- Ngươi vừa nói có cách đưa ta rời khỏi Hắc Gia giới an toàn, vậy ngươi có cách nào đưa ta đến Thiên Cơ giới không?
Vân Triệt hỏi.
Kỷ Như Nhan kinh ngạc đáp:
- Thiên Cơ giới? Chẳng lẽ công tử muốn tìm kiếm tình báo, hoặc tìm vật gì đó? Nếu được, có thể cho Như Nhan biết trước không? Thế mạnh nhất của Hắc Vũ thương hội chính là tình báo, có lẽ… không cần đến Thiên Cơ giới xa xôi, Như Nhan đã có thể giúp được công tử rồi.
Vân Triệt hơi do dự rồi nói:
- Ta muốn tìm Cửu Tinh Phật Thần Ngọc và Hoàng Tiên Thảo.
“…” Kỷ Như Nhan ngẩn ra, nhưng điều khiến Vân Triệt bất ngờ là nàng lại không nói những lời vô nghĩa như “không thể nào”, mà chỉ trầm mặc một lúc rồi đáp:
- Hai món kỳ vật này, Như Nhan sẽ thử tìm kiếm, chỉ là hy vọng khá mong manh. Nếu cuối cùng không có kết quả, đến Thiên Cơ giới quả thật là lựa chọn tốt nhất. Có điều, công tử đã có mục tiêu này thì nhất định phải sống sót trở về từ Hồn Tông… Như Nhan vẫn hy vọng công tử có thể lý trí hơn, biết khó mà lui.
- Thiên Cơ giới thật sự thần kỳ đến vậy sao?
Vân Triệt cau mày, chỉ cần trả đủ huyền thạch là chắc chắn sẽ không phải thất vọng ra về.
Kỷ Như Nhan nói:
- Cái tên “Thiên Cơ” của Thiên Cơ giới không phải là hư danh. Đó cũng là tinh giới duy nhất khiến các Vương giới phải kính nể.
- Chẳng lẽ người ở đó thật sự có thể dòm ngó thiên cơ?
Vân Triệt khẽ bĩu môi.
Kỷ Như Nhan đáp:
Trong lịch sử của Thiên Cơ giới, từng xuất hiện vài lời tiên đoán vĩ đại, và tất thảy đều ứng nghiệm không sai một ly. Bất luận là loại tình báo nào, chỉ cần không trái với đạo lý nhân luân, chỉ cần họ chấp thuận, đều có thể đưa ra kết quả chính xác tuyệt đối, chưa từng nghe nói có bất kỳ sai sót nào.
- Công tử hẳn đã biết hai năm nữa sẽ diễn ra Đại hội Huyền Thần chấn động toàn bộ Thần giới, đại hội đó cũng là do Thiên Cơ giới khởi xướng.
Vân Triệt hơi giật mình:
- … Hả!? Do Thiên Cơ giới khởi xướng? Chẳng lẽ là vì một lời tiên đoán nào đó của họ?
Kỷ Như Nhan chậm rãi gật đầu:
- Đúng vậy. Theo Như Nhan được biết, mười năm trước Thiên Cơ giới từng tiên đoán rằng trong vòng ba mươi năm tới, Đông Thần Vực, thậm chí toàn bộ Thần giới rất có khả năng sẽ phải đối mặt với một đại kiếp nạn. Hơn nữa, kiếp nạn này sẽ vô cùng thảm khốc, từ trước đến nay chưa từng có. Tứ đại Vương giới vì lời tiên đoán này mà đã sớm chuẩn bị, Đại hội Huyền Thần lần này được tổ chức đột ngột, thể thức cũng hoàn toàn khác biệt so với trước đây, mục đích chính là để chọn ra ngàn huyền giả trẻ tuổi ưu tú nhất Đông Thần Vực, sau đó dốc toàn lực của Trụ Thiên Châu để giúp họ nhanh chóng trưởng thành, nhằm đối phó với đại kiếp nạn có thể ập đến.
Vân Triệt vẫn không đổi sắc mặt:
- Cái gọi là thiên cơ, ta chưa bao giờ tin. Hơn nữa, lời tiên đoán này chỉ nói là ‘có khả năng’, nói thẳng ra chẳng qua là cố tỏ ra huyền bí để chừa cho mình một đường lui mà thôi. Mặt khác, cái gọi là tiên đoán, ta ở một tinh giới trung vị còn chưa từng nghe nói tới, sao ngươi lại biết được?
- Ba chữ “đại kiếp nạn” chắc chắn sẽ gây ra hoảng loạn cực lớn, cho nên phải được giữ kín… Có điều, Đại hội Huyền Thần lần này quá mức bất thường, thật ra các nơi đều có những lời đồn đoán tương tự. Tuy Hắc Vũ thương hội thế lực nhỏ bé, nhưng mạng lưới tình báo lại trải rộng khắp nơi, người tiếp xúc cũng rất nhiều, về phương diện tình báo, có lẽ còn mạnh hơn công tử tưởng tượng một chút. Hơn nữa, hai chữ “thiên cơ”, ai nghe cũng thấy hư vô mờ mịt, nhưng nếu công tử đến Thiên Cơ giới một chuyến, có lẽ… sẽ thay đổi cách nhìn.
Khóe mắt Vân Triệt giật giật, gật đầu nói:
- Được rồi. Vậy phiền ngươi dùng năng lực tình báo của Hắc Vũ thương hội giúp ta tìm kiếm Cửu Tinh Phật Thần Ngọc và Hoàng Tiên Thảo, nếu thật sự có kết quả, ta nhất định sẽ trả thù lao tương xứng. Còn về việc ta có thể sống sót trở về hay không, ngươi không cần phải lo.
Kỷ Như Nhan lắc đầu:
- Như Nhan sẽ dốc toàn lực, còn về thù lao thì không cần. Nếu thật sự có thể giúp được công tử, đó là may mắn của Như Nhan.
“…” Ánh mắt Vân Triệt khẽ nhướng lên, đánh giá lại Kỷ Như Nhan một lần nữa, giọng điệu rõ ràng đã hòa hoãn hơn trước vài phần:
- Như Nhan cô nương, ngươi đã biết ta chỉ là một tiểu nhân vật xuất thân từ hạ giới, lại đơn độc một mình, không thể nào giúp được gì cho Hắc Vũ thương hội của ngươi, vì sao còn muốn giúp ta như vậy?
Trên mặt Kỷ Như Nhan nở một nụ cười nhẹ:
- Bởi vì công tử không tiếc tính mạng cũng muốn đối phó với Hồn Tông mà Như Nhan căm hận nhất. Hơn nữa, Như Nhan cũng vô cùng khâm phục chính đạo và đại nghĩa của công tử.
- Chính đạo? Đại nghĩa?
Vân Triệt tự giễu cười, rồi phi thân lên:
- Ta đã nói rồi, đây chẳng qua là món nợ mà chúng phải trả lại cho ta… Nhất định phải trả!
Giọng nói còn văng vẳng, bóng dáng Vân Triệt đã biến mất trong màn đêm.
––––––––––––––––
Phía đông Hắc Gia thành, từ trên cao nhìn xuống là một dãy núi uốn lượn không thấy điểm cuối. Nơi tận cùng tầm mắt, toàn bộ sơn mạch bị bao phủ trong một lớp sương mù xám xịt, toát lên vẻ âm u nặng nề.
Tiếng thú gầm từ xa vọng lại, khiến lòng người kinh sợ.
- Hắc Hồn sơn mạch!
Đứng trước dãy núi, Vân Triệt khẽ lẩm bẩm.
“Hồn Tông cách Hắc Gia thành không xa, phía đông Hắc Gia thành ba ngàn dặm có một dãy núi dài hai ngàn dặm tên là Hắc Hồn sơn mạch, xuyên qua Hắc Hồn sơn mạch chính là địa phận của Hồn Tông.”
“Hắc Hồn sơn mạch là một nơi vô cùng hung hiểm, ẩn chứa vô số huyền thú đáng sợ. Đặc biệt là từ chạng vạng đến rạng sáng hôm sau, trong sơn mạch sẽ bốc lên một lớp sương mù màu xám rất dày, dù là huyền giả Thần Đạo cũng sẽ bị hạn chế thị giác và linh giác ở mức độ lớn nhất.”
“Phía tây Hắc Hồn sơn mạch, hàng năm có rất nhiều huyền giả lựa chọn vào đó để rèn luyện hoặc tìm kiếm cơ duyên, nhưng kẻ dám vào đều là cường giả, huyền giả bình thường tuyệt đối không dám bén mảng. Còn phía đông thuộc về sở hữu của Hồn Tông, một khi lỡ bước vào mà bị đệ tử Hồn Tông phát hiện, kết cục sẽ vô cùng bi thảm, không ai dám đến gần… Ngươi nhất định phải hết sức cẩn thận.”
Đây là những thông tin về Hắc Hồn sơn mạch mà Kỷ Như Nhan đã cho hắn.
Đối mặt với Hồn Tông khổng lồ, Vân Triệt nhỏ bé như hạt bụi dưới chân núi, tuyệt đối không thể đối đầu trực diện… Nhưng hắn lại có chỗ dựa của riêng mình.
“Hồn Tông, chuẩn bị lĩnh giáo lửa giận của tiểu nhân vật đi!” Vân Triệt nghiến răng, âm trầm lẩm bẩm.
Vân Triệt từ không trung hạ xuống, đi bộ vào trong Hắc Hồn sơn mạch. Dù lòng căm hận ngút trời, nhưng hắn càng biết rõ mình đang làm gì, bất kể thế nào cũng phải thận trọng từng bước, chỉ một chút sơ sẩy là mất mạng.
Ít nhất, cũng phải thăm dò sơ qua hoàn cảnh nơi này và cách ẩn nấp trong hiểm địa.
Vì là ban ngày nên trong Hắc Hồn sơn mạch không có sương mù dày đặc, nhưng vừa bước vào đã có thể cảm nhận rõ ràng một luồng khí tức âm u.
Vân Triệt đi thẳng vào trong, xung quanh có thể thấy những huyền giả với trang phục và khí tức khác nhau. Nếu lời Kỷ Như Nhan nói là đúng, kẻ dám vào Hắc Hồn sơn mạch đều không phải hạng tầm thường. Vân Triệt gặp mấy người, khí tức huyền lực không ai thấp hơn Thần Hồn cảnh, thỉnh thoảng còn gặp cả cường giả Thần Kiếp cảnh. Đồng thời, những người này đều đi thành nhóm, thậm chí thành đội, không có ai đơn độc như hắn.
Dù chỉ là khu vực rìa ngoài của sơn mạch, nhưng số lượng huyền thú lảng vảng ở đây đã đông hơn con người rất nhiều.
Từ sau khi nhận được Mộc Linh Châu hoàng tộc của Hòa Lâm, thị giác, thính giác, khứu giác của Vân Triệt đều nhạy bén hơn trước rất nhiều, thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của cây cỏ. Nơi ánh mắt hắn lướt qua, tất cả hoa cỏ cây cối, hắn đều có thể gọi tên và đặc tính một cách vô cùng chuẩn xác, không có ngoại lệ.
Tránh đi khí tức của huyền thú, Vân Triệt vừa quan sát địa hình xung quanh, vừa không nhanh không chậm tiến sâu vào Hắc Hồn sơn mạch. Càng đến gần Hồn Tông, ánh mắt hắn càng trở nên âm u ngoan độc. Đúng lúc này, khóe mắt hắn khẽ động.
Xì!!
Một con hắc tuyến xà từ trong khe hở của một gốc cây khô bên phải hắn đột nhiên bắn ra, cùng lúc đó, một khí tức tương tự ở bên trái cũng đang chực chờ tấn công. Thân hình Vân Triệt lóe lên như tia chớp, bàn tay đã siết chặt vào yếu huyệt bảy tấc của con hắc tuyến xà, huyền khí khẽ phun ra, lập tức chấn nát nội tạng của nó… Cùng lúc đó, con hắc tuyến xà thứ hai đã như tia chớp lao đến, cắn về phía cổ hắn.
- Cẩn thận phía sau!!
Tiếng nói vừa dứt, một thanh ngọc kiếm đã bay vút đến, vô cùng chuẩn xác đâm trúng con hắc tuyến xà đang ở trên không. Sau đó, thân kiếm xoay một vòng tuyệt đẹp giữa không trung, mang theo kiếm khí lạnh lẽo bay về, còn con hắc tuyến xà đã bị chém thành hai đoạn. Máu đen của nó văng xuống đâu, cây cỏ nơi đó lập tức héo rũ đen kịt, trông vô cùng đáng sợ.
Vân Triệt: “…”
Người phóng phi kiếm là một nam tử nhỏ gầy mặc y phục màu mực, đi cùng hắn là một nam tử cao lớn mặc trang phục tương tự, và một thiếu nữ thanh tú rõ ràng nhỏ tuổi hơn họ rất nhiều.
Xét theo khí tức, nam tử nhỏ gầy đã “cứu” hắn có tu vi cao hơn hắn một chút, hẳn là Thần Hồn cảnh cấp ba, còn nam tử cao lớn thì mạnh hơn nhiều, có lẽ đã đến Thần Hồn cảnh cấp năm. Về phần thiếu nữ kia, hiển nhiên được họ bảo vệ, huyền lực chỉ ở Thần Nguyên cảnh trung kỳ.
Ba người rõ ràng là đồng môn, xem cách ra tay thì hẳn là chủ tu kiếm đạo.
Ba người tiến lên, nam tử nhỏ gầy nói:
- Huynh đài, ngươi không sao chứ? Đây là hắc sát xà nổi danh hung ác của Hắc Hồn sơn, không chỉ giảo hoạt, thường đi săn theo bầy mà còn có kịch độc, vừa rồi thật sự rất nguy hiểm.
Vân Triệt gật đầu, liếc nhìn họ một cái rồi khẽ cười:
- Đa tạ đã ra tay tương trợ.
Nam tử cao lớn kia cau mày, hiển nhiên có phần bất mãn vì Vân Triệt chỉ cảm tạ qua loa một câu, hắn khẩy cười một tiếng:
- Vừa rồi nếu không phải sư đệ ta ra tay, ngươi đã chết rồi, ngay cả thi thể cũng sẽ hóa thành màu đen. Ngươi nên nghĩ xem phải báo đáp chúng ta thế nào đi.
Nam tử nhỏ gầy vội vàng giảng hòa:
- Ha ha, vị huynh đài này, đại sư huynh chỉ nói đùa thôi. Sao huynh đài lại một mình đến nơi này? Hay là… chúng ta kết bạn đồng hành được không? Cũng tiện chiếu ứng lẫn nhau. Một mình ở đây thật sự quá nguy hiểm.
- Đúng vậy, chúng ta kết bạn đi cùng nhau đi.
Thiếu nữ kia cũng lập tức nói. Tướng mạo của Vân Triệt vốn bất phàm, lại thêm khí chất và quý khí mơ hồ toát ra, rất dễ gây thiện cảm cho nữ tử. Nàng có phần tự hào nói:
- Ta tên Cố Tiểu Liên, đây là đại sư huynh và tam sư huynh của ta, họ đều rất lợi hại, danh tiếng cũng rất lớn, nói ra chắc chắn ngươi đã từng nghe qua.
Nam tử cao lớn bĩu môi, vẻ ngạo nghễ không hề che giấu.
- Không cần.
Vân Triệt nói xong, không nhiều lời với họ nữa, trực tiếp xoay người rời đi.
- Hừ, tên tiểu tử này.
Nam tử cao lớn khinh thường hừ lạnh.
- Tam sư huynh, hắn có tu vi gì vậy? Chẳng lẽ cũng là Thần Hồn cảnh sao?
Cố Tiểu Liên tò mò hỏi.
Nam tử nhỏ gầy đáp:
- Ừm, Thần Hồn cảnh cấp hai.
Cố Tiểu Liên chớp chớp mắt:
- A, thật lợi hại. Hơn nữa muội cảm thấy tuổi của hắn chắc cũng sàn sàn muội… Thậm chí còn có vẻ nhỏ hơn.
Nam tử cao lớn bĩu môi nói:
- Sao có thể! Thần Hồn cảnh ở độ tuổi ba mươi, ngay cả Hồn Tông cũng không có mấy người, chỉ bằng hắn? Nhưng mà, nếu tuổi hắn dưới sáu mươi thì cũng được xem là thiên tài rồi, đáng tiếc lại là một tên ngu xuẩn, dám một mình đến Hắc Hồn sơn. Sợ rằng đây cũng là lần đầu tiên hắn đến, bởi vì hắn không thể nào sống sót mà đến lần thứ hai.
Cố Tiểu Liên hoảng hốt, vội nói:
- Đại sư huynh! Đừng nói vậy, hắn… hắn có thể nghe thấy đó.
Đại sư huynh khinh thường hừ lạnh:
- Vậy thì sao? Nghe được hay không thì hắn cũng là một kẻ ngu xuẩn.
Khi họ đang nói chuyện, trong tầm mắt xuất hiện hai người đàn ông vóc dáng vạm vỡ, đều mặc hắc y. Khi cảm nhận được khí tức của hai người này, cả hai sư huynh đều trong lòng run lên, nam tử cao lớn ngay cả nụ cười lạnh cũng thu lại.
Bởi vì hai hắc y nhân này, khí tức tỏa ra rõ ràng là của Thần Hồn cảnh hậu kỳ!
Hai hắc y nhân cũng đồng thời nhìn về phía họ, bước chân của hai người nhất thời chậm lại, sau đó trao đổi ánh mắt rồi đổi hướng, đi thẳng về phía ba người, ánh mắt rõ ràng đang dán chặt vào Cố Tiểu Liên.
Cảm nhận được ánh mắt của họ, nam tử nhỏ gầy kinh hãi nói:
- Kẻ đến không có ý tốt, chúng ta đi mau.
- Đứng lại!
Họ vừa xoay người, một âm thanh như sấm sét đã vang lên sau lưng, khiến toàn thân họ run lên, không dám manh động.
Ba người chậm rãi xoay người, nam tử nhỏ gầy hành lễ nói:
- Tại hạ là người của Lạc Mục Ngọc Kiếm Môn, không biết hai vị tiền bối có gì chỉ giáo.
- Ngọc Kiếm Môn? Đó là cái thá gì?
Hắc y nhân bên phải nói.
- Ha ha ha ha, quản nó là cái gì, dù sao trong mắt Hồn Tông chúng ta cũng chỉ là cái rắm, có trò vui là được rồi.
Hắc y nhân bên trái cuồng tiếu.
Hồn Tông… Hai chữ này khiến ba người trong lòng kinh hãi. Lúc này, họ mới để ý đến ấn ký hắc xà trên y phục của hai kẻ kia. Nam tử cao lớn run rẩy nói:
- Hóa ra… là tiền bối của Hồn Tông, không biết hai vị tiền bối… có gì phân phó?
Sắc mặt hắc y nhân bên phải đột nhiên âm u:
- Phân phó? Hừ! Lũ các ngươi là cái thá gì, gan cũng to thật, lại dám xông vào lãnh địa của Hồn Tông chúng ta! Chẳng lẽ không biết toàn bộ Hắc Hồn sơn đều là địa bàn của Hồn Tông chúng ta sao?
Nam tử nhỏ gầy vội vàng nói:
- Cái này… vãn bối tuyệt đối không dám, chỉ là… vãn bối được biết phía đông Hắc Hồn sơn mới thuộc sở hữu của quý tông, còn phía tây…
Hắc y nhân tức giận nói:
- Nói bậy! Đã gọi là Hắc Hồn sơn, vậy đương nhiên thuộc về Hắc Hồn Thần Tông chúng ta. Các ngươi tự tiện xông vào không nói, lại còn dám ngụy biện. Thôi, Hồn Tông chúng ta dù sao cũng là tông môn chúa tể của Hắc Gia giới, nên lòng dạ rộng rãi, không chấp nhặt với lũ tiểu bối không biết điều các ngươi.
Ba người trong lòng vui mừng, đang định nói lời cảm tạ thì thấy kẻ đó đưa tay chỉ về phía Cố Tiểu Liên, trên mặt lộ ra nụ cười dâm đãng ghê tởm:
- Chỉ cần để tiểu cô nương này lại hầu hạ cho huynh đệ chúng ta vui vẻ, chúng ta sẽ bỏ qua chuyện cũ, tha cho các ngươi tội tự tiện xông vào. Nếu hầu hạ tốt, nói không chừng còn có thưởng lớn, ha ha ha ha!
Sắc mặt hai người sư huynh đột nhiên thay đổi, Cố Tiểu Liên càng tái nhợt trong nháy mắt, vội vàng núp sau lưng hai người, sợ hãi run giọng:
- Không… đừng mà…
Nam tử nhỏ gầy hai tay nắm chặt, toàn thân run rẩy, nghiến răng truyền âm:
- Sư huynh, bọn chúng khinh người quá đáng… Chúng ta liều mạng với chúng!
Nam tử cao lớn vội vàng đáp lại:
- Không được! Ngươi muốn chết à! Bọn chúng là người của Hồn Tông, là Hồn Tông đó! Hơn nữa huyền lực của hai kẻ đó cao như vậy, thân phận ở Hồn Tông chắc chắn không thấp… Tuyệt đối không được manh động!
- Sư huynh, cứu… cứu muội.
Cố Tiểu Liên buồn bã nói.
Khóe mắt đại sư huynh run rẩy:
- Tiểu Liên sư muội, họ là tiền bối Hồn Tông… chỉ có thể… chỉ có thể ủy khuất muội thôi, nếu không… cả ba chúng ta đều phải chết.
- Đại… sư huynh…
Cố Tiểu Liên bỗng chốc sững sờ tại chỗ, mặt không còn chút máu, không thể tin vào tai mình.
- Ha ha ha ha, coi như các ngươi thức thời. Vậy hai tên các ngươi còn không mau cút đi! Chẳng lẽ còn muốn ở lại cùng vui vẻ sao?
- Không, không… chúng ta cút ngay, cút ngay!
Nghe thấy chữ “cút”, đại sư huynh không những không cảm thấy nhục nhã, ngược lại như nghe được thiên âm. Hắn một tay túm lấy nam tử nhỏ gầy, vội vã kéo hắn lùi về phía sau.
“…” Cố Tiểu Liên chậm rãi khuỵu xuống đất, mặt lộ vẻ tuyệt vọng.
Hai hắc y nhân đồng thời cất tiếng cười ngạo mạn:
- Ha ha ha ha… Chậc chậc, đúng là một lũ nhát gan, còn tưởng có thể vui hơn một chút chứ.
Đúng lúc này, sau tai bọn chúng bỗng nhiên vang lên một giọng nói lạnh như băng, không chút tình cảm:
- Hai ngươi, là người của Hồn Tông?