Phía trên Táng Thần Hỏa Ngục, Thái Cổ Huyền Chu vẫn luôn lơ lửng trên không trung. Kể từ khi ba tông của Viêm Thần Giới rút lui, không một ai quay lại, cho nên cũng tự nhiên không ai phát hiện nơi này luôn có một chiếc huyền chu kỳ dị đậu lại.
Bên trong thế giới của Thái Cổ Huyền Chu, sau khi xác nhận độc máu Cầu Long trong cơ thể Mộc Huyền Âm đã hoàn toàn được giải trừ, hắn mặc lại tuyết thường cho nàng, sau đó ngước nhìn bầu trời, đứng ngây người hồi lâu. Một lúc lâu sau, chân mày hắn nhíu chặt, cuối cùng cũng đưa ra quyết định sau cùng.
Cách đó không xa là thân thể vĩ đại của Viễn Cổ Cầu Long. Hàn băng trên người nó đã tan rã, long thân đầy thương tích.
Vân Triệt lắc mình đến trước xác Viễn Cổ Cầu Long, tay trái đưa tới miệng rồng đang mở to. Theo ánh sáng xanh lóe lên, một lượng lớn nước miếng Cầu Long bị hút vào trong Thiên Độc Châu.
Giây lát sau, Vân Triệt thu tay lại, ước lượng số nước miếng Cầu Long, rồi thấp giọng lẩm bẩm: “Chừng này, nếu sử dụng thỏa đáng, cũng đủ để hạ độc mấy ngàn người rồi.”
Do dự một chút, hắn lại từ trong vết thương hấp thụ một ít máu Cầu Long… biết đâu ngày nào đó sẽ dùng đến.
Đây là một con rồng Thần Chủ, có tuổi thọ ít nhất mấy chục vạn năm. Bất kỳ bộ phận nào trên người nó đều là kỳ trân của trời đất… bao gồm cả máu rồng mang dương tính cực kỳ mãnh liệt và long tức kịch độc.
Nhưng ngoài hai thứ này ra, những thứ khác Vân Triệt cũng không lấy… bởi vì hắn muốn lấy cũng không được. Cầu Long cấp bậc Thần Chủ Cảnh, cho dù là thi thể không có lực lượng bảo vệ, cũng không phải thứ hắn có thể tổn hại. Đừng nói là mổ long thân lấy trái tim, ngay cả việc gỡ xuống một chiếc vảy rồng cũng là chuyện không thể nào.
Thương thế và khí tức của Mộc Huyền Âm đều đã ổn định, sẽ không còn nguy hiểm gì nữa, nhưng vì quá mức suy yếu và tổn thất quá nặng, chắc chắn nàng sẽ hôn mê một thời gian rất dài. Có thể là vài ngày, cũng có thể là mấy tháng.
Huyền lực của nàng bắt đầu dần dần khôi phục… Nhưng do cưỡng ép phóng thích cấm trận, tổn hao quá nhiều tinh huyết và thiên phú, lại mất đi Băng Hoàng nguyên âm, cuối cùng nàng sẽ khôi phục đến mức nào, Vân Triệt không cách nào đoán trước được.
Thế nhưng, chắc chắn sẽ không thể bằng được trước kia.
Mà đối với huyền giả, đây đều là chuyện không thể nào chấp nhận… huống chi là một Mộc Huyền Âm cao ngạo đến cực điểm.
Nếu hắn tiếp tục ở lại, sau khi Mộc Huyền Âm tỉnh lại, việc đầu tiên nàng muốn làm chính là giết hắn.
Cho nên, lựa chọn duy nhất mà hắn có thể nghĩ đến, chính là rời khỏi Ngâm Tuyết Giới trước khi nàng tỉnh lại. Bởi vì hắn không muốn chết, cũng không thể chết.
Phịch.
Vân Triệt nặng nề quỳ xuống trước mặt Mộc Huyền Âm, đầu cúi thật sâu.
Vân Triệt khẽ nói:
- Sư tôn, đệ tử mới đến Thần Giới, nhiều lần phạm sai lầm lớn, nếu không có sư tôn nhắc nhở, đã sớm bại lộ những bí mật trên người mà không hay biết. Sư tôn biết được trên người đệ tử có truyền thừa Tà Thần lực, lại có cả Huyền Thiên Chí Bảo Thiên Độc Châu, nhưng chưa bao giờ có lòng chiếm đoạt, còn thu đệ tử làm thân truyền. Sau đó, Hàn Tuyết Điện không còn Mộc Túc Sơn và Mộc Phượng Thù, đệ tử biết rằng, chính là sư tôn vì muốn trừ đi hậu hoạn cho đệ tử mà đã xóa sổ bọn họ…
- Đệ tử vốn tưởng rằng sư tôn làm vậy là vì ơn đệ tử cứu Băng Vân Cung chủ. Nhưng mà… Sư tôn để đệ tử lấy Kim Ô Phần Thế Lục, lấy trái tim Cầu Long, lại không tiếc hy sinh lượng lớn Băng Hoàng nguyên âm để thành toàn cho đệ tử, còn đem Cửu Chuyển Phật Tâm Liên mà người đã dốc nửa đời tâm huyết cũng dùng hết lên người đệ tử…
- Hai lần đệ tử rời khỏi sư tôn, một lần là đi Băng Phong Đế Quốc, sư tôn vẫn luôn âm thầm tương trợ. Một lần là vì đệ tử phạm phải sai lầm lớn, bị phạt vào Sương Tuyệt Cốc… Sư tôn dù bề ngoài tức giận, nhưng vẫn luôn lo lắng cho an nguy của đệ tử, lại một lần nữa âm thầm bảo hộ…
- Sư tôn là nhân vật như thiên nữ, mà đệ tử, chỉ là một tiểu bối không đáng kể đến từ hạ giới, nào có tài đức gì để nhận được ân huệ lớn lao như vậy của sư tôn… Kiếp này đệ tử vốn đã không có gì báo đáp, hiện giờ lại làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy đối với sư tôn.
Vân Triệt hít một hơi thật sâu, hổ thẹn nhắm mắt lại:
- Sư tôn có ơn tái tạo đối với đệ tử, mà sau khi sư tôn tỉnh lại, chắc chắn sẽ vì chuyện này mà phẫn nộ tột cùng… Đệ tử đã không còn mặt mũi nào đối mặt với sư tôn, sư tôn muốn xử tử đệ tử, là chuyện hiển nhiên. Chỉ là, đệ tử còn có tâm nguyện quan trọng chưa hoàn thành… Đợi tâm nguyện của đệ tử hoàn thành, nhất định sẽ quay về bên cạnh sư tôn, tùy sư tôn xử trí.
Vân Triệt cúi người, nhẹ nhàng dập đầu ba lạy Mộc Huyền Âm.
Hắn đi đến bên cạnh Mộc Huyền Âm, động tác nhẹ nhàng cẩn thận chỉnh lại tuyết thường cho nàng, ngón tay vén những lọn tóc rối trên trán nàng, sau đó nhẹ nhàng ôm lấy nàng, đi ra khỏi thế giới bên trong Thái Cổ Huyền Chu.
Trước khi rời đi, hắn phải an toàn đưa Mộc Huyền Âm quay về Ngâm Tuyết Giới.
––––––––––––
Chu Tước Tông, phòng khách chính.
Sau khi Mộc Băng Vân và Mộc Hoán Chi rời khỏi Ngâm Tuyết Giới, liền đi thẳng tới Chu Tước Tông. Bọn họ ở đây chờ đợi hồi lâu mới có người đến… hơn nữa còn là ba người.
Chu Tước Tông chủ Diễm Vạn Thương, Phượng Hoàng Tông chủ Viêm Tuyệt Hải, Kim Ô Tông chủ Hỏa Như Liệt.
Nhìn thấy ba vị tông chủ đồng thời xuất hiện, Mộc Hoán Chi rõ ràng có chút kinh ngạc, sau đó hơi sợ hãi nói:
- Mộc Hoán Chi của Băng Hoàng Thần Tông bái kiến ba vị tông chủ. Ha ha, không ngờ Viêm Tông chủ và Hỏa Tông chủ vậy mà cũng ở đây, thật là trùng hợp.
- A… Hoán huynh khách khí.
Viêm Tuyệt Hải nói, vẻ mặt của ba vị tông chủ cực kỳ mất tự nhiên.
Chuyện Mộc Huyền Âm và Vân Triệt “táng thân” trong hỏa ngục, bọn họ vẫn chưa truyền âm cho Ngâm Tuyết Giới. Cho tới hôm nay bọn họ vẫn chưa nghĩ ra nên giải thích chuyện này với Ngâm Tuyết Giới như thế nào. Sau khi Diễm Vạn Thương từ Táng Thần Hỏa Ngục trở về, vẫn luôn nghĩ mãi không ra, vừa rồi lại đột nhiên nhận được tin Mộc Hoán Chi và Mộc Băng Vân đến.
Cho dù vì nguyên nhân gì, nếu họ đã đến, vậy chuyện của Mộc Huyền Âm chắc chắn không thể giấu được nữa. Hắn trong lúc cấp bách, không dám một mình đối mặt, liền nhanh chóng gọi Viêm Tuyệt Hải và Hỏa Như Liệt đến.
Chẳng những tam đại tông chủ cùng nghênh đón, trong giọng điệu còn vô cùng khách khí, thật sự khiến Mộc Hoán Chi có phần được sủng mà kinh sợ. Nhưng vẻ lạ thường này lại khiến nội tâm Mộc Băng Vân chợt trầm xuống, nàng tiến lên trước lạnh giọng hỏi:
- Không phải các ngươi nên ở Táng Thần Hỏa Ngục sao? Tỷ tỷ ta đâu? Tỷ tỷ ta đâu rồi?
Câu nói này cũng khiến Mộc Hoán Chi nhất thời tỉnh ngộ, sắc mặt biến đổi. Cầu Long lột vảy, tam đại tông chủ đáng lẽ đều phải ở gần Táng Thần Hỏa Ngục mới đúng. Bọn họ đã quay về, chứng tỏ chuyện săn giết Cầu Long đã kết thúc… nhưng Mộc Huyền Âm lại không hề có tin tức!
- Chuyện này…
Chuyện của Mộc Huyền Âm liên quan quá lớn, khiến tam đại tông chủ đều không biết nên mở lời thế nào, Viêm Tuyệt Hải gượng cười nói:
- Chuyện này, nói ra rất dài dòng…
Thân là tông chủ lại ấp a ấp úng, sự bất an trong lòng Mộc Băng Vân lập tức phóng đại gấp trăm lần, giọng nói không còn lạnh lẽo, chỉ còn lại hoảng sợ:
- Tỷ tỷ ta rốt cuộc đang ở đâu… Mau nói, nói đi!
- Băng Vân Cung chủ, ngươi tạm thời bình tĩnh đã.
Diễm Vạn Thương khẽ thở dài một tiếng.
Hỏa Như Liệt không nhịn được nữa, bước nhanh về phía trước, nói thẳng:
- Được rồi, để ta nói! Hôm qua khi Mộc Huyền Âm giao chiến với Viễn Cổ Cầu Long, đã ngã xuống rồi!
- Ngươi… Ngươi nói cái gì!?
Toàn thân Mộc Hoán Chi run lên bần bật, trong nháy mắt hồn bay phách lạc.
“…” Mộc Băng Vân lạnh lùng nhìn chằm chằm Hỏa Như Liệt, hồi lâu sau mới cúi đầu nói:
- Không… có… khả năng…
Mộc Hoán Chi đột nhiên thất thố lắc đầu:
- Đúng! Đúng… không có khả năng, không thể nào. Với thực lực của Tông chủ, chỉ là một con Cầu Long, làm sao có thể tổn thương đến nàng, không thể nào, tuyệt… tuyệt đối không thể nào. Hỏa Tông chủ… Chuyện này… trò đùa như vậy không thể đùa được đâu.
Hỏa Như Liệt nặng nề nói:
- Ta biết các ngươi không thể tin, nhưng đây là sự thật! Một con Viễn Cổ Cầu Long đương nhiên không thể gây thương tổn cho Tông chủ các ngươi được, nhưng chúng ta ai cũng không ngờ, trong Táng Thần Hỏa Ngục lại có đến hai con Cầu Long. Nàng bị ám toán trọng thương, lại bị hai con Cầu Long hợp lực áp chế, không cách nào chạy thoát, cuối cùng…
“…” Mộc Băng Vân vẫn không nhúc nhích, không một tiếng động, tuyết nhan trắng bệch đi trong nháy mắt, thân thể mềm oặt lung lay sắp đổ.
- Tại sao có thể có chuyện như vậy… Không thể nào… Không thể nào…
Mộc Hoán Chi đặt mông ngồi xuống ghế, trước mắt trời đất quay cuồng, hai mắt thất thần, trong miệng lặp đi lặp lại mấy tiếng, như thể đột nhiên trúng tà.
Nếu Mộc Huyền Âm thật sự mất mạng, đối với Băng Hoàng Thần Tông, đối với toàn bộ Ngâm Tuyết Giới mà nói, chính là một tai họa cực lớn… lớn đến mức không ai dám tưởng tượng.
- Ta… không… tin…
Cánh môi Mộc Băng Vân khẽ động, giọng nói bình tĩnh chậm rãi, lại mang theo sự u ám khiến lòng người nặng trĩu.
Hỏa Như Liệt nói:
- Chuyện này, sai ở Viêm Thần Giới chúng ta. Các ngươi yên tâm, chúng ta nhất định sẽ cho các ngươi một lời giải thích thỏa đáng.
Mộc Băng Vân đờ đẫn nói nhỏ:
- Lời giải thích? Có thể trả… tỷ tỷ lại cho ta sao…
Hỏa Như Liệt nhất thời im bặt, không nói nên lời, Diễm Vạn Thương và Viêm Tuyệt Hải càng không biết nên nói gì. Đối phương không tức giận mắng chửi, không gào thét, không thống khổ, nhưng nỗi đau thương lạnh như băng lan tỏa trong nháy mắt đó đã đâm sâu vào lòng họ… Bọn họ dường như nghe được âm thanh tâm hồn Mộc Băng Vân vỡ nát.
- Vân Triệt… Vân Triệt đâu?
Nàng đột nhiên hỏi, giọng nói như bay bổng.
- Vân Triệt nó…
Vẫn là Hỏa Như Liệt nói, hắn nặng nề thở dài, đối với cái chết của Vân Triệt, hắn có vô hạn tiếc hận:
- Nó vì cứu Tông chủ của ngươi, đã liều mạng xông tới… kết quả là… Haiz! Ta thực sự rất quý mến tiểu tử này, ai ngờ nó lại… Haiz, haiz!
“…” Lúc này Mộc Băng Vân bỗng nhiên đưa tay ra, lấy ra một viên Băng Hoàng Minh Ngọc đang chớp động ánh sáng nhạt, sau đó nhẹ nhàng nói:
- Vân Triệt… thật sự là ngươi sao?
- Ngươi… Ngươi nói cái gì?
Lời nói đột ngột của Mộc Băng Vân khiến ba người Hỏa Như Liệt đồng thời sửng sốt.
Tuyết mâu của Mộc Băng Vân bỗng nhiên khôi phục lại tiêu cự và một chút thần thái, ngọc thủ cầm Băng Hoàng Minh Ngọc run lên, rồi đột nhiên ngẩng đầu, gấp giọng nói:
- Mau! Lập tức dẫn ta đi Táng Thần Hỏa Ngục!!
- Hả? Đây… Đây là…
Tam đại tông chủ hoàn toàn không hiểu chuyện gì.
Mà Mộc Băng Vân đã hóa thành một cơn gió lạnh xông ra ngoài.
––––––––––
Thứ nguyên huyền trận gần Táng Thần Hỏa Ngục lóe lên quang mang, ba tông chủ mang theo Mộc Băng Vân và Mộc Hoán Chi đã đến nơi. Vừa bước ra khỏi huyền trận, tam đại tông chủ nháy mắt như bị sét đánh, ánh mắt đồng loạt trợn trừng, giống như vừa thấy ma quỷ.
Ngay phía trước, bọn họ rõ ràng nhìn thấy Vân Triệt đang đứng ở đó… trong lòng còn đang ôm một nữ tử hôn mê.
- Vân Triệt… còn có… Ngâm… Ngâm Tuyết Giới Vương!?
Viêm Tuyệt Hải buột miệng thốt lên, trong cơn kinh hoảng còn suýt cắn phải lưỡi mình.
- A… Đây… Đây là chuyện gì?
Cằm Hỏa Như Liệt thiếu chút nữa rơi xuống đất.
- Tỷ tỷ!
- Tông chủ!
Mộc Băng Vân và Mộc Hoán Chi đã vội vàng xông tới. Vân Triệt tiến lên, cẩn thận giao Mộc Huyền Âm vào lòng Mộc Băng Vân:
- Hoán Chi trưởng lão, Băng Vân Cung chủ, yên tâm đi, sư tôn không có chuyện gì, chỉ là tiêu hao quá lớn, sẽ hôn mê một thời gian ngắn.
- Tốt quá rồi… Phù, tốt quá rồi.
Mộc Hoán Chi đặt tay lên ngực, thở dốc mấy hơi thật mạnh, vừa mừng vừa lo, quả thật như vừa đi một vòng từ cõi chết trở về.
Mộc Băng Vân ôm lấy Mộc Huyền Âm, hai tay ôm chặt hơn một chút… không nói gì, chỉ cảm nhận khí tức của Mộc Huyền Âm, lặng lẽ rơi lệ.
- Băng Vân Cung chủ, sư tôn… xin giao lại cho người.
Giọng Vân Triệt rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như chỉ mình hắn nghe thấy. Cuối cùng liếc nhìn khuôn mặt Mộc Huyền Âm một lần nữa, hắn cất bước tiến lên, đối diện với ánh mắt ngây dại của ba tông chủ, nhưng không nhìn Diễm Vạn Thương và Viêm Tuyệt Hải, mà trực tiếp nói với Hỏa Như Liệt:
- Hỏa Tông chủ, vãn bối có chuyện muốn thương lượng riêng với ngài… có thể tìm một nơi yên tĩnh được không?
“…” Hỏa Như Liệt tiếp tục sững sờ một hồi lâu mới gật đầu, một tay xách theo Vân Triệt, bay đi xa.
- Vân Triệt, ngươi đi đâu?
Cảm nhận được khí tức của hắn đột nhiên rời xa, Mộc Băng Vân xoay người lại, gọi một tiếng. Nhưng bóng dáng Vân Triệt đã theo Hỏa Như Liệt biến mất khỏi tầm mắt của nàng, không một lời hồi đáp.