Giọng nói này không hề có tình cảm, cũng không hề có điềm báo trước, tựa như đột ngột truyền ra từ khe hở không gian. Hai hắc y nhân của Hồn Tông đồng thời kinh hãi, vội vàng quay người lại, liền thấy Vân Triệt đang đứng cách đó không đến hai bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào bọn họ, gương mặt không chút biểu cảm.
- Lại tự mình nhảy ra tìm chết, quả nhiên là ngu xuẩn hết thuốc chữa.
Đại sư huynh đang liều mạng chạy trốn thấp giọng giễu cợt.
Nhìn thấy dáng vẻ và khí tức của Vân Triệt, sự kinh hãi của hai người Hồn Tông nhanh chóng tan đi:
- Không sai, gia gia đây chính là người của Hồn Tông, có phải muốn đến ôm đùi gia gia không… Hự!
Rầm!
Một tiếng trầm đục, rất khẽ, nhưng nặng nề như thể nổ tung sâu trong linh hồn.
Bóng dáng Vân Triệt như quỷ mị xuất hiện trước mặt hai người, hai tay đồng thời đánh vào lồng ngực chúng... Huyền khí mênh mông nháy mắt phóng thích rồi lại nháy mắt thu liễm. Ngay sau đó, hắn thu tay về, xoay người cất bước, trong chớp mắt đã biến mất khỏi tầm nhìn kinh hãi của mọi người.
Hai mắt của hai hắc y nhân Hồn Tông lồi cả ra ngoài. Khi bóng dáng Vân Triệt biến mất, chúng như hai khúc gỗ không còn sinh mạng, thẳng tắp ngã xuống, không một tiếng động, không một chút co giật, chỉ có tinh huyết hòa lẫn với bọt mép và mảnh vỡ nội tạng điên cuồng trào ra từ miệng và mũi.
Cố Tiểu Liên trừng lớn mắt, ngơ ngác nhìn, hồi lâu vẫn không thể hoàn hồn. Mà hai người đã chạy xa xa cũng dừng lại, mặt trắng như giấy nến, đứng bất động như tượng đá, tựa như hồn phách đột nhiên bị rút đi.
Vân Triệt tiếp tục đi về hướng đông, sau khi đi được một đoạn, hắn bay vút lên không, tốc độ nhanh hơn, tiến gần đến trung tâm sơn mạch.
Sắc mặt và hành vi của hai người Hồn Tông vừa bị giết, cùng với sự sợ hãi của ba người Ngọc Kiếm Môn đối với Hồn Tông, đã đủ để thấy Hồn Tông là một tông môn như thế nào.
Bất kể là Thần giới hay hạ giới, một tông môn muốn trở thành bá chủ, không những cần thực lực và thế lực đủ lớn, mà càng cần có đủ nhân tâm. Ví dụ như danh xưng “Thánh Địa” của Tứ Đại Thánh Địa ở Thiên Huyền đại lục là do tự mình tô vẽ, nhưng ngay cả Băng Hoàng Thần Tông có thực lực tuyệt đối ở Ngâm Tuyết Giới cũng quyết không cậy thế ức hiếp kẻ vô tội.
Nhưng Hồn Tông hiển nhiên không nằm trong số đó.
Phản ứng tức thời của ba đệ tử Ngọc Kiếm Môn khi nghe thấy cái tên Hồn Tông đã chứng minh rõ ràng ác danh của Hồn Tông ở Hắc Gia Giới, nhưng bọn họ lại không hề dám phản kháng chút nào, cho thấy Hồn Tông một tay che trời đến mức nào. Bởi vì trên Hồn Tông có Thần Vũ Giới làm chỗ dựa vững chắc, ở Hắc Gia Giới lại dùng thủ đoạn khống chế Hắc Vũ thương hội, nắm giữ điểm yếu của các đại tông môn, khiến bọn họ tức giận mà không dám nói, càng không dám vọng động.
Tốc độ của Vân Triệt dần nhanh hơn, phương pháp đối phó với Hồn Tông cũng nhanh chóng thành hình trong đầu. Lúc này, một bóng dáng nhỏ bé sặc sỡ lướt qua khóe mắt hắn, tầm mắt hắn bất giác hạ xuống, sau đó ngẩn người hồi lâu, ngay cả tốc độ cũng chậm lại.
Đó là một tiểu cô nương vẫn chưa thoát khỏi dáng vẻ “trẻ thơ”.
Tuổi tác khoảng mười hai, mười ba, nhưng lại có một dung nhan ngọc ngà tinh xảo đến mức khiến người ta vừa nhìn đã không thể tin vào mắt mình. Mày như trăng non, mắt tựa sao trời, môi như son điểm, mỗi một tấc da thịt, mỗi một đường nét, đều như được điêu khắc từ ngọc thạch.
Thân hình nhỏ nhắn của nàng khoác một bộ váy lụa sặc sỡ, màu sắc rực rỡ không hề hợp với tông màu u ám của thế giới này. Gió núi thổi qua, đôi chân trần tinh tế như bạch ngọc lộ ra dưới tà váy. Đôi chân tuyết trắng khéo léo, dẫm lên đôi giày lưu ly bảy màu xinh đẹp, không biết được làm từ chất liệu gì.
Huyền khí trên người nữ hài chỉ ở Vương Huyền Cảnh, với tuổi của nàng, vốn đã được coi là rất giỏi, nhưng ở nơi nguy hiểm này, huyền lực của nàng lại thấp đến đáng thương. Hơn nữa, nàng lại chỉ có một mình, xung quanh không có trưởng bối nào đi cùng.
Tuy không biết nàng đến đây bằng cách nào, nhưng nàng hiển nhiên không hề sợ hãi, bởi đôi mày cong như hai vầng trăng khuyết, khóe môi luôn giữ vững nụ cười hoạt bát đáng yêu, đôi mắt cong cong đẹp đến mức khiến người ta khó lòng dời đi.
Nàng thong thả dạo bước trong thế giới hiểm nguy này, như thể đang vui vẻ thưởng ngoạn phong cảnh, tà váy lụa hoa lệ chói mắt nhẹ nhàng bay bay, tựa như một con bướm sặc sỡ tuyệt mỹ đang múa lượn.
Nụ cười của nàng thật đáng yêu, nhưng lại mang một vẻ yêu dị khó tả.
Ánh mắt Vân Triệt dõi theo bóng hình nữ hài hồi lâu mới giật mình dời đi.
Một nữ hài chỉ mới ngần ấy tuổi đã có thể khiến hắn nảy sinh cảm giác kinh diễm mãnh liệt như vậy, đối với hắn mà nói, đây quả là một chuyện đáng sợ. Cảm xúc của Vân Triệt nổi lên gợn sóng… Hắn vốn tưởng rằng, cả đời này, ngoài Mạt Lỵ ra, sẽ không có ai có thể mang lại cho hắn cảm giác này nữa. Không ngờ, trên đời lại tồn tại một nữ hài có thể tác động sâu sắc đến tâm hồn hắn giống như lần đầu gặp Mạt Lỵ.
Hơn nữa, tuổi của nữ hài này dường như còn nhỏ hơn Mạt Lỵ khi hắn lần đầu gặp mặt.
Huyền lực Vương Huyền Cảnh, xung quanh lại không có người đi cùng, rốt cuộc nàng đến đây bằng cách nào? Một mình nàng ở đây, nếu gặp phải huyền thú, sẽ cực kỳ nguy hiểm… Không đúng! Nếu gặp phải người khác, còn nguy hiểm hơn gặp huyền thú nhiều.
Bất giác nghĩ đến điều này, hắn lại khẽ lắc đầu, gạt bỏ những tạp niệm thừa thãi, tiếp tục bay về phía trước… Nhưng đúng lúc này, cách hướng di chuyển của nữ hài không xa, hắn cảm nhận được một luồng khí tức cường đại.
Một khí tức cường đại của Thần Kiếp Cảnh sơ kỳ!
Đó là một nam tử trung niên thân hình cao lớn, tướng mạo lạnh lùng, trên người mang theo lệ khí rõ rệt. Khi Vân Triệt nhìn thấy hắn, đối phương cũng đã chú ý đến tiểu cô nương kia. Vân Triệt cau mày, nếu là nơi khác thì không cần lo lắng, nhưng ở nơi hiểm ác không có pháp tắc ràng buộc này, một nam nhân bình thường gặp được một thiếu nữ đơn độc, không hề có sức phản kháng, lại có dung mạo khiến sao trời lu mờ… Chuyện gì sẽ xảy ra, không cần phải nói cũng biết.
Hồn Tông ở phía trước, đừng xen vào chuyện của người khác… Vân Triệt khẽ lẩm bẩm trong lòng, dời ánh mắt, tăng tốc bay về phía đông.
Ở Hắc Gia Giới, có thể đạt tới Thần Kiếp Cảnh, tuyệt đối là nhân vật tầm cỡ. Nam tử trung niên này cũng vậy, nhưng khi hắn nhìn thấy nữ hài váy lụa sặc sỡ trong tầm mắt, phản ứng của hắn hoàn toàn giống như Vân Triệt dự liệu.
Ánh mắt hắn đăm đăm, trong khoảnh khắc nín thở, hắn thậm chí cảm thấy mình đang nằm mơ, bởi vì với nhận thức ngàn năm của mình, hắn không thể tin trên đời lại tồn tại một vẻ đẹp đến mức độ như vậy.
Có lẽ nữ hài không biết mị lực của mình đáng sợ đến mức nào, cũng không nhận ra nguy hiểm, ngược lại còn chủ động đi về phía người trung niên, đôi mắt sáng đẹp lộ ra vẻ nghi hoặc:
- Thúc thúc, vì sao người lại nhìn ta như vậy? Trước đây ta từng gặp thúc thúc sao?
Giọng nói của nàng mang theo chút non nớt, lại thuần khiết và linh động như lời thì thầm của thần nữ. Điều này khiến toàn thân người trung niên giật nảy mình, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm, một cảm giác khô nóng chưa từng có nhanh chóng dâng lên trong cơ thể, thoáng chốc đã mãnh liệt đến mức gần như không thể khống chế.
Với tu vi và địa vị của hắn, sớm đã thê thiếp thành đàn, quyết không dễ dàng bị nữ sắc mê hoặc, càng chưa bao giờ có sở thích ấu dâm, nhưng nữ hài trước mắt lại khiến từng tấc da thịt trên người hắn như bốc cháy…
Đó là một sự thôi thúc mãnh liệt chưa từng có, khiến hắn muốn hung hăng bổ nhào tới, cướp nàng đi, giấu đi, tận tình thưởng thức, tùy ý chà đạp… Giống như có một ngôi sao từ trên trời rơi xuống trần gian, chỉ cần có được nàng, dù phải chết vạn lần cũng cam lòng.
Tuy đã không còn bao nhiêu năng lực suy xét, nhưng linh giác của người trung niên vẫn nhanh chóng quét qua xung quanh, xác nhận nữ hài này thật sự chỉ có một mình. Hắn gắng sức nuốt nước bọt, tiến về phía nữ hài, nở một nụ cười ôn hòa:
- Tiểu cô nương, sao cháu lại ở đây một mình? Nơi này rất nguy hiểm, để thúc thúc bảo vệ cháu có được không?
Nhìn dáng vẻ của hắn, thân hình nhỏ bé của nữ hài lùi về sau, cảnh giác nói:
- Nhưng mà, dáng vẻ của thúc thúc… Trông giống người xấu.
Gương mặt nam tử trung niên co giật, sau đó lại lộ ra một biểu cảm ghê tởm chưa từng có, hai tay sốt ruột khó nén chìa ra, năm ngón tay không khống chế được chộp tới:
- Trước kia ta không làm người xấu, nhưng hôm nay, coi như thử làm người xấu một lần!
Vẻ đẹp quá mức chói mắt, sự hấp dẫn đáng sợ đã phá hủy chính đạo trong lòng hắn, đốt cháy lên bản năng ghê tởm mà hắn vốn có. Giọng nói vừa dứt, hắn đã như sói đói nhào về phía nữ hài.
- A! Cứu mạng!!
Trong không trung Hắc Hồn Sơn nhất thời vang lên tiếng thét chói tai của nữ hài.
Rầm!!
Thân thể người trung niên vừa mới nhào ra, bỗng như đâm phải một bức tường không khí, một cự lực đột ngột ập đến hung hăng đánh văng hắn ra. Hắn có chút chật vật đáp xuống đất, nhìn lại, phía trước nữ hài đã có một thanh niên sắc mặt lạnh lùng đứng đó.
- Cút ngay! Càng xa càng tốt.
Cánh tay phải của Vân Triệt chỉ về phía trước, lòng bàn tay nhắm thẳng vào ngực người trung niên.
Chết tiệt… Sao ta lại không quản được cái tay này!!
- Ngươi… là ai?
Sự xuất hiện của Vân Triệt khiến sắc mặt người trung niên âm u bất định.
Vân Triệt không trả lời, giọng điệu mang theo vẻ trào phúng:
- Với tu vi của ngươi, ở Hắc Gia Giới nhất định cũng là người có uy tín danh dự, lại đi ức hiếp một tiểu cô nương mới mười mấy tuổi. Nếu chuyện xấu này truyền ra ngoài, e rằng danh dự cả đời của ngươi sẽ bị hủy hoại không còn một mảnh. Cút mau đi!
Lời của Vân Triệt khiến tròng mắt người trung niên co rút lại, trên mặt lộ ra vẻ lo sợ, nhưng ngay lập tức lại chuyển thành hung ác, cười lạnh nói:
- Người trẻ tuổi, nói hay lắm. Nhưng mà, nếu như ngươi chết, thì làm sao truyền ra ngoài được chứ.
Huyền khí trên người hắn đột nhiên bùng nổ, một luồng sát khí mãnh liệt khóa chặt lấy Vân Triệt:
- Tiểu quỷ không biết tự lượng sức mình, chết đi!!
Sắc mặt Vân Triệt âm trầm, lao ra trước mặt người trung niên, Kiếp Thiên Kiếm nháy mắt đã nắm trong tay. Huyền lực của đối phương là Thần Kiếp Cảnh, may mắn chỉ là sơ kỳ, nhưng nếu không dùng Kiếp Thiên Kiếm thì cực kỳ khó đối phó. Hơn nữa, nữ hài phía sau ở quá gần, với huyền lực Vương Huyền Cảnh của nàng, chỉ cần dính phải một chút dư chấn cũng chắc chắn phải chết, phải tốc chiến tốc thắng.
Trọng kiếm đánh tới, uy áp vĩ đại hoàn toàn không hợp lẽ thường khiến người trung niên biến sắc, vốn chỉ vận dụng một thành huyền lực nhất thời dâng lên toàn bộ.
Rầm!
Một tiếng vang thật lớn, mặt đất dưới chân hai người điên cuồng nứt toác, lực lượng gắt gao giằng co với nhau. Tròng mắt người trung niên phóng đại, không thể tin được một kẻ mới Thần Hồn Cảnh sơ kỳ lại có thể chính diện đỡ được lực lượng của hắn.
- Ngươi… vậy mà lại…
- Oanh Thiên!!
Lực lượng của Vân Triệt trong nháy mắt tăng vọt một cách tàn nhẫn. Người trung niên nhất thời sắc mặt biến đổi dữ dội, theo đó hét thảm một tiếng, như cây khô bị cuồng phong bẻ gãy bay ngang ra ngoài.
Thân thể Vân Triệt xoay chuyển, hỏa diễm bùng cháy trên Kiếp Thiên Kiếm, tiếng phượng hoàng hót cùng tiếng thiên lang hú vang vọng trời cao.
- Phượng Hoàng Thiên Lang Trảm!!
Ầm ầm!!
Bóng sói do hỏa diễm đỏ rực tạo thành xé rách không gian, tàn nhẫn đánh lên người trung niên đang bay ngược ra ngoài.
- Oa a a a a a…
Giữa tiếng gào thê lương thảm thiết, bóng dáng bị ngọn lửa bao trùm bay thẳng ra xa hơn mười dặm, sau đó một vệt lửa phóng lên trời cao từ nơi xa, dọa cho thú gầm liên tiếp không ngớt. Người trung niên kia đã sinh tử không rõ.
Tinh Thần Toái Ảnh và Thiên Lang Ngục Thần Điển của hắn đều đến từ Mạt Lỵ. Hắn không dám sử dụng Tinh Thần Toái Ảnh ở Thần Giới, Thiên Lang Trảm tự nhiên cũng không thể, nhưng chiêu “Phượng Hoàng Thiên Lang Trảm” do Phượng Hoàng Viêm và Thiên Lang Ngục Thần Điển dễ dàng dung hợp mà thành đương nhiên không nằm trong số đó.
Vân Triệt thở nhẹ ra một hơi, thu hồi Kiếp Thiên Kiếm, xoay người lại. Nữ hài đã tung tăng đi tới trước mặt hắn, đôi mắt đẹp lấp lánh như sao trời đang nhìn hắn, mày nhỏ cong cong, trên mặt nở nụ cười cực kỳ đáng yêu:
- Wow! Đại ca ca ngươi lợi hại quá, cảm ơn ngươi đã cứu ta, vừa rồi ta suýt chút nữa bị dọa chết rồi.
“…” Vân Triệt chớp mắt, khẽ cúi đầu:
- Nhưng mà tiểu muội muội, nhìn dáng vẻ của ngươi, hình như không hề sợ hãi chút nào.
Nữ hài vểnh chóp mũi lên, sau đó đưa tay ôm hai má, cười khanh khách nói:
- Không phải đâu. Chỉ là, người ta là tiểu la lỵ đáng yêu như thế, cho dù sợ hãi, cũng không thể biểu hiện ra ngoài, nếu không sẽ không đáng yêu nữa.
Tiểu…
La…
Lỵ…!!??
Tiểu cô nương này, học được từ này từ đâu ra vậy!