- Không, hãy để ta thử một lần.
Lời của Phượng Bách Xuyên không khiến Vân Triệt chùn bước, hắn chân thành nói:
- Ta biết rõ thực lực của mình, chỉ là, ta thật sự có tư cách để thử cuộc thí luyện này.
Vân Triệt giơ tay lên, cả bàn tay tức thì bùng lên một ngọn lửa lớn màu đỏ cam. Ngọn lửa này khiến Phượng Bách Xuyên kinh hãi, ngạc nhiên thốt lên:
- Ngươi lại có cả huyền công hệ hỏa?
- Không sai, hơn nữa còn là một loại huyền công hệ hỏa rất cao cấp.
Vân Triệt gật đầu đáp. Thế nhưng, con át chủ bài lớn nhất để hắn dám thử sức với thí luyện Phượng Hoàng chính là thể chất nghịch thiên vạn hỏa bất xâm của mình, lời này hắn đương nhiên không thể nói ra, mà dù có nói ra thì Phượng Bách Xuyên cũng tuyệt đối không tin.
- Nếu là thí luyện của Phượng Hoàng, thì tất nhiên sẽ lấy hỏa diễm làm chủ. Ta tinh thông huyền công hệ hỏa, huyền lực có năng lực chống đỡ nhất định đối với lửa, nói không chừng có thể dễ dàng vượt qua thí luyện.
Phượng Bách Xuyên vẫn lắc đầu như cũ, nói:
- Thí luyện Phượng Hoàng đúng là lấy hỏa diễm làm chủ, nhưng ngươi nghĩ đơn giản quá rồi. Huyền lực của người phàm dấy lên viêm hỏa, sao có thể so bì với hỏa diễm của thần thú Phượng Hoàng. Mười năm trước, ta cũng đã từng thử thí luyện Phượng Hoàng, nhưng ngay từ cửa đầu tiên, ta mới bước vào nơi thí luyện được vài bước đã bị lửa dung nham thiêu đốt đến thống khổ, chỉ trong vòng mấy hơi thở đã phải lựa chọn từ bỏ. Tuy ngươi sở hữu huyền công hệ hỏa, huyền lực sẽ có lý giải, khống chế và năng lực chống đỡ nhất định đối với lửa, nhưng Phượng Hoàng chân viêm còn đáng sợ hơn ngươi tưởng tượng rất nhiều. Năm đó, vị tổ tiên đầu tiên vượt qua thí luyện Phượng Hoàng cũng có huyền công hệ hỏa tương tự, tu vi Linh Huyền cảnh mới miễn cưỡng thông qua. Còn những vị tổ tiên thành công sau này là vì bản thân vốn mang huyết mạch Phượng Hoàng, trong huyết mạch có năng lực kháng cự cực mạnh, mà thực lực cũng không một ai thấp hơn Linh Huyền cảnh. Với huyền lực hiện giờ của ngươi, căn bản không có khả năng.
Vân Triệt bình tĩnh nói:
- Phượng tộc trưởng đã từng thử thí luyện Phượng Hoàng, cũng biết rõ trong quá trình thí luyện nếu cảm thấy không chịu đựng nổi thì có thể tự mình lựa chọn từ bỏ. Như vậy, chỉ cần không cố chấp một cách vô nghĩa, vào lúc cảm thấy không thể chịu đựng nổi mà lựa chọn rời đi, thì sẽ hoàn toàn không có nguy hiểm đến tính mạng. Những tộc nhân của ngài chết trong nơi thí luyện này, chắc hẳn đều vì muốn cưỡng ép vượt qua nên mới vĩnh viễn không thể trở ra. Nhưng ta thì sẽ không, ta rất quý trọng mạng sống của mình. Nếu ta cảm thấy không thể làm được, ta sẽ lập tức lựa chọn rời đi. Cứ như vậy thì sẽ không có bất kỳ nguy hiểm nào cả. Nếu đã không có nguy hiểm, vậy dù thành công hay không, thử một lần cũng chẳng có hại gì, đúng không?
Vân Triệt liếc nhìn ra bên ngoài, nói tiếp:
- Nếu lỡ như ta thành công, ít nhất cũng có thể tăng cường ít nhiều huyền lực, để đối phó với đám ác tặc bên ngoài kia, cũng có thể thêm một phần hy vọng.
Phượng Bách Xuyên nhíu chặt mày, thở dài một tiếng:
- Ngươi dù sao cũng là người trẻ tuổi, nghe nói đến thí luyện do thần thú Phượng Hoàng để lại, không hiếu kỳ mới là lạ. Vừa rồi khi nói chuyện với ta, ánh mắt ngươi đã liếc về phía phong ấn trận kia ít nhất ba lần. Ngươi đã muốn thử cuộc thí luyện đó… Cũng được, ta sẽ mở cửa nơi thí luyện ra cho ngươi. Nhưng trước đó, ngươi tốt nhất nên dưỡng cho tốt thương thế trên người đi. Mặt khác, bên trong thí luyện, nếu cảm thấy mình không chống đỡ nổi, nhất định phải lập tức lựa chọn rời đi… Bằng không, ảo cảnh là giả, nhưng hỏa diễm lại là Phượng Hoàng chân viêm, nếu cưỡng ép chống cự, thật sự sẽ phải bỏ mạng.
- Được!
Vân Triệt vui vẻ gật đầu.
Với y thuật của Vân Triệt, lại thêm toàn bộ dược liệu trong kho báu cung cấp, thương thế trên người hoàn toàn không đáng kể. Đến ngày hôm sau, miệng vết thương trên vai hắn đã hoàn toàn khép lại, hoạt động mạnh cũng không còn cảm thấy đau đớn, chỉ để lại một vết sẹo to bằng miệng chén. Chỉ cần hắn muốn, vết sẹo này cũng có thể biến mất hoàn toàn trong vòng nửa tháng.
Một ngày trôi qua, người của Dong Binh Đoàn Hắc Ma quả nhiên vẫn luôn canh giữ bên ngoài, không ngừng gây náo loạn. Người của Phượng Hoàng di tộc cuối cùng cũng ổn định lại cảm xúc, nhưng cũng chỉ là tạm thời, họ cầm thức ăn nước uống do Phượng Bách Xuyên phân phát, trong lòng lo sợ không dám nghĩ đến ngày mai.
Lúc này, Phượng Bách Xuyên đã dẫn Vân Triệt và Lam Tuyết Nhược đến trước phong ấn trận của nơi thí luyện.
- Vân sư đệ, ngươi nhất định phải thử sao? Tuy là thí luyện, nhưng biết đâu lại ẩn chứa nguy hiểm khôn lường. Ngươi chỉ có thực lực Nhập Huyền cảnh cấp một, lỡ như… lỡ như…
Lam Tuyết Nhược níu lấy cánh tay Vân Triệt, không ngừng khuyên nhủ.
- Yên tâm đi, sư tỷ cũng biết ta có huyền công hệ hỏa, sẽ không dễ dàng gặp chuyện trong một cuộc thí luyện như vậy đâu.
Vân Triệt an ủi.
- Nhưng mà…
Lam Tuyết Nhược còn định nói gì đó, nhưng khi nhìn vào ánh mắt bình tĩnh như nước của Vân Triệt, nàng biết dù mình có khuyên thế nào hắn cũng sẽ không thay đổi quyết định, đành phải âm thầm thở dài, nói:
- Vậy dù thế nào đi nữa, ngươi cũng phải hết sức cẩn thận.
- Chuẩn bị xong chưa?
Phượng Bách Xuyên đứng trước phong ấn trận, hỏi.
- Phiền Phượng tộc trưởng mở phong ấn giúp ta.
Vân Triệt gật đầu nói.
Phượng Bách Xuyên chậm rãi gật đầu, lại nhắc nhở:
- Nếu đến lúc cảm thấy không thể chịu đựng nổi, nhất định phải lập tức đi ra. Tuyệt đối đừng cậy mạnh.
Nói xong, hắn cắn rách đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu lên phong ấn trận. Tức thì, ánh sáng đỏ trên phong ấn trận lóe lên, sau đó nhanh chóng xoay tròn rồi biến mất không thấy tăm hơi. Phía trước hiện ra một lối vào màu đỏ sậm kỳ dị, bên trong hoàn toàn tối đen, không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, tựa như một vực sâu không đáy đáng sợ.
- Từ khi tổ tiên phát hiện ra nơi thí luyện này đến nay, chưa từng có người ngoài tộc tiến vào, ngươi là người ngoại tộc đầu tiên đúng nghĩa. Nơi thí luyện này, một tháng chỉ có thể mở ra một lần, hơn nữa dù thành công hay thất bại, cả đời chỉ có thể vào một lần duy nhất. Ngươi nên nghĩ cho kỹ có nên đi vào hay không.
Vân Triệt gật đầu, trao cho Lam Tuyết Nhược một ánh mắt trấn an, sau đó không chút do dự bước vào cửa của nơi thí luyện.
Khoảnh khắc bước vào, cảnh tượng trước mắt hắn đột nhiên xoay chuyển, sau đó là một trận trời đất quay cuồng, thân thể như bị cuồng phong cuốn bay lên, hắn theo bản năng nhắm chặt hai mắt. Một lúc lâu sau, cảm giác không trọng lượng này mới dần biến mất, hắn mở mắt ra, chỉ thấy một mảnh tối đen.
Nơi này... là đâu?
Vì sao chỉ có một màu đen kịt? Không có gì cả… Thí luyện của Phượng Hoàng, không phải nên là một biển lửa hay dung nham nóng chảy gì đó sao?
Ngay khi hắn đang nghi hoặc, phía trước trong bóng tối bỗng nhiên xuất hiện hai tia sáng hẹp dài màu vàng, sau đó, hai tia sáng này như đôi mắt đang híp lại chậm rãi mở ra… Không! Đó chính là một đôi mắt! Một đôi mắt khổng lồ màu vàng kim được khảm trong không gian tăm tối.
Đôi mắt của Phượng Hoàng!
- Chào ngươi, nhân loại. Hoan nghênh đến nơi thí luyện. Từ ngàn năm nay, ngươi là người thí luyện đầu tiên không có huyết mạch Phượng Hoàng.
Một giọng nói uy nghiêm vang lên trong tâm trí hắn, về âm sắc, rõ ràng là giọng của một nữ tử. Vân Triệt nhìn vào đôi mắt vàng kim kia, thử hỏi:
- Ngươi chính là… Linh hồn Phượng Hoàng?
- Không sai. Ta là một luồng linh hồn bất diệt do Phượng Hoàng lưu lại nơi đây, nhưng lại tồn tại độc lập với bản thể Phượng Hoàng, duy trì nơi thí luyện này, nghênh đón tất cả những người tham gia thí luyện. Linh hồn Phượng Hoàng, là cách gọi thích hợp nhất đối với ta.
- Vì sao Phượng Hoàng lại muốn lưu lại nơi thí luyện ở đây?
Vân Triệt thuận miệng hỏi ra nghi vấn trong lòng.
Vân Triệt chỉ thuận miệng hỏi, hoàn toàn không trông mong linh hồn Phượng Hoàng sẽ trả lời. Nhưng điều khiến hắn bất ngờ là, linh hồn Phượng Hoàng lại rất thẳng thắn cho hắn đáp án:
- Năm đó, Phượng Hoàng, Kim Ô, Chu Tước, ba đại thần thú hệ viêm vì tranh đoạt vị trí Viêm Tổ Thần Vực mà ác chiến ba mươi sáu hiệp, cuối cùng cả ba đều bị trọng thương. Sau khi Phượng Hoàng bị thương nặng đã rơi xuống Thiên Huyền Đại Lục này, lưu lại đây mười ba năm để chữa lành thương thế. Trong mười ba năm đó, Phượng Hoàng cảm nhận sâu sắc rằng tuy thực lực của nhân loại trên Thiên Huyền Đại Lục thấp kém, nhưng tâm tính lại thuần lương, cho nên đã lưu lại hai nơi thí luyện ở đây, xem như để lại một chút cơ duyên cho nhân loại trên đại lục này.
- Thì ra là thế.
- Nhưng Phượng Hoàng cũng từng để lại lời răn: Nếu nhân loại trên Thiên Huyền Đại Lục dùng sức mạnh Phượng Hoàng làm hại thế gian, sẽ bị tước đoạt toàn bộ sức mạnh, đồng thời huyết mạch cũng phải chịu trừng phạt! Vô cùng bất hạnh, ngàn năm trước, đã có một huyết mạch dùng sức mạnh Phượng Hoàng phạm phải tội ác ngập trời, bị vĩnh viễn tước đoạt sức mạnh Phượng Hoàng, đồng thời còn bị hạ lời nguyền huyết mạch. Kể từ đó, cũng chưa từng có ai vượt qua được thí luyện này. Ngươi là người đầu tiên trong ngàn năm qua không có huyết mạch Phượng Hoàng, hy vọng ngươi có thể phá vỡ sự tĩnh lặng ngàn năm ở nơi đây… Vậy, ngươi đã chuẩn bị xong chưa?
- Được, có thể bắt đầu bất cứ lúc nào.
Vân Triệt hít sâu một hơi, sắc mặt hoàn toàn bình tĩnh. Nếu chỉ xét về huyền lực, việc hắn tiến vào nơi thí luyện này có thể nói là không biết tự lượng sức mình. Thế nhưng, nhờ đã nuốt hạt giống hỏa của Tà Thần, hắn có được thân thể vạn hỏa bất xâm. Dựa vào thứ vũ khí gian lận nghịch thiên này, đối mặt với thí luyện đến từ thần thú hệ viêm, hắn không phải là hoàn toàn không có chút nắm chắc nào.
- Tốt lắm, thí luyện tổng cộng có ba cửa, lần lượt là: Cửa thứ nhất: Luyện Ngục Viêm Ma; Cửa thứ hai: Mũi Tên Phượng Hoàng; Cửa thứ ba: Đọa Tâm Viêm. Nếu trong quá trình thí luyện muốn từ bỏ, chỉ cần hô lên bất cứ lúc nào, ta sẽ lập tức đưa ngươi rời khỏi nơi thí luyện. Cưỡng ép thí luyện, sẽ có khả năng tử vong… Chúc ngươi thành công.
Giọng của linh hồn Phượng Hoàng vừa dứt, đôi mắt vàng kim khổng lồ trong thế giới tăm tối kia cũng chậm rãi biến mất.
Trước mắt Vân Triệt lại một lần nữa trời đất quay cuồng, trong nháy mắt, bóng tối hoàn toàn tan biến, thế giới xung quanh hắn đã biến thành một màu đỏ rực.
Cảnh tượng trước mắt khiến hắn ngây người ra một lúc lâu.
Mặt đất dưới chân hiện ra màu đỏ sậm, tựa như sắt thép bị nung đến đỏ rực, trông vô cùng đáng sợ. Mặt đất lồi lõm không bằng phẳng, đá lởm chởm ngổn ngang, núi cao núi thấp nối tiếp nhau, ngay cả thân núi cũng mang một màu đỏ sậm, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể phun ra hỏa diễm ngút trời. Ngẩng đầu nhìn lên, bầu trời cũng hoàn toàn là một màu đỏ rực.
Trên mặt đất đỏ rực, xung quanh phân bố vô số ngọn lửa, có ngọn chỉ cao vài tấc, có ngọn lại bùng lên cao hơn mười thước. Hai bên trái phải, một dòng dung nham đỏ rực sôi sục như nước sôi… Khung cảnh chẳng khác nào một luyện ngục dung nham khủng khiếp.
Không còn nghi ngờ gì nữa, nơi đây ngay cả gió cũng nóng rực, nhiệt độ không khí cao đến mức đáng sợ. Cũng khó trách Phượng Bách Xuyên chỉ trụ được ở cửa đầu tiên có mấy hơi thở đã phải vội vã rút lui. Nhiệt độ ở nơi này, một huyền giả Chân Huyền cảnh dùng hết toàn lực cũng chỉ có thể miễn cưỡng chống cự, huống chi là một huyền giả Sơ Huyền cảnh.
Nhưng nhiệt độ nơi này đối với Vân Triệt mà nói, chỉ có hai chữ:
Thoải mái!
Thoải mái như đang lười biếng ngâm mình trong làn nước ấm.