài.

Hắn xoay người, nhìn phong ấn trận màu đỏ ở cuối thông đạo, nói:

- Phượng tộc trưởng, sau phong ấn trận kia, có phải là nơi thử thách mà Phượng Hoàng để lại không?

- Không sai. – Phượng Bách Xuyên gật đầu: – Hai phong ấn này là do tổ tiên năm đó để lại, chỉ có huyết mạch Phượng Hoàng mới có thể mở ra, chính là để đề phòng người ngoài tiến vào.

Vân Triệt lập tức quyết định, nói:

- Vậy ngài có thể giúp ta giải trừ phong ấn kia không?

- … Chẳng lẽ ngươi định? – Phượng Bách Xuyên né tránh ánh mắt của hắn.

- Không sai. – Vân Triệt gật đầu: – Ta muốn xem thử nơi mà thần thú thượng cổ Phượng Hoàng để lại này, là một kiểu thử thách như thế nào. Hiện giờ đã có cơ hội như vậy, ta đương nhiên phải thử một phen.

Phượng Bách Xuyên không lập tức từ chối, mà hỏi:

- Tiểu huynh đệ, hiện giờ cấp bậc huyền lực của ngươi là gì?

- Nhập Huyền Cảnh cấp một. – Vân Triệt thành thật trả lời.

- Tuyệt đối không được! – Trong mắt Phượng Bách Xuyên lộ ra vẻ thất vọng, sau đó quả quyết từ chối: – Không phải ta không muốn cho ngươi vào trong đó. Mà là… năm đó khi tổ tiên thông qua thử thách Phượng Hoàng này, huyền lực đã đến Linh Huyền Cảnh, hơn nữa vốn đã có huyền công thuộc hệ Hỏa, dù như thế cũng phải trải qua muôn vàn gian nan mới lấy được máu của Phượng Hoàng và Phượng Thần Đan. Sau này cũng có một vài tổ tiên thông qua thử thách, giành được Phượng Thần Đan, nhưng tu vi huyền lực của những vị tổ tiên này không một ai thấp hơn Linh Huyền Cảnh.

- Khi lời nguyền huyết mạch giáng xuống, liền không có ai thông qua được thử thách nữa. Thậm chí cả tầng thử thách đầu tiên cũng không ai có thể vượt qua. Dù sao thì lực lượng Sơ Huyền Cảnh cấp mười, làm sao có thể chống lại được thử thách của Phượng Hoàng Viêm. Mà những năm gần đây, một vài tộc nhân muốn cưỡng ép thông qua thử thách, thậm chí đã chết ở bên trong, không thể đi ra. Ngươi chỉ có lực lượng Nhập Huyền Cảnh cấp một, vốn không có khả năng thông qua thử thách, thậm chí còn có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!