Hơn nữa, nhìn dáng vẻ này của nàng, nào có lấy một chút sợ hãi!
- …Tại sao ngươi lại một mình ở đây? Đồng bạn hoặc người nhà của ngươi đâu?
Ánh mắt của cô bé khiến Vân Triệt có phần không dám nhìn thẳng, hắn đảo mắt nhìn quanh rồi hỏi.
- Ta không có đồng bạn, hơn nữa ta đã lén chạy ra ngoài chơi, người nhà không biết đâu.
Đôi mắt trong veo của cô bé nhìn hắn chằm chằm, trên mặt nở nụ cười thuần khiết, xinh đẹp tựa như công chúa trong truyện cổ tích.
Một mình? Chân mày Vân Triệt giật giật.
Tuy nơi này vẫn thuộc khu vực ngoại vi của Hắc Hồn sơn, nhưng đã vào sâu gần hai mươi dặm, nàng, một tiểu nha đầu chỉ mới ở Vương Huyền cảnh, sao có thể bình an vô sự một mình đến được đây? Theo lẽ thường, đây gần như là chuyện không thể nào!
Khoan đã, chẳng lẽ có người đang âm thầm bảo vệ nàng?
Sở dĩ hắn không phát hiện ra là vì đối phương quá cường đại, mạnh đến mức hắn hoàn toàn không cảm nhận được khí tức.
Nghĩ đến dáng vẻ từ đầu đến cuối không hề sợ hãi hay căng thẳng của cô bé, cộng thêm vẻ ngoài xinh đẹp tinh xảo phi thường và khí chất cực kỳ đặc biệt, nàng tuyệt đối không thể xuất thân từ một gia đình bình thường.
Tổng hợp những suy nghĩ này, Vân Triệt càng tin vào khả năng đó… Xem ra mình ra tay cứu nàng, thuần túy chỉ là lo chuyện bao đồng!
- Đại ca ca, ngươi tên là gì vậy?
Cô bé hỏi.
Vân Triệt thuận miệng trả lời, dù sao cũng là tên giả:
- Lăng Vân. Một mình ở đây rất nguy hiểm, ngươi nên sớm rời đi thì hơn.
Nói xong, hắn xoay người, định rời đi.
Thấy Vân Triệt định đi, cô bé cất tiếng gọi hắn:
- Hóa ra là Lăng Vân ca ca… A! Đợi đã! Nếu nơi này nguy hiểm như vậy, hay là ngươi bảo vệ ta có được không? Hi… Một cô bé đáng yêu như ta chủ động nhờ ngươi bảo vệ, ngươi nhất định vui lắm đúng không?
- …Ta còn có việc rất quan trọng phải làm, ngươi mau về nhà đi.
Vân Triệt phi thân lên, trong nháy mắt đã bay đi rất xa.
- A! Ngươi ngươi… Sao ngươi có thể như vậy… Không được đi!
Phía sau truyền đến tiếng gọi giận dữ của cô bé, Vân Triệt làm như không nghe thấy, càng bay càng xa… cho đến khi, giọng cô bé biến thành tiếng thét kinh hãi.
- Cứu mạng… Mau cứu ta… A!!
Vân Triệt thuận thế liếc nhìn về phía sau, rồi đột nhiên nhận thấy mười mấy luồng khí tức nguy hiểm đang lao về phía cô bé kia.
Là động tĩnh mình ra tay lúc trước đã dẫn dụ huyền thú tới!
Thế nhưng, trong tiếng kêu cứu sợ hãi của cô bé, từ đầu đến cuối vẫn không có cường giả nào như Vân Triệt dự đoán xuất hiện để đánh đuổi những huyền thú nguy hiểm đã áp sát.
Chẳng lẽ… nàng thật sự chỉ có một mình?
Tình thế khẩn cấp, Vân Triệt không kịp nghĩ nhiều, nhanh như tia chớp xoay người bay xuống, liên tiếp thi triển mấy lần Đoạn Nguyệt Phất Ảnh, vào khoảnh khắc móng vuốt sắc lẹm của một con huyền thú khổng lồ sắp chạm đến cô bé, hắn đã chắn trước người nàng.
Rầm!
Móng phải của con cự thú nện thẳng vào ngực Vân Triệt, nhưng lại bị một lực lượng còn hung hãn hơn gấp bội phản chấn ngược lại. Vân Triệt vung tay, một gò đất trước mặt lập tức bị nhấc bổng lên, hất văng tám con huyền thú ra xa.
- Grào!!
Vài con huyền thú phía sau nhân lúc này lao thẳng về phía sau lưng cô bé, nàng lại hét lên một tiếng… dù nghe không giống như đang sợ hãi. Vân Triệt không quay người, cánh tay phải quét ra, ngọn lửa bùng lên, thuận thế đánh về phía sau… Nhưng hắn chợt nhận ra sức nóng khủng khiếp có thể làm cô bé bị thương, ngọn lửa lập tức tan biến, thay vào đó là ánh lam quang lóe lên.
Tinh––
Trong tiếng băng ngưng chói tai, bảy con huyền thú phía sau bị đóng băng trong tích tắc, sau đó bị một luồng gió lạnh gào thét cuốn đi thật xa, hoàn toàn mất hết động tĩnh.
Xác nhận xung quanh không còn nguy hiểm, Vân Triệt buông tay xuống, xoay người lại:
- Được rồi, không sao rồi.
- Ngươi… Ngươi thật đáng ghét! Ngươi vậy mà lại một mình bỏ chạy, mặc kệ ta, còn suýt chút nữa để ta bị chúng nó ăn thịt! Ngươi… Ngươi phải bồi thường cho ta thế nào đây!!
Đôi mắt đẹp của cô bé trợn trừng, tức giận nói.
- …Tiểu cô nương, ta cứu ngươi, còn cứu đến hai lần, ngươi không cảm ơn ta thì thôi, lại còn mắng ta như vậy.
Vân Triệt bực bội nói.
Đôi má trắng nõn của cô bé phồng lên, nói một cách hiển nhiên:
- Hừ! Ngươi là nam nhân, cứu một cô bé xinh đẹp đáng yêu như ta chẳng lẽ không phải là chuyện đương nhiên sao! Ngươi không những nên cứu ta, mà thấy ta đơn độc ở nơi nguy hiểm thế này, còn phải cố gắng bảo vệ ta nữa. Một cô bé đáng yêu như ta, dù chỉ bị thương một sợi tóc cũng tuyệt đối không được.
- Vậy mà ngươi lại dám bỏ mặc ta… Tuyệt đối không thể tha thứ! Ngươi phải nhận sai, sau đó bảo vệ ta cho tốt!
“…” Miệng Vân Triệt há to, hồi lâu không thốt nên lời.
Tiểu nha đầu này… Tuy nàng quả thật có tư cách để kiêu ngạo, nhưng cái tính tình này… Rõ ràng là được nuông chiều quá mức mà lớn lên, một tiểu công chúa hư hỏng đích thực!
Chắc vậy rồi…
Thấy Vân Triệt không nói nên lời, cánh môi cô bé nhếch lên, đắc ý vênh váo:
- Hừ, không nói được gì rồi chứ! Bây giờ ngươi biết sai vẫn còn kịp, ta rất độ lượng nên sẽ tha thứ cho ngươi. Nhưng mà, từ giờ trở đi ngươi phải bảo vệ ta cho tốt, không được để ta gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào nữa, nếu không, ngươi… ngươi… ngươi chính là kẻ không thể tha thứ nhất trên thế gian này!
“…” Vân Triệt hít một hơi thật sâu:
- Tiểu cô nương, ngươi bảo ta bảo vệ ngươi… không sợ ta cũng là người xấu sao?
Đôi mắt sáng như sao của cô bé chăm chú nhìn hắn:
- Tuy rằng, trông ngươi cũng giống người xấu, nhưng chắc không phải là loại người xấu đặc biệt hư hỏng đâu nhỉ?
Khóe miệng Vân Triệt co giật liên hồi… Không phải người xấu đặc biệt hư hỏng…
Thì chẳng phải vẫn là người xấu sao!
Phù! Thôi bỏ đi, không nên chấp nhặt với một tiểu nha đầu tự luyến như vậy. Đã cứu nàng hai lần, vậy thì cứu cho trót vậy.
Vân Triệt đưa tay về phía trước, trong lúc lam quang chớp động, một chiếc băng chu dài một trượng ngưng tụ trước mặt hai người. Vân Triệt bay lên băng chu, uể oải nói:
- Lên đây đi, ta đưa ngươi đến nơi an toàn.
Cô bé liếc nhìn băng chu, không chút do dự nhảy lên theo, sau đó cười tủm tỉm nói:
- Ừm… Được được! Đại ca ca, tuy ngươi không giống người tốt, nhưng thật lợi hại nha, không những dùng được lửa, mà còn dùng được cả băng… Thật sự rất lợi hại.
Vân Triệt: “…”
Băng chu bay lên không, tốc độ cực nhanh, thẳng tiến ra ngoài phạm vi Hắc Hồn sơn.
- Tiểu cô nương, ngươi thật sự chỉ có một mình?
Vân Triệt nhìn về phía trước, hỏi.
- Đương nhiên rồi! Một cô bé đáng yêu như ta, không bao giờ nói dối.
Cô bé giòn giã trả lời.
- …Ngươi tên là gì?
Vân Triệt thuận miệng hỏi. Tuy lúc vào sơn mạch rất chậm, nhưng băng chu dưới sự thúc giục toàn lực của hắn, tốc độ quay về nhanh hơn gấp mười mấy lần, chẳng mấy chốc là có thể ra khỏi sơn mạch.
Cô bé nghiêng đầu, tay nhỏ chống cằm, miệng bỗng lẩm bẩm:
- Tên à, ừm… để ta nghĩ xem nào. Quýt, táo, táo gai, đào, mộc qua, vải…
Vân Triệt: “… …???”
- …Nấm lớn, nấm nhỏ, kiến, voi, sơn trà, mạt lỵ…
Mắt nàng đột nhiên sáng lên, tay nhỏ xòe ra, hưng phấn kêu:
- Tên của ta là Mạt Lỵ!
“~!@#$%…” Vân Triệt quay người lại, cúi đầu xuống:
- Tiểu cô nương, cho dù muốn nói dối… cũng đừng lộ liễu như vậy có được không!
Thiếu nữ chớp chớp mắt, chân thành nói:
- Hả? Sao có thể chứ? Người ta đã rất nỗ lực mới nghĩ ra được cái tên đáng yêu như thế mà.
Giọng Vân Triệt cao lên tám phần:
- Ta hỏi là tên thật của ngươi. Hơn nữa vừa rồi không phải ngươi nói mình không bao giờ nói dối sao?
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé nhăn lại, bực bội nói:
- Hừ! Rõ ràng là ngươi dùng tên giả lừa ta trước, bây giờ lại quay sang mắng ta, ngươi quả nhiên là một tên xấu xa đáng ghét!
“…” Vân Triệt nghẹn lời ngay lập tức… Chết tiệt, sao nàng biết mình dùng tên giả? Đoán bừa à?
- Ngươi… sao ngươi biết tên của ta là giả?
Giọng Vân Triệt lại hạ xuống, rõ ràng mang theo vài phần chột dạ.
- Ta chính là biết!
Vân Triệt bất đắc dĩ lắc đầu:
- Được được được, ta thừa nhận tên của ta là giả, ta thừa nhận lừa ngươi là ta không đúng. Vậy ngươi… có thể đổi tên khác được không?
Cô bé nghiêng đầu thắc mắc:
- Vì sao? Mạt Lỵ không những dễ nghe, mà còn rất hợp với vẻ xinh đẹp đáng yêu của ta, ta thích tên đó lắm.
- Ngươi… có thể đổi một cái tên dễ nghe hơn.
Vân Triệt cố gắng suy nghĩ rồi nói:
- Ví dụ như, ngươi có thể gọi là… Quả Táo Nhỏ?
Cô bé bất mãn lắc đầu:
- Không muốn. Ta rõ ràng là một cô bé đáng yêu như vậy, không muốn vừa to vừa tròn như quả táo đâu.
- …Hay là, gọi Cà Rốt?
- Lại càng không muốn! Sau này ta lớn lên phải trước lồi sau lõm, không muốn xấu như củ cà rốt!
Trước lồi… sau lõm…
Vân Triệt gần như phát điên:
- Vậy ngươi đổi một cái tên nào ngươi thích, tóm lại là không được gọi là Mạt Lỵ!
Trong mắt cô bé lộ vẻ nghi hoặc:
- Vì sao? Chẳng lẽ đại ca ca không thích Mạt Lỵ?
- Đương nhiên không phải!!
Hai chữ “Mạt Lỵ”, hình bóng chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn hắn, hắn gần như ngay lập tức lên tiếng phủ nhận, sau đó gãi đầu, nói:
- Được rồi, ta nói thật với ngươi, ta có một người rất quan trọng, tên của nàng ấy là Mạt Lỵ. Trừ nàng ấy ra, ta không muốn bất kỳ ai khác được gọi bằng cái tên này, càng không chấp nhận có người tùy tiện gọi tên này.
- Ừm… Ra là vậy.
Cô bé dường như đã hiểu.
- Chính là như vậy.
Vân Triệt nhấn mạnh.
Cô bé nhẹ nhàng gật đầu, sau đó lại cẩn thận suy nghĩ:
- Được rồi, vậy ta đổi tên khác là được chứ gì.
Vân Triệt thầm thở phào nhẹ nhõm, vui mừng nghĩ: Tiểu nha đầu này tuy tùy hứng, tự luyến lại còn có chút thần kinh, nhưng cuối cùng vẫn còn một chút thông tình đạt lý.
- Đúng rồi, đại ca ca, người tên “Mạt Lỵ” kia lớn tuổi hơn ta, hay nhỏ hơn ta vậy?
Cô bé đột nhiên hỏi.
- Đương nhiên là lớn hơn ngươi!
Vân Triệt trả lời.
Hai tròng mắt của cô bé lại sáng lấp lánh như sao:
- Được, quyết định rồi! Tên của ta gọi là… Tiểu Mạt Lỵ!!
“~!@#$%…” Hai bên thái dương của Vân Triệt đều đang giật giật:
- Này… có… cái gì… khác nhau!!
- Đương nhiên là có! Tiểu Mạt Lỵ nghe đáng yêu hơn nhiều mà.
Cô bé cười tươi duyên dáng, dường như càng thêm yêu thích và hài lòng với cái tên “Tiểu Mạt Lỵ” này.
“…” Vân Triệt triệt để cạn lời.
Cô bé tò mò hỏi, thân là “Tiểu Mạt Lỵ”, nàng bỗng nhiên sinh ra hứng thú cực lớn đối với “Mạt Lỵ”:
- Đúng rồi đúng rồi, đại ca ca, ngươi nói Mạt Lỵ là người rất quan trọng đối với ngươi, chẳng lẽ là mẹ của ngươi sao? Nếu Mạt Lỵ là mẹ của ngươi, vậy Tiểu Mạt Lỵ sẽ là mẹ nhỏ của ngươi… A, không đúng, là dì nhỏ!
- Đương nhiên không phải!
Vân Triệt gần như gầm lên. Hơn nữa cái logic kỳ quái phía sau là sao vậy??
Cô bé lại suy ngẫm, rồi mắt sáng lên:
- Là người rất quan trọng, mà không phải là mẫu thân… Ta biết rồi! Nàng nhất định là thê tử của đại ca ca!
“…!!” Vân Triệt vừa định lên tiếng phản bác, nhưng chợt nghĩ đến logic kỳ quái vừa rồi của nàng, nếu nói cho nàng biết Mạt Lỵ là sư phụ của mình, không chừng còn suy ra kết luận kỳ quái gì nữa.
Hắn lập tức điều chỉnh sắc mặt, nghiêm nghị gật đầu:
- Đúng, không sai, Mạt Lỵ chính là thê tử của ta.
- Oa!!
Phản ứng của cô bé khoa trương đến không ngờ, đôi mày cong cong, con ngươi vốn đã sáng ngời bỗng như có ngàn vạn vì sao cùng lúc lấp lánh:
- Hóa ra là như vậy. Ừm… Mạt Lỵ là thê tử của đại ca ca, vậy thì Tiểu Mạt Lỵ chính là…
- Em vợ của đại ca ca!
Vân Triệt chết lặng.
- Nói như vậy, đại ca ca chính là tỷ phu của ta… A! Chào tỷ phu!
Tiểu Mạt Lỵ nhìn hắn, nở nụ cười tựa thiên thần, một tiếng “Tỷ phu” gọi ra vô cùng thuận miệng.
Hô hấp của Vân Triệt trở nên khó khăn:
- Ta… sao lại… là tỷ phu của ngươi!!
Tiểu Mạt Lỵ chìa ngón tay nhỏ nhắn trắng nõn ra, bẻ ngón tay tính toán một cách nghiêm túc:
- Sao lại không thể chứ? Tỷ phu xem, Mạt Lỵ tỷ tỷ là thê tử của ngươi, mà ta là Tiểu Mạt Lỵ, vậy đương nhiên ta là tiểu muội muội của Mạt Lỵ tỷ tỷ. Nếu là muội muội của Mạt Lỵ tỷ tỷ, thì đương nhiên là em vợ của ngươi rồi, mà ngươi chính là tỷ phu của ta, hoàn toàn chính xác nha.
Chính xác… Chính xác cái đầu ngươi!!
Tiểu nha đầu này rốt cuộc là người hay là yêu tinh… Lối suy nghĩ này hoàn toàn không thuộc về nhân loại!
Trong lúc hắn đang phát điên, Tiểu Mạt Lỵ đã hiển nhiên bắt đầu sử dụng đặc quyền của nàng với thân phận em vợ:
- Tỷ phu bảo vệ em vợ là chuyện đương nhiên. Bây giờ ngươi là tỷ phu của ta, thì phải bảo vệ an toàn cho ta, còn phải ngoan ngoãn nghe lời ta, càng không được một mình đột nhiên bỏ chạy, đi đâu cũng phải mang ta theo! Còn có… còn có… để ta nghĩ đã.
Vân Triệt cạn lời, đầu óc trống rỗng…
Phù… Hít sâu… Lại hít sâu… Bình tĩnh! Chỉ là một tiểu nha đầu rõ ràng không bình thường… chỉ là trùng hợp lấy ra cái tên “Mạt Lỵ” này mà thôi… Đừng chấp nhặt với nàng ta… Mau chóng đưa nàng ta ra khỏi Hắc Hồn sơn rồi ném nàng ta đi