Hỏa Như Liệt mang Vân Triệt đi rất xa, hoàn toàn thoát khỏi phạm vi cảm ứng của đám người Diễm Vạn Thương.
Vừa mới đáp xuống, Hỏa Như Liệt đã vội vàng nắm chặt vai Vân Triệt, gần như gào lên:
- Rốt cuộc là thế nào? Sao ngươi lại sống sót được? Ngươi và sư tôn của ngươi rõ ràng đã... Chẳng lẽ có pháp bảo không gian đặc thù nào đó để bỏ trốn? Không đúng, không đúng! Tình huống đó, căn bản không thể nào kịp sử dụng pháp bảo không gian được.
Hỏa Như Liệt vội vàng hỏi một tràng, rồi đột nhiên sững người, mắt không chớp:
- Huyền lực của tiểu tử ngươi... Sao lại... Sao lại thế này?
Lúc trước vẫn chưa để ý, lúc này ông mới đột nhiên kinh hãi nhận ra, khí tức huyền lực tỏa ra từ trên người Vân Triệt... rõ ràng đã là Thần Hồn cảnh!?
Vân Triệt không trả lời, tay trái vung lên, một bóng dáng khổng lồ được hắn thả ra từ Thiên Độc Châu, rơi xuống mặt đất khô cằn.
Một mùi tanh nồng nặc lập tức ập vào mặt, Hỏa Như Liệt lùi lại một bước, thất thanh kinh hãi:
- Viễn Cổ... Cầu Long!?
Thi thể của Viễn Cổ Cầu Long, đối với Viêm Thần giới bọn họ vốn là thứ xa vời không thể với tới. Bọn họ vốn cho rằng dù Cầu Long có chết cũng sẽ rơi vào Táng Thần Hỏa Ngục, căn bản không thể nào lấy được. Trước kia ít nhất còn có thể hy vọng, sau này đến cả hy vọng cũng tan thành bọt nước.
Vậy mà bây giờ, nó lại đột nhiên xuất hiện ngay trước mắt ông, gần trong gang tấc.
Tuy toàn thân đầy thương tích, nhưng vẫn hoàn toàn nguyên vẹn.
Nếu là trước kia, với tính tình của Hỏa Như Liệt, ông đã sớm không kìm được mà điên cuồng gào thét lao tới. Nhưng hiện giờ, hai mắt ông trợn trừng, hai chân như bị đóng đinh trên mặt đất, hồi lâu không nhúc nhích nổi một bước.
Bởi vì, ông tự thấy mình không có tư cách chạm vào nó.
- Sau khi con Cầu Long này chết, suýt chút nữa đã rơi vào hỏa ngục như con đầu tiên. Đây là thành quả mà sư tôn ta đã dốc hết toàn lực, suýt chút nữa bỏ mình mới đổi lấy được. Ta không thể để nó biến mất một cách vô ích như vậy, nên cuối cùng đã cứu nó về.
Vân Triệt nói với giọng đặc biệt bình tĩnh. Chính xác mà nói, đây là thành quả mà hắn và Mộc Huyền Âm cùng liều mạng mới có được.
- Dựa theo giao ước lúc trước, Ngâm Tuyết giới chúng ta và Viêm Thần giới các ngươi... mỗi bên một nửa.
Vân Triệt nói.
- A...
Hỏa Như Liệt ngơ ngác nhìn Vân Triệt, hồi lâu không nói nên lời.
Nếu không có gì bất trắc xảy ra, Mộc Huyền Âm có thể thành công săn giết Cầu Long, một nửa của bọn họ, sẽ nhận lấy một cách đường hoàng. Dù sao, tuy hoàn toàn dựa vào sức của Mộc Huyền Âm, nhưng Viễn Cổ Cầu Long cũng là thứ thuộc về Viêm Thần giới bọn họ.
Thế nhưng, chuyện bất trắc đã xảy ra, hơn nữa còn là do bọn họ không tin lời khuyên của Vân Triệt, vì không muốn mạo hiểm một chút "khả năng sai lầm nhỏ" mà phớt lờ lời thề độc cùng lời cầu xin của hắn, dẫn đến việc chôn vùi Mộc Huyền Âm và Vân Triệt... Hai người còn sống sót đã khiến bọn họ không thể tin nổi.
Hiện giờ, đối mặt với thi thể Cầu Long, bọn họ nào còn mặt mũi để lấy một nửa.
Huống chi, bọn họ đều cho rằng hai con Cầu Long sau đó đều đã rơi vào Táng Thần Hỏa Ngục, bị thiêu đốt thành tro bụi. Vân Triệt còn sống sót hoàn toàn có thể độc chiếm toàn bộ Cầu Long, cho dù bọn họ biết được cũng chỉ có thể câm nín.
- Ngươi... thật sự... cho chúng ta một nửa?
Giọng Hỏa Như Liệt run rẩy, vẫn không thể tin được.
- Đương nhiên, đây là lời hứa lúc trước.
Vân Triệt nói.
- ...
Hỏa Như Liệt hít một hơi thật sâu, hai tay nặng nề đặt lên vai Vân Triệt:
- Vân tiểu tử, ngươi có biết con Cầu Long này có ý nghĩa thế nào với Viêm Thần giới chúng ta không? Ngươi... ngươi đã cứu mạng Diệp nhi, ta đã không có gì báo đáp, ngươi... tiểu tử nhà ngươi lại mang đến một ân tình lớn như vậy, cho dù ta giao cả cái mạng già này cho ngươi cũng không đủ để báo đáp.
Vân Triệt khẽ cười:
- Thẳng thắn mà nói, nếu là cá nhân ta, tất nhiên sẽ không chia Cầu Long cho các ngươi. Nhưng đây là kết quả thương nghị trước đó của sư tôn và các ngươi. Cho dù các ngươi phụ lòng sư tôn ta, khiến nàng suýt nữa táng thân nơi hỏa ngục, sư tôn ta, Ngâm Tuyết giới ta cũng sẽ không thất tín! Sau khi sư tôn tỉnh lại, cũng nhất định sẽ quyết định như thế... Lời này, làm phiền Hỏa tông chủ chuyển cáo cho Diễm tông chủ và Viêm tông chủ.
- ...
Hỏa Như Liệt nặng nề gật đầu:
- Được.
- Như vậy, thân thể Cầu Long tạm thời do Hỏa tông chủ nhận lấy. Sau khi giữ lại một nửa, làm phiền giao nửa còn lại cho Ngâm Tuyết giới.
Vân Triệt tiếp tục nói.
Hỏa Như Liệt sửng sốt, không hiểu hỏi:
- Do ta giữ lại? Vì sao không phải ngươi mang về Ngâm Tuyết giới trước, sau khi các ngươi giữ lại một nửa rồi mới chia cho chúng ta nửa kia?
Ánh mắt Vân Triệt phức tạp, nhưng không trả lời, mà nói:
- Hỏa tông chủ, sở dĩ vãn bối gặp riêng ngài là có ba chuyện muốn cầu xin, kính mong...
Hỏa Như Liệt không chút do dự vung tay:
- Cứ việc nói! Chỉ cần một câu của ngươi, lão tử tuyệt đối không nhíu mày nửa cái.
Ông là người tuyệt đối không muốn nợ người khác. Lần trước cứu mạng Hỏa Phá Vân, bây giờ lại chủ động đưa Cầu Long mà họ tha thiết ước mơ tới, hai chuyện này đều là hai ân tình lớn nhất ông từng nhận trong hơn vạn năm cuộc đời. Vân Triệt có việc cầu ông, ông quả thực vui mừng còn không kịp.
Chỉ là, ông đã cảm giác được, Vân Triệt rõ ràng đang có tâm sự nặng nề.
Ánh mắt Vân Triệt chuyển hướng sang xác Cầu Long:
- Lúc trước sư tôn đột nhiên nhắc tới muốn trái tim hoàn chỉnh của con Cầu Long này, thật ra là vì ta. Tu vi của vãn bối thấp kém, không cách nào phá vỡ thân thể Cầu Long, cho nên làm phiền Hỏa tông chủ lấy trái tim Cầu Long ra.
- Chuyện này đơn giản!
Hỏa Như Liệt không hỏi nhiều, phi thân lên, một luồng hỏa quang lóe lên, đã rạch mở bụng rồng.
Với sự cường đại của Viễn Cổ Cầu Long, ở trạng thái bình thường, cho dù Hỏa Như Liệt dốc toàn lực cũng khó lòng làm nó tổn thương mảy may. Nhưng khi đã chết, không có long lực bảo vệ, Hỏa Như Liệt muốn phá hủy thân thể nó cũng không phải chuyện khó.
Huyền lực hùng hậu bao phủ lấy máu rồng, dưới sự quét qua của linh giác, Hỏa Như Liệt nhanh chóng tìm được vị trí trái tim rồng, thế tay hơi đổi, dễ dàng lấy ra, vết cắt trên bụng rồng cũng theo đó bị huyền lực phong kín lại.
Cầu Long tuy lớn, nhưng trái tim rồng lại đặc biệt "nhỏ gọn", chỉ lớn chưa đến một trượng.
- Đón lấy! Cẩn thận máu rồng!
Hỏa Như Liệt nhẹ nhàng đẩy trái tim rồng trong tay tới.
Vân Triệt lập tức đưa tay đón lấy, sau đó thuận thế thu vào Thiên Độc Châu.
Sau sừng Kỳ Lân, trái tim Cổ Long cũng đã vào tay. Còn lại chính là Mộc Linh Châu, Hoàng Tiên Thảo và Cửu Tinh Phật Thần Ngọc.
Tuy rằng, Băng Hoàng nguyên âm vô cùng cường đại của Mộc Huyền Âm đã giúp huyền lực của hắn đột phá thẳng đến Thần Hồn cảnh chỉ trong một đêm. Nhưng mà, cách Đại hội Huyền Thần chỉ còn lại hai năm ngắn ngủi.
Tốc độ tiến cảnh của Thần Hồn cảnh chắc chắn còn chậm chạp và gian nan hơn Thần Nguyên cảnh rất nhiều. Dù hắn có thể ở lại Ngâm Tuyết giới, dựa vào tài nguyên cao cấp nhất cùng với linh khí của Minh Hàn Thiên Trì, muốn trong vòng hai năm đột phá đến Thần Kiếp cảnh cũng gần như là chuyện không thể.
Huống chi sau này hắn sẽ phải một mình, không nơi nương tựa.
Hy vọng duy nhất có thể dựa vào chính là "Càn Khôn Ngũ Quỳnh Đan". Trước Đại hội Huyền Thần, hắn chỉ có thể hoàn toàn dựa vào sức mình để tìm ba loại tài liệu còn lại.
Vân Triệt nói:
- Chuyện thứ hai... Hỏa tông chủ, nghe nói, trong ngàn năm này, ngài vì Hỏa Phá Vân huynh mà đã nhiều lần đích thân đến một tinh giới tên là Hắc Gia giới để thu mua Mộc Linh Châu?
Hai hàng lông mày của Hỏa Như Liệt kịch liệt giật giật, sau đó lại lập tức giãn ra:
- Là Phá Vân nói cho ngươi phải không? Haizz, chuyện này... thật khó mở lời, dù sao... sau lưng mỗi một viên Mộc Linh Châu đều là một Mộc Linh bị săn giết tàn nhẫn, đây cũng là chuyện khốn nạn nhất cả đời này mà ta đã làm.
Vân Triệt tha thiết nói:
- Tâm trạng nóng lòng cứu con của Hỏa tông chủ, vãn bối có thể thấu hiểu. Hỏa tông chủ, huyền trận không gian đi đến Hắc Gia giới còn đó không? Vãn bối có chuyện quan trọng, muốn đến Hắc Gia giới.
Ngừng một chút, hắn nói rõ mục đích của mình:
- Vãn bối muốn đi tìm một viên Mộc Linh Châu!
Hỏa Như Liệt kinh ngạc, nhưng ông dù sao cũng là tông chủ Kim Ô, lập tức hiểu ra, trầm ngâm nói:
- Ồ? Nói như vậy, ngươi muốn đến chợ đen dưới lòng đất kia tìm Mộc Linh Châu? Sẽ không phải... là vì thương thế của sư tôn ngươi chứ? À... chắc là không đúng.
Vân Triệt: "..."
Hỏa Như Liệt tự vỗ miệng mình một cái, không hỏi nhiều nữa, nói thẳng:
- Nhìn ta này, lắm mồm. Yên tâm đi, huyền trận kia không những còn, mà năng lượng còn lại chắc vừa đủ để hoàn thành một lần truyền tống.
Vân Triệt thầm thở phào nhẹ nhõm:
- Tốt quá rồi. Như vậy, kính xin Hỏa tông chủ ban cho... truyền âm ấn ký của thương hội dưới lòng đất.
Hỏa Như Liệt lộ vẻ khó xử, sau đó nói:
- Cái này... cũng không phải ta không muốn đưa, mà sự tồn tại của các thương hội dưới lòng đất này đều cực kỳ bí mật. Bọn họ chỉ định kỳ bí mật tiếp đãi những khách quen hoàn toàn đáng tin cậy. Về phần truyền âm, cho dù người ngoài có được truyền âm ấn ký của họ cũng không cách nào truyền âm cho họ được.
Không được săn giết Mộc Linh tộc, đây là lệnh nghiêm do Trụ Thiên Thần giới ban xuống, một khi bị Trụ Thiên Thần giới biết được, hậu quả có thể tưởng tượng. Cho nên các thương hội dưới lòng đất bán Mộc Linh Châu đều vô cùng cẩn thận... Huống chi ngoài Mộc Linh Châu, còn có những thứ cấm kỵ hơn.
- Như vậy... vị trí thì sao?
Vân Triệt nhíu mày.
- Bất kỳ thương hội dưới lòng đất nào cũng chưa từng có vị trí cố định...
Nói đến một nửa, Hỏa Như Liệt bỗng nhiên vỗ trán:
- A! Có!
Nói xong, ông tìm kiếm hồi lâu trong không gian tùy thân, sau đó lấy ra một khối ngọc tròn màu đen và một khối lệnh bài màu đỏ.
- Những năm này, ta tới lui Hắc Gia giới mua mười mấy viên Mộc Linh Châu. Bởi vì Mộc Linh Châu ngày càng ít, hơn nữa việc săn giết Mộc Linh tộc là hành vi nghịch đạo, rủi ro cực lớn, khiến giá của Mộc Linh Châu ngày càng đắt đỏ. Để mua được mười mấy viên này, ta đã phải trả một cái giá rất lớn, cũng đổi được sự tín nhiệm của thương hội dưới lòng đất này, họ đã cho ta khối hắc ngọc này.
- Khối hắc ngọc này ở nơi khác vô dụng và không có hiện tượng gì, nhưng khi đến Hắc Gia thành của Hắc Gia giới, nó sẽ tự động xuất hiện cảm ứng, chỉ dẫn ngươi tìm đến người của thương hội. Chỉ có điều, mỗi khối hắc ngọc đều tương ứng với một chủ nhân cố định, cho dù ngươi cầm nó tìm đến người của thương hội, hắn cũng chắc chắn sẽ không dẫn ngươi đi... Nhưng nếu có thêm tông chủ lệnh chứng minh thân phận của ta, chắc sẽ không có vấn đề.
Nói xong, Hỏa Như Liệt nhét cả hắc ngọc và tông chủ lệnh vào tay Vân Triệt:
- Thương hội dưới lòng đất này có thể tồn tại nhiều năm như vậy, tự nhiên có con đường sinh tồn rất mạnh, ta chỉ có thể làm được đến thế. Nếu vẫn không thành, ngươi cứ quay lại tìm ta, ta sẽ đích thân đi chuẩn bị cho ngươi một viên Mộc Linh Châu.
- Tạ thịnh tình của Hỏa tông chủ, vãn bối vẫn nên tự mình đi thì tốt hơn.
Vân Triệt thu hồi hắc ngọc và Kim Ô tông chủ lệnh.
Hỏa Như Liệt cười ha hả:
- Ha ha, được. Ta còn tưởng là đại sự gì, chẳng qua chỉ là tiện tay mà thôi. Còn chuyện thứ ba là gì? Chắc cũng tương tự thôi nhỉ?
- Chuyện thứ ba... chắc chắn sẽ có phần làm khó Hỏa tông chủ.
Vân Triệt nói.
Hỏa Như Liệt hào phóng vung tay:
- Chỉ cần là một câu của ngươi, nếu ta kiếm cớ thoái thác thì chính là cháu ngươi, cứ việc nói.
Vân Triệt nhẹ nhàng thở ra một hơi, thần sắc trở nên hơi phức tạp:
- Vãn bối muốn thỉnh cầu Hỏa tông chủ một chuyện cuối cùng... là muốn xin Hỏa tông chủ vì vãn bối mà nói dối trước mặt sư tôn ta.
- Nói... dối?
Hỏa Như Liệt nhất thời há hốc mồm.
- Vãn bối vì một nguyên nhân bất đắc dĩ, phải tạm thời rời khỏi Ngâm Tuyết giới. Chuyện sắp tới đi đến Hắc Gia giới không thể để bất kỳ ai biết, nhất là sư tôn... cho nên, xin Hỏa tông chủ ngàn vạn lần đừng nói cho sư tôn các nàng biết hướng đi của ta, cứ nói... cứ nói ta đã rời đi theo hướng bắc. Không rõ tung tích là được.
- Vãn bối biết tính tình Hỏa tông chủ cương trực, tuyệt đối không chấp nhận nói dối... nhưng chuyện này, xin Hỏa tông chủ nhất định phải đáp ứng.
Hỏa Như Liệt im lặng hồi lâu, mới chậm rãi nói:
- Mới nãy ta còn thắc mắc, vì sao ngươi lại giao Cầu Long cho ta trước mà không phải mang về tông môn, càng thắc mắc tại sao ngươi lại muốn đích thân đến Hắc Gia giới nguy hiểm này. Nếu muốn Mộc Linh Châu, trong tông môn tùy tiện phái một người đi còn thích hợp và an toàn hơn ngươi... Hóa ra, ngươi chuẩn bị rời khỏi Ngâm Tuyết giới.
Vân Triệt: "..."
- Vì sao?
Hỏa Như Liệt cau chặt mày, hoàn toàn không hiểu.
- Vì một nguyên nhân bất đắc dĩ, cùng với một chuyện phải đi làm. Kính xin Hỏa tông chủ đừng hỏi đến cùng.
Hắn tuyệt đối không thể nói ra nguyên nhân thật sự, vì chuyện này liên quan đến danh tiết của Mộc Huyền Âm.
- Ừm...
Hỏa Như Liệt không hỏi tới cùng, nhưng dường như đã ngộ ra điều gì, chậm rãi gật đầu. Ông thu hồi xác Viễn Cổ Cầu Long, sau đó một tay xốc Vân Triệt lên:
- Được, chúng ta đi!
Không chào hỏi đám người Diễm Vạn Thương, Mộc Băng Vân, ngược lại còn cố hết sức tránh khỏi linh giác của họ, đi thẳng về phía nam.
Viêm Thần giới, Kim Ô tông.
Theo Hỏa Như Liệt đánh ra một luồng hỏa diễm, trước mắt, một thứ nguyên huyền trận loại nhỏ chậm rãi sáng lên.
- Năng lượng còn lại quả nhiên đủ để khởi động một lần.
Hỏa Như Liệt thu tay lại:
- Sau khi tiến vào, ngươi sẽ bị truyền tống đến một vị trí ngẫu nhiên trên không Hắc Gia thành. Chỉ có điều, đây là truyền tống huyền trận một chiều, nếu ngươi muốn trở về, cần phải tìm được truyền tống trận điểm có thể thông đến Viêm Thần giới hoặc Ngâm Tuyết giới, và cũng phải tiêu tốn lượng lớn tử thạch tử tinh.
- ... Trừ phi bị sư tôn tìm được, bằng không, trong thời gian ngắn chắc sẽ không trở về.
Vân Triệt như lẩm bẩm, sau đó, liền trực tiếp tiến vào truyền tống trận.
- Đợi chút!
Hỏa Như Liệt lại gọi hắn lại, sau đó lấy ra một viên ngọc thạch tỏa ra kim quang chói mắt.
- Cửu Dương Ngọc.
Vân Triệt nhận ra ngay tên của nó, giống hệt viên mà linh hồn Kim Ô đã cho hắn ở Huyễn Yêu giới.
Hỏa Như Liệt đặt nó vào tay Vân Triệt:
- Hả? Ngươi lại biết tên của nó. Cửu Dương Ngọc là tên viễn cổ của nó, hiện giờ đều được gọi là Kim Ô Ngọc, thuộc cùng cấp bậc với Chu Tước Ngọc trên người ngươi, cũng là ngọc thạch năng lượng cao cấp nhất của Viêm Thần giới chúng ta. Chiếc huyền chu kia của ngươi vô cùng... kỳ lạ, có lẽ ngươi sẽ cần dùng đến nó.
Vân Triệt không từ chối, cảm kích nhận lấy.
- Vân tiểu tử, có một vấn đề, ngươi phải trả lời ta.
Ánh mắt của Hỏa Như Liệt đột nhiên trở nên cực kỳ trịnh trọng.
- Hỏa tông chủ mời nói.
Vân Triệt nói.
- Ngươi... thật sự đã lẻn xuống đến đáy Táng Thần Hỏa Ngục?
Khi hỏi câu này, hai mắt của Hỏa Như Liệt nhìn chằm chằm vào mắt Vân Triệt, bên trong lóe lên thứ ánh sáng kỳ lạ mà Vân Triệt không hiểu được.
- ...
Vân Triệt xoay người, đi về phía thứ nguyên huyền trận:
- Ta rất muốn nói rằng, đó chỉ là vì ta lo lắng cho an nguy của sư tôn mà nói năng không lựa lời, nhưng... ta không định lừa gạt Hỏa tông chủ. Chuyện này, kính xin Hỏa tông chủ hãy quên đi.
Dứt lời, hắn đã tiến vào trong huyền trận, một luồng huyền quang thứ nguyên bao phủ lấy người hắn.
Lời Vân Triệt nói, không nghi ngờ gì chính là thừa nhận. Đầu óc Hỏa Như Liệt nhất thời "ong" một tiếng, ngây người một lúc, mới đột nhiên lao tới trước, hét lớn:
- Vân tiểu tử, đợi chút...
Tinh!!
Thứ nguyên thay đổi, bóng dáng của Vân Triệt và cả huyền quang đều tiêu tán, biến mất trước mặt ông.
Hỏa Như Liệt ngây ngốc đứng đó, sắc mặt, ánh mắt không ngừng biến ảo, hồi lâu mới chậm rãi thở lại bình thường.
Nếu như Vân Triệt thật sự đã lẻn xuống đáy Táng Thần Hỏa Ngục, vậy chẳng phải là...
Phù! Thôi, vậy đối với Vân Triệt mà nói, ngược lại sẽ là phiền toái. Chỉ có điều, nếu ngày nào đó Vân Triệt có thể lại đến Viêm Thần giới...
"Mới hai mươi tuổi, thiên phú nguyên tố còn cao hơn cả Phá Vân, có năng lực chữa khỏi cho cả Diệp nhi chỉ trong vòng gần ba ngày, đến Thần giới ngắn ngủi nửa năm đã đạt tới Thần Hồn cảnh... Từ trong móng vuốt của Viễn Cổ Cầu Long mà ngay cả ta cũng không thể tới gần cứu Mộc Huyền Âm trở về, tiểu tử này..." Hỏa Như Liệt than thở một hơi thật sâu: "Tương lai của hắn, không cách nào tưởng tượng."
Vân Triệt rời khỏi Viêm Thần giới, đồng thời cũng rời khỏi Ngâm Tuyết giới, nơi hắn đã nảy sinh tình cảm sâu đậm... đi đến một tinh giới hoàn toàn xa lạ, tên là Hắc Gia giới.
Là một người từ hạ giới đến Thần giới chưa đầy một năm, lại lập tức có được kỳ ngộ và sự che chở mà ngay cả huyền giả của Thần giới cũng không dám mơ tưởng. Ở Ngâm Tuyết giới, hắn có thể hưởng thụ tài nguyên thượng đẳng nhất toàn giới, lưng tựa vào chỗ dựa vững chắc và cường đại nhất toàn giới, việc cần làm chỉ là tu luyện, không cần đề phòng, sợ hãi bất cứ sóng gió gì.
Nhưng theo đại họa mà hắn gây ra, cũng khiến hắn không thể không rời khỏi bến cảng được đắp nên từ băng tuyết này.
Hắn rời khỏi Ngâm Tuyết giới, cũng như một cánh bèo cô đơn, trôi dạt về phía đại dương mênh mông bát ngát của Thần giới. Tương lai, chỉ có thể một mình đối mặt với sóng to gió lớn chưa biết ở phía trước.