Đối với Vân Triệt, Hắc Gia thành tuyệt đối là một nơi hiểm địa. Hắn ở trong thành luôn phải thu liễm khí tức, dịch dung, từng bước cẩn trọng.
Nhưng hiện giờ, hắn nào còn đoái hoài đến việc có bị Hắc Vũ thương hội phát giác hành tung hay không. Huyền khí toàn thân điên cuồng tuôn ra, Huyễn Quang Lôi Cực được thi triển đến mức tận cùng, tựa như một ngôi sao băng xé toạc bầu trời Hắc Gia thành, nơi hắn đi qua đều để lại tiếng rít chói tai.
Trước khi đưa Hòa Lâm về Mộc Linh Bí Địa, hắn đã cẩn thận kiểm tra, xác định trên người Hòa Lâm không hề có ấn ký truy tung nào.
Thế nhưng… tại sao lại tồn tại thứ như Vạn Lý Truy Hồn Hương!
Nhất định là giả… Làm sao có thể có loại vật này! Tuyệt đối không thể nào!
Hắc Gia thành nhanh chóng lùi lại dưới chân, còn hắn thì cắn chặt răng đến mức gần như vỡ nát.
Hắn chỉ dừng lại ở Mộc Linh Bí Địa nửa canh giờ, từ lúc rời đi đến nay đã trôi qua thêm ba bốn canh giờ. Nếu tất cả đều là sự thật, với khoảng thời gian dài như vậy…
Cầu trời vạn lần đừng là thật!
Vân Triệt lao ra khỏi Hắc Gia thành như một tia sét, tốc độ còn nhanh hơn gấp mấy lần so với lúc đưa Hòa Lâm rời đi. Sau đó, hắn chạy như điên về phía đông nam, lao thẳng vào rừng rậm, cả quá trình không dừng lại dù chỉ một khoảnh khắc.
Sau khi tiến vào rừng rậm, tốc độ của Vân Triệt không hề giảm đi chút nào. Khu rừng bỗng nổi lên một cơn lốc cuồng bạo, cỏ cây bay tứ tung, những gốc cổ thụ vạn năm bị bẻ gãy tận gốc.
Men theo ký ức vẫn còn rõ mồn một, Vân Triệt cuối cùng cũng thấy được hàng cây cổ thụ nơi lối vào Mộc Linh Bí Địa. Hắn cấp tốc hạ xuống, rồi con ngươi chợt co rút lại dữ dội.
Trước mắt, những cây cổ thụ chống đỡ Mộc Linh Ảo Trận đã gãy vụn hoàn toàn. Dây leo xanh đen như vừa phải hứng chịu một trận cuồng phong bão táp, đứt thành từng khúc, vương vãi hỗn loạn khắp mặt đất.
Thế giới phía trước hoàn toàn tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng đến rợn người.
Trái tim Vân Triệt đột ngột ngưng đập, hai mắt hắn đờ đẫn, toàn thân lạnh toát. Hắn ngơ ngác đứng đó một hồi lâu, đôi chân cứng ngắc mới chậm rãi bước về phía trước. Âm thanh dưới chân giẫm lên những đoạn dây leo gãy nát tựa như ngàn vạn lưỡi đao đang không ngừng cắt xé linh hồn hắn.
Vượt qua đám dây leo ngổn ngang, bước chân Vân Triệt chợt khựng lại. Thân thể hắn run lên bần bật, sắc mặt bỗng chốc trở nên trắng bệch, tựa như máu trong người đã bị rút cạn trong nháy mắt.
Hoa cỏ vốn xanh tươi, sạch sẽ giờ đây hoàn toàn lộn xộn, cổ thụ đổ rạp, nhà gỗ đã hóa thành một đống hoang tàn. Xung quanh, ngoài những dấu vết giao tranh hỗn loạn, chỉ còn lại máu tươi màu xanh nhạt và sự tĩnh mịch đến chết chóc.
Từng mộc linh yên lặng nằm trên mảnh đất tan hoang, nhuốm đầy máu của đồng loại, không một tiếng động. Mộc linh nằm gần chân Vân Triệt nhất, đôi mắt mở to đến cực điểm, nhưng trong đó đã không còn con ngươi màu xanh biếc, chỉ còn lại nỗi sợ hãi, tuyệt vọng… và cả oán hận đến chết không tan.
- A… A…
Môi Vân Triệt run rẩy, con ngươi co rút rồi giãn ra kịch liệt, gần như nuốt chửng cả tròng trắng. Đôi chân hắn như bị đóng đinh xuống đất, không cách nào nhúc nhích, ngay cả tầm mắt cũng trở nên mơ hồ, trời đất quay cuồng.
Hồi lâu sau, hắn đưa hai tay lên, ôm lấy đầu mình, năm ngón tay run rẩy như một lão nhân sắp cạn sinh mệnh.
Chết rồi…
Tất cả đều chết rồi…
Là ta…
Là ta đã hại chết bọn họ… Là ta…
- A… Phịch…
Sau hơn mười nhịp thở nặng nề, tâm trí và ánh mắt hắn mới dần khôi phục lại sự tỉnh táo.
Hắn chậm rãi tiến về phía trước, tầm mắt vẫn còn hơi mơ hồ, nhưng từng thi thể mộc linh, từng giọt máu tươi màu xanh, lại hiện lên rõ ràng hơn bất cứ thứ gì, khắc sâu vào tâm hồn hắn… rồi hóa thành những mũi dao băng giá, đâm xuyên qua từng ngóc ngách linh hồn.
Thỉnh thoảng, vẫn có thể thấy được máu tươi của nhân loại, trong thế giới thảm khốc này, chúng lại trở nên cực kỳ chướng mắt và nhơ nhuốc.
Phù…
Hít một hơi thật sâu, sắc mặt Vân Triệt cuối cùng cũng dịu lại, ánh mắt cũng trở nên bình tĩnh. Hắn chậm rãi bước đi, cẩn thận giẫm lên tiểu thế giới đã bị hủy diệt này.
Rầm!!
Một gốc cây già nát bỗng nhiên đổ sập xuống, để lộ ra một thân thể mộc linh đã không còn hơi thở ở phía sau… Thân hình già nua nhỏ gầy của bà, khuôn mặt đầy nếp nhăn đã vĩnh viễn bình yên.
“Thanh Diệp bà bà…” Vân Triệt khẽ lẩm bẩm, ngẩng đầu lên, chậm rãi nhắm mắt lại. Bà là mộc linh mà Hòa Lâm kính trọng nhất, là người có bối phận và uy vọng cao nhất trong tiểu thế giới này. Chỉ mới mấy canh giờ trước, hắn còn nhận lấy Mộc Linh Thần Lộ do chính tay bà trao tặng.
“Xin lỗi, là ta đã mang tai họa đến cho các người.” Vân Triệt khẽ thì thầm: “Xin hãy yên nghỉ.”
Đối mặt với thảm kịch đã thành, điều hắn có thể làm chỉ là lời tạ lỗi khô khốc này.
Dù tâm trí đã tạm lắng xuống, nhưng lồng ngực vẫn dâng lên một cảm giác tắc nghẽn đến tột cùng, không cách nào đè nén. Vân Triệt phi thân lên, linh giác phóng thích, cố gắng tìm kiếm, hoặc là hy vọng hão huyền rằng có thể tìm được một mộc linh may mắn còn sống sót… Dù chỉ một người cũng được.
Trước ngôi nhà gỗ đã sập, hắn thấy một mộc linh trung niên cường tráng. Dù đã tắt thở, tay y vẫn nắm chặt một thanh trường thương gãy, trên người và trên thương loang lổ máu tươi màu xanh và màu đỏ.
Sau lưng y có một lỗ máu lớn… Vì huyết chiến đến chết, y đã không kịp tự hủy linh châu. Không còn nghi ngờ gì nữa, sau khi y chết, mộc linh châu đã bị cưỡng ép lấy đi.
“Thanh Mộc tiền bối.”
Môi Vân Triệt khẽ mấp máy, hai tay đang run rẩy siết chặt lại.
Xung quanh hắn, la liệt xác của những mộc linh trưởng thành, mỗi thi thể đều chi chít vết tích của một trận huyết chiến. Và tất cả bọn họ, không một ai nhắm mắt, ánh mắt mở to đầy hoảng sợ, tuyệt vọng, phẫn hận…
Vân Triệt lặng lẽ bay qua, ở phía sau tiểu thế giới, hắn thấy từng mộc linh nhỏ tuổi. Có đứa đang ôm nhau, có đứa đang yên giấc trong lòng người lớn… Mà mộc linh nhỏ nhất, thân thể non nớt của nó, bị một thanh trường đao đen ngòm xuyên qua.
Hô hấp ngày càng khó khăn, Vân Triệt chật vật dời tầm mắt… Hắn thấy được vườn hoa rộng lớn kia, nơi hắn đã ở lại lâu nhất.
Vạn hoa tàn lụi, không còn một cánh bướm bay.
Cuối vườn hoa, hai thiếu nữ ôm chặt lấy nhau. Trên người các nàng không có vết thương, nhưng cũng không còn chút khí tức sinh mệnh nào.
Tự hủy linh châu mà chết.
Vân Triệt hạ xuống, ngơ ngác nhìn các nàng: “Phi Nhạn… Thanh Hà…”
Bên ngoài vườn hoa, một thiếu niên mộc linh lặng lẽ ngã xuống, vết thương chằng chịt khắp người cho thấy hắn đã trải qua một trận ác chiến thảm khốc đến nhường nào để bảo vệ hai cô gái phía sau.
“Thanh… Trúc…”
Cảm giác nghẹt thở vừa mới dịu đi lại đột ngột ập xuống, đè nặng lên lồng ngực và linh hồn hắn, mãnh liệt hơn bao giờ hết.
“… Rất muốn có một ngày, có thể thực sự đi xem thế giới bên ngoài…”
“Ta vẫn luôn nghĩ rằng con người rất đáng sợ, không ngờ lại có một người như Vân Triệt ca ca, vừa lợi hại lại vừa đáng mến.”
“Đây là bùa hộ mệnh ta tự làm, nó sẽ phù hộ huynh bình an…”
“Vân Triệt ca ca… Huynh sẽ thường xuyên quay về… thăm chúng ta chứ…”
“…”
Thanh Trúc… Phi Nhạn… Thanh Hà…
Một tay hắn túm lấy tóc, một tay ôm ngực, chậm rãi khuỵu xuống. Nội tâm như bị ngàn vạn cây kim độc đâm vào, toàn thân đau đớn không chịu nổi mà run rẩy.
Chỉ mới mấy canh giờ trước, bọn họ còn dùng đôi mắt thuần khiết, tha thiết, mong chờ như vậy để nhìn hắn, vô cùng chân thành lắng nghe từng lời hắn nói, sợ bỏ sót dù chỉ một chữ. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng khát vọng sâu sắc dâng lên trong linh hồn họ.
Vận mệnh đối với họ quá tàn khốc. Những thứ mà bạn bè cùng trang lứa đã quen thuộc, đối với họ lại là hy vọng xa vời không thể chạm tới. Họ vừa mới đến độ tuổi đẹp nhất, vậy mà đã…
“Là… ta… đã… hại… các người…”
“Là… ta…”
Trái tim đang co thắt, hàm răng đang run rẩy, những ngón tay túm trên đầu run run cắm sâu vào da thịt, nhưng hắn không hề cảm thấy chút đau đớn nào.
Đây là lần thứ hai trong đời hắn có cảm giác này.
Lần đầu tiên, là năm đó ở Thương Vân đại lục, hắn mất đi sư phụ, mất đi Linh Nhi, trên đời không còn vướng bận, cũng không ai vướng bận hắn. Dưới sự căm hận và điên cuồng, hắn đã dùng Thiên Độc Châu độc sát toàn bộ sinh linh trong một tòa thành…
Sau cơn hả hê méo mó đó là cảm giác tội lỗi và dằn vặt vô tận, khiến hắn đau đớn đến mức gần như sụp đổ, phát điên…
Lần đó, hắn đã chôn vùi mấy trăm vạn sinh linh… trong đó phần lớn là vô tội, càng không có thù oán gì với hắn.
Lần này, một trăm mộc linh, dù không phải do chính tay hắn giết… nhưng nỗi đau rót đầy linh hồn lại mãnh liệt gần như năm đó.
Tại sao lại xảy ra chuyện này…
Những mộc linh vô tội này rốt cuộc đã làm sai điều gì?
Chỉ đơn giản vì họ quá lương thiện, quá yếu đuối sao!?
Không… là vì ta… Nếu không phải do ta, cái tên sao chổi này… sao họ có thể gặp phải tai họa như vậy!
Tất cả là vì ta!!
Nếu không phải ta muốn tìm Mộc Linh Châu, nếu không phải ta tự cho mình là nhân từ mà dẫn Hòa Lâm trở về, thì đã không…
… …
Khoan đã… Hòa Lâm!?
Như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu, Vân Triệt đột ngột ngẩng phắt lên, rồi bật người đứng dậy… Hòa Lâm đâu? Trong những thi thể mộc linh này không có Hòa Lâm, Hòa Lâm đã đi đâu?
Vân Triệt phi thân lên, linh giác cấp tốc phóng thích, bao trùm toàn bộ Mộc Linh Bí Địa, quét qua từng tấc đất, từng ngọn cỏ, từng thi thể mộc linh.
Nhưng tuyệt nhiên không phát hiện ra sự tồn tại của Hòa Lâm.
Đầu óc nhanh chóng tỉnh táo lại, linh giác lập tức khuếch tán ra phạm vi lớn nhất… Không có thi thể của Hòa Lâm, có lẽ hắn vẫn còn sống… Không, là nhất định còn sống.
Những kẻ đó biết Hòa Lâm là Vương tộc Mộc Linh, chắc chắn sẽ muốn bắt sống hơn. Mà Hòa Lâm lại xem trọng thân phận Vương tộc Mộc Linh hơn bất cứ thứ gì, dù rơi vào tuyệt cảnh, cũng tuyệt đối không cam lòng chết… Đúng! Hắn nhất định còn sống!
Khả năng lớn nhất, là bị bắt sống đi rồi.
Vết máu trên đất vẫn chưa khô hẳn, bọn chúng chắc chắn chưa đi quá xa.
Vân Triệt bay lên thật cao, nhắm mắt lại, cố gắng ngưng tụ tinh thần… Nhất định phải tìm được, phải tìm được!!
Hướng chính đông, một vệt dấu chân kéo dài về phía xa hiện lên trong linh giác của hắn. Ánh mắt hắn trợn trừng, huyền lực trên người bùng nổ trong nháy mắt, tựa như một tia chớp lao về phía đông.