Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1081: CHƯƠNG 1078: THIÊN CƠ GIỚI?

Hắc Gia Giới, Hắc Gia Thành.

Không còn nghi ngờ gì nữa, vì hắn đã cướp đi Hòa Lâm và trọng thương gã trung niên áo đen kia, nên Hắc Vũ thương hội cùng thế lực đứng sau nó chắc chắn đã triển khai truy sát hắn. Nhưng sau khi rời khỏi Mộc Linh bí địa, trải qua cân nhắc liên tục, Vân Triệt vẫn lựa chọn quay lại Hắc Gia Thành.

Hiện giờ Mộc Linh Châu đã tới tay, để luyện chế Kiền Khôn Ngũ Quỳnh Đan, hắn chỉ còn thiếu Cửu Tinh Phật Thần Ngọc và Hoàng Tiên Thảo.

Mà với tư cách là một tinh giới hạ vị nổi danh về giao thương, Hắc Gia Thành tự nhiên là nơi có khả năng lớn nhất tìm được tin tức hoặc tung tích của chúng, cho nên hắn lại quay về.

Chỉ có điều, hắn đương nhiên không trở về một cách trực tiếp, mà đã thay đổi y phục, dung mạo, thậm chí ngay cả khí tức huyền lực cũng dùng Lưu Quang Lôi Ẩn áp chế xuống mức rất thấp.

Hắc Gia Thành vô cùng náo nhiệt, không có bất kỳ dấu hiệu khác thường nào. Hiển nhiên, chuyện liên quan đến vương tộc Mộc Linh, cho dù Hắc Vũ thương hội muốn truy xét đuổi giết, cũng sẽ tiến hành trong bí mật, tuyệt đối không dám để lộ ra ngoài. Vân Triệt nghênh ngang đi lại trong thành, bắt đầu tìm kiếm tin tức về Cửu Tinh Phật Thần Ngọc và Hoàng Tiên Thảo.

Không đi vào các thương hội lớn, Vân Triệt dạo một lúc, sau đó ánh mắt tập trung vào một gian hàng ven đường có quy mô không nhỏ. Chủ quán là một lão giả râu tóc bạc phơ, xung quanh người đến kẻ đi, nhưng lão vẫn luôn khí định thần nhàn, không chút nhúc nhích, ra dáng tiên phong đạo cốt.

Trước người lão bày đủ loại đồ vật kỳ quái, phần lớn đều cũ kỹ, tỏa ra khí tức có phần cổ xưa.

Luận về kiến thức sâu rộng, tự nhiên là những lão giả đã trải qua tang thương. Vân Triệt bước tới, dứt khoát nói:

— Tiền bối, có thể hỏi thăm ngài một tin tức được không?

Ánh mắt lão giả đảo qua người hắn, lười biếng nói:

— Nhìn dáng vẻ của ngươi, hẳn là người ngoài đến? Nhắc nhở một chút, ở Hắc Gia Thành chúng ta, giá của tình báo không hề thấp đâu, hỏi đi.

Vân Triệt hỏi:

— Vãn bối muốn hỏi, trong Hắc Gia Thành này, nơi nào có thể mua được Cửu Tinh Phật Thần Ngọc?

Vân Triệt vừa dứt lời, liền thấy ánh mắt của lão giả lập tức quay lại nhìn hắn, sắc mặt cũng trở nên không tốt:

— Tiểu tử, ngươi đang trêu chọc lão phu đấy à?

— … Tuyệt đối không có ý này.

Vân Triệt lắc đầu.

Giọng lão giả đột nhiên cao vút lên tám quãng:

— Vậy thì đầu óc ngươi bị úng nước rồi!! Cửu Tinh Phật Thần Ngọc cần Khung Đỉnh Thần Ngọc trải qua ánh sáng của chín loại tinh thần gột rửa ít nhất chín vạn năm mới có thể hình thành, ở tinh giới thượng vị đều là vật báu vô giá hiếm thấy tột cùng! Ở tinh giới hạ vị, người biết được tên của nó cũng chẳng có mấy ai, thần vật cấp bậc này mà ngươi lại đến Hắc Gia Giới của ta tìm, không phải trêu chọc lão phu thì là gì!

Lão giả vốn rất có vẻ tiên phong đạo cốt đột nhiên biến thành một mụ đàn bà chua ngoa, thật sự khiến Vân Triệt ngẩn người một lúc… Ừm? Úng nước là có ý gì?

— Vậy… Hoàng Tiên Thảo thì sao? Hắc Gia Thành có không?

Vân Triệt lại hỏi. Tuy rằng vốn không ôm hy vọng lớn, nhưng không ngờ lại triệt để đến vậy.

Lão giả ria mép run lên, quát thẳng:

— Cút cút cút cút cút! Đừng làm lỡ việc buôn bán của lão phu!

Vân Triệt lấy ra một vạn tử huyền thạch:

— Lão tiền bối, vãn bối cảm thấy ngài kiến thức nhất định cực kỳ uyên bác, có thể chỉ điểm cho vãn bối một chút về nơi có thể tìm được Cửu Tinh Phật Thần Ngọc và Hoàng Tiên Thảo không?

Đối mặt với tử huyền thạch sáng lấp lánh, thần sắc của lão giả bỗng chốc bình tĩnh lại. Lão bất động thanh sắc vơ lấy đống tử huyền thạch, gương mặt, ánh mắt đã hoàn toàn nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi, ánh mắt nhìn về phía Vân Triệt tràn đầy tán thưởng:

— Vị công tử này, lão hủ vừa nhìn đã biết ngươi đích thị là quý công tử nhà giàu. Ngươi đã chân thành thỉnh giáo như thế, vậy lão hủ cũng vui lòng cho biết một hai.

Vân Triệt: “…”

— Cửu Tinh Phật Thần Ngọc này, đừng nói là tinh giới hạ vị chúng ta, cho dù là tinh giới trung vị, cũng tuyệt đối không tìm thấy. Chỉ vì mẫu ngọc của nó là Khung Đỉnh Thần Ngọc, chỉ có ở vị diện tinh giới thượng vị mới tồn tại. Ngươi đến Hắc Gia Thành tìm, quả thật chính là đầu óc… Khụ, là không thể thực hiện được. Cho dù ngươi thật sự đến tinh giới thượng vị, cũng khó lắm đó.

— Về phần Hoàng Tiên Thảo này, thần thảo bậc này, nghe nói chỉ xuất hiện ở bí cảnh thượng cổ.

— Bí cảnh thượng cổ?

Lông mày Vân Triệt khẽ động.

Lão giả nhất thời tỏ vẻ hoài nghi:

— Tiểu tử, ngươi ngay cả bí cảnh thượng cổ cũng không biết? Ngươi chẳng lẽ… từ hạ giới tới?

Vân Triệt trừng mắt, sau đó chỉ đành thừa nhận:

— Đúng vậy, vãn bối thật sự xuất thân từ hạ giới, vừa mới đến quý địa không lâu, kính xin tiền bối giải thích nghi hoặc về bí cảnh thượng cổ.

Vừa nói, Vân Triệt rất “thức thời” lại lấy ra một vạn tử huyền thạch.

Lão giả nhanh như tia chớp nhận lấy, sắc mặt vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng:

— Nếu xuất thân từ hạ giới, vậy không có gì lạ. Cái gọi là bí cảnh thượng cổ, đó là những tiểu thế giới độc lập được lưu lại từ thời đại Chư Thần viễn cổ.

Lão giả nói như vậy, Vân Triệt đã hiểu được hơn phân nửa.

— Trong Thần Giới có vô số bí cảnh thượng cổ, có cái trực tiếp nối liền với ngoại giới, có thể tự do ra vào, có cái lại vì pháp tắc độc lập mà có những hạn định như thời gian, số lượng, cấp bậc huyền lực. Trong Thần Giới, rất nhiều truyền thừa và dị bảo thượng cổ đều được phát hiện trong các bí cảnh. Kể từ khi thời đại Chư Thần bị hủy diệt, không còn lực lượng khởi nguyên, mỗi năm đều có một lượng lớn bí cảnh thượng cổ sụp đổ biến mất. Cho dù vẫn tồn tại đến nay, các loại bí mật và tài nguyên trong đó cũng đã bị khai thác gần hết. Hiện giờ, đại đa số bí cảnh đều bị một vài tông môn cường đại chiếm giữ, dùng làm nơi thí luyện.

Vân Triệt chậm rãi gật đầu… Thiên Trì bí cảnh của Thiên Kiếm Sơn Trang ở Thương Phong Quốc, thật ra chính là một bí cảnh thượng cổ, còn do Tà Thần lưu lại.

Lão giả cũng chẳng kiêng dè gì nói:

— Hắc Gia Giới của ta, hiện giờ còn bảo tồn hai bí cảnh thượng cổ, đều thuộc sở hữu của Hồn Tông. Nói đến bí cảnh thượng cổ, liền không thể không nhắc đến Thái Sơ Thần Cảnh, đó chính là nơi mà mười bảy Vương Giới thống lĩnh Thần Giới to lớn đều…

Lời còn chưa dứt, lão bỗng nhiên im bặt, sau đó khoát tay nói:

— A! Không ngờ lại nói lạc đề rồi, chuyện của vị diện Thái Sơ Thần Cảnh kia, tiểu tử nhà ngươi có thêm vạn năm nữa cũng khó mà biết được. Hoàng Tiên Thảo mà ngươi hỏi thăm… À đúng rồi, Hoàng Tiên Thảo, những ghi chép liên quan đến nó, đều đề cập đến các loại bí cảnh thượng cổ, có bí cảnh của tinh giới thượng vị, bí cảnh của tinh giới trung vị, về phần bí cảnh của tinh giới hạ vị thì… À! Dường như chưa từng có! Dù sao ta chưa từng nghe nói ngoài bí cảnh thượng cổ ra có nơi nào mọc Hoàng Tiên Thảo.

Bí cảnh thượng cổ…

Hoàng Tiên Thảo chỉ xuất hiện ở bí cảnh thượng cổ… Đây không thể nghi ngờ là một tin tức vô cùng tồi tệ.

Cho dù nó chỉ xuất hiện ở vị diện cấp cao, hoặc một nơi hiểm ác nào đó, hắn cũng có thể thử đi tìm. Mà bí cảnh… Thần Giới có vô số bí cảnh, quỷ mới biết nơi nào sẽ có Hoàng Tiên Thảo. Hơn nữa đại đa số bí cảnh hiện giờ đều có chủ, vốn không thể tùy ý tiến vào, cho dù muốn thử mò kim đáy bể cũng không thể.

Nhìn thấy sắc mặt Vân Triệt tối sầm lại, thân thể lão giả nghiêng về phía trước, tỏ vẻ thần bí nói:

— Tiểu tử, nhìn dáng vẻ của ngươi, dường như cực kỳ muốn tìm thấy hai vật này. Nể tình ngươi ra tay hào phóng như vậy, ta ngược lại có thể chỉ cho ngươi một con đường sáng.

Ánh mắt Vân Triệt nhấc lên:

— Xin tiền bối chỉ điểm.

— Thiên Cơ Giới!

Lão giả ngưng mắt nói.

— Thiên Cơ Giới… Thiên Cơ?

Vân Triệt khẽ lẩm bẩm một tiếng.

— Thiên Cơ Giới, là tinh giới nhỏ nhất ở Đông Thần Vực… À không không, đặt ở toàn bộ Thần Giới chỉ sợ cũng là nhỏ nhất. Trên bản đồ tinh giới này, đại khái cũng chỉ lớn bằng Hắc Gia Thành nơi ngươi đang đứng. Nhưng mà, đó chính là một… tinh giới thượng vị hàng thật giá thật!

Trong mắt Vân Triệt lộ ra ánh sáng kinh ngạc… Trên bản đồ tinh giới chỉ có thể so sánh với một Hắc Gia Thành, vậy là chỉ có phạm vi ngàn dặm. Lại có thể là một vị diện tinh giới thượng vị còn nghiền áp cả Ngâm Tuyết Giới với Viêm Thần Giới ư!?

— Tuy Thiên Cơ Giới nhỏ, nhưng nó không chỉ là tinh giới thượng vị, mà còn là một tinh giới thượng vị có địa vị cực kỳ cao. Ngay cả tứ đại Vương Giới cũng có phần tôn trọng Thiên Cơ Giới, Đại Giới Vương của tứ đại Vương Giới đều thường xuyên tự mình đến bái phỏng Thiên Cơ Giới.

— Tinh giới này tên là Thiên Cơ Giới… Chẳng lẽ, người nơi đó, thật sự có thể dòm ngó thiên cơ?

Vân Triệt kinh nghi nói.

Lão giả cười cười:

— Ha ha ha ha, nghe nói là vậy, nhưng chuyện của vị diện kia, ta nào có tư cách biết được. Nhưng mà, tinh giới mà Thiên Cơ Giới mở ra, bất cứ ai cũng đều có thể đến. Ở nơi đó, chỉ cần ngươi trả đủ huyền thạch, ngươi có thể mua được bất cứ tin tình báo gì… Ví dụ như, nơi nào có thể tìm được Cửu Tinh Phật Thần Ngọc và Hoàng Tiên Thảo.

Ánh mắt Vân Triệt khẽ động.

— Chỉ có điều, tin tình báo của Thiên Cơ Giới, giá cả có thể đắt đỏ hơn ngươi tưởng tượng rất nhiều. Nhưng chỉ cần ngươi trả đủ, chắc chắn sẽ không khiến ngươi thất vọng. Nhưng sau khi mua được tình báo, làm thế nào để có được Cửu Tinh Phật Thần Ngọc và Hoàng Tiên Thảo, lại là chuyện của bản thân ngươi, việc đó chắc chắn còn khó hơn nhiều so với việc mua tin tình báo đơn thuần.

— Thiên Cơ Giới phải đi như thế nào?

Vân Triệt không chút do dự hỏi.

Lão giả chỉ tay:

— Đơn giản! Thành tây có thứ nguyên trạm tinh giới, trả đủ huyền thạch là có thể mở ra thứ nguyên huyền trận đi tới hơn sáu mươi tinh giới. Ngươi lựa chọn đi tới Sóc Hàn Giới, từ thứ nguyên trạm ở Sóc Hàn Giới đi tới Khuê Dương Giới, lại từ Khuê Dương Giới đi tới Thiên Thánh Quang Giới cực lớn… Sau khi trải qua mười bảy lần chuyển trạm, là có thể đến một tinh giới tên là Thần Hải Giới, trung tâm thành của Thần Hải Giới có một thứ nguyên huyền trận có thể đi thẳng đến Thiên Cơ Giới. Chỉ có điều, chi phí cho mười mấy lần thứ nguyên truyền tống này cũng không thấp, người thường có tán gia bại sản cũng chưa chắc đi nổi.

Tuy rằng đề cập đến mười bảy tinh giới chưa bao giờ nghe thấy, nhưng Vân Triệt vẫn ghi nhớ kỹ trong một lần:

— Tạ tiền bối chỉ điểm.

Tìm được mục tiêu, Vân Triệt đi thẳng đến thành tây.

Thiên Cơ Giới, một tinh giới thượng vị mở cửa. Không biết một trăm triệu tử huyền thạch còn lại trên người hắn có đủ mua được tin tình báo về Cửu Tinh Phật Thần Ngọc và Hoàng Tiên Thảo hay không.

Vân Triệt đi trong thành một lúc lâu, một đường hỏi thăm, cuối cùng cũng đến được thứ nguyên trạm ở thành tây. Lúc đến gần, hắn lại phát hiện rất nhiều người đang từ hướng đó vội vã đi ra, hơn nữa sắc mặt ai nấy đều khó chịu.

Trong lòng Vân Triệt khẽ động, liền bước lên trước ngăn một người lại:

— Vị đại ca này, khu vực thứ nguyên trạm phía trước có phải đã xảy ra chuyện gì không?

Người kia tỏ vẻ buồn bực nói:

— Nếu ngươi muốn đến thứ nguyên trạm, vậy thì nên quay đầu đi. Hình như thứ nguyên trạm đã bị phong tỏa từ mấy canh giờ trước, bất cứ ai cũng không thể tiến vào. Hơn nữa…

Hắn hạ thấp giọng:

— Xung quanh còn có một đám người của Hồn Tông canh gác, ai vừa đến gần thứ nguyên trạm, sẽ lập tức bị kiểm tra nghiêm ngặt.

— À, thì ra là thế, cảm tạ đã cho biết.

Vân Triệt vừa nói, trong lòng liền trầm xuống.

Chuyện đêm qua, Hắc Vũ thương hội quả nhiên không thể không có động tĩnh gì. Phong tỏa thứ nguyên trạm, chính là để không cho hắn chạy thoát khỏi Hắc Gia Giới.

Dù sao, Hắc Vũ thương hội cũng biết hắn đến từ tinh giới khác.

Chẳng lẽ, bọn họ chuẩn bị lật tung toàn bộ Hắc Gia Giới để tìm mình? Tuy nói là vì vương tộc Mộc Linh, nhưng có hơi khoa trương quá không?

Hồn Tông, tên đầy đủ là Hắc Hồn Thần Tông, là tông môn chúa tể của Hắc Gia Giới. Đến lúc này đã đủ để xác định nó chính là thế lực sau lưng Hắc Vũ thương hội, là tồn tại mà hắn tuyệt đối không thể trêu vào.

Vân Triệt lập tức quay đầu… Thứ nguyên trạm không thể phong tỏa lâu dài, hắn chỉ có thể ở lại trong Hắc Gia Thành, chờ đợi đến ngày phong tỏa được dỡ bỏ.

Vân Triệt không tiếp tục dò la tin tức về Cửu Tinh Phật Thần Ngọc và Hoàng Tiên Thảo nữa, hắn thu liễm khí tức, tùy ý dạo bước trong Hắc Gia Thành, nhìn thấy vài món đồ chơi nhỏ khiến hắn hứng thú thì tiện tay mua một chút, qua mấy canh giờ, cũng tiêu tốn không ít huyền thạch.

Khi đến giữa trưa, Vân Triệt đang cân nhắc có nên tìm một nơi ở tạm trong thành hay không, thì bỗng nhiên cảm giác được ở gần đó có một khí tức rất mạnh. Ánh mắt hắn lướt qua, nhìn thấy một người toàn thân hắc y đang đi vào một cửa tiệm cách đó không xa. Hắn đi đến đâu, người đi đường đều vội vàng tránh né, mặt lộ vẻ kinh sợ.

Lúc hắn ta xoay người, trên cánh tay trái, rõ ràng lướt qua một ấn ký hắc xà… Giống hệt trên người gã trung niên bị hắn đánh cho tàn phế.

Người của Hồn Tông!?

Vân Triệt nhất thời lưu tâm. Sau khi người áo đen kia đi vào cửa tiệm, một lúc lâu sau mới đi ra, rồi nhanh chóng đi xa.

Lông mày Vân Triệt khẽ nhíu, sau một hồi do dự ngắn ngủi, hắn tiến vào trong cửa tiệm kia.

Một mùi thơm nồng nặc lập tức ập vào mặt. Đây rõ ràng là một cửa tiệm hương liệu, các loại mùi thơm kỳ lạ hỗn hợp với nhau, nồng nặc đến ngột ngạt.

Có điều, hơi phá vỡ khung cảnh chính là, chủ tiệm của tiệm hương liệu này là một nam nhân trung niên có dung mạo có phần gian xảo.

Tuy rằng Vân Triệt đã thu liễm khí tức, nhưng trong cách ăn mặc, cử chỉ giơ tay nhấc chân vẫn lộ ra vẻ quý khí. Ánh mắt chủ tiệm đảo qua, nháy mắt vui vẻ ra mặt, ân cần nói:

— Vị công tử này, cửa tiệm có hơn sáu trăm loại hương huân hương liệu, chắc chắn có thứ hợp ý công tử, ngài cứ chậm rãi chọn, không cần lo lắng.

Vân Triệt tiến lên phía trước, hạ giọng:

— Vị khách nhân vừa rồi đã mua gì?

Lúc nói chuyện, năm ngàn tử huyền thạch được hắn đặt lên quầy trước mặt chủ tiệm.

Lông mày chủ tiệm nhảy dựng, chẳng những không thu, ngược lại mặt lộ vẻ sợ hãi:

— Công tử, ngài… nhất định là người của đại thương hội hay đại tông môn nào đó phải không? Haizz, ngài đừng làm khó tiểu nhân, nếu tiểu nhân bán Vạn Lý Truy Hồn Hương cho người khác, bị Hồn Tông biết được, tiểu nhân chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn đâu.

Lông mày Vân Triệt cau chặt:

— Vạn Lý Truy Hồn Hương? Đó là cái gì?

— Hả? Ngài không biết?

Nhìn dáng vẻ Vân Triệt không giống như giả vờ, chủ tiệm kia sửng sốt.

Vân Triệt nói:

— Hoàn toàn không biết, hơn nữa ta cũng không phải người đến từ đại thương hội hay đại tông môn gì, mà là một lữ khách bình thường đến từ bên ngoài. Chỉ là trùng hợp nhìn thấy người kia khí thế bất phàm, nghĩ rằng thứ đồ hắn cố ý đến mua nhất định không tầm thường, cho nên tò mò vào tìm hiểu một phen.

Một lần nữa đánh giá Vân Triệt, chủ tiệm tin, vẻ kinh hoảng trên mặt biến mất, đồng thời lấy tốc độ nhanh như tia chớp thu năm ngàn tử huyền thạch vào trong túi:

— À, thì ra là thế… Ngài nhìn qua đúng là không giống người của Hắc Gia Giới. Chỉ có điều công tử phải thất vọng rồi, Vạn Lý Truy Hồn Hương này, ta sẽ không, cũng không dám bán cho bất cứ ai ngoài Hồn Tông.

— Vạn Lý Truy Hồn Hương mà ngươi nói rốt cuộc là thứ gì?

Vân Triệt nghi vấn nói, không biết vì sao, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt.

Trên mặt chủ tiệm hiện lên vẻ đắc ý:

— Đương nhiên là món đồ cực kỳ lợi hại. Thứ này cần nguyên liệu rất quý giá, mà trên dưới toàn bộ Hắc Gia Giới, trước mắt cũng chỉ có mình ta làm ra được. Hồn Tông sẽ định kỳ đưa nguyên liệu đến, mười ngày sau lại đến lấy Vạn Lý Truy Hồn Hương đi. Tuy rằng bị Hồn Tông cấm bán cho bất kỳ người nào khác, nhưng tiểu điếm của ta đây cũng coi như nhận được sự bảo vệ của Hồn Tông.

— Vạn Lý Truy Hồn Hương có tác dụng gì?

Lông mày Vân Triệt càng nhíu chặt hơn.

Chủ tiệm nói:

— Đương nhiên là có tác dụng truy tung. Vạn Lý Truy Hồn Hương này vô sắc, vô vị, không hề có khí tức, tuyệt đối sẽ không bị người khác phát giác, nhưng lại có một loại huyền thú tên là “Xích Vĩ Điêu” cực kỳ mẫn cảm với loại hương vị này.

— Như thế, bôi Vạn Lý Truy Hồn Hương lên trên bảo vật quý trọng, hoặc trên người phạm nhân, huyền thú, lỡ như chúng nó thất lạc, chạy trốn hoặc bị cướp đi, liền có thể lập tức dùng Xích Vĩ Điêu để truy tung, cam đoan tuyệt đối không có…

— Ngươi nói cái gì… Ngươi nói cái gì!!??

Lời chủ tiệm còn chưa dứt, cả người đã đột nhiên bị một bàn tay sắt túm chặt lấy cổ áo nhấc bổng lên. Hắn có tu vi Quân Huyền Cảnh, nhưng dưới bàn tay của Vân Triệt lại không hề có chút lực phản kháng nào, ánh mắt trừng lớn lộ ra sợ hãi và kinh ngạc tột độ:

— Ngươi… Ngươi làm cái gì…

Khí tức toàn thân Vân Triệt đại loạn, sống lưng lạnh toát, cánh tay hắn đang túm lấy chủ tiệm kịch liệt run rẩy, con ngươi co rút lại dữ dội:

— Vạn Lý Truy Hồn Hương… có thể kéo dài bao lâu? Có thể truy tung bao xa… Có phải vượt qua hai ngàn dặm không?!

— Công tử… Có chuyện gì… từ từ nói…

— Trả lời câu hỏi của ta!!

Vân Triệt giận dữ hét.

Miệng chủ tiệm há lớn, thống khổ nói:

— Cái tên Vạn Lý Truy Hồn… không phải… nói giỡn đâu… Huống chi… hai ngàn dặm… Phải ít nhất… bốn ngày bốn đêm… mới có thể tiêu tán…

Rầm!!

Chủ tiệm bị hung hăng nện trên mặt đất, sống chết không rõ. Vân Triệt đã phóng lên cao, lao đi như một mũi tên điên cuồng về phía nam thành.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!